Min menu

Pages

“Căn nhà này sau khi cưới phải để em trai tôi đứng tên, còn cô chỉ cần lo tiền nội thất!” – chồng sắp cưới thản nhiên nói ngay trong ngày hai gia đình bàn chuyện cưới. Mẹ anh còn cười nhạt: “Con gái lấy chồng thì tài sản cũng phải biết đường mà chia.” Tôi không giải thích, chỉ lặng lẽ ký một văn bản rồi rời khỏi phòng. Sáng hôm sau, một người tìm đến nhà anh, đặt giấy tờ lên bàn và hỏi: “Ông có chắc muốn tiếp tục đứng tên căn nhà này không?”…

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.

Chương 1 – Tờ giấy tôi ký trong đêm

“Căn nhà này sau khi cưới phải để em trai tôi đứng tên, còn cô chỉ cần lo tiền nội thất!”

Câu nói của Lục Minh Hạo khiến cả phòng khách im phăng phắc.

Tôi ngẩng đầu khỏi chén trà, nhìn người đàn ông mà mình đã yêu suốt bốn năm.

Anh vẫn ngồi rất thản nhiên, một tay đặt trên đầu gối, giọng điệu bình tĩnh đến mức giống như đang bàn chuyện mua một bộ bàn ghế chứ không phải căn nhà trị giá gần bốn triệu nhân dân tệ.

Mẹ anh, bà Vương Tú Lan, lập tức cười nhạt.

“Con trai tôi nói cũng không sai. Con gái lấy chồng rồi thì tài sản trong nhà cũng phải biết đường mà chia. Sau này Tiểu Vũ còn phải cưới vợ, chẳng lẽ để em trai nó tay trắng?”

Cha tôi cau mày.

“Nhưng căn nhà đó là tiền tiết kiệm của hai đứa trẻ cùng mua. Tại sao lại phải đứng tên em trai Minh Hạo?”

Bà Vương đặt mạnh chén trà xuống bàn.

“Ông thông gia, ông đừng hiểu lầm. Nhà này là nhà của nhà họ Lục. Con gái ông gả vào đây thì sau này cũng là người nhà họ Lục. Đứng tên ai chẳng giống nhau?”

Tôi nhìn sang Minh Hạo.

“Anh cũng nghĩ vậy sao?”

Anh tránh ánh mắt tôi.

“Thanh Nghi, em đừng làm mọi chuyện phức tạp lên.”

“Phức tạp?”

Tôi bật cười rất khẽ.

“Căn nhà tôi bỏ ra gần một nửa tiền mua, anh bảo tôi đừng làm phức tạp?”

Minh Hạo nhíu mày.

“Em là vợ tương lai của anh. Tiền của em sau này cũng là tiền của gia đình.”

Tôi im lặng.

Bốn năm trước, khi Minh Hạo mới mở công ty thiết kế nội thất, tôi đã cùng anh thuê căn phòng nhỏ ở khu Phố Đông, Thượng Hải. Những ngày khó khăn nhất, chúng tôi từng chia nhau một hộp cơm.

Anh từng nắm tay tôi và nói:

“Sau này anh nhất định mua cho em một căn nhà có ban công nhìn thấy sông Hoàng Phố.”

Tôi đã tin.

Tôi tin đến mức khi cha mẹ đề nghị hỗ trợ một khoản tiền để mua nhà, tôi từ chối.

Tôi muốn tự mình cùng anh xây dựng gia đình.

Nhưng hôm nay, chỉ còn một tuần nữa là đến ngày cưới, người đàn ông ấy lại nói với tôi rằng căn nhà phải thuộc về em trai anh.

Tôi nhìn xuống bàn.

Trên đó là bản thỏa thuận tài sản do luật sư gia đình nhà họ Lục chuẩn bị.

Bà Vương đẩy nó về phía tôi.

“Thanh Nghi, ký đi. Sau khi cưới, cô cứ sống ở đó. Chuyện đứng tên thì để Tiểu Vũ lo.”

Tôi hỏi:

“Nếu tôi không ký thì sao?”

Nụ cười trên môi bà ta biến mất.

“Không ký thì đám cưới này cũng chẳng cần tổ chức.”

Minh Hạo lập tức lên tiếng:

“Mẹ!”

“Con đừng bênh nó.”

Bà Vương nhìn tôi.

“Nhà họ Lục chúng ta không cần một người con dâu lúc nào cũng tính toán thiệt hơn.”

Tôi cảm thấy trong lồng ngực mình có thứ gì đó vừa vỡ ra.

Tôi nhìn Minh Hạo lần cuối.

“Anh cũng muốn tôi ký?”

Anh im lặng vài giây rồi nói:

“Chỉ là thủ tục thôi. Sau này anh sẽ đối xử tốt với em.”

Một câu nói nhẹ nhàng.

Nhưng chính câu nói đó khiến tôi hoàn toàn bình tĩnh.

Tôi cầm bút.

Cha tôi giật mình.

“Thanh Nghi, con đừng…”

Tôi mỉm cười.

“Không sao đâu, cha.”

Tôi cúi xuống ký tên.

Một nét.

Hai nét.

Cuối cùng, tôi đặt bút xuống.

Bà Vương lập tức hài lòng.

“Vậy mới đúng.”

Minh Hạo thở phào.

Tôi đứng dậy.

“Con xin phép về trước.”

Minh Hạo đuổi theo tôi ra ngoài cửa.

“Thanh Nghi!”

Tôi dừng lại.

Anh bước đến, nắm tay tôi.

“Em giận anh sao?”

Tôi nhìn bàn tay anh.

Bàn tay từng nắm tay tôi trong những ngày mưa.

Bây giờ nó khiến tôi thấy xa lạ.

“Không.”

“Vậy thì tốt.”

Anh cười.

“Đợi cưới xong, anh sẽ giải thích với em.”

Tôi cũng cười.

“Được.”

Đêm ấy, trên đường trở về căn hộ của mình, tôi không khóc.

Tôi chỉ lấy điện thoại gọi cho một người.

“Luật sư Tần, văn bản tôi gửi tối nay, anh đã xem chưa?”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

“Đã xem.”

“Vậy mọi chuyện có đúng như chúng ta dự đoán không?”

“Đúng.”

Tôi nhìn ánh đèn Thượng Hải lướt qua cửa kính xe.

“Vậy sáng mai, làm phiền anh đến nhà họ Lục.”

“Cô chắc chứ?”

Tôi khẽ nhắm mắt.

“Chắc.”

“Sau khi giấy tờ được công bố, rất có thể đám cưới sẽ không thể tiếp tục.”

Tôi im lặng thật lâu.

Sau đó nói:

“Đó chính là điều tôi muốn.”

Sáng hôm sau, khi cả nhà họ Lục còn đang dùng bữa, chuông cửa vang lên.

Một người đàn ông mặc vest đen đứng bên ngoài.

Ông bước vào, đặt một tập hồ sơ dày lên bàn.

Bà Vương cau mày.

“Ông là ai?”

Người đàn ông bình thản đáp:

“Tần Chính, luật sư đại diện cho Lục Thanh Nghi.”

Minh Hạo đang uống trà lập tức khựng lại.

“Thanh Nghi đâu?”

Luật sư Tần nhìn anh.

“Cô ấy không đến.”

Bà Vương cười khẩy.

“Không đến mà cho luật sư tới làm gì?”

Tần Chính mở tập hồ sơ.

“Để hỏi một câu.”

Ông đẩy một bản giấy sang trước mặt Minh Hạo.

“Ông có chắc muốn tiếp tục đứng tên căn nhà này không?”

Minh Hạo nhìn xuống.

Sắc mặt anh thay đổi.

Bà Vương giật lấy tập giấy.

“Có gì mà phải sợ?”

Nhưng chỉ vài giây sau, tay bà ta bắt đầu run.

Bởi trên trang đầu tiên là bản sao hợp đồng mua bán căn nhà.

Tên người đứng tên sở hữu không phải Lục Tiểu Vũ.

Cũng không phải Lục Minh Hạo.

Mà là…

**Lục Thanh Nghi.**

Chương 2 – Người bị xem thường lại là chủ nhà

“Không thể nào!”

Bà Vương bật đứng dậy.

Tờ giấy trong tay bà ta run lên.

“Căn nhà này rõ ràng là nhà của Minh Hạo!”

Luật sư Tần bình tĩnh đáp:

“Không phải.”

“Ông nói gì?”

“Căn nhà được mua bằng khoản tiền mà cô Thanh Nghi chuyển trực tiếp cho bên bán. Hồ sơ thanh toán, hợp đồng và chứng từ ngân hàng đều thể hiện rõ điều đó.”

Minh Hạo nhìn chằm chằm vào giấy tờ.

“Nhưng cô ấy nói tiền đó là tiền hai chúng tôi cùng góp.”

“Đúng.”

Tần Chính gật đầu.

“Nhưng cô ấy đã góp toàn bộ phần tiền mà cô ấy cam kết. Phần còn lại được thanh toán từ tài khoản công ty của anh. Vì vậy, theo thỏa thuận ban đầu, hai người sở hữu theo tỷ lệ đã ghi trong hợp đồng.”

Minh Hạo ngẩng đầu.

“Vậy tại sao giấy tờ hôm qua…”

Tần Chính nhìn anh.

“Anh đang nói đến văn bản mà anh yêu cầu cô ấy ký?”

Minh Hạo không nói được gì.

Tần Chính đặt thêm một tập hồ sơ lên bàn.

“Văn bản đó không chuyển quyền sở hữu căn nhà cho em trai anh.”

Bà Vương thở phào.

“Thấy chưa? Tôi đã nói rồi.”

“Nhưng…”

Tần Chính nhìn bà.

“Văn bản đó là bằng chứng cho thấy gia đình anh đã yêu cầu cô Thanh Nghi từ bỏ quyền lợi tài sản của mình để đổi lấy việc kết hôn.”

Không khí trong phòng đông cứng.

Minh Hạo siết chặt tay.

“Thanh Nghi cố tình làm vậy?”

Tần Chính không trả lời ngay.

Ông lấy điện thoại, mở một đoạn ghi âm.

Giọng bà Vương vang lên rất rõ:

“Con gái lấy chồng thì tài sản cũng phải biết đường mà chia.”

Sau đó là giọng Minh Hạo:

“Em là vợ tương lai của anh. Tiền của em sau này cũng là tiền của gia đình.”

Minh Hạo tái mặt.

“Cô ấy ghi âm?”

Tần Chính đóng điện thoại.

“Cô ấy không cần ghi âm lén. Cô ấy đã thông báo với mọi người trong phòng rằng cuộc nói chuyện sẽ được ghi lại để tránh tranh chấp sau này.”

Bà Vương nhìn con trai.

“Minh Hạo…”

Anh không nghe.

Anh chỉ nhìn chằm chằm vào bản hợp đồng.

Trong đầu anh hiện lên hình ảnh Thanh Nghi tối qua.

Cô không khóc.

Không tranh cãi.

Không van xin.

Chỉ ký tên rồi rời đi.

Lúc ấy anh còn nghĩ cô đã chấp nhận.

Bây giờ anh mới hiểu.

Cô đã biết tất cả.

Điện thoại Minh Hạo đổ chuông.

Là em trai anh, Lục Tiểu Vũ.

“Anh, luật sư đang ở nhà phải không?”

Minh Hạo hỏi:

“Em biết chuyện này?”

Đầu dây bên kia im lặng.

“Em…”

“Trả lời anh!”

“Em chỉ nghe mẹ nói căn nhà sẽ để em đứng tên.”

Minh Hạo nhắm mắt.

“Em có biết Thanh Nghi là người trả tiền không?”

“Anh, chuyện đó…”

“Em có biết cô ấy bị yêu cầu lo toàn bộ nội thất không?”

“Em…”

Minh Hạo cúp máy.

Bà Vương vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh.

“Cho dù căn nhà là của cô ta thì sao? Sau khi cưới, chẳng phải vẫn là người nhà sao?”

Tần Chính đứng dậy.

“Bà Vương, tôi khuyên bà đừng nói thêm.”

“Ông đang dọa tôi?”

“Không.”

Ông lấy ra một phong bì.

“Tôi chỉ chuyển lời của cô Thanh Nghi.”

Minh Hạo lập tức nhìn lên.

“Cô ấy nói gì?”

Tần Chính đưa phong bì cho anh.

“Cô ấy nói: ‘Từ hôm nay, tôi không còn muốn bước vào căn nhà mà người khác coi là món quà cưới cho em trai họ.’”

Minh Hạo mở phong bì.

Bên trong là một tờ giấy.

Chỉ có vài dòng.

**Hôn lễ hủy bỏ.**

Bên dưới là chữ ký của cô.

Minh Hạo đứng bật dậy.

“Không!”

Anh lao ra cửa.

Nhưng ngay lúc đó, điện thoại lại rung.

Một tin nhắn từ Thanh Nghi.

“Minh Hạo, đừng tìm tôi.”

Anh gọi lại.

Không ai nghe.

Anh gọi lần thứ hai.

Vẫn không.

Lần thứ ba.

Cuối cùng, điện thoại được bắt máy.

Giọng cô rất bình tĩnh.

“Có chuyện gì?”

“Em gặp anh đi.”

“Không cần.”

“Thanh Nghi, anh có thể giải thích.”

“Giải thích chuyện gì?”

“Chuyện căn nhà.”

Cô cười rất khẽ.

“Anh không cần giải thích.”

“Anh…”

“Bốn năm trước anh nói căn nhà đó là nơi chúng ta cùng xây dựng gia đình.”

Minh Hạo không nói.

“Bây giờ anh nói căn nhà đó phải thuộc về em trai anh.”

Giọng cô không hề run.

“Vậy thì giữa chúng ta còn gì để giải thích?”

Anh nghẹn lời.

Một lúc sau, anh nói:

“Anh sai rồi.”

“Ừ.”

“Anh sẽ sửa.”

“Không cần.”

“Thanh Nghi…”

“Minh Hạo, anh biết điều khiến tôi thất vọng nhất là gì không?”

Anh im lặng.

“Không phải mẹ anh.”

“Không phải em trai anh.”

“Là việc anh biết rõ tôi đã bỏ bao nhiêu tiền, bỏ bao nhiêu thời gian, vậy mà vẫn đứng trước mặt tôi và nói rằng tôi nên hiểu chuyện.”

Minh Hạo nhắm mắt.

Nước mắt anh rơi xuống.

“Anh xin lỗi.”

Cô im lặng vài giây.

“Xin lỗi không làm tôi quên được.”

Cuộc gọi kết thúc.

Ngày hôm đó, tin hủy hôn lan ra trong hai gia đình.

Bà Vương tức giận gọi cho cha mẹ tôi.

“Con gái các người làm mất mặt nhà tôi!”

Cha tôi chỉ bình tĩnh đáp:

“Người khiến con gái tôi mất mặt trước tiên là nhà bà.”

Sau đó ông cúp máy.

Tối hôm ấy, tôi trở về căn hộ.

Tôi tháo chiếc nhẫn đính hôn khỏi tay.

Đặt lên bàn.

Bốn năm.

Một chiếc nhẫn.

Một căn nhà.

Và một gia đình mà tôi từng nghĩ sẽ là gia đình của mình.

Tôi tưởng mọi chuyện đã kết thúc.

Nhưng khoảng mười giờ đêm, luật sư Tần gọi điện.

“Cô Thanh Nghi.”

“Có chuyện gì vậy?”

“Có một vấn đề nghiêm trọng.”

Tôi ngồi thẳng dậy.

“Vấn đề gì?”

“Trong quá trình kiểm tra hồ sơ căn nhà, tôi phát hiện một tài liệu mà trước đây cô chưa từng nhìn thấy.”

“Là gì?”

Ông im lặng.

“Có người đã dùng chính căn nhà đó để thế chấp cho một khoản vay.”

Tôi lạnh người.

“Ai?”

“Lục Minh Hạo.”

Tôi siết chặt điện thoại.

“Bao nhiêu?”

“Gần hai triệu nhân dân tệ.”

Tôi không nói được gì.

“Còn một chuyện nữa.”

“Chuyện gì?”

“Khoản vay đó được ký trước ngày anh ta cầu hôn cô.”

Tôi đứng bật dậy.

“Trước ngày cầu hôn?”

“Đúng.”

Tần Chính nói chậm rãi:

“Và nếu tôi không nhầm, ngay từ đầu, cuộc hôn nhân này có thể đã không đơn giản như cô nghĩ.”

Chương 3 – Thứ anh ta thật sự muốn là gì?

Tôi gần như không ngủ cả đêm.

Những ký ức cũ liên tục hiện lên.

Ngày Minh Hạo cầu hôn.

Ngày anh đưa tôi đi xem căn nhà.

Ngày anh nói:

“Thanh Nghi, sau này nơi này sẽ là nhà của chúng ta.”

Tôi từng nghĩ đó là lời hứa.

Nhưng nếu khoản vay đã tồn tại trước khi anh cầu hôn…

Vậy tại sao anh lại chọn tôi?

Sáng hôm sau, tôi đến văn phòng luật sư Tần.

Ông đưa tôi một tập hồ sơ.

“Cô xem đi.”

Tôi mở từng trang.

Hợp đồng vay.

Giấy ủy quyền.

Bản kê tài sản.

Cuối cùng là một văn bản khiến tay tôi lạnh ngắt.

Người vay là công ty của Minh Hạo.

Tài sản bảo đảm là phần quyền sở hữu căn nhà.

Ngày ký: ba tháng trước khi anh cầu hôn tôi.

Tôi ngẩng đầu.

“Anh ta đã dùng căn nhà để cứu công ty?”

“Có vẻ là vậy.”

“Nhưng khi đó căn nhà còn chưa hoàn tất thủ tục.”

“Đúng.”

Tần Chính nói:

“Vì vậy tôi đã kiểm tra thêm.”

Ông đặt một tập giấy khác xuống.

“Cô có nhớ số tiền mà cha cô từng định hỗ trợ không?”

Tôi gật đầu.

“Khoảng tám trăm nghìn.”

“Khoản tiền đó sau này có chuyển vào tài khoản của cô không?”

Tôi sững người.

“Không.”

“Vì sao?”

“Tôi từ chối nhận.”

Tần Chính nhìn tôi.

“Nhưng có một tài khoản trung gian từng nhận đúng số tiền đó.”

Tôi nhìn ông.

“Của ai?”

“Công ty của Lục Minh Hạo.”

Tôi chết lặng.

“Không thể.”

“Chúng tôi đang tiếp tục xác minh.”

Tôi bỗng nhớ đến một đêm cách đây ba năm.

Minh Hạo từng nói công ty gặp khó khăn.

Tôi muốn giúp.

Anh từ chối.

Anh ôm tôi và nói:

“Anh không muốn dùng tiền của gia đình em.”

Lúc đó tôi còn cảm động.

Bây giờ nghĩ lại, mọi thứ trở nên đáng sợ theo một cách khác.

Tôi gọi cho Minh Hạo.

Lần này anh bắt máy ngay.

“Thanh Nghi.”

“Khoản tiền tám trăm nghìn đó là gì?”

Anh im lặng.

“Em hỏi anh.”

“Anh có thể giải thích.”

“Vậy giải thích đi.”

“Anh…”

“Có phải anh từng nhận tiền từ cha em không?”

“Không phải như em nghĩ.”

Tôi bật cười.

“Câu đó anh nói với tôi bao nhiêu lần rồi?”

Anh im lặng.

Tôi hỏi:

“Anh cầu hôn tôi vì yêu tôi hay vì căn nhà?”

“Thanh Nghi!”

“Trả lời tôi.”

“Anh yêu em.”

“Vậy tại sao anh giấu tôi chuyện thế chấp?”

“Anh định giải quyết trước khi cưới.”

“Bằng cách nào?”

Anh không trả lời.

Tôi nhắm mắt.

“Bằng tiền của tôi?”

“Anh…”

Tôi đã hiểu.

Cuộc gọi kết thúc.

Chiều hôm đó, Minh Hạo tìm đến nhà tôi.

Anh đứng ngoài cửa rất lâu.

Khi tôi mở cửa, anh không bước vào.

“Anh chỉ muốn nói chuyện.”

“Tôi không muốn nghe.”

“Thanh Nghi, cho anh năm phút.”

Tôi nhìn anh.

Cuối cùng vẫn tránh sang một bên.

Anh bước vào.

Không còn vẻ tự tin của người đàn ông từng ngồi giữa phòng khách nhà mình và yêu cầu tôi ký giấy.

Anh gầy đi rất nhiều.

“Anh thừa nhận anh đã giấu em.”

Tôi ngồi đối diện.

“Còn gì nữa?”

“Công ty anh từng gặp vấn đề.”

“Bao nhiêu?”

“Gần ba triệu.”

Tôi cười nhạt.

“Vậy tôi là gì?”

Anh cúi đầu.

“Anh không muốn biến em thành người trả nợ.”

“Nhưng anh lại muốn căn nhà của tôi đứng tên em trai anh?”

“Anh nghĩ chỉ cần chuyển tài sản cho Tiểu Vũ thì…”

Anh dừng lại.

Tôi nhìn anh.

“Thì sao?”

Anh không nói.

Tôi tự hiểu.

Nếu căn nhà đứng tên em trai anh, tôi sẽ không còn quyền quyết định.

Còn gia đình anh có thể tiếp tục sử dụng nó như tài sản bảo đảm.

Tôi đứng dậy.

“Minh Hạo, anh không muốn cưới tôi.”

Anh nhìn tôi.

“Anh muốn cứu công ty.”

Anh không phủ nhận.

Tôi thấy trong lòng mình đau, nhưng lần này không còn là sự tuyệt vọng.

Đó là cảm giác tỉnh táo của một người cuối cùng đã nhìn thấy sự thật.

“Anh đi đi.”

“Thanh Nghi…”

“Đi.”

Anh đứng dậy.

Trước khi bước ra cửa, anh quay lại.

“Anh thật sự từng yêu em.”

Tôi nhìn anh.

“Có thể.”

“Nhưng tình yêu của anh không đủ lớn để anh đối xử tử tế với tôi.”

Anh cúi đầu rồi rời đi.

Ba ngày sau, luật sư Tần gọi tôi.

“Cô Thanh Nghi, có kết quả rồi.”

“Thế nào?”

“Khoản vay có một điều khoản đặc biệt.”

“Điều khoản gì?”

“Nếu hôn lễ bị hủy, phía cho vay có quyền yêu cầu thanh toán sớm.”

Tôi im lặng.

“Vậy thì sao?”

“Điều đó có nghĩa công ty của Lục Minh Hạo đang đứng trước nguy cơ mất khả năng thanh toán.”

Tôi hỏi:

“Còn căn nhà?”

“Căn nhà không thể bị chuyển nhượng nếu không có sự đồng ý của cô.”

Tôi thở ra.

Lần đầu tiên sau nhiều ngày, tôi cảm thấy nhẹ nhõm.

Nhưng Tần Chính lại nói:

“Còn một chuyện.”

“Lại chuyện gì?”

“Người đứng sau khoản vay không phải ngân hàng.”

Tôi ngẩng đầu.

“Là ai?”

Ông đặt một danh thiếp lên bàn.

Tên người đó khiến tôi bất ngờ.

**Lục Chấn Quốc.**

Cha ruột của Minh Hạo.

Tôi sững người.

“Ông ấy đã cho công ty Minh Hạo vay?”

“Không chỉ vậy.”

Tần Chính nói:

“Ông ấy là người sở hữu công ty đầu tư đã đứng sau khoản vay.”

Tôi nhìn danh thiếp.

Bỗng nhiên, mọi mảnh ghép bắt đầu nối lại.

Bà Vương luôn thúc giục tôi kết hôn.

Minh Hạo luôn muốn căn nhà chuyển sang tên Tiểu Vũ.

Cha anh lại âm thầm nắm khoản vay.

Có lẽ từ đầu, người thực sự điều khiển mọi chuyện không phải Minh Hạo.

Mà là cả gia đình anh.

Chiều hôm đó, tôi nhận được một cuộc gọi.

Là Lục Chấn Quốc.

“Thanh Nghi.”

Giọng ông ta trầm và lạnh.

“Tôi muốn gặp cô.”

“Tôi không có gì để nói với ông.”

“Cô sẽ muốn nghe.”

“Chuyện gì?”

“Về căn nhà.”

Tôi im lặng.

Ông ta nói:

“Cô nghĩ mình đã thắng sao?”

Tôi nhìn ra cửa sổ.

“Không.”

“Tốt.”

“Bởi vì tôi không muốn thắng ai cả.”

“Vậy cô muốn gì?”

Tôi đáp:

“Tôi chỉ muốn lấy lại thứ vốn thuộc về mình.”

Đầu dây bên kia im lặng.

Một lúc sau, ông ta nói:

“Ngày mai, đến văn phòng tôi.”

“Không.”

“Cô không sợ biết sự thật?”

Tôi khựng lại.

“Sự thật gì?”

Giọng ông ta thấp xuống.

“Cô nghĩ Minh Hạo cưới cô vì căn nhà sao?”

Tôi không trả lời.

“Không.”

Ông ta nói.

“Căn nhà chỉ là một phần.”

Tôi siết chặt điện thoại.

“Vậy còn phần còn lại?”

Ông ta cười rất khẽ.

“Ngày mai cô sẽ biết.”

Cuộc gọi kết thúc.

Tôi đứng bên cửa sổ rất lâu.

Bên ngoài, Thượng Hải vẫn sáng rực.

Dòng xe nối dài dưới những tòa nhà cao tầng.

Mọi thứ vẫn vận hành như bình thường.

Chỉ có cuộc đời tôi đã hoàn toàn khác.

Tôi từng nghĩ mình chỉ vừa thoát khỏi một cuộc hôn nhân không đáng có.

Nhưng lúc ấy tôi chưa biết…

Căn nhà mà tôi tưởng là nguyên nhân của tất cả mọi chuyện, thực ra chỉ là cánh cửa đầu tiên.

Và phía sau cánh cửa đó…

Có một bí mật mà chính Lục Minh Hạo cũng chưa từng nói với tôi.


‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.

Nhận xét