Min menu

Pages

Chồng tôi bí mật chuyển toàn bộ cổ phần công ty cho người yêu cũ rồi ép tôi ký đơn ly hôn, tin rằng tôi chẳng biết gì về chuyện làm ăn của anh. trước khi ký, tôi chỉ hỏi một câu: “anh chắc đây là toàn bộ giấy tờ sao?” anh cười đắc ý. nhưng khi luật sư của tôi bước vào, nụ cười ấy lập tức biến mất...

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.

Chương 1 – “Anh chắc đây là toàn bộ giấy tờ sao?”

“**Ký đi. Từ hôm nay, cô không còn bất kỳ quyền gì đối với cuộc hôn nhân này, cũng như công ty của tôi.**”

Tờ đơn ly hôn bị ném xuống trước mặt tôi, trượt trên mặt bàn đá cẩm thạch rồi dừng lại ngay bên tay phải.

Ngoài cửa kính, màn đêm Bắc Kinh phủ xuống những tòa nhà cao tầng. Ánh đèn xe nối thành một dòng dài trên đại lộ Trường An. Trong căn hộ cao cấp ở khu Triều Dương, mọi thứ vẫn sang trọng như ngày tôi bước vào đây làm vợ anh.

Chỉ có người đối diện là đã hoàn toàn khác.

Tần Mặc ngồi trên ghế sofa, áo sơ mi trắng không một nếp nhăn. Bên cạnh anh là một tập hồ sơ dày và một chiếc bút máy màu đen.

Đối diện tôi, người phụ nữ đang khoanh tay chính là Lâm Nhược Hàm, tình đầu của anh.

Cô ta mặc chiếc váy màu kem, mái tóc dài buông nhẹ trên vai. Chiếc vòng cổ ngọc trai trên cổ khiến tôi lập tức nhận ra nó.

Đó là món quà tôi từng mua cho Tần Mặc để anh tặng mẹ mình trong dịp sinh nhật.

Tôi nhìn nó vài giây rồi ngẩng lên.

“Cô đang đeo đồ của nhà họ Tần?”

Nhược Hàm khẽ mỉm cười.

“Sau này có lẽ phải gọi là đồ của nhà họ Lâm.”

Tần Mặc lập tức nói:

“Đủ rồi.”

Anh nhìn tôi, ánh mắt lạnh lùng.

“Uyển Thanh, chúng ta đã không còn gì để nói.”

Tôi im lặng.

Ba năm trước, khi tôi kết hôn với anh, Tần Mặc chỉ có một công ty thương mại nhỏ chưa đầy hai mươi nhân viên.

Tôi đã đưa toàn bộ khoản tiền tiết kiệm của mình vào công ty.

Tôi cùng anh đi gặp khách hàng, kiểm tra hợp đồng, thức đến hai giờ sáng để đối chiếu sổ sách. Có những tháng công ty thiếu tiền trả lương, tôi lặng lẽ bán chiếc vòng tay mẹ để lại.

Nhưng khi công ty phát triển, Tần Mặc bắt đầu thay đổi.

Anh về nhà ngày càng muộn.

Điện thoại luôn đặt úp xuống bàn.

Những cuộc họp trước đây anh thường kể cho tôi nghe, sau này chỉ còn một câu:

“Chuyện công ty, em không cần biết.”

Tôi đã từng nghĩ đó chỉ là khoảng cách giữa hai vợ chồng.

Cho đến tối nay.

Tần Mặc đẩy một tập giấy về phía tôi.

“Đây là thỏa thuận phân chia tài sản. Căn hộ này thuộc về tôi. Xe cũng thuộc về tôi. Cô lấy tiền tiết kiệm cá nhân và rời đi.”

Tôi lật vài trang.

“Còn cổ phần?”

Anh khựng lại trong một thoáng.

Nhược Hàm hơi nghiêng người.

Tần Mặc lập tức bình thản nói:

“Công ty là tài sản riêng của tôi.”

Tôi nhìn anh.

“Thật sao?”

“Đúng.”

“Anh chắc chứ?”

Tần Mặc bật cười.

“Uyển Thanh, em không hiểu chuyện kinh doanh.”

Câu nói ấy khiến lòng tôi đau hơn cả việc anh muốn ly hôn.

Ba năm.

Tôi đã cùng anh gây dựng công ty từ những ngày đầu.

Vậy mà trong mắt anh, tôi chỉ là người phụ nữ không hiểu gì về làm ăn.

Nhược Hàm cúi xuống nhìn tập hồ sơ rồi nói:

“Chị Tô, anh Mặc đã nhường toàn bộ quyền quản lý công ty cho tôi. Sau khi hai người ly hôn, tôi sẽ phụ trách bộ phận điều hành.”

Tôi nhìn cô ta.

“Nhường?”

Cô ta gật đầu.

“Đúng.”

“Bao nhiêu cổ phần?”

“Chị hỏi để làm gì?”

Tôi không trả lời.

Tần Mặc mất kiên nhẫn.

“Uyển Thanh, ký đi.”

Tôi nhìn cây bút trước mặt.

Trong đầu tôi bất chợt hiện lên một đêm cách đây hai tháng.

Tôi thức dậy lúc gần ba giờ sáng vì khát nước. Khi đi ngang phòng làm việc, tôi nhìn thấy ánh sáng dưới khe cửa.

Tần Mặc đang nói chuyện điện thoại.

Tôi nghe được một câu.

“Chỉ cần hoàn tất thủ tục chuyển nhượng, toàn bộ công ty sẽ thuộc về em.”

Lúc ấy tôi không bước vào.

Tôi chỉ đứng ngoài cửa.

Và lần đầu tiên, tôi hiểu rằng cuộc hôn nhân của mình có lẽ đã kết thúc từ rất lâu.

Nhưng Tần Mặc không biết một điều.

Tôi cũng không phải người hoàn toàn không hiểu chuyện làm ăn.

Từ trước khi kết hôn, tôi đã làm việc trong bộ phận kiểm soát tài chính của một tập đoàn ở Thượng Hải. Sau khi về Bắc Kinh, tôi nghỉ việc để hỗ trợ anh.

Và sáu tháng trước, tôi đã âm thầm nhờ một luật sư kiểm tra lại toàn bộ hồ sơ công ty.

Tôi đặt cây bút xuống.

Tần Mặc cau mày.

“Sao vậy?”

Tôi ngẩng đầu, bình tĩnh hỏi:

“**Anh chắc đây là toàn bộ giấy tờ sao?**”

Anh nhìn tôi vài giây.

Sau đó bật cười.

“Em nghĩ mình đang đóng phim à?”

Nhược Hàm cũng cười theo.

“Chị Tô, nếu không hiểu thì đừng cố tỏ ra hiểu.”

Tôi không nổi giận.

Tôi chỉ nhẹ nhàng đẩy tập giấy trở lại.

“Được.”

Tần Mặc nhíu mày.

“Được?”

“Đúng.”

Tôi nhìn thẳng vào anh.

“Gọi luật sư của anh đến đây.”

Nụ cười trên môi anh biến mất.

“Em muốn làm gì?”

“Không làm gì cả.”

Tôi đứng dậy.

“Chỉ là trước khi ký, tôi muốn có người kiểm tra lại.”

Tần Mặc nhìn tôi như nhìn một người đang cố níu kéo cuộc hôn nhân.

Anh lạnh giọng:

“Đừng khiến mọi chuyện khó coi.”

Đúng lúc đó, chuông cửa vang lên.

Một tiếng.

Hai tiếng.

Ba tiếng.

Tần Mặc quay đầu.

Nhược Hàm cũng bất giác ngồi thẳng người.

Tôi đi đến mở cửa.

Ngoài hành lang là một người phụ nữ khoảng ngoài bốn mươi, mặc vest xám, tay cầm một chiếc cặp da.

Bà nhìn tôi rồi nói:

“Cô Tô Uyển Thanh?”

“Vâng.”

“Xin chào. Tôi là luật sư Trình Nhã.”

Tôi tránh sang một bên.

“Mời vào.”

Tần Mặc lập tức đứng bật dậy.

“Cô ấy là luật sư của em?”

Tôi không trả lời.

Luật sư Trình đặt chiếc cặp lên bàn.

Bà lấy ra một tập hồ sơ màu xanh.

“Cô Tô, theo yêu cầu của cô, tôi đã kiểm tra xong các tài liệu liên quan đến quyền sở hữu và lịch sử chuyển nhượng cổ phần của Công ty Thịnh Viễn.”

Tần Mặc sắc mặt thay đổi.

“Cô đang nói gì?”

Luật sư Trình nhìn anh.

“Anh Tần, tôi nghĩ anh nên ngồi xuống.”

Anh không ngồi.

“Tôi không biết cô là ai.”

“Không sao.”

Bà mở tập hồ sơ.

“Nhưng tôi biết khá rõ công ty của anh.”

Không khí trong phòng lập tức đông cứng.

Tôi nhìn Tần Mặc.

Lần đầu tiên trong tối nay, tôi thấy sự tự tin trên khuôn mặt anh biến mất.

Chương 2 – Bộ hồ sơ mà anh không biết tôi đã giữ lại

Tần Mặc đứng bất động bên cạnh bàn.

“Uyển Thanh.”

Giọng anh thấp xuống.

“Em đã điều tra tôi?”

Tôi nhìn anh.

“Không.”

Tôi kéo ghế ngồi xuống.

“Em chỉ muốn biết người chồng của mình đang giấu điều gì.”

Nhược Hàm lập tức đứng lên.

“Anh Mặc, chúng ta đi thôi.”

Luật sư Trình ngẩng đầu.

“Nếu hai người rời đi, tôi e rằng sẽ không giải quyết được vấn đề.”

Tần Mặc quay sang bà.

“Đây là chuyện gia đình tôi.”

“Không hoàn toàn.”

Bà lấy ra một bản sao giấy đăng ký doanh nghiệp.

“Bởi vì trong những tài liệu tôi đang giữ có thông tin liên quan trực tiếp đến quyền lợi của cô Tô.”

Tôi nhìn xuống bàn.

Mỗi một trang giấy đều khiến ký ức ba năm qua hiện về.

Ngày thành lập Thịnh Viễn.

Ngày công ty ký được hợp đồng lớn đầu tiên.

Ngày Tần Mặc gọi điện cho tôi giữa đêm và nói:

“Uyển Thanh, chúng ta làm được rồi.”

Tôi từng tin đó là thành quả của cả hai.

Nhưng hóa ra, với anh, chỉ có một người được quyền gọi nó là “của mình”.

Tần Mặc giật lấy một tập giấy.

“Những thứ này có ý nghĩa gì?”

Luật sư Trình bình tĩnh nói:

“Trước hết, giấy tờ anh đưa cho cô Tô không thể hiện đầy đủ lịch sử thay đổi cổ phần.”

Anh sững người.

“Ý cô là gì?”

“Có một số giao dịch và thỏa thuận liên quan đến quyền sở hữu mà cần được làm rõ.”

Nhược Hàm bước tới.

“Đó là chuyện giữa anh ấy và tôi.”

Tôi quay sang cô ta.

“Đúng.”

Tôi mỉm cười rất nhẹ.

“Nhưng anh ấy vừa định dùng nó để ép tôi ký đơn ly hôn.”

Nhược Hàm im lặng.

Tần Mặc nhìn tôi.

“Em muốn bao nhiêu tiền?”

Tôi hơi ngẩn ra.

Anh tiếp tục:

“Em cứ nói con số.”

“Anh nghĩ tôi đang đòi tiền?”

“Chẳng phải em muốn tài sản sao?”

Tôi bật cười.

“Không.”

Tôi nhìn thẳng vào anh.

“Thứ tôi muốn là sự thật.”

Tần Mặc siết chặt bàn tay.

Luật sư Trình mở một tập hồ sơ khác.

“Cô Tô, tôi có thể nói tiếp không?”

Tôi gật đầu.

Bà đặt một bản sao xuống bàn.

“Trong quá trình rà soát, chúng tôi phát hiện có một vấn đề đáng chú ý về khoản vốn góp ban đầu.”

Tần Mặc lập tức nói:

“Không có vấn đề gì.”

“Anh Tần.”

Luật sư Trình nhìn anh.

“Anh nên để tôi nói hết.”

Căn phòng im lặng.

“Khoản tiền được sử dụng trong giai đoạn đầu để duy trì hoạt động của Thịnh Viễn có một phần đến từ tài khoản đứng tên cô Tô.”

Tần Mặc lạnh giọng:

“Đó là tiền vợ chồng tôi.”

“Vậy tại sao trong hồ sơ nội bộ, khoản đó lại được ghi nhận theo một cách khác?”

Tần Mặc không trả lời.

Tôi nhìn anh.

Tôi đã từng hỏi câu này cách đây hai năm.

Anh chỉ nói:

“Anh xử lý rồi.”

Tôi tin.

Bây giờ mới biết, có những câu nói nghe rất đơn giản nhưng có thể che giấu cả một khoảng trống.

Nhược Hàm đột nhiên lên tiếng:

“Những chuyện này có thể giải thích.”

Tôi nhìn cô ta.

“Vậy cô giải thích đi.”

Cô ta mím môi.

“Chị đừng tưởng có luật sư là có thể thay đổi mọi chuyện.”

Tôi bình tĩnh đáp:

“Tôi không muốn thay đổi.”

“Tôi chỉ muốn biết tại sao chồng tôi phải giấu tôi.”

Tần Mặc đột nhiên đập tay xuống bàn.

“Đủ rồi!”

Tôi giật mình.

Anh thở mạnh, ánh mắt đỏ lên vì tức giận.

“Ba năm qua em ở nhà, anh làm việc bên ngoài. Em có biết áp lực của anh không?”

Tôi nhìn anh.

“Em biết.”

“Em không biết!”

“Em biết.”

Tôi nói chậm rãi.

“Vì những đêm anh không ngủ, người pha cà phê cho anh là em.”

Anh im lặng.

“Những lần công ty thiếu tiền, người tìm cách giải quyết là em.”

Tôi nhìn sang Nhược Hàm.

“Còn những ngày anh nói phải đi gặp khách hàng, nhưng thực ra đi gặp cô ấy…”

Nhược Hàm sắc mặt tái đi.

Tần Mặc cúi đầu.

Tôi bỗng thấy lòng mình rất bình tĩnh.

Có lẽ khi một người đã thất vọng đến tận cùng, họ không còn cần phải nổi giận nữa.

Luật sư Trình tiếp tục:

“Còn một vấn đề nữa.”

Bà lấy ra một tập tài liệu.

“Liên quan đến việc chuyển nhượng cổ phần.”

Tần Mặc ngẩng đầu.

“Không cần xem.”

“Anh Tần?”

“Tôi nói không cần!”

Bà vẫn đặt tài liệu xuống.

“Anh có thể không xem. Nhưng cô Tô có quyền biết.”

Tôi mở trang đầu tiên.

Tên Tần Mặc.

Tên Lâm Nhược Hàm.

Ngày ký.

Tỷ lệ cổ phần.

Tôi nhìn con số rồi khẽ nhíu mày.

“Không đúng.”

Tần Mặc lập tức nhìn tôi.

“Cái gì không đúng?”

“Tỷ lệ này.”

Anh không nói.

Tôi quay sang luật sư Trình.

“Có phải còn một bản khác không?”

Bà gật đầu.

“Đúng.”

Tần Mặc đứng bật dậy.

“Cô lấy nó ở đâu?”

Luật sư Trình đáp:

“Từ nguồn tài liệu được cung cấp hợp pháp cho chúng tôi.”

Tôi nhìn Tần Mặc.

Anh bắt đầu mất bình tĩnh.

“Uyển Thanh, em đã làm gì?”

Tôi không trả lời ngay.

Tôi nhớ lại ngày đầu tiên tôi nghi ngờ anh.

Tôi đã không đối chất.

Tôi cũng không làm ầm lên.

Tôi chỉ lặng lẽ sao lưu những tài liệu mà mình có quyền tiếp cận và nhờ người kiểm tra.

Bởi vì tôi biết một điều.

Nếu thật sự muốn biết một người đang giấu gì, đừng hỏi họ quá sớm.

Hãy để họ tiếp tục nói dối.

Khi họ tin rằng mình đã thắng, họ sẽ tự để lộ tất cả.

Tôi khép tập hồ sơ.

“Anh nói công ty là của anh.”

“Đúng.”

“Anh nói anh đã chuyển cổ phần cho cô ấy.”

“Đúng.”

“Anh nói tôi không hiểu gì về chuyện làm ăn.”

Tần Mặc im lặng.

Tôi nhìn anh.

“Vậy thì hôm nay chúng ta cùng xem ai mới là người không hiểu.”

Đúng lúc đó, điện thoại của anh rung lên.

Tần Mặc nhìn màn hình.

Một tin nhắn từ giám đốc tài chính của Thịnh Viễn.

Anh mở ra.

Chỉ vài giây sau, sắc mặt anh trắng bệch.

Tôi không nhìn trộm.

Nhưng tôi nghe rõ giọng anh:

“Không thể nào…”

Nhược Hàm bước tới.

“Có chuyện gì vậy?”

Anh không trả lời.

Cô ta giật lấy điện thoại.

Rồi cũng im bặt.

Tôi nhìn hai người.

“Có chuyện gì?”

Tần Mặc ngẩng đầu.

“Ngân hàng…”

Anh nuốt khan.

“Tài khoản công ty đang bị yêu cầu rà soát.”

Luật sư Trình bình tĩnh nói:

“Đó chỉ là bước đầu.”

Tần Mặc nhìn bà.

“Bước đầu?”

“Đúng.”

Bà lấy thêm một phong bì màu trắng.

“Còn có một thông báo khác.”

Tôi nhìn phong bì.

Trên đó là tên công ty Thịnh Viễn.

Luật sư Trình đặt nó trước mặt tôi.

“Cô Tô, đây mới là tài liệu tôi muốn cô xem cuối cùng.”

Tôi mở phong bì.

Bên trong là một bản thỏa thuận cũ.

Tôi nhìn dòng chữ đầu tiên.

Rồi nhìn ngày tháng.

Tim tôi đập mạnh.

Tôi ngẩng lên.

“Tần Mặc…”

Anh nhìn tôi.

“Anh còn nhớ ngày này không?”

Anh không trả lời.

Tôi xoay tờ giấy về phía anh.

“Ngày này, anh đã ký một thỏa thuận mà chính anh từng nói với tôi là không tồn tại.”

Gương mặt anh hoàn toàn biến sắc.

Nhược Hàm nhìn tài liệu.

“Không thể…”

Tôi khẽ hỏi:

“Bây giờ cô còn chắc rằng anh ấy đã cho cô toàn bộ công ty không?”

Không ai trả lời.

Chương 3 – Người cuối cùng bị đẩy ra khỏi công ty

Đêm hôm ấy, không ai ký đơn ly hôn.

Tần Mặc ngồi bất động gần một giờ.

Nhược Hàm liên tục gọi điện nhưng không ai nghe máy.

Còn tôi ngồi bên cửa sổ, nhìn những con phố Bắc Kinh sáng đèn.

Tôi từng nghĩ ngày mình phát hiện chồng phản bội sẽ là ngày đau nhất.

Nhưng hóa ra không phải.

Đau nhất là ngày tôi nhận ra người mình tin tưởng suốt ba năm đã xem lòng tin ấy như một thứ có thể lợi dụng.

Sáng hôm sau, chúng tôi đến trụ sở Thịnh Viễn.

Tòa nhà nằm ở khu thương mại trung tâm Bắc Kinh, bên ngoài vẫn là bảng hiệu màu bạc quen thuộc.

Nhưng khi bước vào, tôi nhận ra bầu không khí đã khác.

Nhân viên nhìn Tần Mặc rồi nhanh chóng cúi đầu.

Một vài người lén trao đổi ánh mắt.

Giám đốc tài chính Trương Duy đứng chờ ở phòng họp.

Anh ta nhìn tôi, rồi nhìn Tần Mặc.

“Anh Tần.”

“Có chuyện gì?”

Trương Duy đặt một tập tài liệu lên bàn.

“Các cổ đông muốn họp khẩn.”

Tần Mặc cau mày.

“Vì chuyện ngân hàng?”

“Không chỉ vậy.”

“Còn gì nữa?”

Trương Duy im lặng vài giây.

“Về cơ cấu cổ phần.”

Tần Mặc nhìn tôi.

Tôi không nói gì.

Cuộc họp bắt đầu lúc chín giờ.

Bảy người ngồi quanh bàn.

Trong đó có những người đã cùng Tần Mặc gây dựng công ty từ những ngày đầu.

Nhược Hàm cũng xuất hiện.

Cô ta bước vào với vẻ bình tĩnh cố gắng giữ thể diện.

“Tôi là người được chuyển giao quyền điều hành.”

Một cổ đông lớn tuổi nhìn cô ta.

“Cô có thể cho chúng tôi xem căn cứ pháp lý không?”

Nhược Hàm nhìn Tần Mặc.

Anh đưa tài liệu.

Người cổ đông đọc vài trang.

Sau đó lắc đầu.

“Không đủ.”

Tần Mặc đập tay xuống bàn.

“Không đủ chỗ nào?”

“Lịch sử chuyển nhượng không khớp.”

Cả phòng im lặng.

Luật sư Trình lúc này mới lên tiếng:

“Đó là lý do chúng tôi yêu cầu tạm thời không thực hiện bất kỳ thay đổi nào liên quan đến quyền điều hành.”

Tần Mặc nhìn bà.

“Cô không có quyền.”

“Đúng.”

Bà bình thản.

“Nhưng tôi đại diện cho người có quyền yêu cầu xem xét.”

Tần Mặc quay sang tôi.

“Em!”

Tôi nhìn anh.

“Em đang làm gì?”

“Bảo vệ quyền lợi của mình.”

“Em muốn phá công ty?”

Tôi lắc đầu.

“Không.”

Tôi nhìn quanh căn phòng.

“Em muốn công ty được vận hành đúng cách.”

Tần Mặc bật cười cay đắng.

“Em tưởng mình có thể quay lại đây sao?”

Tôi không trả lời.

Luật sư Trình đặt một tập tài liệu lên bàn.

“Không phải cô Tô muốn quay lại.”

Bà nhìn tất cả mọi người.

“Vấn đề là quyền lợi của cô ấy chưa bao giờ được xử lý theo cách mà anh Tần đã nói với cô ấy.”

Tần Mặc im lặng.

Tôi nhìn anh.

“Anh từng nói với em rằng em chẳng hiểu gì về công ty.”

Anh cúi mặt.

“Nhưng anh quên mất…”

Tôi dừng lại.

“…người ký rất nhiều giấy tờ đầu tiên cùng anh chính là em.”

Tôi lấy ra một bản sao.

“Đây là thỏa thuận góp vốn ban đầu.”

Một cổ đông nhìn vào.

Rồi anh ta ngẩng đầu.

“Cô Tô…”

Tôi gật đầu.

“Vâng.”

Không khí lập tức thay đổi.

Nhược Hàm đứng bật dậy.

“Không thể nào!”

Tôi quay sang cô ta.

“Cô biết điều gì đó.”

“Không.”

“Vậy tại sao cô hoảng?”

Cô ta không nói được.

Tần Mặc nhìn cô ta.

“Nhược Hàm.”

Cô ta quay lại.

“Anh Mặc…”

“Em nói với anh mọi chuyện đã được xử lý.”

“Em…”

“Em nói đi.”

Cô ta cắn môi.

“Em chỉ ký những gì anh đưa.”

Tần Mặc chết lặng.

“Vậy tại sao em nói mình sẽ trở thành người điều hành?”

“Vì anh nói…”

“Anh nói?”

Cô ta im lặng.

Tôi nhìn hai người.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi bất chợt cảm thấy thương hại.

Không phải thương họ.

Mà thương chính mình của ba năm trước.

Người phụ nữ từng tin rằng chỉ cần mình đủ chân thành thì cuộc hôn nhân sẽ không thể tan vỡ.

Cuộc họp kéo dài gần ba giờ.

Cuối cùng, các cổ đông thống nhất tạm thời giữ nguyên hoạt động của công ty và yêu cầu rà soát toàn bộ hồ sơ chuyển nhượng.

Tần Mặc rời phòng họp trước.

Tôi đi theo anh ra hành lang.

Anh dừng lại.

“Uyển Thanh.”

Tôi cũng dừng.

“Có chuyện gì?”

Anh quay lại.

Lần đầu tiên sau rất lâu, tôi thấy anh không còn vẻ kiêu ngạo.

“Chúng ta đừng làm mọi chuyện thành thế này.”

Tôi nhìn anh.

“Là anh làm nó thành thế này.”

“Anh có thể sửa.”

“Anh nghĩ chỉ cần nói một câu là có thể sửa sao?”

“Anh xin lỗi.”

Tôi im lặng.

Anh bước tới một bước.

“Anh thật sự xin lỗi.”

Tôi nhìn khuôn mặt từng khiến mình rung động.

Rồi tôi chợt nhận ra cảm xúc trong lòng mình đã khác.

Không còn giận.

Không còn chờ đợi.

Chỉ còn bình thản.

“Em từng muốn nghe câu này.”

Anh ngẩng lên.

“Nhưng bây giờ thì không cần nữa.”

Tôi quay đi.

Anh gọi:

“Uyển Thanh!”

Tôi dừng bước nhưng không quay lại.

“Anh vẫn còn yêu em.”

Tôi nhắm mắt một giây.

Rồi nói:

“Có lẽ anh từng yêu em.”

“Nhưng người anh yêu hôm nay là quyền lực, tiền bạc và cảm giác mình có thể quyết định số phận của người khác.”

Tôi bước tiếp.

Phía cuối hành lang, luật sư Trình đang chờ.

Bà đưa tôi một tập hồ sơ mới.

“Còn một việc.”

Tôi nhận lấy.

“Chuyện gì?”

“Cô nên xem cái này trước khi quyết định có ký đơn ly hôn hay không.”

Tôi mở ra.

Trang đầu tiên là báo cáo về một giao dịch tài chính mà tôi chưa từng biết.

Tôi đọc vài dòng.

Rồi khựng lại.

“Luật sư Trình…”

“Vâng?”

“Khoản tiền này…”

Bà nhìn tôi.

“Đúng.”

Tôi ngẩng đầu.

“Có liên quan đến tài khoản của tôi?”

“Có.”

Tôi đứng lặng.

Tần Mặc lúc này cũng quay lại.

Anh nhìn thấy tài liệu trong tay tôi.

Gương mặt lập tức thay đổi.

Tôi quay sang anh.

“Anh còn chuyện gì chưa nói với tôi?”

Anh không trả lời.

Tôi siết tập hồ sơ.

“Khoản tiền này đi đâu?”

Anh cúi đầu.

Một lúc lâu sau, anh mới nói:

“Anh có thể giải thích.”

Tôi nhìn anh.

“Vậy giải thích đi.”

Anh im lặng.

Tôi bước tới.

“Ba năm qua, em đã cho anh quá nhiều cơ hội để nói thật.”

“Bây giờ em chỉ hỏi lần cuối.”

Tần Mặc ngẩng đầu.

Ánh mắt anh đầy vẻ mệt mỏi.

“Uyển Thanh…”

Tôi nhìn thẳng vào anh.

“**Khoản tiền đó có liên quan đến việc anh chuyển cổ phần cho Nhược Hàm không?**”

Anh không trả lời.

Nhưng sự im lặng ấy đã là câu trả lời.

Tôi khẽ cười.

“Được.”

Tôi khép hồ sơ.

“Vậy đơn ly hôn, em sẽ ký.”

Tần Mặc ngẩng phắt lên.

“Thật sao?”

“Nhưng không phải theo điều kiện của anh.”

Anh sững người.

Tôi đưa cây bút cho luật sư Trình.

“Chúng ta làm theo đúng quy định.”

Tôi nhìn Tần Mặc lần cuối.

“Anh muốn tự do.”

“Em cho anh.”

“Nhưng anh phải trả lại những gì vốn không thuộc về anh.”

Tần Mặc đứng bất động.

Còn tôi bước ra khỏi phòng họp.

Bên ngoài, ánh nắng mùa hè chiếu xuống những con phố Bắc Kinh.

Điện thoại trong túi tôi rung lên.

Một tin nhắn mới.

Người gửi là một số điện thoại tôi không lưu.

Chỉ có một dòng:

**“Cô Tô, nếu cô muốn biết vì sao Tần Mặc nhất định phải chuyển cổ phần cho Lâm Nhược Hàm, hãy đến địa chỉ này trước sáu giờ tối. Đừng nói cho bất kỳ ai.”**

Bên dưới là một địa chỉ.

Tôi nhìn màn hình rất lâu.

Ba năm qua, tôi cứ nghĩ bí mật lớn nhất là người chồng phản bội mình.

Nhưng ngay lúc ấy, tôi bắt đầu hiểu…

Có lẽ cuộc hôn nhân này chưa bao giờ chỉ là chuyện giữa ba người.

Và người đứng sau tất cả những giấy tờ kia…

Có thể vẫn chưa xuất hiện.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.

Nhận xét