Min menu

Pages

Chồng tôi dẫn nhân tình đến bệnh viện khi mẹ chồng đang nằm viện, rồi trước mặt tôi tuyên bố từ nay cô ta mới là người chăm sóc bà. Mẹ chồng chẳng những không phản đối mà còn nắm tay cô ta, mắng tôi là người ngoài không xứng đáng bước vào gia đình. Tôi lặng lẽ rời khỏi phòng bệnh, nhưng trước khi đi đã đặt một chiếc phong bì lên bàn. Ba ngày sau, khi mẹ chồng chuẩn bị ký giấy sang tên căn nhà cho con trai, bà mở phong bì và chết lặng trước nội dung bên trong…

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.

Chương 1 – “Từ hôm nay, cô ấy mới là người chăm sóc mẹ”

“Cô ấy mới là người nhà họ Lục! Còn cô, tốt nhất đừng bước chân vào đây nữa!”

Tiếng quát của Lục Minh Hạo vang lên giữa phòng bệnh VIP của một bệnh viện tư nhân ở Thượng Hải.

Tôi đứng chết lặng bên cửa, tay vẫn cầm hộp cháo nóng vừa mua cho mẹ chồng.

Trên giường bệnh, mẹ chồng tôi, bà Trần Tú Lan, đang nằm truyền dịch. Nhưng điều khiến tôi đau hơn cả câu nói của chồng không phải là ánh mắt lạnh lùng của anh.

Mà là bàn tay mẹ chồng đang nắm chặt tay một người phụ nữ khác.

Cô ta mặc một chiếc váy màu kem, tóc dài buông nhẹ, gương mặt thanh tú. Trên cổ tay là chiếc vòng ngọc mà tôi từng thấy trong tủ đồ của mẹ chồng.

Tôi nhìn chiếc vòng.

Rồi nhìn sang Minh Hạo.

“Anh đưa cô ấy đến đây làm gì?”

Minh Hạo không trả lời ngay.

Anh chỉnh lại cổ tay áo, vẻ bình thản đến đáng sợ.

Sau đó, anh nói:

“Cô ấy tên Tống Nhã Văn.”

Tôi bật cười.

Một tiếng cười khô khốc.

“Tôi biết tên cô ta.”

Nhã Văn khẽ cúi đầu.

“Chị Lâm, em xin lỗi. Em không định làm chị khó xử.”

“Không định?”

Tôi nhìn cô ta.

“Cô đang ngồi trên giường bệnh của mẹ chồng tôi, đeo vòng của bà ấy, còn nắm tay chồng tôi. Cô nói với tôi là cô không định làm tôi khó xử?”

Mẹ chồng lập tức cau mày.

“Đủ rồi!”

Bà gạt tay tôi ra khi tôi định đặt hộp cháo xuống bàn.

“Con đến đây làm gì?”

“Mẹ đang nằm viện. Con là con dâu, con đến chăm mẹ.”

“Không cần!”

Ba chữ ấy khiến tôi sững người.

Mẹ chồng nhìn Nhã Văn bằng ánh mắt dịu dàng chưa từng dành cho tôi.

“Có Nhã Văn ở đây là đủ rồi.”

Tôi quay sang Minh Hạo.

“Anh cũng nghĩ vậy?”

Anh im lặng vài giây rồi gật đầu.

“Đúng.”

Tôi cảm thấy lồng ngực mình như bị ai đó bóp nghẹt.

“Anh biết cô ta là ai mà?”

“Anh biết.”

“Cô ta từng là người yêu cũ của anh.”

“Đúng.”

“Vậy anh đưa cô ta đến trước mặt mẹ, trước mặt tôi, rồi bảo cô ta chăm sóc mẹ?”

Minh Hạo nhìn tôi.

“Em không cần làm lớn chuyện.”

“Làm lớn chuyện?”

Tôi bật cười.

“Người đang làm lớn chuyện là ai?”

Anh bước tới, hạ thấp giọng:

“Lâm Tĩnh, cuộc hôn nhân của chúng ta vốn đã không còn như trước.”

Tôi nhìn anh thật lâu.

Năm năm.

Tôi đã ở bên người đàn ông này năm năm.

Từ một căn phòng thuê nhỏ ở Tô Châu, chúng tôi chuyển đến Thượng Hải. Tôi cùng anh gây dựng công ty. Khi mẹ anh bị đau đầu gối, tôi nghỉ việc nhiều tháng để chăm sóc bà. Khi anh khởi nghiệp thất bại, tôi bán cả chiếc vòng cưới của mẹ ruột để giúp anh trả nợ.

Vậy mà hôm nay, anh nói với tôi bằng vẻ lạnh nhạt như đang nói chuyện với một người xa lạ.

“Vậy anh muốn thế nào?”

Minh Hạo nhìn mẹ mình.

“Mẹ cần người chăm sóc.”

Tôi gật đầu.

“Được. Tôi sẽ chăm.”

“Không cần.”

Anh nói ngay.

“Có Nhã Văn.”

Mẹ chồng cũng tiếp lời:

“Con nghe chưa? Từ hôm nay, Nhã Văn sẽ ở bên mẹ. Con không cần đến nữa.”

Tôi nhìn bà.

“Con là con dâu của mẹ.”

Bà cười nhạt.

“Con nghĩ một tờ giấy đăng ký kết hôn có thể khiến con trở thành người nhà họ Lục sao?”

Tôi không nói được gì.

Bà nắm tay Nhã Văn.

“Trong lòng mẹ, người hiểu mẹ nhất vẫn là Nhã Văn.”

Nhã Văn cúi đầu, đôi mắt đỏ lên.

“Mẹ, chị Tĩnh cũng đã chăm sóc mẹ rất nhiều…”

“Đừng nói giúp cô ta!”

Mẹ chồng quát.

Rồi bà quay sang tôi:

“Nhà họ Lục không cần một người phụ nữ chỉ biết giữ tiền và tính toán.”

Tôi nhìn Minh Hạo.

“Anh cũng nghĩ tôi là người như vậy?”

Anh tránh ánh mắt tôi.

“Anh không muốn tranh cãi.”

“Được.”

Tôi gật đầu.

“Vậy tôi không tranh cãi nữa.”

Tôi đặt hộp cháo xuống bàn.

“Cháo vẫn còn nóng. Mẹ ăn lúc còn ấm.”

Mẹ chồng lạnh lùng quay mặt đi.

Tôi bước tới cửa.

Nhưng trước khi đi, tôi dừng lại.

Tôi lấy một chiếc phong bì màu nâu từ trong túi xách.

Đặt lên bàn.

Minh Hạo cau mày.

“Cái gì?”

“Không quan trọng.”

“Em lại muốn làm gì?”

Tôi nhìn anh.

“Ba ngày nữa anh sẽ biết.”

Nói xong, tôi quay người rời khỏi phòng.

Không ai giữ tôi lại.

Cánh cửa khép lại.

Tôi đứng ngoài hành lang rất lâu.

Tôi tưởng mình sẽ khóc.

Nhưng không.

Tôi chỉ cảm thấy trong lòng trống rỗng.

Ba ngày.

Tôi đã chờ đúng ba ngày này suốt hơn một tháng.

Bởi tôi biết một chuyện mà mẹ chồng và Minh Hạo hoàn toàn không biết.

Căn nhà mà họ đang chuẩn bị sang tên…

Chưa bao giờ thực sự thuộc về họ.

Chương 2 – Người bị xem là “người ngoài”

Ba ngày sau.

Tôi nhận được cuộc gọi từ một người bạn cũ của gia đình.

“Tiểu Tĩnh, cậu biết chuyện nhà họ Lục chuẩn bị làm hôm nay không?”

Tôi đang ngồi trong một quán trà nhỏ gần sông Hoàng Phố.

“Biết.”

“Cậu không định về sao?”

Tôi nhìn ly trà trước mặt.

“Không.”

Đầu dây bên kia im lặng.

Một lúc sau, người bạn ấy thở dài.

“Minh Hạo đang đưa luật sư đến bệnh viện. Mẹ cậu ta muốn ký giấy sang tên căn nhà.”

Tôi cười nhẹ.

“Cứ để họ ký.”

“Cậu chắc chứ?”

“Chắc.”

Tôi cúp máy.

Ba ngày trước, tôi rời bệnh viện với một quyết định mà bản thân đã suy nghĩ rất lâu.

Tôi không muốn tranh giành một người chồng đã lựa chọn người khác.

Nhưng tôi cũng không thể để công sức của cha tôi bị biến thành món quà cho những người coi tôi là người ngoài.

Chiếc căn hộ cao cấp ở khu Tĩnh An không phải tài sản của Minh Hạo.

Càng không phải tài sản của mẹ chồng.

Nó là tài sản mà cha tôi đã mua trước khi mất.

Năm đó, cha tôi giúp Minh Hạo gây dựng công ty.

Ông không muốn con gái mình kết hôn rồi phải sống trong cảnh thiếu thốn, nên mua căn hộ ấy và đứng tên một công ty gia đình.

Sau khi cha qua đời, quyền quản lý tài sản được chuyển cho tôi.

Tôi chưa từng nói với Minh Hạo.

Bởi tôi tin anh.

Tôi nghĩ rằng vợ chồng sống với nhau không nên tính toán quá nhiều.

Nhưng có lẽ tôi đã nhầm.

Cùng lúc đó, tại bệnh viện.

Mẹ chồng tôi đang ngồi dựa vào đầu giường.

Trên bàn là một tập giấy.

Luật sư mở tài liệu.

“Bà Lục, nếu bà xác nhận, sau khi ký, căn nhà sẽ được chuyển sang tên ông Lục Minh Hạo.”

Mẹ chồng mỉm cười.

“Được.”

Minh Hạo ngồi bên cạnh.

Nhã Văn cũng ở đó.

Cô ta rót nước cho bà.

“Mẹ uống một chút đi.”

Mẹ chồng cầm lấy.

“Con đúng là hiểu mẹ.”

Minh Hạo nhìn cô ta.

“Sau khi căn nhà sang tên cho con, con sẽ lo mọi thứ.”

Nhã Văn mỉm cười.

“Em không cần gì cả.”

Mẹ chồng lập tức nói:

“Con bé này còn nói không cần gì.”

Rồi bà quay sang con trai:

“Con phải đối xử tốt với Nhã Văn.”

Minh Hạo gật đầu.

“Con biết.”

Luật sư đưa bút.

“Bà ký ở đây.”

Mẹ chồng vừa cầm bút thì ánh mắt bà chợt rơi xuống chiếc phong bì màu nâu trên bàn.

Nó chính là phong bì tôi để lại ba ngày trước.

Bà nhíu mày.

“Cái này là gì?”

Minh Hạo cũng nhìn.

“Em ấy để lại.”

“Lúc đó mẹ không mở?”

“Không.”

Nhã Văn khẽ nói:

“Hay chị ấy để lại giấy tờ gì đó?”

Mẹ chồng mở phong bì.

Tờ giấy đầu tiên rơi ra.

Bà đọc vài dòng.

Nụ cười trên mặt lập tức biến mất.

“Không thể nào…”

Minh Hạo cầm lấy.

“Có chuyện gì?”

Mẹ chồng không trả lời.

Anh đọc.

Sắc mặt anh thay đổi.

“Đây là…”

Trong phong bì không phải thư trách móc.

Cũng không phải đơn ly hôn.

Mà là bản sao giấy tờ pháp lý chứng minh quyền sở hữu căn nhà.

Tên người đứng tên cuối cùng là…

Lâm Tĩnh.

Bên dưới còn có một văn bản khác.

Là giấy ủy quyền quản lý tài sản được lập từ nhiều năm trước.

Minh Hạo run tay.

“Không thể.”

Luật sư nhận lấy tài liệu.

Ông xem thật kỹ rồi nói:

“Đây là giấy tờ hợp pháp.”

Mẹ chồng tái mặt.

“Nhưng căn nhà đó là của Minh Hạo!”

Luật sư lắc đầu.

“Thưa bà, theo hồ sơ hiện tại, ông Lục không phải chủ sở hữu.”

Nhã Văn đứng bên cạnh cũng im bặt.

Mẹ chồng quay sang Minh Hạo.

“Con nói với mẹ căn nhà đó là của con!”

“Con…”

“Con đã nói như vậy!”

Minh Hạo không trả lời được.

Lúc này, một tờ giấy cuối cùng trượt ra khỏi phong bì.

Đó là bản sao một hợp đồng cũ.

Minh Hạo vừa nhìn thấy chữ ký đã chết lặng.

Chữ ký của cha tôi.

Ông đã ghi rõ:

**“Tài sản này chỉ được sử dụng cho mục đích cư trú của con gái tôi. Không được chuyển nhượng nếu không có sự đồng ý bằng văn bản của cô ấy.”**

Mẹ chồng đập tay xuống bàn.

“Con dâu của mẹ đã tính toán chuyện này từ bao giờ?”

Minh Hạo nhìn tờ giấy.

Gương mặt anh biến đổi liên tục.

Tức giận.

Hoang mang.

Rồi cuối cùng là sợ hãi.

Nhã Văn bước tới.

“Anh…”

Minh Hạo đột nhiên hỏi:

“Em biết chuyện này không?”

Nhã Văn sững lại.

“Em không biết.”

“Thật không?”

“Thật.”

Mẹ chồng nhìn cô ta.

Lần đầu tiên, ánh mắt dịu dàng của bà biến mất.

“Cô nói cô hiểu rõ Tĩnh?”

Nhã Văn không nói gì.

Minh Hạo đứng bật dậy.

“Anh phải tìm cô ấy.”

Nhưng ngay lúc ấy, điện thoại anh rung lên.

Một tin nhắn.

Chỉ có một câu:

**“Nếu anh muốn biết vì sao em có những giấy tờ này, hãy đến nơi chúng ta từng ký giấy kết hôn.”**

Minh Hạo nhìn màn hình.

Đó là văn phòng đăng ký hôn nhân ở quận Tĩnh An.

Anh lập tức quay người.

Nhưng mẹ anh gọi lại.

“Minh Hạo!”

Anh dừng bước.

Bà nhìn anh.

“Con có biết trong phong bì còn gì không?”

Minh Hạo quay lại.

Mẹ chồng run rẩy lấy ra một tấm ảnh cũ.

Đó là ảnh cha tôi, mẹ tôi và…

một người đàn ông mà Minh Hạo chưa từng gặp.

Mặt sau bức ảnh có một dòng chữ.

**“Nếu một ngày Tĩnh bị chính người nhà mình phản bội, hãy giao bí mật này cho cô ấy.”**

Minh Hạo nhìn bức ảnh.

Cổ họng nghẹn lại.

Anh chợt nhận ra.

Chiếc phong bì không chỉ nhằm ngăn anh sang tên căn nhà.

Nó còn chứa một bí mật liên quan đến chính cuộc hôn nhân của chúng tôi.

Chương 3 – Bí mật trong chiếc phong bì

Tối hôm đó, Minh Hạo tìm thấy tôi.

Tôi đang đứng trước văn phòng đăng ký hôn nhân.

Anh chạy tới, thở dốc.

“Tĩnh!”

Tôi quay lại.

Ba ngày.

Chỉ ba ngày.

Nhưng người đàn ông trước mặt tôi đã khác hoàn toàn.

Áo sơ mi nhăn nhúm, gương mặt mệt mỏi, đôi mắt đỏ vì mất ngủ.

Anh đứng cách tôi vài bước.

“Em biết chuyện căn nhà từ bao giờ?”

“Từ trước khi chúng ta kết hôn.”

“Vậy tại sao em không nói?”

“Vì em tin anh.”

Anh cúi đầu.

Tôi bật cười.

“Bây giờ anh mới hiểu câu đó đau thế nào sao?”

Minh Hạo im lặng.

Một lúc lâu sau, anh hỏi:

“Trong phong bì còn gì?”

“Anh muốn biết?”

“Muốn.”

“Vậy chúng ta nói chuyện ở nơi khác.”

Chúng tôi đến một quán trà nhỏ.

Tôi lấy ra bản gốc của một tập hồ sơ.

Đặt trước mặt anh.

“Anh nhớ năm đầu tiên chúng ta quen nhau không?”

“Nhớ.”

“Anh từng nói với em rằng công ty của anh đang gặp khó khăn.”

“Ừ.”

“Anh nói nếu không có vốn, công ty sẽ đóng cửa.”

Minh Hạo gật đầu.

“Cha em đã giúp anh.”

“Anh biết.”

“Nhưng anh không biết toàn bộ.”

Tôi mở tập hồ sơ.

“Cha em không chỉ đưa tiền cho anh.”

Minh Hạo nhìn những giấy tờ trước mặt.

“Ông ấy đã mua cổ phần trong công ty.”

Anh sững người.

“Cái gì?”

“Và ông ấy yêu cầu một điều kiện.”

“Điều kiện gì?”

Tôi nhìn thẳng vào anh.

“Nếu một ngày anh dùng công ty hoặc tài sản đó để gây tổn hại cho con gái ông ấy, quyền biểu quyết của ông ấy sẽ được chuyển cho em.”

Minh Hạo không nói được gì.

Tôi tiếp tục:

“Ba tháng trước, em phát hiện anh bí mật chuyển một phần cổ phần cho một người khác.”

Anh ngẩng phắt đầu.

“Em biết?”

“Biết.”

“Anh chỉ…”

“Anh không cần giải thích.”

Tôi đặt thêm một tập tài liệu lên bàn.

“Em còn biết anh thuê căn hộ riêng cho Nhã Văn.”

Sắc mặt Minh Hạo trắng bệch.

“Em…”

“Anh nghĩ em không biết?”

Anh cúi đầu.

“Tĩnh, anh xin lỗi.”

Tôi nhìn anh.

“Xin lỗi vì bị phát hiện hay xin lỗi vì đã làm?”

Minh Hạo im lặng.

Tôi đã từng mong một ngày anh sẽ nói lời xin lỗi.

Nhưng đến khi nghe thấy, tôi lại chẳng còn cảm giác gì.

Điện thoại anh vang lên.

Là mẹ anh.

Anh không nghe.

Một lát sau, tin nhắn tới.

**“Minh Hạo, về bệnh viện ngay. Mẹ muốn gặp con.”**

Tôi nói:

“Về đi.”

Anh đứng lên.

“Em không đi cùng sao?”

“Không.”

“Em vẫn là vợ anh.”

Tôi nhìn anh.

“Anh từng nói tôi không phải người nhà họ Lục.”

Anh khựng lại.

“Anh…”

“Đừng quên câu đó.”

Tôi quay mặt đi.

“Có những lời nói ra rồi không thể thu lại.”

Tại bệnh viện, mẹ chồng đang ngồi im bên cửa sổ.

Nhã Văn đứng cạnh bà.

Khi Minh Hạo bước vào, bà lập tức hỏi:

“Con bé đâu?”

“Cô ấy không đến.”

Mẹ chồng cúi đầu.

Một lúc sau, bà hỏi:

“Con có biết tại sao mẹ ghét nó không?”

Minh Hạo ngạc nhiên.

“Con tưởng mẹ…”

“Mẹ chưa từng thật sự ghét nó.”

Bà thở dài.

“Nhưng mẹ sợ.”

“Sợ gì?”

“Sợ một ngày con trai mẹ sẽ rời khỏi mẹ.”

Minh Hạo im lặng.

Mẹ anh nhìn chiếc phong bì trên bàn.

“Ngày Tĩnh cưới con, cha nó đưa mẹ một lá thư.”

“Thư gì?”

“Ông ấy nói, nếu sau này con gái ông ấy bị nhà chồng đối xử bất công, mẹ phải đứng về phía nó.”

Minh Hạo ngẩn người.

“Vậy tại sao mẹ lại…”

“Vì mẹ đã sai.”

Bà nhìn sang Nhã Văn.

“Và có một chuyện con không biết.”

Nhã Văn lập tức căng thẳng.

Mẹ chồng lấy từ trong ngăn kéo ra một tờ giấy.

“Cô ấy đã đến gặp mẹ trước khi con đưa cô ấy vào đây.”

Minh Hạo nhìn Nhã Văn.

“Em?”

Nhã Văn tái mặt.

“Mẹ…”

“Cô ấy nói với mẹ rằng Tĩnh muốn bỏ con.”

Minh Hạo chết lặng.

“Cô ấy còn nói Tĩnh đã chuyển tài sản ra ngoài.”

Mẹ chồng siết chặt tờ giấy.

“Nhưng sau khi xem những giấy tờ trong phong bì, mẹ mới hiểu… người bị lừa không chỉ có mẹ.”

Nhã Văn lùi lại.

“Anh Hạo, em có thể giải thích.”

“Không cần.”

Minh Hạo nhìn cô ta.

Lần đầu tiên trong nhiều năm, ánh mắt anh lạnh đến vậy.

“Anh chỉ muốn hỏi một câu.”

Nhã Văn im lặng.

“Em đến với anh vì anh hay vì những gì anh có?”

Cô ta không trả lời.

Sự im lặng ấy đã là câu trả lời.

Minh Hạo quay đi.

Đêm đó, anh tìm đến nhà tôi.

Tôi mở cửa.

Anh đứng ngoài hành lang rất lâu.

“Anh đã nói chuyện với mẹ.”

Tôi không đáp.

“Anh cũng đã biết toàn bộ chuyện.”

“Ừ.”

“Anh muốn sửa lại mọi thứ.”

Tôi nhìn anh.

“Có những thứ không sửa được.”

“Cho anh một cơ hội.”

“Minh Hạo…”

Tôi nhẹ nhàng nói:

“Anh từng có năm năm.”

Anh cúi đầu.

“Tĩnh…”

“Em đã cho anh cơ hội trong từng bữa cơm, từng lần anh về muộn, từng lần anh nói dối.”

Tôi hít một hơi.

“Nhưng anh đã chọn đứng trước mặt mẹ và nói rằng người khác mới là người nhà.”

Anh nhắm mắt.

Một giọt nước mắt rơi xuống.

“Anh sai.”

“Em biết.”

“Anh thật sự yêu em.”

Tôi nhìn anh thật lâu.

“Có lẽ.”

“Vậy…”

“Nhưng tình yêu không thể là lý do để một người liên tục làm tổn thương người kia.”

Tôi đóng cửa.

Bên ngoài, anh đứng rất lâu.

Còn tôi quay vào phòng.

Trên bàn vẫn còn một bản sao của chiếc phong bì.

Tôi mở nó lần nữa.

Ở đáy phong bì có một mảnh giấy mà tôi chưa từng để ý.

Trên đó là nét chữ của cha tôi.

Chỉ một dòng:

**“Tĩnh, nếu con đọc được những lời này, nghĩa là con đã phát hiện ra sự thật về cuộc hôn nhân của mình. Nhưng còn một bí mật cuối cùng… người đàn ông mà con gọi là chồng suốt năm năm không phải là người duy nhất mà cha đã âm thầm bảo vệ.”**

Tôi sững người.

Bên dưới dòng chữ ấy là một cái tên.

Không phải Minh Hạo.

Cũng không phải Nhã Văn.

Mà là tên của người đàn ông trong bức ảnh cũ.

Tôi nhìn chằm chằm cái tên ấy.

Và lần đầu tiên trong nhiều năm, tôi hiểu rằng câu chuyện giữa tôi và nhà họ Lục…

có lẽ chưa bao giờ chỉ là một cuộc hôn nhân tan vỡ.

Nó bắt đầu từ một bí mật mà cha tôi đã mang theo xuống mộ.

Và chiếc phong bì tôi đặt lại bệnh viện hôm ấy…

chỉ mới là cánh cửa đầu tiên được mở ra.


‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.

Nhận xét