#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Chương 1 – Căn nhà của bố mẹ
“Cô ký đi! Nếu hôm nay không bán căn nhà này để trả khoản nợ cho tôi, ngày mai người ta sẽ đến tận cửa!”
Lý Vĩ đập xấp giấy xuống bàn, giọng gằn lên giữa phòng khách căn hộ ở khu dân cư phía đông thành phố Nam Kinh.
Tôi đứng chết lặng.
Trên bàn là hợp đồng chuyển nhượng căn nhà mà bố mẹ ruột để lại cho tôi sau khi qua đời.
Căn nhà ấy không lớn. Chỉ là một căn nhà cũ nằm trong khu phố đã có tuổi, nơi tôi từng sống cùng bố mẹ từ nhỏ. Nhưng với tôi, nó không chỉ là bất động sản.
Đó là nơi mẹ từng đứng chờ tôi tan học.
Là căn bếp nơi bố thường ngồi sửa chiếc radio cũ vào mỗi tối.
Là nơi duy nhất trên đời khiến tôi có cảm giác rằng, dù có chuyện gì xảy ra, mình vẫn còn một chốn để quay về.
Vậy mà người chồng đã chung sống với tôi bảy năm lại đang ép tôi bán nó.
“Anh nói lại lần nữa đi.”
Tôi nhìn Lý Vĩ, cố giữ giọng bình tĩnh.
“Anh nợ bao nhiêu?”
“Hai triệu nhân dân tệ.”
Hai triệu.
Con số khiến đầu óc tôi choáng váng.
“Anh mất việc mới ba tháng, sao có thể nợ đến hai triệu?”
Sắc mặt anh lập tức thay đổi.
“Em đang chất vấn anh à?”
“Em chỉ hỏi thôi.”
“Công ty cắt giảm nhân sự, anh thất nghiệp. Trong thời gian đó anh phải vay tiền để duy trì cuộc sống, rồi tiền lãi chồng lên nhau. Chuyện đó có gì khó hiểu?”
Tôi im lặng.
Ba tháng trước, Lý Vĩ nói anh bị công ty sa thải.
Từ ngày ấy, anh trở nên cáu gắt, thường xuyên về nhà muộn, điện thoại luôn đặt úp xuống bàn. Anh nói mình đang tìm việc, nhưng chưa bao giờ cho tôi xem bất kỳ giấy tờ nào.
Tôi từng nghĩ anh xấu hổ vì thất nghiệp.
Tôi còn lén rút tiền tiết kiệm để đưa anh.
Vậy mà bây giờ, anh bảo mình nợ hai triệu.
“Tiền tiết kiệm của chúng ta đâu?”
Tôi hỏi.
Lý Vĩ quay mặt đi.
“Tiêu hết rồi.”
“Còn tiền bảo hiểm của anh?”
“Cũng dùng rồi.”
“Chiếc đồng hồ anh mới mua thì sao?”
Anh đập tay xuống bàn.
“Đủ rồi!”
Tôi giật mình.
Lý Vĩ nhìn tôi, ánh mắt lạnh tanh.
“Căn nhà đó đứng tên em. Em bán đi thì chúng ta trả được nợ. Sau này anh đi làm lại, chúng ta kiếm tiền mua căn khác.”
Tôi nhìn anh thật lâu.
“Đó là nhà bố mẹ em.”
“Bố mẹ em mất rồi!”
Một câu nói nhẹ bẫng nhưng khiến tim tôi đau nhói.
Lý Vĩ dường như nhận ra mình đã quá lời, nhưng anh không xin lỗi.
Anh chỉ kéo ghế ngồi xuống, giọng thấp hơn:
“Lâm Uyển, chúng ta là vợ chồng. Chẳng lẽ em muốn nhìn chồng mình bị chủ nợ ép đến đường cùng?”
Tôi siết chặt tay.
“Cho em xem giấy vay nợ.”
“Anh đã nói rồi, giấy tờ để trong công ty cũ.”
“Vậy đưa em địa chỉ công ty.”
“Em không tin anh?”
“Em chỉ muốn biết mình đang bán thứ gì để cứu anh.”
Lý Vĩ im bặt.
Tôi bắt đầu cảm thấy có điều gì đó không đúng.
Tối hôm ấy, anh ngủ rất sớm.
Tôi nằm bên cạnh nhưng không tài nào chợp mắt.
Gần nửa đêm, điện thoại anh sáng lên.
Một tin nhắn.
Tôi không có ý định đọc.
Nhưng khi ánh sáng màn hình hắt lên khuôn mặt đang ngủ của anh, tôi vô tình nhìn thấy dòng chữ.
“Anh yêu, chiếc Mercedes em thích hôm trước vẫn còn ở showroom. Bao giờ anh đưa em đi lấy?”
Tim tôi đập mạnh.
Tôi quay sang nhìn Lý Vĩ.
Anh vẫn nhắm mắt.
Tôi chậm rãi cầm điện thoại lên.
Mật khẩu không thay đổi.
Ngày cưới của chúng tôi.
Tôi mở ứng dụng ngân hàng.
Một giao dịch chuyển khoản hiện ra.
1.280.000 nhân dân tệ.
Người nhận: Trần Na.
Ngày giao dịch: hai tuần trước.
Nội dung: thanh toán xe.
Tôi tưởng mình nhìn nhầm.
Tôi kéo xuống.
Lại một giao dịch khác.
430.000 nhân dân tệ.
Rồi 160.000.
Rồi 75.000.
Tất cả đều chuyển cho cùng một người.
Trần Na.
Tôi ngồi bất động trên giường.
Trong đầu tôi vang lên từng câu nói của Lý Vĩ.
“Anh thất nghiệp.”
“Anh nợ tiền.”
“Chúng ta phải bán nhà.”
Tôi bỗng bật cười.
Một tiếng cười rất nhỏ.
Nhưng nước mắt lại rơi xuống.
Hóa ra tôi đã bán cả sự bình yên của mình để cứu một người chưa từng nghĩ đến việc cứu tôi.
Sáng hôm sau, tôi không hỏi anh ngay.
Tôi đến ngân hàng.
Nhân viên xác nhận những giao dịch ấy đều do chính Lý Vĩ thực hiện.
Tôi tiếp tục đến showroom ô tô.
Chỉ mất vài câu hỏi, tôi đã biết chiếc Mercedes màu đen kia đã được thanh toán đầy đủ.
Người đứng tên xe là Trần Na.
Tôi đứng trước cửa kính showroom rất lâu.
Một nhân viên bước đến.
“Chị cần hỗ trợ gì không?”
Tôi lắc đầu.
“Không cần.”
Tôi quay đi.
Chiều hôm đó, tôi về nhà.
Lý Vĩ đang ngồi trên sofa, tay cầm điện thoại.
“Em đi đâu cả ngày vậy?”
“Đi giải quyết chuyện căn nhà.”
Anh lập tức ngẩng đầu.
“Em đồng ý bán?”
Tôi nhìn anh.
“Ừ.”
Mắt anh sáng lên.
“Thật sao?”
“Nhưng trước khi bán, em muốn anh đi cùng em đến ngân hàng.”
Sắc mặt anh hơi khựng lại.
“Đi ngân hàng làm gì?”
“Xác nhận khoản nợ.”
Anh im lặng.
Tôi đặt điện thoại lên bàn.
Màn hình hiển thị lịch sử chuyển tiền.
“Còn cần xác nhận nữa không?”
Lý Vĩ nhìn màn hình.
Khuôn mặt anh cứng đờ.
Tôi hỏi rất nhẹ:
“Chiếc xe của Trần Na đẹp không?”
Anh không nói gì.
Tôi tiếp tục:
“Cô ấy có thích không?”
“Uyển…”
“Anh dùng tiền của chúng ta mua xe cho cô ấy?”
“Không phải như em nghĩ.”
Tôi bật cười.
“Vậy anh giải thích đi.”
Anh đứng dậy.
“Anh chỉ mượn tiền.”
“Tiền của ai?”
“Của em.”
“Đó là tiền bố mẹ để lại cho em.”
Anh nghiến răng.
“Em biết rồi thì cũng chẳng thay đổi được gì.”
Tôi nhìn anh.
Một lúc lâu sau, tôi chậm rãi nói:
“Đúng.”
Tôi cầm điện thoại lên.
“Người thay đổi không phải là tôi.”
Tôi bước vào phòng.
Phía sau, Lý Vĩ gọi lớn:
“Lâm Uyển! Em định làm gì?”
Tôi không quay đầu.
Tôi chỉ biết một điều.
Từ giây phút đó, cuộc hôn nhân này đã không còn là thứ tôi cần bảo vệ nữa.
Nhưng tôi chưa biết rằng, tối hôm ấy, chính Lý Vĩ sẽ nhận được một cuộc điện thoại khiến khuôn mặt anh trắng bệch.
Và cuộc điện thoại ấy sẽ mở ra một bí mật mà ngay cả tôi cũng chưa từng nghĩ đến.
Chương 2 – Cuộc gọi lúc nửa đêm
Khoảng mười một giờ tối, tôi đang ngồi một mình trong phòng khách thì nghe tiếng điện thoại của Lý Vĩ vang lên.
Anh vừa tắm xong.
Vừa nhìn thấy số gọi đến, sắc mặt anh lập tức thay đổi.
Không còn vẻ tức giận.
Không còn vẻ bất cần.
Chỉ còn lại sự hoảng hốt.
Anh đi thẳng ra ban công rồi mới bắt máy.
“Alô?”
Tôi không cố tình nghe lén.
Nhưng ban công chỉ cách phòng khách vài bước.
Giọng người bên kia truyền đến rất nhỏ, tôi không nghe rõ.
Chỉ nghe thấy Lý Vĩ nói:
“Không thể nào…”
Một lúc sau, anh nói tiếp:
“Anh đã kiểm tra rồi.”
“Không, chuyện đó không liên quan đến cô ấy.”
“Đừng gọi cho cô ấy.”
“Anh sẽ tự giải quyết.”
Bàn tay anh run lên.
Tôi ngồi trên sofa, nhìn bóng lưng anh qua cửa kính.
Có thứ gì đó trong lòng tôi mách bảo rằng chuyện này không chỉ liên quan đến số tiền hai triệu.
Cuộc gọi kết thúc sau khoảng năm phút.
Lý Vĩ quay vào.
Tôi hỏi:
“Ai gọi vậy?”
“Không ai.”
“Không ai mà anh sợ đến mức đó?”
Anh đứng khựng lại.
“Em nghe thấy?”
“Không cần nghe cũng nhìn thấy.”
Anh im lặng.
Tôi đứng dậy.
“Lý Vĩ, nếu anh còn muốn giữ lại chút tôn trọng cuối cùng giữa chúng ta, nói thật đi.”
Anh nhìn tôi.
Rất lâu.
Sau đó anh nói:
“Công ty cũ gọi.”
“Công ty cũ?”
“Ừ.”
“Có chuyện gì?”
“Không có gì.”
Tôi gật đầu.
“Được.”
Tôi quay đi.
Anh có vẻ bất ngờ vì tôi không hỏi tiếp.
Nhưng tôi đã quyết định.
Từ hôm đó, tôi không hỏi nữa.
Tôi bắt đầu tự tìm câu trả lời.
Ngày hôm sau, tôi nhờ một người bạn cũ làm trong lĩnh vực tài chính kiểm tra thông tin công ty nơi Lý Vĩ từng làm.
Kết quả khiến tôi bất ngờ.
Lý Vĩ không hề bị sa thải.
Anh đã chủ động nghỉ việc.
Hơn nữa, trước khi nghỉ, anh từng giữ vị trí quản lý tài chính của một chi nhánh.
Tôi nhìn tập hồ sơ trên tay, đầu óc rối bời.
Tại sao anh phải giả vờ mất việc?
Tại sao phải tạo ra khoản nợ hai triệu?
Và tại sao lại dùng tiền mua xe cho Trần Na?
Buổi tối, tôi về nhà sớm hơn thường lệ.
Lý Vĩ không có nhà.
Tôi mở chiếc tủ nhỏ trong phòng làm việc.
Đó là nơi anh luôn khóa lại.
Tôi thử một vài mật khẩu.
Không được.
Tôi nhớ đến ngày sinh của Trần Na mà mình từng vô tình nhìn thấy trên một hóa đơn.
Tách.
Ổ khóa mở.
Bên trong chỉ có vài tập tài liệu.
Tôi lấy từng tập ra.
Hợp đồng.
Biên lai.
Một số giấy tờ ngân hàng.
Và một tập hồ sơ màu xám.
Trên bìa có tên công ty cũ của Lý Vĩ.
Tôi mở ra.
Trang đầu tiên là một bảng thống kê tài chính.
Có những khoản tiền đã bị rút ra khỏi tài khoản công ty.
Số tiền không lớn nếu xét từng lần.
Nhưng cộng lại…
Gần hai triệu nhân dân tệ.
Tôi lạnh cả người.
Ngay bên dưới là chữ ký của Lý Vĩ.
Tôi ngồi xuống ghế.
Hóa ra khoản “nợ” kia không phải nợ cá nhân.
Đó là tiền của công ty.
Anh đã dùng tiền công ty.
Sau đó nghỉ việc.
Rồi giả vờ thất nghiệp để ép tôi bán căn nhà, lấy tiền bù vào khoản thiếu.
Tôi tiếp tục lật hồ sơ.
Có một dòng khiến tôi nghẹn thở.
“Người nhận cuối cùng: Trần Na.”
Tôi nhắm mắt.
Tất cả đã rõ.
Chiếc xe kia không phải món quà duy nhất.
Lý Vĩ đã chuyển tiền cho Trần Na trong nhiều tháng.
Có cả những khoản thanh toán căn hộ, đồ nội thất, tiền đặt cọc cửa hàng.
Tôi cầm điện thoại lên, chụp lại toàn bộ.
Đúng lúc đó, cửa ngoài mở ra.
Lý Vĩ về.
Tôi vội đặt hồ sơ trở lại.
Anh bước vào phòng làm việc.
“Em đang làm gì?”
“Dọn đồ.”
Anh nhìn chiếc tủ.
“Đừng động vào đồ của anh.”
Tôi quay lại.
“Được.”
Anh tiến tới.
Có lẽ anh không nhận ra tay mình đang run.
Tôi hỏi:
“Trần Na là ai?”
Anh đứng yên.
“Em đã biết rồi.”
“Biết cái gì?”
“Em đừng hỏi nữa.”
“Vậy để anh hỏi em.”
Anh bước đến gần.
“Em muốn gì?”
Tôi bật cười.
“Em muốn sự thật.”
“Biết sự thật thì được gì?”
“Ít nhất em biết mình đã cưới ai.”
Anh quay mặt đi.
Tôi nhìn anh.
“Anh không bị mất việc.”
Không khí trong phòng lập tức đông cứng.
“Anh đã tự nghỉ.”
Anh không phủ nhận.
“Khoản hai triệu cũng không phải nợ.”
Anh vẫn im lặng.
“Là tiền công ty.”
Anh nhắm mắt.
“Uyển…”
“Anh dùng tiền công ty để mua xe cho cô ấy.”
“Anh sẽ trả.”
“Bằng tiền bán nhà của em?”
Anh không nói.
Tôi thấy cổ họng mình nghẹn lại.
Không phải vì đau.
Mà vì thất vọng.
“Anh từng nói căn nhà của bố mẹ em không quan trọng.”
“Anh chưa bao giờ nói…”
“Anh nói rồi.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
“Và bây giờ em hiểu tại sao.”
Anh bước tới định nắm tay tôi.
Tôi lùi lại.
“Đừng chạm vào em.”
“Anh thật sự yêu cô ấy.”
Câu nói ấy cuối cùng cũng được thốt ra.
Tôi không khóc.
Chỉ hỏi:
“Còn em?”
Anh im lặng.
Tôi gật đầu.
“Em hiểu rồi.”
Tôi quay người định rời đi.
Nhưng điện thoại của anh lại reo.
Lần này là một số lạ.
Anh nhìn màn hình.
Không bắt máy.
Tôi hỏi:
“Ai vậy?”
Anh không trả lời.
Điện thoại reo lần thứ hai.
Anh vẫn không nghe.
Đến lần thứ ba, tôi nói:
“Bắt máy đi.”
Anh nhìn tôi.
Cuối cùng, anh nhấn nghe.
Đầu dây bên kia nói một câu.
Tôi không nghe rõ.
Nhưng khuôn mặt Lý Vĩ lập tức trắng bệch.
Anh hỏi:
“Các anh tìm thấy ở đâu?”
Đầu dây bên kia tiếp tục nói.
Lý Vĩ lùi lại một bước.
“Không thể.”
Tôi nhìn anh.
“Có chuyện gì?”
Anh không trả lời.
Tôi giật lấy điện thoại.
“Xin lỗi, tôi là vợ anh ấy. Có chuyện gì vậy?”
Người bên kia im lặng vài giây rồi nói:
“Chúng tôi là phía pháp lý của công ty cũ. Sáng mai anh Lý Vĩ cần có mặt để làm việc về khoản tiền thất thoát.”
Tôi sững người.
Người đó nói tiếp:
“Nhưng đó chưa phải chuyện nghiêm trọng nhất.”
Tôi nhìn Lý Vĩ.
“Còn chuyện gì?”
“Trong quá trình kiểm tra, chúng tôi phát hiện một tài khoản khác được mở bằng giấy tờ của chị.”
Tim tôi như ngừng đập.
“Tài khoản của tôi?”
“Đúng.”
“Không thể nào.”
“Có người đã dùng thông tin của chị để ký một số giấy tờ tài chính.”
Tôi quay sang nhìn Lý Vĩ.
Anh đứng bất động.
Tôi hỏi:
“Ai đã làm?”
Đầu dây bên kia đáp:
“Chúng tôi chưa thể kết luận. Nhưng chữ ký trên hồ sơ có dấu hiệu rất giống chữ ký của chị.”
Tôi chết lặng.
Lý Vĩ nhìn tôi.
Trong ánh mắt anh không còn sự lạnh lùng.
Chỉ còn sợ hãi.
Tôi hiểu.
Có một chuyện anh chưa nói.
Và lần này, người bị đẩy vào rắc rối không còn chỉ là anh.
Mà là tôi.
Chương 3 – Người thay đổi không phải là tôi
Sáng hôm sau, tôi không đến công ty cùng Lý Vĩ.
Tôi đến một văn phòng luật ở trung tâm Nam Kinh.
Tôi đặt toàn bộ tài liệu lên bàn.
Luật sư xem từng trang, càng xem càng cau mày.
“Chị Lâm, chữ ký này đúng là rất giống chữ ký của chị.”
“Tôi chưa từng ký.”
“Vậy chị có từng đưa căn cước hoặc giấy tờ cá nhân cho chồng giữ không?”
Tôi im lặng.
Có.
Trong những năm kết hôn, Lý Vĩ vẫn thường nói:
“Để anh giữ giấy tờ cho tiện làm thủ tục.”
Tôi chưa bao giờ nghi ngờ.
Luật sư hỏi:
“Chị có biết những tài khoản này được mở từ khi nào không?”
Tôi lắc đầu.
Ông đặt một bản sao trước mặt tôi.
“Ba năm trước.”
Tôi sững người.
Ba năm.
Nghĩa là chuyện này đã bắt đầu từ rất lâu trước khi Lý Vĩ giả vờ thất nghiệp.
Tôi chợt nhớ đến những lần anh bảo tôi ký giấy bảo hiểm.
Những lần anh nói:
“Chỉ là thủ tục ngân hàng thôi.”
Tôi chưa bao giờ đọc kỹ.
Tôi cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Luật sư nói:
“Điều quan trọng nhất bây giờ là chứng minh chị không tham gia vào các giao dịch này.”
“Tôi phải làm gì?”
“Thu thập tất cả bằng chứng chị có.”
Tôi mở điện thoại.
Ảnh chụp lịch sử chuyển tiền.
Tin nhắn.
Hợp đồng.
Hình ảnh chiếc xe đứng tên Trần Na.
Tất cả được tôi lưu lại trong nhiều ngày qua.
Luật sư nhìn tôi rồi gật đầu.
“Chị đã làm đúng.”
Chiều hôm đó, Lý Vĩ gọi cho tôi hơn mười cuộc.
Tôi không nghe.
Đến cuộc thứ mười một, anh nhắn:
“Anh cần gặp em.”
Tôi trả lời:
“Được.”
Chúng tôi gặp nhau trong một quán trà gần sông Tần Hoài.
Lý Vĩ trông tiều tụy hơn rất nhiều.
Anh ngồi đối diện tôi.
“Anh xin lỗi.”
Tôi nhìn ly trà trước mặt.
“Anh xin lỗi chuyện nào?”
Anh không trả lời.
“Chuyện giả vờ thất nghiệp?”
“Ừ.”
“Chuyện lấy tiền công ty?”
“Ừ.”
“Chuyện mua xe cho Trần Na?”
Anh cúi đầu.
“Ừ.”
“Hay chuyện dùng thông tin của em?”
Anh im lặng.
Tôi nhìn anh.
“Vậy là có.”
“Uyển, anh không muốn mọi chuyện thành ra thế này.”
“Nhưng anh đã làm.”
“Anh chỉ muốn có tiền.”
“Để làm gì?”
Anh nhắm mắt.
“Anh muốn đầu tư.”
Tôi bật cười.
“Đầu tư vào cô ấy?”
“Không phải như vậy.”
“Vậy chiếc xe là gì?”
“Cô ấy nói sẽ giúp anh làm ăn.”
“Còn căn hộ?”
“Anh…”
“Anh đã dùng tiền của chúng ta để xây cho cô ấy một cuộc sống mới.”
Anh không nói.
Tôi thấy lòng mình bình tĩnh lạ thường.
Có lẽ khi một người đau quá lâu, đến một lúc nào đó, họ không còn cảm thấy đau nữa.
Tôi hỏi:
“Cô ấy biết anh đã kết hôn không?”
“Biết.”
“Biết mà vẫn ở bên anh?”
Lý Vĩ cúi đầu.
Tôi cười nhạt.
“Vậy hai người rất hợp nhau.”
Anh ngẩng lên.
“Uyển, em có thể giúp anh không?”
Tôi im lặng.
“Chỉ cần em bán căn nhà.”
Tôi nhìn anh.
“Anh vẫn còn muốn bán nhà?”
“Anh cần tiền để trả.”
“Không.”
“Em…”
“Em không bán.”
Anh siết chặt tay.
“Nếu anh gặp chuyện thì sao?”
Tôi đáp:
“Đó là hậu quả của anh.”
Anh nhìn tôi rất lâu.
Rồi bất ngờ hỏi:
“Em thật sự muốn bỏ anh sao?”
Tôi không trả lời ngay.
Bảy năm.
Bảy năm sống chung.
Bảy năm có những ngày vui, những ngày buồn, những lần cùng nhau tiết kiệm từng đồng để mua căn hộ hiện tại.
Có lúc tôi từng nghĩ chúng tôi sẽ già đi cùng nhau.
Nhưng người tôi từng yêu đã không còn tồn tại.
Hoặc có lẽ…
Anh chưa từng là người tôi nghĩ.
Tôi đứng dậy.
“Lý Vĩ, em không muốn trả thù anh.”
Anh nhìn tôi.
“Em chỉ muốn lấy lại những gì thuộc về mình.”
Tôi rời quán trà.
Ba ngày sau, công ty cũ của Lý Vĩ chính thức gửi thông báo yêu cầu anh giải trình.
Trần Na cũng bị yêu cầu cung cấp giấy tờ liên quan đến các khoản tiền đã nhận.
Chiếc Mercedes bị tạm thời giữ lại để phục vụ quá trình xác minh quyền sở hữu.
Những căn phòng sang trọng mà Lý Vĩ từng hứa sẽ dành cho “tương lai” của họ cũng lần lượt trở thành gánh nặng.
Còn tôi?
Tôi quay về căn nhà của bố mẹ.
Căn nhà cũ vẫn nằm yên trong con phố nhỏ.
Tôi mở cửa.
Mùi gỗ cũ và trà khô quen thuộc ùa ra.
Trên tường vẫn còn bức ảnh gia đình.
Tôi đứng trước ảnh bố mẹ rất lâu.
“Mẹ, con về rồi.”
Tôi nói khẽ.
Nước mắt cuối cùng cũng rơi.
Nhưng lần này, tôi không thấy mình yếu đuối.
Tôi thấy mình được giải thoát.
Một tuần sau, Lý Vĩ tìm đến.
Anh đứng ngoài cổng.
Không còn xe sang.
Không còn quần áo đắt tiền.
Chỉ là một người đàn ông mệt mỏi.
“Uyển.”
Tôi đứng trong sân.
“Có chuyện gì?”
“Anh muốn xin em một cơ hội.”
Tôi nhìn anh.
“Không còn cơ hội nữa.”
“Anh sẽ thay đổi.”
Tôi cười.
“Anh biết điều buồn cười nhất là gì không?”
Anh im lặng.
“Ngày em phát hiện mọi chuyện, anh nói với em rằng em biết rồi thì cũng chẳng thay đổi được gì.”
Anh cúi đầu.
Tôi nói tiếp:
“Anh sai rồi.”
“Điều thay đổi không phải là số tiền.”
“Không phải căn nhà.”
“Cũng không phải chiếc xe.”
Tôi nhìn thẳng vào anh.
“Là em.”
Lý Vĩ đứng bất động.
Tôi đóng cổng.
Tối hôm đó, tôi nhận được một tin nhắn từ luật sư.
“Chị Lâm, chúng tôi đã tìm được bằng chứng quan trọng. Có camera tại ngân hàng ghi lại người sử dụng giấy tờ của chị để thực hiện giao dịch.”
Tôi mở ảnh đính kèm.
Người trong ảnh không phải Lý Vĩ.
Cũng không phải Trần Na.
Là một người tôi không ngờ tới.
Mẹ của Lý Vĩ.
Tôi nhìn bức ảnh rất lâu.
Hóa ra ngay từ đầu, cuộc hôn nhân này không chỉ có một người giấu tôi sự thật.
Tôi đặt điện thoại xuống.
Ngoài cửa sổ, ánh đèn Nam Kinh trải dài trong đêm.
Tôi nhớ lời Lý Vĩ từng nói:
“Chúng ta là vợ chồng, có chuyện gì thì cùng nhau gánh.”
Tôi từng tin câu ấy.
Nhưng bây giờ tôi mới hiểu.
Có những người dùng hai chữ “vợ chồng” để yêu cầu bạn hy sinh.
Còn khi họ phản bội, họ lại gọi đó là chuyện chẳng thể thay đổi.
Tôi không còn muốn thay đổi họ nữa.
Tôi chỉ muốn thay đổi cuộc đời mình.
Và lần đầu tiên sau bảy năm, tôi khóa cửa căn nhà của bố mẹ, đặt chìa khóa vào lòng bàn tay rồi mỉm cười.
Căn nhà vẫn còn đó.
Tôi cũng vậy.
Nhưng người phụ nữ từng cúi đầu xin lỗi vì không thể cứu chồng…
đã không còn nữa.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
Nhận xét
Đăng nhận xét