#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Chương 1 – “Tôi đã quyết định rồi, cô ấy sẽ thay thế vợ tôi.”
“**Tôi đã quyết định rồi. Cô ấy sẽ thay thế vợ tôi.**”
Câu nói của Trình Hạo vang lên giữa phòng khách nhà bố mẹ chồng, lạnh lùng đến mức tôi tưởng mình nghe nhầm.
Nhưng không.
Anh đang đứng cạnh một người phụ nữ trẻ mặc váy màu kem. Cô ta khoác tay anh rất tự nhiên, thậm chí còn mỉm cười khi nhìn tôi.
Bố mẹ hai bên đều có mặt.
Con trai tôi, Tiểu Dương, đang ngồi trên sofa ôm chiếc ô tô đồ chơi, hoàn toàn không hiểu tại sao người lớn lại im lặng.
Tôi nhìn chồng.
Người đàn ông từng nắm tay tôi trong ngày cưới, từng nói rằng dù có chuyện gì xảy ra cũng sẽ cùng tôi chăm sóc gia đình.
Vậy mà hôm nay, anh lại đưa một người phụ nữ khác về trước mặt bố mẹ và tuyên bố cô ta sẽ thay thế tôi.
Mẹ chồng tôi lập tức đứng bật dậy.
“Trình Hạo! Con đang nói cái gì vậy?”
Hạo không nhìn bà.
Anh chỉ siết nhẹ tay người phụ nữ bên cạnh.
“Mẹ nghe rõ rồi còn hỏi gì nữa?”
“Con có vợ, có con, con còn định làm chuyện gì?”
“Con đã quá mệt mỏi với cuộc hôn nhân này.”
Tôi bật cười rất khẽ.
Không phải vì vui.
Chỉ là đến lúc ấy, tôi đột nhiên cảm thấy mọi chuyện thật nực cười.
Suốt nửa năm qua, anh nói mình phải đi công tác ở Thượng Hải.
Mỗi tháng anh chỉ chuyển về cho tôi vài triệu đồng, nói rằng công ty đang khó khăn, tiền lương bị giữ lại một phần.
Tôi vừa chăm con, vừa nhận thêm việc thiết kế tại nhà.
Có những đêm Tiểu Dương sốt, tôi gọi cho anh hàng chục cuộc nhưng chỉ nhận được một tin nhắn:
“Anh đang họp. Có gì mai nói.”
Tôi đã từng tin.
Tin đến mức khi mẹ chồng trách tôi không biết thông cảm cho chồng, tôi vẫn bênh anh.
“Anh ấy đi làm vì gia đình.”
Bây giờ tôi mới hiểu, người đàn ông ấy không hề sống ở khách sạn như anh nói.
Anh sống trong một căn hộ cao cấp ở khu Tĩnh An, Thượng Hải.
Và người phụ nữ đứng bên cạnh anh chính là người sống cùng anh trong căn hộ đó.
Tên cô ta là Lâm Nhã.
Tôi biết tất cả.
Nhưng tôi chưa từng nói.
Bởi vì trước khi đến đây, tôi đã chuẩn bị một thứ.
Một thứ đủ để thay đổi hoàn toàn câu chuyện.
Hạo nhìn tôi.
“Em không cần làm ầm lên. Chúng ta nói chuyện văn minh.”
Tôi hỏi:
“Vậy anh muốn thế nào?”
“Ly hôn.”
“Còn Tiểu Dương?”
“Con vẫn là con anh.”
Tôi nhìn anh.
“Anh có nhớ lần cuối anh chuyển tiền cho con là bao nhiêu không?”
Hạo cau mày.
“Em muốn nói gì?”
“Ba triệu tám trăm nghìn.”
Anh im lặng.
Tôi tiếp tục:
“Trong khi tháng đó anh thanh toán hơn sáu mươi nghìn nhân dân tệ cho căn hộ ở Tĩnh An.”
Sắc mặt Hạo lập tức thay đổi.
Lâm Nhã cũng thôi cười.
Mẹ chồng nhìn con trai.
“Căn hộ nào?”
“Không có gì đâu mẹ.”
Tôi lấy điện thoại ra.
Không phải ảnh.
Mà là bản sao lịch sử giao dịch, hợp đồng thuê căn hộ và một số giấy tờ tôi đã thu thập được.
Tôi đặt tất cả lên bàn.
“Anh có muốn tôi nói tiếp không?”
Hạo bước tới định giật lấy.
Tôi lập tức lùi lại.
“Đừng chạm vào.”
Anh nghiến răng.
“Em theo dõi anh?”
“Không.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
“Là anh để lại quá nhiều dấu vết.”
Căn phòng chìm vào im lặng.
Bố chồng tôi cầm hợp đồng lên xem.
Ông đọc từng dòng.
Gương mặt vốn bình tĩnh dần trở nên nặng nề.
“Trình Hạo…”
“Bố, con có thể giải thích.”
“Con nói con đi công tác sáu tháng.”
“Đúng.”
“Vậy tại sao hợp đồng thuê căn hộ này lại ghi tên con?”
Hạo không trả lời.
Lâm Nhã bắt đầu bất an.
Cô ta kéo tay Hạo.
“Anh nói với em đây chỉ là chuyện giữa hai vợ chồng…”
Tôi nhìn cô ta.
“Cô không biết sao?”
“Biết gì?”
“Anh ấy nói với cô rằng tôi và anh ấy đã ly thân từ lâu.”
Lâm Nhã sững người.
Hạo quát:
“Đủ rồi!”
Tiểu Dương giật mình.
Thằng bé ôm chiếc ô tô, chạy đến bên tôi.
“Mẹ…”
Tôi cúi xuống ôm con.
“Không sao.”
Nhưng trong lòng tôi đau đến nghẹn thở.
Tôi từng nghĩ mình sẽ khóc khi phát hiện chồng phản bội.
Thế nhưng lúc này, điều khiến tôi đau nhất không phải là người phụ nữ kia.
Mà là việc Hạo có thể bình thản bỏ mặc chính con trai mình.
Mẹ chồng nhìn tôi rất lâu.
Bà dường như muốn nói gì đó.
Nhưng cuối cùng chỉ hỏi:
“Con còn giữ thứ gì khác sao?”
Tôi không trả lời ngay.
Tôi nhìn sang Hạo.
Anh cũng đang nhìn tôi.
Trong mắt anh không còn vẻ đắc ý.
Thay vào đó là một chút sợ hãi.
Tôi chậm rãi nói:
“Có.”
“Nhưng thứ đó không liên quan đến chuyện anh ngoại tình.”
Hạo lập tức hỏi:
“Vậy là gì?”
Tôi cầm tập tài liệu thứ hai lên.
“Là chuyện anh đã làm với gia đình này.”
Mẹ chồng cau mày.
“Con nói vậy là sao?”
Tôi đặt tập tài liệu xuống bàn.
“Bác đọc đi.”
Mẹ chồng đưa tay nhận lấy.
Bà mở trang đầu tiên.
Chỉ vài giây sau, sắc mặt bà biến đổi.
Bà lật sang trang thứ hai.
Rồi trang thứ ba.
Ngón tay bà bắt đầu run.
“Không…”
Hạo tiến lên.
“Mẹ!”
Bà ngẩng đầu nhìn con trai.
Ánh mắt không còn là giận dữ.
Mà là hoảng sợ.
“Con… con lấy thứ này ở đâu?”
Tôi đáp:
“Con không lấy.”
“Tôi đã điều tra nó.”
Mẹ chồng nhìn tập giấy một lần nữa.
Rồi bà đột nhiên đứng dậy.
Chiếc ghế phía sau đổ xuống sàn.
Bà nhìn thẳng vào con trai mình, môi run lên.
“Trình Hạo…”
Hạo lùi một bước.
“Mẹ…”
Bà bỗng gọi tên con trai trong tuyệt vọng:
“**Trình Hạo! Con đã làm chuyện gì vậy?**”
Tôi ôm chặt Tiểu Dương.
Và lần đầu tiên, tôi biết cuộc hôn nhân này không còn đơn giản là chuyện một người chồng có nhân tình.
Bởi thứ nằm trong tập tài liệu kia có thể khiến cả gia đình họ sụp đổ.
Chương 2 – Tập tài liệu không chỉ nói về một người phụ nữ
Mẹ chồng tôi đứng chết lặng bên bàn.
Bố chồng giật lấy tập tài liệu từ tay bà.
Ông đọc.
Càng đọc, sắc mặt càng khó coi.
Hạo bước tới.
“Bố, mẹ, nghe con giải thích.”
Bố chồng đập mạnh tập giấy xuống bàn.
“Giải thích?”
Ông chỉ vào một dòng.
“Đây là chữ ký của con phải không?”
Hạo im lặng.
“Con nói đi!”
“Là của con.”
“Vậy số tiền này là gì?”
Hạo không trả lời.
Tôi đứng cách họ vài bước, cố giữ cho mình bình tĩnh.
Tôi đã từng nghĩ nếu có ngày sự thật được phơi bày, tôi sẽ cảm thấy hả hê.
Nhưng không.
Tôi chỉ thấy mệt.
Rất mệt.
Nửa năm qua, tôi từng nhiều lần tự hỏi mình đã làm gì sai.
Tại sao người chồng của mình càng ngày càng lạnh nhạt?
Tại sao tiền trong gia đình ngày càng ít?
Tại sao mỗi khi tôi hỏi về công việc, anh đều nổi nóng?
Tôi từng trách bản thân.
Từng nghĩ có lẽ mình không đủ dịu dàng.
Không đủ hiểu chuyện.
Không đủ tốt.
Cho đến khi tôi nhìn thấy những con số trong tập hồ sơ.
Hạo không chỉ dùng tiền cho căn hộ.
Anh còn âm thầm chuyển những khoản tiền lớn từ một tài khoản chung của gia đình.
Bố chồng nhìn anh.
“Con dùng tiền công ty?”
“Không.”
“Vậy tiền đâu?”
Hạo im lặng.
Mẹ chồng nhìn tôi.
“Con biết chuyện này từ bao giờ?”
“Khoảng một tháng trước.”
“Vậy tại sao con không nói?”
Tôi cười buồn.
“Vì lúc đó con chưa chắc chắn.”
Tôi đã từng bắt gặp một hóa đơn lạ.
Sau đó là một địa chỉ.
Rồi những giao dịch.
Tôi không muốn chỉ dựa vào nghi ngờ để phá tan gia đình.
Nhưng càng tìm hiểu, tôi càng phát hiện những điều khiến mình không thể tiếp tục giả vờ.
Hạo bất ngờ quay sang tôi.
“Em muốn gì?”
Tôi đáp:
“Quyền nuôi con.”
“Được.”
“Tiền cấp dưỡng đầy đủ.”
“Được.”
“Và anh phải trả lại những khoản tiền đã lấy từ tài khoản gia đình.”
Hạo cười lạnh.
“Em nghĩ em có thể ép anh?”
Tôi không nói.
Bố chồng lại lên tiếng:
“Con còn chưa hiểu sao?”
Hạo quay lại.
“Bố.”
“Nếu những thứ này là thật, người bị ảnh hưởng không chỉ có vợ con.”
Ông dừng lại.
“Còn có cả bố.”
Hạo sững người.
Tôi nhìn sang mẹ chồng.
Bà vẫn cầm một trang giấy.
Đó là bản sao của một giao dịch cách đây gần hai năm.
Bà nhìn rất lâu.
Rồi hỏi tôi:
“Con chắc chắn chứ?”
“Con đã kiểm tra.”
“Không thể…”
Mẹ chồng ngồi xuống.
“Không thể nào.”
Hạo tiến đến.
“Mẹ, con sẽ xử lý.”
Bà đột nhiên ngẩng đầu.
“Con xử lý cái gì?”
“Chuyện gia đình.”
“Không.”
Giọng bà run lên.
“Con đang giấu mẹ chuyện gì nữa?”
Hạo không đáp.
Tôi nhìn anh.
Lần đầu tiên tôi nhận ra, người đàn ông này có một bí mật mà ngay cả người phụ nữ anh đang ngoại tình cùng cũng có thể không biết.
Lâm Nhã đứng bên cạnh, khuôn mặt trắng bệch.
Cô ta hỏi:
“Anh… thật sự chỉ giấu em chuyện căn hộ thôi sao?”
Hạo quay sang.
“Nhã, em về trước đi.”
“Không.”
Cô ta lắc đầu.
“Em muốn biết.”
“Đây không phải chuyện của em.”
Cô ta bật cười.
“Không phải chuyện của em?”
Giọng cô ta nghẹn lại.
“Anh nói sẽ cưới em.”
Mẹ chồng nhìn cô ta.
“Cô nói gì?”
Lâm Nhã im lặng.
Hạo quát:
“Đừng nói nữa!”
Nhưng đã quá muộn.
Mẹ chồng nhìn con trai như không nhận ra anh nữa.
“Con đã nói sẽ cưới cô ấy?”
Hạo không trả lời.
Tôi bước đến bàn.
“Đây là lý do tôi không tranh giành.”
Hạo nhìn tôi.
“Em nói gì?”
“Tôi không cần giành anh với cô ấy.”
Tôi nhìn Lâm Nhã.
“Cô cứ giữ lấy.”
Cô ta cứng người.
Tôi quay sang Hạo.
“Nhưng con trai tôi thì không phải thứ anh muốn bỏ lúc nào cũng được.”
Hạo nghiến răng.
“Em đừng tưởng mình thắng.”
Tôi bình tĩnh:
“Tôi chưa từng nghĩ mình thắng.”
“Vậy em làm tất cả chuyện này để làm gì?”
“Để Tiểu Dương không phải lớn lên và nghĩ rằng cha nó bỏ rơi nó vì nó không đủ tốt.”
Câu nói khiến căn phòng im bặt.
Tiểu Dương đang ngồi cạnh cửa, ngơ ngác nhìn chúng tôi.
Tôi bước tới ôm con.
“Đi thôi.”
Nhưng vừa đến cửa, mẹ chồng bất ngờ gọi tôi.
“Khoan đã.”
Tôi quay lại.
Bà đứng dậy, mắt đỏ hoe.
“Con nói… tập tài liệu này chưa phải tất cả?”
Tôi im lặng.
Bà nhìn tôi.
“Còn gì nữa?”
Tôi đáp:
“Có.”
“Là gì?”
Tôi nhìn Hạo.
“Có một người đã gửi cho con những tài liệu này.”
Hạo lập tức biến sắc.
“Ai?”
Tôi không trả lời.
Mẹ chồng nhìn con trai.
“Con biết người đó?”
Hạo không nói.
Tôi lấy điện thoại ra.
Trên màn hình là một tin nhắn chưa đọc.
Người gửi chỉ viết:
“Đừng tin bất cứ lời nào anh ta nói. Nếu cô muốn biết toàn bộ sự thật về sáu tháng qua, hãy đến địa chỉ này.”
Bên dưới là một địa chỉ ở Tô Châu.
Tôi đã không đến.
Bởi vì tôi muốn biết người gửi là ai trước.
Tôi nhìn Hạo.
“Anh có biết tại sao người đó lại gửi cho tôi không?”
Anh im lặng.
“Vì người đó nói rằng…”
Tôi dừng lại.
“Anh đã không chỉ lừa tôi.”
Mẹ chồng bước tới.
“Còn lừa ai?”
Tôi nhìn bà.
“Cả gia đình.”
Đêm đó, tôi đưa Tiểu Dương về căn nhà cũ ở ngoại ô Thượng Hải.
Tôi tưởng mình đã có thể thở.
Nhưng gần nửa đêm, điện thoại bất ngờ reo.
Là mẹ chồng.
Tôi bắt máy.
Đầu dây bên kia chỉ có tiếng khóc.
“Mẹ?”
Bà không nói được.
Một lúc sau, bà nghẹn giọng:
“Con… con đến đây ngay được không?”
“Có chuyện gì vậy?”
“Bố con vừa phát hiện một thứ.”
“Thứ gì?”
Mẹ chồng im lặng rất lâu.
Rồi bà nói:
“Liên quan đến căn nhà mà con đang ở.”
Tôi chết lặng.
“Nhà của con?”
“Không.”
Giọng bà run lên.
“Không phải nhà của con.”
“Đó là…”
Bà chưa kịp nói hết thì cuộc gọi bị ngắt.
Tôi nhìn màn hình.
Ngay lúc ấy, một tin nhắn khác xuất hiện.
Cũng từ người gửi bí ẩn.
Chỉ có một câu:
“**Nếu cô vẫn nghĩ chồng mình ngoại tình chỉ vì một người phụ nữ, thì cô chưa biết gì cả.**”
Tôi nhìn Tiểu Dương đang ngủ.
Lần đầu tiên trong nhiều tháng, tôi cảm thấy sợ.
Không phải sợ mất chồng.
Mà sợ sự thật phía sau anh.
Chương 3 – Người mà tất cả chúng tôi đã hiểu lầm
Sáng hôm sau, tôi đưa Tiểu Dương đến nhà một người bạn thân rồi lập tức quay lại nhà bố mẹ chồng.
Cửa vừa mở, tôi đã thấy mẹ chồng ngồi một mình.
Bà trông già đi chỉ sau một đêm.
“Bố đâu rồi?”
“Trong phòng làm việc.”
Tôi bước vào.
Bố chồng đang ngồi trước một xấp giấy.
Ông nhìn tôi rất lâu.
“Con ngồi đi.”
Tôi ngồi xuống.
Ông đặt một văn bản trước mặt tôi.
“Con có biết căn nhà con đang ở đứng tên ai không?”
Tôi lắc đầu.
“Trước đây con cứ nghĩ là tài sản của Hạo.”
“Không.”
Ông nói.
“Đó là tài sản đứng tên một công ty.”
Tôi nhìn ông.
“Công ty nào?”
Ông không trả lời ngay.
“Công ty mà Hạo từng nói với con là công ty của một người bạn.”
Tôi bỗng cảm thấy lạnh sống lưng.
Những mảnh ghép bắt đầu nối lại.
Những lần Hạo né tránh khi tôi hỏi về tài chính.
Những chuyến công tác bất thường.
Những khoản tiền không rõ nguồn gốc.
Và căn hộ ở Tĩnh An.
Tôi hỏi:
“Bố biết chuyện này từ khi nào?”
“Đêm qua.”
“Còn mẹ?”
Ông nhìn ra cửa.
“Mẹ con biết một phần.”
Tôi quay sang mẹ chồng.
Bà cúi đầu.
“Con xin lỗi.”
Tôi không hiểu.
“Vì chuyện gì?”
Bà nắm chặt hai tay.
“Ngày trước, khi con và Hạo cưới nhau, bố mẹ đã phản đối việc nó tiếp quản một số công việc của gia đình.”
Tôi im lặng.
“Nhưng nó thuyết phục bố rằng nó đã trưởng thành.”
Bà nghẹn giọng.
“Bố mẹ không biết nó đã làm những gì sau lưng.”
Tôi nhìn tập tài liệu.
“Còn người gửi tài liệu cho con?”
Bố chồng nói:
“Chúng ta đã tìm được người đó.”
Tôi ngẩng đầu.
“Ai?”
Cửa phòng mở ra.
Một người phụ nữ trung niên bước vào.
Tôi nhận ra bà ngay.
Đó là dì Trương, người từng làm việc cho gia đình Hạo nhiều năm.
Bà nhìn tôi, ánh mắt đầy áy náy.
“Xin lỗi cô.”
Tôi đứng dậy.
“Là dì gửi cho tôi?”
Bà gật đầu.
“Vâng.”
“Tại sao?”
Dì Trương im lặng một lúc rồi nói:
“Vì tôi không muốn cô bị lừa thêm nữa.”
Tôi nhìn bà.
“Dì biết chuyện gì?”
Bà lấy ra một chiếc hộp cũ.
“Đây là thứ tôi giữ suốt nhiều năm.”
Hạo từng nói với tôi rằng gia đình anh không có bí mật gì lớn.
Nhưng trong chiếc hộp đó là những bản sao giấy tờ từ nhiều năm trước.
Tôi mở ra.
Một tấm ảnh cũ rơi xuống.
Tôi nhặt lên.
Đó là Hạo khi còn trẻ.
Bên cạnh anh là một người phụ nữ.
Tôi nhìn kỹ.
Người phụ nữ đó không phải Lâm Nhã.
Cũng không phải mẹ chồng.
Tôi nhìn sang dì Trương.
“Ai vậy?”
Dì nói rất khẽ:
“Chị gái của Hạo.”
Tôi sững người.
“Anh ấy có chị gái?”
Mẹ chồng bật khóc.
Tôi quay sang bà.
Bà gật đầu.
“Có.”
“Nhưng… con chưa từng nghe anh ấy nhắc đến.”
“Vì chị ấy đã mất liên lạc với gia đình từ nhiều năm trước.”
Tôi nhìn tấm ảnh.
“Vậy chuyện này liên quan gì đến Hạo?”
Dì Trương đặt thêm một tập giấy xuống.
“Rất nhiều.”
Bà kể rằng nhiều năm trước, gia đình xảy ra tranh chấp tài sản.
Hạo từng đứng giữa hai phía.
Sau đó, một số giấy tờ quan trọng biến mất.
Người chị rời khỏi gia đình.
Còn Hạo trở thành người được bố mẹ tin tưởng nhất.
Nhưng đó chỉ là phần đầu.
Tôi hỏi:
“Còn sáu tháng qua?”
Dì Trương nhìn tôi.
“Căn hộ ở Tĩnh An không phải nơi Hạo bắt đầu mọi chuyện.”
“Vậy là gì?”
“Đó là nơi anh ta cố giấu một người.”
Tôi nín thở.
“Người nào?”
Dì Trương mở chiếc hộp.
Một bức ảnh khác xuất hiện.
Là Hạo.
Lâm Nhã.
Và một người đàn ông trung niên.
Tôi nhìn người đàn ông ấy.
Bố chồng tôi cũng nhìn.
Ông lập tức đứng bật dậy.
“Không thể nào…”
Dì Trương nói:
“Người này đã liên hệ với tôi cách đây ba tháng.”
Bố chồng run giọng:
“Ông ta còn sống?”
Tôi nhìn hai người.
“Bố biết ông ấy?”
Ông không trả lời.
Mẹ chồng bỗng bật khóc.
Tôi hiểu rằng mọi chuyện còn sâu hơn mình tưởng.
Nhưng đúng lúc ấy, cửa phòng bật mở.
Hạo đứng bên ngoài.
Anh nhìn thấy những giấy tờ trên bàn.
Sắc mặt anh trắng bệch.
“Dì Trương.”
Dì không nhìn anh.
Hạo bước vào.
“Dì đã nói gì với cô ấy?”
Tôi đứng dậy.
“Anh còn định giấu tôi bao lâu?”
Hạo không trả lời.
“Căn hộ ở Tĩnh An là gì?”
Im lặng.
“Lâm Nhã là gì?”
Im lặng.
“Còn người đàn ông trong ảnh?”
Hạo nhắm mắt.
Một lúc sau, anh nói:
“Anh xin lỗi.”
Tôi cười buồn.
“Anh xin lỗi vì ngoại tình?”
“Không.”
“Vậy vì cái gì?”
Anh nhìn tôi.
“Vì anh đã để em nghĩ rằng tất cả những chuyện này bắt đầu từ Lâm Nhã.”
Tôi chết lặng.
Hạo tiếp tục:
“Cô ấy không phải nguyên nhân.”
“Vậy cô ấy là ai?”
Anh không trả lời.
Tôi bước tới.
“Hạo.”
Anh nhìn tôi.
“Lâm Nhã là người được thuê để đóng vai nhân tình của anh.”
Tôi không thể tin vào tai mình.
“Cái gì?”
Mẹ chồng cũng sững sờ.
Hạo nói:
“Anh cần mọi người tin rằng anh muốn ly hôn vì có người khác.”
“Để làm gì?”
Anh nhìn bố mình.
“Để bố không kiểm tra những tài khoản đó.”
Căn phòng chìm vào im lặng.
Tôi chợt hiểu.
Câu chuyện mà tôi tưởng là một cuộc hôn nhân tan vỡ vì ngoại tình…
thực ra chỉ là lớp vỏ.
Hạo đã dựng lên một người phụ nữ khác để tất cả mọi người tập trung vào chuyện tình cảm.
Trong khi phía sau đó là những khoản tiền, những giấy tờ và một bí mật gia đình đã bị che giấu nhiều năm.
Tôi nhìn anh.
“Còn câu nói anh sẽ để cô ấy thay thế tôi?”
Hạo cúi đầu.
“Anh cần em nổi giận.”
“Để em tự rời khỏi nhà?”
Anh gật đầu.
Tôi cảm thấy tim mình lạnh đi.
“Anh muốn tôi bỏ đi để không phát hiện ra?”
“Anh muốn bảo vệ em.”
Tôi bật cười.
“Bảo vệ tôi?”
Tôi nhìn thẳng vào anh.
“Anh dùng chính con trai mình để làm mồi nhử, dùng một người phụ nữ để che mắt mọi người, rồi để tôi nghĩ rằng mình không đủ tốt.”
Giọng tôi run lên.
“Đó không phải bảo vệ.”
“Đó là phản bội.”
Hạo cúi đầu.
Tôi quay sang mẹ chồng.
Bà khóc.
Nhưng lần này tôi không còn thấy mình cần được bà an ủi.
Tôi lấy điện thoại ra.
“Dì Trương, cảm ơn dì.”
Hạo nhìn tôi.
“Em định làm gì?”
Tôi đáp:
“Điều mà lẽ ra tôi phải làm từ sáu tháng trước.”
“Là gì?”
Tôi ôm lấy tập tài liệu.
“Bảo vệ con tôi.”
Tôi bước ra cửa.
Hạo gọi theo:
“Em!”
Tôi dừng lại.
Anh hỏi:
“Em còn yêu anh không?”
Tôi im lặng rất lâu.
Rồi nói:
“Có lẽ từng có.”
“Nhưng người tôi yêu không phải người đang đứng trước mặt tôi.”
Tôi rời khỏi căn nhà.
Bên ngoài, Thượng Hải vẫn đông đúc như mọi ngày.
Dòng người vội vã đi qua.
Không ai biết cuộc đời tôi vừa thay đổi.
Điện thoại lại rung.
Một tin nhắn mới từ số lạ.
Tôi mở ra.
Chỉ có một câu:
“Cô đã biết sự thật về Hạo. Nhưng cô vẫn chưa biết **tại sao người chị gái mất tích của anh ta lại muốn tìm cô.**”
Tôi đứng sững giữa vỉa hè.
Phía dưới tin nhắn là một địa chỉ.
Và lần này, tôi biết mình nhất định phải đến.
Bởi có lẽ, cuộc hôn nhân mà tôi tưởng mình vừa mất…
chỉ là cánh cửa đầu tiên dẫn tôi đến một bí mật lớn hơn rất nhiều.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
Nhận xét
Đăng nhận xét