#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Chương 1 – Chiếc vòng bị trao đi
“Cô ấy thích chiếc vòng này thì cô đưa cho cô ấy!”
Lời của Tần Mặc vang lên giữa phòng khách, lạnh lùng đến mức khiến tôi tưởng mình vừa nghe nhầm.
Ngay giây sau, anh giật mạnh cổ tay tôi.
Chiếc vòng ngọc gia truyền vốn nằm trên tay tôi suốt sáu năm hôn nhân bị kéo xuống. Da cổ tay đỏ lên vì đau, nhưng tôi không kêu một tiếng.
Tần Mặc cầm chiếc vòng trong lòng bàn tay, quay sang người phụ nữ đứng bên cạnh.
“Lâm Nhã, em thích thì đeo đi.”
Người phụ nữ ấy hơi cúi đầu, vẻ mặt ngượng ngùng.
“Như vậy... có ổn không?”
“Có gì mà không ổn?”
Tần Mặc trực tiếp đeo chiếc vòng vào tay cô ta.
Mẹ chồng tôi, bà Tần, lập tức vỗ tay.
“Đúng rồi! Cuối cùng con trai mẹ cũng biết mình nên chọn người thế nào.”
Tôi đứng đối diện ba người họ.
Trong căn nhà mà tôi đã sống sáu năm, tôi bỗng cảm thấy mình giống một người khách không được chào đón.
Tôi nhìn chiếc vòng ngọc trên cổ tay Lâm Nhã.
Nó xanh trong, ánh sáng dịu, mặt vòng có một đường vân trắng rất mảnh chạy ngang.
Tôi không giành lại.
Tôi chỉ nhìn mẹ chồng, chậm rãi hỏi:
“Mẹ chắc đó là chiếc thật chứ?”
Nụ cười trên mặt bà Tần lập tức cứng lại.
Tần Mặc cau mày.
“Em lại muốn gây chuyện gì?”
“Em không gây chuyện.”
Tôi nhìn chiếc vòng.
“Em chỉ hỏi mẹ thôi.”
Lâm Nhã vô thức đưa tay che chiếc vòng.
Bà Tần lập tức bước tới chắn trước cô ta.
“Đừng có nhìn nó như thế! Một chiếc vòng thôi mà, con làm như mẹ lấy cả gia sản của con vậy.”
Tôi bật cười rất khẽ.
“Đúng. Một chiếc vòng thôi.”
Tần Mặc nhìn tôi bằng ánh mắt khó chịu.
“Vậy thì em đừng làm mọi người mất vui.”
Mọi người.
Tôi nghe hai chữ ấy mà lòng lạnh đi.
Suốt sáu năm, tôi đã nghĩ mình là người nhà của anh.
Hóa ra đến hôm nay tôi mới hiểu, trong lòng anh, “mọi người” chưa từng bao gồm tôi.
Tôi là người ngoài.
Lâm Nhã là người anh muốn bảo vệ.
Mẹ anh là người anh tuyệt đối nghe theo.
Còn tôi chỉ là người phải biết nhường nhịn.
Tôi kéo tay áo xuống che cổ tay đang đỏ.
“Được.”
Tần Mặc ngẩn ra.
Có lẽ anh không ngờ tôi lại dễ dàng đồng ý như vậy.
Anh cười nhạt.
“Biết điều một chút thì mọi chuyện đã không thành ra thế này.”
Tôi không đáp.
Tôi quay người định lên tầng.
Phía sau, giọng bà Tần lại vang lên:
“Tiểu Nhã, con cứ đeo đi. Sau này nếu con bước vào nhà họ Tần, thứ gì của con cũng sẽ là của con.”
Tôi dừng bước.
Lâm Nhã khẽ hỏi:
“Bác... cháu thật sự có thể bước vào nhà này sao?”
Bà Tần đáp không chút do dự:
“Đương nhiên.”
Tôi quay đầu.
“Vậy còn con?”
Cả phòng im lặng.
Tần Mặc nhìn tôi.
“Mộc Dao, em đừng làm khó mẹ.”
Tôi nhìn người chồng đã từng đứng trước mặt họ hàng nói rằng cả đời này chỉ yêu mình tôi.
Sáu năm trước, chính anh nắm tay tôi trong lễ cưới.
Sáu năm sau, chính bàn tay ấy tháo chiếc vòng cưới khỏi tay tôi rồi đeo cho một người khác.
Tôi hỏi:
“Anh muốn ly hôn đến vậy sao?”
Tần Mặc im lặng vài giây rồi nói:
“Chuyện này sớm muộn cũng phải giải quyết.”
Lâm Nhã lập tức cúi đầu.
“Anh Mặc, đừng vì em mà...”
“Không phải vì em.”
Tần Mặc nhìn cô ta.
“Là vì anh đã suy nghĩ kỹ.”
Tôi nhìn hai người họ.
Trong lòng đau, nhưng kỳ lạ là tôi không khóc.
Có lẽ bởi vì trước khi họ bước vào căn nhà này, tôi đã biết có điều gì đó không đúng.
Ba tháng trước, Tần Mặc bắt đầu thường xuyên về muộn.
Hai tháng trước, mật khẩu điện thoại của anh thay đổi.
Một tháng trước, anh lấy lý do công việc để hủy chuyến du lịch kỷ niệm ngày cưới.
Và tuần trước, tôi nhìn thấy Lâm Nhã bước xuống từ xe của anh.
Tôi đã từng tự lừa mình rằng tất cả chỉ là hiểu lầm.
Nhưng hôm nay, tôi không cần phải tự lừa nữa.
Tôi bước lên tầng.
Đến trước cửa phòng, tôi nghe tiếng Tần Mặc phía dưới:
“Mẹ, chuyện chiếc vòng mẹ cứ yên tâm.”
Tôi dừng lại.
Bà Tần hỏi:
“Con chắc chứ?”
“Chắc.”
“Con bé có biết chuyện năm đó không?”
Tần Mặc im lặng.
Tôi khẽ siết tay.
Năm đó?
Chuyện gì?
Tôi đứng ngoài hành lang, không nghe được phần còn lại vì tiếng cửa phòng khách đóng lại.
Tối hôm ấy, tôi không ngủ.
Gần nửa đêm, Tần Mặc mới trở về phòng.
Anh thay áo, không nhìn tôi.
Tôi hỏi:
“Chiếc vòng đó thật sự là của mẹ anh truyền lại sao?”
Anh khựng lại.
“Em hỏi chuyện này làm gì?”
“Em muốn biết.”
Anh tránh ánh mắt tôi.
“Đúng.”
Tôi nhìn anh thật lâu.
“Vậy tại sao mẹ anh lại sợ em biết nó là thật hay giả?”
Tần Mặc không trả lời.
Tôi đứng dậy.
“Ngày mai tôi sẽ về nhà mẹ đẻ.”
Anh lạnh nhạt nói:
“Muốn về thì về.”
Tôi lấy điện thoại.
“Còn một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Tôi muốn xem lại két sắt.”
Sắc mặt Tần Mặc lập tức thay đổi.
“Không được.”
Tôi nhìn anh.
Đó là lần đầu tiên trong sáu năm tôi thấy anh hoảng hốt chỉ vì một câu nói của mình.
Tôi chậm rãi hỏi:
“Vì sao?”
Anh không đáp.
Tôi cũng không hỏi thêm.
Đêm đó, tôi lấy từ ngăn kéo một chiếc chìa khóa cũ.
Đó là chìa khóa két sắt mà bố chồng đã đưa cho tôi trước khi mất.
Ông từng dặn:
“Dao Dao, nếu một ngày con phát hiện người nhà họ Tần muốn lấy lại chiếc vòng, đừng tranh giành với họ. Hãy mở ngăn thứ ba.”
Tôi từng nghĩ đó chỉ là lời dặn vu vơ của một người cha chồng thương con dâu.
Nhưng hôm nay, tôi bỗng hiểu.
Có lẽ ông đã biết trước tất cả.
Tôi mở két sắt.
Ngăn thứ nhất trống.
Ngăn thứ hai chỉ có vài giấy tờ cũ.
Tôi mở ngăn thứ ba.
Một chiếc hộp gỗ màu nâu nằm bên trong.
Trên nắp hộp có một dòng chữ viết tay của bố chồng.
**“Nếu chiếc vòng xuất hiện trên tay một người phụ nữ khác, hãy mở hộp này.”**
Tay tôi run lên.
Tôi mở nắp.
Bên trong không phải trang sức.
Là một tập hồ sơ.
Và trên cùng là một tờ giấy khiến toàn thân tôi lạnh buốt.
Tên người đứng tên trên giấy không phải Tần Mặc.
Mà là...
**tôi.**
Chương 2 – Người thừa kế bị che giấu
Tôi nhìn tờ giấy rất lâu.
Tên tôi được viết rõ ràng.
**Thẩm Mộc Dao.**
Bên dưới là thông tin về một căn nhà cổ ở Tô Châu, một mảnh đất nằm ngoài khu vực trung tâm thành phố và một tài khoản đầu tư được mở từ nhiều năm trước.
Tôi không hiểu.
Những thứ này từ đâu mà có?
Tôi lật tiếp.
Một bản di chúc.
Ngày lập di chúc là tám năm trước, tức một năm trước khi tôi kết hôn với Tần Mặc.
Người lập di chúc: bố chồng tôi, Tần Chính Sơn.
Người thừa hưởng chính: tôi.
Tôi đọc từng dòng, cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng.
Ông để lại cho tôi phần tài sản mà tôi chưa từng biết đến.
Lý do được ghi ở cuối:
**“Mộc Dao là người duy nhất trong gia đình này không biết về bí mật của chiếc vòng.”**
Tôi ngồi xuống sàn.
Sáu năm qua, tôi đã sống trong một cuộc hôn nhân mà có lẽ từ đầu đã tồn tại một bí mật lớn hơn chuyện ngoại tình.
Điện thoại bỗng rung lên.
Tin nhắn từ một số lạ.
“Đừng tin chồng cô.”
Tôi nhìn màn hình.
Tin nhắn thứ hai lập tức xuất hiện.
“Chiếc vòng cô vừa bị lấy đi không phải đồ gia truyền của nhà họ Tần.”
Tôi đứng bật dậy.
Tôi nhắn:
“Anh là ai?”
Không có hồi âm.
Tôi gọi lại.
Thuê bao không liên lạc được.
Tôi nhìn tập hồ sơ trên sàn.
Đúng lúc đó, cửa phòng bật mở.
Tần Mặc đứng bên ngoài.
Ánh mắt anh lập tức dừng trên chiếc hộp.
“Mộc Dao.”
Giọng anh trầm xuống.
“Em đã mở nó?”
Tôi không nói.
Anh bước vào.
“Đưa anh.”
“Không.”
Đây là lần đầu tiên tôi nói chữ ấy với anh mà không do dự.
Tần Mặc nhìn tôi.
“Em không hiểu những thứ này.”
“Vậy anh giải thích đi.”
Anh im lặng.
Tôi cầm bản di chúc lên.
“Bố anh để lại tài sản cho tôi. Tại sao?”
“Mộc Dao, chuyện này rất phức tạp.”
“Phức tạp đến mức anh phải lấy chiếc vòng khỏi tay tôi rồi đưa cho Lâm Nhã?”
Anh siết hàm.
“Chuyện chiếc vòng không liên quan đến những thứ này.”
“Vậy tại sao anh sợ tôi mở két?”
Tần Mặc không trả lời.
Tôi bỗng hiểu.
Không phải anh không biết.
Anh biết tất cả.
Tôi hỏi:
“Anh cưới tôi vì tài sản này sao?”
Sắc mặt anh thay đổi.
“Em nghĩ anh là người như vậy?”
Tôi bật cười.
“Trước hôm nay, em không nghĩ.”
Tôi đặt bản di chúc xuống.
“Nhưng hôm nay em không còn chắc nữa.”
Tần Mặc tiến tới.
“Mộc Dao, nghe anh giải thích.”
“Không.”
Tôi lùi lại.
“Bây giờ em không muốn nghe những lời giải thích của anh.”
Anh đứng yên.
Tôi nhìn anh, lần đầu tiên không còn thấy người đàn ông từng ôm tôi dưới những hàng cây ngô đồng ở Nam Kinh.
Tôi chỉ thấy một người xa lạ.
Một người đã đứng trước mặt tôi và trao chiếc vòng cưới cho người khác.
Tôi hỏi:
“Lâm Nhã biết chuyện này không?”
Anh im lặng.
Câu im lặng ấy chính là câu trả lời.
Tôi quay đi.
“Ngày mai tôi sẽ thuê luật sư.”
Tần Mặc lập tức nói:
“Em không được.”
Tôi quay lại.
“Anh lấy quyền gì để cấm tôi?”
Anh nghẹn lời.
Đúng lúc đó, ngoài cửa vang lên tiếng bà Tần.
“Mộc Dao!”
Bà bước vào, nhìn thấy hồ sơ trên bàn.
Sắc mặt bà lập tức trắng bệch.
“Con mở két rồi?”
Tôi hỏi:
“Bố chồng để lại những thứ này cho con, đúng không?”
Bà không trả lời.
“Mẹ.”
Tôi nhìn thẳng vào bà.
“Chiếc vòng trên tay Lâm Nhã là giả?”
Bà Tần cứng người.
Tần Mặc nói:
“Mẹ, thôi.”
Nhưng bà đã không thể giấu nữa.
“Đúng.”
Tôi khựng lại.
Một chữ ấy khiến mọi nghi ngờ trong đầu tôi lập tức nối thành một đường thẳng.
Bà Tần ngồi xuống.
“Chiếc vòng thật chưa từng ở trong tay cô ta.”
“Vậy nó ở đâu?”
Bà nhìn tôi.
“Ở chỗ cô.”
Tôi sững người.
“Ở chỗ con?”
“Đúng.”
Tần Mặc nhắm mắt.
Tôi nhìn anh.
“Anh biết?”
Anh khẽ gật đầu.
Tôi hỏi:
“Vậy thứ anh vừa đeo cho cô ta là gì?”
“Đồ mô phỏng.”
“Vì sao?”
Bà Tần cúi đầu.
“Bố chồng con đã để lại chiếc vòng thật cho con.”
Tôi không hiểu.
“Nhưng tại sao?”
Bà Tần im lặng rất lâu.
Cuối cùng bà nói:
“Bởi vì người phụ nữ sở hữu chiếc vòng thật mới là người có quyền quyết định một phần tài sản của gia đình.”
Tôi chết lặng.
Tần Mặc bước tới.
“Mộc Dao, chuyện này không đơn giản như em nghĩ.”
Tôi nhìn anh.
“Vậy anh nói đi.”
Anh không nói.
Tôi cười nhạt.
“Anh đã chọn cô ta trước mặt mẹ anh. Bây giờ lại nói chuyện này không đơn giản?”
Bà Tần bất ngờ nói:
“Là mẹ bảo nó làm.”
Tôi quay sang.
“Cái gì?”
“Mẹ bảo Mặc phải làm vậy.”
Bà nhìn xuống hai bàn tay.
“Chỉ khi con tin rằng chiếc vòng thật đã bị lấy đi, con mới mở két để kiểm tra.”
Tôi sững sờ.
“Các người đang thử tôi?”
“Không.”
Bà lắc đầu.
“Chúng ta đang tìm chiếc vòng thật.”
Tôi bật cười.
“Không phải nó ở chỗ tôi sao?”
Bà nhìn tôi.
“Không.”
Tần Mặc đột nhiên hỏi:
“Em còn nhớ ngày bố mất không?”
“Nhớ.”
“Ngày hôm đó, trước khi nhập viện, bố đã gặp riêng em.”
Tôi im lặng.
Đúng.
Bố chồng từng gọi tôi vào phòng làm việc.
Ông đưa tôi một hộp nhỏ rồi nói:
“Đừng mở bây giờ.”
Sau đám tang, tôi không tìm thấy chiếc hộp ấy nữa.
Tôi luôn nghĩ mình nhớ nhầm.
Tần Mặc nói:
“Chiếc hộp đó đã bị mẹ lấy đi.”
Bà Tần nhắm mắt.
“Nhưng mẹ chưa từng mở.”
Tôi hỏi:
“Vậy chiếc vòng thật ở đâu?”
Không ai trả lời.
Đột nhiên điện thoại tôi rung.
Lại là số lạ.
Lần này chỉ có một câu:
**“Nếu cô muốn biết ai đã lấy chiếc vòng thật, sáng mai hãy đến con phố cũ bên bờ sông Tô Châu. Đừng nói cho chồng cô.”**
Tôi nhìn màn hình.
Tần Mặc hỏi:
“Ai nhắn?”
Tôi khóa điện thoại.
“Không ai.”
Anh nhìn tôi rất lâu.
Tôi biết từ khoảnh khắc đó, tôi không thể tiếp tục tin bất kỳ ai trong căn nhà này.
Sáng hôm sau, tôi một mình đến Tô Châu.
Con phố cũ vẫn còn những bức tường trắng mái ngói đen, những chiếc đèn lồng đỏ treo trước hiên.
Một người đàn ông trung niên đứng bên cầu đá chờ tôi.
Ông nhìn tôi rồi lấy ra một chiếc hộp gỗ.
“Cô là Thẩm Mộc Dao?”
“Đúng.”
“Bố chồng cô gửi tôi thứ này trước khi mất.”
Tôi mở hộp.
Bên trong là một chiếc vòng ngọc.
Tôi vừa nhìn thấy nó, tim lập tức đập mạnh.
Đúng là chiếc vòng tôi từng đeo.
Nhưng bên trong mặt vòng có khắc một ký hiệu nhỏ mà trước đây tôi chưa từng để ý.
Người đàn ông nói:
“Ông ấy còn để lại một lời.”
“Lời gì?”
Ông nhìn tôi.
“Ông ấy nói, người nguy hiểm nhất không phải Tần Mặc.”
Tôi sững lại.
“Vậy là ai?”
Ông không trả lời.
Chỉ đưa cho tôi một tấm ảnh cũ.
Trong ảnh là bố chồng tôi, một người phụ nữ trẻ và...
Lâm Nhã.
Tôi nhìn khuôn mặt cô ta trong ảnh.
Không thể nào.
Bởi vì tấm ảnh được chụp...
hai mươi ba năm trước.
Chương 3 – Sự thật dưới lớp ngọc
Tôi cầm tấm ảnh mà tay lạnh ngắt.
Lâm Nhã trong ảnh chỉ khoảng mười tuổi.
Cô ta đứng bên cạnh một người phụ nữ trẻ.
Người phụ nữ ấy có gương mặt rất giống cô ta.
Tôi nhìn người phụ nữ rồi lại nhìn Lâm Nhã.
“Người này là ai?”
Người đàn ông trung niên đáp:
“Người từng làm việc cho nhà họ Tần.”
“Còn cô bé?”
“Con gái bà ấy.”
Tôi lập tức hiểu ra.
“Lâm Nhã?”
Ông gật đầu.
Tôi hỏi:
“Vậy cô ta có quan hệ gì với bố chồng tôi?”
Ông nhìn quanh rồi nói nhỏ:
“Đó mới là điều ông Tần Chính Sơn muốn cô tự tìm hiểu.”
Tôi siết chiếc vòng trong tay.
“Ông ấy biết mọi chuyện?”
“Biết.”
“Vậy tại sao không nói với tôi?”
“Bởi vì ông ấy không biết sau khi mình mất, ai còn đứng về phía cô.”
Tôi im lặng.
Những câu nói ấy khiến tôi nhớ lại sáu năm hôn nhân.
Tôi từng nghĩ Tần Mặc lạnh nhạt là vì công việc.
Tôi từng nghĩ mẹ chồng khó tính chỉ vì khác biệt thế hệ.
Tôi từng nghĩ Lâm Nhã là người thứ ba xuất hiện sau khi hôn nhân của tôi có vấn đề.
Nhưng có lẽ tất cả đã bắt đầu từ trước khi tôi biết đến cô ta.
Tôi hỏi:
“Chiếc vòng này có ý nghĩa gì?”
Người đàn ông chỉ vào mặt trong.
“Cô nhìn kỹ đi.”
Tôi đưa vòng lên ánh sáng.
Một hàng chữ cực nhỏ hiện ra.
**“Người giữ vòng không giữ tài sản. Người giữ vòng giữ lời hứa.”**
Tôi không hiểu.
Ông nói:
“Bố chồng cô từng hứa với một người.”
“Ai?”
Ông không trả lời.
Đúng lúc ấy, điện thoại tôi đổ chuông.
Tần Mặc.
Tôi nhìn màn hình rất lâu mới nghe máy.
“Em đang ở đâu?”
“Ra ngoài.”
“Em đi đâu?”
“Tại sao anh cần biết?”
Đầu dây bên kia im lặng.
Rồi anh nói:
“Mộc Dao, về nhà đi.”
“Không.”
“Anh biết em đang tìm chiếc vòng.”
Tôi lạnh người.
“Anh theo dõi em?”
“Không.”
“Vậy tại sao anh biết?”
Anh thở dài.
“Vì anh biết người đã hẹn em.”
Tôi im lặng.
Tần Mặc nói tiếp:
“Người đó không đáng tin.”
“Tôi cũng không biết có nên tin anh hay không.”
“Mộc Dao...”
“Anh từng nói anh không chọn Lâm Nhã vì cô ấy. Vậy tại sao anh làm nhục tôi trước mặt cô ta?”
Anh im lặng rất lâu.
Cuối cùng anh nói:
“Anh xin lỗi.”
Tôi chưa từng nghe Tần Mặc nói câu ấy trong sáu năm.
Nhưng lần này, tôi không thấy nhẹ lòng.
Tôi hỏi:
“Anh có yêu cô ta không?”
“Không.”
“Vậy anh có từng yêu tôi không?”
Đầu dây bên kia không còn tiếng động.
Sự im lặng ấy khiến tôi đau hơn bất kỳ câu trả lời nào.
Tôi cúp máy.
Khi trở về nhà họ Tần, phòng khách đã có rất nhiều người.
Lâm Nhã ngồi bên cạnh bà Tần.
Tần Mặc đứng giữa phòng.
Trên bàn là giấy tờ ly hôn.
Tôi nhìn anh.
“Anh muốn nói gì?”
Tần Mặc nói:
“Chúng ta nên kết thúc.”
Tôi không ngạc nhiên.
Tôi lấy chiếc vòng thật từ túi ra đặt lên bàn.
Cả căn phòng im bặt.
Lâm Nhã nhìn chiếc vòng, sắc mặt thay đổi.
Bà Tần đứng bật dậy.
“Con lấy nó ở đâu?”
“Bố chồng đưa cho con.”
Bà Tần lùi lại.
Tần Mặc nhìn chiếc vòng rồi nhìn tôi.
“Em biết rồi?”
“Biết gì?”
“Biết về mẹ của Lâm Nhã.”
Tôi nhìn sang cô ta.
“Cô nói đi.”
Lâm Nhã cắn môi.
“Mẹ tôi từng làm việc cho bố anh.”
“Không chỉ vậy.”
Tôi nhìn cô ta.
“Bà ấy từng là người được bố chồng tôi tin tưởng nhất.”
Lâm Nhã im lặng.
Tôi đặt tấm ảnh lên bàn.
“Và cô đã biết về chiếc vòng từ rất lâu.”
Cô ta cúi đầu.
“Đúng.”
Tôi nhìn Tần Mặc.
“Còn anh?”
Anh gật đầu.
“Anh biết.”
Tôi bật cười.
“Vậy tất cả những gì xảy ra hôm nay là một màn kịch?”
“Không.”
Tần Mặc nhìn tôi.
“Nhưng anh đã sai.”
“Anh sai ở đâu?”
“Anh nghĩ chỉ cần làm em tức giận, em sẽ tự mở chiếc hộp và tìm thấy sự thật.”
Tôi nhìn anh.
“Anh không nghĩ đến cảm giác của tôi sao?”
Anh không trả lời.
Tôi quay sang bà Tần.
“Còn mẹ?”
Bà cúi đầu.
“Bố con từng để lại một lời nhắn. Ông ấy muốn mẹ bảo vệ con.”
Tôi ngẩn ra.
“Nhưng mẹ lại đứng nhìn anh ấy đeo vòng cho nhân tình.”
Nước mắt bà Tần rơi xuống.
“Vì mẹ sợ.”
“Chúng ta đều sợ.”
Bà nhìn tôi.
“Nhưng người đáng sợ nhất không phải con bé.”
Tôi quay sang Lâm Nhã.
Cô ta đang khóc.
Tôi hỏi:
“Vậy ai?”
Không ai trả lời.
Tôi mở chiếc vòng.
Mặt trong có một khoang nhỏ.
Bên trong là một mảnh giấy cuộn rất nhỏ.
Tôi lấy ra.
Trên đó chỉ có vài dòng.
**“Tài sản có thể mất. Danh dự có thể bị hiểu lầm. Nhưng sự thật cuối cùng sẽ tìm được người xứng đáng giữ nó.”**
Bên dưới là chữ ký của bố chồng.
Tôi đọc xong, bỗng hiểu ra.
Ông không để chiếc vòng cho tôi vì tài sản.
Ông để nó cho tôi vì ông biết một ngày nào đó, tôi sẽ phải tự mình quyết định có tiếp tục sống trong cuộc hôn nhân này hay không.
Tôi nhìn Tần Mặc.
“Anh muốn ly hôn?”
“Ừ.”
“Được.”
Anh sững người.
Có lẽ anh không ngờ tôi đồng ý nhanh như vậy.
Tôi đặt giấy ly hôn xuống.
“Nhưng trước khi ký, chúng ta cần nói rõ một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Những tài sản bố anh để lại cho tôi, tôi sẽ giữ đúng theo di chúc.”
Bà Tần không phản đối.
Lâm Nhã cũng không nói gì.
Tần Mặc nhìn tôi.
“Anh không tranh.”
Tôi hỏi:
“Vậy chiếc vòng?”
Anh nhìn nó.
“Là của em.”
Tôi đeo lại chiếc vòng vào tay.
Lần này, không ai có thể giật nó khỏi tôi.
Tôi quay người bước ra cửa.
Tần Mặc gọi:
“Mộc Dao.”
Tôi dừng lại nhưng không quay đầu.
“Anh xin lỗi.”
Tôi khẽ nhắm mắt.
Sáu năm qua, tôi đã chờ một câu xin lỗi.
Đến khi nghe được, tôi lại chẳng còn cần nữa.
Tôi nói:
“Có những chuyện không phải xin lỗi là có thể quay lại như cũ.”
Tôi bước ra khỏi căn nhà.
Bên ngoài là một buổi sáng mùa thu ở Tô Châu.
Gió từ con kênh thổi qua, mang theo mùi nước và hương hoa quế.
Tôi nhìn chiếc vòng trên cổ tay.
Tôi từng nghĩ nó tượng trưng cho một cuộc hôn nhân.
Nhưng giờ tôi hiểu, nó chỉ là lời nhắc rằng tôi không cần phải trao quyền quyết định cuộc đời mình cho bất kỳ ai.
Ba tháng sau, thủ tục ly hôn hoàn tất.
Tôi chuyển đến căn nhà cổ mà bố chồng để lại, bắt đầu công việc kinh doanh nhỏ của riêng mình.
Một buổi chiều, tôi nhận được một phong thư.
Không có người gửi.
Bên trong chỉ có một tấm ảnh.
Tôi mở ra.
Đó là ảnh Tần Chính Sơn chụp cùng một người phụ nữ khác.
Tôi nhận ra bà ấy.
Là người phụ nữ trong tấm ảnh cũ của Lâm Nhã.
Nhưng phía sau bức ảnh có một dòng chữ:
**“Mộc Dao, nếu con đã nhìn thấy bức ảnh này, nghĩa là bí mật lớn nhất của nhà họ Tần vẫn chưa được mở ra.”**
Tôi nhìn dòng chữ rất lâu.
Bên dưới còn một câu cuối cùng:
**“Người con từng gọi là bố chồng chưa bao giờ là người xa lạ với con.”**
Tôi chết lặng.
Ngoài cửa sổ, tiếng chuông gió khẽ vang lên.
Tôi nhìn chiếc vòng trên tay.
Lần đầu tiên, tôi nhận ra câu chuyện giữa tôi và nhà họ Tần...
Có lẽ chưa từng bắt đầu từ cuộc hôn nhân sáu năm trước.
Mà đã bắt đầu từ rất lâu rồi.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
Nhận xét
Đăng nhận xét