#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Chương 1 – Được, em đi
“Cô tưởng làm vợ tám năm thì tôi sẽ thương cô sao? Tôi thà cưới cô ấy còn hơn nhìn thấy cô mỗi ngày!”
Câu nói của Tần Mặc vang lên trong phòng khách rộng lớn, lạnh lẽo như một nhát dao cắt phăng chút hy vọng cuối cùng mà tôi đã cố giữ suốt tám năm.
Tôi đứng bên cửa sổ, bàn tay vẫn còn đặt trên chiếc tách trà.
Đối diện tôi là chồng tôi.
Bên cạnh anh ta là một cô gái trẻ mặc váy màu kem, gương mặt trắng trẻo, đôi mắt đỏ hoe như thể chính cô ta mới là người chịu ấm ức.
Còn mẹ chồng tôi, bà Lý, đang ngồi trên ghế sofa, thong thả nhấp một ngụm trà.
Bà nhìn tôi, khóe môi cong lên.
“Nghe thấy chưa?” bà nói. “Con trai tôi đã nói rõ như vậy rồi. Một người phụ nữ có lòng tự trọng thì nên biết lúc nào phải rời đi.”
Tôi nhìn bà.
“Tám năm nay, con đã làm gì sai?”
Bà đặt chén trà xuống.
“Cô còn hỏi sao?”
“Cô lấy con trai tôi tám năm nhưng không sinh được một đứa con trai. Nhà họ Tần cần người nối dõi. Bây giờ Tiểu Nhu đang mang thai cháu đích tôn của tôi. Cô còn định mặt dày ở lại đến bao giờ?”
Tôi quay sang nhìn cô gái kia.
Tiểu Nhu lập tức cúi đầu, hai tay vô thức đặt lên bụng.
Tần Mặc bước tới chắn trước mặt cô ta.
“Đừng làm khó cô ấy.”
Tôi bật cười.
Một tiếng cười rất khẽ.
Hóa ra tám năm làm vợ, tôi chưa từng được anh bảo vệ như vậy.
Tôi nhớ những năm đầu chúng tôi kết hôn.
Khi ấy Tần Mặc chỉ là một nhân viên bình thường ở Thượng Hải. Tôi cùng anh thuê một căn hộ nhỏ, mỗi tối hai người chen nhau trong căn bếp chưa đầy mười mét vuông.
Anh từng ôm tôi từ phía sau, nói rằng:
“Sau này anh nhất định sẽ cho em một căn nhà lớn.”
Tôi tin.
Tôi đã cùng anh gây dựng từng chút một.
Khi công ty gặp khó khăn, tôi bán chiếc vòng ngọc mẹ ruột để giúp anh xoay vốn.
Khi anh bị đối tác gây áp lực, tôi thức trắng nhiều đêm giúp anh kiểm tra hợp đồng.
Khi mẹ anh nhập viện, tôi nghỉ việc gần nửa năm để chăm sóc bà.
Vậy mà hôm nay, người phụ nữ đã từng gọi tôi là “con dâu tốt nhất” lại bảo tôi biến khỏi nhà.
Tôi tháo chiếc nhẫn cưới khỏi ngón tay.
Đặt xuống bàn.
“Được.”
Tần Mặc khựng lại.
Tôi nhìn anh.
“Em đi.”
Tiểu Nhu hơi ngẩng đầu, ánh mắt lóe lên một tia vui mừng.
Mẹ chồng tôi cười.
“Biết điều như vậy từ đầu thì tốt.”
Tôi không đáp.
Tôi xoay người đi về phía cầu thang.
“Khoan.”
Tần Mặc bất ngờ gọi.
Tôi quay lại.
Anh nhìn chiếc nhẫn trên bàn.
“Cô định lấy gì đi?”
Tôi nhìn căn nhà.
“Đồ cá nhân của em.”
“Những thứ khác?”
“Không lấy.”
Anh có vẻ ngạc nhiên.
Tôi mỉm cười.
“Dù sao cũng là nhà của anh.”
Tôi bước lên tầng.
Không ai nhìn thấy, ngay trước khi đi khỏi phòng khách, tôi đã cúi xuống nhặt một thứ nhỏ bé đặt dưới chân bàn.
Một chiếc USB màu đen.
Tôi siết chặt nó trong lòng bàn tay.
Thứ này không phải tài sản của tôi.
Nhưng nó chứa toàn bộ sự thật về tám năm hôn nhân.
Tôi từng nghĩ mình sẽ không bao giờ dùng đến.
Cho đến ba ngày trước.
Tôi phát hiện một giao dịch bất thường trong tài khoản công ty.
Một khoản tiền rất lớn được chuyển vào một công ty đứng tên người thân của Tiểu Nhu.
Tôi bắt đầu kiểm tra.
Rồi tôi phát hiện nhiều khoản khác.
Tất cả đều liên quan đến Tần Mặc.
Nhưng điều khiến tôi lạnh người nhất không phải số tiền.
Mà là ngày tháng.
Có những giao dịch được thực hiện từ tận hai năm trước.
Nghĩa là cuộc ngoại tình này không bắt đầu gần đây.
Nó đã tồn tại từ rất lâu.
Và có lẽ...
cả cuộc hôn nhân của tôi cũng không giống như tôi từng nghĩ.
Tôi kéo vali xuống cầu thang.
Tần Mặc nhìn tôi.
“Cô thật sự không muốn nói gì sao?”
Tôi lắc đầu.
“Không.”
Anh cau mày.
“Cô không định tranh giành căn nhà?”
“Không.”
“Không định hỏi tôi vì sao?”
Tôi nhìn anh thật lâu.
“Anh đã quyết định rồi. Em hỏi còn có ý nghĩa gì?”
Nói xong, tôi kéo vali bước ra cửa.
Đúng lúc ấy, Tiểu Nhu gọi tôi.
“Chị.”
Tôi dừng lại.
Cô ta bước tới.
“Em xin lỗi.”
Tôi nhìn cô ta.
Cô ta nói rất nhỏ:
“Nhưng đứa bé vô tội.”
Tôi nhìn bàn tay cô ta đặt trên bụng.
Rồi nhìn sang Tần Mặc.
“Đúng.”
Tôi gật đầu.
“Đứa bé vô tội.”
Tôi mở cửa.
Nhưng trước khi bước ra, tôi quay lại nhìn căn nhà lần cuối.
Tám năm.
Tám năm tôi đã lau từng ô cửa, nấu từng bữa cơm, chờ một người đàn ông trở về.
Tối nay, tôi không khóc.
Tôi chỉ nói:
“Hy vọng anh sẽ không hối hận.”
Tần Mặc cười lạnh.
“Người phải hối hận không phải tôi.”
Tôi khép cửa.
Bên ngoài, trời Thượng Hải đang mưa.
Tôi kéo vali xuống bậc thềm.
Chiếc USB vẫn nằm trong túi áo.
Tôi lấy điện thoại ra, gửi một tin nhắn duy nhất.
“Luật sư Trương, bắt đầu đi.”
Chưa đầy một phút sau, điện thoại rung lên.
Một tin nhắn mới.
“Cô Tô, cô chắc chắn muốn công khai toàn bộ hồ sơ sao?”
Tôi nhìn dòng chữ đó.
Im lặng vài giây.
Sau đó trả lời:
“Không còn gì để mất nữa.”
Tôi không biết rằng ngay trong căn nhà phía sau lưng mình, Tần Mặc vừa nhận được một cuộc điện thoại.
Người gọi chỉ nói một câu:
“Anh Tần, cô ấy đã biết chuyện rồi.”
Sắc mặt Tần Mặc lập tức thay đổi.
Chương 2 – Thứ tôi để lại
Tôi chuyển đến một căn hộ nhỏ gần khu Tĩnh An.
Không phải vì tôi không có tiền.
Mà bởi tám năm qua, tôi đã quen với việc sống tiết kiệm.
Tôi từng nghĩ chỉ cần gia đình bình yên thì ở đâu cũng được.
Nhưng đêm đầu tiên ngủ một mình, tôi mới nhận ra có những thứ không thể gọi là bình yên.
Đó chỉ là sự im lặng trước khi mọi thứ sụp đổ.
Sáng hôm sau, luật sư Trương đến.
Ông đặt một tập hồ sơ lên bàn.
“Cô Tô, tôi đã kiểm tra sơ bộ.”
Tôi hỏi:
“Thế nào?”
“Công ty của chồng cô có vấn đề.”
Tôi im lặng.
Ông tiếp tục:
“Không chỉ là chuyển tiền. Có dấu hiệu tài sản chung bị che giấu.”
Tôi siết tay.
“Bao nhiêu?”
Ông đọc một con số.
Tôi ngẩng lên.
“Không thể nào.”
“Đây mới chỉ là phần chúng tôi xác minh được.”
Tôi nhìn chồng hồ sơ trước mặt.
Tám năm.
Tôi đã từng tin rằng mình hiểu Tần Mặc.
Hóa ra người nằm cạnh tôi mỗi đêm lại là người tôi không hiểu nhất.
Luật sư Trương hỏi:
“Cô muốn xử lý thế nào?”
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Trước hết, tôi muốn biết Tiểu Nhu là ai.”
Ông đưa cho tôi một tập tài liệu khác.
Tôi mở ra.
Tên thật của cô ta là Tôn Nhu.
Hai mươi chín tuổi.
Không có thông tin gì đặc biệt.
Nhưng ở trang cuối cùng có một dòng khiến tôi sững người.
“Từng làm việc tại phòng tài chính của công ty Tần Mặc.”
Tôi ngẩng đầu.
“Cô ấy từng làm ở công ty?”
“Đúng.”
Tôi cười nhạt.
Vậy thì mọi chuyện đã rõ hơn.
Tần Mặc không gặp cô ta gần đây.
Anh đã biết cô ta từ lâu.
Chiều hôm ấy, tôi nhận được cuộc gọi từ mẹ chồng.
Tôi không muốn nghe.
Nhưng bà gọi liên tục.
Cuối cùng tôi bắt máy.
“Cô còn muốn gì?”
Giọng bà lạnh lùng:
“Ngày mai về nhà lấy hết đồ của cô đi.”
“Được.”
“Đừng để tôi phải gọi người mang đồ đến cho cô.”
Tôi im lặng.
Bà bất ngờ nói:
“Cô đừng tưởng ly hôn rồi là có thể lấy được tài sản nhà họ Tần.”
Tôi khẽ cười.
“Mẹ lo xa rồi.”
“Cô nói gì?”
“Không có gì.”
Tôi cúp máy.
Tối đó, Tần Mặc gửi tin nhắn.
“Ngày mai tôi sẽ đưa giấy thỏa thuận ly hôn.”
Tôi trả lời:
“Được.”
Một lát sau anh hỏi:
“Cô thật sự không muốn cứu cuộc hôn nhân này sao?”
Tôi nhìn màn hình rất lâu.
Sau cùng, tôi chỉ gửi một câu:
“Người muốn phá nó không phải em.”
Không có hồi âm.
Ngày hôm sau, tôi trở về căn nhà cũ.
Mẹ chồng tôi đứng trước cửa.
Bà khoanh tay.
“Đồ của cô ở tầng hai.”
Tôi đi lên.
Căn phòng vẫn như cũ.
Ảnh cưới vẫn treo trên tường.
Tôi nhìn bức ảnh.
Trong ảnh, tôi và Tần Mặc cười rất hạnh phúc.
Tôi từng nghĩ đó là khoảnh khắc đẹp nhất đời mình.
Bây giờ nhìn lại, tôi chỉ thấy xa lạ.
Tôi thu dọn đồ.
Đúng lúc kéo ngăn kéo cuối cùng, tôi phát hiện một phong bì màu nâu.
Trên đó chỉ có một dòng:
“Gửi Tô Ninh.”
Tôi mở ra.
Bên trong là một tờ giấy.
Chỉ có vài dòng chữ.
“Đừng tin những gì cô nhìn thấy.”
Tim tôi đập mạnh.
Tôi lật mặt sau.
Không có tên người gửi.
Tôi lập tức gọi cho luật sư Trương.
“Ông có biết ai gửi thứ này không?”
“Không.”
“Vậy tôi phải tìm.”
Tôi cất phong bì vào túi.
Khi xuống tầng, tôi bắt gặp Tần Mặc.
Anh đứng giữa phòng khách.
Lần đầu tiên sau nhiều ngày, tôi thấy anh không còn vẻ lạnh lùng.
Anh hỏi:
“Cô tìm thấy gì?”
Tôi nhìn anh.
“Không có gì.”
“Cô nói dối.”
Tôi bật cười.
“Anh bắt đầu quan tâm từ khi nào?”
Anh im lặng.
Một lúc sau, anh nói:
“Ninh Ninh, chuyện giữa chúng ta không đơn giản như cô nghĩ.”
Đây là lần đầu tiên anh gọi tôi bằng cái tên thân mật ấy sau rất lâu.
Tôi thấy lòng mình đau nhói.
Nhưng chỉ một giây.
“Vậy anh nói đi.”
Anh nhìn về phía mẹ mình.
Rồi nhìn Tiểu Nhu.
“Không phải ở đây.”
Tôi đáp:
“Muộn rồi.”
Tôi xoay người đi.
Anh bất ngờ giữ cổ tay tôi.
“Đừng công khai chuyện này.”
Tôi nhìn bàn tay anh.
Rồi nhìn anh.
“Chuyện gì?”
Sắc mặt anh trắng bệch.
Tôi nhẹ nhàng gỡ tay anh ra.
“Em còn chưa nói chuyện gì cả.”
Anh đứng chết lặng.
Tôi kéo vali ra ngoài.
Nhưng vừa bước xuống bậc thềm, tôi nghe tiếng mẹ chồng phía sau:
“Cô ta biết rồi!”
Tôi dừng lại.
Không quay đầu.
Bởi câu nói ấy đã xác nhận tất cả.
Tối hôm đó, luật sư Trương gọi cho tôi.
“Cô Tô, chúng tôi vừa tìm thấy một tài liệu rất quan trọng.”
“Là gì?”
“Bản hợp đồng cổ phần.”
Tôi im lặng.
“Có chữ ký của chồng cô và...”
Ông ngừng vài giây.
“Tên cô.”
Tôi sững người.
“Của tôi?”
“Đúng.”
Tôi chưa từng ký bất kỳ hợp đồng chuyển nhượng nào.
“Có người đã giả chữ ký của cô.”
Tôi đứng bật dậy.
“Ông gửi bản scan cho tôi.”
Một phút sau, điện thoại hiện lên tài liệu.
Tôi phóng to chữ ký.
Không thể nhầm được.
Đó là chữ ký của tôi.
Nhưng tôi chưa từng ký.
Tôi chợt nhớ đến một chuyện.
Hai năm trước, Tần Mặc từng nói:
“Công ty cần cập nhật hồ sơ cổ đông. Em ký vài giấy tờ này giúp anh.”
Tôi đã ký một số giấy tờ mà không đọc kỹ.
Nhưng tài liệu này không nằm trong số đó.
Tôi lạnh người.
Nếu chữ ký thật sự bị sử dụng trái phép...
thì người đứng sau không chỉ muốn tôi rời khỏi cuộc hôn nhân.
Họ muốn lấy thứ thuộc về tôi.
Và có lẽ...
đã chuẩn bị kế hoạch này từ nhiều năm trước.
Tôi mở chiếc USB.
Trong đó có một thư mục tôi chưa từng dám mở.
Tên thư mục chỉ có bốn chữ:
“Ngày cô ấy xuất hiện.”
Tôi nhấn vào.
Màn hình hiện lên một đoạn video.
Tần Mặc xuất hiện.
Bên cạnh anh là Tiểu Nhu.
Nhưng điều khiến tôi chết lặng không phải hai người họ.
Mà là câu nói đầu tiên của Tần Mặc trong đoạn video:
“Chỉ cần khiến cô ấy tự nguyện rời khỏi nhà, mọi thứ sẽ thuộc về chúng ta.”
Tôi ngồi bất động.
Nước mắt chảy xuống nhưng tôi không lau.
Tôi xem tiếp.
Và rồi nghe thấy một giọng nói khác.
Giọng của mẹ chồng tôi.
“Còn chuyện đứa bé thì sao?”
Tần Mặc trả lời:
“Đứa bé chỉ là cái cớ.”
Tôi tắt màn hình.
Căn phòng chìm vào im lặng.
Tôi đã hiểu.
Cuộc ly hôn này chưa bao giờ là chuyện tình cảm.
Nó là một kế hoạch.
Và tôi vừa nhận ra mình mới chỉ nhìn thấy phần đầu.
Chương 3 – Người bước ra khỏi cửa
Ba ngày sau, tôi nhận được giấy triệu tập từ phía luật sư của Tần Mặc.
Họ yêu cầu tôi ký thỏa thuận ly hôn.
Tôi nhìn tập giấy.
Bên trong có một điều khoản khiến tôi bật cười.
Tôi phải xác nhận rằng tất cả tài sản trong thời kỳ hôn nhân đều thuộc về Tần Mặc.
Nếu ký, tôi gần như từ bỏ mọi quyền lợi của mình.
Tôi đặt bút xuống.
“Không ký.”
Luật sư Trương gật đầu.
“Tôi cũng nghĩ vậy.”
“Ông đã chuẩn bị chưa?”
“Rồi.”
Ông lấy ra một tập tài liệu.
“Đây là toàn bộ giao dịch tài chính.”
Tôi nhìn từng trang.
Tên công ty.
Ngày chuyển tiền.
Người nhận.
Chữ ký.
Mọi thứ dần ghép thành một bức tranh hoàn chỉnh.
Tần Mặc không chỉ chuyển tiền.
Anh còn dùng một công ty trung gian để che giấu tài sản.
Mà người đại diện công ty đó...
lại là anh trai của Tiểu Nhu.
Tôi khẽ hỏi:
“Đủ chưa?”
Luật sư Trương đáp:
“Đủ để yêu cầu tòa xem xét.”
Tôi gật đầu.
“Vậy làm đi.”
Nhưng tôi vẫn chưa đưa đoạn video ra.
Tôi muốn biết họ còn giấu gì.
Chiều hôm ấy, Tần Mặc tìm đến căn hộ của tôi.
Anh đứng ngoài cửa rất lâu.
Tôi không mời anh vào.
Anh nói:
“Cho anh năm phút.”
“Anh nói đi.”
“Anh xin lỗi.”
Tôi im lặng.
“Anh biết mình đã làm em tổn thương.”
Tôi nhìn anh.
“Anh xin lỗi vì ngoại tình?”
Anh không trả lời.
“Hay vì bị em phát hiện?”
Anh cúi đầu.
“Tất cả.”
Tôi bật cười.
“Tám năm qua, anh có từng yêu em không?”
Anh nhìn tôi.
“Có.”
“Vậy tại sao?”
Anh im lặng rất lâu.
“Anh đã chọn sai.”
Tôi lắc đầu.
“Không. Anh đã lựa chọn rất rõ ràng.”
Anh bước tới.
“Ninh Ninh, nếu em muốn, chúng ta có thể bắt đầu lại.”
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.
Ngày trước, chỉ một câu như vậy cũng đủ khiến tôi mềm lòng.
Nhưng bây giờ không còn nữa.
“Không.”
Anh sững người.
“Em thật sự muốn ly hôn?”
“Đúng.”
“Vì Tiểu Nhu?”
“Không.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
“Vì chính anh.”
Anh im lặng.
Tôi đóng cửa.
Một tuần sau, vụ việc bắt đầu được giải quyết.
Khi những tài liệu đầu tiên được đưa ra, Tần Mặc không còn vẻ bình tĩnh.
Mẹ chồng tôi cũng không còn giọng điệu kiêu ngạo.
Bà gọi cho tôi hàng chục lần.
Tôi không nghe.
Đến tối, bà nhắn:
“Cô muốn gì?”
Tôi trả lời:
“Em chỉ muốn những gì vốn thuộc về mình.”
Một lát sau bà gọi.
Giọng bà run run:
“Cô định hủy hoại con trai tôi sao?”
Tôi đáp:
“Người hủy hoại anh ấy không phải em.”
“Cô là con dâu nhà họ Tần!”
“Đã từng.”
Tôi cúp máy.
Ngày phiên làm việc đầu tiên diễn ra, Tần Mặc nhìn tôi rất lâu.
Anh hỏi:
“Cô đã giữ những thứ đó từ bao giờ?”
Tôi đáp:
“Từ trước khi anh đuổi tôi khỏi nhà.”
“Cô đã chuẩn bị từ trước?”
Tôi nhìn anh.
“Không.”
Tôi nói chậm rãi:
“Em chỉ chuẩn bị cho ngày anh buộc em phải tự bảo vệ mình.”
Anh cúi đầu.
Cuối cùng, đoạn video được trình lên.
Căn phòng im phăng phắc.
Không ai nói gì.
Tần Mặc nhắm mắt.
Mẹ anh bật khóc.
Còn Tiểu Nhu ngồi bất động.
Khi đoạn ghi âm kết thúc, tôi nhìn cô ta.
“Cô biết từ đầu, đúng không?”
Tiểu Nhu cắn môi.
Nước mắt rơi xuống.
“Em...”
“Cô biết anh ấy đã có vợ.”
Cô ta không nói.
Tôi hỏi tiếp:
“Cô cũng biết đứa bé được dùng như một lý do để đẩy tôi đi?”
Tiểu Nhu cúi đầu.
“Tôi xin lỗi.”
Tôi không đáp.
Tôi từng nghĩ mình sẽ cảm thấy hả hê.
Nhưng không.
Tôi chỉ thấy mệt.
Tám năm của tôi không thể lấy lại.
Một cuộc hôn nhân tan vỡ không thể sửa bằng vài câu xin lỗi.
Sau khi mọi chuyện kết thúc, tôi trở về căn hộ nhỏ.
Tôi mở cửa sổ.
Thành phố Thượng Hải vẫn sáng đèn.
Xe cộ chạy qua dưới đường.
Không ai biết cuộc đời tôi vừa bước sang một trang khác.
Tôi tháo chiếc nhẫn cuối cùng khỏi dây chuyền.
Chiếc nhẫn tôi đã cất đi sau đêm rời khỏi nhà.
Tôi đặt nó vào một chiếc hộp.
Không vứt.
Không giữ bên mình.
Chỉ cất lại.
Tôi hiểu rằng có những kỷ niệm không cần phải xóa.
Chỉ cần không để chúng tiếp tục quyết định cuộc đời mình.
Điện thoại rung lên.
Là tin nhắn của luật sư Trương.
“Cô Tô, còn một chuyện tôi chưa nói.”
Tôi gọi lại.
“Chuyện gì?”
Ông im lặng vài giây.
“Chúng tôi vừa tìm được một tài khoản đứng tên người khác, nhưng nguồn tiền cuối cùng lại liên quan đến một người trong gia đình cô.”
Tôi sững người.
“Ai?”
Ông đáp:
“Chúng tôi chưa xác nhận được.”
Tôi nhìn ra cửa sổ.
Trong lòng bất chợt dâng lên một cảm giác bất an.
Hóa ra chiếc USB tôi để lại trong căn nhà hôm ấy...
không phải là thứ duy nhất tôi để lại.
Trước khi rời đi, tôi đã cố tình đặt một chiếc điện thoại cũ vào ngăn kéo phòng làm việc của Tần Mặc.
Nó không có mật khẩu.
Nhưng có một chức năng tự động sao lưu.
Tôi từng nghĩ đó chỉ là biện pháp phòng thân.
Bây giờ, tôi mới nhận ra...
có thể trong chiếc điện thoại ấy còn tồn tại một bí mật lớn hơn tất cả những gì tôi vừa phát hiện.
Tôi nhìn màn hình.
Một tin nhắn mới xuất hiện.
Chỉ có đúng một câu:
“Cô Tô, nếu cô muốn biết người thật sự đứng sau chuyện này, đừng tin bất kỳ ai trong gia đình họ Tần.”
Tôi ngồi lặng rất lâu.
Ngoài cửa sổ, mưa Thượng Hải lại bắt đầu rơi.
Tôi chậm rãi đứng dậy.
Lần đầu tiên sau tám năm, tôi không còn sợ ngày mai.
Bởi tôi biết một điều.
Tôi đã bước ra khỏi cánh cửa ấy bằng hai bàn tay trắng.
Nhưng thứ tôi để lại...
đã đủ để khiến cả căn nhà đó không còn bình yên.
Và nếu người gửi tin nhắn kia nói thật...
thì cuộc hôn nhân tám năm của tôi chỉ là lớp màn đầu tiên.
Phía sau nó còn có một bí mật mà chính Tần Mặc có lẽ cũng chưa từng biết.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
Nhận xét
Đăng nhận xét