#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Mùi thuốc sát trùng nồng nặc của Bệnh viện Nhân dân Số 1 thành phố Thượng Hải xộc vào mũi, cay nồng. Tôi – Trầm Ninh – tay cầm xấp hóa đơn viện phí vừa mới thanh toán xong, mệt mỏi lê từng bước chân nặng trềnh trên hành lang vắng lặng lúc hai giờ sáng.
Để có được ba trăm ngàn Nhân dân tệ đóng tiền phẫu thuật ghép tạng cấp cứu cho bố chồng, tôi đã không ngần ngại bán đi toàn bộ số trang sức hồi môn mà mẹ ruột để lại, thậm chí rút sạch khoản tiết kiệm dưỡng già ít ỏi của bản thân. Suốt hai tháng qua, tôi gần như ăn ngủ tại bệnh viện, thức trắng vô số đêm để túc trực, xoa bóp, lau rửa cho ông cụ mà không một lời than van. Tôi luôn tự dặn lòng: người một nhà, hoạn nạn có nhau.
Thế nhưng, khi vừa đi đến góc rẽ gần cửa phòng bệnh VIP, những tiếng thì thầm khe khẽ phát ra từ cánh cửa khép hờ đã khiến bước chân tôi khựng lại.
"Mẹ à, liệu ông ấy có nghi ngờ gì không? Mấy hôm nay thấy Ninh Ninh nó chăm sóc tận tụy quá, con cũng thấy hơi cắn rứt..." – Giọng nói trầm thấp của Lục Phong, người chồng mà tôi đã gắn bó suốt bốn năm qua, vang lên.
"Cắn rứt cái gì mà cắn rứt! Con đúng là ngu ngốc!" – Tiếng bà Tần – mẹ chồng tôi – hạ thấp xuống nhưng vẫn không giấu nổi sự sắc lẹm, tàn nhẫn – "Cứ để cô ta chăm sóc bố con thêm vài tháng nữa. Dù sao cô ta cũng là đứa chăm chỉ, lại chịu khó thức đêm. Chờ ông ấy tỉnh táo, ký xong giấy chuyển nhượng toàn bộ căn nhà mặt phố và năm mươi phần trăm cổ phần công ty cho con, chúng ta sẽ có tất cả."
"Nhưng còn số tiền viện phí cô ta bỏ ra..."
"Hừ, tiền của cô ta thì liên quan gì đến chúng ta?" – Bà Tần hợm hĩnh cắt lời con trai – "Nó là con dâu, hiếu thảo với bố chồng là trách nhiệm! Chờ lấy được gia sản rồi, con cứ kiếm cớ ly hôn. Loại con gái không sinh nổi một đứa con trai như nó, nhà họ Lục chúng ta giữ lại làm gì cho tốn cơm?"
Mặt đất dưới chân tôi như gãy sụp. Máu trong cơ thể đông cứng lại, tim tôi bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt đến mức không thể thở nổi.
Thì ra là vậy! Những nụ cười gượng gạo, những lời khen ngợi "con dâu hiếu thảo" mà bà Tần dành cho tôi suốt hai tháng qua... tất cả chỉ là một màn kịch được dàn dựng công phu! Họ coi tôi như một người osin không công, một cái mỏ tiền để đào bới trong lúc hoạn nạn, để rồi khi đạt được mục đích, họ sẽ đá tôi ra khỏi nhà như một món đồ bỏ đi.
Tôi nhìn xấp hóa đơn viện phí trên tay, vệt mực đỏ "Đã thanh toán" hiện lên như một nụ cười giễu cợt sự ngây thơ và chân thành của tôi. Tôi gục đầu vào bức tường lạnh ngắt của hành lang, nước mắt trào ra cay đắng. Nhưng tôi không khóc thành tiếng. Tôi dùng tay bóp chặt lấy lồng ngực, hít một hơi thật sâu để nén lại cơn đau xé lòng.
"Lục Phong, bà Tần... các người đối xử với tôi như thế này, thì đừng trách tôi tàn nhẫn." – Tôi thầm thề trong lòng.
Tôi lau sạch nước mắt trên mặt, thu lại vẻ đau đớn, chỉnh lại nếp áo rồi thản nhiên đẩy cửa bước vào phòng bệnh như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
"Ninh Ninh! Con về rồi à? Vất vả cho con quá!" – Bà Tần lập tức thay đổi sắc mặt, đùa xới đon đả chạy lại cầm lấy tay tôi, gương mặt nhân từ đến mức đáng sợ.
Lục Phong cũng bước tới, giả vờ ân cần khoác vai tôi: "Em yêu, em thức cả đêm rồi, hay để anh túc trực cho, em về nhà nghỉ ngơi đi."
Tôi nhìn vào mắt người chồng mà mình từng yêu thương hơn cả bản thân, thấy sâu trong đó là sự dối trá và tính toán hèn hạ. Nén lại cảm giác khinh bỉ đang dâng trào trong cổ họng, tôi gật đầu, nở một nụ cười dịu dàng nhất từ trước đến nay:
"Cảm ơn anh. Bố vừa mới qua cơn nguy hiểm, bác sĩ bảo vài ngày nữa thần trí ông sẽ hoàn toàn tỉnh táo. Lúc đó, chúng ta nên bàn về chuyện sang tên tài sản để bố yên tâm dưỡng bệnh, anh thấy có đúng không?"
Nghe thấy câu nói của tôi, mắt bà Tần và Lục Phong sáng rực lên như vơ được vàng. Họ không hề hay biết rằng, con cờ trên bàn cờ này đã bắt đầu đảo chiều.
Chương 2: Bẫy gậy ông đập lưng ông
Hai tuần sau, bố chồng tôi – ông Lục Kiến Quốc – chính thức xuất viện. Nhờ sự chăm sóc chu đáo của tôi, sức khỏe của ông phục hồi rất nhanh. Căn biệt thự nhà họ Lục náo nhiệt hẳn lên, nhưng đằng sau sự hỉ hoả đó là những ngầm sóng dữ dội.
Bà Tần và Lục Phong không thể chờ đợi thêm được nữa. Ngay trong buổi tối đầu tiên sau khi ông cụ về nhà, bà Tần đã chuẩn bị một bữa ăn thật ngon, liên tục ra hiệu cho Lục Phong mang tập hồ sơ chuyển nhượng ra.
"Ông nó này," – Bà Tần vừa rót trà cho chồng vừa tỏ vẻ xót xa – "Sức khỏe ông mới hồi phục, chuyện công ty và bất động sản rắc rối lắm. Hay là ông ký giấy chuyển nhượng căn nhà này và cổ phần sang cho con trai Lục Phong đi, để nó đứng ra quản lý, ông chỉ việc dưỡng già thôi."
Ông Lục Kiến Quốc nhíu mày. Ông vốn là người thận trọng trên thương trường, trầm ngâm một lúc rồi quay sang nhìn tôi: "Ninh Ninh, con thấy thế nào? Mấy tháng nay con là người vất vả nhất, con có ý kiến gì không?"
Tôi đang thong thả gắp thức ăn, nghe thấy ông hỏi liền ngẩng đầu lên. Tôi nhìn thấy ánh mắt đe dọa của bà Tần và vẻ bồn chồn của Lục Phong.
"Bố ạ," – Tôi dịu dàng cất giọng – "Anh Lục Phong là con trai duy nhất, việc gánh vác gia sản là điều hiển nhiên. Con hoàn toàn ủng hộ việc bố chuyển nhượng tài sản."
Lục Phong thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt nhìn tôi tràn ngập sự đắc ý và coi thường: "Mẹ thấy chưa, Ninh Ninh rất hiểu chuyện!"
"Tuy nhiên..." – Tôi chậm rãi bồi thêm một câu, khiến nụ cười trên môi Lục Phong khựng lại – "...trước khi ký giấy chuyển nhượng, con nghĩ bố nên kiểm tra lại các khoản nợ hiện tại của công ty và căn nhà này. Dù sao sang tên tài sản cũng đi kèm với việc gánh vác trách nhiệm pháp lý."
"Nợ? Làm gì có khoản nợ nào?!" – Bà Tần đập bàn đứng phắt dậy, gương mặt biến dạng – "Lâm Ninh, cô đừng có nói lung tung!"
Tôi không đáp lời bà Tần, chỉ thản nhiên rút từ trong túi xách ra một tập tài liệu đã được chuẩn bị kỹ lưỡng từ hai tuần trước. Tôi đặt tập tài liệu lên bàn, đẩy về phía ông Lục Kiến Quốc.
"Bố, đây là báo cáo tài chính thực tế của công ty do luật sư riêng của con thu thập. Trong hai tháng bố nằm viện, anh Lục Phong đã lén lút thế chấp căn nhà này cho một công ty tài chính đen để lấy năm triệu Nhân dân tệ đầu tư vào tiền điện tử và đã thua lỗ sạch sẽ. Ngoài ra, anh ấy còn nợ thuế và nợ nhà cung cấp hơn ba triệu tệ nữa."
"CÁI GÌ?!" – Ông Lục Kiến Quốc tức giận đến mức mặt đỏ gay, đập mạnh tay xuống bàn khiến chén đĩa chao đảo. Ông trố mắt nhìn đứa con trai duy nhất – "Lục Phong! Những gì con dâu nói có thật không?!"
Lục Phong mặt cắt không còn một giọt máu, chân tay run rẩy: "Bố... Bố nghe con giải thích... Con chỉ muốn kiếm tiền nhanh để trả viện phí cho bố..."
"Dối trá!" – Tôi lạnh lùng ngắt lời – "Số tiền viện phí ba trăm ngàn tệ của bố hoàn toàn là do tôi bán trang sức hồi môn và tiền tiết kiệm cá nhân trả! Anh chưa từng bỏ ra một xu nào! Anh dùng tiền vay thế chấp để bao nuôi một cô người mẫu trẻ ở khu Tân Điền, tôi đã có đầy đủ hình ảnh và nhật ký giao dịch ở đây!"
Tôi quăng một xấp ảnh chụp Lục Phong ôm ấp người phụ nữ khác tại khách sạn năm sao lên bàn.
Bà Tần nhìn thấy những bức ảnh đó thì sững sờ, không thốt lên lời. Màn kịch gia đình êm ấm, đứa con trai hiếu thảo mà bà ta tự hào đã hoàn toàn sụp đổ tơi tả.
"Đồ nghịch tử!" – Ông Lục Kiến Quốc uất hận gào lên, ôm lấy ngực đau đớn – "Tao... tao nuôi mi tốn cơm tốn gạo để mi phá hoại gia cang thế này sao?!"
"Bố ơi! Con sai rồi! Mẹ ơi cứu con!" – Lục Phong quỳ rọp xuống sàn, khóc lóc van xin.
Bà Tần hoảng hốt ôm lấy con trai, quay sang chửi rủa tôi bằng giọng điệu độc địa: "Lâm Ninh! Cô là đồ tâm địa tàn nhẫn! Cô âm thầm điều tra chồng cô, cô muốn dồn nhà họ Lục vào đường cùng sao?!"
Tôi nhìn bà Tần bằng ánh mắt lạnh lẽo như băng giá: "Mẹ chồng à, chính mẹ đã dạy tôi rằng: 'Tiền của cô ta thì liên quan gì đến chúng ta?'. Mẹ định dùng tôi như một công cụ rồi đá đi, thì tôi chỉ đang lấy lại những gì thuộc về mình thôi!"
Chương 3: Sự trả giá và tự do
Một tuần sau.
Căn biệt thự nhà họ Lục rơi vào cảnh hỗn loạn chưa từng có. Bác sĩ xác nhận sức khỏe của ông Lục Kiến Quốc đã ổn định, nhưng tinh thần ông suy sụp hoàn toàn sau khi biết được bộ mặt thật của vợ và con trai.
Tại phòng khách, Luật sư Trần – đại diện pháp lý do tôi mời đến – đang thong thả đọc các văn bản pháp lý trước sự có mặt của đầy đủ thành viên nhà họ Lục.
"Thưa ông Lục Kiến Quốc," – Luật sư Trần cất giọng dứt khoát – "Theo di nguyện và văn bản ủy quyền tài sản mà ông đã ký hai ngày trước khi hoàn toàn tỉnh táo: Ông quyết định truất quyền thừa kế của ông Lục Phong. Toàn bộ cổ phần công ty và quyền sở hữu căn biệt thự này được chuyển giao cho cô Lâm Ninh đứng tên quản lý dưới dạng quỹ tín thác gia tộc, để đảm bảo tài sản không bị phát mại do các khoản nợ cá nhân của ông Lục Phong."
"Không! Tôi không đồng ý!" – Lục Phong gào lên như một con thú bị thương – "Bố bị cô ta bỏ bùa rồi! Đây là tài sản nhà họ Lục, cô ta chỉ là người ngoài!"
"Người ngoài?" – Ông Lục Kiến Quốc lên tiếng, giọng nói tuy yếu ớt nhưng chứa đựng sự thất vọng tột cùng – "Lúc tao nằm trên giường bệnh suýt chết, người ngoài này đã bán cả trang sức hồi môn để cứu tao! Còn đứa con ruột như mày thì lén lút cầm cố nhà cửa đi bao gái, mong tao mau chết để chia tài sản! Mày không bằng một góc của Ninh Ninh!"
"Bố!" – Bà Tần khóc lóc thảm thiết – "Ông làm vậy thì mẹ con tôi sống sao đây? Các khoản nợ của Lục Phong..."
"Bà Tần," – Tôi thản nhiên bước lại gần, ngắt lời bà ta – "Bà không cần lo lắng. Tôi đã giúp Lục Phong liên hệ với bên công ty tài chính. Vì khoản nợ năm triệu tệ là do anh ta đứng tên cá nhân, họ đã bắt đầu làm thủ tục kê biên các tài sản riêng của anh ta, bao gồm chiếc xe sang và các tài khoản ngân hàng."
Tôi rút từ trong túi ra một tờ đơn ly hôn đã ký sẵn tên mình, đặt lên bàn trước mặt Lục Phong.
"Lục Phong, ký vào đây đi. Tôi chính thức đệ đơn ly hôn lên Tòa án Nhân dân quận Từ Hối. Về số tiền ba trăm ngàn tệ viện phí tôi đã bỏ ra cứu bố, tôi sẽ truy thu lại thông qua vụ kiện phân chia tài sản này. Anh sẽ phải gánh chịu toàn bộ khoản nợ do chính mình gây ra."
Lục Phong nhìn tờ đơn ly hôn, rồi nhìn sang những bức ảnh ngoại tình và bản báo cáo nợ nần ngập đầu. Gã hiểu rằng mình đã hoàn toàn thất bại. Gã gục đầu xuống sàn nhà, nước mắt hối hận muộn màng chảy dài, nhưng không ai trong căn phòng này còn một chút thương hại dành cho gã.
Bà Tần ngã ngửa ra sofa, gương mặt xám như tro tàn. Sự tham lam và kế hoạch độc ác mà bà ta dày công sắp đặt nhằm cướp đoạt tài sản và đuổi con dâu đi, cuối cùng lại đẩy chính con trai bà ta vào cảnh trắng tay, nợ nần chồng chất và đối mặt với nguy cơ tù tội.
Một tháng sau.
Tòa án giải quyết xong thủ tục ly hôn. Tôi chính thức lấy lại sự tự do. Với quyền quản lý quỹ tín thác, tôi đã tái cơ cấu lại công ty của ông Lục Kiến Quốc, bán đi những mảng kinh doanh yếu kém để trả sạch các khoản nợ hợp pháp, đưa công ty trở lại quỹ đạo hoạt động ổn định. Ông Lục Kiến Quốc quyết định sang nước ngoài dưỡng bệnh và hoàn toàn tin tưởng giao lại mọi việc cho tôi.
Lục Phong vì không có khả năng trả nợ đã bị ngân hàng và các bên cho vay kiện ra tòa, toàn bộ tài sản bị tịch thu, phải sống trong một căn phòng trọ chật chội ở ngoại thành và làm việc chân tay để trả nợ. Bà Tần từ một phu nhân đài các phải đi làm thuê để trang trải cuộc sống qua ngày cùng con trai trong sự tủi hổ và dằn dặn của lương tâm.
Tôi đứng trên tầng cao nhất của tòa nhà văn phòng tại trung tâm Thượng Hải, nhìn xuống dòng xe ngược xuôi dưới ánh đèn rực rỡ của thành phố. Nắng ban mai ấm áp chiếu lên gương mặt tôi, gột rửa đi toàn bộ những tổn thương và cay đắng của quá khứ.
Tôi biết rằng, từ bỏ một mối quan hệ độc hại và đứng lên đòi lại công bằng không phải là sự trả thù, mà là sự cứu rỗi lớn nhất dành cho chính bản thân mình. Phía trước tôi là một hành trình mới – tự do, kiêu hãnh và hoàn toàn do tôi làm chủ.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí
Nhận xét
Đăng nhận xét