Min menu

Pages

Ngay khi mẹ chồng xé giấy đăng ký kết hôn trước mặt tôi rồi cười khẩy: "Cô tưởng tờ giấy này giữ được con trai tôi sao?" Tôi bình tĩnh nhặt từng mảnh giấy lên, nhìn bà và nói: "Tôi cũng đang chờ đúng ngày hôm nay." Vừa dứt lời, tiếng chuông cửa bất ngờ vang lên...

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.

CHƯƠNG 1: TỜ GIẤY BỊ XÉ VÀ TIẾNG CHUÔNG CỬA


Tiếng "rẹt" khô khốc vang lên giữa phòng khách rộng lớn của căn biệt thự họ Lục ở thành phố Hàng Châu.

Mẹ chồng tôi, bà **Lục Ngọc Lan**, ung dung xé đôi tờ giấy đăng ký kết hôn rồi tiếp tục xé thành từng mảnh nhỏ. Những mảnh giấy trắng bay lả tả xuống nền đá cẩm thạch như những cánh hoa đã úa.

Bà ném tất cả xuống trước mặt tôi, nhếch môi cười đầy mỉa mai.

— Cô thật sự nghĩ... chỉ một tờ giấy này là giữ được con trai tôi sao?

Cả căn phòng im phăng phắc.

Bên cạnh bà là chồng tôi, **Lục Cảnh Thâm**, vẫn khoanh tay đứng đó. Ánh mắt anh lạnh nhạt đến mức khiến người ta khó tin đây là người từng hứa sẽ nắm tay tôi đi hết cuộc đời.

Phía sau nữa là vài người họ hàng đang dự bữa cơm gia đình. Ai cũng nhìn tôi với vẻ thương hại lẫn tò mò.

Họ chờ xem tôi sẽ khóc.

Hay quỳ xuống.

Hoặc van xin.

Tôi chậm rãi cúi người, nhặt từng mảnh giấy lên thật cẩn thận.

Không một giọt nước mắt.

Không một tiếng thở dài.

Đến khi nhặt xong mảnh cuối cùng, tôi đứng dậy, nhìn thẳng vào mẹ chồng.

Giọng nói bình tĩnh đến chính tôi cũng bất ngờ.

— Con cũng đang chờ đúng ngày hôm nay.

Nụ cười trên môi bà Lục hơi khựng lại.

— Ý cô là gì?

Tôi chưa kịp trả lời.

"Keng..."

Tiếng chuông cửa bất ngờ vang lên.

Một lần.

Rồi hai lần.

Người giúp việc bước nhanh ra mở cửa.

Chỉ vài giây sau, bà ấy hốt hoảng chạy vào.

— Thưa... có khách...

Mẹ chồng cau mày.

— Khách nào?

— Họ nói... là người của Cục Quản lý Tài sản và Văn phòng Luật sư Trường Minh...

Không khí trong phòng lập tức thay đổi.

Lục Cảnh Thâm nhíu mày.

— Họ đến đây làm gì?

Ngay sau đó, ba người mặc vest lịch sự bước vào.

Người đàn ông dẫn đầu khoảng hơn năm mươi tuổi, đeo kính, cầm cặp tài liệu màu đen.

Ông nhìn quanh một lượt rồi dừng mắt ở tôi.

— Xin hỏi cô là **Thẩm Thanh Du**?

— Là tôi.

Ông gật đầu.

— Chúng tôi đến theo đúng thời gian đã hẹn.

Tôi mỉm cười rất nhẹ.

— Vất vả cho mọi người rồi.

Lời nói ấy khiến tất cả những người có mặt đều sững sờ.

Mẹ chồng lập tức hỏi lớn.

— Hẹn gì? Cô đang giở trò gì?

Người luật sư bình tĩnh đáp.

— Xin lỗi, đây là việc riêng giữa thân chủ của chúng tôi và cô Thẩm.

Bà Lục cười lạnh.

— Đây là nhà tôi. Không có chuyện gì mà tôi không được biết.

Tôi nhìn bà.

— Mẹ nói đúng.

Tôi quay sang luật sư.

— Có thể bắt đầu.

Ông mở cặp hồ sơ, lấy ra một tập tài liệu dày.

Nhìn thấy con dấu đỏ trên đó, sắc mặt Lục Cảnh Thâm bắt đầu thay đổi.

Anh bước lên.

— Đây là giấy tờ gì?

Luật sư không trả lời ngay mà nhìn tôi.

Tôi khẽ gật đầu.

Ông mới nói.

— Đây là hồ sơ xác nhận quyền sở hữu một số tài sản theo di chúc.

Căn phòng lập tức xôn xao.

Một người cô họ thì thầm.

— Di chúc?

— Chẳng lẽ nhà mẹ đẻ con bé còn để lại tài sản?

Bà Lục bật cười.

— Đừng diễn nữa.

Bà nhìn tôi đầy khinh thường.

— Cả thành phố này ai chẳng biết bố mẹ cô mất sớm. Họ để lại được cái gì?

Những tiếng cười nhỏ vang lên.

Tôi vẫn bình tĩnh.

Suốt ba năm làm dâu nhà họ Lục, tôi đã quá quen với những ánh mắt ấy.

Ngày tôi cưới Lục Cảnh Thâm, ai cũng nghĩ tôi may mắn.

Một cô gái bình thường lấy được tổng giám đốc trẻ của tập đoàn Lục Thị.

Không ai biết...

Chính tôi mới là người đã từ bỏ rất nhiều để bước vào cuộc hôn nhân này.

...

Ba năm trước.

Tôi quen Cảnh Thâm trong một buổi triển lãm thư pháp.

Anh không hề biết tôi là con gái nuôi của ông **Thẩm Quốc Minh**, một nhà sưu tầm cổ vật nổi tiếng ở Chiết Giang.

Ông Thẩm chưa từng công khai chuyện nhận nuôi tôi.

Ông luôn nói:

— Giá trị của một con người không nằm ở cái tên phía sau.

Tôi tin điều đó.

Cho đến khi bước chân vào nhà họ Lục.

Ngay từ ngày đầu tiên, mẹ chồng đã nhìn tôi bằng ánh mắt xét nét.

— Nhà cô làm nghề gì?

— Con làm thiết kế.

— Tôi hỏi bố mẹ.

Tôi im lặng vài giây.

— Bố mẹ con đều đã qua đời.

Bà chỉ cười nhạt.

Sau đó, trong mọi bữa cơm, bà luôn nhắc đi nhắc lại một câu.

— Môn đăng hộ đối vẫn là điều quan trọng nhất.

Lúc ấy, Cảnh Thâm còn đứng về phía tôi.

Anh từng nắm tay tôi nói.

— Đừng để ý mẹ.

Anh từng hứa.

— Anh sẽ bảo vệ em.

Nhưng lời hứa ấy kéo dài chưa đến một năm.

Khi công việc của anh càng thuận lợi.

Khi tập đoàn mở rộng.

Khi những mối quan hệ giàu có xuất hiện.

Thái độ của anh cũng thay đổi.

Những bữa cơm cùng tôi ngày càng ít.

Những cuộc họp ngày càng nhiều.

Tin nhắn ngày càng ngắn.

Ánh mắt dành cho tôi cũng ngày càng lạnh.

Có hôm tôi hỏi.

— Anh có mệt lắm không?

Anh chỉ đáp.

— Đừng hỏi những chuyện vô nghĩa.

Từ đó.

Khoảng cách giữa chúng tôi càng lúc càng lớn.

...

Giọng của luật sư kéo tôi trở lại thực tại.

— Theo nội dung được công bố hôm nay...

Ông chưa kịp nói hết.

Mẹ chồng đã cắt ngang.

— Tôi không có thời gian nghe mấy chuyện này.

Bà quay sang con trai.

— Cảnh Thâm.

Đưa đơn ly hôn cho nó ký.

Lục Cảnh Thâm lấy từ trong cặp một tập hồ sơ.

Anh đặt xuống bàn.

— Thanh Du.

Chúng ta kết thúc ở đây đi.

Tôi nhìn tập hồ sơ rất lâu.

Rồi hỏi.

— Anh chắc chứ?

— Chắc.

— Không hối hận?

Anh cười nhạt.

— Điều anh hối hận nhất là đã cưới em.

Câu nói ấy khiến cả căn phòng chìm vào yên lặng.

Nếu là tôi của ba năm trước...

Có lẽ trái tim đã vỡ vụn.

Nhưng hôm nay.

Tôi chỉ thấy nhẹ nhõm.

Tôi khẽ gật đầu.

— Được.

Lần này.

Đến lượt Lục Cảnh Thâm ngẩn người.

Có lẽ anh đã chuẩn bị sẵn cho một màn níu kéo.

Nhưng tôi lại bình tĩnh hơn tất cả.

Tôi cầm cây bút lên.

Không đọc.

Không hỏi.

Ký ngay vào đơn.

Mực còn chưa khô.

Tôi đẩy lại trước mặt anh.

— Xong rồi.

Mẹ chồng bật cười thành tiếng.

— Tôi đã nói mà.

— Loại người như cô, cuối cùng cũng chỉ biết chấp nhận số phận.

Một người họ hàng tiếp lời.

— Từ nay rời khỏi nhà họ Lục thì đừng quay lại.

— Đúng đấy, một người không có chỗ dựa thì làm được gì.

Tôi mỉm cười.

Lần đầu tiên sau ba năm.

Là nụ cười thật lòng.

Tôi quay sang vị luật sư.

— Bây giờ... có thể công bố rồi.

Ông mở tập hồ sơ cuối cùng.

Chậm rãi nói.

— Theo di nguyện của ông Thẩm Quốc Minh...

Ngay khi cái tên ấy được đọc lên, một người đàn ông lớn tuổi trong họ Lục bỗng đứng bật dậy, ánh mắt đầy kinh ngạc.

— Khoan đã...

— Ông vừa nói... **Thẩm Quốc Minh**?

Không khí trong căn phòng lập tức đông cứng.

Ngay cả Lục Cảnh Thâm cũng quay phắt sang vị luật sư.

Anh nhìn tôi bằng ánh mắt lần đầu tiên xuất hiện sự hoang mang.

Còn tôi, chỉ lặng lẽ nhìn từng gương mặt đang dần đổi sắc.

Bởi tôi biết...

Màn kịch mà họ đạo diễn suốt ba năm qua vừa kết thúc.

Và vở diễn thật sự... mới chỉ bắt đầu.

CHƯƠNG 2: THÂN PHẬN BỊ CHE GIẤU VÀ NHỮNG KẺ BẮT ĐẦU HOẢNG LOẠN


Cả phòng khách rộng lớn chìm trong bầu không khí nặng nề.

Không còn tiếng cười châm chọc.

Không còn những ánh mắt thương hại dành cho tôi.

Tất cả đều dồn về người luật sư đang cầm tập hồ sơ trên tay.

Người đàn ông lớn tuổi vừa đứng bật dậy chính là ông **Lục Kiến Hoa**, chú ruột của bố chồng tôi. Ông từng kinh doanh trong giới sưu tầm cổ vật nên cái tên **Thẩm Quốc Minh** không hề xa lạ.

Ông nhìn vị luật sư bằng ánh mắt không dám tin.

— Ông… vừa nói là ông Thẩm Quốc Minh ở Chiết Giang?

— Đúng vậy.

— Nhà sưu tầm từng quyên tặng hàng trăm hiện vật cho bảo tàng tỉnh?

— Chính là ông ấy.

Tiếng hít vào khe khẽ vang lên khắp căn phòng.

Mẹ chồng tôi cau mày.

— Chú Hai, chỉ là một cái tên thôi, có gì phải ngạc nhiên?

Ông Kiến Hoa quay phắt sang bà.

— Chị không biết ông ấy là ai sao?

Bà Lục khẽ nhíu mày.

— Một người sưu tầm cổ vật thì liên quan gì đến con bé?

Ông Kiến Hoa lắc đầu.

— Không đơn giản như vậy.

Ông nhìn sang tôi, giọng đã khác hẳn lúc trước.

— Nếu thật sự là ông Thẩm Quốc Minh… thì đây không phải chuyện nhỏ.

Lục Cảnh Thâm bắt đầu mất bình tĩnh.

— Thanh Du…

Anh nhìn tôi chằm chằm.

— Em quen ông Thẩm từ khi nào?

Tôi bình thản đáp.

— Từ năm mười tuổi.

Cả căn phòng chết lặng.

Mẹ chồng cười khẩy.

— Đừng có nói bừa.

— Người ta là nhân vật nổi tiếng, sao lại quen một cô gái bình thường như cô?

Tôi không đáp.

Vị luật sư lấy từ trong hồ sơ ra một tấm ảnh cũ.

Đó là bức ảnh chụp một người đàn ông trung niên hiền từ đang nắm tay một cô bé khoảng mười tuổi đứng giữa khu vườn đầy hoa mộc lan.

Ông đặt tấm ảnh lên bàn.

— Đây là ảnh được lưu trong hồ sơ công chứng.

Mọi người đồng loạt nhìn sang.

Cô bé trong ảnh…

Chính là tôi.

Không ai nói nên lời.

Luật sư tiếp tục.

— Sau khi cha mẹ ruột của cô Thẩm qua đời trong một vụ tai nạn giao thông, ông Thẩm Quốc Minh đã nhận cô ấy làm con nuôi hợp pháp.

— Việc này không được công khai theo đúng nguyện vọng của ông.

Mẹ chồng tôi vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh.

— Thì sao?

— Có nhận nuôi cũng chẳng nói lên điều gì.

Luật sư gật đầu.

— Đúng.

— Nếu chỉ là con nuôi thì không có gì đặc biệt.

Ông dừng lại vài giây rồi nói tiếp.

— Nhưng trong bản di chúc lập cách đây hai năm, ông Thẩm Quốc Minh xác nhận cô Thẩm Thanh Du là người thừa kế duy nhất.

"Choang!"

Chiếc tách trà trên tay một người cô họ rơi xuống sàn.

Nước trà văng khắp nơi.

Không ai buồn để ý.

Bởi tất cả đều đang nhìn tôi như nhìn một người hoàn toàn xa lạ.

Lục Cảnh Thâm siết chặt bàn tay.

— Không thể nào…

Anh lẩm bẩm.

— Sao em chưa từng nói?

Tôi nhìn anh.

— Anh đã từng hỏi sao?

Anh nghẹn lại.

Đúng vậy.

Ba năm qua.

Anh chưa từng thật sự quan tâm quá khứ của tôi.

Thứ anh thường hỏi là:

"Hôm nay mẹ có làm khó em không?"

Rồi trước khi nghe tôi trả lời, anh lại vội vàng cầm điện thoại.

Sau này…

Ngay cả câu hỏi ấy cũng không còn.

---

Luật sư lấy tiếp một tập tài liệu khác.

— Đây là giấy xác nhận tài sản theo di chúc.

Mẹ chồng khoanh tay.

— Dù có tài sản thì cũng là chuyện của cô ta.

— Nhà họ Lục chúng tôi không thiếu.

Luật sư khẽ mỉm cười.

— Tôi chưa nói xong.

Ông mở từng trang hồ sơ.

— Theo di chúc…

— Cô Thẩm được thừa kế ba bất động sản tại Hàng Châu.

— Hai khu nhà cổ đã được xếp hạng bảo tồn văn hóa.

— Một phần cổ phần tại Công ty Văn hóa Minh Thịnh.

— Bộ sưu tập thư pháp và đồ gốm đời Minh.

— Cùng toàn bộ quỹ đầu tư mang tên ông Thẩm.

Không gian im phăng phắc.

Một người họ hàng nuốt nước bọt.

— Chỉ… chỉ từng đó thôi sao?

Luật sư đáp rất bình tĩnh.

— Giá trị tài sản sẽ được kiểm toán chính thức.

— Theo định giá gần nhất…

Ông nhìn hồ sơ.

— Tổng giá trị ước tính khoảng hơn một tỷ nhân dân tệ.

Không khí như đông cứng.

Mẹ chồng trợn tròn mắt.

— Bao… bao nhiêu?

— Hơn một tỷ nhân dân tệ.

Bà lùi lại nửa bước.

Lục Cảnh Thâm đứng bất động.

Ánh mắt anh không còn sự lạnh lùng như lúc ký đơn ly hôn.

Thay vào đó…

Là sự bàng hoàng.

Anh nhìn tôi rất lâu.

Như muốn tìm một lời giải thích.

Tôi chỉ nhẹ nhàng hỏi.

— Bây giờ anh còn thấy em không xứng với nhà họ Lục nữa không?

Anh mở miệng.

Nhưng không nói được gì.

---

Mẹ chồng là người lấy lại bình tĩnh đầu tiên.

Bà lập tức đổi giọng.

— Thanh Du…

— Con à…

Tiếng gọi ấy khiến tôi suýt bật cười.

Ba năm.

Ba năm qua bà chưa từng gọi tôi là "con".

Lúc nào cũng là "cô".

Hoặc "người ngoài".

Hôm nay…

Chỉ vì một bản di chúc.

Tôi bỗng trở thành "con".

Bà bước tới nắm lấy tay tôi.

— Chuyện hôm nay…

— Mẹ nóng tính quá.

— Đừng để bụng.

Tôi khẽ rút tay về.

— Mẹ đang xin lỗi con sao?

Bà gượng cười.

— Người trong nhà cả.

— Có gì từ từ nói.

— Tờ giấy đăng ký kết hôn mất rồi thì làm lại cũng được.

Tôi nhìn bà.

— Nhưng đơn ly hôn thì đã ký rồi.

Nụ cười trên mặt bà cứng lại.

— Chuyện đó…

— Chưa nộp.

— Chưa có hiệu lực.

Lục Cảnh Thâm như bừng tỉnh.

Anh lập tức cầm tập đơn ly hôn lên.

— Đúng.

— Chúng ta coi như chưa từng ký.

Ngay trước mặt mọi người…

Anh xé nát tập đơn thành từng mảnh.

Những mảnh giấy trắng rơi xuống nền nhà.

Khung cảnh ấy…

Giống hệt cảnh mẹ anh vừa xé giấy đăng ký kết hôn của tôi cách đây chưa đầy một giờ.

Tôi lặng lẽ nhìn.

Trong lòng không còn gợn sóng.

Anh bước đến.

Giọng nói dịu dàng hiếm thấy.

— Thanh Du.

— Chúng ta về phòng nói chuyện nhé.

Tôi hỏi.

— Nói gì?

— Anh xin lỗi.

— Anh biết thời gian qua mình đã làm em tổn thương.

— Nhưng vợ chồng nào chẳng có lúc hiểu lầm.

— Chúng ta bắt đầu lại được không?

Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.

Đây vẫn là gương mặt ấy.

Vẫn là giọng nói ấy.

Nhưng tôi không còn nhận ra con người từng khiến mình rung động.

Bởi những lời xin lỗi hôm nay…

Không đến từ tình yêu.

Mà đến từ bản di chúc.

---

Đúng lúc ấy.

Điện thoại của vị luật sư đổ chuông.

Ông nghe máy vài giây rồi quay sang tôi.

— Cô Thẩm.

— Có thêm một việc cần thông báo.

— Theo di nguyện cuối cùng của ông Thẩm…

— Tối nay sẽ công bố một tài liệu đặc biệt tại biệt viện cũ của ông.

Tôi khẽ hỏi.

— Là tài liệu gì?

Luật sư nhìn tôi, rồi nhìn sang cả nhà họ Lục.

Ông chậm rãi đáp:

— Một đoạn ghi hình được ông Thẩm lưu giữ trước khi qua đời.

— Trong đó có nói rõ lý do vì sao ông quyết định để toàn bộ tài sản cho cô, đồng thời… nhắc đến một bí mật liên quan trực tiếp đến cuộc hôn nhân giữa cô và cậu Lục.

Lục Cảnh Thâm biến sắc.

— Bí mật… về cuộc hôn nhân của chúng tôi?

Luật sư gật đầu.

— Đúng vậy.

— Ông Thẩm từng nói, sau khi xem xong đoạn ghi hình này…

— Sẽ có người không còn đủ can đảm để nhìn thẳng vào cô nữa.

Căn phòng một lần nữa rơi vào yên lặng.

Không ai biết "người đó" là ai.

Nhưng tôi để ý thấy…

Bàn tay của Lục Cảnh Thâm đang siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.

Và lần đầu tiên kể từ khi bước vào căn nhà này…

Tôi nhìn thấy trong mắt anh không phải sự kiêu ngạo.

Mà là… nỗi sợ.

CHƯƠNG 3: ĐOẠN GHI HÌNH CUỐI CÙNG VÀ LỰA CHỌN KHÔNG THỂ QUAY ĐẦU


Chiều hôm đó, bầu trời Hàng Châu phủ một màu xám nhạt.

Chiếc xe của văn phòng luật sư chậm rãi dừng trước cánh cổng gỗ của biệt viện cũ nhà họ Thẩm.

Đó là một khu nhà cổ nằm bên hồ, tách biệt khỏi sự ồn ào của thành phố. Hàng trúc xanh lay động theo gió, tiếng chuông gió bằng đồng khẽ ngân lên giữa khoảng sân yên tĩnh.

Tôi đã nhiều năm không trở lại nơi này.

Mỗi góc sân, mỗi gốc cây đều gợi nhớ đến người cha nuôi luôn dịu dàng dạy tôi viết thư pháp, pha trà và sống bằng lòng tự trọng.

Phía sau tôi là cả nhà họ Lục.

Mẹ chồng, Lục Cảnh Thâm cùng vài người thân đều có mặt. Không ai còn giữ vẻ kiêu ngạo như buổi sáng. Thay vào đó là sự thấp thỏm khó giấu.

Luật sư Trường Minh mở cửa phòng khách.

Trên chiếc bàn gỗ tử đàn đã đặt sẵn một màn hình lớn và một chiếc hộp gỗ cũ.

Ông nhẹ giọng nói:

— Theo di nguyện của ông Thẩm, đoạn ghi hình này chỉ được mở sau khi cô Thẩm hoàn tất thủ tục ly hôn hoặc chính thức chấm dứt cuộc hôn nhân bằng ý chí của mình.

Tôi khẽ gật đầu.

Màn hình sáng lên.

Sau vài giây nhiễu hình, gương mặt quen thuộc của cha nuôi hiện ra.

Ông mặc bộ trường sam màu xám, mái tóc đã bạc đi nhiều nhưng nụ cười vẫn hiền từ như ngày nào.

Tim tôi chợt thắt lại.

Tôi vô thức gọi khẽ:

— Cha...

Giọng nói của ông vang lên trong căn phòng.

— Thanh Du, khi con xem được đoạn ghi hình này thì có lẽ cha đã không còn nữa.

— Nếu lúc này con đang mỉm cười, cha sẽ rất vui.

— Nhưng nếu con đang khóc... thì hãy nghe cha nói hết.

Nước mắt tôi chầm chậm rơi.

Ba năm qua, tôi luôn cố gắng mạnh mẽ.

Vậy mà chỉ một câu nói ấy cũng đủ khiến bao cảm xúc bị kìm nén vỡ òa.

Ông tiếp tục:

— Có lẽ con sẽ thắc mắc vì sao cha chưa từng công khai thân phận của con.

— Bởi cha muốn người ở bên con yêu chính con, chứ không phải danh tiếng hay tài sản của nhà họ Thẩm.

Tôi cúi đầu.

Đó cũng là điều ông từng nói với tôi khi còn sống.

Ông mỉm cười trên màn hình.

— Khi con nói muốn kết hôn với cậu Lục Cảnh Thâm, cha đã cho người tìm hiểu.

Lục Cảnh Thâm khẽ giật mình.

Ánh mắt anh dán chặt vào màn hình.

Ông Thẩm nói tiếp:

— Báo cáo đầu tiên cho thấy cậu ấy là một người có chí tiến thủ, biết quan tâm người khác.

— Vì vậy, cha đã đồng ý.

— Nhưng cha vẫn giữ một thói quen.

— Luôn tiếp tục quan sát.

Không khí trong phòng trở nên nặng nề.

Cha nuôi lấy từ bàn lên một tập tài liệu.

— Sau khi hai con kết hôn khoảng một năm, mọi thứ đã bắt đầu thay đổi.

— Cậu Lục dần xem nhẹ con.

— Mẹ cậu ấy nhiều lần gây áp lực với con.

— Điều khiến cha đau lòng nhất là...

Ông dừng lại.

— Con chưa từng kể với cha một lời.

Tôi cắn môi.

Đúng vậy.

Tôi không muốn ông lo lắng.

Tôi luôn nói mình sống rất tốt.

Trên màn hình, ông Thẩm thở dài.

— Con gái của cha vẫn luôn như vậy.

— Luôn chịu đựng một mình.

Bà Lục khẽ cúi đầu.

Đây là lần đầu tiên bà không dám nhìn thẳng vào màn hình.

Ông tiếp tục:

— Có người sẽ nghĩ cha để toàn bộ tài sản cho con vì tình thân.

— Không.

— Đó chỉ là một phần.

— Điều cha thật sự muốn trao cho con...

— Là quyền lựa chọn cuộc sống của mình.

Tôi lặng người.

Ông nhìn thẳng vào ống kính.

— Thanh Du.

— Nếu một ngày nào đó, con phải ở lại một nơi chỉ vì sợ mình không đủ khả năng rời đi...

— Thì số tài sản này sẽ là cánh cửa để con bước ra.

— Đừng dùng nó để trả đũa.

— Đừng dùng nó để chứng minh mình hơn ai.

— Hãy dùng nó để sống cuộc đời mà con xứng đáng có được.

Cả căn phòng im phăng phắc.

Ngay cả những người từng cười nhạo tôi cũng đỏ hoe mắt.

---

Đoạn ghi hình kết thúc.

Không ai nói gì trong gần một phút.

Cuối cùng, Lục Cảnh Thâm bước đến trước mặt tôi.

Giọng anh khàn đi.

— Thanh Du...

— Anh sai rồi.

— Anh thật sự sai rồi.

Anh cúi đầu.

Đó là lần đầu tiên kể từ khi quen nhau, tôi thấy anh cúi đầu trước tôi.

— Anh đã để công việc, sự tự mãn và những lời nói xung quanh làm thay đổi bản thân.

— Anh đã không bảo vệ em.

— Không tin em.

— Cũng không xứng với tình cảm em dành cho anh.

Anh hít một hơi thật sâu.

— Nếu em còn cho anh một cơ hội...

Tôi khẽ ngắt lời.

— Cảnh Thâm.

Anh ngẩng lên.

Tôi mỉm cười.

Đó là nụ cười rất nhẹ.

Không còn oán trách.

Cũng không còn yêu thương.

— Anh còn nhớ ngày chúng ta đăng ký kết hôn không?

Anh gật đầu.

— Hôm đó anh nói...

— Dù sau này xảy ra chuyện gì, chỉ cần hai người còn tin nhau thì mọi chuyện đều có thể vượt qua.

Anh lặng im.

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.

— Đáng tiếc...

— Người buông tay trước không phải em.

Anh nhắm mắt.

Hai hàng nước mắt lặng lẽ rơi xuống.

---

Mẹ chồng bước tới.

Bà không còn vẻ cao ngạo thường ngày.

Giọng bà run run.

— Thanh Du...

— Mẹ xin lỗi.

— Ba năm qua...

— Mẹ đối xử với con không tốt.

— Nếu con đồng ý...

— Mẹ sẽ bù đắp.

Tôi nhẹ nhàng lắc đầu.

— Có những điều không cần bù đắp.

Bà nghẹn ngào.

— Con vẫn không tha thứ cho mẹ sao?

Tôi mỉm cười.

— Con không còn giận mẹ nữa.

— Nhưng tha thứ...

— Không có nghĩa là mọi chuyện sẽ trở về như cũ.

Bà Lục cúi đầu.

Nước mắt lăn dài trên gương mặt đã bắt đầu có nếp nhăn.

---

Luật sư Trường Minh tiến lên.

Ông đặt trước mặt tôi một chiếc hộp gỗ nhỏ.

— Đây là món quà cuối cùng ông Thẩm để lại.

Tôi mở nắp hộp.

Bên trong chỉ có một chiếc kẹp tóc bằng ngọc trắng.

Đó là món quà cha nuôi mua cho tôi vào ngày tôi thi đỗ đại học.

Phía dưới là một mảnh giấy viết bằng nét bút quen thuộc.

*"Con gái."*

*"Nếu một ngày con đọc được những dòng này, hãy nhớ rằng giá trị của con chưa bao giờ được quyết định bởi một cuộc hôn nhân."*

*"Con luôn là niềm tự hào lớn nhất của cha."*

Tôi khép mắt.

Nước mắt lặng lẽ rơi xuống chiếc kẹp tóc.

Nhưng lần này...

Đó không còn là nước mắt của tổn thương.

Mà là của sự biết ơn.

---

Một tuần sau.

Thủ tục ly hôn hoàn tất.

Tôi rời khỏi nhà họ Lục với một chiếc vali nhỏ.

Không mang theo bất cứ món đồ nào đã mua trong ba năm hôn nhân.

Chỉ mang theo chiếc kẹp tóc của cha.

Vài tháng sau, tôi thành lập **Quỹ Văn hóa Thẩm Quốc Minh**, chuyên hỗ trợ phục chế di sản và cấp học bổng cho sinh viên theo đuổi mỹ thuật, thư pháp và bảo tồn văn hóa truyền thống.

Ngày lễ ra mắt, rất nhiều người đến chúc mừng.

Trong đám đông, tôi thoáng nhìn thấy Lục Cảnh Thâm.

Anh đứng từ xa.

Mặc bộ vest màu đen quen thuộc.

Nhưng không bước lại.

Chỉ lặng lẽ cúi đầu rồi rời đi.

Có lẽ anh đã hiểu.

Có những người...

Đánh mất rồi mới biết trân trọng.

Nhưng cuộc đời không phải cuốn sách có thể lật ngược về trang đầu.

Tôi ngẩng nhìn bầu trời trong xanh trên mặt hồ Tây.

Gió khẽ thổi qua hàng liễu.

Tôi mỉm cười.

Lần này...

Không phải vì tôi đã thắng ai.

Mà vì cuối cùng, tôi cũng học được cách sống cho chính mình.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.

Nhận xét