#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
CHƯƠNG 1 – CHIẾC ĐIỆN THOẠI TRÊN BÀN
“Cô còn định giả vờ đến bao giờ?”
Tiếng quát của mẹ chồng vang lên giữa phòng riêng của một nhà hàng ở Thượng Hải, khiến cả bàn tiệc đang ồn ào lập tức im bặt.
Bà Tần đứng bật dậy, gương mặt đỏ bừng vì tức giận. Chiếc điện thoại trong tay bà bị ném mạnh xuống mặt bàn.
“Đây là bằng chứng cô nói xấu cả gia đình tôi!”
Chiếc điện thoại trượt qua đĩa thức ăn, dừng ngay trước mặt tôi.
Hơn mười người họ hàng đồng loạt quay sang nhìn.
Tôi còn chưa kịp nói gì, chồng tôi, Tần Mặc, đã lạnh lùng lên tiếng:
“Lâm Tuyết, em xin lỗi mẹ đi.”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
Người đàn ông tôi đã kết hôn được bốn năm đang ngồi cách tôi chưa đầy một mét. Bộ vest đen chỉnh tề, gương mặt vốn luôn điềm tĩnh hôm nay lạnh đến mức xa lạ.
Tôi nhìn anh vài giây rồi chuyển ánh mắt xuống chiếc điện thoại.
Màn hình vẫn sáng.
Một đoạn trò chuyện hiện rõ.
“Nhà họ Tần đúng là một đám người chỉ biết dựa vào con trai.”
“Đặc biệt là mẹ chồng tôi. Bà ấy lúc nào cũng tưởng mình là trung tâm.”
“Đợi đến khi bà ấy già rồi, tôi nhất định sẽ đưa Mặc rời khỏi đây.”
Từng câu từng chữ đều giống cách tôi nói chuyện.
Những người xung quanh bắt đầu xì xào.
“Không ngờ bình thường cô ấy trông hiền như vậy…”
“Gia đình này đối xử với cô ấy cũng đâu có tệ.”
“Còn nói xấu mẹ chồng sau lưng nữa.”
Mẹ chồng khoanh tay, cười lạnh.
“Bây giờ cô còn gì để giải thích?”
Tôi không trả lời ngay.
Tôi cầm điện thoại lên.
Ngón tay lướt qua màn hình.
Một giây.
Hai giây.
Rồi tôi bật cười.
“Mẹ chắc đây là điện thoại mẹ muốn mọi người xem chứ?”
Nụ cười trên mặt mẹ chồng lập tức cứng lại.
“Cô nói gì?”
Tôi đặt điện thoại xuống.
“Con hỏi mẹ, mẹ chắc đây là điện thoại của mẹ sao?”
“Đương nhiên!”
“Vậy mẹ thử mở khóa đi.”
Bà Tần sững người.
Tôi nhìn thẳng vào bà.
“Điện thoại này có mật khẩu. Nếu thật sự là điện thoại của mẹ, mẹ chắc chắn biết mật khẩu.”
Không khí trong phòng lập tức thay đổi.
Mẹ chồng nhìn chiếc điện thoại.
Tần Mặc nhíu mày.
“Lâm Tuyết, em đừng cố kéo dài chuyện này.”
Tôi quay sang anh.
“Em đang kéo dài?”
“Em có biết hôm nay là tiệc mừng thọ của ông nội không?”
“Em biết.”
“Vậy thì xin lỗi mẹ đi.”
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt, trong lòng bỗng lạnh xuống.
Bốn năm.
Tôi từng nghĩ chỉ cần mình thật lòng thì cuộc hôn nhân này sẽ có ngày trở nên tốt đẹp.
Tôi từng chịu đựng những lời bóng gió của mẹ chồng.
Từng âm thầm lo tiền thuốc cho bà khi bà nhập viện.
Từng đứng hàng giờ trong bếp chuẩn bị những món ăn mà bà thích.
Từng bỏ qua việc chồng mình nhiều lần đứng về phía mẹ thay vì hỏi tôi chuyện gì đã xảy ra.
Nhưng hôm nay, anh thậm chí không hỏi tôi một câu.
Không hỏi “Em có làm không?”
Chỉ đơn giản nói:
“Xin lỗi mẹ đi.”
Tôi khẽ gật đầu.
“Được.”
Mẹ chồng lập tức nhếch môi.
“Biết sai là tốt.”
Tôi nhìn bà.
“Nhưng con sẽ không xin lỗi.”
Nụ cười của bà biến mất.
“Cô!”
Tôi đưa điện thoại lên.
“Bởi vì đoạn trò chuyện này không phải do con viết.”
Một người họ hàng lớn tuổi tò mò hỏi:
“Vậy cô nói điện thoại này là giả?”
“Không.”
Tôi lắc đầu.
“Điện thoại là thật.”
“Nhưng người gửi những tin nhắn này…”
Tôi nhìn sang Tần Mặc.
“…không phải tôi.”
Cả căn phòng im phăng phắc.
Tần Mặc cau mày.
“Em đang ám chỉ ai?”
“Em chưa nói.”
“Vậy em muốn nói gì?”
Tôi chưa kịp trả lời thì mẹ chồng đã giật lấy điện thoại.
“Đủ rồi! Cô đang cố làm mọi người rối lên.”
Bà quay sang họ hàng.
“Con dâu tôi từ trước đến giờ luôn không hài lòng với gia đình này. Tôi biết cô ta nghĩ gì.”
Tôi bình tĩnh hỏi:
“Vậy mẹ có thể cho mọi người xem số điện thoại của người gửi không?”
Bà khựng lại.
Tôi tiếp tục:
“Chỉ cần mở phần thông tin người liên hệ.”
Mẹ chồng không nói gì.
Tôi nhìn Tần Mặc.
“Anh cũng muốn em xin lỗi đúng không?”
“Đúng.”
“Vậy anh kiểm tra giúp em.”
Tần Mặc đưa tay định lấy điện thoại.
Nhưng đúng lúc đó, điện thoại bất ngờ rung lên.
Một tin nhắn mới xuất hiện.
Tất cả mọi người đều nhìn thấy.
Người gửi chỉ có một chữ:
**“Mẹ.”**
Nội dung bên dưới khiến sắc mặt mẹ chồng lập tức thay đổi.
Tôi không cần nhìn cũng biết bà đã nhận ra điều gì.
Bởi vì ngay sau đó, bà vội vàng tắt màn hình.
Nhưng đã quá muộn.
Tôi nhìn bà, giọng rất nhẹ:
“Bây giờ mẹ còn muốn con xin lỗi không?”
Tần Mặc nhìn mẹ mình.
“Mẹ…”
Bà lập tức đứng dậy.
“Không có gì cả!”
Nhưng giọng bà đã bắt đầu run.
Tôi không nói thêm.
Tôi chỉ ngồi xuống, bình tĩnh rót cho mình một chén trà.
Trong lòng tôi không còn tức giận như lúc đầu.
Thứ còn lại chỉ là một cảm giác rất rõ ràng.
Họ đã chuẩn bị một cái bẫy.
Nhưng người rơi vào bẫy…
có lẽ không phải tôi.
Và tôi bắt đầu hiểu rằng chiếc điện thoại này chỉ là phần nổi của một chuyện lớn hơn rất nhiều.
CHƯƠNG 2 – NGƯỜI ĐỨNG SAU MÀN HÌNH
Bữa tiệc tiếp tục trong một bầu không khí nặng nề.
Ông nội Tần dù đã lớn tuổi nhưng vẫn nhận ra sự bất thường.
Ông đặt đũa xuống.
“Chuyện này chưa rõ ràng thì không ai được kết luận.”
Mẹ chồng lập tức nói:
“Bố, bố đừng nghe nó nói. Nó chỉ đang tìm cách trốn tránh.”
Tôi im lặng.
Tần Mặc nhìn tôi.
“Em biết ai làm chuyện này?”
Tôi nhìn anh.
“Anh thật sự muốn biết?”
“Đúng.”
“Vậy trước tiên anh trả lời em một câu.”
Tôi hạ giọng.
“Anh có tin em không?”
Anh im lặng.
Chỉ vài giây thôi.
Nhưng với tôi, nó dài như cả một đời.
Tôi cười nhạt.
“Em hiểu rồi.”
Tôi đứng dậy.
“Chúng ta về nhà nói.”
Tần Mặc đi theo tôi.
Trên xe, không ai nói gì.
Thượng Hải về đêm sáng rực ánh đèn. Những tòa nhà cao tầng lướt qua cửa kính, phản chiếu lên gương mặt tôi.
Tôi nhìn ra ngoài.
Bốn năm trước, tôi từng nghĩ thành phố này sẽ là nơi bắt đầu cuộc sống mới của mình.
Bây giờ, tôi lại cảm thấy mình giống một người khách đang ngồi trên chiếc xe của chính gia đình mình.
Về đến nhà, Tần Mặc đóng cửa.
“Bây giờ nói đi.”
Tôi đặt túi xuống.
“Anh muốn nghe từ đâu?”
“Chiếc điện thoại.”
Tôi lấy điện thoại của mình ra.
“Đây là điện thoại em.”
Anh nhìn màn hình.
“Thì sao?”
“Anh kiểm tra lịch sử đăng nhập tài khoản của em.”
Tôi đưa máy cho anh.
“Tin nhắn kia không xuất phát từ tài khoản của em.”
Tần Mặc bắt đầu kiểm tra.
Một lúc sau, anh ngẩng đầu.
“Không có đăng nhập lạ.”
“Đúng.”
“Vậy tại sao tin nhắn lại giống cách em nói?”
Tôi nhìn anh.
“Có người hiểu em.”
Tần Mặc im lặng.
Tôi nói tiếp:
“Hoặc có người đã theo dõi em đủ lâu để biết em thường nói những câu gì.”
Sắc mặt anh thay đổi.
“Em nghi mẹ?”
“Em chưa nói.”
“Nhưng em đang ám chỉ mẹ.”
“Em chỉ nói người đứng sau chuyện này không muốn em ở lại nhà họ Tần.”
Tần Mặc quay mặt đi.
“Không ai muốn đuổi em.”
Tôi bật cười.
“Thật sao?”
Anh không trả lời.
Tôi nhìn anh thật lâu.
“Anh còn nhớ tháng trước mẹ đã nói gì với em không?”
“Chuyện gì?”
“Bà ấy bảo nếu em không sinh con trong năm nay, bà sẽ tìm người khác cho anh.”
Tần Mặc lập tức cau mày.
“Mẹ chỉ nói trong lúc nóng giận.”
“Nhưng em nhớ.”
Tôi cúi đầu.
“Và em cũng nhớ cách anh im lặng lúc đó.”
Căn phòng trở nên yên tĩnh.
Tôi tưởng cuộc nói chuyện sẽ kết thúc ở đó.
Nhưng đêm hôm ấy, khi Tần Mặc đã ngủ, tôi vô tình nhìn thấy điện thoại anh đặt trên bàn.
Một thông báo hiện lên.
**“Đừng để cô ta biết chuyện chiếc điện thoại thứ hai.”**
Tôi đứng chết lặng.
Máu trong người như đông lại.
Tôi không mở điện thoại của anh.
Tôi chỉ nhìn dòng thông báo ấy vài giây.
Sau đó, tôi quay về phòng.
Nhưng cả đêm tôi không ngủ.
Chiếc điện thoại thứ hai.
Vậy ra có hai chiếc.
Sáng hôm sau, tôi cố tỏ ra bình thường.
Tôi xuống bếp.
Mẹ chồng đang uống trà.
Thấy tôi, bà lạnh nhạt hỏi:
“Đêm qua ngủ ngon không?”
“Khá ngon.”
Bà nhìn tôi.
“Chuyện hôm qua cô định giải quyết thế nào?”
“Con chưa biết.”
Bà cười.
“Thái độ của cô vẫn vậy.”
Tôi ngồi xuống.
“Mẹ.”
“Gì?”
“Trong nhà mình có bao nhiêu điện thoại?”
Tách trà trên tay bà khựng lại.
Chỉ một thoáng.
Nhưng tôi nhìn thấy.
“Cô hỏi chuyện đó làm gì?”
“Con tò mò thôi.”
Bà đặt tách trà xuống.
“Không có gì để tò mò.”
Tôi mỉm cười.
“Vậy à.”
Chiều hôm đó, Tần Mặc đi làm.
Tôi ở nhà một mình.
Tôi không tìm kiếm chiếc điện thoại thứ hai.
Tôi chỉ mở camera an ninh trong nhà.
Tôi xem lại đoạn ghi hình tối hôm trước.
Khoảng 10 giờ 17 phút, mẹ chồng bước vào phòng khách.
Bà nhìn quanh.
Sau đó lấy từ ngăn kéo một chiếc điện thoại màu bạc.
Tôi tua lại.
Bà dùng điện thoại đó.
Khoảng mười phút sau, Tần Mặc về.
Hai người nói chuyện.
Camera không thu được âm thanh.
Nhưng ngay trước khi rời đi, mẹ chồng đưa điện thoại cho anh.
Tôi dừng hình.
Bàn tay tôi lạnh ngắt.
Tôi nhìn chằm chằm màn hình.
Hóa ra không chỉ mẹ chồng.
Tần Mặc cũng biết.
Tôi mở điện thoại của mình, chụp lại hình ảnh.
Sau đó tôi gửi cho một người bạn cũ làm trong lĩnh vực công nghệ.
“Tớ cần cậu kiểm tra giúp một chuyện.”
Cô ấy trả lời rất nhanh:
“Chuyện gì?”
Tôi gửi ảnh.
“Một tài khoản có thể đăng nhập ở hai thiết bị không?”
Sau vài phút, cô ấy gọi cho tôi.
“Có thể. Nhưng nếu cậu muốn biết thiết bị nào đã gửi tin nhắn, cần kiểm tra lịch sử hoạt động.”
Tôi hỏi:
“Nếu người đó cố tình xóa?”
“Không phải lúc nào cũng xóa được dấu vết.”
Tôi siết chặt điện thoại.
“Cậu giúp tớ được không?”
“Được.”
Tối hôm ấy, Tần Mặc trở về.
Anh vừa bước vào cửa đã hỏi:
“Hôm nay em ở nhà cả ngày?”
“Ừ.”
“Có đi đâu không?”
“Không.”
Anh nhìn tôi vài giây.
“Vậy tốt.”
Tôi quay lại.
“Tại sao?”
Anh khựng lại.
“Không có gì.”
Tôi nhìn anh.
“Anh đang giấu em chuyện gì?”
“Không.”
“Anh chắc chứ?”
“Chắc.”
Tôi gật đầu.
“Được.”
Tôi bước lên tầng.
Trước khi vào phòng, tôi quay lại nhìn anh.
“À, Mặc.”
“Ừ?”
“Chiếc điện thoại màu bạc trong phòng khách đẹp đấy.”
Sắc mặt anh lập tức thay đổi.
Chỉ một khoảnh khắc.
Nhưng đủ để tôi chắc chắn.
Tôi đóng cửa.
Bên ngoài, tôi nghe tiếng anh gọi:
“Lâm Tuyết!”
Tôi không trả lời.
Tôi ngồi xuống mép giường.
Lần đầu tiên trong bốn năm, tôi nhận ra mình đã nhìn nhầm người.
Tôi từng nghĩ kẻ khiến cuộc hôn nhân này mệt mỏi nhất là mẹ chồng.
Nhưng có lẽ tôi đã sai.
Bởi người khiến tôi đau nhất…
lại chính là người từng nắm tay tôi trước bàn thờ tổ tiên nhà họ Tần và nói rằng sẽ bảo vệ tôi cả đời.
CHƯƠNG 3 – SỰ THẬT TRÊN MÀN HÌNH
Hai ngày sau, tôi nhận được một tập tin.
Bạn tôi chỉ gửi đúng một câu:
“Cậu tự xem đi.”
Tôi mở tập tin.
Bên trong là lịch sử hoạt động của tài khoản.
Những tin nhắn mẹ chồng đưa ra tại bữa tiệc không được gửi từ điện thoại của tôi.
Chúng xuất phát từ một thiết bị khác.
Thiết bị màu bạc.
Nhưng điều khiến tôi bất ngờ hơn là tên tài khoản đăng nhập.
**Tần Mặc.**
Tôi ngồi bất động rất lâu.
Mọi thứ dường như đã rõ.
Nhưng tôi vẫn muốn nghe chính miệng anh nói.
Tối hôm đó, tôi gọi cả mẹ chồng và Tần Mặc về nhà.
Mẹ chồng bước vào phòng khách với vẻ không vui.
“Có chuyện gì mà phải gọi cả hai chúng ta?”
Tôi đặt chiếc máy tính bảng lên bàn.
“Con muốn hỏi một chuyện.”
Tần Mặc nhìn tôi.
“Chuyện gì?”
Tôi xoay màn hình về phía họ.
“Chiếc điện thoại thứ hai là của ai?”
Mẹ chồng lập tức biến sắc.
Tần Mặc không nói.
Tôi nhìn anh.
“Anh trả lời đi.”
Anh im lặng rất lâu.
Cuối cùng, anh nói:
“Là của anh.”
Tôi nhắm mắt.
Dù đã biết trước, nghe chính miệng anh thừa nhận vẫn khiến lòng tôi đau nhói.
Mẹ chồng lập tức nói:
“Nhưng mẹ bảo nó làm chuyện đó vì muốn tốt cho gia đình!”
Tôi quay sang bà.
“Vậy mẹ thừa nhận rồi?”
Bà khựng lại.
Tần Mặc nhìn mẹ.
“Mẹ!”
Bà cuống quýt.
“Mẹ chỉ muốn con bé biết vị trí của nó!”
Tôi cười.
“Vị trí của con?”
“Đúng!”
Bà bật khóc vì tức giận.
“Cô bước vào nhà này bốn năm, lúc nào cũng khiến Mặc xa gia đình. Tôi chỉ muốn nó hiểu rằng nếu không có gia đình này thì nó chẳng có gì!”
Tôi nhìn bà.
“Con chưa từng bắt anh ấy rời bỏ gia đình.”
“Nhưng cô luôn khiến nó đứng về phía cô!”
Tôi quay sang Tần Mặc.
“Anh có nghĩ vậy không?”
Anh không trả lời.
Tôi hỏi lần nữa:
“Anh có từng cảm thấy em khiến anh phải lựa chọn giữa vợ và mẹ không?”
Anh cúi đầu.
“Có.”
Tôi cười nhẹ.
“Vậy tại sao anh không nói?”
“Anh…”
“Anh có thể nói với em.”
Tôi nhìn anh.
“Anh có thể bảo vệ mẹ anh. Nhưng anh cũng có thể nói thật với em.”
Tần Mặc siết chặt tay.
“Mẹ nói nếu anh không làm vậy, bà sẽ…”
Anh dừng lại.
“Bà sẽ làm gì?”
Mẹ chồng lập tức quát:
“Mặc!”
Nhưng đã muộn.
Anh nhìn tôi.
“Bà nói sẽ công khai một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Chuyện về khoản tiền năm đó.”
Tôi sững người.
“Khoản tiền nào?”
Tần Mặc nhìn mẹ.
Bà ngồi xuống ghế, vẻ mặt đột nhiên mệt mỏi.
“Là tiền chữa bệnh cho bố cô.”
Tôi chết lặng.
Bốn năm trước, cha tôi từng cần một khoản tiền lớn để điều trị.
Khi ấy tôi đã nghĩ một người họ hàng giúp đỡ.
Tôi chưa từng biết số tiền đó…
lại liên quan đến nhà họ Tần.
Tần Mặc nói:
“Lúc đó mẹ đưa tiền.”
Tôi nhìn bà.
“Vì sao?”
“Vì mẹ không muốn con chết trong nhà họ Tần với cái tiếng bất hiếu.”
Tôi không biết nên khóc hay cười.
Hóa ra thứ tôi tưởng là sự giúp đỡ…
lại trở thành sợi dây trói tôi suốt bốn năm.
Tôi hỏi:
“Vậy chiếc điện thoại và những tin nhắn giả thì sao?”
Mẹ chồng cúi đầu.
“Là mẹ nghĩ ra.”
Tôi nhìn Tần Mặc.
“Còn anh?”
Anh không né tránh nữa.
“Anh giúp mẹ.”
Một khoảng im lặng kéo dài.
Tôi cảm thấy trong lòng mình có thứ gì đó vừa vỡ ra.
Không phải vì một chiếc điện thoại.
Không phải vì những tin nhắn giả.
Mà vì người tôi từng tin tưởng nhất đã lựa chọn đứng ở phía đối diện tôi.
Tôi lấy một tập hồ sơ từ trong túi.
Đặt xuống bàn.
Tần Mặc nhìn nó.
“Đây là gì?”
“Thỏa thuận ly hôn.”
Mẹ chồng lập tức đứng bật dậy.
“Cô muốn ly hôn?”
Tôi bình tĩnh gật đầu.
“Vâng.”
“Cô nghĩ rời khỏi đây rồi cô sẽ sống thế nào?”
Tôi nhìn bà.
“Con chưa biết.”
“Vậy cô sẽ hối hận!”
“Có thể.”
Tôi mỉm cười.
“Nhưng con thà bắt đầu lại từ con số không còn hơn sống trong một gia đình mà mình phải chứng minh mình vô tội mỗi ngày.”
Tần Mặc cầm tập hồ sơ.
“Lâm Tuyết…”
Tôi nhìn anh.
“Anh còn muốn nói gì?”
Anh đứng đó rất lâu.
Cuối cùng chỉ nói:
“Anh xin lỗi.”
Tôi nghe ba chữ ấy.
Trong lòng không còn rung động.
“Em từng chờ câu này rất lâu.”
Tôi quay người.
“Nhưng bây giờ em không cần nữa.”
Tôi kéo vali ra cửa.
Ngay khi tay tôi chạm vào tay nắm cửa, Tần Mặc đột nhiên gọi:
“Lâm Tuyết!”
Tôi dừng lại.
Anh chạy đến, đưa điện thoại cho tôi.
“Có một chuyện nữa em cần biết.”
Tôi quay lại.
Anh mở màn hình.
Là một đoạn ghi âm.
Giọng mẹ chồng vang lên:
“Chỉ cần khiến nó mang tiếng nói xấu gia đình, nó sẽ tự rời đi.”
Tôi nhìn màn hình.
Sau đó là một giọng nói khác.
Một giọng phụ nữ trẻ.
“Nhưng nếu cô ta phát hiện thì sao?”
Tôi sững người.
Giọng nói ấy…
Tôi nhận ra.
Đó là Tần Nhã, em họ của Tần Mặc.
Người đã ngồi ngay bên cạnh tôi trong buổi họp mặt hôm đó.
Tôi quay sang Tần Mặc.
“Còn ai nữa?”
Anh không trả lời.
Tôi nhìn đoạn ghi âm lần nữa.
Tần Nhã nói tiếp:
“Chỉ cần chị ấy rời khỏi nhà họ Tần, căn hộ kia sẽ thuộc về anh họ.”
Tôi chết lặng.
Căn hộ?
Tôi chợt nhớ đến căn hộ chúng tôi đang sống.
Ba tháng trước, Tần Mặc từng nói muốn sang tên căn hộ cho tôi để “làm quà kỷ niệm bốn năm ngày cưới”.
Nhưng thủ tục mãi không hoàn tất.
Tôi nhìn anh.
“Các người muốn em rời đi để lấy căn hộ?”
Tần Mặc cúi đầu.
“Anh xin lỗi.”
Tôi bật cười.
Lần này, nụ cười không còn đau đớn.
“Thì ra từ đầu…”
Tôi kéo vali ra khỏi cửa.
“…người bị xem là ngốc nhất trong câu chuyện này lại là em.”
Tôi bước xuống cầu thang.
Ngoài trời Thượng Hải đang mưa.
Từng giọt nước rơi trên mái hiên.
Tôi đứng dưới ánh đèn đường, hít một hơi thật sâu.
Bốn năm.
Tôi đã từng nghĩ rời khỏi một cuộc hôn nhân là thất bại.
Nhưng lúc này, tôi mới hiểu.
Có những cánh cửa đóng lại không phải để nhốt chúng ta bên trong.
Mà để chúng ta có lý do bước ra.
Tôi kéo vali đi về phía trước.
Phía sau lưng, tiếng Tần Mặc vang lên:
“Lâm Tuyết! Anh sẽ không để em rời đi như vậy!”
Tôi không quay đầu.
Chỉ đáp:
“Anh nhầm rồi.”
“Lần này…”
“Tôi rời đi không phải vì các người đuổi.”
“Mà vì tôi đã tự chọn cuộc sống của mình.”
Và lần đầu tiên sau bốn năm, tôi bước ra khỏi căn nhà ấy mà không hề ngoảnh lại.
Nhưng tôi không biết rằng ngay sáng hôm sau, một phong bì được gửi đến địa chỉ mới của tôi.
Bên trong chỉ có một bức ảnh cũ.
Ở mặt sau bức ảnh là một dòng chữ viết tay:
**“Lâm Tuyết, nếu cô nghĩ mọi chuyện đã kết thúc thì cô đã nhầm. Người đứng sau chiếc điện thoại… chưa bao giờ là mẹ chồng cô.”**
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
Nhận xét
Đăng nhận xét