Min menu

Pages

Ngay trong bữa cơm gia đình, mẹ chồng bất ngờ đổ toàn bộ lỗi vụ em chồng bị thương cho tôi: “Nếu không phải cô đẩy con gái tôi, nó đã không phải vào viện!” Chồng tôi tức giận bắt tôi quỳ xuống xin lỗi. Tôi bị cả nhà bao vây, không ai chịu nghe lời giải thích. Tôi chỉ bình tĩnh lấy điện thoại ra rồi nói: “Được, nhưng trước tiên mọi người xem đoạn camera này.”

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.

Chương 1 – Bữa cơm không ai chịu nghe tôi

“**Nếu không phải cô đẩy con gái tôi, nó đã không phải vào viện!**”

Tiếng mẹ chồng vang lên chát chúa giữa bàn ăn, khiến cả căn hộ cao tầng ở Nam Kinh như chìm vào một khoảng lặng ngột ngạt.

Bát canh trên tay tôi khựng lại giữa không trung.

Tôi nhìn bà, rồi nhìn sang chồng mình.

Tống Hạo Dương đặt mạnh đôi đũa xuống bàn.

“Lâm Uyển, em còn muốn giải thích gì nữa?”

Tôi siết chặt ngón tay.

“Em không đẩy em ấy.”

“Không đẩy?” Mẹ chồng lập tức đứng bật dậy. “Cả nhà đều nghe Tiểu Nghiên nói cô cãi nhau với nó ở cầu thang. Sau đó nó ngã xuống. Bây giờ nó đang nằm trong bệnh viện!”

“Con chỉ nói chuyện với em ấy.”

“Cô còn nói dối!”

Mẹ chồng chỉ thẳng vào mặt tôi.

Tôi nhìn từng người quanh bàn.

Bố chồng im lặng. Chồng tôi đầy giận dữ. Còn em chồng, Tống Nghiên, dù đang nằm viện, vẫn được mẹ chồng nhắc đến như thể tôi là người duy nhất phải chịu trách nhiệm.

Hạo Dương đứng lên.

“Quỳ xuống xin lỗi mẹ.”

Tôi ngẩng đầu.

“Anh nói gì?”

“Anh bảo em quỳ xuống.”

“Em không làm.”

Một tiếng “rầm” vang lên.

Hạo Dương đập tay xuống bàn.

“Uyển!”

Tôi giật mình, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.

“Anh là chồng em. Anh không cần tin em ngay. Nhưng ít nhất anh cũng phải cho em cơ hội nói.”

“Còn gì để nói?”

“Có.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.

“Có rất nhiều chuyện anh chưa biết.”

Mẹ chồng cười lạnh.

“Cô còn định bịa chuyện gì?”

Tôi không trả lời.

Trong đầu tôi vẫn hiện rõ cảnh tượng chiều hôm đó.

Tôi vừa từ công ty về, đang chuẩn bị lên tầng thì nhìn thấy Tống Nghiên đứng ở hành lang.

Cô ta gọi tôi lại.

“Chị dâu.”

Tôi quay người.

“Có chuyện gì?”

Nghiên khoanh tay.

“Chị thật sự nghĩ căn nhà này sau này sẽ thuộc về chị à?”

Tôi cau mày.

“Em nói gì vậy?”

“Anh trai tôi là con trai duy nhất của bố mẹ. Nhưng chị đừng tưởng lấy được anh ấy thì có thể lấy luôn mọi thứ.”

Tôi không muốn tranh cãi.

“Em nghĩ nhiều rồi.”

Tôi định rời đi.

Nhưng Nghiên bước chắn trước mặt tôi.

“Chị biết bố đang chuẩn bị sang tên căn nhà ở Tô Châu cho anh tôi không?”

Tôi sững lại.

“Không.”

“Vậy chị nên biết.”

“Đó là chuyện của bố mẹ.”

Nghiên cười.

“Đúng. Nhưng nếu chị cứ ở đây, sớm muộn gì cũng thành chuyện của chị.”

Tôi nhìn cô ta.

“Em muốn nói gì?”

Nghiên tiến thêm một bước.

“Muốn chị rời khỏi nhà này.”

Tôi lắc đầu.

“Em điên rồi.”

Tôi vừa quay người thì nghe một tiếng động mạnh.

Nghiên mất thăng bằng.

Cô ta ngã xuống vài bậc cầu thang.

Tôi hoảng hốt chạy lại.

“Nghiên!”

Cô ta ôm lấy chân, khuôn mặt nhăn lại.

Ngay lúc đó, mẹ chồng từ phòng khách chạy ra.

Bà nhìn tôi.

Rồi nhìn con gái.

Sau đó, ánh mắt bà lập tức thay đổi.

“Uyển! Cô làm gì con gái tôi?”

Tôi chết lặng.

“Con không đẩy em ấy.”

Nhưng Nghiên chỉ nói một câu:

“Mẹ… chị ấy…”

Rồi cô ta nhắm mắt.

Mọi thứ sau đó diễn ra quá nhanh.

Xe cấp cứu.

Bệnh viện.

Tiếng khóc của mẹ chồng.

Và ánh mắt lạnh lùng của Hạo Dương.

Tôi chưa từng nghĩ chỉ trong vài tiếng, mình có thể trở thành người bị cả gia đình chồng xem như kẻ có lỗi.

Trở lại bàn ăn, tôi lấy điện thoại ra.

Mẹ chồng quát:

“Cô còn định gọi ai?”

“Không.”

Tôi mở khóa điện thoại.

“Con chỉ muốn mọi người xem một thứ.”

Hạo Dương cau mày.

“Thứ gì?”

Tôi đặt điện thoại xuống bàn.

“Camera.”

Mẹ chồng sững lại.

“Camera?”

“Đúng.”

Tôi nhìn bà.

“Camera hành lang đã ghi lại toàn bộ chuyện xảy ra chiều nay.”

Không khí lập tức thay đổi.

Bố chồng ngẩng đầu.

Hạo Dương im lặng.

Mẹ chồng vẫn cố giữ vẻ cứng rắn.

“Camera thì sao? Cô vẫn có thể đẩy nó.”

Tôi không đáp.

Tôi bấm phát video.

Màn hình hiện lên hình ảnh hành lang.

Tống Nghiên xuất hiện.

Cô ta nói gì đó.

Tôi xuất hiện.

Hai người đứng đối diện.

Hạo Dương cúi xuống nhìn màn hình.

Khuôn mặt anh dần biến sắc.

Bởi vì trong đoạn video, có một chi tiết mà không ai trong căn phòng biết.

**Trước khi Tống Nghiên ngã xuống, chính cô ta đã lén đưa tay về phía tôi.**

Và điều đáng sợ hơn…

Camera thứ hai ở góc đối diện vẫn chưa được mở.

Tôi nhìn chồng.

“Anh muốn xem tiếp không?”

Không ai nói gì.

Tôi bấm sang đoạn ghi hình thứ hai.

Màn hình sáng lên.

Hình ảnh tiếp theo khiến mẹ chồng lập tức đứng bật dậy.

“Không thể nào…”

Tôi nhìn bà, giọng bình tĩnh đến lạnh người.

“Bây giờ, mọi người có còn muốn tôi quỳ không?”

Chương 2 – Người nói dối bắt đầu sợ hãi

Căn phòng im phăng phắc.

Trên màn hình, hình ảnh từ camera thứ hai tiếp tục chạy.

Tống Nghiên đứng ở cầu thang.

Cô ta nhìn xung quanh.

Sau đó lấy điện thoại ra.

Tôi nhìn thấy cảnh ấy mà lòng lạnh đi.

Hạo Dương hỏi:

“Em ấy đang gọi cho ai?”

Tôi không trả lời.

Đoạn video tiếp tục.

Tống Nghiên vừa gọi điện vừa nhìn về phía camera.

Sau vài phút, cô ta cất điện thoại.

Đúng lúc đó, tôi xuất hiện.

Mẹ chồng vẫn không chịu tin.

“Camera chỉ chứng minh nó gọi điện. Có gì lạ?”

Tôi nhìn bà.

“Vậy mẹ xem tiếp.”

Video chuyển sang đoạn Nghiên đứng đối diện tôi.

Mẹ chồng lập tức nhận ra cuộc trò chuyện.

Hạo Dương chăm chú nhìn.

Khi nghe thấy câu “Muốn chị rời khỏi nhà này”, sắc mặt anh thay đổi.

Tôi không nói gì.

Tôi chỉ để video tiếp tục.

Đến khoảnh khắc Nghiên lùi lại, đưa tay về phía tôi rồi tự mình mất thăng bằng, bố chồng thở dài.

“Đủ rồi.”

Hạo Dương nhìn tôi.

“Uyển…”

Tôi tắt màn hình.

“Anh thấy rồi.”

“Anh…”

“Không cần giải thích.”

Tôi đứng dậy.

Mẹ chồng đột nhiên lên tiếng:

“Nhưng nó vẫn bị thương!”

Tôi quay lại.

“Con biết.”

“Cô là chị dâu của nó. Nó bị thương, chẳng lẽ cô không có trách nhiệm?”

Tôi nhìn bà thật lâu.

“Con có trách nhiệm nếu con làm.”

“Cô…”

“Nhưng con không thể nhận một lỗi mà mình không gây ra.”

Hạo Dương cúi đầu.

Tôi từng chờ câu xin lỗi từ anh.

Nhưng anh không nói.

Điều đó khiến tôi đau hơn cả những lời buộc tội trước đó.

Tôi trở về phòng.

Đóng cửa.

Ngồi xuống mép giường.

Bên ngoài, tôi nghe tiếng mẹ chồng và Hạo Dương tranh luận.

“Con phải bảo vệ em gái!”

“Nhưng camera đã rõ rồi.”

“Con gái mẹ đang nằm viện!”

“Con biết.”

“Vậy con định bỏ mặc nó sao?”

Tôi nhắm mắt.

Tôi không muốn nghe nữa.

Nhưng vài phút sau, Hạo Dương bước vào.

Anh đứng trước cửa.

“Uyển.”

Tôi không nhìn anh.

“Có chuyện gì?”

“Anh xin lỗi.”

Tôi cười nhạt.

“Anh xin lỗi vì điều gì?”

“Vì đã không tin em.”

Tôi im lặng.

Hạo Dương bước lại gần.

“Anh quá nóng giận.”

“Em hiểu.”

“Anh thật sự không biết…”

Tôi ngẩng đầu.

“Không biết gì?”

Anh khựng lại.

“Không biết Nghiên lại nói với em những chuyện đó.”

“Đó mới là điều em muốn hỏi anh.”

Tôi lấy từ ngăn kéo ra một phong bì.

Đặt lên bàn.

“Em tìm thấy cái này trong phòng khách.”

Hạo Dương mở ra.

Bên trong là bản sao một số giấy tờ liên quan đến căn nhà ở Tô Châu.

Anh cau mày.

“Cái này…”

“Em cũng không biết tại sao Nghiên lại có nó.”

Hạo Dương đọc từng dòng.

Sắc mặt anh ngày càng nghiêm trọng.

“Đây là giấy tờ bố đang chuẩn bị.”

“Đúng.”

“Nhưng tại sao em ấy có?”

“Anh nên hỏi em gái anh.”

Đúng lúc đó, điện thoại của Hạo Dương reo.

Là bệnh viện.

Anh nghe máy.

Một lúc sau, anh nói:

“Được, tôi tới ngay.”

Anh cúp máy.

Tôi hỏi:

“Nghiên thế nào?”

“Bác sĩ muốn gia đình tới.”

“Em đi cùng anh.”

Hạo Dương nhìn tôi.

“Em không cần đi.”

“Tại sao?”

“Anh sợ mẹ lại…”

“Em không trốn.”

Tôi đứng dậy.

“Nếu em không làm gì sai, tại sao em phải trốn?”

Hạo Dương không nói nữa.

Tại bệnh viện, mẹ chồng vừa nhìn thấy tôi đã quay mặt đi.

Tống Nghiên nằm trên giường bệnh.

Khi thấy tôi, cô ta lập tức bật khóc.

“Chị…”

Tôi đứng cách giường vài bước.

“Em khỏe hơn chưa?”

Nghiên không trả lời.

Mẹ chồng nói:

“Cô còn đến đây làm gì?”

“Con đến thăm em.”

“Không cần!”

Hạo Dương bước tới.

“Mẹ.”

“Con còn bênh cô ta?”

“Con không bênh ai.”

Anh nhìn em gái.

“Nghiên, em nói thật cho anh biết.”

Cô ta cứng người.

“Chuyện gì?”

“Em có tự ngã không?”

Mắt Nghiên đỏ lên.

“Anh không tin em?”

“Anh hỏi em.”

Cô ta im lặng.

Mẹ chồng lập tức chen vào.

“Nó đang bị thương, con đừng ép nó.”

Tôi nhìn hai mẹ con.

Trong lòng bắt đầu xuất hiện một cảm giác bất an.

Bởi vì nếu mọi chuyện chỉ đơn giản là một lần vu oan, tại sao họ lại sợ đến vậy?

Đúng lúc đó, một người đàn ông mặc áo sơ mi đen bước vào phòng.

Ông ta khoảng ngoài năm mươi, cầm theo một tập hồ sơ.

Ông nhìn Hạo Dương.

“Cậu là con trai ông Tống?”

“Đúng.”

“Vậy tốt.”

Ông đặt hồ sơ lên bàn.

“Tôi là luật sư của bố cậu.”

Cả phòng chết lặng.

Mẹ chồng biến sắc.

“Luật sư?”

Ông gật đầu.

“Ông Tống nhờ tôi chuyển một số tài liệu cho cậu.”

Hạo Dương mở hồ sơ.

Chỉ vài giây sau, anh đứng sững.

Tôi nhìn anh.

“Có chuyện gì?”

Anh không trả lời.

Luật sư chậm rãi nói:

“Ông Tống đã biết chuyện trong gia đình từ lâu.”

Mẹ chồng tái mặt.

“Ông ấy biết gì?”

“Biết chuyện căn nhà.”

Luật sư nhìn bà.

“Và biết cả việc có người đang tìm cách thay đổi giấy tờ tài sản.”

Tống Nghiên lập tức ngồi bật dậy.

“Không!”

Một tiếng hét khiến tất cả mọi người giật mình.

Cô ta nhìn luật sư.

“Ông không được nói!”

Luật sư im lặng.

Hạo Dương nhìn em gái.

“Nghiên…”

Cô ta bắt đầu run.

Tôi đứng bên cạnh, không nói gì.

Bởi lúc này tôi hiểu.

**Chuyện tôi bị đổ lỗi chỉ là màn mở đầu.**

Vụ ngã cầu thang không phải mục đích cuối cùng.

Có người đang muốn dùng tôi làm vật thế mạng cho một chuyện lớn hơn.

Và người đó…

có thể đang ở ngay trong gia đình này.

Chương 3 – Sự thật dưới chiếc hộp gỗ

Đêm hôm đó, Hạo Dương đưa tôi về nhà.

Suốt quãng đường, anh không nói một lời.

Đèn đường Nam Kinh lướt qua cửa kính.

Tôi nhìn bóng mình phản chiếu trên cửa xe.

Mệt mỏi.

Nhưng trong lòng lại tỉnh táo lạ thường.

Khi về đến nhà, Hạo Dương hỏi:

“Em có từng nghi ngờ anh không?”

Tôi nhìn anh.

“Có.”

Anh khựng lại.

“Từ bao giờ?”

“Từ lúc anh bắt em quỳ mà không hỏi em một câu.”

Hạo Dương cúi đầu.

“Anh xin lỗi.”

“Em biết.”

“Nhưng anh muốn sửa.”

Tôi không đáp.

Anh bước tới.

“Cho anh một cơ hội.”

Tôi nhìn anh thật lâu.

“Cơ hội không phải do anh xin.”

“Vậy do ai?”

“Do sự thật.”

Ngay lúc đó, điện thoại của tôi rung lên.

Một tin nhắn lạ.

Chỉ có một dòng:

**“Muốn biết ai đã đẩy Tống Nghiên vào tình cảnh này, hãy mở chiếc hộp gỗ trong phòng làm việc của bố chồng cô.”**

Tôi đưa điện thoại cho Hạo Dương.

Anh đọc xong.

“Không thể nào.”

“Anh biết chiếc hộp đó?”

“Bố có một chiếc hộp gỗ cũ.”

“Ở đâu?”

“Phòng làm việc.”

Chúng tôi đi lên tầng.

Căn phòng của bố chồng tối om.

Hạo Dương bật đèn.

Mùi gỗ cũ và giấy tờ phả ra.

Anh mở ngăn kéo.

Không có gì.

Tôi nhìn quanh.

“Anh nói chiếc hộp ở đâu?”

“Bố từng bảo không được động vào.”

Tôi đi đến chiếc tủ thấp sát tường.

Bên dưới có một khoảng trống.

Tôi cúi xuống.

“Ở đây.”

Một chiếc hộp gỗ màu nâu sẫm được kéo ra.

Trên nắp có một dấu triện đỏ cũ.

Hạo Dương nhìn nó.

“Đây là của ông nội.”

Tôi đặt chiếc hộp lên bàn.

Khóa không có chìa.

Nhưng phía sau hộp có một khe nhỏ.

Tôi lấy chiếc chìa khóa mà luật sư đưa lúc chiều.

Ổ khóa bật mở.

Nắp hộp từ từ nâng lên.

Bên trong là một tập hồ sơ.

Một chiếc USB.

Và một bức thư viết tay.

Hạo Dương cầm bức thư lên.

Anh đọc được vài dòng thì sắc mặt trắng bệch.

“Bố biết…”

“Biết gì?”

Anh đưa thư cho tôi.

Trong thư, bố chồng viết rằng ông đã phát hiện có người âm thầm can thiệp vào giấy tờ tài sản của gia đình.

Ông không chỉ nghi ngờ một người.

Ông còn để lại bằng chứng.

Tôi mở tập hồ sơ.

Tên của Tống Nghiên xuất hiện.

Nhưng bên cạnh lại có một cái tên khác.

**Mẹ chồng tôi.**

Hạo Dương chết lặng.

“Không…”

Tôi nhìn anh.

“Anh đọc tiếp đi.”

Hồ sơ cho thấy mẹ chồng đã nhiều lần tìm cách thuyết phục chồng thay đổi quyền sở hữu căn nhà.

Nhưng ông Tống không đồng ý.

Sau đó, Nghiên bắt đầu gây áp lực.

Vụ việc hôm nay chỉ là một phần trong kế hoạch khiến tôi mang tiếng, rời khỏi gia đình và mất quyền liên quan đến tài sản.

Hạo Dương lùi lại.

“Anh không tin.”

Tôi nhẹ giọng:

“Anh không cần tin em. Tin vào những gì bố anh để lại.”

Đúng lúc đó, cửa phòng bật mở.

Mẹ chồng đứng ngoài.

Bà nhìn chiếc hộp trên bàn.

Khuôn mặt lập tức biến sắc.

“Các con đang làm gì?”

Hạo Dương quay lại.

“Mẹ.”

Bà bước vào.

“Đưa đây.”

“Không.”

“Đưa cho mẹ!”

Hạo Dương giữ chặt tập hồ sơ.

“Có phải mẹ làm không?”

Mẹ chồng đứng bất động.

“Con nói gì?”

“Có phải mẹ và Nghiên đã cố thay đổi giấy tờ tài sản?”

Bà im lặng.

Tôi nhìn bà.

“Và có phải mẹ cố tình đổ chuyện hôm nay cho con?”

Mắt bà đỏ lên.

“Cô biết gì mà nói?”

“Con biết đủ.”

Bà bật khóc.

“Các con nghĩ mẹ muốn thế sao?”

Hạo Dương sững người.

Mẹ chồng ngồi xuống ghế.

“Bố con đã hứa sẽ để lại căn nhà cho Nghiên.”

“Nhưng bố không làm vậy.”

“Vì ông ấy luôn thiên vị con!”

Hạo Dương im lặng.

Bà tiếp tục:

“Nghiên sợ mất tất cả. Mẹ chỉ muốn bảo vệ con bé.”

Tôi hỏi:

“Bằng cách đổ lỗi cho con?”

Mẹ chồng cúi đầu.

“Lúc đó mẹ hoảng.”

“Nhưng mẹ đã biết con không đẩy em ấy.”

Bà không trả lời.

Tôi hiểu.

Đó chính là điều khiến tôi đau nhất.

Không phải vì bà ghét tôi.

Mà vì bà đã biết tôi vô tội nhưng vẫn chọn hy sinh tôi để bảo vệ con gái mình.

Hạo Dương đứng giữa hai người.

Một lúc lâu sau, anh nói:

“Mẹ, chuyện này phải được nói rõ.”

Mẹ chồng ngẩng lên.

“Con muốn làm gì?”

“Đưa toàn bộ hồ sơ cho luật sư.”

Bà bật khóc.

“Nó là em gái con!”

“Con biết.”

Hạo Dương nhìn sang tôi.

“Nhưng cô ấy cũng là vợ con.”

Tôi sững lại.

Đó là lần đầu tiên trong đêm ấy, tôi cảm thấy người đàn ông trước mặt mình thực sự đứng về phía tôi.

Sáng hôm sau, luật sư đến.

Các giấy tờ được kiểm tra lại.

Những hiểu lầm dần được làm rõ.

Tống Nghiên cũng thừa nhận cô đã cố tình khiến mọi người nghĩ tôi đẩy mình.

Không ai bị làm nhục.

Không ai phải trả giá bằng những lời cay nghiệt.

Nhưng gia đình ấy không thể trở lại như trước.

Vài tuần sau, tôi đứng bên cửa sổ căn hộ.

Hạo Dương bước tới.

“Em vẫn muốn rời đi?”

Tôi nhìn thành phố bên dưới.

“Em chưa biết.”

Anh gật đầu.

“Anh sẽ chờ.”

Tôi quay sang.

“Anh không sợ em không quay lại sao?”

Anh cười buồn.

“Có.”

“Vậy sao còn chờ?”

“Vì lần này, anh muốn em tự lựa chọn.”

Tôi im lặng.

Ngoài cửa sổ, trời Nam Kinh bắt đầu sáng.

Tôi chợt nhận ra, có những gia đình tưởng như tan vỡ chỉ vì một lời nói dối.

Nhưng cũng có những cuộc hôn nhân chỉ thực sự bắt đầu…

sau khi cả hai cùng nhìn thẳng vào sự thật.

Tôi khép rèm cửa.

Chiếc điện thoại trên bàn bất ngờ sáng lên.

Một tin nhắn mới xuất hiện.

**“Cô tưởng mọi chuyện đã kết thúc rồi sao?”**

Tôi nhìn màn hình.

Một bức ảnh được gửi kèm.

Đó là ảnh chụp một người đàn ông đứng trước căn nhà cũ ở Tô Châu.

Tôi nhận ra ông ta.

**Đó chính là người mà bố chồng từng tin tưởng nhất.**

Tôi ngẩng đầu nhìn Hạo Dương.

“Có lẽ… chúng ta vẫn còn một chuyện chưa biết.”

Hạo Dương cầm điện thoại.

Hai chúng tôi nhìn nhau.

Và lần đầu tiên, tôi hiểu rằng câu chuyện của gia đình này…

**có lẽ chỉ vừa bước sang chương tiếp theo.**

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.

Nhận xét