#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
CHƯƠNG 1 – CHIẾC VÒNG TRÊN BÀN CƠM
“Cởi chiếc vòng xuống.”
Giọng bà Lý lạnh đến mức cả căn phòng đang ồn ào bỗng im bặt.
Tôi ngẩng đầu.
Trên bàn ăn, hơn mười người họ hàng nhà chồng đang ngồi. Những chiếc bát sứ men xanh trắng phản chiếu ánh đèn vàng ấm áp. Ngoài cửa sổ là màn đêm của Nam Kinh, từng dãy đèn đường kéo dài dưới hàng cây ngô đồng.
Tôi nhìn xuống cổ tay mình.
Chiếc vòng ngọc bích màu xanh nhạt vẫn nằm yên trên đó.
Nó đã ở bên tôi gần ba năm.
Ba năm kể từ ngày tôi bước vào căn nhà này.
Ba năm kể từ ngày bà Lý tự tay đeo nó cho tôi, trước mặt tất cả họ hàng, rồi nói:
“Đây là đồ gia truyền của nhà họ Lý. Từ nay con là người của gia đình này.”
Vậy mà hôm nay, chính bà lại muốn lấy nó về.
Tôi không trả lời ngay.
Bà Lý nhíu mày.
“Sao? Không nghe thấy mẹ nói à?”
Chồng tôi, Lý Hạo, khẽ đặt đũa xuống.
“Mẹ, hôm nay là sinh nhật bác cả. Có chuyện gì thì để sau hãy nói.”
Bà Lý lập tức quay sang con trai.
“Con còn bênh nó?”
“Con chỉ nghĩ…”
“Con nghĩ cái gì?”
Bà đập nhẹ tay xuống bàn.
“Ba năm rồi, nó bước vào nhà này mà có ngày nào khiến mẹ yên lòng chưa?”
Tôi vẫn im lặng.
Thật ra, tôi đã quen với những lời như vậy.
Từ ngày kết hôn, tôi chuyển từ Tô Châu đến Nam Kinh sống cùng gia đình chồng. Tôi làm việc tại một công ty thiết kế nội thất, sáng đi làm, tối về lo cơm nước. Những ngày cuối tuần, tôi dọn dẹp nhà cửa, mua thực phẩm, chăm sóc bố chồng bị đau khớp.
Nhưng trong mắt mẹ chồng, tất cả những việc ấy chưa bao giờ đủ.
“Con dâu nhà người ta sáng dậy đã quét nhà, nấu cháo cho bố mẹ chồng.”
“Con dâu nhà người ta cuối tuần biết đưa mẹ đi mua sắm.”
“Cô thì sao?”
Mỗi câu nói đều như một chiếc kim nhỏ.
Không đủ đau để tôi phản ứng.
Nhưng đủ nhiều để khiến tôi mệt mỏi.
Tối nay cũng vậy.
Bà Lý chỉ vào đống bát đĩa trên bàn.
“Ăn xong cô rửa hết. Sáng mai dậy sớm nấu cháo. Trưa mai họ hàng còn ở đây, cô chuẩn bị thêm mấy món.”
Một người cô họ cười khẽ.
“Tiểu Uyển, mẹ chồng cô khó tính thật đấy.”
Tôi cười nhạt.
“Không sao ạ.”
Bà Lý lập tức nói:
“Không sao cái gì? Tôi nói cô thì cô cứ nghe. Làm dâu thì phải biết nghe lời, đừng tưởng lấy được con trai tôi là có quyền.”
Không khí đông cứng.
Tôi nhìn sang Lý Hạo.
Anh tránh ánh mắt tôi.
Khoảnh khắc ấy, tôi bỗng hiểu.
Không phải anh không nghe thấy.
Chỉ là anh không muốn đứng về phía tôi.
Tôi cúi đầu, tiếp tục gắp thức ăn.
Suốt bữa cơm, tôi không nói thêm một câu.
Đến khi mọi người bắt đầu uống trà, bà Lý lại đưa mắt về phía cổ tay tôi.
“Chiếc vòng.”
Tôi đặt chén trà xuống.
“Vâng?”
“Tháo ra.”
Lần này, giọng bà dứt khoát hơn.
Tôi nhìn chiếc vòng.
“Vì sao ạ?”
“Đồ của nhà họ Lý, tôi muốn lấy lại thì cần lý do sao?”
Một người họ hàng bên cạnh khẽ nói:
“Đúng rồi. Đồ gia truyền vốn phải truyền trong nhà.”
Tôi không đáp.
Ngón tay chậm rãi chạm vào chiếc vòng.
Trong đầu tôi bất chợt hiện lên hình ảnh ba năm trước.
Ngày cưới.
Bà Lý đã nắm tay tôi trước mặt họ hàng.
“Tiểu Uyển, mẹ không có con gái. Từ nay con cũng giống như con gái mẹ.”
Rồi bà đeo chiếc vòng này cho tôi.
“Đây là thứ bà nội Hạo để lại.”
Tôi từng rất xúc động.
Tôi đã nghĩ mình thật sự được gia đình này chấp nhận.
Nhưng hóa ra, có những lời nói nghe rất đẹp chỉ tồn tại cho đến khi người ta muốn lấy lại thứ đã trao.
Tôi tháo vòng.
Đặt nó lên lòng bàn tay.
Bà Lý lập tức đưa tay ra.
Nhưng trước khi trao nó cho bà, tôi ngẩng đầu.
“Mẹ muốn lấy lại thứ này cũng được.”
Cả bàn ăn im phăng phắc.
Tôi nhẹ nhàng nói tiếp:
“Nhưng mẹ nên biết… nó vốn thuộc về ai.”
Bà Lý khựng lại.
Lý Hạo nhìn tôi.
“Uyển…”
Tôi quay sang anh.
“Anh không cần giải thích.”
Bà Lý cau mày.
“Cô đang nói cái gì?”
Tôi đặt chiếc vòng xuống bàn.
“Chiếc vòng này không phải của nhà họ Lý.”
Một tiếng “cạch” vang lên.
Chiếc chén trong tay bác cả dừng giữa không trung.
Bà Lý đứng bật dậy.
“Cô nói lại xem?”
Tôi bình tĩnh nhìn bà.
“Chiếc vòng này vốn thuộc về mẹ ruột của tôi.”
Không ai nói gì.
Lý Hạo sững người.
“Mẹ em?”
Tôi gật đầu.
“Đúng.”
Bà Lý nhìn tôi chằm chằm.
“Không thể nào.”
“Có thể.”
Tôi lấy từ túi xách ra một chiếc hộp gỗ nhỏ.
Đặt lên bàn.
“Ba năm trước, mẹ đưa chiếc vòng này cho tôi. Nhưng mẹ không biết trước đó nó đã được mẹ tôi gửi cho bà.”
Sắc mặt bà Lý lập tức thay đổi.
Tôi mở hộp.
Bên trong là một tấm ảnh cũ đã hơi ngả màu.
Trong ảnh là hai người phụ nữ trẻ đứng trước một căn nhà cổ ở Tô Châu.
Một người là mẹ tôi.
Người còn lại…
Là bà Lý.
Lý Hạo nhìn bức ảnh, sắc mặt trắng bệch.
“Mẹ… hai người quen nhau?”
Bà Lý không trả lời.
Tôi nhìn bà.
“Có lẽ đã đến lúc mọi người biết chuyện xảy ra hai mươi tám năm trước.”
Bàn tay bà Lý run lên.
“Cô lấy bức ảnh này ở đâu?”
Tôi khép hộp lại.
“Trong căn nhà cũ của mẹ tôi.”
Tôi đứng dậy.
“Và còn một thứ khác.”
Bà Lý nhìn tôi.
Tôi lấy ra một phong thư cũ.
Trên mặt phong thư chỉ có một dòng chữ:
**Gửi chị Lý, nếu một ngày Tiểu Uyển biết được sự thật, xin chị đừng giấu nó nữa.**
Lần đầu tiên trong ba năm, tôi nhìn thấy vẻ hoảng hốt thật sự trên khuôn mặt mẹ chồng.
Nhưng tôi chưa mở thư.
Bởi vì tôi biết…
Sự thật trong đó có thể khiến cuộc hôn nhân của tôi thay đổi mãi mãi.
CHƯƠNG 2 – BỨC THƯ KHÔNG ĐƯỢC GỬI
Sau bữa cơm, mọi người lần lượt rời đi.
Căn nhà rộng lớn ở Nam Kinh trở nên yên tĩnh đến đáng sợ.
Bà Lý ngồi một mình trong phòng khách.
Trên bàn, chiếc vòng ngọc vẫn nằm nguyên đó.
Tôi đứng cách bà vài bước.
Lý Hạo ở giữa hai chúng tôi.
Anh nhìn mẹ.
Rồi nhìn tôi.
“Rốt cuộc chuyện này là thế nào?”
Không ai trả lời.
Một lúc lâu sau, bà Lý mới lên tiếng.
“Uyển, đưa bức thư cho mẹ.”
“Không.”
Tôi trả lời rất nhẹ.
“Con muốn biết trước.”
Bà Lý nhắm mắt.
“Có những chuyện không biết sẽ tốt hơn.”
Tôi bật cười.
“Ba năm qua, con đã nghe câu này quá nhiều rồi.”
Tôi đặt phong thư xuống bàn.
“Con từng nghĩ chỉ cần con đối xử tốt với mọi người thì một ngày nào đó mẹ sẽ thật sự coi con là người nhà.”
Bà Lý ngẩng lên.
“Nhưng mẹ chưa từng nói con không phải người nhà.”
“Những lời mẹ nói trong bữa cơm hôm nay thì có khác gì đâu?”
Bà im lặng.
Tôi nhìn bà.
“Con có thể làm việc nhà. Có thể chăm sóc bố mẹ. Có thể nhường nhịn mọi chuyện.”
Tôi dừng lại.
“Nhưng con không thể sống mãi trong một gia đình mà mình luôn phải chứng minh mình xứng đáng.”
Lý Hạo cúi đầu.
“Uyển…”
Tôi nhìn anh.
“Anh cũng có lỗi.”
Anh sững lại.
“Anh?”
“Đúng.”
Tôi nói:
“Anh biết mẹ thường xuyên nói những lời đó với em. Nhưng mỗi lần em cần anh lên tiếng, anh đều bảo em nhịn một chút.”
Lý Hạo không phản bác.
Vì anh biết tôi nói đúng.
Tôi mở phong thư.
Bên trong là một tờ giấy viết tay.
Nét chữ đã cũ nhưng vẫn rõ.
Tôi đọc từng dòng.
“Mình à,
Nếu chị đang đọc lá thư này, có lẽ tôi đã không còn cơ hội nói chuyện trực tiếp với chị.
Tôi biết chị vẫn giữ lời hứa năm đó.
Nhưng Tiểu Uyển không còn là đứa trẻ nữa.
Con bé có quyền biết sự thật.
Chiếc vòng ngọc tôi gửi chị không phải để chị giữ cho riêng mình.
Tôi gửi nó vì tôi tin chị sẽ bảo vệ con bé.
Nếu sau này con bé bước vào nhà họ Lý, xin chị đừng để con bé chịu những điều mà chúng ta từng chịu.”
Tôi dừng lại.
Ngực tôi nặng trĩu.
Bà Lý cúi đầu.
Lý Hạo hỏi:
“Chuyện gì đã xảy ra?”
Bà không nói.
Tôi tiếp tục đọc.
“Chị từng hỏi tôi tại sao không mang con bé đi.
Tôi đã không thể.
Năm đó, cha của Tiểu Uyển gặp khó khăn trong công việc. Gia đình tôi phải rời Tô Châu. Tôi đã gửi con bé về quê ngoại một thời gian và nhờ chị chăm sóc.
Nhưng sau đó…”
Dòng chữ phía dưới bị nhòe.
Có lẽ người viết đã khóc.
Tôi siết chặt lá thư.
“Sau đó thì sao?”
Bà Lý khẽ nói:
“Đủ rồi.”
Tôi nhìn bà.
“Không.”
Bà đứng dậy.
“Uyển!”
“Con muốn biết.”
Giọng tôi lần đầu tiên cao lên.
“Con muốn biết tại sao mẹ ruột con lại tin mẹ đến mức gửi chiếc vòng này cho mẹ.”
Bà Lý nhìn tôi rất lâu.
Cuối cùng, bà ngồi xuống.
“Ngày đó… mẹ con và mẹ từng là bạn thân.”
Tôi sững người.
“Nhưng không chỉ vậy.”
Bà Lý nói tiếp:
“Hai gia đình từng làm ăn chung. Sau một biến cố, gia đình mẹ con mất gần như tất cả.”
“Vậy tại sao mẹ lại có chiếc vòng?”
“Bởi vì mẹ con nhờ mẹ giữ.”
“Tại sao?”
Bà Lý im lặng.
Lý Hạo bước tới.
“Mẹ.”
Bà nhìn con trai.
“Có một bí mật mà mẹ đã giấu hơn hai mươi năm.”
Tôi cảm thấy lòng bàn tay lạnh đi.
“Bí mật gì?”
Bà Lý nhìn tôi.
“Chiếc vòng đó… không chỉ là vật kỷ niệm.”
Bà chỉ vào mặt trong của vòng.
Tôi nhìn kỹ.
Trước đây tôi chưa từng để ý.
Bên trong lớp ngọc có một ký hiệu nhỏ.
Hình một đóa hoa sen cách điệu.
Bà nói:
“Đó là dấu hiệu của một xưởng ngọc lâu đời ở Tô Châu.”
Tôi nhíu mày.
“Thì sao?”
“Chiếc vòng này được làm theo một đơn đặt hàng đặc biệt.”
“Của ai?”
Bà Lý không trả lời.
Lý Hạo đột nhiên nói:
“Của ông nội.”
Tôi quay sang anh.
“Ông nội?”
“Đúng.”
Anh nói:
“Ông nội từng đặt một bộ trang sức ngọc cho con gái ông.”
Tôi sững người.
“Nhưng nhà họ Lý chỉ có một cô con gái…”
Lý Hạo im lặng.
Bà Lý cúi đầu.
“Đó là điều mẹ đã muốn nói với con.”
Tôi nhìn bà.
“Mẹ đang nói gì vậy?”
Bà Lý lấy từ ngăn kéo ra một quyển sổ cũ.
Bìa đã bạc màu.
Bà đặt nó trước mặt tôi.
“Ông nội Hạo có một người con gái.”
Tôi mở sổ.
Bên trong là những trang ghi chép về gia đình.
Tên của cha chồng tôi.
Tên của bác cả.
Rồi đến một cái tên khác.
**Lý Thanh Hà.**
Tôi chết lặng.
“Đây là…”
“Cô ấy là con gái thứ hai của ông nội.”
Bà Lý nói.
“Nhưng mọi người luôn nói ông nội chỉ có hai người con trai.”
“Bởi vì sau một chuyện xảy ra năm đó, cái tên ấy đã biến mất khỏi gia phả.”
Tôi nhìn chằm chằm trang giấy.
“Chuyện gì?”
Bà Lý không trả lời.
Lý Hạo cầm quyển sổ.
“Vậy cô ấy là ai?”
Bà Lý nhìn tôi.
“Là mẹ ruột của con.”
Căn phòng im lặng.
Tôi nghe rõ tiếng đồng hồ treo tường.
Từng nhịp.
Từng nhịp.
Tôi không biết mình đã đứng như vậy bao lâu.
Mẹ tôi…
Là con gái của ông nội nhà họ Lý?
Vậy tại sao suốt bao nhiêu năm, tôi chưa từng nghe ai nhắc đến?
Tại sao mẹ tôi sống cả đời mà chưa bao giờ nói mình có một gia đình như vậy?
Tại sao bà Lý lại biết tất cả?
Và tại sao bà từng đối xử với tôi như thể tôi là người ngoài?
Tôi ngẩng đầu.
“Còn một chuyện.”
Bà Lý khẽ hỏi:
“Chuyện gì?”
“Tại sao mẹ lại luôn muốn lấy chiếc vòng về?”
Bà không nói.
Tôi hiểu.
Chiếc vòng không chỉ là kỷ vật.
Nó là bằng chứng.
Bằng chứng cho mối quan hệ mà gia đình này đã cố gắng che giấu.
Lý Hạo nhìn mẹ.
“Mẹ, còn chuyện gì nữa?”
Bà Lý im lặng rất lâu.
Cuối cùng bà nói:
“Có.”
Tôi nhìn bà.
“Ba năm trước, khi mẹ đưa chiếc vòng cho con…”
Bà dừng lại.
“Không phải mẹ muốn trao nó cho con.”
“Vậy mẹ muốn làm gì?”
“Mẹ muốn kiểm tra xem…”
Bà nghẹn lời.
“Xem con có phải thật sự là con gái của Thanh Hà hay không.”
Tôi chết lặng.
“Kiểm tra?”
“Có một người từng nói với mẹ rằng con không phải con ruột của Thanh Hà.”
Tôi cảm thấy đầu óc quay cuồng.
Lý Hạo lập tức hỏi:
“Ai nói?”
Bà Lý nhìn về phía cửa.
Đúng lúc ấy, tiếng chuông cửa vang lên.
Một lần.
Rồi lần thứ hai.
Bà Lý lập tức biến sắc.
Lý Hạo đi ra mở cửa.
Một người phụ nữ khoảng ngoài năm mươi đứng bên ngoài.
Bà ấy mặc áo khoác màu be, mái tóc điểm bạc, trên tay cầm một chiếc túi vải cũ.
Vừa nhìn thấy bà, mẹ chồng tôi lập tức đứng bật dậy.
“Chị…”
Người phụ nữ nhìn tôi.
Ánh mắt bà dừng lại trên chiếc vòng.
Rồi bà thở dài.
“Cuối cùng con cũng biết rồi.”
Tôi nhìn bà.
“Bà là ai?”
Bà không trả lời ngay.
Chỉ lấy từ túi ra một bức ảnh.
Đặt lên bàn.
Trong ảnh là mẹ tôi lúc còn trẻ.
Bên cạnh bà…
Là một cô bé khoảng năm tuổi.
Tôi nhìn khuôn mặt cô bé.
Đó chính là tôi.
Nhưng phía sau bức ảnh còn có một người.
Một người đàn ông.
Tôi nhìn kỹ.
Sắc mặt Lý Hạo lập tức thay đổi.
“Người này…”
Tôi quay sang anh.
“Anh biết ông ấy?”
Anh không trả lời.
Người phụ nữ lên tiếng:
“Đó là người mà mẹ con đã tìm suốt những năm cuối đời.”
Tôi cảm thấy tim mình đập mạnh.
“Ông ấy là ai?”
Bà nhìn tôi.
“Cha ruột của con.”
CHƯƠNG 3 – NGƯỜI TRỞ VỀ SAU HAI MƯƠI TÁM NĂM
Tôi ngồi bất động.
Hai chữ “cha ruột” vang lên trong đầu hết lần này đến lần khác.
Cha tôi đã qua đời khi tôi còn nhỏ.
Ít nhất…
Đó là điều mẹ từng nói.
Tôi quay sang bà Lý.
“Mẹ biết chuyện này?”
Bà gật đầu rất khẽ.
“Từ lâu.”
“Vậy tại sao mẹ chưa từng nói với con?”
“Vì mẹ con muốn mẹ giữ bí mật.”
Tôi bật cười, nhưng khóe mắt nóng lên.
“Bí mật?”
Tôi nhìn chiếc vòng trên bàn.
“Cả đời con chỉ muốn biết mình đến từ đâu.”
“Nhưng mọi người đều chọn giấu con.”
Người phụ nữ lạ mặt thở dài.
“Tiểu Uyển, không phải ai cũng muốn lừa con.”
Tôi nhìn bà.
“Vậy bà là ai?”
“Ta tên là Trần Lan.”
Bà ngồi xuống.
“Ta từng làm việc cho gia đình ông nội con.”
Tôi im lặng.
Bà tiếp tục:
“Ngày đó, mẹ con và cha con yêu nhau. Nhưng hai gia đình xảy ra mâu thuẫn lớn. Ông nội con không chấp nhận cuộc hôn nhân ấy.”
“Vì sao?”
“Vì cha con không thuộc gia đình mà ông ấy muốn kết thân.”
Tôi cúi đầu.
Chuyện tưởng như đã bị chôn vùi trong quá khứ bỗng trở nên rõ ràng hơn.
Trần Lan lấy ra một chiếc chìa khóa nhỏ.
“Sau khi mẹ con qua đời, bà ấy nhờ ta giữ thứ này.”
“Thứ gì?”
“Một chiếc tủ.”
“Tủ?”
“Ở căn nhà cũ tại Tô Châu.”
Tôi nhìn bà.
“Trong đó có gì?”
“Những thứ liên quan đến cha con.”
Lý Hạo lập tức nói:
“Ngày mai chúng ta đi.”
Tôi quay sang anh.
“Anh muốn đi cùng?”
Anh nhìn tôi.
“Đây là chuyện của em. Nhưng anh là chồng em.”
Tôi không nói gì.
Trong lòng tôi vẫn còn giận anh.
Nhưng lần đầu tiên sau rất lâu, tôi nhìn thấy sự nghiêm túc trong ánh mắt anh.
Anh nói:
“Anh xin lỗi.”
Tôi im lặng.
“Anh đã nghĩ chỉ cần mẹ vui thì mọi chuyện sẽ ổn.”
Anh cúi đầu.
“Anh sai rồi.”
Tôi nhìn anh.
“Anh có biết điều làm em thất vọng nhất là gì không?”
Anh ngẩng lên.
“Không phải mẹ anh coi thường em.”
“Vậy là gì?”
“Là khi em bị tổn thương, anh luôn chọn im lặng.”
Anh không nói được gì.
Tôi quay đi.
“Em chưa thể tha thứ ngay.”
“Anh hiểu.”
“Nhưng nếu anh thật sự muốn sửa…”
Tôi nhìn thẳng vào anh.
“Thì từ bây giờ đừng im lặng nữa.”
Anh gật đầu.
“Được.”
Sáng hôm sau, chúng tôi đến Tô Châu.
Căn nhà cũ của mẹ nằm trong một con ngõ nhỏ gần khu phố cổ.
Tường trắng.
Mái ngói đen.
Một cây hải đường già nghiêng mình bên hiên.
Tôi đứng trước cánh cửa gỗ rất lâu.
Tôi từng sống ở đây khi còn nhỏ.
Nhưng ký ức chỉ còn những mảnh vụn.
Một chiếc đèn giấy.
Mùi trà.
Tiếng mẹ gọi tôi vào ăn cơm.
Và một người đàn ông cao lớn đứng ngoài sân.
Tôi không nhớ khuôn mặt ông.
Nhưng tôi nhớ bàn tay ông từng đặt lên đầu mình.
Chúng tôi tìm thấy chiếc tủ trong căn phòng phía sau.
Ổ khóa cũ.
Chiếc chìa khóa của Trần Lan vừa vặn.
Tách.
Cánh tủ mở ra.
Bên trong không có vàng bạc.
Chỉ có vài cuốn sổ, một hộp gỗ và một tập hồ sơ.
Tôi mở tập hồ sơ đầu tiên.
Là giấy tờ của mẹ.
Tập thứ hai…
Là giấy khai sinh cũ của tôi.
Tôi nhìn tên cha.
Hai bàn tay run lên.
Không phải cái tên mà tôi đã nghe suốt thời thơ ấu.
Một cái tên hoàn toàn khác.
Tôi ngẩng đầu.
“Không thể nào…”
Lý Hạo đứng cạnh tôi.
“Có chuyện gì?”
Tôi đưa tờ giấy cho anh.
Anh đọc.
Sắc mặt thay đổi.
“Người này…”
“Anh biết?”
“Anh từng nghe ông nội nhắc đến.”
Tôi hỏi:
“Ông ấy là ai?”
Anh đáp:
“Là Lâm Quốc Vinh.”
Tôi khựng lại.
Cái tên đó rất quen.
Không phải với tôi.
Mà với gia đình chồng.
Tôi lập tức hiểu.
“Ông ấy có liên quan đến nhà họ Lý?”
Lý Hạo gật đầu.
“Ông ấy từng là đối tác làm ăn của ông nội.”
Tôi nhìn những giấy tờ trước mặt.
Vậy là mẹ tôi không hề bịa ra quá khứ.
Bà đã cố bảo vệ tôi khỏi một câu chuyện mà chính bà cũng không muốn tôi biết.
Tôi mở chiếc hộp gỗ cuối cùng.
Bên trong là một lá thư.
Nét chữ của mẹ.
“Tiểu Uyển,
Nếu con đọc được lá thư này, nghĩa là con đã đủ lớn để tự quyết định mình muốn sống thế nào.
Mẹ từng nghĩ giấu con là cách bảo vệ con.
Nhưng mẹ đã sai.
Con không cần mang theo những chuyện của thế hệ trước.
Con cũng không cần trả thù bất kỳ ai.
Điều mẹ mong nhất là con được sống một cuộc đời mà không phải cúi đầu trước bất kỳ người nào chỉ vì họ cho rằng họ có quyền quyết định giá trị của con.
Chiếc vòng con đang giữ không phải để chứng minh con thuộc về gia đình nào.
Nó chỉ là lời nhắc rằng con luôn có quyền lựa chọn mình muốn trở thành ai.”
Tôi đọc đến đó thì nước mắt rơi xuống.
Không phải vì đau.
Mà vì cuối cùng tôi cũng hiểu.
Chiếc vòng chưa bao giờ là thứ quyết định tôi thuộc về đâu.
Nó chỉ giúp tôi tìm lại một phần quá khứ đã mất.
Tối hôm ấy, chúng tôi trở về Nam Kinh.
Bà Lý đứng trước cửa.
Tôi bước vào.
Bà nhìn cổ tay tôi.
Chiếc vòng vẫn ở đó.
Bà hỏi:
“Con không trả lại sao?”
Tôi nhìn bà.
“Không.”
Bà ngạc nhiên.
Tôi nói:
“Mẹ đã từng muốn lấy nó vì nghĩ nó thuộc về nhà họ Lý.”
Tôi tháo vòng ra.
Đặt lên bàn.
“Nhưng mẹ đã nhầm.”
Bà nhìn tôi.
Tôi tiếp:
“Nó không thuộc về nhà họ Lý.”
“Cũng không thuộc về nhà họ Trần.”
“Nó thuộc về câu chuyện của mẹ con.”
Bà Lý im lặng.
Tôi đẩy chiếc vòng về phía bà.
“Mẹ có thể giữ nó.”
Bà không đưa tay nhận.
“Còn con?”
Tôi nhìn bà.
“Con không cần chiếc vòng để chứng minh mình là ai nữa.”
Lý Hạo đứng phía sau tôi.
Anh nhẹ nhàng nói:
“Mẹ, từ nay những chuyện trong nhà này không thể chỉ do mẹ quyết định.”
Bà Lý nhìn con trai.
Có lẽ đây là lần đầu tiên bà nghe anh nói như vậy.
Một lúc lâu sau, bà cúi đầu.
“Uyển…”
Tôi nhìn bà.
“Vâng?”
“Ba năm qua… mẹ đã đối xử với con không tốt.”
Tôi không trả lời.
“Mẹ xin lỗi.”
Căn phòng im lặng.
Tôi đã chờ câu xin lỗi này rất lâu.
Nhưng khi nó thật sự đến, tôi lại không thấy nhẹ nhõm như mình tưởng.
Bởi vì có những tổn thương không thể biến mất chỉ bằng một câu xin lỗi.
Tôi nói:
“Con chấp nhận lời xin lỗi.”
Bà ngẩng lên.
“Nhưng con cần thời gian.”
Bà gật đầu.
Tôi quay sang Lý Hạo.
“Chúng ta về phòng thôi.”
Anh đi theo tôi.
Đến cầu thang, tôi bỗng dừng lại.
Ngoài cửa sổ, ánh đèn Nam Kinh trải dài trong đêm.
Tôi nhìn chiếc vòng lần cuối.
Tôi từng nghĩ nó là sợi dây buộc mình vào một gia đình.
Nhưng giờ tôi hiểu.
Không phải ai trao cho mình một món đồ thì người đó có quyền quyết định cuộc đời mình.
Không phải bước vào một gia đình thì phải đánh mất chính mình.
Và càng không phải làm dâu thì phải cúi đầu trước mọi lời phán xét.
Tôi quay lại nhìn mẹ chồng.
“À, mẹ.”
Bà ngẩng lên.
“Ngày mai con vẫn sẽ chuẩn bị bữa sáng.”
Bà hơi sững người.
Tôi mỉm cười.
“Nhưng con sẽ chuẩn bị khi con muốn.”
“Không phải vì con sợ mẹ.”
Lý Hạo nhìn tôi.
Tôi nói tiếp:
“Con muốn gia đình này trở thành một gia đình thật sự.”
“Không phải một nơi mà ai lớn tiếng hơn thì người đó có quyền.”
Bà Lý nhìn tôi thật lâu.
Lần đầu tiên, bà không phản bác.
Tôi bước lên cầu thang.
Nhưng ngay khi cánh cửa phòng vừa khép lại, điện thoại của tôi rung lên.
Một tin nhắn từ số lạ.
Chỉ có một dòng:
**“Tiểu Uyển, nếu con đã biết chuyện về chiếc vòng, vậy con cũng nên biết tại sao mẹ con chưa bao giờ nói cho con biết sự thật về cha mình.”**
Tôi đứng chết lặng.
Tin nhắn thứ hai lập tức xuất hiện.
**“Ngày mai, đừng nói với bất kỳ ai rằng ta đã liên lạc với con.”**
Tôi nhìn màn hình.
Ngoài cửa sổ, thành phố vẫn sáng đèn.
Tôi chậm rãi siết chặt điện thoại.
Có lẽ tôi đã nhầm.
Chiếc vòng không phải là bí mật cuối cùng.
Nó chỉ là cánh cửa đầu tiên.
Và phía sau cánh cửa ấy…
Có thể còn một sự thật mà ngay cả mẹ chồng tôi cũng chưa từng biết.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
Nhận xét
Đăng nhận xét