Min menu

Pages

Ngay trong bữa tiệc kỷ niệm 10 năm ngày cưới, chồng tôi bất ngờ nắm tay nhân tình bước lên sân khấu rồi tuyên bố cô ấy mới là người xứng đáng đứng cạnh anh. Mẹ chồng lập tức yêu cầu tôi tháo nhẫn cưới và rời khỏi bữa tiệc trong sự chế giễu của mọi người. Tôi không khóc, chỉ lặng lẽ gọi cho một người và nói đúng một câu. Chưa đầy hai mươi phút sau, cánh cửa phòng tiệc bất ngờ mở ra...

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.

Chương 1: Bữa tiệc kỷ niệm và cuộc gọi chỉ có một câu

"Tháo chiếc nhẫn đó xuống."

Giọng của bà Tống, mẹ chồng của Thẩm Nhược Hy, vang lên giữa đại sảnh khách sạn năm sao ở Thượng Hải, khiến cả phòng tiệc đang rộn ràng bỗng rơi vào im lặng.

Ánh đèn sân khấu vẫn rực rỡ.

Màn hình LED phía sau vẫn đang chiếu những bức ảnh kỷ niệm mười năm hôn nhân của Thẩm Nhược Hy và Lục Cảnh Thần.

Nhưng ngay lúc mọi người còn đang chờ bài phát biểu cảm động của chú rể, Lục Cảnh Thần lại mỉm cười, nắm tay một cô gái trẻ mặc váy trắng bước lên sân khấu.

Người đàn ông từng hứa sẽ ở bên cô cả đời nhìn xuống hàng ghế khách mời rồi nói rõ ràng từng chữ:

"Xin lỗi mọi người. Có lẽ hôm nay tôi nên thành thật. Người phụ nữ thật sự xứng đáng đứng cạnh tôi... không phải Nhược Hy."

Cả khán phòng xôn xao.

Người phụ nữ bên cạnh anh khẽ cúi đầu, vẻ mặt e thẹn nhưng khóe môi lại thấp thoáng ý cười.

Lục Cảnh Thần siết chặt tay cô ta.

"Đây là Tô Mộng Dao. Chúng tôi yêu nhau đã hơn hai năm."

Một tiếng hít sâu vang lên từ nhiều phía.

"Trời ơi..."

"Anh ta nói gì vậy?"

"Ngay trong lễ kỷ niệm mười năm sao?"

Nhược Hy vẫn ngồi yên.

Ly trà trong tay cô chưa hề run.

Cô nhìn người đàn ông trên sân khấu bằng ánh mắt bình thản đến mức chính anh cũng khựng lại một nhịp.

Tô Mộng Dao khẽ kéo tay anh.

"Anh Cảnh Thần..."

Lục Cảnh Thần lấy lại bình tĩnh.

"Nhược Hy, chúng ta đều là người trưởng thành. Kéo dài cuộc hôn nhân này chỉ khiến cả hai đau khổ."

Bà Tống lập tức đứng dậy.

"Con trai nói đúng."

Bà bước lên vài bước, chỉ thẳng vào chiếc nhẫn cưới trên tay con dâu.

"Chiếc nhẫn đó không còn thuộc về cô nữa."

Một vài vị khách bắt đầu đưa mắt nhìn nhau.

Có người lén lấy điện thoại.

Có người cố tình tiến sát hơn để xem kịch.

Bà Tống cười nhạt.

"Cô làm dâu nhà họ Lục mười năm mà chẳng sinh được đứa con nào."

"Công ty của Cảnh Thần ngày càng lớn cũng đâu nhờ cô."

"Giờ người nó yêu là Mộng Dao. Cô nên biết điều."

Một người họ hàng phụ họa.

"Đúng vậy."

"Phụ nữ phải biết buông tay đúng lúc."

"Đừng làm mất mặt nhau."

Tiếng cười khe khẽ nổi lên từ vài bàn tiệc.

Tô Mộng Dao giả vờ áy náy.

"Chị Nhược Hy..."

"Em không cố ý khiến mọi chuyện thành ra thế này."

"Nhưng tình cảm không thể miễn cưỡng."

Cô ta nói xong còn cúi đầu thật thấp.

Hành động ấy khiến nhiều người tưởng cô ta mới là người chịu thiệt.

Nhược Hy lặng lẽ nhìn tất cả.

Mười năm.

Ba nghìn sáu trăm năm mươi ngày.

Cô từng cùng Lục Cảnh Thần thuê căn phòng nhỏ chưa đến bốn mươi mét vuông.

Cùng anh ăn mì gói suốt nhiều tháng.

Cùng anh thức trắng đêm chuẩn bị hồ sơ gọi vốn.

Ngày công ty đầu tiên mở cửa, người đứng sau quầy tiếp khách là cô.

Ngày công ty gặp khủng hoảng tài chính, người bán toàn bộ trang sức cưới cũng là cô.

Thậm chí...

Người đã âm thầm đưa tiền giúp công ty vượt qua lần suýt phá sản năm ấy...

Vẫn là cô.

Chỉ tiếc...

Không ai biết.

Ngay cả Lục Cảnh Thần cũng chưa từng hỏi.

Anh luôn nghĩ mọi thành công đều đến từ tài năng của mình.

Nhược Hy khẽ đặt ly trà xuống.

"Anh nói xong chưa?"

Giọng cô bình tĩnh đến lạ.

Lục Cảnh Thần nhíu mày.

"Ý em là gì?"

"Nếu nói xong rồi..."

"Có phải đến lượt tôi?"

Anh khoanh tay.

"Được."

"Tôi cũng muốn nghe xem em còn gì để nói."

Mọi ánh mắt đều hướng về cô.

Ai cũng nghĩ cô sẽ khóc.

Hoặc van xin.

Hoặc chất vấn.

Nhưng không.

Nhược Hy chậm rãi tháo chiếc nhẫn cưới.

Cả khán phòng nín thở.

Cô đặt chiếc nhẫn lên chiếc bàn gần nhất.

"Được."

"Mười năm."

"Coi như tôi trả lại."

Lục Cảnh Thần khẽ cười.

"Em nghĩ như vậy là trưởng thành."

Bà Tống cũng thở phào.

"Tốt."

"Biết điều như vậy mới đúng."

Nhưng ngay sau đó...

Nhược Hy lấy điện thoại ra.

Cô mở danh bạ.

Ấn vào một số điện thoại đã nhiều năm không liên lạc.

Điện thoại chỉ đổ chuông một lần.

Đầu dây bên kia lập tức bắt máy.

Một giọng nam trầm ổn vang lên.

"Tiểu thư."

Nhược Hy chỉ nói đúng một câu.

"Tôi đồng ý."

Đầu dây bên kia im lặng hai giây.

Sau đó đáp ngắn gọn.

"Hiểu rồi."

Cuộc gọi kết thúc.

Chỉ vỏn vẹn mười giây.

Lục Cảnh Thần bật cười.

"Em định gọi ai?"

"Luật sư sao?"

"Hay bạn bè?"

Bà Tống khinh thường.

"Cô nghĩ còn ai giúp được cô?"

Một người họ hàng nói nhỏ.

"Chắc gọi người nhà đến đón."

"Thật đáng thương."

Tô Mộng Dao mỉm cười dịu dàng.

"Chị... nếu chị cần hỗ trợ chuyển đồ thì em sẽ giúp."

Nhược Hy nhìn cô ta.

Ánh mắt bình thản khiến nụ cười của Mộng Dao cứng lại.

"Không cần."

"Thứ tôi mang đến hôm nay... vốn không nhiều."

Lục Cảnh Thần cười nhạt.

"Đừng cố tỏ ra mạnh mẽ."

"Em chẳng còn gì cả."

Nhược Hy không đáp.

Cô chỉ ngồi xuống chiếc ghế gần nhất, rót thêm một tách trà.

Động tác chậm rãi như thể mọi chuyện vừa rồi hoàn toàn không liên quan đến mình.

Năm phút trôi qua.

Rồi mười phút.

Khách khứa bắt đầu xì xào.

"Cô ấy còn ngồi đó làm gì?"

"Không chịu đi à?"

"Mất mặt quá."

Bà Tống mất kiên nhẫn.

"Bảo vệ."

Hai nhân viên an ninh nhanh chóng bước tới.

"Thưa bà."

"Mời cô ấy ra ngoài."

Một người bảo vệ tiến đến trước mặt Nhược Hy.

"Thưa cô..."

Nhược Hy khẽ giơ tay.

"Đừng vội."

"Các anh sẽ không phải đưa tôi ra."

Bảo vệ hơi ngập ngừng.

Đúng lúc ấy...

Ở ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân dồn dập.

Tiếp theo là tiếng cửa thang máy mở liên tục.

Một nhân viên khách sạn chạy vội vào.

Sắc mặt tái đi.

"Thưa... thưa tổng giám đốc..."

Lục Cảnh Thần quay đầu.

"Có chuyện gì?"

Nhân viên nuốt khan.

"Bên ngoài..."

"Có rất nhiều xe vừa đến."

"Còn có..."

Anh ta chưa kịp nói hết.

"Cạch!"

Cánh cửa lớn của phòng tiệc bất ngờ mở tung.

Toàn bộ khách mời đồng loạt quay đầu nhìn về phía cửa.

Hơn mười người mặc âu phục đen bước vào trước, nhanh chóng đứng thành hai hàng ngay ngắn.

Không khí trong đại sảnh lập tức thay đổi.

Một người đàn ông tóc đã điểm bạc, mặc bộ vest may thủ công màu than, chậm rãi bước vào giữa sự cung kính của tất cả những người đi cùng.

Vừa nhìn thấy ông, sắc mặt của vài doanh nhân lớn trong phòng tiệc lập tức biến đổi.

Có người vô thức đứng bật dậy.

Có người không tin vào mắt mình.

Còn Lục Cảnh Thần... nụ cười trên môi dần biến mất.

Bởi người vừa bước vào chính là nhân vật mà ngay cả anh cũng chưa từng có cơ hội gặp trực tiếp.

Và điều khiến cả khán phòng chết lặng hơn cả...

Là sau khi dừng bước, người đàn ông ấy cúi đầu rất thấp trước Thẩm Nhược Hy rồi kính cẩn cất tiếng:

"Tiểu thư..."

"Tôi đến đón cô về nhà."

Chương 2: Thân phận thật sự của người con dâu bị xem thường

Cả đại sảnh chìm trong một khoảng lặng đến nghẹt thở.

Không còn tiếng cười.

Không còn tiếng bàn tán.

Chỉ còn âm thanh khe khẽ của điều hòa và hàng trăm ánh mắt kinh ngạc đổ dồn về phía người đàn ông tóc hoa râm đang cúi đầu trước Thẩm Nhược Hy.

Lục Cảnh Thần sững sờ.

Anh nhìn người đàn ông ấy rồi lại nhìn Nhược Hy, trong lòng dâng lên cảm giác bất an chưa từng có.

"Ông... ông gọi cô ấy là gì?"

Người đàn ông chậm rãi đứng thẳng người, chỉnh lại cúc áo vest.

Ánh mắt ông bình tĩnh lướt qua Lục Cảnh Thần, không hề có ý định trả lời.

Thái độ ấy khiến Cảnh Thần vô cùng khó chịu.

Trong giới kinh doanh Thượng Hải, anh cũng được xem là người có vị trí. Hiếm ai dám phớt lờ câu hỏi của anh như vậy.

Bà Tống bước lên trước.

"Xin hỏi ông là..."

Người đàn ông vẫn không nhìn bà.

Ông chỉ nhẹ giọng nói với Nhược Hy:

"Tiểu thư, xe đã chuẩn bị xong."

"Tổng giám đốc và các thành viên hội đồng quản trị đều đang chờ cô."

Nhược Hy khẽ gật đầu.

"Đợi tôi vài phút."

"Vâng."

Lời đối thoại ngắn gọn ấy càng khiến mọi người khó hiểu.

Tô Mộng Dao cố nặn ra nụ cười.

"Chị Nhược Hy..."

"Đây là bạn của chị sao?"

Nhược Hy quay sang nhìn cô ta.

"Không."

"Ông ấy làm việc cho gia đình tôi."

Cả căn phòng như bị ai đó nhấn nút dừng.

"..."

Một vài người tưởng mình nghe nhầm.

"Làm... làm việc?"

"Gia đình cô ấy?"

Bà Tống bật cười.

"Cô còn muốn diễn đến bao giờ?"

"Cô lấy đâu ra gia đình quyền thế?"

"Mười năm qua cô sống trong nhà họ Lục, ăn ở đều do nhà họ Lục lo liệu."

Nhược Hy nhìn mẹ chồng.

"Bà thật sự nghĩ vậy sao?"

Một câu hỏi nhẹ nhàng.

Nhưng lại khiến bà Tống bất giác chột dạ.

Mười năm qua...

Quả thật bà chưa từng hỏi về gia đình con dâu.

Ngay từ khi Lục Cảnh Thần đưa Nhược Hy về ra mắt, cô chỉ nói cha mẹ đã mất sớm, không thích nhắc chuyện cũ.

Sau đó cô luôn sống giản dị.

Quần áo không hàng hiệu.

Xe cũng không.

Trang sức càng không.

Ai nhìn vào cũng nghĩ cô xuất thân bình thường.

Thậm chí chính bà còn nhiều lần nói trước mặt người khác:

"Nó may mắn mới được gả vào nhà chúng tôi."

Lúc ấy Nhược Hy chỉ cười.

Chưa từng giải thích.

Người đàn ông tóc bạc mở chiếc cặp da mang theo.

Ông lấy ra một tập hồ sơ màu xanh.

"Tôi xin phép."

Ông đưa tập tài liệu về phía Nhược Hy.

"Đây là những giấy tờ cô yêu cầu chuẩn bị."

Nhược Hy cầm lấy.

Cô mở từng trang.

Sau đó mới nhìn Lục Cảnh Thần.

"Anh có nhớ ba năm trước công ty anh suýt phá sản không?"

Cảnh Thần khựng lại.

"Tại sao em nhắc chuyện đó?"

"Lúc ấy ngân hàng đồng loạt từ chối gia hạn khoản vay."

"Đối tác cũng rút vốn."

"Anh từng nói nếu không có một nhà đầu tư bí ẩn xuất hiện, công ty đã không tồn tại."

Lục Cảnh Thần gật đầu.

"Đúng."

"Đó là ân nhân lớn nhất của tôi."

"Tôi vẫn luôn muốn gặp người ấy."

Nhược Hy khẽ mỉm cười.

"Vậy hôm nay anh gặp rồi."

Lục Cảnh Thần ngẩn người.

"...Ý em là gì?"

Người đàn ông tóc bạc lấy trong hồ sơ ra một bản hợp đồng.

Ông đưa cho Lục Cảnh Thần.

"Xin mời xem."

Cảnh Thần nhận lấy.

Mới nhìn trang đầu, đồng tử anh lập tức co lại.

Tên quỹ đầu tư.

Ngày ký.

Con dấu.

Đều giống hệt bản hợp đồng năm ấy.

Điều khác biệt duy nhất...

Là phần người đại diện cuối văn bản.

Ba chữ.

**Thẩm Nhược Hy.**

"T... không thể nào."

Anh lật liên tục từng trang.

Chữ ký.

Dấu xác nhận.

Toàn bộ đều hợp lệ.

"Tại sao..."

"Không phải người đại diện khi đó là..."

Người đàn ông bình tĩnh đáp:

"Khi ấy tiểu thư không muốn lộ thân phận."

"Toàn bộ việc đầu tư đều thông qua văn phòng đại diện."

Lục Cảnh Thần lắc đầu.

"Không."

"Không thể."

"Nếu em có nhiều tiền như vậy..."

"Tại sao em còn sống cùng tôi trong căn hộ cũ?"

Nhược Hy khẽ cười.

"Bởi vì lúc ấy tôi nghĩ..."

"Hôn nhân không nên đo bằng tiền."

"Một người thật lòng sẽ không vì tôi giàu hay nghèo mà thay đổi."

Giọng cô rất nhẹ.

Nhưng từng chữ như cứa vào lòng Cảnh Thần.

Anh nhớ lại những năm đầu lập nghiệp.

Nhược Hy luôn là người về nhà muộn nhất.

Luôn nói mình đi làm thêm.

Anh chưa từng hỏi cô làm gì.

Chỉ nghĩ cô nhận vài công việc dịch thuật.

Bây giờ...

Anh mới hiểu.

Cô đâu phải đi làm thêm.

Cô đang âm thầm giải quyết những vấn đề mà anh không đủ khả năng xử lý.

Tô Mộng Dao thấy tình hình không ổn liền xen vào.

"Dù vậy thì sao?"

"Chuyện tình cảm đâu liên quan đến tiền."

Nhược Hy nhìn cô.

"Đúng."

"Tiền không liên quan."

"Nhưng lòng biết ơn thì có."

Mộng Dao cứng họng.

Nhược Hy tiếp tục.

"Ba năm trước."

"Người giúp anh ấy không phải cô."

"Người thức trắng nhiều đêm tìm giải pháp cũng không phải cô."

"Người chấp nhận đứng sau để anh ấy giữ thể diện càng không phải cô."

"Tôi chưa từng cần ai biết."

"Nhưng cũng không ngờ..."

"Công sức của mình lại đổi lấy màn kịch hôm nay."

Không khí trở nên nặng nề.

Một số khách mời bắt đầu nhìn Lục Cảnh Thần bằng ánh mắt khác.

Một doanh nhân trung niên thì thầm với người bên cạnh.

"Tôi nhớ rồi."

"Quỹ đầu tư đó rất kín tiếng."

"Nghe nói thuộc một tập đoàn gia đình cực lớn ở Bắc Kinh."

"Không ngờ..."

"Thẩm Nhược Hy lại có liên quan."

Lục Cảnh Thần tiến lên hai bước.

"Nhược Hy."

"Chúng ta có thể nói chuyện riêng không?"

"Không cần."

"Tại sao?"

"Bởi vì hôm nay anh đã chọn nói mọi chuyện trước tất cả mọi người."

"Vậy thì tôi cũng sẽ kết thúc trước tất cả mọi người."

Câu nói ấy khiến Cảnh Thần nghẹn lời.

Bà Tống bắt đầu lo lắng.

Bà kéo tay con trai.

"Đừng nghe cô ta."

"Biết đâu giấy tờ là giả."

Người đàn ông tóc bạc chậm rãi quay sang bà.

"Thưa bà."

"Nếu bà nghi ngờ."

"Tôi có thể mời luật sư của tập đoàn đến ngay."

"Hoặc mời cơ quan công chứng xác minh."

"Toàn bộ hồ sơ đều đã được chứng thực."

Bà Tống lập tức tái mặt.

Đúng lúc đó...

Một vị khách lớn tuổi trong phòng bất ngờ đứng dậy.

Ông bước nhanh đến trước mặt người đàn ông tóc bạc rồi lễ phép cúi đầu.

"Tổng quản Lưu."

"Từ lâu không gặp."

Người đàn ông tóc bạc khẽ gật đầu.

"Chủ tịch Vương."

Cả phòng lập tức xôn xao.

"Chủ tịch Vương vừa gọi ông ấy là Tổng quản Lưu?"

"Không phải đó là người phụ trách toàn bộ tài sản của..."

Có người vội vàng bịt miệng bạn mình.

Nhưng đã quá muộn.

Lục Cảnh Thần nghe thấy.

Anh quay phắt sang.

"...Gia tộc Thẩm?"

Chủ tịch Vương nhìn Nhược Hy, ánh mắt đầy kính trọng.

"Thì ra... cô chính là người thừa kế mà gia tộc Thẩm luôn bảo vệ kín tiếng suốt nhiều năm."

Lời vừa dứt.

Sắc mặt của tất cả khách mời đồng loạt thay đổi.

Gia tộc Thẩm.

Một trong những gia tộc kinh doanh có ảnh hưởng bậc nhất Trung Quốc.

Doanh nghiệp trải rộng từ bất động sản, tài chính đến công nghệ.

Ngay cả những tập đoàn mà nhà họ Lục luôn muốn hợp tác cũng chỉ là đối tác cấp dưới của gia tộc ấy.

Lục Cảnh Thần đứng bất động.

Đầu óc anh trống rỗng.

Người vợ đã đồng cam cộng khổ với mình suốt mười năm...

Lại là người thừa kế của một gia tộc mà cả đời anh cũng khó có cơ hội chạm tới.

Và đúng lúc ấy, điện thoại của anh bất ngờ rung liên tục.

Cuộc gọi đến từ thư ký công ty.

Vừa nhấc máy, giọng cô thư ký đã hoảng hốt vang lên:

"Tổng giám đốc Lục!"

"Có chuyện lớn rồi!"

"Năm đối tác chiến lược vừa đồng loạt gửi thông báo..."

"Họ nói sẽ **tạm dừng toàn bộ hợp tác** với tập đoàn chúng ta ngay trong tối nay..."

Chương 3: Cái giá của sự lựa chọn


"Cô nói... cái gì?"

Lục Cảnh Thần siết chặt điện thoại đến trắng bệch các khớp tay.

Đầu dây bên kia, giọng cô thư ký run rẩy:

"Tổng giám đốc Lục, không chỉ một công ty."

"Năm đối tác lớn đã cùng gửi thông báo."

"Họ yêu cầu tạm dừng toàn bộ dự án đang triển khai."

"Các ngân hàng cũng vừa gọi đến, muốn họp khẩn về hạn mức tín dụng."

Lục Cảnh Thần cảm thấy tim mình như rơi xuống vực.

"Không thể nào."

"Chắc chắn có nhầm lẫn."

"Tôi sẽ về công ty ngay."

Anh vừa định cúp máy thì cô thư ký nói thêm một câu.

"Thưa tổng giám đốc..."

"Họ đều nhắc đến cùng một lý do."

"Là... tập đoàn của chúng ta đã tự đánh mất người mà họ tôn trọng nhất."

Cuộc gọi kết thúc.

Cả bàn tay cầm điện thoại của Lục Cảnh Thần khẽ run lên.

Anh chậm rãi ngẩng đầu nhìn Thẩm Nhược Hy.

Lần đầu tiên sau mười năm chung sống, anh phát hiện mình chưa từng thật sự hiểu người phụ nữ trước mặt.

---

Trong đại sảnh, không ai còn dám cười.

Những người vừa rồi còn hùa theo bà Tống đều lặng lẽ cúi đầu.

Một người phụ nữ trung niên khẽ nói với chồng:

"Lúc nãy em còn tưởng cô ấy sẽ khóc."

Người chồng thở dài.

"Không phải cô ấy không biết đau."

"Mà là... cô ấy đã không còn muốn giải thích nữa."

Câu nói ấy vô tình lọt vào tai Nhược Hy.

Cô khẽ mỉm cười.

Đúng vậy.

Suốt mười năm qua, cô luôn nghĩ chỉ cần mình đủ chân thành thì một ngày nào đó nhà họ Lục sẽ hiểu.

Nhưng hóa ra...

Có những người chỉ nhìn thấy điều họ muốn nhìn.

---

Bà Tống vội vàng bước đến.

Giọng nói không còn vẻ gay gắt như trước.

"Nhược Hy..."

"Con à..."

Nghe hai chữ ấy, Nhược Hy chỉ bình thản nhìn bà.

"Mười phút trước."

"Bà còn gọi tôi là người ngoài."

"Bây giờ lại gọi tôi là con?"

Bà Tống cứng họng.

"Nãy... nãy mẹ chỉ..."

"Đừng."

Nhược Hy nhẹ nhàng ngắt lời.

"Từ 'mẹ' ấy, tôi không dám nhận."

"Mười năm qua tôi đã gọi đủ rồi."

"Cũng đủ để hiểu rằng..."

"Có những tiếng gọi không thể đổi lấy sự tôn trọng."

Bà Tống đỏ mặt.

Những người khách xung quanh đều im lặng.

Ai cũng nhớ rất rõ.

Chính bà là người đầu tiên yêu cầu Nhược Hy tháo nhẫn cưới.

Chính bà là người muốn bảo vệ đưa cô ra khỏi phòng tiệc.

Không ai ép bà.

Đó là lựa chọn của bà.

---

Lục Cảnh Thần hít một hơi thật sâu rồi bước tới.

"Nhược Hy."

"Anh xin lỗi."

Cô nhìn anh.

Ánh mắt vẫn bình tĩnh như mặt hồ.

"Tôi biết."

Cảnh Thần sững người.

"Em... biết?"

"Anh sẽ xin lỗi."

"Vì anh vừa biết tôi là ai."

Một câu nói nhẹ như gió.

Nhưng khiến Lục Cảnh Thần không thể đáp lại.

Đúng.

Nếu hôm nay Tổng quản Lưu không xuất hiện...

Nếu thân phận của Nhược Hy không được công khai...

Liệu anh có xin lỗi không?

Chính anh cũng không dám trả lời.

---

Tô Mộng Dao vẫn đứng trên sân khấu.

Đến giờ cô ta mới cảm nhận được ánh mắt của mọi người dành cho mình đã thay đổi.

Không còn ngưỡng mộ.

Chỉ còn sự dò xét.

Cô ta cố giữ bình tĩnh.

"Anh Cảnh Thần..."

"Chúng ta đi thôi."

Lục Cảnh Thần không đáp.

Ánh mắt anh vẫn nhìn Nhược Hy.

Tô Mộng Dao siết chặt tay.

"Anh!"

Cảnh Thần chậm rãi rút tay mình ra.

Hành động ấy khiến cô ta chết lặng.

"Anh..."

"Đừng nói nữa."

Giọng anh khàn đặc.

"Mộng Dao."

"Anh cần suy nghĩ."

Tô Mộng Dao cười gượng.

"Vậy còn em?"

"Em là gì?"

Không ai trả lời.

Bầu không khí trở nên nặng nề.

---

Đúng lúc ấy, Tổng quản Lưu tiến lên một bước.

"Tiểu thư."

"Cuộc họp của hội đồng quản trị còn mười lăm phút nữa."

"Máy bay cũng đã sẵn sàng."

Nhược Hy khẽ gật đầu.

"Tôi biết."

Cô quay sang nhìn Lục Cảnh Thần.

"Tôi từng nghĩ..."

"Chỉ cần chúng ta cùng cố gắng thì sẽ có một mái nhà."

"Nhưng hôm nay tôi mới hiểu."

"Một căn nhà chỉ tồn tại khi trong đó có sự tin tưởng."

"Không phải những bức tường."

"Không phải tiền bạc."

"Mà là cách hai người đối xử với nhau."

Lục Cảnh Thần cúi đầu.

Anh nhớ lại vô số lần mình tin lời người khác hơn lời vợ.

Nhớ những buổi tối Nhược Hy chờ cơm một mình.

Nhớ những lần cô muốn nói điều gì đó nhưng anh đều bảo:

"Để hôm khác."

Hóa ra...

"Hôm khác" của anh.

Lại là mãi mãi.

---

Nhược Hy cúi xuống.

Cô cầm chiếc nhẫn cưới vẫn nằm trên chiếc bàn từ đầu buổi tiệc.

Mọi người đều tưởng cô sẽ đeo lại.

Nhưng không.

Cô khẽ đặt chiếc nhẫn vào tay Lục Cảnh Thần.

"Chiếc nhẫn này."

"Anh giữ đi."

"Nó từng là lời hứa của chúng ta."

"Nhưng lời hứa chỉ có ý nghĩa khi cả hai cùng gìn giữ."

"Đến hôm nay..."

"Nó nên kết thúc."

Lục Cảnh Thần nắm chặt chiếc nhẫn.

Trong lòng bàn tay truyền đến cảm giác lạnh buốt.

Đó là chiếc nhẫn anh từng tự tay đeo cho cô vào ngày cưới.

Cũng là thứ anh vừa yêu cầu cô tháo xuống trước mặt hàng trăm người.

---

Nhược Hy nhìn khắp đại sảnh.

Giọng cô vẫn bình tĩnh.

"Tôi không đến đây để chứng minh mình giàu."

"Cũng không đến để khiến ai phải hối hận."

"Tôi chỉ muốn kết thúc một cuộc hôn nhân đã không còn sự tôn trọng."

"Nếu hôm nay tôi thật sự chỉ là một người phụ nữ bình thường..."

"Có lẽ vẫn sẽ không có ai đứng về phía tôi."

"Đó mới là điều đáng tiếc."

Cả khán phòng im phăng phắc.

Không một ai có thể phản bác.

Bởi ai cũng hiểu...

Điều cô nói là sự thật.

---

Tổng quản Lưu mở cửa.

Hàng vệ sĩ đồng loạt lùi sang hai bên.

Nhược Hy bước từng bước chậm rãi về phía lối ra.

Không ngoảnh đầu.

Không oán trách.

Cũng không mang theo bất cứ thứ gì của nhà họ Lục.

Ngay khi cô bước đến cửa, Lục Cảnh Thần bất ngờ gọi lớn:

"Nhược Hy!"

Cô dừng lại.

Nhưng không quay đầu.

"Anh còn có thể gặp em nữa không?"

Sau vài giây im lặng.

Giọng cô nhẹ nhàng vang lên:

"Nếu là để bàn thủ tục ly hôn..."

"Luật sư của tôi sẽ liên hệ với anh."

Nói xong.

Cô bước ra khỏi phòng tiệc.

Cánh cửa từ từ khép lại.

Bỏ lại phía sau một bữa tiệc kỷ niệm mười năm đã biến thành bài học đắt giá cho tất cả những người có mặt.

Lục Cảnh Thần vẫn đứng nguyên tại chỗ.

Trong tay anh là chiếc nhẫn cưới.

Thứ anh từng nghĩ sẽ theo mình suốt đời.

Nhưng cuối cùng...

Lại trở thành lời nhắc nhở rằng có những người, một khi đã đánh mất sự tin tưởng, thì dù có địa vị hay tiền bạc đến đâu cũng không thể tìm lại được.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.

Nhận xét