Min menu

Pages

Ngay trong ngày giỗ bố chồng, mẹ chồng bất ngờ chỉ vào tôi và hét lớn: “Chính cô làm mất số tiền tôi chuẩn bị cho cả họ!” Trước hàng chục người, bà còn mở túi tôi ra để chứng minh tôi là kẻ trộm. Chồng tôi thất vọng yêu cầu tôi xin lỗi mẹ. Tôi im lặng vài giây rồi hỏi: “Mẹ có chắc số tiền đó từng ở trong phòng mẹ không?” Bà vừa nghe xong câu ấy liền tái mặt.

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.

Chương 1 – Chiếc túi bị lục giữa ngày giỗ

“**Chính cô! Chính cô đã lấy số tiền đó!**”

Tiếng hét của mẹ chồng vang lên giữa căn nhà cũ ở ngoại ô Bắc Kinh, khiến cả gian phòng đang yên lặng lập tức im bặt.

Hôm ấy là ngày giỗ của bố chồng tôi.

Trên bàn thờ, khói hương chậm rãi bay lên. Họ hàng từ quê Hà Bắc và vài người thân bên nội vừa dùng xong bữa cơm, ai nấy còn đang ngồi quanh bàn uống trà.

Không ai ngờ chỉ trong vài phút, bầu không khí trang nghiêm lại biến thành một cuộc chất vấn căng thẳng.

Mẹ chồng tôi, bà Trương, đứng giữa phòng khách, một tay run run chỉ thẳng vào tôi.

“Ba mươi vạn tệ! Tôi để trong phòng ngủ! Sáng nay còn nguyên, vậy mà vừa rồi đã biến mất!”

Tôi sững người.

“Con không lấy.”

Bà lập tức bước tới.

“Không lấy? Trong căn nhà này, ngoài tôi và con trai tôi, người duy nhất có thể vào phòng tôi là cô!”

Một người cô họ của chồng khẽ lên tiếng:

“Chị dâu, bình tĩnh đã. Có khi để nhầm chỗ…”

“Nhầm?” Mẹ chồng quay phắt lại. “Tôi đã chuẩn bị số tiền đó để lo những khoản sau ngày giỗ. Tôi đếm đi đếm lại ba lần. Là ba mươi vạn!”

Tôi nhìn sang chồng mình, Trương Hạo.

Từ đầu đến cuối, anh vẫn im lặng.

Tôi bước đến gần.

“Hạo, anh nói gì đi.”

Anh nhìn tôi, ánh mắt có phần do dự.

“Mẹ nói tiền biến mất sau khi em vào phòng lấy áo khoác.”

Tôi nghẹn lại.

“Em chỉ vào đó lấy áo. Anh cũng biết mà.”

“Nhưng mẹ nói chỉ có em vào.”

Tôi chưa kịp trả lời, mẹ chồng đã kéo chiếc túi xách của tôi từ ghế sofa lên.

“Vậy kiểm tra đi!”

Tôi lập tức giữ lấy quai túi.

“Mẹ định làm gì?”

“Chứng minh cô trong sạch!”

Giọng bà sắc lạnh.

“Hay là cô sợ tôi tìm thấy?”

Cả phòng xôn xao.

Tôi nhìn những gương mặt đang chờ đợi câu trả lời.

Người thân.

Hàng xóm thân quen.

Những người từng gọi tôi là con dâu tốt.

Nhưng chỉ một lời buộc tội, tất cả ánh mắt đều trở nên khác lạ.

Tôi chậm rãi buông tay khỏi chiếc túi.

“Được.”

Mẹ chồng giật lấy, đổ toàn bộ đồ bên trong ra bàn.

Ví tiền.

Điện thoại.

Mỹ phẩm.

Chìa khóa.

Một cuốn sổ nhỏ.

Và cuối cùng…

Một phong bì màu nâu rơi xuống.

Cả phòng chết lặng.

Mẹ chồng lập tức chộp lấy.

Bà mở phong bì.

Bên trong là những xấp tiền được buộc gọn.

“Đúng là nó!”

Một người họ hàng bật thốt.

Tôi nhìn phong bì, đầu óc trống rỗng.

“Không thể nào…”

Mẹ chồng quay sang tôi, vẻ mặt như vừa bắt được quả tang.

“Còn nói không lấy?”

Tôi lắc đầu.

“Con chưa từng thấy phong bì này.”

“Vậy nó tự chui vào túi cô à?”

Tôi nhìn chồng.

“Hạo…”

Anh đứng bật dậy.

“Em xin lỗi mẹ đi.”

Tôi tưởng mình nghe nhầm.

“Anh nói gì?”

“Em xin lỗi mẹ. Chuyện này đã rõ rồi.”

Tôi nhìn anh rất lâu.

Người đàn ông tôi đã kết hôn sáu năm.

Người từng nói rằng dù xảy ra chuyện gì, anh cũng sẽ nghe tôi giải thích.

Vậy mà hôm nay, trước mặt cả họ, anh lại chọn tin mẹ mình.

Tôi cảm thấy lồng ngực nặng trĩu.

“Mẹ có chắc…”

Tôi nhìn thẳng vào mẹ chồng.

“…số tiền đó từng ở trong phòng mẹ không?”

Bà khựng lại.

Chỉ một giây.

Nhưng tôi đã nhìn thấy.

Sắc mặt bà đột nhiên tái đi.

“Cô… cô nói gì?”

Tôi không trả lời ngay.

Tôi nhìn xuống phong bì.

Có một chi tiết rất nhỏ.

Một vệt bụi trắng ở góc phong bì.

Tôi nhận ra thứ đó.

Bột hương trầm.

Phòng ngủ của mẹ chồng không có bàn thờ.

Nhưng phòng thờ của bố chồng thì có.

Và trước đó chưa đầy một giờ, chính mẹ chồng đã nói với mọi người rằng bà không hề bước vào phòng thờ từ sáng.

Tôi từ từ ngẩng đầu.

“Mẹ vừa nói sáng nay mẹ không vào phòng thờ, đúng không?”

Mẹ chồng không trả lời.

Trương Hạo cau mày.

“Em đang nói gì vậy?”

Tôi nhìn anh.

“Em đang nói rằng người bỏ phong bì vào túi em có thể không phải người muốn lấy tiền.”

Không khí lập tức căng như dây đàn.

Mẹ chồng đập mạnh tay xuống bàn.

“Đủ rồi!”

Nhưng tôi chưa dừng lại.

Bởi vì lúc ấy tôi đã nhớ ra một chuyện.

Sáng nay, khi tôi đi ngang qua phòng thờ, tôi nhìn thấy một người đứng trước bàn thờ bố chồng.

Người đó mặc chiếc áo len màu xám.

Tôi đã nghĩ đó là một trong những người họ hàng.

Nhưng bây giờ…

Tôi mới nhận ra.

**Người đó không phải họ hàng.**

Và điều đáng sợ hơn là…

Người đó đang cầm đúng một phong bì màu nâu.

Chương 2 – Người đã bước vào phòng thờ

“Em đang nghi ngờ ai?”

Trương Hạo kéo tôi ra hành lang.

Tôi nhìn anh.

“Anh thật sự muốn biết?”

“Đương nhiên.”

“Vậy trước tiên anh phải tin rằng em không lấy tiền.”

Anh im lặng.

Tôi cười nhạt.

“Anh vẫn chưa tin.”

Hạo cúi đầu.

“Không phải anh không tin em. Chỉ là bằng chứng đang ở trong túi em.”

“Bằng chứng?”

Tôi nhìn anh.

“Anh có biết ai là người cuối cùng chạm vào chiếc túi đó trước khi mẹ anh mở ra không?”

Anh không trả lời.

“Là mẹ anh.”

“Ý em là gì?”

“Sau khi em vào phòng lấy áo, em để túi trên ghế sofa rồi sang bếp giúp mọi người. Mẹ anh là người ngồi ngay cạnh đó.”

Hạo cau mày.

“Nhưng mẹ đâu có lý do…”

“Vậy tại sao mẹ lại tái mặt khi em hỏi số tiền có chắc từng ở trong phòng mẹ hay không?”

Anh im lặng.

Tôi biết câu hỏi ấy cũng đã xuất hiện trong đầu anh.

Chúng tôi quay lại phòng khách.

Mọi người vẫn chưa rời đi.

Mẹ chồng ngồi trên ghế, liên tục nhắc rằng tôi đã khiến bà mất mặt.

Tôi bước đến trước mặt bà.

“Mẹ cho con hỏi một câu.”

“Còn gì nữa?”

“Buổi sáng mẹ cất tiền ở đâu?”

“Trong ngăn kéo tủ.”

“Ngăn kéo có khóa không?”

“Có.”

“Ai có chìa khóa?”

Mẹ chồng khựng lại.

“Chỉ tôi.”

Tôi gật đầu.

“Vậy tại sao phong bì lại có bột hương?”

Mấy người họ hàng nhìn nhau.

Mẹ chồng lập tức nói:

“Có thể lúc tôi cầm tiền qua phòng thờ.”

“Nhưng mẹ vừa nói mẹ không vào đó.”

Bà im bặt.

Tôi nhìn Hạo.

“Anh có thể kiểm tra camera không?”

Nhà bố mẹ chồng tôi có một camera ở hành lang, lắp từ năm trước.

Hạo lấy điện thoại.

“Camera chỉ ghi ở cửa chính.”

“Vậy kiểm tra đi.”

Một lúc sau, anh mở đoạn ghi hình buổi sáng.

Mọi người tụ lại.

7 giờ 12 phút.

Mẹ chồng bước ra từ phòng ngủ.

7 giờ 15 phút.

Một người họ hàng đi vào bếp.

7 giờ 19 phút.

Tôi đi ngang qua phòng thờ.

Và 7 giờ 21 phút…

Một bóng người xuất hiện ở cuối hành lang.

Tôi lập tức nhận ra.

“Dừng lại.”

Hạo phóng to màn hình.

Người đó mặc áo len xám.

Tôi quay sang nhìn những người trong phòng.

Không ai mặc áo như vậy.

Ngoại trừ…

Trương Minh.

Em trai của Hạo.

Anh ta đang ngồi ở góc phòng, sắc mặt thay đổi.

Tôi nhìn anh ta.

“Minh.”

Anh ta giật mình.

“Gì?”

“Sáng nay anh đi đâu?”

“Anh… đi mua thuốc.”

“Lúc mấy giờ?”

“Khoảng bảy giờ.”

Tôi nhìn màn hình.

“Camera ghi anh rời khỏi nhà lúc 7 giờ 32.”

Minh im lặng.

Mẹ chồng lập tức chen vào.

“Thằng Minh chỉ về giúp ngày giỗ. Cô đừng suy diễn!”

Tôi nhìn bà.

“Con chưa nói anh ấy lấy tiền.”

Mẹ chồng cứng người.

Tôi quay sang Minh.

“Anh có vào phòng thờ không?”

“Không.”

“Anh có nhìn thấy phong bì màu nâu không?”

“Không.”

Tôi bước gần hơn.

“Vậy tại sao tay áo anh có bột hương?”

Minh lập tức kéo tay áo xuống.

Nhưng đã muộn.

Trên cổ tay áo xám có một vệt trắng mờ.

Cả phòng im lặng.

Hạo nhìn em trai.

“Minh…”

“Anh không lấy tiền!”

Minh bật lên.

“Em không lấy!”

Tôi bình tĩnh hỏi:

“Vậy anh đang sợ điều gì?”

Minh không nói được.

Mẹ chồng đứng bật dậy.

“Đủ rồi! Đây là ngày giỗ bố con, đừng biến thành chuyện gia đình mất mặt!”

Tôi nhìn bà.

“Chính mẹ đã biến nó thành chuyện này khi vu oan cho con.”

Bà nghiến răng.

Tôi quay sang Hạo.

“Anh nhớ sáng nay mẹ bảo anh đi lấy hộp đựng gia phả không?”

Hạo gật đầu.

“Có.”

“Lúc đó mẹ ở đâu?”

“Trong phòng.”

“Còn em trai anh?”

“Anh ấy ở ngoài sân.”

Tôi chậm rãi nói:

“Không. Camera cho thấy Minh ở trong nhà.”

Hạo nhìn màn hình.

Rồi anh nhìn mẹ.

“Mẹ…”

Bà không trả lời.

Tôi cúi xuống nhặt phong bì.

“Tiền có thể nằm trong túi con. Nhưng người bỏ nó vào đó chắc chắn đã biết con sẽ bị nghi ngờ.”

Hạo hỏi:

“Vậy người đó muốn gì?”

Tôi nhìn anh.

“Muốn chúng ta cãi nhau.”

Ngay lúc ấy, điện thoại của mẹ chồng đổ chuông.

Bà nhìn màn hình rồi lập tức bước ra ngoài.

Tôi vô tình nghe được vài câu.

“Anh đừng gọi lúc này…”

“Chuyện đó chưa xong…”

“Không, tôi chưa đưa được giấy…”

Tôi nhìn Hạo.

Anh cũng nghe thấy.

Tôi bước nhanh ra cửa.

“Mẹ đang nói chuyện với ai?”

Bà giật mình.

“Không liên quan đến cô.”

Tôi nhìn chiếc điện thoại trong tay bà.

Một tin nhắn vừa hiện lên.

**“Nếu hôm nay bà không giao giấy tờ, tôi sẽ nói toàn bộ sự thật về khoản tiền năm đó.”**

Tôi chết lặng.

Khoản tiền năm đó?

Tôi quay sang Hạo.

Anh cũng đã nhìn thấy.

“Mẹ…”

Bà lập tức khóa màn hình.

“Đừng hỏi!”

Nhưng lần đầu tiên, giọng bà không còn mạnh mẽ.

Nó run rẩy.

Tôi hiểu rằng chuyện hôm nay không chỉ là ba mươi vạn tệ.

Có một bí mật khác.

Một bí mật đã được giấu trong gia đình này suốt nhiều năm.

Và dường như…

**bố chồng tôi là người duy nhất biết toàn bộ sự thật trước khi qua đời.**

Chương 3 – Chiếc hộp dưới bàn thờ

Đêm đó, họ hàng lần lượt ra về.

Căn nhà rộng lớn trở nên yên tĩnh.

Chỉ còn tôi, Hạo, mẹ chồng và Minh.

Không ai nói gì.

Cuối cùng, Hạo lên tiếng:

“Mẹ, chuyện này phải nói rõ.”

Mẹ anh ngồi trước bàn thờ, đôi mắt đỏ hoe.

“Các con muốn biết gì?”

“Tại sao có người nhắn tin đe dọa mẹ?”

Bà im lặng rất lâu.

Rồi bà nói:

“Ba mươi vạn tệ đó không phải tiền của mẹ.”

Hạo sững sờ.

“Vậy của ai?”

Mẹ chồng nhìn lên di ảnh chồng.

“Của bố các con.”

Tôi hỏi:

“Bố để lại cho ai?”

Bà không trả lời.

Minh đứng phía sau đột nhiên nói:

“Đừng nói nữa.”

Hạo quay phắt lại.

“Em biết chuyện?”

Minh cúi đầu.

“Em chỉ biết một phần.”

Tôi nhìn anh ta.

“Vậy hãy nói.”

Minh siết chặt tay.

“Năm năm trước, bố phát hiện một khoản tiền lớn trong tài khoản công ty gia đình bị chuyển đi.”

Hạo cau mày.

“Ai chuyển?”

Minh nhìn mẹ.

“Mẹ.”

Căn phòng im phăng phắc.

Mẹ chồng nhắm mắt.

Tôi không thể tin được.

“Vì sao?”

“Để cứu một người.”

Hạo hỏi:

“Ai?”

Minh không trả lời.

Mẹ chồng chậm rãi nói:

“Là tôi.”

Bà kể rằng năm đó, Minh vướng vào một khoản nợ do làm ăn thất bại. Bố chồng tôi đã biết chuyện nhưng không muốn cả gia đình biết.

Ông âm thầm giải quyết.

Nhưng một phần tiền lại được chuyển qua một tài khoản khác.

Sau đó, ông bắt đầu nghi ngờ có người lợi dụng tên ông để che giấu những khoản tiền không rõ nguồn gốc.

“Bố con từng nói với mẹ,” bà nghẹn giọng, “‘Nếu một ngày anh không còn nữa, hãy đưa chiếc hộp gỗ cho Hạo.’”

Tôi lập tức nhớ đến chiếc hộp.

Một chiếc hộp gỗ cũ đặt dưới bàn thờ.

Tôi từng thấy nó nhiều lần.

Nhưng chưa bao giờ được phép chạm vào.

Tôi bước tới.

“Mẹ, chiếc hộp đâu?”

Bà không nói.

Tôi nhìn xuống chân bàn.

Chiếc hộp vẫn ở đó.

Hạo quỳ xuống kéo nó ra.

Nắp hộp khóa bằng một ổ khóa nhỏ.

Minh hoảng hốt.

“Anh, đừng mở.”

Hạo nhìn em.

“Vì sao?”

“Bố đã dặn…”

“Dặn gì?”

Minh cúi đầu.

“Chỉ được mở khi mẹ đồng ý.”

Mẹ chồng nhìn chiếc hộp rất lâu.

Cuối cùng bà nói:

“Mở đi.”

Hạo dùng chìa khóa lấy từ ngăn kéo bàn thờ.

Cạch.

Nắp hộp bật mở.

Bên trong không có tiền.

Chỉ có một tập hồ sơ, vài bức ảnh và một phong thư.

Hạo cầm phong thư lên.

Trên đó có dòng chữ của bố anh.

**“Gửi Hạo. Chỉ mở sau ngày giỗ của bố.”**

Tay Hạo run lên.

Anh mở thư.

“Con trai, nếu con đọc được những dòng này, nghĩa là bố đã không còn cơ hội giải thích…”

Hạo đọc tiếp.

Từng câu khiến sắc mặt anh thay đổi.

Bố anh viết rằng ba mươi vạn tệ không phải khoản tiền bị mất.

Đó là số tiền ông cố tình giữ lại để kiểm tra một người trong gia đình.

Người đó đã nhiều lần âm thầm lấy tiền từ quỹ gia đình.

Nhưng ông chưa từng nói ra vì muốn cho người đó một cơ hội tự thú.

Hạo đọc đến cuối.

Rồi anh ngẩng đầu.

“Minh…”

Minh lùi lại.

“Anh…”

“Người bố nói đến là em.”

Minh bật khóc.

“Em không muốn…”

Hạo siết chặt lá thư.

“Em đã lấy tiền?”

“Không phải hôm nay.”

Câu nói ấy khiến tất cả chết lặng.

Minh quỳ xuống.

“Em từng lấy tiền để trả nợ. Nhưng ba mươi vạn hôm nay không phải em lấy.”

Tôi nhìn mẹ chồng.

Bà cúi đầu.

“Là mẹ.”

Hạo đứng chết lặng.

“Vì sao?”

Mẹ chồng bật khóc.

“Có người biết chuyện năm xưa. Họ ép mẹ phải giao giấy tờ của bố con. Nếu không, họ sẽ công khai tất cả.”

Tôi chợt hiểu.

“Vậy mẹ đặt tiền vào túi con để tạo ra một người chịu tội?”

Bà không phủ nhận.

“Mẹ chỉ muốn kéo dài thời gian.”

Tôi đau lòng nhìn bà.

“Mẹ có biết mẹ suýt phá hủy cuộc hôn nhân của con trai mình không?”

Bà khóc.

“Xin lỗi con.”

Hạo im lặng rất lâu.

Rồi anh bước tới trước mặt tôi.

“Anh xin lỗi.”

Tôi nhìn anh.

“Vì điều gì?”

“Vì đã không tin em.”

Tôi không trả lời.

Anh nói tiếp:

“Anh đã để em một mình giữa cả gia đình.”

Tôi nhìn chiếc hộp gỗ.

Có lẽ bố chồng tôi đã biết trước rằng một ngày nào đó gia đình sẽ đứng trước lựa chọn: tin nhau hay nghi ngờ nhau.

Ông để lại sự thật trong chiếc hộp.

Nhưng điều quan trọng nhất lại không nằm trong tập hồ sơ.

Mà nằm ở cách mỗi người lựa chọn đối xử với nhau khi chưa biết sự thật.

Tôi bước đến bên bàn thờ, thắp thêm một nén hương.

Khói hương chậm rãi bay lên.

Tôi khẽ nói:

“Bố, con hiểu rồi.”

Hạo đứng bên cạnh.

Mẹ chồng cúi đầu.

Minh lặng lẽ lau nước mắt.

Không ai nói thêm.

Nhưng trước khi tôi đóng chiếc hộp lại, tôi nhìn thấy một mảnh giấy nhỏ nằm dưới đáy.

Trên đó chỉ có một dòng chữ:

**“Nếu người con nghi ngờ đầu tiên là người trong gia đình, hãy kiểm tra người đã khiến mọi người nghi ngờ cô ấy.”**

Tôi sững người.

Tôi quay sang Hạo.

“Có lẽ… chuyện này vẫn chưa kết thúc.”

Anh nhìn tôi.

“Em còn phát hiện gì?”

Tôi đưa mảnh giấy cho anh.

Bên ngoài cửa sổ, trời Bắc Kinh đã tối hẳn.

Và lần đầu tiên trong đêm ấy, tôi nhận ra một điều đáng sợ:

**Bố chồng có lẽ không chỉ để lại bí mật về số tiền. Ông còn biết trong gia đình mình có một người đang cố tình che giấu một sự thật lớn hơn rất nhiều.**

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.

Nhận xét