#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
CHƯƠNG 1: CHIẾC TÚI HÀNG HIỆU TRƯỚC CỬA HÀNG THỜI TRANG
“Cô nhìn lại mình đi, Tống Nhược Lan. Cô nghĩ cô còn xứng đứng bên cạnh con trai tôi sao?”
Giọng nói lạnh lùng vang lên giữa sảnh kính rộng lớn của trung tâm thương mại Thượng Hải khiến những người xung quanh không khỏi ngoái nhìn.
Tôi đứng trước cửa hàng thời trang cao cấp **Mộc Lan Atelier**, tay vẫn cầm chiếc hộp quà nhỏ chuẩn bị tặng mẹ chồng nhân dịp sinh nhật. Nhưng lúc này, món quà ấy bỗng trở nên nặng nề đến lạ.
Mẹ chồng tôi, Lâm Tú Cầm, khoanh tay đứng trước mặt tôi. Bà mặc một bộ sườn xám màu xanh ngọc được may đo riêng, mái tóc búi gọn gàng, khí chất của một phu nhân giàu có khiến bà luôn tin rằng mình có quyền phán xét mọi người xung quanh.
Bên cạnh bà là chồng tôi, Trần Hạo Hiên.
Và đứng sát bên anh là một người phụ nữ trẻ tuổi.
Cô ta mặc chiếc váy trắng tinh, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng, tay khoác lấy cánh tay chồng tôi như thể vị trí đó vốn thuộc về cô ta.
Tôi đã từng nghĩ cảnh tượng này chỉ xuất hiện trong những câu chuyện trên mạng.
Nhưng hôm nay, nó lại xảy ra ngay trước mắt tôi.
Ngay trước cửa hàng mà vài phút trước tôi còn định dùng tiền tiết kiệm của mình để mua một món quà cho mẹ chồng.
Lâm Tú Cầm nhìn tôi từ đầu xuống chân rồi bật cười.
“Nhược Lan, cô đừng trách tôi nói thẳng.”
Bà quay sang nhìn người phụ nữ bên cạnh con trai mình.
“Tiểu Vy khác cô rất nhiều.”
Người phụ nữ kia cúi đầu, giả vờ ngượng ngùng.
“Mẹ, bác đừng nói vậy... chị Nhược Lan cũng đã ở bên anh Hạo Hiên nhiều năm rồi.”
Một câu nói tưởng như bênh vực, nhưng từng chữ lại khiến tôi cảm thấy khó chịu.
Bởi vì cô ta cố tình nhấn mạnh rằng tôi chỉ là “người đã ở bên nhiều năm”.
Còn cô ta mới là người của hiện tại.
Trần Hạo Hiên im lặng.
Sự im lặng ấy còn khiến tôi đau hơn cả lời nói của mẹ anh.
Tôi nhìn người đàn ông từng nắm tay tôi đi qua những ngày khó khăn nhất.
Ngày đó, khi công ty của anh còn chưa ổn định, anh từng nói:
“Nhược Lan, sau này dù anh có giàu có thế nào, người đứng bên cạnh anh vẫn sẽ là em.”
Tôi đã tin câu nói đó suốt tám năm.
Tôi cùng anh lập nghiệp.
Tôi từ bỏ cơ hội thăng tiến ở Bắc Kinh để chuyển đến Thượng Hải cùng anh.
Tôi chăm sóc gia đình anh.
Tôi thậm chí còn dùng khoản tiền dành dụm nhiều năm để giúp công ty anh vượt qua giai đoạn khó khăn.
Nhưng hóa ra, khi mọi thứ tốt đẹp hơn, người ta lại dễ dàng quên đi người từng cùng mình chịu khổ.
“Hạo Hiên.”
Tôi nhìn anh.
“Anh không có gì muốn nói sao?”
Anh tránh ánh mắt tôi.
Một lúc sau, anh mới chậm rãi lên tiếng:
“Nhược Lan, chuyện giữa chúng ta... có lẽ nên kết thúc.”
Tôi cảm thấy bàn tay mình lạnh đi.
Dù đã đoán được phần nào, nhưng khi chính miệng anh nói ra, trái tim tôi vẫn như bị bóp nghẹt.
“Vì cô ấy sao?”
Tôi nhìn sang Tiểu Vy.
Cô ta không trả lời.
Chỉ nhẹ nhàng tựa vào vai anh.
Trần Hạo Hiên thở dài.
“Em đừng làm mọi chuyện khó xử.”
Tôi bật cười.
Một tiếng cười rất nhỏ.
“Khó xử?”
“Tôi là vợ anh tám năm. Bây giờ anh đứng trước mặt tôi cùng một người phụ nữ khác, nói tôi làm mọi chuyện khó xử?”
Gương mặt anh thoáng thay đổi.
Nhưng chỉ trong vài giây.
Sau đó, anh lại trở về vẻ lạnh lùng quen thuộc.
“Mẹ nói đúng. Chúng ta không còn phù hợp.”
Lâm Tú Cầm lập tức bước lên.
Bà lấy từ trong túi xách ra một chiếc thẻ ngân hàng màu đen.
“Tiểu Vy, cái túi này con thích đúng không?”
Bà chỉ vào chiếc túi phiên bản giới hạn đang trưng bày trong tủ kính.
Người bán hàng lập tức lấy ra.
“Mẫu này hiện chỉ còn một chiếc ở Thượng Hải.”
Tiểu Vy mỉm cười.
“Nhưng giá hơi cao quá, con thấy không cần đâu ạ.”
Lâm Tú Cầm lập tức nói:
“Không sao. Con thích thì cứ lấy.”
Bà quay sang tôi.
“Nhìn thấy chưa?”
“Có những người sinh ra đã phù hợp với cuộc sống của gia đình chúng tôi.”
“Còn có những người dù cố gắng thế nào cũng chỉ là người ngoài.”
Tôi siết chặt chiếc hộp quà trong tay.
Tám năm.
Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ có ngày bị gọi là người ngoài trong chính cuộc hôn nhân của mình.
Nhưng điều khiến tôi bất ngờ hơn là câu nói tiếp theo của bà.
“Hạo Hiên cần một người vợ có thể giúp nó tiến xa hơn.”
“Không phải một người phụ nữ chỉ biết ở nhà lo những chuyện nhỏ nhặt.”
Tôi nhìn chồng.
Anh không phản bác.
Điều đó đủ để tôi hiểu.
Mọi thứ đã được quyết định từ trước.
Có lẽ hôm nay không phải là một cuộc nói chuyện.
Mà là một màn tuyên bố.
Một màn tuyên bố rằng tôi đã bị thay thế.
Nhân viên cửa hàng đưa chiếc túi cho Tiểu Vy.
Lâm Tú Cầm cầm lấy, tự tay đeo lên vai cô ta.
“Đây mới là dáng vẻ của con dâu nhà họ Trần.”
Xung quanh bắt đầu có người nhìn sang.
Tôi nghe thấy vài tiếng thì thầm.
“Người phụ nữ kia là vợ cũ sao?”
“Nghe nói nhà họ Trần giàu lên mấy năm gần đây.”
“Có tiền rồi thì thay đổi cũng bình thường...”
Mỗi câu nói giống như một mũi kim nhỏ đâm vào lòng tự trọng của tôi.
Tôi cúi xuống.
Không phải vì yếu đuối.
Mà vì tôi đang cố giữ bình tĩnh.
Tôi đặt chiếc hộp quà lên quầy thanh toán.
Sau đó lấy từ túi xách ra một chiếc phong bì màu trắng.
Nhân viên cửa hàng nhìn tôi.
“Tống tiểu thư?”
Tôi đặt phong bì xuống.
“Thanh toán toàn bộ hóa đơn hôm nay.”
Không khí xung quanh lập tức yên lặng.
Trần Hạo Hiên cau mày.
“Hóa đơn gì?”
Tôi nhìn anh.
“Không phải anh nói gia đình anh đã chọn người phù hợp hơn sao?”
“Tôi chỉ muốn biết...”
Tôi quay sang nhân viên.
“Người thanh toán cho những món đồ hôm nay là ai?”
Sắc mặt Lâm Tú Cầm thay đổi.
Tiểu Vy hơi sững người.
Trần Hạo Hiên nhìn tôi khó hiểu.
“Tống Nhược Lan, em đang nói gì vậy?”
Tôi không trả lời ngay.
Tôi nhìn vào chiếc túi trên tay Tiểu Vy.
Sau đó nhìn sang chiếc thẻ ngân hàng mà mẹ chồng vừa đưa.
“Có lẽ mọi người quên mất một chuyện.”
“Món đồ này...”
Tôi chỉ vào chiếc túi.
“Đã được đặt trước bằng tên của tôi.”
Cả ba người trước mặt lập tức khựng lại.
Nhân viên cửa hàng mở máy tính kiểm tra.
Vài giây sau, cô ấy lễ phép nói:
“Xin lỗi, đúng là vậy.”
“Đơn đặt hàng này đứng tên cô Tống Nhược Lan.”
“Khoản đặt cọc cũng đã được thanh toán trước.”
Sắc mặt Tiểu Vy trắng đi.
Lâm Tú Cầm nhìn tôi.
“Cô...”
Tôi bình tĩnh lấy lại chiếc hộp quà.
“Còn chưa hết.”
Tôi nhìn thẳng vào Trần Hạo Hiên.
“Anh thật sự nghĩ tám năm qua tôi chỉ là người ở nhà chăm sóc gia đình sao?”
Anh im lặng.
Tôi lấy điện thoại ra.
Mở một email.
“Ngày mai, hội đồng quản trị công ty anh sẽ nhận được một tài liệu.”
“Có liên quan đến khoản đầu tư năm đó giúp công ty anh vượt qua khủng hoảng.”
Trần Hạo Hiên biến sắc.
“Mẹ kiếp... Nhược Lan, em muốn làm gì?”
Lần đầu tiên trong ngày, tôi thấy anh mất bình tĩnh.
Tôi chỉ nhẹ nhàng đáp:
“Tôi không muốn làm gì cả.”
“Tôi chỉ muốn lấy lại thứ thuộc về mình.”
Ngay khoảnh khắc đó, vẻ kiêu ngạo trên gương mặt Lâm Tú Cầm biến mất.
Bởi vì bà nhận ra...
Người phụ nữ mà họ nghĩ đã bị bỏ lại phía sau...
Có thể chính là người đang nắm giữ bí mật lớn nhất của gia đình họ.
Và câu chuyện thật sự...
Mới chỉ bắt đầu.
CHƯƠNG 2: HỒ SƠ TRONG CHIẾC HỘP GỖ
Ba ngày sau buổi chiều hôm đó, căn hộ cao cấp của nhà họ Trần ở khu Phố Đông, Thượng Hải, vẫn sáng đèn như thường lệ.
Nhưng bên trong căn nhà từng được xem là nơi tôi và Trần Hạo Hiên xây dựng tổ ấm, bầu không khí đã hoàn toàn thay đổi.
Tôi kéo chiếc vali nhỏ đặt bên cạnh cửa.
Không có nước mắt.
Không có tiếng cãi vã.
Chỉ có sự im lặng nặng nề.
Tôi từng nghĩ ngày rời khỏi căn nhà này sẽ là ngày tôi suy sụp nhất.
Nhưng thật kỳ lạ, khi khoảnh khắc ấy thật sự đến, tôi lại cảm thấy vô cùng bình tĩnh.
Có lẽ bởi vì tôi đã đau đủ nhiều.
Trần Hạo Hiên đứng trước bàn làm việc, vẻ mặt căng thẳng.
Anh không còn dáng vẻ lạnh lùng, kiêu ngạo như hôm ở trung tâm thương mại.
Ba ngày qua, công ty của anh liên tục xảy ra vấn đề.
Những cổ đông từng luôn đứng về phía anh bắt đầu đặt câu hỏi.
Một số hợp đồng quan trọng bị tạm hoãn.
Nhưng điều khiến anh lo lắng nhất không phải những chuyện đó.
Mà là tập hồ sơ tôi gửi đến hội đồng quản trị.
“Hóa ra em đã chuẩn bị tất cả từ trước?”
Giọng anh khàn đi.
Tôi đứng trước kệ sách, nhẹ nhàng lấy xuống một cuốn album cũ.
“Tôi chỉ chuẩn bị cho ngày mà tôi buộc phải tự bảo vệ mình.”
Anh nhìn tôi.
“Nhược Lan, em thật sự muốn làm mọi chuyện đến mức này sao?”
Tôi bật cười.
“Đến mức này?”
Tôi quay lại nhìn anh.
“Hạo Hiên, anh còn nhớ năm công ty anh suýt phá sản không?”
Anh im lặng.
“Tôi nhớ.”
“Tôi nhớ lúc đó anh gọi cho tôi lúc nửa đêm.”
“Anh nói anh không biết phải làm gì.”
“Anh nói nếu mất công ty, anh không còn gì cả.”
Tôi mở cuốn album.
Bên trong là những bức ảnh cũ.
Một căn phòng làm việc nhỏ.
Một người đàn ông trẻ tuổi đang ngồi trước máy tính.
Và một cô gái ngồi bên cạnh, cầm sổ ghi chép.
Đó là tôi và anh của tám năm trước.
“Anh còn nhớ ai giúp anh tìm nhà đầu tư đầu tiên không?”
Trần Hạo Hiên cúi đầu.
“Tôi…”
Tôi tiếp lời:
“Là tôi.”
“Anh nghĩ khoản tiền tôi đưa lúc đó chỉ là tiền tiết kiệm của một người vợ sao?”
Anh nhìn tôi.
Tôi lấy từ trong túi ra một bản sao hợp đồng.
“Đây là thỏa thuận đầu tư ban đầu.”
“Khoản tiền đó không phải quà tặng.”
“Là khoản đầu tư.”
Sắc mặt anh thay đổi.
“Không thể nào.”
“Tôi chưa từng thấy…”
“Đúng.”
Tôi gật đầu.
“Bởi vì tôi đã không muốn biến hôn nhân của chúng ta thành một cuộc tính toán.”
“Nhưng anh đã chọn biến nó thành như vậy.”
Câu nói ấy khiến anh không thể phản bác.
Bởi vì người thay đổi trước...
Không phải tôi.
Mà là anh.
---
Buổi tối hôm đó, mẹ chồng tôi bất ngờ đến căn hộ.
Lâm Tú Cầm bước vào với vẻ mặt không còn bình tĩnh như trước.
Bà đặt túi xuống bàn.
“Nhược Lan.”
“Tôi muốn nói chuyện với cô.”
Tôi rót một tách trà.
“Có chuyện gì sao?”
Bà nhìn tôi.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, ánh mắt ấy không còn là sự coi thường.
Mà là sự dò xét.
“Tại sao cô không nói cho chúng tôi biết chuyện hợp đồng?”
Tôi nhìn bà.
“Có cần thiết không?”
Bà cau mày.
“Cô là con dâu nhà họ Trần.”
Tôi nhẹ nhàng đặt tách trà xuống.
“Không.”
“Tôi từng là con dâu nhà họ Trần.”
Câu nói khiến bà sững lại.
Tôi tiếp tục:
“Khi tôi còn giúp gia đình này, tôi là người một nhà.”
“Nhưng khi mọi người chọn đứng bên cạnh người khác trước mặt tôi…”
“Tôi đã trở thành người ngoài.”
Lâm Tú Cầm im lặng.
Một lúc sau, bà nói:
“Tiểu Vy không giống như cô nghĩ.”
Tôi cười nhẹ.
“Bà đang giải thích cho cô ấy sao?”
“Hay đang giải thích cho chính mình?”
Bà không nói gì.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Thành phố Thượng Hải về đêm vẫn rực rỡ.
Nhưng tôi biết, phía sau những tòa nhà sáng đèn ấy có rất nhiều câu chuyện không ai biết.
“Bà có từng hỏi tại sao cô ấy luôn xuất hiện đúng lúc không?”
Lâm Tú Cầm nhìn tôi.
“Tôi không hiểu.”
Tôi lấy điện thoại.
Mở một bức ảnh.
Đó là hình ảnh Trần Hạo Hiên và Tiểu Vy bước vào một nhà hàng cách đây một năm.
Lâm Tú Cầm nhìn chằm chằm.
“Cái này…”
“Tôi biết chuyện từ lâu rồi.”
“Nhưng tôi vẫn chờ.”
“Chờ anh ấy tự nhận ra.”
“Chờ anh ấy nhớ người đã cùng anh ấy bắt đầu.”
Giọng tôi bình tĩnh.
“Nhưng tôi đã chờ quá lâu.”
---
Ngày hôm sau.
Cuộc họp hội đồng quản trị công ty Trần thị diễn ra.
Trần Hạo Hiên bước vào phòng họp với vẻ mặt nặng nề.
Các cổ đông đều đã có mặt.
Một người đàn ông lớn tuổi đặt tập hồ sơ xuống bàn.
“Hạo Hiên.”
“Chúng tôi cần một lời giải thích.”
Anh nhìn tài liệu trước mặt.
Đó là toàn bộ lịch sử đầu tư của công ty.
Trong đó có tên tôi.
Tống Nhược Lan.
Một cổ đông trẻ tuổi lên tiếng:
“Nếu không có khoản đầu tư ban đầu này, công ty sẽ không thể tồn tại đến hôm nay.”
“Vậy tại sao quyền lợi của cô Tống lại chưa từng được ghi nhận?”
Cả phòng im lặng.
Trần Hạo Hiên siết tay.
Anh biết.
Anh không thể phủ nhận.
Bởi vì mọi thứ đều có bằng chứng.
---
Buổi chiều.
Tôi nhận được cuộc gọi từ một số lạ.
Là Trần Hạo Hiên.
“Tại sao em không nói cho anh biết?”
Tôi im lặng vài giây.
“Anh muốn biết điều gì?”
“Về khoản đầu tư.”
“Hay về việc anh đã đánh mất người luôn đứng phía sau anh?”
Đầu dây bên kia không có tiếng trả lời.
Một lúc lâu sau, anh mới nói:
“Nhược Lan... anh xin lỗi.”
Tôi nhìn chiếc nhẫn cưới trên tay.
Chiếc nhẫn mà tôi từng nghĩ sẽ đeo cả đời.
“Xin lỗi có thể thay đổi được gì sao?”
Anh nghẹn giọng.
“Anh biết anh sai.”
“Tôi cũng từng nghĩ chỉ cần anh nhận ra là đủ.”
“Nhưng có những tổn thương không biến mất chỉ vì một câu xin lỗi.”
Tôi tháo chiếc nhẫn xuống.
Đặt vào chiếc hộp nhỏ.
“Từ hôm nay, anh không cần phải lựa chọn nữa.”
“Bởi vì tôi đã lựa chọn thay anh.”
---
Tối hôm đó, khi tôi chuẩn bị rời khỏi căn hộ, một người bất ngờ xuất hiện trước cửa.
Không phải Trần Hạo Hiên.
Mà là Tiểu Vy.
Cô ta đứng đó, không còn vẻ dịu dàng như trước.
“Chị Nhược Lan.”
Tôi nhìn cô ta.
“Có chuyện gì?”
Cô ta cắn môi.
“Chị nghĩ chị thắng rồi sao?”
Tôi không trả lời.
Cô ta bước vào.
“Chị biết vì sao anh Hạo Hiên chọn tôi không?”
“Tôi trẻ hơn chị.”
“Tôi hiểu anh ấy hơn chị.”
Tôi nhìn cô ta.
“Hiểu anh ấy?”
“Hay hiểu cách lấy những thứ người khác đã xây dựng?”
Sắc mặt cô ta thay đổi.
Một giây sau, cô ta lấy ra một tập giấy.
“Chị nên xem cái này.”
Tôi nhận lấy.
Là giấy chuyển nhượng cổ phần.
Nhưng điều khiến tôi bất ngờ...
Là chữ ký trên đó.
Không phải của Trần Hạo Hiên.
Mà là của...
một người trong chính gia đình tôi từng tin tưởng nhất.
Tôi ngẩng đầu lên.
Tiểu Vy mỉm cười.
“Chị nghĩ mọi chuyện chỉ đơn giản là anh ấy thay lòng sao?”
“Không.”
“Có những chuyện bắt đầu từ rất lâu rồi.”
Cô ta quay người rời đi.
Còn tôi đứng lại giữa căn phòng.
Nhìn tập giấy trong tay.
Một cảm giác lạnh chạy qua người.
Bởi vì tôi nhận ra...
Có thể cuộc hôn nhân của tôi không tan vỡ vì một người phụ nữ khác.
Mà vì một bí mật lớn hơn...
Đang được che giấu ngay trong gia đình họ Trần.
Và người đứng sau tất cả...
Có lẽ không phải Trần Hạo Hiên.
Mà là người tôi từng gọi là...
mẹ.
CHƯƠNG 3: NGƯỜI BỊ BỎ LẠI KHÔNG PHẢI LÀ KẺ THUA CUỘC
Căn phòng khách của căn hộ nhìn ra sông Hoàng Phố im lặng đến mức tôi có thể nghe rõ tiếng kim đồng hồ chạy.
Tôi ngồi trên ghế sofa, trước mặt là tập giấy Tiểu Vy để lại.
Một tập hồ sơ mỏng.
Nhưng lại giống như một chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa mà tôi chưa từng muốn bước vào.
Tôi lật từng trang.
Càng đọc, lòng tôi càng lạnh đi.
Đó là bản thỏa thuận chuyển nhượng một phần cổ phần trong công ty Trần thị.
Người chuyển nhượng là Trần Hạo Hiên.
Nhưng người nhận lại không phải Tiểu Vy.
Mà là một công ty đầu tư đứng tên một cái tên xa lạ.
Tôi cau mày.
Cái tên ấy tôi chưa từng nghe qua.
Nhưng phần cuối của hồ sơ lại có một dòng ghi chú khiến tôi sững người.
“Người giới thiệu và bảo lãnh: Lâm Tú Cầm.”
Mẹ chồng tôi.
Tôi nhắm mắt lại.
Trong đầu hiện lên từng khoảnh khắc suốt tám năm qua.
Ngày tôi mới bước chân vào nhà họ Trần.
Lâm Tú Cầm từng nắm tay tôi nói:
“Nhược Lan, nhà họ Trần không cần một người con dâu chỉ biết hưởng thụ.”
“Chúng tôi cần người có thể cùng Hạo Hiên vượt qua khó khăn.”
Khi đó, tôi đã cảm động.
Tôi nghĩ bà thật lòng coi tôi là người nhà.
Tôi đã cố gắng chứng minh bản thân.
Tôi chăm sóc bố mẹ chồng.
Tôi hỗ trợ công việc của chồng.
Tôi thậm chí còn từ chối nhiều cơ hội phát triển riêng chỉ để ở bên cạnh anh.
Nhưng hóa ra...
Có những người chỉ yêu quý giá trị mà bạn mang lại.
Không phải chính con người bạn.
---
Sáng hôm sau, tôi chủ động gọi cho Lâm Tú Cầm.
“Tôi muốn gặp bà.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
Sau đó bà nói:
“Được.”
“Đến nhà cũ của chúng tôi.”
Đó là căn biệt thự cũ của nhà họ Trần nằm ở khu Từ Hối.
Nơi mà tám năm trước tôi từng bước vào với tâm trạng của một cô gái sắp trở thành dâu nhà giàu.
Nhưng hôm nay, khi quay lại, tôi lại cảm thấy xa lạ.
Lâm Tú Cầm ngồi trong phòng trà.
Trước mặt bà là một ấm trà Long Tỉnh.
Bà không nhìn tôi ngay.
“Tôi biết cô sẽ đến.”
Tôi ngồi xuống.
“Vậy bà cũng biết tôi đã thấy gì?”
Bàn tay đang rót trà của bà dừng lại.
Một lát sau, bà nói:
“Nhược Lan.”
“Có những chuyện không đơn giản như cô nghĩ.”
Tôi cười nhạt.
“Câu nói này tôi đã nghe rất nhiều lần.”
“Nhưng mỗi lần nghe, đều là sau khi tôi phát hiện ra sự thật.”
Lâm Tú Cầm nhìn tôi.
Ánh mắt bà lần đầu tiên có chút mệt mỏi.
“Cô nghĩ tôi muốn mọi chuyện thành ra như vậy sao?”
“Tôi chỉ muốn bảo vệ gia đình này.”
Tôi hỏi:
“Bảo vệ bằng cách đẩy tôi ra ngoài?”
Bà im lặng.
Tôi tiếp tục:
“Bảo vệ bằng cách để con trai bà phản bội người đã cùng anh ấy bắt đầu?”
Bà cúi đầu.
Một lúc lâu sau, bà mới nói:
“Công ty Trần thị từng đứng trước nguy cơ sụp đổ.”
“Tôi biết.”
“Nhưng cô không biết chuyện sau đó.”
Bà nhìn tôi.
“Sau khi cô đầu tư cho Hạo Hiên, công ty bắt đầu phát triển.”
“Nhưng một số người trong gia đình không muốn quyền lực rơi vào tay một người phụ nữ không mang họ Trần.”
Tôi sững lại.
“Một người phụ nữ không mang họ Trần?”
Bà không trả lời.
Nhưng tôi hiểu.
Trong suy nghĩ của họ, dù tôi có làm bao nhiêu đi nữa...
Tôi vẫn chỉ là người ngoài.
---
Chiều hôm đó, Trần Hạo Hiên xuất hiện.
Anh đứng trước cửa phòng trà.
Gương mặt anh tiều tụy hơn nhiều so với vài ngày trước.
“Nhược Lan.”
Tôi nhìn anh.
“Anh đến để nói gì?”
Anh bước vào.
“Mẹ đã nói cho em biết chưa?”
Tôi nhìn sang Lâm Tú Cầm.
“Chuyện gì?”
Anh thở dài.
“Về việc cổ phần.”
Tôi không nói.
Anh ngồi xuống.
“Anh biết em rất thất vọng.”
“Nhưng có một chuyện em cần biết.”
“Hồ sơ đó không phải do anh tự nguyện ký.”
Tôi nhíu mày.
“Ý anh là gì?”
Anh nhìn mẹ mình.
Lâm Tú Cầm im lặng.
Trần Hạo Hiên nói:
“Năm đó, khi công ty gặp khó khăn, có một nhóm người muốn mua lại công ty.”
“Nếu không đồng ý, công ty sẽ mất quyền kiểm soát.”
“Người đứng ra thương lượng là mẹ.”
“Bà ấy ký một số thỏa thuận để giữ công ty.”
Tôi nhìn anh.
“Vậy còn cổ phần của tôi?”
Anh cúi đầu.
“Lúc đó... mẹ đã dùng danh nghĩa bảo vệ công ty để thay đổi một số điều khoản.”
Tôi bật cười.
Nhưng trong tiếng cười ấy không còn sự tức giận.
Chỉ còn thất vọng.
“Vậy cuối cùng...”
“Tất cả mọi người đều quyết định thay tôi.”
“Đúng không?”
Không ai trả lời.
Nhưng sự im lặng ấy đã là câu trả lời.
---
Một tuần sau.
Cuộc họp lớn nhất của Trần thị diễn ra.
Lần này, tôi không xuất hiện với tư cách người vợ của Trần Hạo Hiên.
Tôi xuất hiện với tư cách một cổ đông.
Tôi bước vào phòng họp.
Tất cả mọi ánh mắt đều hướng về phía tôi.
Một người trong hội đồng quản trị đứng lên.
“Tống tiểu thư, cô muốn công bố điều gì?”
Tôi đặt một tập tài liệu lên bàn.
“Tôi muốn công bố quyền sở hữu hợp pháp của khoản đầu tư ban đầu.”
Màn hình phía sau bật sáng.
Những giấy tờ năm xưa hiện lên.
Có chữ ký.
Có dấu xác nhận.
Có bằng chứng rõ ràng.
Không ai có thể phủ nhận.
Tôi không lấy lại công ty.
Tôi không phá hủy sự nghiệp của bất kỳ ai.
Tôi chỉ lấy lại quyền lợi mà mình từng bị che giấu.
Một cổ đông lớn tuổi nhìn tôi.
“Tống tiểu thư, cô có thể khiến nhà họ Trần mất tất cả.”
Tôi bình tĩnh trả lời:
“Không.”
“Tôi không muốn ai mất tất cả.”
“Tôi chỉ muốn mọi người hiểu rằng một người phụ nữ đứng phía sau không có nghĩa là cô ấy không có giá trị.”
Cả phòng im lặng.
---
Ba tháng sau.
Trần Hạo Hiên rời khỏi vị trí điều hành.
Anh không mất trắng.
Bởi vì tôi không chọn trả thù.
Anh bắt đầu lại từ vị trí thấp hơn.
Lâm Tú Cầm cũng thay đổi.
Bà không còn là người phụ nữ luôn nhìn người khác bằng địa vị.
Một ngày nọ, bà tìm đến văn phòng của tôi.
Bà đặt xuống bàn một hộp gỗ nhỏ.
“Tôi trả lại cho cô.”
Tôi mở ra.
Bên trong là chiếc vòng ngọc mà bà từng tặng tôi ngày cưới.
“Tôi từng nghĩ cô không đủ tốt cho nhà họ Trần.”
“Nhưng tôi đã sai.”
Tôi nhìn bà.
“Bà không sai vì từng nghi ngờ tôi.”
“Bà sai vì chưa từng thật sự hiểu tôi.”
Lâm Tú Cầm cúi đầu.
“Tôi xin lỗi.”
Lần này, tôi không thấy nhẹ nhõm.
Bởi vì có những lời xin lỗi đến quá muộn.
Nhưng ít nhất...
Nó giúp một người nhận ra sai lầm của mình.
---
Một năm sau.
Tôi đứng trước cửa hàng thời trang của chính mình tại Thượng Hải.
Cửa hàng nhỏ đầu tiên mang tên **Nhược Lan Studio**.
Tôi từng nghĩ ngày hôm đó ở trung tâm thương mại là ngày tôi mất tất cả.
Nhưng hóa ra...
Đó lại là ngày tôi bắt đầu tìm lại chính mình.
Trần Hạo Hiên từng hỏi tôi:
“Nếu quay lại ngày đầu tiên gặp nhau, em có còn chọn anh không?”
Tôi đã suy nghĩ rất lâu.
Sau đó trả lời:
“Có.”
“Bởi vì nếu không gặp anh, tôi sẽ không biết bản thân có thể mạnh mẽ đến mức nào.”
Tôi nhìn dòng người qua lại trên phố.
Thượng Hải vẫn ồn ào.
Vẫn rộng lớn.
Vẫn đầy những câu chuyện chưa được kể.
Nhưng lần này, tôi không còn là người phụ nữ đứng bên cạnh ai đó để chứng minh giá trị của mình.
Tôi là Tống Nhược Lan.
Một người phụ nữ từng bị xem thường.
Từng bị bỏ lại.
Nhưng cuối cùng...
Lại là người tự bước ra khỏi bóng tối bằng chính đôi chân của mình.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
Nhận xét
Đăng nhận xét