#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
"Thẩm Tri Ý, chị chỉ là một đứa con gái tỉnh lẻ nghèo rớt mồng tơi được anh tôi thương hại mang về, lấy tư cách gì mà đòi mặc chiếc váy cưới đặt riêng trị giá cả trăm vạn tệ này? Lễ đính hôn của tôi và gia đình họ Lâm sắp tới mới là chuyện đại sự của Tần gia. Mặc chiếc váy này lên người chị chỉ làm phí hoài kiệt tác của nhà thiết kế mà thôi!"
Tiếng xé xoạc sắc lẹm vang lên trong phòng thay đồ sang trọng của Studio婚纱 (Hôn Sơ) bậc nhất Thượng Hải. Tần Giai Nghi – cô em chồng tương lai nổi tiếng ngông cuồng, hãm hại người khác bằng bản tính tiểu thư được nuông chiều từ nhỏ – trắng trợn giật phắt chiếc váy cưới Haute Couture thêu kim tuyến thủ công trên tay chuyên viên trang điểm. Tấm vải voan cao cấp vướng vào chiếc móc treo, rách xé một đường nhỏ ở chân váy, nhưng Giai Nghi chẳng hề bận tâm. Cô ta vung chiếc váy đắt đỏ lên người mình, soi mirror với ánh mắt đầy đắc ý và coi thường.
Tôi đứng yên bên cạnh bàn trang điểm, bàn tay siết nhẹ mép bàn. Chiếc váy cưới ấy không chỉ là trang phục cho lễ cưới sắp tới, mà là thiết kế duy nhất trên thế giới do đích thân nhà thiết kế lừng danh người Pháp chế tác riêng cho tôi – món quà kỷ niệm kết thúc quãng thời gian 3 năm âm thầm gánh vác, gầy dựng lại cơ nghiệp cho tập đoàn Tần Thị mà không ai trong gia đình họ Tần hay biết.
Tôi quay sang nhìn Tần Phong, vị hôn phu mà tôi đã gắn bó 4 năm qua. Anh đứng tựa lưng vào cửa, hai tay đút túi quần, lông mày nhíu lại thành một đường sâu hằn. Nhưng thay vì đòi lại công bằng cho người vợ sắp cưới, giọng nói của anh cất lên lạnh băng, chứa đựng sự vô tình đến tàn nhẫn:
"Tri Ý, em bớt cố chấp đi. Giai Nghi sắp đính hôn với quý tử Lâm gia, buổi lễ đó rất quan trọng đối với danh tiếng của Tần Thị lúc này. Em chỉ là chụp ảnh cưới thôi, chọn đại một bộ váy có sẵn trong studio là được rồi. Dù sao em cũng sinh ra ở vùng quê nhỏ, đâu quen mặc mấy đồ quá phô trương thế này. Nhường cho em gái một chút, ngoan nào."
Một tiếng cười nhạt khẽ bật ra từ cổ họng tôi. Nhường? Bốn năm qua, từ chức vụ trong công ty, danh phận cho đến từng hợp đồng làm ăn nghìn tỷ, tôi đã nhường cho Tần Phong và gia đình anh ta quá nhiều. Họ nghĩ rằng tôi chỉ là một cô gái mồ côi nghèo khó đến từ vùng núi Giang Nam, sống bám vào sự từ bi của Tần gia. Họ đâu biết rằng, danh xưng "Cố vấn giấu mặt" giúp Tần Thị thoát khỏi nguy cơ phá sản ba năm trước chính là tôi.
Tần Giai Nghi khoác chiếc váy lên người, quay vài vòng trước gương rồi trề môi chế giễu: "Anh trai nói đúng đấy. Chị dâu nghèo thì cần gì phô trương? Mặc váy vài trăm tệ trên mạng là vừa vặn với khí chất của chị rồi. Còn bộ này, từ nay thuộc về tôi!"
Tôi không đáp lời, cũng không lao vào tranh giành hay khóc lóc van xin như họ nghĩ. Ánh mắt tôi dịu lại nhưng lạnh như băng tuyết mùa đông Bắc Kinh. Tôi chậm rãi đưa tay lên cổ tay trái, tháo chiếc vòng tay bằng bạch kim khảm ngọc bích thiên nhiên – vật đính ước và cũng là chiếc chìa khóa định danh quyền lực cao nhất của chuỗi thương hiệu váy cưới đắt giá nhất châu Á này.
Tôi lấy điện thoại, mở phần tin nhắn thoại, ấn giữ nút thu âm và cất giọng bình thản đến lạ kỳ:
"Tổng giám đốc Trịnh, buổi chụp hình hôm nay hủy bỏ. Toàn bộ đặc quyền của Tần gia tại chuỗi hệ thống Hôn Sơ chính thức thu hồi. Ngoài ra, hãy kích hoạt điều khoản đòi nợ khẩn cấp với Tần Thị."
Tần Phong nghe vậy thì bật cười khẩy, ánh mắt lộ rõ vẻ khinh khỉnh: "Thẩm Tri Ý, em bị điên rồi sao? Định giở trò dọa dẫm ai thế? Em tưởng gọi một cuộc điện thoại vờ vịt là có thể làm anh sợ sao? Ngưng cái trò hề này lại ngay!"
Tần Giai Nghi cũng cười ngặt nghẹo: "Trịnh tổng? Chị đang nói đến Trịnh Học Bân – vị giám đốc lừng lẫy của chuỗi Studio này sao? Chị dâu à, ảo tưởng vừa thôi chứ, loại như chị ngay cả tư cách gặp thư ký của ông ấy còn không có..."
Tuy nhiên, nụ cười trên môi cô ta chưa kịp tắt thì bước chân dồn dập, vội vã từ phía hành lang ngoài sảnh đã vang lên. Tiếng giày da nát vụn sự im lặng.
Chưa đầy mười phút sau, cánh cửa phòng thay đồ bị đẩy mạnh ra. Trịnh Học Bân – Giám đốc điều hành toàn khu vực Trung Hoa lục địa của thương hiệu Hôn Sơ, người mà ngay cả các đại gia tộc ở Thượng Hải cũng phải nể sợ vài phần – xuất hiện trong bộ suit chỉn chu, trán rịn đầy mồ hôi hột. Mắt ông ta đảo qua căn phòng, lướt qua Tần Phong và Tần Giai Nghi, rồi dừng lại ở chiếc váy cưới bị rách rưới trên người cô ta.
Gương mặt Trịnh Học Bân tái nhợt, đôi mắt hiện lên sự giận dữ tột cùng. Ông quay sang nhìn tôi, cúi gập người chín mươi độ trước sự ngơ ngác của tất cả mọi người:
"Tiểu thư! Tôi tới muộn, để tiểu nhân làm nhục cô rồi!"
Không đợi Tần Phong kịp định thần, Trịnh Học Bân quay sang nhìn đội ngũ bảo vệ phía sau, gầm lên một tiếng chấn động cả tầng lầu:
"Tất cả nghe đây! Ngừng toàn bộ buổi chụp ảnh của nhà họ Tần ngay lập tức! Tống cổ toàn bộ người của Tần gia ra khỏi studio cho tôi!"
Chương 2: Sương Mù Bịt Mắt
Không khí trong phòng thay đồ như đóng băng tại chỗ. Tần Phong sững sờ, gương mặt tuấn tú tràn ngập vẻ bàng hoàng không thể tin nổi. Anh bước lên một bước, vội vã cất lời:
"Trịnh tổng! Có hiểu nhầm gì ở đây không? Tôi là Tần Phong, Tổng giám đốc của Tần Thị. Chúng tôi đã đặt trước toàn bộ studio này hôm nay với chi phí không hề nhỏ. Sao ông lại vì một lời nói điên rồ của cô gái nghèo này mà đuổi chúng tôi?"
Trịnh Học Bân ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc như dao cạo nhìn thẳng vào Tần Phong: "Tần tổng, anh ăn nói cho cẩn thận! Cô Thẩm Tri Ý đây không phải là cô gái nghèo nào cả. Cô ấy chính là Chủ tịch sáng lập và là nhà đầu tư duy nhất nắm 80% cổ phần của chuỗi thương hiệu Hôn Sơ chúng tôi! Chiếc váy cưới mà em gái anh đang mặc trên người là tác phẩm duy nhất do ngài thiết kế trưởng người Pháp dành riêng cho Chủ tịch Thẩm. Các người lấy tư cách gì mà đòi chạm vào?"
Chủ tịch sáng lập?
Bốn chữ đó như một tia sét đánh ngang tai Tần Phong và Tần Giai Nghi. Tần Giai Nghi giật thót người, mặt cắt không còn một giọt máu. Cô ta nhìn chiếc váy cưới trên người mình, rồi lại nhìn sang tôi – người phụ nữ bốn năm qua luôn mặc những bộ quần áo giản dị, ít nói, lặng lẽ nấu cơm chiên xào cho anh trai cô ta mỗi tối.
"Không... không thể nào!" Tần Giai Nghi gào lên, giọng nói run rẩy xé rách sự kiêu ngạo thường ngày. "Nó chỉ là một con quê mùa! Anh tôi nuôi nó 4 năm nay! Làm sao nó có thể là Chủ tịch của Hôn Sơ được? Trịnh tổng, ông bị nó lừa rồi!"
"Câm miệng!" Trịnh Học Bân lạnh lùng quát lớn. "Bảo vệ, lột chiếc váy đó ra cho tôi! Đó là tài sản cá nhân của Chủ tịch Thẩm, một kẻ cướp giật không có quyền chạm vào!"
Hai bảo vệ vạm vỡ ngay lập tức tiến lên. Tần Giai Nghi sợ hãi lùi lại, tiếng khóc thét vang lên khi cô ta bị ép phải cởi bỏ chiếc váy đắt giá trong sự tủi hờn và xấu hổ tột cùng. Chiếc váy cưới bị gỡ xuống, đặt cẩn thận vào hộp nhung.
Tần Phong đứng chôn chân tại chỗ, não bộ anh ta như muốn nổ tung. Bức tranh về một Thẩm Tri Ý ngoan ngoãn, nhu mì, luôn phục tùng và không có điểm tựa trong suốt 4 năm qua hoàn toàn sụp đổ. Anh ta sải bước tiến về phía tôi, đôi bàn tay run run định nắm lấy tay tôi, nhưng tôi đã lạnh lùng lùi lại một bước, né tránh sự đụng chạm của anh ta.
"Tri Ý... Em... tất cả những điều này là sao?" Tần Phong lắp bắp, sự tự tin và vẻ ngạo mạn hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự hoảng loạn dâng trào. "Tại sao em chưa bao giờ nói với anh? Em là Chủ tịch Hôn Sơ? Vậy còn... còn những lần em giúp anh sửa lại kế hoạch kinh doanh, những hợp đồng rót vốn bí ẩn cho Tần Thị..."
Tôi nhìn anh ta, đôi mắt hoàn toàn trong suốt, không còn một chút gợn sóng của tình yêu:
"Tần Phong, anh nghĩ một tập đoàn Tần Thị sắp phá sản bốn năm trước lại có thể tự nhiên nhận được khoản đầu tư 500 triệu tệ từ quỹ đầu tư Thượng Hải sao? Anh nghĩ những chiến lược kinh doanh giúp anh leo lên vị trí Tổng giám đốc trẻ tuổi xuất sắc là do anh tự nghĩ ra sao? Tôi giấu thân phận vì tôi muốn tìm một người đàn ông yêu tôi vì chính con người tôi, chứ không phải vì tài sản hay quyền lực của tôi. Nhưng tôi đã nhầm."
Tôi tháo chiếc nhẫn cầu hôn bằng kim cương giản dị mà anh ta tặng tôi năm ngoái, thả rơi tự do xuống sàn gạch cẩm thạch. Tiếng nhẫn va chạm với mặt sàn phát ra âm thanh lảnh lót, tuyệt tình.
"Sự khiêm tốn của tôi lại trở thành cái cớ để gia đình anh coi thường và chà đạp tôi. Bốn năm qua, tôi tưởng mình đang sưởi ấm một trái tim, hóa ra chỉ là nuôi một gã đàn ông tồi tệ và một gia đình tham lam, hợm hinh."
"Tri Ý! Không phải như vậy đâu!" Tần Phong cuống quýt giơ tay muốn giữ tôi lại. "Anh sai rồi! Anh thật sự không biết! Giai Nghi nó còn nhỏ, nó không biết chuyện nên mới mạo phạm em. Anh hứa từ nay về sau sẽ không để ai trong Tần gia coi thường em nữa. Chúng ta đi chụp ảnh cưới tiếp nhé, anh sẽ bảo Giai Nghi xin lỗi em!"
"Xin lỗi?" Tôi mỉm cười, một nụ cười chua chát. "Sự tôn nghiêm của tôi không rẻ mạc đến mức đổi lấy một lời xin lỗi gượng ép. Tần Phong, buổi chụp hình kết thúc rồi. Và lễ cưới của chúng ta... cũng vĩnh viễn không bao giờ diễn ra nữa."
Nói rồi, tôi quay lưng bước đi. Trịnh Học Bân lập tức cúi người dẫn đường cho tôi, lực lượng bảo vệ nhanh chóng vây quanh, ngăn cách Tần Phong và Tần Giai Nghi ở phía sau.
"Tri Ý! Em không thể đi như vậy được!" Tần Phong gào lên trong vô vọng, định đuổi theo nhưng đã bị hai bảo vệ giữ chặt lại. Tiếng gào khóc của Tần Giai Nghi vang vọng khắp sảnh Studio, nhưng tất cả đối với tôi lúc này chỉ còn là những tiếng ồn ào vô nghĩa.
Chương 3: Phù Hoa Tan Bọt Tuyết
Chỉ trong vòng 24 giờ sau sự việc tại Studio, sóng gió khủng khiếp đã càn quét qua tập đoàn Tần Thị.
Tin tức về việc Tần gia xúc phạm Chủ tịch tập đoàn thời trang và dịch vụ cưới cao cấp Hôn Sơ lan truyền với tốc độ chóng mặt trong giới thượng lưu Thượng Hải. Không những thế, Quỹ đầu tư do tôi đứng tên chính thức gửi thông báo thu hồi toàn bộ vốn đầu tư 500 triệu tệ cùng khoản tiền phạt vi phạm hợp đồng do Tần Thị không đáp ứng đủ các chỉ số năng lực.
Tại biệt thự Tần gia, không khí u ám như nghĩa địa.
Tần Giai Nghi ngồi gục trên sofa, mắt sưng húp vì khóc. Lễ đính hôn của cô ta với thiếu gia Lâm gia đã bị phía nhà trai đơn phương hủy bỏ ngay trong đêm. Nhà họ Lâm không thể chấp nhận một cô con dâu có tính cách hợm hinh, lại vừa đắc tội lớn với một thế lực kinh tế ngầm tại Thượng Hải.
"Anh! Anh mau nói với Thẩm Tri Ý đi!" Tần Giai Nghi gào lên trong nước mắt. "Nói cô ta rút lại quyết định đi! Nhà họ Lâm đã hủy hôn với em rồi, các ngân hàng cũng đang đòi nợ công ty chúng ta! Cô ta làm vậy là muốn dồn Tần gia vào đường chết sao?"
Tần Phong ngồi thẫn thờ ở góc phòng, râu ria xơm xờ, đôi mắt đỏ ngầu gạch máu. Điện thoại trên bàn liên tục rung lên những cuộc gọi đòi nợ từ ngân hàng, đối tác rút vốn, giá cổ phiếu Tần Thị giảm sàn liên tục không có điểm dừng. Lúc này, anh ta mới chua chát nhận ra rằng, không có Thẩm Tri Ý chống lưng, cái gọi là "thiên tài kinh doanh Tần Phong" chỉ là một cái vỏ rỗng tuếch.
"Câm miệng đi!" Tần Phong quát lớn, hất văng chiếc cốc thủy tinh trên bàn xuống đất vỡ tan tành. "Nếu không phải tại sự tham lam và ngông cuồng của cô, tại sao Tri Ý lại tuyệt tình như vậy? Cô đòi giành váy cưới của cô ấy, cô chửi cô ấy là đứa con gái nghèo quê mùa... Bây giờ Tần gia sụp đổ rồi, cô vừa lòng chưa?"
Bà Tần – mẹ của Tần Phong – giật mình hoảng sợ, nắm lấy tay con trai: "Phong à, hay là con đến van xin Tri Ý đi? Dù sao hai đứa cũng có 4 năm tình cảm. Nó yêu con như vậy, chắc chắn chỉ là giận dỗi nhất thời thôi. Con quỳ xuống xin lỗi nó, nó nhất định sẽ mềm lòng mà!"
Tần Phong nhìn mẹ mình, cười cay đắng. Yêu sao? Bốn năm qua, anh ta đã chà đạp lên tình yêu đó hết lần này đến lần khác, coi sự hy sinh của tôi là điều hiển nhiên, coi gia thế và xuất thân của tôi là thứ yếu kém để mỉa mai. Người phụ nữ như Thẩm Tri Ý, một khi đã quyết định quay lưng, làm sao có thể quay đầu?
Sáng hôm sau, Tần Phong đứng đợi trước cổng trụ sở chính của Hôn Sơ suốt năm tiếng đồng hồ dưới cơn mưa tầm tã. Khi chiếc xe Maybach sang trọng của tôi từ từ lăn bánh ra khỏi cổng, anh ta lao ra, bất chấp nguy hiểm quỳ gối ngay trước đầu xe.
Tài xế phanh gấp. Tôi ngồi ở ghế sau, hạ kính xe xuống một nửa, nhìn người đàn ông đang ướt sũng, tàn hại trước mặt.
"Tri Ý! Anh biết anh sai rồi!" Tần Phong gào lên trong tiếng mưa, nước mắt hòa lẫn nước mưa trên mặt. "Cho anh một cơ hội sửa sai được không? Anh không cần Tần Thị, không cần tài sản gì cả, anh chỉ cần em thôi! Chúng ta làm lại từ đầu được không em?"
Tôi nhìn anh ta, ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ không một gợn sóng:
"Tần Phong, khi anh bảo tôi nhường chiếc váy cưới cho em gái anh, anh không hề nghĩ đến cảm xúc của tôi. Khi em gái anh lăng mạ xuất thân của tôi, anh đứng đó và đồng tình. Tình yêu của anh chỉ tồn tại khi tôi là một kẻ phục tùng, nhu mì và không đe dọa đến lòng tự tôn tồi tệ của anh. Bây giờ anh quỳ ở đây, không phải vì anh yêu tôi, mà vì anh tiếc nuối quyền lực và sự chống lưng mà tôi từng mang lại."
"Không phải như vậy! Tri Ý, tin anh đi..." Tần Phong giơ tay định bám lấy cửa xe.
"Tài xế, lái xe đi." Tôi lạnh lùng kéo kính xe lên, cắt đứt hoàn toàn chút hy vọng cuối cùng của anh ta.
Chiếc xe Maybach lướt qua người Tần Phong, bỏ lại gã đàn ông quỳ gối gục đầu trong cơn mưa xối xả của Thượng Hải. Tần Thị chính thức nộp đơn xin phá sản vào tuần sau đó, gia đình họ Tần phải bán sạch nhà cửa, xe cộ để gánh khoản nợ khổng lồ, trở về đúng vị trí xuất phát điểm mà họ luôn sợ hãi.
Còn tôi, đứng trên tầng cao nhất của tòa tháp Hôn Sơ, nhìn xuống toàn cảnh thành phố rực rỡ ánh đèn. Chiếc váy cưới năm đó đã được sửa lại hoàn hảo, nằm trang trọng trong lồng kính triển lãm – biểu tượng cho sự tái sinh và tự do của một người phụ nữ biết tự trân trọng chính mình.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí
Nhận xét
Đăng nhận xét