#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
CHƯƠNG 1 – MÂM CƠM BỊ HẤT ĐỔ
Chiếc bát sứ vỡ tan ngay giữa phòng ăn.
Mâm cơm tối vốn đang yên ắng bỗng trở thành một mớ hỗn độn. Canh nóng đổ lên khăn trải bàn, thức ăn văng xuống sàn. Tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì Tô Nhã đã bật khóc, lùi về phía sau, một tay ôm lấy cổ tay mình.
Cô ta chỉ thẳng vào tôi.
“Chị ta bắt nạt con!”
Cả căn phòng im phăng phắc.
Mẹ chồng tôi, bà Trương, lập tức đứng bật dậy.
“Lâm Uyển, cô còn muốn gây chuyện đến bao giờ?”
Tôi nhìn mâm cơm dưới đất rồi nhìn Tô Nhã.
“Tôi không làm đổ.”
“Không phải cô thì là ai?”
Tôi chưa kịp trả lời, một tiếng tát đã vang lên.
Chát!
Má tôi nóng rát.
Tôi đứng chết lặng.
Người vừa đánh tôi là mẹ chồng.
Bên cạnh bà, chồng tôi – Trình Hạo – vẫn ngồi trên ghế, khuôn mặt lạnh đến mức gần như không có chút cảm xúc.
Anh ta nhìn tôi rồi nói:
“Xin lỗi Nhã đi.”
Tôi từ từ quay sang nhìn anh.
“Anh không hỏi tôi chuyện gì đã xảy ra sao?”
“Còn cần hỏi à?”
Trình Hạo nhíu mày.
“Cô ấy đang mang thai. Cô là chị dâu mà không biết nhường nhịn sao?”
Tô Nhã lập tức cúi đầu, nước mắt rơi xuống.
“Anh Hạo, thôi bỏ đi. Em không muốn chị ấy xin lỗi đâu.”
Nghe câu đó, mẹ chồng tôi càng tức giận.
“Con xem đi! Nhã hiền lành như vậy mà cô còn ép con bé phải chịu đựng.”
Tôi nhìn người phụ nữ đang cúi đầu trước mặt.
Hiền lành?
Nếu không tận mắt nhìn thấy những gì cô ta làm trong hai tuần qua, có lẽ tôi cũng đã tin.
Tô Nhã là thư ký cũ của Trình Hạo.
Cô ta xuất hiện trong cuộc sống của chúng tôi từ ba tháng trước.
Ban đầu chỉ là những cuộc điện thoại công việc.
Sau đó là những bữa tối “vô tình gặp mặt”.
Rồi những lần Trình Hạo về nhà lúc nửa đêm với lý do công ty có việc.
Tôi từng hỏi.
Anh chỉ lạnh nhạt nói:
“Em đừng suy nghĩ linh tinh.”
Cho đến ngày hôm đó, Tô Nhã xuất hiện trước cửa nhà tôi với một chiếc vali.
Cô ta đứng bên cạnh mẹ chồng, mỉm cười nhẹ nhàng.
“Bác nói em có thể ở đây một thời gian.”
Tôi tưởng mình nghe nhầm.
Nhưng mẹ chồng chỉ thản nhiên nói:
“Nhà rộng như vậy, thêm một người thì có sao?”
Tôi nhìn sang Trình Hạo.
Anh tránh ánh mắt tôi.
Từ hôm đó, căn nhà từng là nơi tôi gọi là gia đình bắt đầu trở nên xa lạ.
Tô Nhã dùng phòng khách lớn để đặt đồ.
Cô ta tùy tiện lấy quần áo của tôi.
Cô ta dùng chiếc cốc tôi thích nhất.
Thậm chí còn ngồi vào vị trí của tôi trên bàn ăn.
Tôi nhịn.
Không phải vì sợ.
Mà vì tôi muốn biết bọn họ định làm gì.
Và hôm nay, cuối cùng họ cũng để lộ.
Tôi nhìn Trình Hạo.
“Anh thật sự muốn tôi quỳ xuống xin lỗi cô ta?”
“Đúng.”
“Chỉ vì lời cô ta nói?”
“Cô ấy có cần phải nói dối không?”
Tôi bật cười.
Một tiếng cười rất nhẹ.
Trình Hạo cau mày.
“Cô cười gì?”
Tôi không trả lời.
Tôi cúi xuống nhặt chiếc điện thoại trên ghế.
Tô Nhã nhìn thấy hành động đó thì sắc mặt thay đổi trong chớp mắt.
Rất nhanh.
Nhưng tôi đã nhìn thấy.
Tôi đặt điện thoại lên bàn.
“Được.”
Mẹ chồng tôi khoanh tay.
“Cuối cùng cô cũng biết mình sai.”
Tôi nhìn bà.
“Con chưa nói con sẽ xin lỗi.”
Trình Hạo đứng dậy.
“Lâm Uyển!”
Tôi bấm vào màn hình điện thoại.
“Nhưng trước khi tôi quỳ xuống, mọi người nghe cái này đã.”
Một giọng nói vang lên từ chiếc điện thoại.
Là giọng của Tô Nhã.
Rõ ràng.
Không thể nhầm lẫn.
“Chị cứ làm đổ mâm cơm đi. Tôi sẽ nói là cô ta đẩy tôi.”
Ngay lập tức, cả phòng ăn chìm vào im lặng.
Tô Nhã tái mặt.
Mẹ chồng tôi đứng bất động.
Còn Trình Hạo nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại.
Đoạn ghi âm vẫn tiếp tục.
Giọng một người đàn ông vang lên phía sau.
“Cô chắc chắn chứ?”
Tô Nhã cười khẽ.
“Chắc chắn. Chỉ cần bà Trương đứng về phía tôi thì Lâm Uyển không thể làm gì được.”
Tôi ngẩng đầu.
“Bây giờ…”
Tôi nhìn từng người một.
“Ai muốn tôi quỳ xuống?”
Không ai trả lời.
Nhưng tôi biết.
Đây mới chỉ là bắt đầu.
Bởi vì chiếc điện thoại trong tay tôi còn có một đoạn ghi âm khác.
Và đoạn đó…
liên quan trực tiếp đến cuộc hôn nhân của tôi.
CHƯƠNG 2 – NGƯỜI BỊ ĐỔ TỘI
Không khí trong phòng ăn nặng đến mức gần như không thể thở.
Tô Nhã bước nhanh tới định lấy điện thoại.
Tôi lập tức lùi lại.
“Đừng chạm vào.”
Cô ta dừng bước.
“Chị…”
“Đừng gọi tôi là chị.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta.
“Ít nhất trước mặt tôi, cô không cần diễn nữa.”
Tô Nhã cắn môi.
“Em không hiểu chị đang nói gì.”
Tôi cười nhạt.
“Không hiểu?”
Tôi bấm mở đoạn ghi âm tiếp theo.
Giọng Tô Nhã lại vang lên.
“Chỉ cần chị ta rời khỏi căn nhà này, anh Hạo sẽ không còn lý do để tiếp tục cuộc hôn nhân đó.”
Sau đó là giọng Trình Hạo.
“Chuyện đó không đơn giản.”
Tô Nhã đáp:
“Anh chỉ cần để mẹ anh đứng về phía em.”
Đoạn ghi âm dừng lại.
Tôi nhìn chồng.
Trình Hạo không nói gì.
Mẹ chồng tôi cũng không nói.
Chỉ có Tô Nhã bắt đầu khóc.
“Chị ghi âm lén chúng tôi?”
Tôi bình tĩnh đáp:
“Không.”
“Vậy tại sao chị có nó?”
“Cô không cần biết.”
Thật ra, tôi đã nghi ngờ từ rất lâu.
Hai tuần trước, trong một lần tôi đến công ty đưa tài liệu cho Trình Hạo, tôi vô tình nghe thấy giọng Tô Nhã trong phòng nghỉ.
Tôi không bước vào.
Tôi chỉ đứng ngoài cửa.
Và nghe được những lời khiến mình lạnh người.
Từ ngày đó, tôi bắt đầu quan sát.
Tôi phát hiện Tô Nhã không hề đơn giản như vẻ ngoài.
Cô ta biết chính xác khi nào nên khóc.
Khi nào nên im lặng.
Khi nào nên gọi mẹ chồng tôi bằng giọng yếu đuối.
Và quan trọng nhất…
cô ta biết cách khiến Trình Hạo cảm thấy mình là người có lỗi nếu không bảo vệ cô ta.
Tôi từng tự hỏi tại sao người đàn ông từng cùng tôi vượt qua những ngày khó khăn nhất lại có thể thay đổi nhanh đến vậy.
Bây giờ tôi hiểu.
Không phải anh thay đổi trong một ngày.
Mà là tôi đã không muốn nhìn thấy sự thật.
Trình Hạo cuối cùng lên tiếng.
“Em lấy những thứ này ở đâu?”
“Anh quan tâm chuyện đó hơn chuyện mình đã làm sao?”
“Anh hỏi em lấy ở đâu!”
Tôi nhìn anh.
“Điều quan trọng là nội dung có phải thật không.”
Anh im lặng.
Mẹ chồng tôi lập tức chen vào.
“Cho dù Nhã có nói những lời đó thì cũng không có nghĩa con bé muốn phá gia đình.”
Tôi quay sang bà.
“Vậy mẹ muốn con hiểu thế nào?”
“Cô ấy chỉ là người ngoài.”
“Người ngoài?”
Tôi bật cười.
“Người ngoài nào có thể ở phòng của con, dùng đồ của con, được mẹ bảo vệ trước mặt con trai mẹ?”
Mặt mẹ chồng tôi đỏ lên.
“Cô đang trách tôi?”
“Con chỉ hỏi.”
Tô Nhã bỗng ôm bụng.
“Bác…”
Cô ta run giọng.
“Con thấy không khỏe.”
Mẹ chồng lập tức quay sang đỡ cô ta.
“Nhã, cháu ngồi xuống.”
Trình Hạo cũng bước tới.
Tôi đứng nhìn.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi bỗng cảm thấy lòng mình rất bình tĩnh.
Có lẽ vì tôi đã đau đủ lâu.
Khi một người còn hy vọng, họ sẽ khóc.
Nhưng khi hy vọng đã cạn…
người ta chỉ còn muốn biết sự thật.
Tôi cầm điện thoại lên.
“Trình Hạo.”
Anh quay lại.
“Còn một đoạn nữa.”
Sắc mặt anh lập tức thay đổi.
“Không cần.”
Tôi khựng lại.
“Anh biết nội dung?”
Anh không trả lời.
Tôi nhìn anh thật lâu.
Rồi bấm phát.
Giọng Tô Nhã vang lên:
“Anh đã hứa với em rồi.”
Giọng Trình Hạo nhỏ hơn.
“Anh biết.”
“Vậy bao giờ chị ta rời đi?”
“Sau khi mọi chuyện ổn thỏa.”
“Em không muốn chờ nữa.”
“Đừng làm loạn.”
“Em đã có thai rồi. Anh nghĩ em còn cần phải chờ sao?”
Chiếc điện thoại rơi xuống mặt bàn.
Mẹ chồng tôi sững sờ.
Tôi cũng không ngờ câu nói đó lại khiến bà chết lặng như vậy.
Bà quay sang Tô Nhã.
“Cháu… nói gì?”
Tô Nhã lập tức khóc.
“Bác…”
“Có thai?”
Giọng bà run lên.
Trình Hạo nhắm mắt.
Tôi nhìn anh.
“Vậy là thật?”
Anh không đáp.
Tôi hỏi lại:
“Đứa bé là của anh?”
Một khoảng im lặng kéo dài.
Cuối cùng, Trình Hạo nói:
“Đúng.”
Tôi cảm giác như căn phòng vừa mất hết âm thanh.
Dù đã chuẩn bị tinh thần, tôi vẫn thấy tim mình đau nhói.
Tôi nắm chặt tay.
Không khóc.
Không hỏi tại sao.
Chỉ nhìn người đàn ông từng nói sẽ cùng tôi đi hết cuộc đời.
“Bao lâu rồi?”
“Ba tháng.”
Ba tháng.
Cũng đúng khoảng thời gian Tô Nhã bước vào nhà tôi.
Tôi gật đầu.
“Hiểu rồi.”
Mẹ chồng tôi bỗng bước tới.
“Uyển Uyển…”
Tôi nhìn bà.
Bà định nói gì đó nhưng không thể nói thành lời.
Tôi lấy từ túi xách ra một tập hồ sơ.
Đặt lên bàn.
Trình Hạo nhìn thấy tên mình trên trang đầu tiên.
Anh cầm lên.
“Đây là gì?”
“Tài liệu tôi chuẩn bị từ tuần trước.”
“Em muốn làm gì?”
Tôi nhìn anh.
“Ly hôn.”
Hai chữ rất nhẹ.
Nhưng khiến cả ba người đối diện chết lặng.
Tô Nhã ngẩng đầu.
“Chị muốn ly hôn?”
Tôi nhìn cô ta.
“Đúng.”
Cô ta không còn vẻ yếu đuối nữa.
Ánh mắt cô ta trở nên sắc lạnh.
“Chị nghĩ rời khỏi đây là xong sao?”
Tôi hơi nhíu mày.
“Cô còn muốn gì?”
Tô Nhã mỉm cười.
“Những thứ chị đang có.”
Tôi im lặng.
Cô ta nói tiếp:
“Căn nhà này, cổ phần công ty, tiền tiết kiệm…”
“Cô muốn tất cả?”
“Không.”
Cô ta nhìn Trình Hạo.
“Em muốn thứ vốn thuộc về em.”
Tôi quay sang chồng.
“Trình Hạo.”
Anh nhìn tôi.
“Có phải anh đã hứa với cô ấy rồi không?”
Anh không trả lời.
Tôi gật đầu.
“Vậy thì tốt.”
Tôi cầm túi đứng dậy.
“Ngày mai, chúng ta đến làm thủ tục.”
Trình Hạo bất ngờ nắm lấy cổ tay tôi.
“Uyển Uyển.”
Tôi nhìn xuống bàn tay anh.
“Buông ra.”
“Chuyện này không thể giải quyết như vậy.”
Tôi nhìn anh.
“Người khiến nó không thể giải quyết được…”
Tôi nhẹ nhàng gỡ tay anh ra.
“Là anh.”
Tôi bước khỏi phòng ăn.
Nhưng ngay khi mở cửa, tôi nghe thấy tiếng mẹ chồng phía sau.
“Trình Hạo, con nhất định phải giữ cô ấy lại.”
Tôi dừng bước.
Rồi nghe Tô Nhã nói rất nhỏ:
“Không cần.”
“Cô ấy sẽ tự quay lại.”
Tôi quay đầu.
Tô Nhã đang nhìn tôi.
Nụ cười trên môi cô ta khiến tôi có một cảm giác rất lạ.
Cô ta biết điều gì đó.
Một bí mật mà tôi chưa biết.
Và đến sáng hôm sau, tôi mới hiểu…
người bị lừa không chỉ có mình tôi.
CHƯƠNG 3 – NGƯỜI CUỐI CÙNG PHẢI RỜI ĐI
Sáng hôm sau, tôi vừa bước xuống tầng thì nhìn thấy một chiếc xe màu đen đậu trước cổng.
Một người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh xe.
Anh ta cầm một tập hồ sơ.
“Cô Lâm Uyển?”
Tôi gật đầu.
“Anh là…”
“Luật sư Trần.”
Tôi hơi bất ngờ.
“Tôi chưa liên hệ luật sư.”
Anh ta mỉm cười.
“Có người đã liên hệ với tôi.”
“Ai?”
Anh ta không trả lời ngay.
Chỉ đưa tập hồ sơ cho tôi.
Tôi mở ra.
Trang đầu tiên khiến tôi sững người.
Đó là hồ sơ cổ phần công ty của Trình Hạo.
Nhưng người đứng tên một phần lớn cổ phần…
lại là tôi.
Tôi ngẩng đầu.
“Chuyện này là sao?”
Luật sư Trần nói:
“Cô nên đọc hết trước khi quyết định.”
Tôi chưa kịp nói gì thì phía sau vang lên tiếng bước chân.
Trình Hạo đi ra.
Anh nhìn thấy luật sư.
Sắc mặt lập tức thay đổi.
“Anh đến đây làm gì?”
Luật sư Trần bình tĩnh đáp:
“Tôi đến thực hiện ủy quyền.”
“Của ai?”
“Của cha anh.”
Trình Hạo đứng sững.
Tôi cũng ngẩn người.
Cha của Trình Hạo đã mất hai năm trước.
Ông từng là người sáng lập công ty gia đình.
Sau khi ông qua đời, Trình Hạo tiếp quản công việc.
Nhưng có một chuyện tôi chưa từng biết.
Luật sư lấy ra một phong bì.
“Đây là di chúc bổ sung được lập sáu tháng trước khi ông Trình qua đời.”
Trình Hạo giật lấy.
Anh đọc vài dòng rồi sắc mặt trắng bệch.
“Mẹ…”
Mẹ chồng tôi vừa bước ra cũng nhìn thấy giấy tờ.
“Có chuyện gì?”
Trình Hạo không trả lời.
Luật sư nói:
“Ông Trình đã để lại một phần quyền sở hữu cho con dâu.”
Mẹ chồng tôi lập tức hỏi:
“Con dâu nào?”
Luật sư nhìn tôi.
“Cô Lâm Uyển.”
Căn nhà chìm vào im lặng.
Tôi không nói gì.
Bây giờ tôi mới hiểu tại sao cha chồng luôn đối xử đặc biệt với tôi.
Ông từng nói:
“Uyển Uyển, con không cần phải tranh với bất kỳ ai. Thứ thuộc về con, không ai lấy được.”
Tôi đã nghĩ đó chỉ là lời động viên.
Không ngờ ông đã sớm nhìn thấy những điều mà tôi chưa từng nhìn thấy.
Tô Nhã từ trong nhà bước ra.
Cô ta nghe được câu cuối cùng.
“Không thể nào!”
Luật sư nhìn cô ta.
“Đây là văn bản hợp pháp.”
Tô Nhã quay sang Trình Hạo.
“Anh nói với em căn nhà và công ty đều sẽ thuộc về chúng ta.”
Trình Hạo không đáp.
Cô ta lập tức hiểu.
“Anh lừa em?”
“Anh chưa từng nói…”
“Anh đã nói!”
Tô Nhã hét lên.
Mẹ chồng tôi vội kéo cô ta lại.
“Bình tĩnh.”
Tô Nhã gạt tay bà ra.
“Bác bảo cháu chỉ cần sinh đứa bé, mọi thứ sẽ thuộc về cháu!”
Mẹ chồng tôi sững người.
Tôi nhìn bà.
“Thì ra là vậy.”
Bà không dám nhìn tôi.
Tôi chợt hiểu.
Bà không hẳn muốn Tô Nhã thay thế tôi.
Bà chỉ nghĩ rằng một người phụ nữ có thai sẽ khiến Trình Hạo ổn định hơn.
Nhưng bà đã đánh giá sai tất cả.
Tôi nhìn Trình Hạo.
“Anh biết chuyện này từ bao giờ?”
Anh im lặng.
“Anh biết?”
“Anh chỉ biết cha để lại một phần tài sản.”
“Nhưng không biết người nhận là tôi?”
Anh gật đầu.
Tôi bật cười.
“Vậy nên anh mới muốn tôi rời khỏi đây trước khi luật sư công bố?”
Trình Hạo không nói.
Câu trả lời đã quá rõ.
Tôi cảm thấy đau.
Nhưng lần này, nỗi đau không còn giống đêm qua.
Nó không khiến tôi yếu đi.
Nó khiến tôi tỉnh táo.
Tôi lấy điện thoại ra.
“Còn một chuyện.”
Trình Hạo nhìn tôi.
Tôi mở đoạn ghi âm cuối cùng.
Giọng của Tô Nhã vang lên.
“Anh yên tâm. Chỉ cần chị ta ly hôn, mọi người sẽ nghĩ đứa bé là lý do khiến anh phải cưới em.”
Sau đó là giọng Trình Hạo.
“Nhưng nếu cô ấy biết…”
“Cô ấy sẽ không biết.”
“Còn chuyện xét nghiệm?”
Tô Nhã cười.
“Em đã chuẩn bị rồi.”
Đoạn ghi âm kết thúc.
Tôi nhìn cô ta.
“Cô muốn nói gì?”
Tô Nhã lùi lại.
“Đó là giả!”
Tôi không nói.
Luật sư Trần lấy thêm một phong bì.
“Thực ra không cần tranh luận.”
Ông đưa cho tôi.
Bên trong là một kết quả xét nghiệm huyết thống được lập theo thủ tục hợp pháp.
Trình Hạo nhìn thấy.
Anh chết lặng.
Tôi cũng nhìn anh.
“Anh muốn tự đọc không?”
Anh không đưa tay.
Tôi mở giấy.
Kết quả khiến tất cả mọi người im lặng.
Đứa bé trong bụng Tô Nhã…
không phải con của Trình Hạo.
Tô Nhã bật khóc.
“Không!”
Cô ta lắc đầu liên tục.
“Không thể nào!”
Trình Hạo nhìn cô ta.
“Em nói đứa bé là của anh.”
“Em…”
“Em nói!”
Giọng anh lần đầu tiên mất kiểm soát.
Tô Nhã không trả lời được.
Mẹ chồng tôi ngồi phịch xuống ghế.
Bà nhìn tôi.
“Uyển Uyển…”
Tôi khẽ lắc đầu.
“Đừng gọi con như vậy nữa.”
Bà khóc.
“Bác sai rồi.”
Tôi im lặng một lúc.
Rồi nói:
“Con từng nghĩ điều đáng sợ nhất là chồng phản bội.”
Tôi nhìn Trình Hạo.
“Sau này con mới hiểu, điều đáng sợ hơn là mình cứ cố tìm lý do để tha thứ cho một người không hề trân trọng mình.”
Trình Hạo bước tới.
“Uyển Uyển, anh có thể giải thích.”
Tôi lùi lại.
“Không cần.”
“Anh biết anh sai.”
“Anh biết quá muộn.”
“Cho anh một cơ hội.”
Tôi nhìn anh.
“Cơ hội cuối cùng của em đã hết vào tối hôm qua.”
Anh đứng bất động.
Tôi đưa tập hồ sơ cho luật sư.
“Chúng ta làm theo thủ tục.”
Luật sư gật đầu.
Tôi kéo vali ra khỏi căn nhà.
Lần này, không ai đuổi tôi.
Không ai bắt tôi quỳ.
Không ai bảo tôi phải xin lỗi.
Tôi tự bước ra.
Trước khi lên xe, tôi quay đầu nhìn căn biệt thự một lần cuối.
Nơi đó từng là gia đình của tôi.
Nhưng tôi không còn muốn quay lại.
Điện thoại trong túi rung lên.
Một tin nhắn từ luật sư.
“Cô Lâm, còn một tài liệu nữa. Cha chồng cô để lại cho cô một lá thư. Ông dặn chỉ được đưa sau khi cô hoàn tất thủ tục ly hôn.”
Tôi mở ra.
Chỉ có một câu:
“Uyển Uyển, nếu một ngày con phải rời khỏi căn nhà này, đừng nghĩ mình đã mất tất cả. Hãy nhớ rằng, con mới là người mà ta tin tưởng nhất.”
Tôi ngồi trong xe.
Nhìn dòng chữ rất lâu.
Rồi lần đầu tiên sau nhiều tháng…
tôi mỉm cười.
Phía sau, căn biệt thự vẫn đứng đó.
Nhưng lần này, người bị bỏ lại không phải tôi.
Mà là những người từng nghĩ rằng…
chỉ cần đẩy tôi ra khỏi nhà, họ sẽ có được tất cả.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
Nhận xét
Đăng nhận xét