Min menu

Pages

“Tiền của cô cũng là tiền của con trai tôi, cô không có quyền giữ!” – mẹ chồng đập mạnh tay xuống bàn khi tôi từ chối giao toàn bộ tiền tiết kiệm cho chồng. Nhân tình ngồi bên cạnh còn cười khẩy, nói rằng số tiền đó chẳng đáng là bao so với những gì cô ta sắp nhận được. Tôi chỉ bình thản ký vào một tờ giấy khiến cả hai tưởng tôi đã chịu thua. Nhưng sáng hôm sau, một người lạ xuất hiện trước cửa nhà và hỏi đúng một câu khiến mẹ chồng tái mặt…

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.

Chương 1 – “Tiền của cô cũng là tiền của con trai tôi!”

“Tiền của cô cũng là tiền của con trai tôi, cô không có quyền giữ!”

Tiếng đập bàn vang lên trong căn phòng khách khiến chén trà trước mặt tôi rung lên.

Mẹ chồng tôi, bà Trương, đứng phắt dậy. Gương mặt vốn luôn tỏ vẻ hiền lành trước mặt hàng xóm lúc này đỏ bừng vì tức giận. Bà chỉ thẳng vào chiếc két sắt đặt sát tường, giọng gay gắt:

“Đưa chìa khóa đây!”

Tôi ngồi đối diện, hai tay đặt trên đầu gối, cố giữ cho giọng mình bình tĩnh.

“Mẹ, đó là tiền tiết kiệm riêng của con.”

“Riêng?” Bà bật cười lạnh. “Cô lấy chồng rồi thì tiền cô kiếm được cũng là tiền của gia đình. Huống hồ A Vĩ là con trai tôi. Cô định giấu tiền để làm gì?”

Chồng tôi, Trương A Vĩ, ngồi bên cạnh mẹ, từ đầu đến cuối không nói một lời.

Nhưng người phụ nữ ngồi cạnh anh lại mỉm cười.

Cô ta khoảng hai mươi tám tuổi, mặc một chiếc áo khoác màu kem, mái tóc dài buông xuống vai. Tôi từng nhìn thấy cô ta trong điện thoại của A Vĩ.

Lâm Na.

Nhân tình của chồng tôi.

Cô ta nhẹ nhàng đặt tách trà xuống, nhìn tôi rồi nói:

“Chị à, thật ra chị đừng căng thẳng như vậy. Sau này mọi chuyện cũng sẽ rõ ràng thôi.”

Tôi nhìn cô ta.

“Cô có tư cách gì gọi tôi là chị?”

Nụ cười trên môi Lâm Na khựng lại.

A Vĩ cau mày.

“Đủ rồi!”

Tôi quay sang anh.

“Đủ rồi sao?”

“Em cứ làm mọi chuyện khó coi trước mặt mẹ làm gì?”

Tôi bật cười.

Khó coi?

Người chồng đã công khai đưa nhân tình về nhà, mẹ chồng ép tôi giao tiền, vậy mà người khiến mọi chuyện khó coi lại là tôi?

Tôi nhìn người đàn ông đã cùng mình sống bảy năm.

Ngày trước, anh từng đứng dưới sân ký túc xá chờ tôi giữa trời tuyết Thượng Hải. Anh từng nói rằng dù sau này có xảy ra chuyện gì, anh cũng sẽ không để tôi phải chịu thiệt.

Tôi đã tin.

Tin đến mức sau khi cưới, tôi đưa phần lớn tiền tiết kiệm của mình cho anh đầu tư.

Ba năm trước, công việc kinh doanh của anh gặp khó khăn. Tôi bán cả chiếc vòng ngọc mẹ ruột để lại, đưa anh gần hai trăm nghìn nhân dân tệ.

Anh nói:

“Chỉ cần vượt qua giai đoạn này, anh sẽ bù đắp cho em.”

Tôi chưa từng hỏi lại.

Nhưng sáu tháng trước, tôi phát hiện tài khoản chung gần như trống rỗng.

Và một ngày nọ, tôi nhìn thấy tin nhắn của Lâm Na.

**“Bao giờ anh mới ly hôn?”**

A Vĩ trả lời:

**“Đợi cô ấy giao tiền rồi tính.”**

Chỉ một câu ấy đã khiến tôi hiểu tất cả.

Tôi nhìn mẹ chồng.

“Mẹ muốn con giao bao nhiêu?”

“Ba trăm nghìn.”

Tôi sững người.

“Ba trăm nghìn?”

“Đúng.”

Bà Trương khoanh tay.

“Con trai tôi cần tiền để làm ăn. Cô là vợ nó thì phải hỗ trợ.”

Tôi nhìn sang A Vĩ.

“Anh cũng nghĩ vậy?”

Anh im lặng vài giây rồi nói:

“Em đưa trước đi. Sau này anh sẽ trả.”

Tôi bật cười.

“Sau này là khi nào?”

“Đừng hỏi nhiều.”

Lâm Na khẽ cười.

“Ba trăm nghìn thôi mà chị. Với những gì A Vĩ sắp có, số tiền đó chẳng đáng là bao.”

Tôi nhìn cô ta.

“Những gì cô sắp có?”

Cô ta hơi nhướng mày.

“Một số chuyện chị không cần biết.”

Tôi nhìn sang A Vĩ.

Anh tránh ánh mắt tôi.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi bỗng thấy mọi thứ thật rõ ràng.

Họ không chỉ muốn tiền.

Họ muốn tôi rời khỏi căn nhà này với hai bàn tay trắng.

Tôi đứng dậy, đi đến két sắt.

Mẹ chồng lập tức bước theo.

“Cuối cùng cô cũng hiểu chuyện.”

Tôi lấy chìa khóa, mở két.

Bên trong có một tập hồ sơ màu xanh, một quyển sổ ngân hàng và vài giấy tờ cá nhân.

Tôi lấy ra một tờ giấy.

“Được.”

Mẹ chồng nhìn tôi đầy đắc ý.

“Biết điều như vậy có phải tốt không?”

Tôi đặt tờ giấy lên bàn.

“Con ký.”

A Vĩ lập tức ngẩng đầu.

“Đây là gì?”

“Tờ xác nhận.”

“Tại sao phải ký?”

Tôi nhìn thẳng vào anh.

“Anh muốn tiền. Mẹ muốn tiền. Cô ấy cũng đang chờ tiền. Vậy thì tôi ký.”

Tôi cầm bút.

Từng nét chữ hiện lên trên giấy.

Mẹ chồng nhìn mà không giấu nổi vẻ hài lòng.

Lâm Na cũng cười.

“Cuối cùng chị cũng nghĩ thông.”

Tôi đặt bút xuống.

“Xong rồi.”

A Vĩ cầm tờ giấy lên đọc.

Nhưng chỉ vài giây sau, sắc mặt anh thay đổi.

“Em…”

Tôi không nói gì.

Bởi vì tờ giấy tôi vừa ký không phải giấy giao tiền.

Đó là văn bản xác nhận rằng toàn bộ khoản tiền tôi đã đưa cho anh trong những năm qua là **khoản tiền cho vay**, không phải tiền chung của vợ chồng.

Và quan trọng nhất…

Tôi đã ghi rõ thời hạn hoàn trả.

A Vĩ siết chặt tờ giấy.

“Em làm cái này từ bao giờ?”

“Trước khi anh đưa cô ấy về nhà.”

Căn phòng im phăng phắc.

Tôi cầm túi xách.

“Ngày mai chúng ta sẽ nói chuyện với luật sư.”

Mẹ chồng biến sắc.

“Cô dọa ai vậy?”

Tôi nhìn bà.

“Con không dọa ai cả.”

Tôi quay sang A Vĩ.

“Chỉ là từ hôm nay, tôi không còn tin anh nữa.”

Tôi bước ra cửa.

Phía sau, Lâm Na bất chợt nói:

“Chị tưởng có tờ giấy đó thì giữ được tiền sao?”

Tôi dừng bước.

Không quay đầu.

“Cô cứ chờ xem.”

Đêm ấy, tôi rời khỏi căn nhà ở khu Tĩnh An với một chiếc vali nhỏ.

Tôi không biết rằng sáng hôm sau, người xuất hiện trước cửa nhà họ Trương sẽ khiến tất cả những người trong căn nhà ấy không thể bình tĩnh được nữa.

Chương 2 – Người đàn ông đứng trước cửa

Sáng hôm sau, mẹ chồng tôi vừa mở cửa thì nhìn thấy một người đàn ông trung niên đứng bên ngoài.

Ông mặc áo khoác đen, tay cầm một chiếc cặp da.

“Xin hỏi đây có phải nhà ông Trương A Vĩ không?”

Mẹ chồng cau mày.

“Đúng. Ông là ai?”

Người đàn ông không trả lời ngay.

Ông lấy ra một tấm danh thiếp.

“Lý Minh, luật sư.”

Sắc mặt mẹ chồng lập tức thay đổi.

“Luật sư?”

“Đúng.”

Ông nhìn vào trong nhà.

“Tôi đến để hỏi một câu.”

Mẹ chồng nuốt khan.

“Câu gì?”

Luật sư Lý nhìn thẳng vào bà.

“Khoản tiền mà con trai bà đã nhận từ con dâu bà, hiện đang ở đâu?”

Mặt bà Trương trắng bệch.

Phía sau, A Vĩ vừa bước ra cũng đứng sững.

“Ông là luật sư của ai?”

“Của cô Tô Nhược Lan.”

Tên tôi vừa được nhắc đến, căn nhà lập tức im lặng.

A Vĩ bước tới.

“Cô ấy thuê ông?”

“Đúng.”

“Cô ấy muốn làm gì?”

Luật sư Lý mở cặp.

“Thu hồi tài sản và xác nhận quyền sở hữu.”

A Vĩ nghiến răng.

“Cô ấy muốn phá nát gia đình này sao?”

Luật sư Lý bình thản:

“Gia đình các người đã tự thay đổi từ trước khi cô ấy thuê tôi.”

Mẹ chồng run giọng:

“Chúng tôi không giữ tiền của cô ta.”

Luật sư Lý nhìn bà.

“Vậy thì tốt.”

Ông lấy ra một tập giấy.

“Xin bà ký xác nhận.”

Bà Trương lùi lại.

“Không.”

“Không sao. Tôi chỉ cần giao thông báo.”

A Vĩ giật lấy tập giấy.

Nhưng sau khi đọc vài dòng, bàn tay anh bắt đầu run.

Trong đó không chỉ có số tiền ba trăm nghìn.

Mà là toàn bộ các khoản tiền tôi đã chuyển cho anh trong bảy năm.

Tiền mua căn hộ.

Tiền sửa cửa hàng.

Tiền trả khoản vay kinh doanh.

Tiền tôi đưa anh khi anh nói công ty sắp phá sản.

Tất cả đều được liệt kê rõ ràng.

Tổng cộng hơn một triệu nhân dân tệ.

A Vĩ lẩm bẩm:

“Không thể nào…”

Luật sư Lý nhìn anh.

“Cô Nhược Lan đã lưu toàn bộ chứng từ chuyển khoản.”

Mẹ chồng quay sang con trai.

“A Vĩ, con…”

Anh không trả lời.

Đúng lúc ấy, Lâm Na từ tầng trên đi xuống.

Cô ta vẫn còn mặc bộ đồ ngủ.

“Có chuyện gì vậy?”

Không ai đáp.

Cô ta nhìn thấy tập giấy trên tay A Vĩ.

“Đó là gì?”

A Vĩ nhìn cô ta.

Ánh mắt ấy khiến Lâm Na lần đầu tiên hoảng hốt.

“Na Na…”

“Anh nói đi.”

“Em…”

Cô ta giật lấy giấy.

Sau vài giây, khuôn mặt vốn kiêu ngạo lập tức cứng đờ.

“Không thể…”

Luật sư Lý nói:

“Cô Lâm, xin cô cũng đọc kỹ phần cuối.”

Lâm Na lật trang.

Một dòng chữ khiến cô ta chết lặng.

**Mọi khoản tiền được sử dụng để mua tài sản sau thời điểm hai người có quan hệ ngoài hôn nhân đều sẽ được đối chiếu nguồn tiền.**

Lâm Na ngẩng đầu.

“Cô ấy điều tra cả chuyện này?”

Luật sư Lý đáp:

“Cô ấy chỉ bảo tôi làm rõ tài sản.”

A Vĩ bỗng quát:

“Đủ rồi!”

Anh vò tờ giấy.

Nhưng luật sư Lý không hề dao động.

“Ông Trương, nếu ông làm hỏng giấy tờ, tôi vẫn còn bản điện tử.”

A Vĩ đứng chết lặng.

Mẹ chồng ôm ngực.

“Không thể nào… con dâu tôi không thể làm đến mức này.”

Luật sư Lý đóng cặp.

“Còn một việc.”

Ông lấy điện thoại.

“Cô Nhược Lan nhờ tôi chuyển lời.”

A Vĩ nhìn ông.

“Cô ấy nói gì?”

“Cô ấy muốn gặp anh vào tối nay.”

“Ở đâu?”

“Không phải ở nhà.”

A Vĩ im lặng.

Luật sư Lý đưa một địa chỉ.

“Quán trà gần đường Nam Kinh.”

Ông quay đi.

Nhưng trước khi bước xuống cầu thang, ông dừng lại.

“À, tôi suýt quên.”

Ông quay đầu nhìn mẹ chồng.

“Bà Trương, cô Nhược Lan đặc biệt nhờ tôi hỏi bà một câu.”

Mẹ chồng cứng người.

“Câu gì?”

“Bà còn nhớ chiếc két sắt thứ hai trong căn phòng phía Tây không?”

Bà Trương tái mặt.

A Vĩ quay phắt sang mẹ.

“Mẹ?”

“Mẹ không biết!”

“Nhưng cô ấy biết.”

Mẹ chồng run lên.

“Không… không thể…”

Luật sư Lý rời đi.

Trong nhà, bầu không khí trở nên ngột ngạt.

A Vĩ nhìn mẹ.

“Chiếc két thứ hai là gì?”

“Không có gì cả.”

“Vậy tại sao mẹ lại sợ?”

Mẹ chồng không trả lời.

Lâm Na cũng bắt đầu lo lắng.

Đến tối, A Vĩ đến quán trà.

Tôi đã ngồi ở đó từ trước.

Anh kéo ghế đối diện.

“Em muốn gì?”

Tôi nhìn anh.

“Anh vẫn nghĩ tôi muốn phá hoại anh?”

“Vậy em muốn gì?”

“Câu trả lời.”

“Cho chuyện gì?”

Tôi đặt một phong bì lên bàn.

“Anh mở đi.”

Anh lấy ra một xấp ảnh.

Ảnh chụp một căn hộ ở Hàng Châu.

A Vĩ nhìn vài giây rồi ngẩng lên.

“Căn hộ này…”

“Đứng tên ai?”

Anh im lặng.

“Anh tưởng tôi không biết?”

Tôi hỏi.

“Tiền mua căn hộ đó từ đâu?”

A Vĩ cúi đầu.

Tôi tiếp tục:

“Và tại sao người sống trong căn hộ đó lại là Lâm Na?”

Anh không nói được lời nào.

Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.

Bảy năm hôn nhân.

Tôi từng nghĩ chỉ cần hai người thật lòng thì mọi khó khăn đều có thể vượt qua.

Nhưng hóa ra, có những người không chỉ phản bội tình cảm.

Họ còn muốn biến sự tin tưởng của người khác thành công cụ để trục lợi.

A Vĩ khàn giọng:

“Nhược Lan, anh có thể giải thích.”

“Được.”

Tôi nhìn anh.

“Vậy anh giải thích đi.”

Anh mở miệng.

Nhưng chưa kịp nói, điện thoại của anh rung lên.

Là mẹ.

Anh nghe máy.

Chỉ vài giây sau, sắc mặt anh biến đổi.

“Cái gì?”

Tôi nhìn anh.

“Có chuyện gì?”

Anh đứng bật dậy.

“Mẹ bảo… có người đang ở nhà.”

“Ai?”

Anh nhìn tôi.

“Bà ấy nói người đó đang hỏi về chiếc két thứ hai.”

Tôi bình thản đứng lên.

“Vậy chúng ta về thôi.”

A Vĩ nhìn tôi đầy nghi ngờ.

“Em biết người đó?”

Tôi không trả lời.

Bởi vì tôi biết.

Và tôi cũng biết, người ấy không đến để lấy tiền.

Người ấy đến để lấy **một thứ còn quan trọng hơn tiền**.

Chương 3 – Tờ giấy tôi chưa từng đưa cho họ

Khi tôi và A Vĩ về đến nhà, cửa phòng khách đang mở.

Mẹ chồng ngồi trên ghế, sắc mặt trắng bệch.

Lâm Na đứng cạnh cửa sổ, không còn vẻ bình tĩnh như hôm qua.

Ở giữa phòng là một người đàn ông khoảng năm mươi tuổi.

Tôi nhận ra ông ngay lập tức.

Ông là Trần Khải, người từng làm việc cho công ty của A Vĩ.

A Vĩ nhìn ông.

“Chú Trần?”

Ông không trả lời.

Chỉ đặt một tập hồ sơ lên bàn.

“Mười hai năm trước, cha cháu giao công ty cho cháu quản lý. Nhưng trước khi mất, ông ấy để lại một bản thỏa thuận.”

A Vĩ sững sờ.

“Thỏa thuận gì?”

“Quyền kiểm soát một phần tài sản của gia đình.”

Mẹ chồng lập tức đứng dậy.

“Không thể nào!”

Trần Khải nhìn bà.

“Bà biết rõ nhất.”

Bà Trương run rẩy.

“Ông đừng nói linh tinh.”

Tôi nhìn bà.

“Vậy chiếc két thứ hai là gì?”

Mẹ chồng không nói.

A Vĩ nhìn tôi.

“Em biết chuyện này từ trước?”

“Biết một phần.”

“Vậy tại sao không nói?”

“Vì nếu tôi nói, mọi người sẽ lập tức giấu tất cả.”

A Vĩ nhìn tôi rất lâu.

Có lẽ lần đầu tiên anh nhận ra người vợ mà anh từng cho rằng yếu đuối đã chuẩn bị mọi thứ từ lâu.

Trần Khải mở hồ sơ.

“Trong chiếc két đó có bản gốc giấy tờ tài sản và một di chúc bổ sung.”

A Vĩ bước tới.

“Di chúc của cha tôi?”

“Đúng.”

Mẹ chồng bỗng bật khóc.

“Không cần mở!”

Nhưng đã quá muộn.

Trần Khải lấy ra một phong bì cũ.

Trên phong bì có chữ viết tay của cha A Vĩ.

Ông mở nó trước mặt tất cả mọi người.

Nội dung khiến cả căn phòng im lặng.

Cha A Vĩ không giao toàn bộ quyền kiểm soát tài sản cho con trai.

Ông để lại một phần tài sản cho người vợ của A Vĩ trong trường hợp con trai có hành vi gian dối tài chính hoặc sử dụng tài sản gia đình trái mục đích.

A Vĩ nhìn tôi.

“Anh không biết chuyện này.”

Tôi đáp:

“Em biết.”

“Em biết từ bao giờ?”

“Ba tháng trước.”

“Vậy tại sao em vẫn ở lại?”

Tôi im lặng.

Bởi vì câu trả lời thật sự rất đơn giản.

Tôi đã từng hy vọng anh quay đầu.

Tôi đã từng muốn cứu cuộc hôn nhân này.

Cho đến khi anh đưa Lâm Na về nhà.

Cho đến khi mẹ anh đứng trước mặt tôi và nói rằng tiền của tôi cũng thuộc về con trai bà.

Tôi không còn muốn cứu một người đã lựa chọn rời bỏ mình.

Tôi chỉ muốn bảo vệ những gì thuộc về mình.

Lâm Na bỗng lên tiếng:

“Nhưng chuyện đó liên quan gì đến tôi?”

Trần Khải nhìn cô ta.

“Cô có liên quan.”

Cô ta tái mặt.

“Vì sao?”

“Căn hộ ở Hàng Châu được mua bằng một phần tiền của công ty.”

Lâm Na quay sang A Vĩ.

“Anh nói đó là tiền của anh!”

A Vĩ sững người.

“Anh…”

Tôi nhìn Lâm Na.

“Cô thấy chưa?”

Cô ta im lặng.

Mẹ chồng bỗng bật khóc:

“Na Na, chuyện này không liên quan đến con.”

Lâm Na nhìn bà.

“Bác nói gì vậy?”

Bà Trương không đáp.

Lâm Na lùi lại một bước.

“Bác biết chuyện?”

Không ai nói.

Cô ta nhìn A Vĩ.

“Anh cũng biết?”

A Vĩ cúi đầu.

Lần đầu tiên, Lâm Na không còn đứng bên cạnh anh như một người chiến thắng.

Cô ta nhận ra mình cũng chỉ là một phần trong một kế hoạch mà cô ta không hiểu hết.

Tôi lấy từ túi xách ra một phong bì cuối cùng.

A Vĩ nhìn nó.

“Cái gì vậy?”

“Tờ giấy tôi ký hôm qua.”

Anh sững người.

“Em đã ký rồi mà?”

“Đúng.”

Tôi đặt phong bì lên bàn.

“Nhưng đó chưa phải bản cuối.”

Mẹ chồng nhìn tôi.

“Cô…”

Tôi bình tĩnh nói:

“Tờ giấy hôm qua chỉ là bản sao để tôi xác nhận khoản tiền đã cho anh vay.”

A Vĩ hỏi:

“Bản gốc đâu?”

Tôi nhìn anh.

“Ở chỗ luật sư.”

“Em muốn làm gì?”

“Không làm gì cả.”

Tôi tháo chiếc nhẫn cưới.

Đặt nó lên bàn.

“Chỉ muốn kết thúc.”

A Vĩ nhìn chiếc nhẫn.

Gương mặt anh thay đổi.

“Nhược Lan…”

“Đừng gọi tên em như trước nữa.”

“Anh xin lỗi.”

Tôi nhìn anh.

Một câu xin lỗi mà tôi đã từng chờ đợi rất lâu.

Nhưng đến lúc nghe thấy, tôi lại không còn cảm giác gì.

“Anh biết điều đáng tiếc nhất là gì không?”

Anh im lặng.

“Không phải anh yêu người khác.”

Tôi nói chậm rãi.

“Mà là anh từng có một người sẵn sàng cùng anh chịu khổ, nhưng anh lại nghĩ người đó chỉ đáng giá bằng số tiền cô ấy có trong tài khoản.”

A Vĩ cúi đầu.

Nước mắt rơi xuống.

Tôi không quay lại.

Tôi bước ra khỏi căn nhà.

Ngoài phố Thượng Hải, trời vừa sáng.

Những tòa nhà cao tầng phản chiếu ánh nắng đầu ngày. Người đi làm bắt đầu đông dần. Xe cộ nối nhau trên đường.

Tôi kéo chiếc vali đi về phía trước.

Điện thoại rung lên.

Là tin nhắn của luật sư Lý.

**“Cô Tô, hồ sơ đã được chuẩn bị. Cô có muốn tiếp tục thủ tục không?”**

Tôi nhìn màn hình thật lâu.

Sau đó trả lời:

**“Có.”**

Chỉ một chữ.

Nhưng đó là quyết định nhẹ nhõm nhất tôi từng đưa ra.

Tôi không biết sau này A Vĩ sẽ sống thế nào.

Tôi cũng không biết Lâm Na sẽ lựa chọn ra sao.

Mẹ chồng có thể sẽ trách tôi cả đời.

Nhưng tôi đã hiểu một điều.

Có những cuộc hôn nhân không kết thúc bởi một cuộc cãi vã.

Chúng kết thúc từ khoảnh khắc một người bắt đầu tính toán giá trị của người còn lại.

Tôi từng nghĩ tờ giấy mình ký hôm đó là để bảo vệ tiền.

Nhưng cuối cùng, nó lại bảo vệ thứ quan trọng hơn.

**Quyền được bước ra khỏi một cuộc hôn nhân mà không phải cúi đầu.**

Và sáng hôm ấy, lần đầu tiên sau rất nhiều năm, tôi không còn quay đầu nhìn căn nhà phía sau.

Tôi chỉ kéo vali đi tiếp.

Bởi tôi biết, từ ngày hôm đó, cuộc đời mình không còn là câu chuyện về một người vợ bị phản bội.

Mà là câu chuyện về một người phụ nữ cuối cùng đã tự lựa chọn lấy tương lai của mình.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.

Nhận xét