Chương 1: Bà chủ quán ăn nghèo
"Cô biết nấu ăn kiểu này mà cũng dám mở quán sao?"
Chiếc bát sứ bị đặt mạnh xuống bàn, phát ra tiếng "cạch" khô khốc khiến cả quán ăn nhỏ im bặt.
Người phụ nữ mặc váy hàng hiệu khẽ nhếch môi, dùng khăn giấy lau đôi đũa như thể vừa chạm vào thứ gì đó rất bẩn.
"Canh quá nhạt. Rau thì già. Đúng là quán ăn bình dân chỉ hợp với người không biết thưởng thức."
Ngồi đối diện cô ta là một người đàn ông mặc vest đen, gương mặt điềm tĩnh nhưng ánh mắt đầy vẻ coi thường.
Anh đặt chiếc cốc trà xuống, nhìn người phụ nữ đang đứng sau quầy.
"Xin lỗi, bà chủ. Chúng tôi trả tiền để ăn, không phải để thử nghiệm."
Cả quán lặng như tờ.
Bà chủ chỉ mỉm cười.
"Nếu món ăn không hợp khẩu vị, tôi sẽ đổi món khác miễn phí."
Người phụ nữ bật cười thành tiếng.
"Đổi à? Quán nhỏ thế này chắc mỗi ngày chẳng bán nổi mấy bàn. Đổi thêm vài lần nữa là đóng cửa luôn."
Một vài thực khách nhìn nhau, định lên tiếng nhưng rồi lại thôi.
Bởi ai cũng nhận ra đôi nam nữ kia.
Họ là khách quen của quán.
Không phải vì thích ăn.
Mà vì gần như ngày nào cũng tới để chế giễu bà chủ.
...
Người phụ nữ ấy tên là Lâm Uyển.
Ba mươi tuổi.
Chủ một quán ăn gia đình nhỏ nằm đối diện tòa nhà văn phòng của Tập đoàn Thiên Vũ.
Quán không lớn.
Chỉ hơn mười chiếc bàn gỗ, vài chậu trúc xanh trước cửa và tấm biển viết tay giản dị.
"Món nhà họ Lâm."
Mỗi sáng cô đều tự tay đi chợ.
Tự sơ chế.
Tự nấu.
Tự phục vụ.
Không thuê đầu bếp nổi tiếng.
Không quảng cáo.
Cũng không hề nói với ai về quá khứ của mình.
Ai cũng nghĩ cô chỉ là một người phụ nữ bình thường từ nơi khác chuyển đến Thượng Hải để lập nghiệp.
Không ai biết...
Ba năm trước, cô từng là thiên kim của một gia tộc kinh doanh nổi tiếng ở Hàng Châu.
Cũng không ai biết...
Người đàn ông đang ngồi trước mặt chính là chồng cũ của cô.
Chu Khải.
...
Ba năm trước.
Trong lễ cưới xa hoa bên bờ Tây Hồ, Chu Khải từng nắm chặt tay cô.
"Uyển Uyển, anh hứa sẽ chăm sóc em cả đời."
Cô đã tin.
Thậm chí còn từ chối vị trí trong tập đoàn của gia đình để cùng anh gây dựng sự nghiệp.
Thế nhưng chỉ sau hai năm kết hôn...
Khi công ty của Chu Khải bắt đầu phát triển, mọi thứ cũng thay đổi.
Anh về nhà ngày càng muộn.
Những cuộc gọi lén lút xuất hiện nhiều hơn.
Mùi nước hoa xa lạ vương trên áo sơ mi.
Lâm Uyển từng tự nhủ.
"Có lẽ anh ấy bận."
Cho đến một buổi tối.
Cô tận mắt nhìn thấy anh bước ra khỏi khách sạn cùng trợ lý mới.
Tô Mạn.
Hai người cười nói rất tự nhiên.
Chu Khải còn dịu dàng khoác áo lên vai cô ta.
Khoảnh khắc ấy...
Lâm Uyển hiểu tất cả.
...
Khi cô đề nghị ly hôn.
Chu Khải chỉ lạnh nhạt ký tên.
"Đừng làm lớn chuyện."
"Cô vẫn còn trẻ."
"Sau này sẽ tìm được người khác."
Tô Mạn đứng cạnh còn mỉm cười.
"Chị Lâm, phụ nữ đôi khi phải biết chấp nhận thất bại."
"Không phải thứ gì cũng giữ được."
Lâm Uyển không khóc.
Cô chỉ mang theo vài bộ quần áo rồi rời khỏi căn biệt thự.
Không lấy một đồng.
Cũng không quay đầu lại.
...
Ba năm sau.
Không ngờ...
Chính hai người ấy lại trở thành khách quen của quán ăn cô mở.
Ngày đầu tiên nhìn thấy cô.
Chu Khải đã sững người.
"Uyển Uyển?"
Nhưng chỉ vài giây sau.
Ánh mắt anh trở nên lạnh lùng.
"Hóa ra em sống thế này."
Tô Mạn nhìn quanh quán rồi cười khẩy.
"Em cứ tưởng chị sẽ tìm được đại gia nào đó."
"Ai ngờ lại bán cơm."
Lâm Uyển chỉ cúi đầu ghi món.
"Hai phần cơm sườn."
Giọng cô bình tĩnh như thể chưa từng quen biết họ.
...
Kể từ hôm ấy.
Hầu như ngày nào họ cũng sang ăn.
Có hôm chỉ gọi một cốc trà.
Có hôm gọi rất nhiều món rồi chê hết món này đến món khác.
Mục đích chỉ để nhìn thấy vẻ chật vật của cô.
Nhưng điều khiến Tô Mạn khó chịu nhất...
Chính là thái độ của Lâm Uyển.
Không cãi.
Không nổi nóng.
Không oán trách.
Lúc nào cũng bình thản.
Điều đó khiến mọi lời chế giễu như đánh vào khoảng không.
...
Chiều hôm ấy.
Một nhân viên văn phòng bước vào quán.
"Cho tôi một phần mì bò."
Lâm Uyển vừa bưng bát mì ra thì Chu Khải lên tiếng.
"Bà chủ."
"Cô có biết đối diện là công ty gì không?"
Lâm Uyển mỉm cười.
"Tôi biết."
"Tập đoàn Thiên Vũ."
Chu Khải gật đầu.
"Công ty chúng tôi sắp ký được hợp đồng rất lớn."
"Doanh thu năm nay sẽ tăng gấp đôi."
Anh nhìn quanh quán rồi nói chậm rãi.
"Còn cô..."
"Chắc cả tháng cũng chẳng kiếm nổi bằng tiền tiếp khách của tôi một buổi."
Một vài thực khách khẽ nhíu mày.
Nhưng Lâm Uyển vẫn bình tĩnh.
"Chúc mừng anh."
Câu trả lời quá nhẹ nhàng.
Đến mức Chu Khải cảm thấy như mình vừa tung một cú đấm vào bông.
...
Buổi tối.
Khi đóng cửa quán.
Một cô bé phục vụ hỏi nhỏ.
"Chị Uyển..."
"Họ đối xử với chị như vậy."
"Sao chị không đuổi đi?"
Lâm Uyển lặng lẽ lau chiếc bàn gỗ.
Một lúc lâu mới nói.
"Khách đến quán là để ăn."
"Còn họ..."
"Có lẽ vẫn chưa hiểu mình đang tìm kiếm điều gì."
Cô bé thở dài.
"Nhưng em thấy họ quá đáng."
Lâm Uyển mỉm cười.
"Đừng vì vài lời nói mà đánh mất sự bình yên của mình."
...
Đêm đó.
Sau khi khóa cửa quán.
Lâm Uyển đi bộ qua con phố phía sau.
Một chiếc xe sedan màu đen lặng lẽ dừng trước mặt cô.
Người đàn ông trung niên mặc âu phục bước xuống.
Ông cúi đầu rất cung kính.
"Tiểu thư."
"Ngài chủ tịch bảo tôi đến đón."
Lâm Uyển khẽ lắc đầu.
"Tôi đã nói rồi."
"Đừng gọi tôi là tiểu thư nữa."
Người đàn ông mỉm cười.
"Nhưng trong mắt chúng tôi."
"Cô mãi là người thừa kế duy nhất."
Ông lấy từ trong cặp một tập tài liệu.
"Việc mua lại cổ phần đã hoàn tất."
"Chỉ còn thiếu chữ ký của cô."
Lâm Uyển nhìn tập hồ sơ thật lâu.
Ánh mắt bình thản suốt ba năm qua cuối cùng cũng gợn lên một tia cảm xúc.
"Công ty đó..."
"Hiện thuộc về ai?"
Người đàn ông đáp chậm rãi.
"Đúng như kế hoạch."
"Ngày mai..."
"Toàn bộ Tập đoàn Thiên Vũ sẽ chính thức đổi chủ."
Lâm Uyển khép tập hồ sơ lại.
Trong đầu cô hiện lên gương mặt đầy kiêu ngạo của Chu Khải và nụ cười đắc ý của Tô Mạn lúc ban chiều.
Cô khẽ thở dài.
"Hy vọng..."
"Họ đủ bình tĩnh để đón nhận tin này."
Cách đó không xa, tòa nhà Thiên Vũ vẫn sáng rực trong màn đêm.
Không một ai bên trong biết rằng, chỉ sau một đêm, vận mệnh của cả công ty sẽ thay đổi.
Và người nắm quyền quyết định tương lai của họ...
Lại chính là bà chủ quán ăn nhỏ mà họ vẫn xem thường mỗi ngày.
Chương 2: Chủ mới của Thiên Vũ
Sáng hôm sau.
Ngay từ bảy giờ, trước tòa nhà Tập đoàn Thiên Vũ đã có một bầu không khí khác thường.
Từng tốp nhân viên đứng ở sảnh, vừa nhìn điện thoại vừa xì xào bàn tán.
"Cậu đọc thông báo chưa?"
"Đọc rồi."
"Cả công ty bị mua lại thật sao?"
"Nghe nói đêm qua ban lãnh đạo họp đến gần sáng."
"Không biết chủ mới là ai."
Chu Khải bước xuống xe, vừa chỉnh lại cà vạt vừa cau mày khi nghe những lời bàn tán.
Anh gọi thư ký.
"Rốt cuộc có chuyện gì?"
Thư ký lúng túng đáp:
"Giám đốc Chu... sáng nay Hội đồng quản trị thông báo sẽ họp khẩn. Họ không nói rõ, chỉ bảo tất cả quản lý cấp trung trở lên phải có mặt."
Chu Khải khẽ nhíu mày.
Trong lòng anh xuất hiện cảm giác bất an hiếm thấy.
Công ty đang phát triển ổn định.
Các dự án lớn đều đã ký kết.
Tại sao lại bất ngờ đổi chủ?
Đúng lúc ấy, Tô Mạn bước tới với chiếc túi xách hàng hiệu trên vai.
Cô mỉm cười.
"Anh căng thẳng làm gì?"
"Dù chủ mới là ai thì anh vẫn là giám đốc kinh doanh xuất sắc nhất."
"Công ty nào mà chẳng cần người có năng lực."
Chu Khải gật đầu.
"Em nói cũng đúng."
Thế nhưng...
Không hiểu vì sao, trong lòng anh vẫn thấp thỏm.
...
Bên kia đường.
Quán ăn "Món nhà họ Lâm" vẫn mở cửa như mọi ngày.
Lâm Uyển mặc chiếc tạp dề màu be, cẩn thận xếp từng xửng bánh bao lên quầy.
Cô bé phục vụ tò mò hỏi:
"Chị Uyển."
"Hôm nay chị không sang xem bên kia à?"
Lâm Uyển mỉm cười.
"Việc của họ, liên quan gì đến chị?"
"Nhưng em nghe nói công ty đổi chủ."
"Ừ."
"Chị không tò mò sao?"
Lâm Uyển nhẹ nhàng đặt bát cháo lên khay.
"Có những chuyện biết sớm hay muộn cũng vậy."
Đúng lúc ấy.
Chiếc xe sedan màu đen quen thuộc dừng trước cửa quán.
Người đàn ông trung niên bước xuống.
Ông chỉ khẽ gật đầu với Lâm Uyển rồi đứng sang một bên.
Không ai trong quán để ý.
Họ chỉ nghĩ ông là một vị khách quen.
...
Tám giờ.
Phòng họp lớn của Thiên Vũ kín chỗ.
Các cổ đông ngồi thành hai hàng.
Không khí nặng nề đến mức không ai dám nói lớn.
Chủ tịch cũ đứng lên.
"Tôi xin thông báo."
"Kể từ hôm nay, toàn bộ cổ phần kiểm soát của Tập đoàn Thiên Vũ đã được chuyển nhượng hợp pháp."
Cả phòng xôn xao.
Một người lập tức hỏi:
"Chủ đầu tư mới là ai?"
Chủ tịch cũ nhìn xuống tài liệu.
"Đại diện của Tập đoàn Vân Thịnh."
Tên tập đoàn vừa được đọc lên, cả căn phòng lập tức im lặng.
Ai cũng biết Vân Thịnh.
Một tập đoàn đầu tư khổng lồ có trụ sở tại Hàng Châu.
Chỉ trong vài năm đã mua lại hàng chục doanh nghiệp lớn trên khắp Trung Quốc.
Nếu Thiên Vũ thuộc về họ...
Mọi quy tắc cũ có thể sẽ thay đổi.
Chu Khải vô thức siết chặt cây bút trong tay.
Anh từng nhiều lần mong được hợp tác với Vân Thịnh.
Nhưng chưa bao giờ nghĩ sẽ trở thành nhân viên dưới quyền họ.
Một cổ đông hỏi tiếp:
"Đại diện mới bao giờ tới?"
Chủ tịch cũ mỉm cười.
"Có lẽ... đang trên đường."
...
Cùng lúc đó.
Tô Mạn kéo tay Chu Khải.
"Đi thôi."
"Ra quán đối diện ăn sáng trước."
"Đằng nào cuộc họp tiếp theo cũng phải chờ."
Hai người bước sang đường.
Vừa vào quán.
Tô Mạn đã cất giọng quen thuộc.
"Bà chủ."
"Hôm nay có món gì?"
Lâm Uyển ngẩng đầu.
"Cơm rang, mì bò và cháo hải sản."
Tô Mạn nhìn quanh.
"Quán vẫn vắng nhỉ."
"Chắc bán chẳng được bao nhiêu."
Chu Khải cười nhạt.
"Em đừng nói vậy."
"Người ta cũng phải kiếm sống."
Giọng nói nghe như cảm thông.
Nhưng ánh mắt lại đầy vẻ thương hại.
Lâm Uyển vẫn bình tĩnh ghi món.
"Như cũ phải không?"
"Ừ."
Chu Khải nhìn cô thật lâu.
Không hiểu sao hôm nay anh cảm thấy Lâm Uyển khác trước.
Vẫn gương mặt ấy.
Vẫn bộ quần áo giản dị.
Nhưng ánh mắt bình thản đến lạ.
Giống như...
Cô đang biết một bí mật mà người khác không biết.
...
Ăn xong.
Tô Mạn đứng dậy.
Cô cố ý để lại vài đồng tiền lẻ trên bàn.
"Tiền thừa."
"Chị cầm luôn nhé."
"Coi như bọn em ủng hộ người quen."
Cô bé phục vụ đỏ bừng mặt.
"Chị..."
Lâm Uyển khẽ đưa tay ngăn lại.
Cô chỉ mỉm cười.
"Cảm ơn."
Chu Khải nhìn cô vài giây.
Rồi quay người rời đi.
Trong lòng anh bỗng xuất hiện cảm giác khó chịu khó diễn tả.
Ngày trước.
Lâm Uyển là người rất kiêu hãnh.
Chỉ cần một câu nói nặng cũng đủ khiến cô buồn cả ngày.
Vậy mà bây giờ...
Cô gần như không còn phản ứng trước bất kỳ lời mỉa mai nào.
Điều đó khiến anh có cảm giác mình mới là người thua cuộc trong những lần gặp gỡ.
...
Chín giờ đúng.
Cuộc họp tiếp tục.
Toàn bộ quản lý đã có mặt.
Cửa phòng họp mở ra.
Người đàn ông trung niên mặc âu phục bước vào.
Chính là người vừa xuất hiện trước quán ăn.
Ông bình tĩnh giới thiệu.
"Xin chào mọi người."
"Tôi là Trần Bá Nguyên."
"Được ủy quyền đại diện cho chủ sở hữu mới."
Mọi người đồng loạt đứng dậy.
Chu Khải cũng lịch sự gật đầu.
Ông Trần tiếp tục:
"Từ hôm nay, cơ cấu nhân sự sẽ tạm thời giữ nguyên."
"Các dự án đang triển khai không thay đổi."
Không ít người thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng câu nói tiếp theo khiến cả phòng lại nín thở.
"Tuy nhiên..."
"Chủ sở hữu mới muốn trực tiếp đánh giá từng quản lý."
"Vì vậy, chiều nay sẽ có buổi gặp mặt."
Một giám đốc hỏi:
"Chủ tịch mới có đến không?"
Ông Trần mỉm cười.
"Có."
"Lúc đó mọi người sẽ gặp."
Tô Mạn ghé sát tai Chu Khải thì thầm:
"Chỉ cần anh thể hiện tốt."
"Biết đâu còn được trọng dụng hơn trước."
Chu Khải gật đầu.
Anh hoàn toàn không ngờ...
Người mình sắp gặp lại là người quen cũ.
...
Buổi trưa.
Lâm Uyển đóng cửa quán sớm hơn mọi ngày.
Cô thay chiếc tạp dề.
Mặc bộ vest màu kem đơn giản.
Buộc tóc gọn gàng.
Không trang điểm đậm.
Chỉ tô chút son nhẹ.
Cô bé phục vụ tròn mắt.
"Chị Uyển..."
"Hôm nay chị đẹp quá."
Lâm Uyển bật cười.
"Chỉ là đi gặp một vài người."
Đúng lúc ấy.
Ông Trần mở cửa xe.
"Tiểu thư."
"Mọi người đã chờ."
Lâm Uyển nhìn lại quán ăn nhỏ.
Nơi cô đã dành ba năm để sống một cuộc đời bình dị.
Cô khẽ vuốt tấm biển gỗ trước cửa.
Rồi nhẹ nhàng nói:
"Đến lúc rồi."
Chiếc xe chậm rãi lăn bánh về phía trụ sở Thiên Vũ.
Ở tầng mười tám, Chu Khải và Tô Mạn đang chỉnh lại trang phục, háo hức chờ gặp vị chủ tịch mới.
Không một ai trong số họ biết rằng...
Chỉ ít phút nữa thôi, khi cánh cửa phòng họp mở ra, người bước vào sẽ chính là bà chủ quán ăn nhỏ mà họ vừa để lại vài đồng tiền lẻ trên bàn.
Và cuộc gặp ấy sẽ khiến cả căn phòng rơi vào bầu không khí lặng ngắt.
Chương 3: Người chiến thắng không cần trả thù
Phòng họp tầng mười tám yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng kim đồng hồ chuyển động.
Toàn bộ ban quản lý của Tập đoàn Thiên Vũ đều đã có mặt.
Ai cũng hướng mắt về cánh cửa lớn.
Chu Khải chỉnh lại cổ áo, hít một hơi thật sâu.
Trong đầu anh đã chuẩn bị sẵn những lời giới thiệu để gây ấn tượng với vị chủ sở hữu mới.
Tô Mạn khẽ mỉm cười.
"Anh đừng lo."
"Với năng lực của anh, chắc chắn họ sẽ đánh giá cao."
Đúng lúc ấy...
Cửa phòng họp từ từ mở ra.
Ông Trần Bá Nguyên bước vào trước.
Ông lịch sự đứng sang một bên.
Ngay sau đó, một người phụ nữ mặc bộ vest màu kem chậm rãi tiến vào.
Mái tóc được búi gọn.
Khí chất điềm tĩnh.
Từng bước chân nhẹ nhàng nhưng dứt khoát.
Khoảnh khắc nhìn rõ gương mặt ấy...
Chiếc bút trong tay Chu Khải rơi xuống bàn.
"Cạch!"
Anh đứng bật dậy.
"Lâm... Uyển?"
Tô Mạn mở to mắt.
"Không thể nào..."
Cả phòng lập tức nhìn sang hai người.
Không ít người ngạc nhiên.
Họ chưa từng thấy Chu Khải mất bình tĩnh như vậy.
Lâm Uyển chỉ khẽ gật đầu.
"Cảm ơn mọi người đã chờ."
Giọng nói vẫn nhẹ nhàng như mỗi lần cô hỏi khách muốn dùng món gì.
Nhưng hôm nay...
Không còn chiếc tạp dề cũ.
Không còn quán ăn nhỏ.
Mà là vị trí cao nhất trong căn phòng này.
Ông Trần cất lời:
"Xin giới thiệu."
"Cô Lâm Uyển."
"Đại diện chủ sở hữu mới của Tập đoàn Thiên Vũ."
Cả căn phòng vang lên những tiếng hít sâu.
Một vài người gần như không tin vào tai mình.
Người phụ nữ từng bị họ bắt gặp đứng rửa bát, bưng đồ ăn trong quán nhỏ đối diện...
Lại là người vừa mua lại cả công ty.
...
Chu Khải cố giữ bình tĩnh.
"Uyển..."
"Ý anh là..."
"Cô Lâm."
"Chuyện này là thế nào?"
Lâm Uyển bình thản ngồi xuống vị trí chủ tọa.
"Có gì khó hiểu sao?"
"Tập đoàn Vân Thịnh đầu tư vào Thiên Vũ."
"Tôi được giao phụ trách."
Mọi lời giải thích đều ngắn gọn.
Không khoe khoang.
Không nhấn mạnh thân phận.
Chính sự bình thản ấy lại khiến Chu Khải thấy nghẹn lòng.
Ba năm qua...
Anh vẫn luôn nghĩ cô sống chật vật.
Thậm chí từng nhiều lần thương hại cô.
Hóa ra...
Người đáng thương lại là chính anh.
...
Tô Mạn vẫn chưa chấp nhận.
Cô cố gượng cười.
"Chị Lâm."
"Chị thật biết đùa."
"Nếu chị là người của Vân Thịnh..."
"Vậy sao còn mở quán ăn?"
Lâm Uyển nhìn cô.
Ánh mắt không hề có sự chế giễu.
"Vì tôi thích."
Cả phòng im lặng.
Cô tiếp tục:
"Ba năm trước."
"Tôi từng nghĩ tiền bạc có thể mang lại cảm giác an toàn."
"Sau đó tôi nhận ra."
"Một cuộc sống bình yên còn đáng quý hơn."
"Tôi mở quán."
"Để học cách sống chậm."
"Để tự tay nấu một bữa cơm."
"Để hiểu những người lao động bình thường."
"Cũng để tự nhắc mình..."
"Đừng bao giờ đánh giá một con người qua vẻ bề ngoài."
Những lời nói ấy khiến nhiều người cúi đầu suy nghĩ.
...
Chu Khải cảm thấy cổ họng khô khốc.
Anh nhớ lại vô số lần mình bước vào quán.
Nhớ từng câu nói đầy tự mãn.
Nhớ cả ánh mắt bình thản của Lâm Uyển.
Thì ra...
Không phải cô nhẫn nhịn vì yếu thế.
Mà bởi những lời ấy chưa từng đủ sức làm tổn thương cô.
Người thực sự bị lòng kiêu ngạo che mắt...
Là anh.
...
Cuộc họp tiếp tục.
Lâm Uyển xem từng bản báo cáo.
Đặt những câu hỏi rất chuyên nghiệp.
Mỗi nhận xét đều chính xác.
Chỉ hơn một giờ đồng hồ, toàn bộ ban quản lý đã hiểu vì sao Vân Thịnh giao Thiên Vũ cho cô phụ trách.
Cô không chỉ có năng lực.
Mà còn hiểu doanh nghiệp đến từng chi tiết.
Khi cuộc họp gần kết thúc, Lâm Uyển khép tập tài liệu.
"Tôi chỉ có một yêu cầu."
Mọi người lập tức tập trung.
"Từ hôm nay."
"Mọi nhân viên đều được đánh giá bằng năng lực."
"Không phải bằng xuất thân."
"Không phải bằng cách ăn mặc."
"Cũng không phải bằng địa vị."
"Nếu làm tốt."
"Cơ hội sẽ dành cho tất cả."
Cả căn phòng vang lên tiếng vỗ tay.
...
Sau cuộc họp.
Chu Khải đứng chờ ngoài hành lang.
Thấy Lâm Uyển bước ra, anh vội gọi:
"Uyển Uyển..."
Cô dừng lại.
Nhưng không quay đầu ngay.
Một lúc sau mới nhẹ nhàng hỏi:
"Có chuyện gì sao?"
Chu Khải cúi đầu.
Đó là lần đầu tiên trong nhiều năm anh không dám nhìn thẳng vào mắt cô.
"Anh..."
"Xin lỗi."
"Ba năm trước."
"Anh đã làm em tổn thương."
Lâm Uyển im lặng.
Anh tiếp tục:
"Những lần đến quán."
"Anh cũng không nên nói như vậy."
"Anh cứ nghĩ..."
"Em sẽ rất khổ."
"Còn anh..."
"Sẽ sống tốt."
Anh cười chua chát.
"Cuối cùng."
"Anh mới là người không hiểu gì."
Lâm Uyển nhìn khoảng sân phía dưới.
Giọng cô rất nhẹ.
"Anh biết điều em tiếc nhất là gì không?"
Chu Khải khẽ lắc đầu.
"Không phải cuộc hôn nhân."
"Mà là việc em từng tin rằng một người sẽ mãi không thay đổi."
Không có trách móc.
Chỉ là một câu nói bình thản.
Nhưng đủ khiến Chu Khải cúi gằm mặt.
...
Ít phút sau.
Tô Mạn cũng bước tới.
Cô cắn môi.
"Chị Lâm."
"Em xin lỗi."
"Trước đây em quá nông nổi."
Lâm Uyển mỉm cười.
"Tôi nhận lời xin lỗi."
"Nhưng tha thứ không có nghĩa là mọi chuyện sẽ trở lại như cũ."
"Chúng ta chỉ nên xem nhau như đồng nghiệp."
Tô Mạn khẽ gật đầu.
Cô hiểu.
Có những cánh cửa đã khép lại.
Dù có hối hận cũng không thể mở ra lần nữa.
...
Chiều hôm đó.
Lâm Uyển trở về quán ăn.
Cô thay lại chiếc tạp dề quen thuộc.
Cô bé phục vụ ngạc nhiên.
"Chị..."
"Chị vẫn mở quán sao?"
Lâm Uyển bật cười.
"Tại sao không?"
"Em tưởng giờ chị là chủ tịch."
"Chức vụ là công việc."
"Còn nơi này..."
"Là cuộc sống."
Đúng lúc ấy.
Một vị khách quen bước vào.
"Cho tôi một bát mì bò."
Lâm Uyển mỉm cười.
"Có ngay."
Mùi nước dùng nóng hổi nhanh chóng lan khắp căn bếp.
Mọi thứ vẫn như ngày hôm qua.
Chỉ khác...
Bây giờ không còn ai coi thường bà chủ quán nữa.
...
Vài ngày sau.
Nhân viên Thiên Vũ bắt đầu ghé quán nhiều hơn.
Họ không đến vì tò mò.
Mà vì thật sự yêu thích những món ăn giản dị và sự chân thành của người chủ quán.
Một buổi trưa.
Chu Khải cũng bước vào.
Anh đứng rất lâu trước quầy.
Cuối cùng chỉ nói:
"Một phần cơm sườn."
Lâm Uyển mỉm cười như với bất kỳ vị khách nào khác.
"Mời anh ngồi."
Không nhắc chuyện cũ.
Không trách móc.
Không mỉa mai.
Bát cơm được đặt xuống trước mặt.
Vẫn là hương vị quen thuộc.
Nhưng người thưởng thức hôm nay đã mang một tâm trạng khác.
Chu Khải nhìn bát cơm thật lâu.
Khẽ nói:
"Cảm ơn."
Lâm Uyển chỉ gật đầu.
Rồi quay vào bếp tiếp tục công việc.
Ngoài cửa kính, ánh nắng cuối chiều phủ lên con phố nhỏ.
Quán ăn vẫn đông khách.
Đối diện là tòa nhà Thiên Vũ nhộn nhịp người ra vào.
Hai nơi tưởng như đối lập ấy giờ lại được kết nối bằng một câu chuyện mà nhiều người trong công ty vẫn truyền tai nhau.
Họ không kể về một màn trả thù.
Cũng không kể về một cuộc thắng thua.
Điều khiến họ nhớ mãi là hình ảnh một người phụ nữ từng lặng lẽ đứng sau quầy bếp, mỉm cười trước mọi lời chê bai.
Bởi cuối cùng, điều khiến người khác nể phục không phải là thân phận hay tài sản.
Mà là sự điềm tĩnh, lòng bao dung và bản lĩnh giữ vững chính mình, dù cuộc đời có đổi thay đến đâu.
Nhận xét
Đăng nhận xét