#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Chương 1 – Tờ giấy sang tên
“Cô ký đi!”
Mẹ chồng tôi đập mạnh xấp giấy xuống bàn, khiến bát canh trước mặt rung lên. Cả phòng ăn im phăng phắc.
Bên cạnh bà, Lâm Uyển Nhi — người phụ nữ đã mang thai với chồng tôi — nhẹ nhàng đặt tay lên bụng, khóe môi cong lên đầy đắc ý.
“Đứa bé sau này nhất định phải được thừa kế căn nhà này.”
Câu nói ấy khiến bàn tay đang cầm đũa của tôi khựng lại.
Tôi ngẩng đầu nhìn cô ta.
Căn nhà này là căn nhà cưới của tôi và Trình Hạo. Tám năm trước, khi chúng tôi kết hôn, cha tôi đã bán mảnh đất ở quê để đưa cho tôi một khoản tiền làm vốn. Phần còn lại là tiền tiết kiệm của tôi trong những năm đi làm. Trình Hạo khi ấy chỉ góp một phần nhỏ.
Nhưng sau khi mẹ chồng dọn đến sống cùng, bà luôn nói căn nhà này là “tài sản của nhà họ Trình”.
Tôi chưa bao giờ tranh cãi.
Cho đến tối nay.
“Con trai tôi sắp có con.” Mẹ chồng lạnh lùng nói. “Căn nhà này sớm muộn cũng phải để lại cho cháu nội. Cô là con dâu, giữ nó làm gì?”
Tôi nhìn sang Trình Hạo.
Anh ngồi ở đầu bàn, khuôn mặt căng cứng.
“Hạo.”
Tôi chỉ gọi một tiếng.
Anh tránh ánh mắt tôi.
“Thanh Nhã, em ký đi.”
Một câu nói rất nhẹ.
Nhưng tôi cảm giác như có thứ gì đó vừa rơi thẳng xuống đáy lòng.
Tôi nhìn người đàn ông từng nắm tay mình đứng dưới mưa ở ga tàu cao tốc Bắc Kinh, từng nói rằng dù sau này có nghèo đến đâu cũng sẽ không để tôi chịu thiệt.
Tám năm.
Chỉ tám năm mà anh đã có thể bình thản bảo tôi ký giấy từ bỏ căn nhà của chính mình.
Uyển Nhi khẽ vuốt bụng.
“Chị đừng hiểu lầm. Em không phải vì căn nhà mà đến đây.”
Tôi bật cười.
“Vậy cô đến đây làm gì?”
Cô ta hơi sững lại.
Mẹ chồng lập tức chen vào.
“Cô ăn nói với người đang mang cháu nội nhà họ Trình kiểu gì vậy?”
Tôi đặt đũa xuống.
“Cháu nội?”
Tôi nhìn thẳng vào bụng cô ta.
“Đứa bé đã xác định là con của Trình Hạo chưa?”
Sắc mặt Trình Hạo lập tức thay đổi.
Uyển Nhi cũng im lặng.
Mẹ chồng đập tay xuống bàn.
“Cô có ý gì?”
“Tôi chỉ hỏi thôi.”
Tôi đứng dậy, nhưng mẹ chồng lập tức đẩy xấp giấy về phía tôi.
“Đừng giả vờ nữa. Luật sư đã chuẩn bị xong. Cô ký sang tên căn nhà cho Hạo. Sau này căn nhà thuộc về con trai tôi. Cô muốn ly hôn thì cứ ly hôn.”
Tôi nhìn tờ giấy.
Đơn chuyển nhượng quyền sở hữu.
Tên tôi nằm ngay bên dưới.
Tôi không nói gì.
Trong đầu tôi hiện lên vô số chuyện.
Ngày tôi và Trình Hạo nhận chìa khóa căn nhà.
Ngày hai vợ chồng cùng nhau sửa lại phòng khách.
Ngày anh ôm tôi từ phía sau, nói rằng sau này nhất định sẽ có một đứa con chạy khắp căn nhà.
Tất cả những ký ức ấy bây giờ giống như những bức ảnh cũ bị ngâm trong nước.
Nhòe nhoẹt.
Đau đến mức không thể nhìn rõ.
“Thanh Nhã.”
Giọng Trình Hạo thấp xuống.
“Anh xin lỗi.”
Tôi nhìn anh.
“Anh xin lỗi vì phản bội em?”
Anh im lặng.
“Hay xin lỗi vì hôm nay mới bảo em ký?”
“Hạo!” Mẹ anh quát. “Con nói với cô ta làm gì? Ký là được!”
Uyển Nhi cúi đầu, vẻ mặt vô tội.
“Chị Thanh Nhã, em biết chị khó chấp nhận. Nhưng đứa bé không có lỗi.”
Tôi bật cười.
“Đúng. Đứa bé không có lỗi.”
Tôi cầm bút.
Ba người đối diện đều nhìn tôi.
Tôi ký.
Một nét.
Rồi nét thứ hai.
Tên tôi nằm ngay ngắn dưới tờ giấy.
Mẹ chồng lập tức thở phào.
Uyển Nhi mỉm cười.
Trình Hạo lại nhìn tôi với ánh mắt phức tạp.
Tôi đặt bút xuống.
“Được rồi.”
Mẹ chồng kéo giấy về phía mình.
“Biết điều như vậy từ đầu thì có phải tốt hơn không?”
Tôi không trả lời.
Tôi cúi xuống, lấy chiếc túi vải cũ đặt cạnh ghế.
Từ trong túi, tôi lấy ra một chiếc hộp gỗ nhỏ.
Chiếc hộp đã cũ, màu gỗ sẫm đi theo thời gian. Trên nắp hộp còn có một vết xước dài.
Tôi đặt nó xuống giữa bàn.
*Cạch.*
Âm thanh rất khẽ.
Nhưng Trình Hạo lập tức đứng bật dậy.
Chiếc ghế phía sau anh đổ xuống sàn.
Mẹ chồng ngạc nhiên.
“Hạo, con làm gì vậy?”
Anh nhìn chằm chằm chiếc hộp.
Mặt anh trắng bệch.
Tôi chưa từng thấy anh như thế.
Uyển Nhi cũng nhận ra điều bất thường.
“Anh Hạo?”
Anh không trả lời.
Tôi đặt tay lên nắp hộp.
“Anh còn nhớ nó không?”
Trình Hạo nuốt khan.
“Thanh Nhã…”
“Em tưởng anh sẽ quên.”
“Em lấy nó ở đâu?”
Tôi nhìn anh.
“Trong ngăn kéo bí mật ở phòng làm việc của anh.”
Mẹ chồng cau mày.
“Chuyện gì vậy?”
Tôi không giải thích.
Tôi chỉ từ từ mở nắp.
Bên trong không có vàng bạc.
Không có giấy tờ nhà đất.
Chỉ có một chiếc điện thoại cũ, vài tấm ảnh và một phong bì màu vàng đã ngả màu.
Trình Hạo bước tới.
“Đóng lại.”
Lần đầu tiên trong tối nay, giọng anh có vẻ hoảng loạn.
Tôi nhìn anh.
“Vì sao?”
“Anh bảo em đóng lại!”
Mẹ chồng đứng lên.
“Hạo, rốt cuộc trong đó có gì?”
Tôi lấy chiếc điện thoại cũ ra.
Màn hình đã trầy xước.
Tôi đặt nó lên bàn.
“Có thứ mà đáng lẽ em phải biết từ tám năm trước.”
Trình Hạo nhìn tôi.
Ánh mắt anh không còn vẻ lạnh lùng lúc ép tôi ký giấy.
Chỉ còn lại sự sợ hãi.
Tôi cầm chiếc điện thoại.
“Đêm nay, chúng ta nói chuyện cho rõ.”
Tôi nhìn sang Uyển Nhi.
“Về đứa bé.”
Rồi nhìn mẹ chồng.
“Về căn nhà.”
Cuối cùng, tôi nhìn Trình Hạo.
“Và về chuyện tám năm trước.”
Không ai nói thêm một lời.
Nhưng tôi biết, từ khoảnh khắc chiếc hộp cũ được mở ra, cuộc hôn nhân này đã không còn đường quay lại.
Chương 2 – Bí mật trong chiếc điện thoại cũ
Trình Hạo đứng chết lặng bên bàn ăn.
Mẹ anh nhìn chiếc hộp, rồi nhìn con trai.
“Hạo, nói cho mẹ biết chuyện gì đang xảy ra.”
Anh không trả lời.
Tôi cầm chiếc điện thoại cũ lên.
“Anh không muốn nói thì để em nói.”
Tôi bấm nút nguồn.
Màn hình sáng lên.
Pin chỉ còn vài phần trăm.
Trên điện thoại có một thư mục duy nhất.
Tên thư mục là một ngày tháng cách đây tám năm.
Ngày tôi và Trình Hạo đăng ký kết hôn.
Mẹ chồng nhìn thấy dòng chữ ấy, sắc mặt hơi thay đổi.
“Đó là gì?”
“Cháu cũng muốn biết.”
Uyển Nhi bước tới.
“Chị Thanh Nhã, nếu anh Hạo không muốn…”
“Cô không cần lo.”
Tôi cắt lời.
“Chuyện này không liên quan đến cô sao?”
Uyển Nhi mím môi.
Trình Hạo cuối cùng cũng lên tiếng.
“Thanh Nhã, chuyện cũ đã qua rồi.”
Tôi nhìn anh.
“Chuyện cũ?”
“Ừ.”
“Vậy tại sao anh sợ đến mức đứng không vững khi thấy chiếc điện thoại này?”
Anh im lặng.
Tôi mở thư mục.
Bên trong có một đoạn ghi âm.
Tôi bấm phát.
Giọng nói của một người đàn ông vang lên.
“Anh Hạo, chuyện này anh chắc chắn muốn làm sao?”
Đó là giọng của một người tôi không biết.
Sau đó là giọng của Trình Hạo.
“Không còn cách nào khác.”
Tôi siết chặt điện thoại.
Giọng nói trong bản ghi âm tiếp tục.
“Nhưng nếu sau này cô ấy phát hiện…”
“Đến lúc đó tôi sẽ xử lý.”
Tôi nhìn Trình Hạo.
Anh cúi đầu.
Mẹ anh cũng không nói gì.
Đoạn ghi âm kết thúc.
Tôi tắt điện thoại.
“Anh muốn giải thích không?”
Trình Hạo ngồi xuống.
Hai tay anh đan vào nhau.
“Thanh Nhã…”
“Em nghe.”
Anh hít sâu.
“Năm đó, căn nhà này…”
Tôi lập tức ngắt lời.
“Đừng nói với em rằng căn nhà không phải của em.”
“Không.”
Anh lắc đầu.
“Căn nhà đúng là đứng tên em.”
Tôi sững lại.
Mẹ anh cũng sửng sốt.
“Con nói gì?”
Trình Hạo nhìn mẹ mình.
“Mẹ không biết.”
“Không biết chuyện gì?”
Anh cúi đầu.
“Năm đó, tiền mua nhà phần lớn là của Thanh Nhã.”
Mẹ anh lập tức phản bác.
“Không thể nào!”
“Là thật.”
Tôi nhìn anh.
“Vậy vì sao tám năm qua mẹ anh luôn nói đó là tài sản của nhà họ Trình?”
Anh không trả lời.
Tôi hiểu rồi.
Bởi vì anh chưa từng nói sự thật.
Nhưng đó vẫn chưa phải bí mật lớn nhất.
Tôi lấy phong bì màu vàng trong hộp ra.
“Còn cái này?”
Trình Hạo nhìn thấy phong bì, lập tức đứng dậy.
“Đừng mở.”
Tôi nhìn anh.
“Anh càng bảo em đừng mở, em càng muốn biết.”
Tôi xé phong bì.
Bên trong là một bản sao giấy khám sức khỏe cũ và một tờ giấy viết tay.
Tôi đọc từng dòng.
Bàn tay dần lạnh đi.
Đó là kết quả xét nghiệm huyết thống của một đứa trẻ.
Tôi ngẩng đầu.
“Trình Hạo.”
Anh nhắm mắt.
“Anh xin lỗi.”
Tôi nhìn sang Uyển Nhi.
Cô ta cũng tái mặt.
“Cô biết chuyện này?”
Uyển Nhi lùi lại.
“Em…”
“Cô biết?”
Cô ta không nói.
Tôi hiểu.
Tôi quay sang Trình Hạo.
“Đứa bé trong bụng cô ấy…”
Anh không trả lời ngay.
Chỉ một giây im lặng ấy đã đủ khiến mọi thứ trở nên đáng sợ.
Mẹ chồng tôi đột nhiên hỏi:
“Không phải con của Hạo sao?”
Trình Hạo cúi đầu.
“Con không chắc.”
“Không chắc?”
Mẹ anh gần như không tin nổi.
“Con làm sao có thể không biết?”
Tôi nhìn Uyển Nhi.
Cô ta ôm bụng, đôi mắt đỏ lên.
“Em không muốn mọi chuyện thành thế này.”
Tôi bật cười chua chát.
“Không muốn?”
“Chị…”
“Cô bước vào nhà tôi. Ngồi vào bàn cơm của gia đình tôi. Nói đứa bé sẽ thừa kế nhà tôi. Sau đó ép tôi giao tài sản.”
Tôi nhìn cô ta.
“Vậy mà cô bảo cô không muốn mọi chuyện thành thế này?”
Uyển Nhi cúi đầu.
Trình Hạo đứng giữa hai chúng tôi.
“Thanh Nhã, anh có lỗi.”
“Đúng.”
Tôi gật đầu.
“Anh có lỗi.”
Tôi nhìn anh thật lâu.
“Tám năm trước, anh đã giấu em chuyện gì?”
Trình Hạo im lặng.
Tôi đặt tờ giấy xuống bàn.
“Không chỉ chuyện đứa bé.”
Anh nhìn tôi.
Tôi lấy một tấm ảnh trong hộp.
Ảnh chụp một người phụ nữ đứng trước cổng bệnh viện.
Người phụ nữ ấy là mẹ chồng tôi.
Bên cạnh bà là một cậu bé khoảng mười tuổi.
Tôi chưa từng thấy cậu bé đó.
Tôi nhìn mặt sau bức ảnh.
Có một dòng chữ.
“Ngày đưa con trở về.”
Tôi ngẩng đầu.
“Mẹ.”
Mẹ chồng tôi bỗng ngồi phịch xuống ghế.
Sắc mặt bà trắng bệch.
“Đừng hỏi.”
“Cậu bé này là ai?”
“Không liên quan đến cô.”
“Có.”
Tôi đặt ảnh trước mặt bà.
“Bởi vì đứa trẻ này có liên quan đến căn nhà.”
Mẹ chồng nhìn tôi.
Ánh mắt bà thay đổi.
Trình Hạo cũng nhìn tôi.
Tôi mở tiếp một tờ giấy khác.
Đó là hợp đồng vay tiền.
Tên người vay là mẹ chồng tôi.
Người bảo lãnh là Trình Hạo.
Tài sản thế chấp chính là căn nhà.
Tôi sững người.
Hóa ra tám năm qua, căn nhà không chỉ là nơi chúng tôi sống.
Nó còn bị đem làm tài sản bảo đảm cho một khoản nợ mà tôi hoàn toàn không biết.
“Mẹ đã dùng căn nhà để vay tiền?”
Tôi hỏi.
Mẹ chồng im lặng.
Trình Hạo nói:
“Anh định trả hết.”
“Nhưng chưa trả.”
Anh không nói được gì.
Tôi bỗng thấy mọi thứ rõ ràng.
Tại sao họ ép tôi ký.
Không phải vì đứa bé.
Không hoàn toàn vì đứa bé.
Họ cần căn nhà để giải quyết một khoản nợ.
Và nếu tôi ký chuyển nhượng, quyền kiểm soát căn nhà sẽ rơi vào tay họ.
Tôi ngồi xuống.
Bỗng nhiên tôi không còn tức giận nữa.
Chỉ thấy lạnh.
“Vậy chiếc hộp này…”
Trình Hạo nhìn tôi.
“Em đã biết từ bao giờ?”
“Ba ngày.”
“Ba ngày?”
“Ba ngày trước, em vô tình tìm thấy nó.”
Anh nhìn tôi hồi lâu.
“Tại sao hôm nay em vẫn ký?”
Tôi khẽ mỉm cười.
“Vì em muốn xem mọi người sẽ làm gì sau khi nghĩ rằng em không còn gì.”
Trình Hạo chết lặng.
Mẹ chồng cũng nhìn tôi.
Tôi rút từ túi áo ra một tờ giấy khác.
“Đây mới là bản em ký.”
Tôi đặt xuống bàn.
Trình Hạo cầm lên.
Chỉ vài giây sau, sắc mặt anh thay đổi.
“Đây…”
Tôi nói:
“Là giấy ủy quyền tạm thời, không phải giấy chuyển nhượng.”
Mẹ chồng giật lấy.
“Không thể nào!”
Tôi bình tĩnh đáp:
“Luật sư của em đã xem trước.”
Trình Hạo nhìn tôi.
“Em đã chuẩn bị tất cả?”
“Không.”
Tôi lắc đầu.
“Em chỉ chuẩn bị cho khả năng người chồng mình yêu suốt tám năm có thể phản bội mình.”
Căn phòng im lặng.
Uyển Nhi bỗng lên tiếng:
“Chị Thanh Nhã…”
Tôi quay sang.
Cô ta đang khóc.
“Em có chuyện muốn nói.”
Tôi nhìn cô ta.
“Nói đi.”
Uyển Nhi hít sâu.
“Đứa bé…”
Cô ta đặt tay lên bụng.
“Có thể không phải con của anh Hạo.”
Trình Hạo nhắm mắt.
Mẹ chồng đứng bật dậy.
“Cô nói cái gì?”
Uyển Nhi nhìn tôi.
“Nhưng em biết người có thể chứng minh cha đứa bé là ai.”
Tôi nhìn cô ta.
“Là ai?”
Cô ta chưa kịp trả lời thì chuông cửa vang lên.
Một lần.
Hai lần.
Rồi liên tục.
Trình Hạo nhìn về phía cửa.
Mặt anh lập tức biến sắc.
Tôi đứng dậy.
“Ai vậy?”
Không ai trả lời.
Tôi bước đến cửa.
Ngay trước khi mở, Trình Hạo kéo tay tôi lại.
“Đừng mở.”
Tôi nhìn anh.
“Vì sao?”
Anh nhìn tôi.
Giọng anh run lên.
“Người đó… đáng lẽ đã không còn ở Bắc Kinh.”
Chương 3 – Người đứng ngoài cánh cửa
Tôi nhìn Trình Hạo.
“Anh biết người ngoài cửa là ai?”
Anh không trả lời.
Chuông cửa lại vang lên.
Lần này chậm hơn.
Một tiếng.
Rồi im lặng.
Tôi rút tay khỏi tay anh.
“Buông ra.”
“Thanh Nhã.”
“Anh đã giấu em tám năm.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
“Bây giờ anh không có quyền bảo em phải sợ điều gì nữa.”
Tôi mở cửa.
Một người đàn ông trung niên đứng ngoài hành lang.
Ông mặc áo khoác tối màu, tay cầm một chiếc túi hồ sơ.
Nhìn thấy tôi, ông hơi cúi đầu.
“Cô là Tô Thanh Nhã?”
“Đúng.”
“Tôi là luật sư Lý.”
Ông nhìn qua vai tôi.
Ánh mắt dừng lại trên Trình Hạo.
“Lâu rồi không gặp.”
Trình Hạo không nói gì.
Mẹ anh thì lùi về sau.
Luật sư Lý bước vào.
“Tôi đến để giao lại một số tài liệu.”
Ông đặt túi hồ sơ lên bàn.
“Những tài liệu này vốn được gửi cho cô tám năm trước.”
Tôi mở túi.
Bên trong có một bản di chúc.
Một hợp đồng mua nhà.
Một bản sao giấy đăng ký kết hôn.
Và một lá thư.
Tôi nhận ra nét chữ ngay lập tức.
Là chữ của cha tôi.
Ông đã mất nhiều năm trước.
Tôi mở thư.
“Thanh Nhã, nếu con đọc được lá thư này, có nghĩa là cha đã không còn ở bên con nữa…”
Tôi phải dừng lại vài giây.
Mắt tôi cay lên.
Nhưng tôi vẫn đọc tiếp.
“Căn nhà cha giúp con mua trước khi kết hôn là tài sản riêng của con. Cha đã nhờ luật sư giữ bản gốc để phòng trường hợp sau này có người tìm cách ép con từ bỏ.”
Tôi ngẩng đầu.
Trình Hạo cúi mặt.
Mẹ anh không còn vẻ kiêu ngạo.
Luật sư Lý nói:
“Cha cô từng lo rằng sau khi kết hôn, gia đình chồng có thể gây áp lực về tài sản.”
Tôi cười buồn.
“Cha tôi đã nhìn thấy điều này từ tám năm trước.”
“Ông ấy chỉ muốn bảo vệ cô.”
Tôi gấp lá thư lại.
Rồi nhìn Trình Hạo.
“Anh biết chuyện này không?”
Anh khẽ gật đầu.
“Tám năm trước, cha em từng nói với anh.”
“Và anh vẫn giấu em.”
“Anh nghĩ…”
“Anh nghĩ gì?”
Anh im lặng.
Tôi không muốn nghe nữa.
Tôi quay sang luật sư Lý.
“Còn chuyện đứa bé?”
Ông nhìn Uyển Nhi.
“Cô ấy đã liên lạc với tôi.”
Uyển Nhi cúi đầu.
“Mấy ngày trước.”
Trình Hạo nhìn cô ta.
“Em đã làm gì?”
Uyển Nhi khóc.
“Em chỉ muốn tự bảo vệ mình.”
“Bằng cách ép Thanh Nhã giao nhà?”
“Em không biết mẹ anh sẽ làm đến mức đó.”
Mẹ chồng lập tức quát:
“Cô còn dám nói!”
Uyển Nhi quay lại.
“Bác muốn con im lặng sao?”
“Cô…”
“Bác đã hứa nếu con sinh được con trai, căn nhà sẽ thuộc về đứa bé.”
Cả phòng im lặng.
Tôi nhìn mẹ chồng.
Bà không phủ nhận.
Tôi hỏi:
“Đó là lý do mẹ muốn con ký?”
Bà cúi đầu.
“Nhà họ Trình không thể để tài sản rơi vào tay người ngoài.”
Tôi bật cười.
“Con là vợ hợp pháp của con trai mẹ.”
Bà không nói.
Tôi nhìn sang Trình Hạo.
“Còn anh?”
Anh nhìn tôi.
“Anh có thật sự muốn em ký không?”
Anh cúi đầu.
Một lúc lâu sau mới nói:
“Không.”
“Vậy tại sao anh vẫn ép em?”
Anh siết chặt tay.
“Vì mẹ nói nếu anh không làm, bà sẽ…”
“Bà sẽ làm gì?”
Anh im lặng.
Mẹ anh bỗng lên tiếng.
“Đủ rồi.”
Tôi quay sang.
Bà ngồi xuống ghế.
Khuôn mặt già đi rất nhiều.
“Là lỗi của mẹ.”
Tôi không ngờ bà lại nói câu đó.
Bà tiếp tục:
“Năm đó, nhà họ Trình gặp khó khăn. Mẹ vay tiền. Mẹ tưởng chỉ cần vượt qua vài năm là mọi thứ sẽ ổn.”
“Nhưng mẹ dùng căn nhà làm tài sản bảo đảm.”
“Đúng.”
“Và mẹ biết nếu không trả được, căn nhà sẽ gặp vấn đề.”
Bà gật đầu.
“Đúng.”
Tôi nhìn bà.
“Vậy tại sao mẹ luôn nói căn nhà là của nhà họ Trình?”
Bà im lặng thật lâu.
“Vì mẹ sợ.”
“Điều gì?”
“Sợ mất tất cả.”
Câu trả lời ấy khiến tôi không thể nói gì.
Không phải vì tôi tha thứ.
Mà bởi lần đầu tiên tôi nhìn thấy phía sau sự cay nghiệt của bà là một người phụ nữ đã hoảng sợ trước cuộc sống.
Nhưng hiểu không có nghĩa là tha thứ.
Tôi nhìn sang Trình Hạo.
“Còn anh?”
Anh bước đến trước mặt tôi.
“Anh xin lỗi.”
“Anh còn yêu em không?”
Anh khựng lại.
“Có.”
Tôi nhìn anh.
“Nhưng anh đã không bảo vệ em.”
Anh cúi đầu.
“Anh biết.”
“Anh đã chọn im lặng.”
“Anh biết.”
“Anh để mẹ anh ép em.”
“Anh biết.”
Tôi nhắm mắt.
Tám năm tình cảm không thể biến mất chỉ sau một bữa cơm.
Nhưng một cuộc hôn nhân cũng không thể tiếp tục chỉ vì ký ức.
Tôi quay sang Uyển Nhi.
“Còn cô?”
Cô ta lau nước mắt.
“Em sẽ làm xét nghiệm huyết thống sau khi sinh.”
Trình Hạo nhìn cô ta.
“Không cần.”
Uyển Nhi sững lại.
“Anh sẽ chịu trách nhiệm về đứa bé nếu nó là con anh. Nhưng nếu không phải, anh cũng sẽ không trốn tránh chuyện cần làm.”
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.
Đây là lần đầu tiên trong tối nay anh nói một câu có trách nhiệm.
Nhưng đã quá muộn.
Tôi quay sang luật sư Lý.
“Thủ tục ly hôn chuẩn bị đến đâu rồi?”
Trình Hạo ngẩng đầu.
“Thanh Nhã…”
Tôi nhìn anh.
“Em không ly hôn để trả thù.”
Anh im lặng.
“Em chỉ không muốn sống trong một căn nhà mà ngày nào cũng phải tự hỏi người bên cạnh mình còn giấu bao nhiêu chuyện.”
Tôi tháo chiếc nhẫn cưới.
Đặt lên bàn.
Không có tiếng khóc.
Không có tiếng quát.
Chỉ là một động tác rất nhẹ.
Nhưng Trình Hạo lại cúi xuống như thể vừa bị ai đó lấy mất thứ quan trọng nhất.
“Cho anh một cơ hội được không?”
Tôi nhìn anh.
“Cơ hội?”
“Anh sẽ sửa.”
Tôi khẽ lắc đầu.
“Có những thứ sửa được.”
Tôi nhìn chiếc nhẫn.
“Có những thứ chỉ có thể kết thúc.”
Tôi cầm chiếc hộp gỗ cũ lên.
“Chiếc hộp này, em giữ.”
Trình Hạo không nói gì.
Tôi bước ra khỏi phòng ăn.
Đến cửa, tôi dừng lại.
Mẹ chồng gọi:
“Thanh Nhã.”
Tôi quay đầu.
Bà nhìn tôi rất lâu.
“Căn nhà…”
Tôi nói:
“Con sẽ không lấy nó để trả thù ai.”
Bà ngạc nhiên.
“Nhưng con cũng sẽ không để ai ép con rời khỏi đó.”
Tôi bước đi.
Ngoài hành lang, ánh đèn vàng kéo dài thành một vệt mỏng.
Tôi đứng trước thang máy, nhìn hình ảnh mình phản chiếu trên cánh cửa kim loại.
Tôi từng nghĩ kết thúc một cuộc hôn nhân là thất bại.
Nhưng lúc ấy tôi hiểu ra.
Thất bại thật sự là biết mình bị tổn thương mà vẫn tự thuyết phục bản thân rằng mọi chuyện chưa đến mức nghiêm trọng.
Cửa thang máy mở.
Tôi bước vào.
Ngay trước khi cánh cửa khép lại, điện thoại của tôi rung lên.
Một tin nhắn từ số lạ.
Chỉ có một câu:
**“Cô tưởng chiếc hộp đó đã nói hết sự thật sao?”**
Tôi đứng bất động.
Tin nhắn thứ hai xuất hiện.
**“Nếu muốn biết người phụ nữ trong bức ảnh năm đó là ai, hãy đến bệnh viện cũ trước 9 giờ sáng ngày mai.”**
Tôi nhìn màn hình.
Tim đập mạnh.
Bức ảnh trong chiếc hộp hiện lên trong đầu.
Mẹ chồng.
Cậu bé lạ mặt.
Dòng chữ phía sau:
“Ngày đưa con trở về.”
Tôi chợt nhận ra một điều.
Tám năm trước, có lẽ cuộc hôn nhân của tôi không bắt đầu bằng một lời nói dối.
Nó bắt đầu bằng một bí mật.
Và chiếc hộp cũ chỉ mới mở ra cánh cửa đầu tiên.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
Nhận xét
Đăng nhận xét