Min menu

Pages

Trong ngày giỗ bố chồng, mẹ chồng bất ngờ đứng trước họ hàng tuyên bố tôi đã lừa dối con trai bà và yêu cầu tôi lập tức rời khỏi nhà. Chồng tôi im lặng đứng về phía mẹ, còn nhân tình ngồi bên cạnh giả vờ khóc. Tôi không giải thích, chỉ đặt một phong bì lên bàn thờ rồi nói: “Nếu mọi người muốn biết sự thật, hãy đọc nó trước mặt tất cả.” Không ai ngờ bên trong lại là một bản di chúc đã bị giấu suốt nhiều năm…

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.

Chương 1 – Lời buộc tội trong ngày giỗ

“Con trai tôi, hôm nay trước mặt tất cả họ hàng, tôi hỏi cô một lần cuối: cô có còn mặt mũi nào ở lại nhà họ Tần nữa không?”

Tiếng nói của mẹ chồng vang lên giữa căn nhà cũ ở ngoại ô Tô Châu, khiến cả gian phòng đang ồn ào lập tức im bặt.

Tôi đứng trước bàn ăn, tay vẫn cầm chén trà chưa kịp đặt xuống.

Hôm nay là ngày giỗ bố chồng tôi, Tần Quốc Huy.

Ba năm trước, ông qua đời sau một cơn bệnh nặng. Từ ngày ấy, mỗi năm đến ngày này, mẹ chồng đều tổ chức một mâm cơm lớn, gọi họ hàng từ nhiều nơi về thắp hương.

Tôi đã chuẩn bị mọi thứ từ sáng sớm.

Nhưng tôi không ngờ, thứ được đặt lên bàn thờ hôm nay lại không chỉ có hoa quả và nhang đèn.

Mà còn có tên tôi trong một lời buộc tội.

Mẹ chồng, Lý Tú Lan, đứng bên cạnh chồng tôi, Tần Minh Viễn. Khuôn mặt bà lạnh lùng đến mức xa lạ.

Bên cạnh bà là một cô gái trẻ mặc váy màu xanh nhạt.

Cô ta tên Tống Nhã.

Tôi từng nghe chồng nói cô ta là nhân viên mới của công ty.

Nhưng hôm nay, cô ta lại ngồi ở vị trí gần chồng tôi nhất.

Đôi mắt đỏ hoe.

Hai tay nắm chặt khăn giấy.

Thỉnh thoảng, cô ta lại cúi đầu lau nước mắt.

Một người họ hàng lớn tuổi ngập ngừng hỏi:

“Chị Tú Lan, hôm nay là ngày giỗ anh Huy, có chuyện gì thì từ từ nói. Sao tự nhiên lại…”

Mẹ chồng tôi cười nhạt.

“Chính vì hôm nay là ngày giỗ của ông ấy nên tôi mới phải nói.”

Bà quay sang nhìn tôi.

“Ba năm nay, tôi đã nhịn cô đủ rồi.”

Tôi đặt chén trà xuống.

“Mẹ muốn nói chuyện gì?”

“Cô còn hỏi?”

Bà đập mạnh tay xuống bàn.

“Cô lừa dối Minh Viễn!”

Cả phòng xôn xao.

Tôi sững người.

“Con lừa dối anh ấy chuyện gì?”

“Cô còn giả vờ?”

Mẹ chồng chỉ tay về phía tôi.

“Cô có người khác bên ngoài. Minh Viễn đã biết hết rồi!”

Một tiếng xì xào lập tức lan ra.

Tôi quay sang nhìn chồng.

“Minh Viễn?”

Anh không nhìn tôi.

Chỉ cúi đầu, hai bàn tay siết chặt.

Tôi chờ một lúc.

“Anh nói đi.”

Anh vẫn im lặng.

Sự im lặng ấy còn đau hơn bất kỳ lời kết tội nào.

Tôi đã sống với người đàn ông này tám năm.

Tám năm làm con dâu nhà họ Tần.

Tôi từng chăm sóc bố chồng lúc ông nằm viện, từng thức trắng nhiều đêm cùng mẹ chồng, từng bán chiếc vòng tay mẹ ruột để đóng tiền đặt cọc căn nhà này khi công việc của Minh Viễn gặp khó khăn.

Tôi chưa bao giờ nghĩ có một ngày anh lại đứng trước mặt họ hàng và im lặng nhìn tôi bị đuổi khỏi nhà.

Một người cô họ của Minh Viễn nhìn tôi đầy nghi ngờ.

“Tiểu Uyển, nếu thật sự có chuyện này thì cháu cũng nên giải thích.”

Tôi nhìn bà.

“Cháu không có gì để giải thích.”

Mẹ chồng bật cười.

“Đúng là không biết xấu hổ.”

Tống Nhã lập tức đứng lên.

“Dì, thôi ạ…”

Mẹ chồng nắm tay cô ta.

“Con đừng nói nữa. Con đã chịu quá nhiều rồi.”

Tống Nhã lắc đầu.

“Con không muốn vì con mà gia đình anh Minh Viễn tan vỡ.”

Tôi nhìn cô ta.

Một cô gái biết khóc đúng lúc.

Biết cúi đầu đúng lúc.

Biết nói một câu tưởng như tử tế nhưng lại khiến tất cả mọi người càng thương cô ta hơn.

Tôi chợt hiểu.

Chuyện hôm nay đã được chuẩn bị từ lâu.

Mẹ chồng nói:

“Minh Viễn, con nói đi.”

Chồng tôi cuối cùng cũng ngẩng đầu.

Ánh mắt anh tránh khỏi mắt tôi.

“Uyển… chúng ta ly hôn đi.”

Tôi nghe rất rõ.

Nhưng kỳ lạ thay, tôi không khóc.

Tám năm hôn nhân.

Một câu nói.

Thế là hết.

Tôi hỏi:

“Anh tin em phản bội anh?”

Anh im lặng vài giây rồi đáp:

“Anh đã có bằng chứng.”

“Bằng chứng gì?”

“Tin nhắn.”

“Anh đã xem điện thoại của em?”

“Anh không cần phải giải thích.”

Tôi bật cười.

Không phải vì vui.

Mà vì tôi bỗng cảm thấy mọi thứ quá nực cười.

Mẹ chồng lập tức nói:

“Cô cười cái gì? Minh Viễn đã cho tôi xem những thứ đó. Cô còn định chối?”

Tôi nhìn từng người trong căn phòng.

Họ hàng.

Người giúp việc.

Chồng tôi.

Mẹ chồng.

Và cả Tống Nhã.

Tất cả đều đang chờ tôi khóc.

Chờ tôi quỳ xuống.

Chờ tôi giải thích.

Nhưng tôi chỉ bước đến bàn thờ.

Trước di ảnh bố chồng, tôi cúi đầu thắp ba nén nhang.

Khói nhang chậm rãi bay lên.

Tôi đặt tay lên mép bàn thờ.

Rồi lấy từ túi xách ra một phong bì màu vàng nhạt.

Mẹ chồng cau mày.

“Cô lấy thứ gì ra vậy?”

Tôi không trả lời.

Tôi đặt phong bì ngay trước di ảnh bố chồng.

Sau đó quay lại nhìn mọi người.

“Con không muốn tranh cãi.”

Mẹ chồng cười lạnh.

“Vậy cô định làm gì?”

Tôi nhìn thẳng vào bà.

“Nếu mọi người muốn biết sự thật, hãy đọc nó trước mặt tất cả.”

Không khí trong phòng lập tức đông cứng.

Tôi đẩy phong bì về phía trước.

Mẹ chồng nhìn nó như nhìn một thứ đáng sợ.

“Đây là gì?”

“Bà cứ mở ra.”

Chồng tôi đứng bật dậy.

“Uyển!”

Đây là lần đầu tiên trong ngày anh gọi tên tôi bằng giọng hoảng hốt.

Tôi quay sang.

“Có chuyện gì?”

Anh nhìn phong bì.

Mặt anh tái đi.

Tôi nhận ra điều đó.

Và ngay khoảnh khắc ấy, tôi biết mình đã đoán đúng.

Tống Nhã cũng thôi khóc.

Mẹ chồng nhìn con trai.

“Minh Viễn, con biết trong đó là gì?”

Anh không trả lời.

Tôi bình tĩnh nói:

“Đó là bản di chúc của bố.”

Cả căn phòng chết lặng.

Một người họ hàng lập tức hỏi:

“Di chúc?”

Tôi gật đầu.

“Bản di chúc được lập từ nhiều năm trước.”

Mẹ chồng bước nhanh đến.

“Không thể nào!”

“Vì sao không thể?”

“Ông ấy không để lại di chúc!”

Tôi nhìn bà.

“Bố có để lại.”

Mẹ chồng bắt đầu run.

“Cô lấy nó ở đâu?”

Tôi nhìn về phía chiếc tủ gỗ cũ trong góc phòng.

“Ở nơi mà có lẽ mẹ chưa bao giờ nghĩ tới.”

Chồng tôi tiến lên một bước.

“Uyển, chúng ta có thể nói chuyện riêng.”

Tôi lắc đầu.

“Không.”

Tôi nhìn tất cả mọi người.

“Hôm nay bố đã gọi mọi người về đây.”

“Vậy thì chuyện của ông cũng nên được nói trước mặt mọi người.”

Tôi quay sang người họ hàng lớn tuổi nhất.

“Bác Tần, bác là người lớn nhất trong nhà. Phiền bác mở phong bì.”

Ông cụ chần chừ rồi bước tới.

Những ngón tay run run mở lớp keo niêm phong.

Một tập giấy được lấy ra.

Trang đầu tiên chỉ có vài dòng.

Nhưng khi ông cụ đọc đến tên người thừa kế, sắc mặt lập tức thay đổi.

“Chuyện này…”

Mẹ chồng lao tới.

“Đưa tôi xem!”

Ông cụ không đưa.

Tôi nhìn mẹ chồng.

“Bây giờ, mọi người đã sẵn sàng nghe sự thật chưa?”

Bên ngoài, tiếng gió thổi qua hàng cây ngân hạnh.

Trong nhà, không ai nói thêm một lời.

Và tôi biết, từ giây phút phong bì ấy được mở ra, cuộc đời của tất cả chúng tôi sẽ không thể trở lại như trước nữa.

Chương 2 – Bản di chúc bị giấu kín

Bác Tần đọc chậm từng dòng.

“Ngày mười tám tháng chín năm hai nghìn không trăm mười chín…”

Mẹ chồng đứng bên cạnh, hai bàn tay nắm chặt.

Tôi nhìn bà.

Ba năm trước, khi bố chồng qua đời, bà từng nói ông ra đi quá đột ngột nên không kịp để lại bất kỳ giấy tờ nào.

Tất cả tài sản đều do bà quản lý.

Khi ấy, tôi không nghi ngờ.

Tôi nghĩ dù sao họ cũng là vợ chồng sống với nhau hơn ba mươi năm.

Nhưng sau này, tôi bắt đầu nhận ra rất nhiều chuyện kỳ lạ.

Căn nhà cũ này.

Một cửa hàng trà ở trung tâm Tô Châu.

Một khoản tiền gửi đứng tên bố chồng.

Và một mảnh đất ngoại ô mà ông từng nói muốn để dành cho Minh Viễn.

Tất cả đều biến mất khỏi danh sách tài sản gia đình.

Tôi từng hỏi mẹ chồng.

Bà chỉ nói:

“Con không cần lo chuyện của nhà họ Tần.”

Tôi đã không hỏi nữa.

Cho đến một tháng trước.

Tôi tình cờ gặp luật sư cũ của bố chồng.

Ông ấy đã nghỉ hưu và chuyển đến Hàng Châu.

Khi nghe tên tôi, ông im lặng rất lâu.

Sau đó hỏi:

“Cô có biết ông Tần từng lập di chúc không?”

Tôi chết lặng.

Từ ngày ấy, tôi bắt đầu tìm hiểu.

Và cuối cùng, tôi tìm thấy bản sao của bản di chúc trong một chiếc hộp gỗ cũ mà bố chồng từng đưa cho tôi trước khi mất.

Lúc ấy tôi mới hiểu.

Ông không hề không có di chúc.

Chỉ là có người không muốn chúng tôi biết nó tồn tại.

Bác Tần đọc tiếp:

“Ngôi nhà tại Tô Châu thuộc quyền sở hữu của Tần Quốc Huy. Sau khi tôi qua đời, căn nhà được để lại cho con trai tôi, Tần Minh Viễn, với điều kiện quyền quản lý tài sản phải được hai vợ chồng Minh Viễn và Tô Uyển cùng thực hiện.”

Một người họ hàng thốt lên:

“Vậy căn nhà này…”

Bác Tần gật đầu.

“Đúng. Không phải tài sản riêng của chị Tú Lan.”

Mẹ chồng lập tức phản ứng.

“Không thể!”

Bác Tần nhìn bà.

“Đây là chữ ký của anh Huy.”

Mẹ chồng giật lấy giấy.

Bà nhìn chữ ký rất lâu.

Rồi sắc mặt trở nên trắng bệch.

Tôi không nói gì.

Bác Tần đọc tiếp:

“Nếu Minh Viễn ly hôn với Tô Uyển vì lý do ngoại tình hoặc phản bội mà không có bằng chứng xác thực, quyền sở hữu phần tài sản này sẽ được chuyển theo điều khoản bảo vệ người con dâu…”

Cả căn phòng im lặng.

Tôi nhìn sang chồng.

Anh đang nhìn tôi.

Trong mắt anh không còn sự lạnh lùng như trước.

Thay vào đó là hoảng loạn.

Tôi hỏi:

“Anh đã biết điều khoản này chưa?”

Anh không trả lời.

Mẹ chồng quát:

“Đừng nghe cô ta nói! Đây có thể là giấy giả!”

Tôi bình tĩnh lấy ra một tài liệu khác.

“Đây là bản xác nhận của văn phòng luật.”

Tôi đặt lên bàn.

“Bản di chúc đã được công chứng.”

Bác Tần cầm lên xem.

Sau vài giây, ông gật đầu.

“Đúng là thật.”

Mẹ chồng lùi lại.

Tống Nhã bỗng lên tiếng:

“Nhưng… cô Tô, cho dù di chúc là thật thì cũng không chứng minh cô không phản bội anh Minh Viễn.”

Tôi nhìn cô ta.

“Cuối cùng cô cũng chịu nói chuyện.”

Cô ta cứng người.

Tôi lấy điện thoại ra.

“Tin nhắn mà anh ấy dùng để kết luận tôi ngoại tình, có phải là những tin nhắn này không?”

Tôi mở màn hình.

Đó là những đoạn hội thoại giữa tôi và một người đàn ông tên Lục Thành.

Mẹ chồng lập tức nói:

“Chính nó!”

Tôi gật đầu.

“Đúng. Là tôi nhắn.”

Chồng tôi nhìn tôi.

“Em thừa nhận?”

“Đúng.”

Một tiếng xôn xao vang lên.

Tôi nói tiếp:

“Nhưng anh có biết Lục Thành là ai không?”

Anh im lặng.

“Là luật sư.”

Tôi nhìn anh.

“Luật sư phụ trách tìm lại tài liệu của bố.”

Sắc mặt anh thay đổi.

“Anh không hề biết chuyện đó.”

“Bởi vì em không nói.”

“Vì sao?”

“Vì em biết có người trong nhà đang theo dõi em.”

Mẹ chồng lập tức chen vào:

“Cô đừng vu khống!”

Tôi lấy thêm một chiếc USB.

“Đây là dữ liệu camera.”

Mẹ chồng im bặt.

Tôi quay sang bác Tần.

“Bác có thể xem giúp cháu.”

Một đoạn video được mở.

Trong đó là hình ảnh một người lén lút bước vào phòng làm việc của bố chồng vào lúc gần nửa đêm.

Ánh sáng mờ.

Nhưng khuôn mặt vẫn có thể nhận ra.

Là mẹ chồng.

Một vài người họ hàng hít vào.

Mẹ chồng lắc đầu.

“Không phải tôi.”

Tôi không nói.

Đoạn video tiếp tục.

Bà mở ngăn kéo.

Lấy ra một tập hồ sơ.

Sau đó cầm nó rời đi.

Tôi nhìn chồng.

“Anh vẫn muốn nói em phản bội anh sao?”

Anh đứng bất động.

Tống Nhã bắt đầu khóc.

“Anh Minh Viễn…”

Anh quay sang cô ta.

“Đừng gọi anh.”

Đây là lần đầu tiên trong nhiều tháng tôi thấy anh nói với cô ta bằng giọng lạnh lùng như vậy.

Cô ta sững người.

Mẹ chồng vội nắm tay con trai.

“Minh Viễn, mẹ làm vậy chỉ vì muốn bảo vệ con!”

“Bảo vệ con?”

Anh cười cay đắng.

“Bằng cách giấu di chúc của bố?”

“Con nghe mẹ giải thích…”

“Và bằng cách khiến vợ con bị đuổi khỏi nhà?”

Mẹ chồng không nói được gì.

Tôi nhìn chồng.

Trong lòng tôi có một nỗi đau rất khó gọi tên.

Tôi từng chờ anh đứng về phía tôi.

Nhưng khi anh thật sự đứng đó, tôi lại không còn cảm thấy nhẹ nhõm nữa.

Bởi vì niềm tin đã vỡ.

Không thể chỉ dùng vài câu xin lỗi để ghép lại.

Bác Tần bỗng chỉ vào dòng cuối cùng.

“Khoan đã.”

Tất cả quay lại.

Ông đọc:

“Điều khoản cuối cùng chỉ được công bố sau khi tôi qua đời.”

Tôi nhíu mày.

“Còn gì nữa?”

Bác Tần tiếp tục đọc.

“Nếu có người cố tình che giấu di chúc hoặc chuyển nhượng tài sản trái với nội dung di chúc, toàn bộ quyền quản lý tài sản còn lại sẽ được chuyển cho người được chỉ định.”

Mẹ chồng run lên.

“Người được chỉ định là ai?”

Bác Tần im lặng.

Tôi nhìn ông.

Ông lật sang trang cuối.

Rồi ngẩng đầu.

“Là Tô Uyển.”

Cả phòng hoàn toàn im lặng.

Tôi cũng chết lặng.

Tôi chưa từng nghĩ bố chồng lại để lại cho tôi quyền quản lý tài sản.

Tôi quay sang di ảnh ông.

Nước mắt bất giác trào ra.

Trong những năm ông còn sống, ông chưa từng nói với tôi điều gì đặc biệt.

Chỉ có một lần, khi tôi chăm ông trong bệnh viện, ông nắm tay tôi và nói:

“Uyển à, con đừng sợ. Người sống ngay thẳng thì sớm muộn cũng có người nhìn thấy.”

Khi ấy tôi chỉ nghĩ ông đang an ủi tôi.

Bây giờ tôi mới hiểu.

Ông đã biết trước mọi chuyện.

Tôi lau nước mắt.

Mẹ chồng nhìn tôi bằng ánh mắt khó tin.

“Không thể nào…”

Tôi nói:

“Có thể.”

Bà nhìn tôi.

“Cô đã biết từ trước?”

“Không.”

“Vậy tại sao cô lại tìm được?”

Tôi im lặng vài giây.

Rồi đáp:

“Vì bố đã để lại cho tôi một chiếc chìa khóa.”

Mẹ chồng sững người.

“Chiếc chìa khóa nào?”

Tôi lấy từ túi ra một chiếc chìa khóa đồng nhỏ.

“Chiếc chìa khóa mở chiếc két sắt trong phòng làm việc của bố.”

Chồng tôi bước tới.

“Trong két còn gì?”

Tôi nhìn anh.

“Có thứ mà bố muốn em đưa cho anh.”

“Là gì?”

Tôi không trả lời ngay.

Tôi nhìn Tống Nhã.

Cô ta đang cúi đầu, nhưng bàn tay đã run lên.

Tôi chợt hiểu.

Có lẽ người sợ nhất trong căn phòng này không phải mẹ chồng.

Mà là cô ta.

Tôi nói:

“Trong két còn một tập hồ sơ.”

Tống Nhã ngẩng phắt đầu.

Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta.

“Và trong đó có tên của cô.”

Chương 3 – Người đứng sau tất cả

Không ai nói gì.

Tôi đặt chiếc chìa khóa lên bàn.

Tống Nhã nhìn nó.

Mặt cô ta trắng bệch.

Mẹ chồng quay sang:

“Nhã, con biết chuyện này sao?”

Cô ta lắc đầu.

“Con không biết.”

Tôi bước đến gần cô ta.

“Vậy tại sao cô lại sợ?”

Cô ta không trả lời.

Chồng tôi nhìn cô ta.

“Uyển nói đúng không?”

“Không…”

“Nhìn anh.”

Tống Nhã ngẩng đầu.

Hai mắt cô ta đỏ hoe.

“Em chỉ…”

“Chỉ gì?”

Cô ta cắn môi.

Mẹ chồng lập tức đứng chắn trước mặt cô ta.

“Đủ rồi!”

Tôi nhìn bà.

“Đến giờ mẹ vẫn muốn bảo vệ cô ấy?”

“Cô không có quyền xúc phạm người khác!”

Tôi cười nhạt.

“Vậy chúng ta mở két đi.”

Không lâu sau, tất cả chúng tôi bước vào phòng làm việc cũ của bố chồng.

Căn phòng vẫn giữ nguyên mùi gỗ cũ.

Trên giá sách là những cuốn sách ông từng đọc.

Tôi đi đến chiếc tủ phía sau.

Đẩy một cuốn sách dày sang bên.

Một ổ khóa nhỏ hiện ra.

Tôi tra chìa khóa.

“Cạch.”

Cánh cửa bật mở.

Bên trong chỉ có ba thứ.

Một tập hồ sơ.

Một chiếc điện thoại cũ.

Và một phong thư.

Tôi cầm phong thư lên.

Trên đó là dòng chữ của bố chồng:

“Gửi Uyển. Chỉ mở khi con đã biết sự thật.”

Tay tôi run lên.

Tôi mở thư.

“Uyển à, nếu con đang đọc những dòng này, nghĩa là trong nhà đã xảy ra chuyện mà ta lo sợ.”

Tôi dừng lại.

Nước mắt rơi xuống trang giấy.

“Ta biết mẹ chồng con có những bí mật riêng. Ta cũng biết Minh Viễn đã nhiều lần bị người khác tác động.”

“Nhưng ta không muốn con ly hôn chỉ vì những lời đồn.”

“Ta muốn con tự mình nhìn thấy sự thật.”

Tôi đọc tiếp.

“Người con gái tên Tống Nhã không phải tình cờ xuất hiện trong cuộc đời Minh Viễn.”

Tống Nhã bật khóc.

“Đừng đọc nữa…”

Tôi ngẩng lên.

“Vì sao?”

Cô ta không trả lời.

Tôi tiếp tục.

“Cha của Tống Nhã từng là đối tác của ta. Nhiều năm trước, ông ta đã gây ra một khoản thất thoát lớn trong công ty. Ta không truy cứu đến cùng vì muốn giữ danh dự cho gia đình ông ấy.”

“Nhưng sau đó, ta phát hiện một chuyện khác.”

Tôi siết chặt lá thư.

“Ông ta đã liên kết với một người trong nhà để chuyển tài sản của công ty sang bên ngoài.”

Mẹ chồng lùi lại.

Tôi nhìn bà.

“Người đó là ai?”

Bác Tần nhìn bà.

Tôi đọc tiếp.

“Ta đã nghi ngờ người đó là Tú Lan.”

Cả căn phòng im lặng.

Mẹ chồng ngồi phịch xuống ghế.

“Không…”

Bố chồng đã viết tất cả.

Ông phát hiện một khoản tiền lớn được chuyển ra ngoài ngay trước khi ông nhập viện.

Ông bắt đầu điều tra.

Nhưng bệnh tình trở nặng.

Trước khi qua đời, ông đã lập di chúc mới.

Mục đích không phải để tước tài sản của vợ.

Mà để ngăn bất kỳ ai tự ý chuyển nhượng những tài sản còn lại.

Tôi đọc đến cuối.

“Minh Viễn là con trai ta. Ta yêu nó. Nhưng nó quá dễ tin người.”

“Nếu một ngày nó đứng về phía người khác để làm tổn thương con, con không cần phải níu kéo.”

“Con hãy bảo vệ chính mình.”

Tôi gấp lá thư lại.

Căn phòng chìm trong im lặng.

Chồng tôi đứng bên cửa sổ.

Rất lâu sau anh mới nói:

“Anh xin lỗi.”

Tôi nhìn anh.

“Anh xin lỗi chuyện gì?”

“Anh đã tin mẹ.”

“Chỉ vậy thôi?”

Anh cúi đầu.

“Anh đã tin Nhã.”

“Chỉ vậy thôi?”

Anh nhắm mắt.

“Anh đã làm em tổn thương.”

Tôi không đáp.

Bởi vì tôi từng chờ câu xin lỗi này quá lâu.

Nhưng giờ nghe thấy, lòng tôi chỉ còn sự bình tĩnh.

Tống Nhã đột nhiên quỳ xuống.

“Chị Uyển, em xin chị.”

Mẹ chồng quay sang cô ta.

“Nhã!”

Cô ta khóc.

“Cháu không muốn mọi chuyện thành thế này.”

Tôi hỏi:

“Vậy cô muốn thế nào?”

Cô ta nghẹn ngào.

“Em chỉ muốn anh Minh Viễn ở bên em.”

“Bằng cách dựng chuyện tôi ngoại tình?”

Cô ta im lặng.

“Bằng cách giả vờ khóc trước mặt họ hàng?”

Cô ta cúi đầu.

“Bằng cách khiến mẹ chồng tôi đuổi tôi khỏi nhà?”

Không câu trả lời.

Tôi nhìn cô ta.

“Cô đã thắng rồi.”

Cô ta ngẩng lên.

“Tám năm hôn nhân của tôi đã biến thành một căn phòng đầy người xa lạ.”

Chồng tôi quay lại.

“Uyển…”

Tôi ngắt lời:

“Đừng gọi em như trước nữa.”

Anh đứng chết lặng.

Tôi lấy bản di chúc đặt lên bàn.

“Bố đã bảo vệ em đến tận lúc ông không còn nữa.”

“Nhưng em không muốn dùng di chúc này để trả thù ai.”

Mẹ chồng ngẩng đầu.

Tôi nói:

“Căn nhà này vẫn là nơi mẹ có thể sống.”

Bà sững sờ.

“Cô…”

“Nhưng từ hôm nay, mẹ không còn quyền tự ý bán, chuyển nhượng hay quyết định tài sản của bố.”

Tôi nhìn sang chồng.

“Còn anh, nếu muốn giữ cuộc hôn nhân này, anh phải tự lựa chọn.”

“Không phải lựa chọn giữa em và mẹ.”

“Anh phải lựa chọn giữa sự thật và lời nói dối.”

Anh cúi đầu thật lâu.

“Anh hiểu.”

Tôi lắc đầu.

“Anh chưa hiểu đâu.”

Tôi lấy điện thoại.

“Nhưng rồi anh sẽ hiểu.”

Ngày hôm đó, tôi rời khỏi căn nhà họ Tần.

Không ai đuổi tôi nữa.

Tôi tự bước ra.

Bên ngoài trời Tô Châu bắt đầu mưa.

Những giọt nước rơi xuống con đường đá xanh.

Tôi đứng dưới mái hiên, nhìn căn nhà đã gắn bó với mình tám năm.

Tôi từng nghĩ đây là nhà.

Nhưng có những nơi dù sống bao lâu, người ta vẫn chỉ là khách.

Ba tháng sau, thủ tục ly hôn được hoàn tất.

Tôi giữ quyền quản lý phần tài sản theo đúng di chúc.

Cửa hàng trà của bố chồng được tôi tiếp quản.

Tôi không bán nó.

Tôi giữ nguyên biển hiệu cũ.

Mỗi sáng, khi mở cửa, tôi vẫn nhớ ông từng nói:

“Uyển à, trà ngon không phải vì nó đắt. Mà vì người uống nó biết trân trọng.”

Một năm sau, Minh Viễn đến tìm tôi.

Anh đứng ngoài cửa hàng rất lâu.

Tôi hỏi:

“Có chuyện gì?”

Anh đưa cho tôi một chiếc hộp nhỏ.

“Anh tìm thấy thứ này trong phòng của bố.”

Tôi mở ra.

Bên trong là một tấm ảnh cũ.

Ảnh chụp bố chồng, mẹ chồng và Minh Viễn khi còn nhỏ.

Phía sau ảnh có một dòng chữ.

“Gia đình không phải nơi không có bí mật. Gia đình là nơi mọi người dám nói sự thật trước khi quá muộn.”

Tôi nhìn rất lâu.

Minh Viễn nói:

“Anh đã hiểu vì sao bố luôn quý em.”

Tôi khẽ cười.

“Bố quý em không phải vì em là con dâu.”

“Vậy vì sao?”

“Vì em chưa từng lấy điều gì thuộc về mình.”

Anh im lặng.

Tôi đóng chiếc hộp lại.

“Anh về đi.”

“Uyển…”

Tôi nhìn anh lần cuối.

“Có những chuyện có thể tha thứ.”

“Nhưng không phải chuyện gì cũng có thể quay lại như cũ.”

Anh gật đầu.

Rồi quay lưng bước đi.

Tôi đứng sau quầy, nhìn bóng anh khuất dần trong dòng người.

Ngoài phố, những chiếc ô nối nhau dưới cơn mưa.

Tôi chợt nhận ra mình không còn đau nữa.

Ngày hôm ấy, tôi từng bước vào ngày giỗ bố chồng với danh nghĩa một người con dâu bị cả gia đình ruồng bỏ.

Tôi rời đi với một bản di chúc trong tay.

Nhưng thứ tôi thật sự nhận được không phải căn nhà, không phải cửa hàng, cũng không phải quyền quản lý tài sản.

Mà là sự thật.

Và đôi khi, sự thật đến rất muộn.

Nhưng chỉ cần nó xuất hiện, người từng bị đẩy vào góc tối vẫn có thể tự mình bước ra ánh sáng.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.

Nhận xét