#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Chương 1 – Tấm thiệp không dành cho người vợ
“Cuối cùng nhà họ Tần cũng có người nối dõi rồi!”
Tiếng cười vang lên giữa đại sảnh khách sạn năm sao ở Thượng Hải, nơi hôm nay được trang hoàng lộng lẫy như một đám cưới.
Tôi đứng ngoài cửa, tay cầm một chiếc hộp gỗ nhỏ, nhìn người đàn ông từng là chồng mình đang nâng ly chúc mừng người phụ nữ khác.
Tần Mặc không hề tránh ánh mắt tôi.
Trái lại, khi nhìn thấy tôi, anh ta còn mỉm cười.
Một nụ cười bình thản đến lạnh người.
“Cô ấy thật sự đến.”
Mẹ chồng tôi, bà Chu Lan, lập tức quay sang nhìn.
Bà không hề tỏ vẻ bất ngờ.
Bởi chính bà là người đã bảo thư ký của Tần Mặc gửi thiệp mời cho tôi.
Trên tấm thiệp màu đỏ có in dòng chữ:
**“Kính mời Tần phu nhân đến tham dự tiệc mừng con trai đầu lòng của Tần tiên sinh.”**
Tôi đã đọc đi đọc lại dòng chữ ấy suốt ba ngày.
Tần phu nhân.
Một danh xưng nực cười.
Bởi trên thực tế, tôi và Tần Mặc đã sống riêng gần tám tháng.
Anh ta công khai qua lại với Lâm Nhã, một nữ diễn viên trẻ đang nổi tiếng ở Thượng Hải.
Và hôm nay, Lâm Nhã đang đứng bên cạnh anh ta, mặc một chiếc váy trắng tinh, một tay nhẹ nhàng đặt lên bụng.
Đứa trẻ trong bụng cô ta là lý do khiến cả gia đình họ Tần tổ chức bữa tiệc này.
“Chị Tô Ninh.”
Lâm Nhã bước tới.
Cô ta cố tình gọi tôi bằng giọng dịu dàng.
“Cảm ơn chị đã đến.”
Tôi nhìn cô ta.
“Không cần cảm ơn.”
“Dù sao chị cũng từng là người trong gia đình này.”
Câu nói ấy khiến vài người xung quanh bật cười.
Tôi nghe thấy một người phụ nữ nói nhỏ:
“Cô ta còn chưa chịu ly hôn à?”
“Chắc muốn giữ vị trí Tần phu nhân chứ gì.”
“Có giữ được cũng chẳng còn ý nghĩa.”
Tôi không quay lại.
Tôi chỉ nhìn Tần Mặc.
“Anh gửi thiệp cho tôi?”
Anh ta đặt ly rượu xuống.
“Đúng.”
“Vì sao?”
Tần Mặc nhún vai.
“Hôm nay là ngày vui của gia đình tôi. Tôi nghĩ cô nên biết.”
“Gia đình anh?”
Tôi lặp lại hai chữ ấy.
Tần Mặc nhìn tôi vài giây rồi nói:
“Đừng làm mọi chuyện khó xử. Em đến thì cứ ngồi xuống. Đừng gây chuyện.”
Tôi bật cười.
“Người gửi thiệp mời tôi đến đây là anh.”
“Vậy nên tôi mới bảo em đừng gây chuyện.”
Mẹ chồng tôi bước tới.
Bà Chu Lan mặc một bộ sườn xám màu đỏ thẫm, gương mặt tràn đầy vẻ đắc ý.
“Ninh Ninh, hôm nay con đến thì mẹ cũng không muốn làm con khó chịu.”
Tôi im lặng.
Bà tiếp tục:
“Nhưng con cũng nên hiểu. Nhà họ Tần không thể không có người nối dõi.”
Một vài người họ hàng nhìn tôi.
Không ai nói gì.
Nhưng ánh mắt của họ đã nói quá đủ.
Tôi từng là con dâu được bà Chu Lan hết lời khen ngợi.
Tôi từng cùng bà chọn đồ nội thất cho căn nhà ở Tô Châu.
Từng tự tay sắc thuốc cho bà khi bà bị cảm.
Từng chăm sóc cha chồng trong những ngày ông nằm viện.
Tôi đã nghĩ mình thật sự là người nhà họ Tần.
Cho đến khi bác sĩ nói với tôi rằng khả năng sinh con của tôi rất thấp.
Từ ngày đó, thái độ của mẹ chồng thay đổi hoàn toàn.
Bà bắt đầu trách tôi.
“Phụ nữ mà không sinh được con thì giữ chồng bằng gì?”
Tôi đã từng khóc.
Từng cố gắng cứu vãn cuộc hôn nhân.
Từng nghĩ chỉ cần Tần Mặc còn yêu tôi, mọi chuyện đều có thể giải quyết.
Nhưng tôi đã nhầm.
Tần Mặc không chỉ phản bội tôi.
Anh ta còn muốn biến sự phản bội ấy thành một màn trình diễn.
Bà Chu Lan nâng ly.
“Hôm nay tôi muốn nói một câu trước mặt mọi người.”
Tất cả đều nhìn về phía bà.
Bà mỉm cười.
“Nhà họ Tần chúng tôi cuối cùng cũng có cháu trai.”
Tiếng vỗ tay lập tức vang lên.
Lâm Nhã cúi đầu, vẻ mặt ngượng ngùng.
Tần Mặc đặt tay lên vai cô ta.
Tôi nhìn bàn tay ấy.
Ngày trước, bàn tay đó từng nắm tay tôi khi chúng tôi đăng ký kết hôn.
Ngày hôm nay, nó đang đặt trên vai một người phụ nữ khác.
Tôi không thấy đau như mình tưởng.
Có lẽ bởi vì tôi đã đau quá lâu rồi.
Tôi bước tới chiếc bàn trung tâm.
Mọi người im lặng.
Tần Mặc cau mày.
“Em muốn làm gì?”
Tôi đặt chiếc hộp gỗ lên bàn.
“Chúc mừng.”
Lâm Nhã nhìn chiếc hộp.
“Đây là…”
“Một món quà.”
Tần Mặc nhìn tôi đầy cảnh giác.
“Không cần.”
“Tôi đã mang đến đây thì anh cứ nhận.”
Mẹ chồng tôi cười khẩy.
“Cô còn định tặng quà gì? Đừng nói là vòng tay hay trang sức. Nhã Nhã bây giờ không thiếu những thứ đó.”
Tôi không đáp.
Tôi chỉ mở khóa chiếc hộp.
Nắp hộp từ từ bật lên.
Tần Mặc nhìn vào bên trong.
Sắc mặt anh ta thay đổi ngay lập tức.
Nụ cười trên môi biến mất.
Ly rượu trong tay anh ta dừng giữa không trung.
Một người họ hàng tò mò hỏi:
“Trong đó là gì vậy?”
Không ai trả lời.
Bởi thứ nằm trong chiếc hộp không phải trang sức.
Không phải tiền.
Cũng không phải giấy ly hôn.
Đó là một chiếc USB màu bạc.
Bên dưới nó là một tờ giấy đã được gấp ngay ngắn.
Tôi cầm tờ giấy lên.
“Trước khi mọi người chúc mừng đứa trẻ, tôi nghĩ có một chuyện mọi người nên biết.”
Tần Mặc bước tới.
“Tô Ninh.”
Giọng anh ta lần đầu tiên có chút mất bình tĩnh.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
“Anh sợ à?”
Anh ta không trả lời.
Tôi mỉm cười.
“Vậy thì hôm nay, chúng ta nói chuyện cho rõ.”
Không khí trong đại sảnh lập tức thay đổi.
Và tôi biết, từ khoảnh khắc này, cuộc hôn nhân tưởng như đã kết thúc của tôi mới thật sự bắt đầu.
Chương 2 – Người phụ nữ không còn cúi đầu
Tần Mặc đưa tay định lấy chiếc USB.
Tôi lập tức rút tay lại.
“Đừng.”
Anh ta nhìn tôi.
“Đưa cho anh.”
“Không.”
“Tô Ninh, em muốn gì?”
Tôi bình tĩnh đáp:
“Câu này đáng lẽ tôi phải hỏi anh mới đúng.”
Mọi người xung quanh bắt đầu xì xào.
Mẹ chồng tôi mất kiên nhẫn.
“Cô rốt cuộc muốn làm gì? Hôm nay là tiệc của Nhã Nhã. Nếu cô còn chút thể diện thì đừng phá hỏng ngày vui của người khác.”
Tôi quay sang bà.
“Ngày vui của người khác?”
“Đúng.”
“Vậy tại sao người gửi thiệp cho tôi lại là con trai bà?”
Bà Chu Lan cứng họng.
Tôi nhìn quanh đại sảnh.
“Các vị đều là họ hàng, bạn bè lâu năm của nhà họ Tần. Tôi nghĩ mọi người nên biết một chuyện trước khi tiếp tục nâng ly.”
Tần Mặc thấp giọng:
“Đủ rồi.”
Tôi nhìn anh ta.
“Chưa đủ.”
Anh bước tới gần.
“Em muốn bao nhiêu tiền?”
Tôi bật cười.
“Anh vẫn nghĩ mọi thứ đều có thể giải quyết bằng tiền?”
“Vậy em muốn gì?”
“Tôi muốn sự thật.”
Tần Mặc im lặng.
Tôi lấy tờ giấy trong hộp ra.
“Ba tháng trước, anh nói với tôi rằng công ty đang gặp vấn đề tài chính.”
Anh không nói gì.
“Anh bảo tôi bán căn hộ đứng tên tôi để giúp anh xoay vòng vốn.”
Một người họ hàng giật mình.
“Căn hộ ở Tô Châu?”
Tôi gật đầu.
“Đúng.”
Tần Mặc lập tức nói:
“Chuyện đó không liên quan đến hôm nay.”
“Có.”
Tôi nhìn anh.
“Bởi số tiền anh nói dùng để cứu công ty, thực tế lại được chuyển vào một tài khoản khác.”
Lâm Nhã hơi biến sắc.
Tôi nhìn sang cô ta.
“Sau đó, khoản tiền ấy được dùng để mua căn hộ mới ở khu Phổ Đông.”
Một người phụ nữ đứng gần đó hỏi:
“Căn hộ đó…”
Tôi đáp:
“Đứng tên Lâm Nhã.”
Cả đại sảnh im phăng phắc.
Tần Mặc nghiến răng.
“Tô Ninh, em đang vu khống.”
“Tôi có bằng chứng.”
Tôi giơ chiếc USB lên.
“Đây là bản sao giao dịch, hợp đồng chuyển khoản và những email giữa anh với trợ lý tài chính.”
Tần Mặc không nói được gì.
Mẹ chồng tôi lập tức lên tiếng:
“Chỉ vì vài giấy tờ mà cô muốn bôi nhọ con trai tôi sao?”
Tôi nhìn bà.
“Bà có thể kiểm tra.”
“Không cần!”
“Vậy tại sao bà không dám?”
Bà Chu Lan đỏ mặt.
Tôi chưa từng nói chuyện với bà bằng giọng như vậy.
Nhưng hôm nay tôi không còn là Tô Ninh của tám tháng trước.
Người phụ nữ từng đứng trong bếp chờ Tần Mặc về ăn tối đã biến mất.
Tôi từng nghĩ mình phải giữ cuộc hôn nhân này bằng mọi giá.
Bây giờ tôi hiểu, có những thứ càng cố giữ càng khiến mình mất đi chính mình.
Tần Mặc nhìn tôi.
“Em đã điều tra anh?”
“Không.”
Tôi lắc đầu.
“Là anh tự để lại dấu vết.”
Anh ta im lặng.
Tôi tiếp tục:
“Anh tưởng tôi không biết chiếc điện thoại thứ hai của anh?”
Sắc mặt anh ta thay đổi.
“Anh tưởng tôi không biết mỗi cuối tuần anh đều nói đi công tác ở Hàng Châu, nhưng thực tế lại ở Thượng Hải?”
Lâm Nhã bắt đầu lo lắng.
“Tần Mặc…”
Anh ta quay sang cô ta.
“Em im đi.”
Cô ta sững người.
Tôi nhìn cảnh ấy mà trong lòng không hề vui.
Chỉ có một cảm giác rất lạ.
Hóa ra người đàn ông tôi từng yêu lại có thể trở nên xa lạ đến vậy.
Tôi lấy một tập tài liệu từ trong túi.
“Còn đây là kết quả kiểm tra huyết thống.”
Không khí gần như đóng băng.
Tần Mặc nhìn tôi.
“Cái gì?”
Tôi đặt tập tài liệu xuống bàn.
“Anh luôn nói rằng đứa trẻ này là con anh.”
Lâm Nhã lập tức tái mặt.
“Chị nói gì vậy?”
Tôi nhìn cô ta.
“Tôi không nói.”
Tôi chỉ đẩy tập giấy về phía Tần Mặc.
“Bản xét nghiệm nói.”
Tần Mặc không chạm vào.
Anh nhìn Lâm Nhã.
Cô ta lùi lại một bước.
“Không…”
Tôi nghe thấy giọng cô ta run lên.
“Không thể nào.”
Mẹ chồng tôi cũng đứng chết lặng.
Bà quay sang con trai.
“Mặc nhi…”
Tần Mặc không trả lời.
Anh cầm tập giấy lên.
Từng trang giấy run nhẹ trong tay.
Một người họ hàng tiến đến.
“Có chuyện gì vậy?”
Tôi nói:
“Đứa trẻ trong bụng cô ấy không có quan hệ huyết thống với Tần Mặc.”
Cả căn phòng lập tức xôn xao.
Lâm Nhã bật khóc.
“Chị nói dối!”
Tôi bình tĩnh đáp:
“Vậy cô cứ kiểm tra lại.”
Tần Mặc nhìn tôi.
“Em lấy mẫu của anh từ khi nào?”
“Anh không cần biết.”
“Em đã làm chuyện này từ bao lâu?”
“Từ lúc tôi nhận ra mình không còn có thể tin anh.”
Anh nhìn tôi rất lâu.
Có lẽ lúc này anh mới hiểu.
Tôi không đến đây để tranh giành anh.
Tôi đến để trả lại cho anh tất cả những gì anh đã từng đặt lên vai tôi.
Tần Mặc bỗng thấp giọng:
“Tô Ninh, chúng ta nói chuyện riêng.”
“Không cần.”
“Anh xin em.”
Hai chữ ấy khiến tôi khựng lại.
Tần Mặc chưa từng nói xin với tôi.
Nhưng tôi chỉ nhìn anh.
“Muộn rồi.”
Anh bước tới.
“Tất cả chuyện này có thể giải quyết.”
Tôi lắc đầu.
“Không.”
“Anh vẫn còn yêu em.”
Tôi bật cười rất khẽ.
“Nếu anh yêu tôi, anh đã không gửi thiệp mời tôi đến dự tiệc mừng con của người khác.”
Anh im lặng.
Tôi đóng chiếc hộp lại.
Nhưng trước khi rời đi, tôi quay lại.
“À, còn một chuyện.”
Tần Mặc ngẩng đầu.
“Căn hộ anh mua cho Lâm Nhã bằng tiền của tôi…”
Tôi nhìn anh.
“Ngân hàng đã nhận được yêu cầu phong tỏa giao dịch.”
Sắc mặt anh trắng bệch.
“Em…”
“Đừng lo.”
Tôi mỉm cười.
“Tôi không muốn căn hộ đó.”
Tần Mặc nhìn tôi đầy khó hiểu.
Tôi nói chậm rãi:
“Tôi chỉ muốn anh hiểu cảm giác khi một thứ mình tưởng chắc chắn thuộc về mình bỗng nhiên biến mất.”
Tôi quay người bước đi.
Sau lưng, tiếng mẹ chồng vang lên:
“Tô Ninh!”
Tôi dừng lại.
“Cô định làm gì tiếp theo?”
Tôi không quay đầu.
“Ly hôn.”
Tôi bước ra khỏi đại sảnh.
Ngoài trời Thượng Hải đang mưa.
Tôi đứng dưới mái hiên, nhìn dòng xe chạy qua.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi cảm thấy mình thật sự được tự do.
Nhưng tôi chưa biết rằng chiếc USB kia mới chỉ là phần đầu tiên.
Bởi trong đó còn có một đoạn ghi âm mà tôi chưa từng mở.
Và đoạn ghi âm ấy sẽ khiến cả gia đình họ Tần phải đối mặt với một bí mật lớn hơn rất nhiều.
Chương 3 – Người thua cuộc không phải tôi
Ba ngày sau, tôi nhận được cuộc gọi từ luật sư.
“Cô Tô, cô nên đến văn phòng một chuyến.”
Tôi đang ngồi trong một quán trà nhỏ ở khu Từ Hối.
“Có chuyện gì vậy?”
“Có người vừa gửi thêm tài liệu.”
“Ai?”
Luật sư im lặng vài giây.
“Chồng cô.”
Tôi đặt tách trà xuống.
“Tần Mặc?”
“Đúng.”
Tôi lập tức đến văn phòng.
Trên bàn là một phong bì màu nâu.
Luật sư đẩy nó về phía tôi.
“Anh ta muốn cô xem trước khi ký đơn ly hôn.”
Tôi mở phong bì.
Bên trong là một tập hồ sơ cũ.
Tôi lật từng trang.
Đó là giấy tờ về căn nhà cũ của gia đình họ Tần ở Tô Châu.
Tôi cau mày.
“Những thứ này có liên quan gì đến tôi?”
Luật sư nói:
“Có.”
Tôi nhìn ông.
“Căn nhà này được sang tên cho cô từ nhiều năm trước.”
Tôi sững người.
“Không thể nào.”
“Có thể.”
Ông chỉ vào một dòng chữ.
“Cha chồng cô đã âm thầm chuyển quyền sở hữu một phần tài sản cho cô trước khi qua đời.”
Tôi chết lặng.
Cha chồng từng đối xử với tôi rất tốt.
Nhưng trước khi mất, ông chưa từng nói chuyện này.
Tôi hỏi:
“Tần Mặc biết?”
“Biết.”
Tôi nhìn tập giấy.
“Vậy tại sao anh ta không nói?”
Luật sư nhìn tôi.
“Có lẽ vì anh ta nghĩ cô sẽ không bao giờ kiểm tra.”
Tôi im lặng.
Một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng.
Bỗng tôi nhớ lại những tháng cuối trước khi cha chồng mất.
Ông từng gọi tôi vào phòng.
Ông nói:
“Ninh Ninh, sau này nếu có chuyện gì xảy ra, con đừng dễ dàng tin bất cứ lời nào của Mặc nhi.”
Khi ấy tôi chỉ nghĩ ông lo lắng cho cuộc hôn nhân của chúng tôi.
Bây giờ tôi mới hiểu.
Có lẽ ông đã nhìn thấy mọi chuyện từ rất lâu.
Tối hôm đó, Tần Mặc gọi cho tôi.
“Tô Ninh.”
“Có chuyện gì?”
“Anh muốn gặp em.”
“Không cần.”
“Anh chỉ muốn nói chuyện.”
Tôi im lặng vài giây rồi đồng ý.
Chúng tôi gặp nhau tại một quán trà cũ bên bờ sông.
Tần Mặc gầy đi rõ rệt.
Không còn vẻ tự tin như trong bữa tiệc.
Anh nhìn tôi rất lâu.
“Em biết hết rồi?”
“Biết gì?”
“Căn nhà.”
“Biết.”
Anh cúi đầu.
“Cha đã để lại nó cho em.”
“Vì sao anh không nói?”
“Anh đã định nói.”
Tôi bật cười.
“Bao giờ?”
Anh không trả lời.
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.
“Tần Mặc, anh có biết điều đáng buồn nhất không?”
Anh ngẩng lên.
“Tôi từng nghĩ anh phản bội tôi vì anh không còn yêu tôi.”
Tôi dừng lại.
“Sau đó tôi phát hiện ra anh còn nói dối tôi về tiền bạc.”
Tần Mặc im lặng.
“Nhưng điều khiến tôi thất vọng nhất là anh chưa bao giờ thật sự xem tôi là người có thể cùng anh chia sẻ mọi chuyện.”
Anh khẽ nói:
“Anh sai.”
“Đúng.”
Tôi gật đầu.
“Anh sai.”
Tần Mặc nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Anh tưởng mình có thể kiểm soát tất cả.”
“Anh đã nhầm.”
“Anh biết.”
Tôi không nói gì.
Một lúc lâu sau, anh lấy từ túi áo một chiếc điện thoại cũ.
“Đoạn ghi âm trong USB…”
Tôi nhìn anh.
“Anh biết?”
“Biết.”
“Đó là cuộc nói chuyện giữa anh và mẹ anh?”
Anh gật đầu.
Tôi bỗng hiểu.
“Bà ấy biết chuyện đứa trẻ?”
“Không.”
Tần Mặc lắc đầu.
“Nhưng bà ấy biết chuyện tài sản.”
Tôi im lặng.
Anh nói tiếp:
“Còn một chuyện em chưa biết.”
Tôi nhìn anh.
“Ngày trước, mẹ anh từng muốn anh ly hôn với em ngay sau khi biết em khó có khả năng sinh con.”
Tôi không bất ngờ.
“Điều đó tôi đoán được.”
“Nhưng anh không đồng ý.”
Tôi nhìn anh.
“Vì sao?”
Tần Mặc cười buồn.
“Vì anh vẫn còn yêu em.”
Tôi im lặng rất lâu.
Nếu anh nói câu ấy một năm trước, có lẽ tôi sẽ khóc.
Nhưng bây giờ, tôi chỉ thấy bình thản.
“Yêu không phải lý do để làm tổn thương người khác.”
“Anh biết.”
“Và càng không phải lý do để phản bội.”
Anh cúi đầu.
“Anh xin lỗi.”
Tôi nhìn anh.
“Anh có thể xin lỗi.”
“Nhưng tôi không quay lại.”
Tần Mặc gật đầu.
“Tôi hiểu.”
Đó là lần đầu tiên anh không tìm cách giữ tôi lại.
Có lẽ đến lúc ấy, anh mới thật sự hiểu rằng cuộc hôn nhân này đã kết thúc.
Vài tuần sau, đơn ly hôn được hoàn tất.
Tôi rời khỏi căn nhà họ Tần.
Tôi không mang theo nhiều đồ.
Chỉ có quần áo, vài cuốn sách và chiếc hộp gỗ nhỏ.
Tôi chuyển về Tô Châu.
Căn nhà cũ bên bờ kênh vẫn còn đó.
Những bức tường trắng, mái ngói đen, giàn hoa giấy trước sân.
Tôi mở cửa sổ.
Gió từ con kênh thổi vào.
Tôi đặt chiếc hộp gỗ lên bàn.
Bên trong vẫn còn chiếc USB.
Tôi nhìn nó thật lâu.
Rồi tôi mỉm cười.
Có những thứ từng khiến mình đau đớn, cuối cùng lại trở thành bằng chứng rằng mình đã đủ mạnh để bước đi.
Một tháng sau, tôi nghe tin công ty của Tần Mặc đã thay đổi ban lãnh đạo.
Lâm Nhã cũng rút khỏi các hoạt động công khai để giải quyết chuyện riêng.
Còn bà Chu Lan chuyển về sống ở quê.
Không ai trong số họ còn xuất hiện trong cuộc sống của tôi.
Tôi bắt đầu điều hành một cửa hàng trà nhỏ ngay cạnh căn nhà cũ.
Một buổi chiều, một cô gái trẻ bước vào.
Cô ấy nhìn tôi rồi hỏi:
“Chị có phải Tô Ninh không?”
Tôi hơi bất ngờ.
“Đúng.”
Cô ấy mỉm cười.
“Em từng đọc câu chuyện của chị trên mạng.”
Tôi cười.
“Chuyện đó không quan trọng nữa.”
Cô gái hỏi:
“Chị có hối hận không?”
Tôi nhìn dòng nước ngoài cửa sổ.
“Có.”
Cô ấy ngạc nhiên.
“Vì điều gì?”
“Tôi hối hận vì đã từng nghĩ mình phải chịu đựng để giữ một người không còn trân trọng mình.”
Cô gái im lặng.
Tôi rót cho cô một chén trà.
“Nhưng tôi không hối hận vì đã rời đi.”
Ngoài sân, gió thổi qua giàn hoa.
Tôi chợt nhớ đến buổi tiệc hôm ấy.
Nếu ngày đó tôi không mang chiếc hộp nhỏ đến, có lẽ nhiều người vẫn nghĩ tôi là người phụ nữ bị bỏ rơi đáng thương.
Nhưng sự thật là tôi không đến để cầu xin một vị trí.
Tôi đến để lấy lại danh dự của mình.
Chiếc hộp nhỏ ấy không thay đổi được quá khứ.
Nó chỉ giúp tôi đóng lại một cánh cửa đã mục nát từ lâu.
Và khi cánh cửa ấy khép lại, tôi mới nhận ra phía trước mình còn cả một con đường rất dài.
Tôi không còn là Tần phu nhân.
Tôi chỉ là Tô Ninh.
Một người phụ nữ từng yêu sai người, từng bị tổn thương, từng mất rất nhiều thứ.
Nhưng cuối cùng, thứ quan trọng nhất vẫn còn nguyên vẹn.
Đó là chính tôi.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
Nhận xét
Đăng nhận xét