#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
“Bà già bán rau mà cũng dám bước vào khách sạn 5 sao?”
Tiếng chói tai của Phương San — chị dâu tôi — vang lên giữa sảnh lễ tân lộng lẫy của Khách sạn Quốc tế Kim Các, thành phố Tô Châu. Giọng nói sắc lẹm, tràn ngập sự khinh khỉnh ấy như một chiếc kim nhọn đâm thấu bầu không khí sang trọng, quý phái. Khách mời tham dự lễ cưới của anh trai tôi — Lâm Hạo — đồng loạt quay đầu lại. Mọi ánh mắt soi mói, hiếu kỳ đổ dồn về phía góc sảnh, nơi mẹ tôi và tôi đang đứng.
Mẹ tôi, bà Hạ Tuyết, mặc một bộ sườn xám vải thô màu xám tro hơi sờn vai, bàn tay gầy gộc, chằng chịt vết gân xanh còn hằn lên những vết sẹo do hàng chục năm gánh rau ra chợ sớm. Trên tay mẹ là một chiếc túi vải thổ cẩm đã cũ, đựng món quà nhỏ mà mẹ tỉ mỉ chuẩn bị suốt cả tuần qua cho ngày vui của con trai trưởng.
Phương San bước tới trên đôi giày cao gót đắt tiền, vạt váy cưới đuôi cá trắng tinh khôi quét qua sàn đá cẩm thạch bóng loáng. Chị ta khoanh tay trước ngực, ánh mắt quét từ đầu đến chân mẹ tôi như đang nhìn một vết bẩn gớm tiếc trên bức tranh đắt giá.
“Mẹ nhìn lại mình xem!” Phương San nâng tông giọng lên, cố tình để quan khách xung quanh đều nghe thấy: “Hôm nay là ngày cưới của con và anh Hạo. Khách mời toàn là những người có địa vị trong giới kinh doanh Tô Châu này. Mẹ ăn mặc thế này, lại còn bốc mùi bùn đất chợ cá, tính làm tụi con mất mặt trước toàn thể gia đình bên ngoại sao?”
Tôi bước lên một bước, chắn trước mặt mẹ, ngực phập phồng vì tức giận: “Chị Dâu! Chị nói năng cho có chừng mực! Mẹ thức dậy từ bốn giờ sáng, bắt xe khách hai tiếng đồng hồ từ dưới quê lên đây để tham dự tiệc cưới của anh Hạo. Chị có quyền gì mà lăng mạ mẹ như vậy?”
“Tao nói sai sao?” Phương San hất hàm, trề môi khinh bỉ: “Đã là bà già bán rau ở chợ quê thì nên biết thân biết phận. Khách sạn này là tiêu chuẩn năm sao, một bữa tiệc bằng cả năm bà ta gánh rau! Thích tham dự thì đi bằng đường nhân viên phục vụ, chui qua lối cửa sau dưới hầm gửi xe mà vào. Đừng có đi cửa chính làm bẩn thảm đỏ của người ta!”
Lâm Hạo — anh trai tôi — từ trong sảnh tiệc bước ra. Anh ta mặc bộ vest sang trọng, chỉnh tề, nhưng khi thấy mẹ và tôi, gương mặt anh ta lập tức sa sẩm xuống. Thay vì đứng ra bảo vệ người mẹ đã gồng gánh nuôi anh ta ăn học thành tài, Lâm Hạo chỉ nhíu mày, buông một câu thở dài đầy chán nản:
“Lâm Nhược, em bớt chuyện lại đi. Chị Dâu em nói cũng vì cái mặt mũi chung của gia đình thôi. Mẹ ăn mặc thế này quả thật không hợp với sảnh chính. Hay là... em đưa mẹ đi lối cửa sau đi, vào ngồi bàn góc khuất bên trong là được mà.”
Mẹ tôi run run. Bàn tay gầy gộc của mẹ siết chặt lấy tay áo tôi. Đôi mắt già nua nhuốm màu thời gian phảng phất một nỗi chua xát khôn cùng. Mẹ nhìn người con trai mà mình từng chắt chiu từng đồng tiền bán rau để gửi lên thạch thất Thượng Hải học đại học, giờ đây lại nhìn mẹ bằng ánh mắt xa lạ và xấu hổ.
“Hạo à...” Mẹ tôi cất giọng run rẩy, đầy cay đắng: “Mẹ... mẹ chỉ muốn đến nhìn con trao nhẫn cưới thôi mà...”
“Thôi đủ rồi!” Phương San ngắt lời, chỉ tay thẳng ra phía cổng: “Nhìn xong rồi thì đi đường sau! Đừng ở đây làm chướng mắt mọi người nữa!”
Xung quanh, những tiếng thì thầm nổi lên như ong vỡ tổ.
“Trời ơi, mẹ chú rể làm nghề bán rau thật sao?” “Ăn mặc thế kia vào khách sạn 5 sao đúng là không hợp thật.” “Cô dâu nhà giàu có khác, thẳng thắn quá nhỉ!”
Những lời đàm tiếu như những gáo nước băng dội thẳng vào lòng tôi. Tôi nhìn người mẹ đã tần tảo nửa đời người vì chúng tôi, nhìn người anh trai tráo trở và người chị dâu hợm hĩnh. Sự nhẫn nại trong tôi hoàn toàn sụp đổ.
Tôi kéo tay mẹ, quay lưng bước đi, quyết không nói thêm một lời nào với bầy sói mang danh người nhà ấy.
“Mẹ, chúng ta đi. Nơi này không xứng đáng với mẹ.” Tôi kiên quyết nói.
“Đứng lại! Đồ vô giáo dục!” Phương San còn gào lên sau lưng.
Nhưng ngay khi tôi và mẹ vừa bước ra tới bậc tềm bằng đá hoa cương ngoài cửa chính, một đoàn xe xa xỉ Maybach đen tuyền bất ngờ tiến vào sảnh đón khách. Cánh cửa xe mở ra, một người đàn ông trung niên mặc suit xám cao cấp, khí chất uy nghiêm, dẫn theo một dàn ban quản lý khách sạn vội vã bước xuống.
Đó chính là Cổ Kính Trung — Tổng Giám đốc kiêm Chủ tịch Hội đồng Quản trị của Chuỗi Khách sạn Quốc tế Kim Các, nhân vật tầm cỡ mà gia đình bên ngoại của Phương San đã phải tốn bao công sức, tiền bạc mới xin được một lời hứa ghé thăm xã giao.
Phương San và Lâm Hạo thấy Cổ Chủ tịch xuất hiện thì sáng rực mắt, vội vã gạt mọi người sang một bên, hối hả chạy ra cửa để đón tiếp:
“Cổ Chủ tịch! Cổ Chủ tịch! Rất vinh hạnh cho gia đình chúng tôi vì ngài đã dành chút thời gian quý báu đến tham dự lễ cưới!” Phương San đắt chí vung vẩy tà váy cưới, giọng nói ngọt xớt đến phát tởm.
Tuy nhiên, Cổ Kính Trung hoàn toàn phớt lờ bàn tay đang giơ ra của Phương San. Đôi mắt sắc lẹm của ông quét qua sảnh, rồi đột nhiên khựng lại khi nhìn thấy bóng lưng của người phụ nữ mặc áo sườn xám thô đang lẳng lặng bước đi.
Gương mặt người đàn ông quyền lực ấy biến sắc. Ông đẩy phắt Lâm Hạo sang một bên, bước nhanh như chạy về phía mẹ tôi.
Trước sự ngơ ngác của toàn thể quan khách, Cổ Kính Trung dừng lại trước mặt mẹ tôi, cúi gập người chín mươi độ, hai tay chấp lại, giọng nói run rẩy vì xúc động và kính cẩn:
“Hạ Lão phu nhân! Mộc phu nhân của Thẩm Thị! Là người thật sao? Sao người lại ở đây, lại còn... ăn mặc thế này?”
Cả sảnh tiệc của Khách sạn Kim Các lập tức rơi vào một khoảng không tĩnh lặng đến nghẹt thở. Phương San cứng đờ người tại chỗ. Lâm Hạo đánh rơi cả ly rượu sâm-panh trên tay, nước văng tung tóe xuống sàn.
CHƯƠNG 2: BỨC MÀN NHUNG CỦA TỘC THẨM
Thanh âm “Mộc phu nhân của Thẩm Thị” giống như một tia sét đánh ngang qua bầu trời quang đãng, dội thẳng vào màng nhĩ của tất cả những người có mặt tại sảnh lễ tân.
Phương San nuốt nước bọt, khuôn mặt trát phấn dày cộp bắt đầu co giật nhẹ. Chị ta cố bước tới một bước, giọng nói đứt quãng vì bàng hoàng: “Cổ... Cổ Chủ tịch... Ngài nhận nhầm người rồi phải không? Bà ta... bà ta chỉ là một bà già bán rau ở quê thôi mà! Bà ta là mẹ chồng tôi... làm sao có thể là phu nhân gì chứ?”
Cổ Kính Trung chậm rãi ngẩng đầu lên. Ánh mắt nồng ấm kính cẩn khi nhìn mẹ tôi lập tức biến thành sự lạnh lẽo, uy áp của một kẻ đứng trên đỉnh cao quyền lực khi quay sang nhìn Phương San.
“Nhận nhầm?” Cổ Kính Trung nhếch môi, nụ cười đầy vẻ khinh bỉ: “Vương tiểu thư, cô có biết người mà cô vừa gọi là 'bà già bán rau' chính là người nắm giữ 40% cổ phần của Tập đoàn Tài chính Thẩm Thị — tập đoàn sở hữu chính chuỗi Khách sạn Kim Các này không? Cô nghĩ cái danh xưng Khách sạn 5 sao này do ai dựng nên?”
“Cái... Cái gì? Chủ sở hữu của Kim Các?” Lâm Hạo thất thần, hai chân run rẩy tưởng chừng như không đứng vững.
Tôi đứng bên cạnh mẹ, nhìn sâu vào đôi mắt già nua của bà. Mẹ thở dài một tiếng thật nhẹ. Bàn tay mẹ buông chiếc túi thổ cẩm cũ kỹ xuống, ánh mắt hiền lành thường ngày giờ đây đọng lại nét trầm tĩnh, cao quý của một người từng trải qua biết bao sóng gió gia tộc.
“Kính Trung, đã lâu không gặp.” Mẹ tôi cất giọng thản nhiên, không hề còn dáng vẻ nhún nhường, khắc khổ của một bà lão bán rau ban nãy.
“Thưa Phu nhân,” Cổ Kính Trung cúi đầu sâu hơn: “Ba mươi năm trước, sau khi Thẩm Lão gia qua đời, người đã chọn cách ẩn danh mang theo hai người con về vùng ngoại ô Tô Châu sinh sống, giao toàn bộ việc quản lý tập đoàn cho hội đồng quản trị. Người nói muốn nuôi dạy các cậu chủ, cô chủ bằng sự chân thành, vất vả của cuộc sống lao động, để họ hiểu được giá trị của giọt mồ hôi. Nhưng... không ngờ...”
Cổ Kính Trung liếc nhìn Lâm Hạo và Phương San, ánh mắt tràn ngập sự ngán ngẩm: “Không ngờ lòng người tráo trở, sự hy sinh của Phu nhân lại đổi lấy sự khinh miệt của chính đứa con do mình nuôi lớn.”
Lâm Hạo như vừa trải qua một cơn ác mộng. Anh ta nhớ lại những năm tháng tuổi thơ, khi mẹ thức khuya dậy sớm gánh từng gánh rau ra chợ dưới trời mưa tuyết để kiếm tiền mua cho anh ta những bộ sách giáo khoa đắt tiền nhất, gửi anh ta vào trường chuyên tốt nhất. Anh ta từng nghĩ mẹ mình chỉ là một người phụ nữ nông dân nghèo hèn, vô dụng. Nào ngờ, sự nghèo hèn ấy chỉ là một bài thử thách, một lớp ngụy trang cao quý mà mẹ dùng để nuôi dưỡng tâm hồn anh ta.
Và anh ta đã thất bại hoàn toàn trong bài thử thách đó.
“Mẹ... Mẹ!” Lâm Hạo quỳ gục xuống sàn đá cẩm thạch, nước mắt trào ra: “Mẹ... sao mẹ không nói cho con biết? Sao mẹ lại giấu con suốt bao nhiêu năm qua?”
“Nói cho con?” Tôi nhếch môi khinh bỉ, bước lên chắn trước mặt anh ta: “Lâm Hạo, anh có xứng đáng để mẹ nói không? Khi anh có chút địa vị, anh xấu hổ vì nguồn gốc của mình. Anh giấu mẹ với bạn bè, anh coi những đồng tiền bán rau của mẹ là dơ bẩn. Hôm nay, trong ngày vui của anh, mẹ mang đến món quà vô giá, vậy mà anh lại ép mẹ đi cửa sau vì sợ mất mặt với người vợ giàu sang của anh!”
Mẹ tôi cúi nhìn Lâm Hạo, đôi mắt không còn sự nuông chiều của một người mẹ, chỉ còn lại nỗi thất vọng sâu thẫm như đáy vực.
“Hạo à,” Mẹ tôi khẽ nói: “Mẹ đã cho con cơ hội. Mẹ muốn xem thử khi con đứng ở đỉnh cao nho nhỏ của đời mình, con có còn nhớ đến người đã nắm tay con đi qua những ngày giông bão hay không. Nhưng con đã chọn vứt bỏ mẹ chỉ vì một chút hư danh vỏ tọc.”
Phương San lúc này hoàn toàn hoảng loạn. Chị ta hiểu rằng gia đình chị ta dù có vài chục triệu tệ cũng chỉ là hạt cát trước đại dương Thẩm Thị. Chị ta vội vã quỳ xuống bên cạnh Lâm Hạo, túm lấy vạt áo sườn xám của mẹ tôi, khóc lóc van xin:
“Mẹ! Mẹ ơi! Con sai rồi! Con mắt mù mới không nhận ra Thái Sơn! Con xin lỗi mẹ! Mẹ vào sảnh chính đi mẹ, con sẽ mời mẹ ngồi ở vị trí chủ tọa! Mẹ ơi!”
CHƯƠNG 3: ĐOẠN TUYỆT VÀ BÌNH MINH MỚI
Không khí trong sảnh lễ tân lúc này ngột ngạt đến mức nghe rõ cả tiếng hít thở gấp gáp của hàng trăm khách mời.
Mẹ tôi nhẹ nhàng rút vạt áo ra khỏi bàn tay đang run rẩy của Phương San. Ánh mắt mẹ lướt qua chị ta, lạnh lẽo như băng tuyết mùa đông ở sông Dương Tử.
“Mời ngồi chủ tọa?” Mẹ tôi khẽ cười chua chát: “Phương tiểu thư, một bà già bán rau bốc mùi bùn đất như tôi, làm sao dám ngồi vào chiếc ghế cao quý của gia đình cô? Chẳng phải cô nói tôi sẽ làm bẩn thảm đỏ của khách sạn năm sao này sao?”
“Con... con không dám! Con lỡ lời thôi mẹ ơi!” Phương San tát liên tiếp vào mặt mình, gương mặt trang điểm cầu kỳ giờ đây lem luốc vì nước mắt và sự sợ hãi.
Mẹ tôi quay sang nhìn Cổ Kính Trung.
“Kính Trung.”
“Có tôi, thưa Phu nhân!” Cổ Kính Trung lập tức bước lên đứng chờ lệnh.
“Thu hồi lại toàn bộ hợp tác giữa Khách sạn Kim Các và công ty của gia đình họ Vương,” Mẹ tôi thản nhiên dặn dò: “Đồng thời, thông báo với Hội đồng Quản trị Tập đoàn Thẩm Thị, chấm dứt mọi dự án tài trợ cho các công ty con mà Lâm Hạo đang phụ trách. Những gì thuộc về Thẩm Gia, hãy trả lại toàn bộ cho Thẩm Gia.”
“Mẹ! Đừng mà mẹ!” Lâm Hạo gào lên, gục đầu xuống sàn nhà: “Con xin mẹ! Nếu mất đi sự hỗ trợ đó, công ty con sẽ phá sản! Con sẽ mất tất cả!”
“Con đã mất tất cả từ khoảnh khắc con bảo mẹ đi bằng cửa sau rồi, Lâm Hạo.” Tôi nhìn anh ta bằng ánh mắt ghê tởm: “Anh nghĩ anh có được ngày hôm nay là nhờ tài năng của anh sao? Nếu không có mẹ âm thầm trải đường, một kẻ cặn bã, coi thường đấng sinh thành như anh làm sao có thể vươn tới vị trí đó?”
Mẹ tôi lấy từ trong chiếc túi thổ cẩm ra một chiếc hộp gỗ bọc nhung đỏ. Mẹ mở hộp, bên trong là một chiếc vòng tay bằng ngọc bích Phỉ Thúy thượng hạng — kỷ vật truyền gia của gia tộc họ Thẩm, trị giá hàng chục triệu nhân dân tệ mà mẹ định trao cho con dâu trong ngày cưới.
Mẹ nhìn chiếc vòng ngọc bích, rồi chậm rãi khép hộp lại, đưa nó vào tay tôi.
“Nhược Khê,” Mẹ nắm lấy tay tôi, nụ cười hiền hậu trở lại trên khuôn mặt gầy guộc: “Mấy năm qua chỉ có con là luôn ở bên mẹ, cùng mẹ gánh rau, cùng mẹ trải qua những ngày tháng êm đềm nơi thôn quê. Con chưa bao giờ xấu hổ vì mẹ. Chiếc vòng này, mẹ trao cho con.”
“Mẹ...” Tôi xúc động nhìn mẹ, nước mắt lăn dài trên má.
Mẹ tôi quay lưng lại với Lâm Hạo và Phương San — hai kẻ giờ đây đang quỳ rụp dưới sàn, chịu sự chỉ trích, khinh bỉ của hàng trăm khách mời xung quanh. Những tiếng xì xào ban nãy giờ đây quay ngoắt 180 độ, chĩa thẳng vào cặp đôi tráo trở:
“Đúng là bất hiếu! Coi thường mẹ ruột thì gánh hậu quả là phải!” “Mẹ bán rau nuôi ăn học, giờ thành đạt lại đuổi mẹ đi đường sau, loại người này không xứng làm người!” “Gia đình họ Vương cũng thật hợm hĩnh, tưởng mình là ai chứ!”
Mẹ tôi không ngoái đầu lại dù chỉ một lần. Mẹ cùng tôi bước đi trên tấm thảm đỏ sang trọng của sảnh chính. Cổ Kính Trung cùng dàn quản lý khách sạn đồng loạt cúi đầu tiễn đưa, rẽ ra một lối đi thênh thang, trang trọng nhất cho hai mẹ con tôi.
Bước ra khỏi cánh cổng kính cường lực của Khách sạn Kim Các, làn gió thu mát rượi thổi qua tóc tôi. Nắng vàng nhạt chiếu lên con đường thênh thang phía trước.
“Nhược Khê à,” Mẹ tôi nắm chặt tay tôi, ánh mắt nhìn về phía xa xa: “Mẹ con mình về nhà thôi. Mâm rau sáng nay ngoài chợ... chắc cũng đến lúc cần tưới nước rồi.”
Tôi bật cười, gật đầu thật mạnh: “Vâng, mẹ! Con đưa mẹ về nhà!”
Chiếc xe xa xỉ của Tập đoàn Thẩm Thị đỗ sẵn bên đường, mở cửa đón hai mẹ con tôi. Cánh cửa xe khép lại, để lại sau lưng những phù hoa giả tạo, những danh lợi hợm hĩnh và những kẻ bất hiếu phải trả giá cho sự vô ơn của mình. Bản chất của một con người chưa bao giờ nằm ở bộ quần áo họ mặc hay số tiền họ có, mà nằm ở cách họ đối xử với người đã sinh ra mình. Và hôm nay, ánh bình minh thực sự mới chính thức bắt đầu đối với hai mẹ con tôi.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí
Nhận xét
Đăng nhận xét