Min menu

Pages

Sau bữa cơm tất niên, con dâu bất ngờ ném chìa khóa xuống bàn và nói: “Từ năm nay, căn nhà này không còn chỗ cho mẹ nữa.” Con trai tôi cũng lạnh lùng quay mặt, mặc cho tôi một mình kéo chiếc vali ra khỏi biệt thự giữa trời mưa. Tôi không trách móc, chỉ gọi cho một người bạn cũ. Sáng hôm sau, chính con trai tôi lại tái mặt khi luật sư công bố bí mật về căn nhà...

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.



CHƯƠNG 1: ĐÊM TẤT NIÊN VÀ CHIẾC VALI TRONG MƯA LẠNH

“Cạch!”

Tiếng kim loại va chạm khô khốc vang lên cắt đứt bầu không khí gượng gạo sau bữa cơm tất niên. Chiếc chìa khóa mạ vàng đập mạnh xuống mặt bàn ăn bằng đá cẩm thạch sang trọng, xoay vài vòng trước khi dừng lại ngay trước mặt tôi.

Con dâu tôi — Lý Nhã — khoanh tay trước ngực, đôi môi tô son đỏ mỏng dính nhếch lên thành một nụ cười khinh bỉ. Cô ta hất cằm, cất giọng đanh thép không chút nể tình:

“Bà Trương, từ năm nay, căn biệt thự này không còn chỗ cho bà nữa. Dọn dẹp đồ đạc của bà rồi rời khỏi đây ngay trong đêm nay đi!”

Tôi sững sờ, đũa trên tay suýt chút nữa rơi xuống đĩa sủi cáo còn nghi ngút khói. Tôi ngước mắt nhìn đứa con trai duy nhất của mình — Lâm Tuấn. Nó ngồi ngay bên cạnh vợ, gắp một miếng bào ngư bỏ vào miệng, ánh mắt lạnh băng né tránh cái nhìn chao đảo của tôi. Nó hoàn toàn im lặng, một sự im lặng đồng tình đến tàn nhẫn.

“Tuấn à... Con...” Voice tôi run rẩy, lồng ngực nhói đau như bị ai đó bóp nghẹt. “Hôm nay là đêm 30 Tết. Ngoài trời đang mưa tuyết rất lạnh... Con thật sự muốn đuổi mẹ đi sao?”

Lâm Tuấn hạ đũa xuống, thở dài một tiếng đầy vẻ phiền phức. Nó quay sang nhìn tôi, giọng nói nhạt nhẽo như người dưng nước dã:

“Mẹ, Nhã Nhã nói đúng đấy. Mẹ ở đây không hợp phong cách sống của chúng con. Mẹ suốt ngày cằn nhằn, lại hay mang mấy thứ đồ quê mùa về làm bẩn biệt thự. Hơn nữa, ra Tết sang năm chúng con định đón bố mẹ đẻ của Nhã Nhã từ Thượng Hải về đây dưỡng già. Căn nhà này dù rộng nhưng cũng không thừa phòng cho mẹ đâu. Mẹ tự tìm chỗ khác mà ở đi.”

“Đón bố mẹ đẻ cô ta về?” Tôi bật cười trong cay đắng, nước mắt chực trào ra. “Thế còn mẹ? Mẹ là người đã bán từng sào ruộng, vay mượn khắp họ hàng ở quê để cho con lên Bắc Kinh học đại học, rồi gom góp toàn bộ tiền tiết kiệm cả đời để con lập nghiệp! Bây giờ con thành đạt, ở biệt thự triệu đô, lại đuổi mẹ ra đường trong đêm Tết?”

Lý Nhã đập bàn đứng phắt dậy, giọng nói chua ngoa nâng cao tông:

“Bà bớt kể công đi! Tiền bà cho Tuấn được bao nhiêu chứ? Cùng lắm chỉ đủ mua cái nhà vệ sinh ở cái thành phố này! Căn biệt thự này là đứng tên Lâm Tuấn, là do anh ấy tự làm ra, không liên quan gì đến bà cả. Đừng có ỷ làm mẹ mà muốn ăn bám cả đời! Tự trọng một chút đi, kéo vali ra ngoài cho sạch mắt tôi!”

Tôi nhìn hai đứa nó. Một đứa con dâu cậy thế gia đình giàu có luôn coi thường mẹ chồng, và một đứa con trai do chính tay tôi đứt ruột sinh ra, giờ đây vì đồng tiền và sĩ diện mà sẵn sàng đạp đổ tình mẫu tử. Tâm can tôi như bị nghìn lưỡi dao xới tung.

Tôi không tranh cãi thêm nữa. Tranh cãi với những kẻ vô ơn chỉ làm tổn hại thêm lòng tự trọng cuối cùng của một người mẹ.

Tôi chậm rãi đứng dậy, đi về căn phòng nhỏ ở góc tầng trệt. Tôi xếp vài bộ quần áo cũ vào chiếc vali vải đã sờn vai. Khi bước ra phòng khách, Lâm Tuấn vẫn ngồi đó uống rượu, còn Lý Nhã thì đứng khoanh tay giám sát như sợ tôi ăn trộm đồ đạc trong nhà.

“Mẹ đi đây,” tôi cất giọng bình thản đến lạ kỳ, không còn một giọt nước mắt nào rơi xuống. “Lâm Tuấn, con nhớ kỹ những gì hôm nay con đối xử với mẹ.”

Lâm Tuấn hơi khựng lại, ánh mắt thoáng chút dao động nhưng lập tức bị cái liếc mắt của vợ làm cho chột cột. Nó quay mặt đi, lạnh lùng buông một câu: “Mẹ tự bắt xe mà đi. Con không đưa mẹ đi đâu.”

Cánh cửa gỗ dày nặng nề đóng sầm lại sau lưng tôi.

Gió lạnh miền Bắc Kinh mùa đông lùa vào cổ áo, kèm theo những hạt mưa tuyết buốt giá. Tôi kéo chiếc vali nhỏ bước đi trên con đường nội khu vắng vẻ của khu biệt thự cao cấp. Đêm giao thừa, nhà nhà sáng đèn đỏ rực, tiếng pháo hoa vang vọng từ xa, chỉ có mình tôi đơn độc dưới làn mưa lạnh.

Tôi lấy chiếc điện thoại cùi mía ra từ túi áo, run rẩy bấm một dãy số đã nhiều năm không liên lạc.

“Alo... Là tôi, Trương Tú Lệ đây. Lão Chu, ông còn nhớ lời hứa năm đó không?”

Đầu dây bên kia trầm ngâm một chút rồi vang lên giọng nói đầy kinh ngạc và xúc động của một người đàn ông trung niên:

“Lệ Lệ? Là bà sao? Rốt cuộc bà đang ở đâu? Đêm giao thừa sao lại gọi cho tôi?”

“Tôi đang ở ngoài đường... Tôi bị con trai đuổi ra khỏi nhà rồi,” tôi ngậm ngùi nói.

“Cái gì?! Đũa mốc mà đòi mâm son, cái lũ vô ơn đó dám làm thế với bà sao?” Giọng nói bên kia chợt trở nên đanh thép, ngập tràn uy áp. “Bà đứng yên đó! Tôi sẽ cho xe đến đón bà ngay lập tức. Sáng mai, tôi sẽ cùng luật sư đến căn biệt thự đó. Đã đến lúc đòi lại toàn bộ những gì thuộc về bà rồi!”

Tôi tắt máy, nhìn lên bầu trời đêm tăm tối. Mưa tuyết vẫn rơi, nhưng trong lòng tôi, sự yếu mềm của một người mẹ đã hoàn toàn chết đi, nhường chỗ cho một sự thanh thản đến lạnh người.

CHƯƠNG 2: SỰ THẬT ĐẰNG SAU TẤM THẺ CHỦ SỞ HỮU

Sáng mùng một Tết, bầu trời Bắc Kinh hửng nắng nhẹ nhưng không khí vẫn buốt giá.

Tại căn biệt thự số 8 khu Phượng Hoàng Cốc, vợ chồng Lâm Tuấn và Lý Nhã đang vui vẻ chuẩn bị bàn trà để đón tiếp bố mẹ đẻ của Lý Nhã vừa từ Thượng Hải bay sang.

“Anh thấy chưa?” Lý Nhã vừa cắm bình hoa ly vừa mỉa mai. “Đuổi bà già quê mùa đó đi cái là căn nhà thoáng đãng hẳn ra. Bố mẹ em sang đây ở mới đúng tầm cấp độ. Anh nhớ tí nữa ăn nói cho cẩn thận, bố em hứa năm nay sẽ rót vốn cho công ty anh đấy.”

Lâm Tuấn gật đầu, dù trong lòng vẫn có chút áy nấy mơ hồ nhưng nhanh chóng bị sự tham lam làm cho mờ mắt: “Anh biết rồi. Mẹ anh chắc giờ này đã bắt xe về quê rồi, không làm phiền chúng ta nữa đâu.”

“KÍNH KONG!”

Tiếng chuông cửa vang lên dồn dập. Lý Nhã hớn hở: “Chắc bố mẹ em đến rồi! Anh ra mở cửa nhanh lên!”

Lâm Tuấn vội vã chạy ra mở cửa đại sảnh. Tuy nhiên, đập vào mắt nó không phải là bố mẹ vợ xa hoa, mà là một đoàn người mặc âu phục đen lịch lãm, đứng đầu là một người đàn ông trung niên uy nghi, khí chất phi thường — Chu Quốc Đống, Chủ tịch Tập đoàn Bất động sản Thịnh Thế lớn nhất nhì thành phố. Bên cạnh ông là hai luật sư cầm hồ sơ da đen, và đứng phía sau họ... chính là tôi.

Tôi mặc một bộ măng-tô màu xám trang nhã, tóc búi gọn gàng, thần thái hoàn toàn khác hẳn bà già quê mùa co quắp tối qua.

Lâm Tuấn ngơ ngác, rồi lập tức sầm mặt xuống: “Mẹ? Mẹ còn quay lại đây làm gì? Lại còn dẫn theo một đám người lạ mặt này nữa? Mẹ định làm loạn trong ngày mùng một Tết đấy à?”

Lý Nhã từ trong nhà bước ra, thấy tôi liền chống hông gầm lên: “Bà Trương! Bà mặt dày vừa thôi chứ! Tối qua tôi đã nói rõ ràng rồi mà? Căn nhà này không chào đón bà! Đưa cái đám xã hội đen này đến định đe dọa ai?”

“Chát!”

Một tiếng tát giòn tan vang lên. Không phải tôi đánh, mà là Chu Quốc Đống bước lên một bước, giơ tay tát thẳng vào mặt Lý Nhã khiến cô ta ngã dúi dụi xuống sofa.

“Cô là cái thó gì mà dám ăn nói hỗn láo với bà Trương?” Chu Quốc Đống lạnh lùng cất giọng, uy áp tỏa ra khiến cả Lâm Tuấn cũng phải rùng mình lùi lại.

“Ông... Ông dám đánh tôi? Anh Tuấn, báo cảnh sát! Báo cảnh sát ngay!” Lý Nhã ôm gò má sưng đỏ, gào lên thảm thiết.

Lâm Tuấn run rẩy chỉ tay vào Chu Quốc Đống: “Các người là ai? Tự ý xông vào nhà dân, đánh người, tôi sẽ kiện các người đi tù!”

Vị luật sư đi bên cạnh Chu Quốc Đống bước lên, túc tắc mở cặp số ra, lấy ra một tệp tài liệu mạ vàng có dấu đỏ của Sở Tài nguyên và Môi trường thành phố Bắc Kinh.

“Thưa ông Lâm Tuấn, bà Lý Nhã,” vị luật sư cất giọng ôn tồn nhưng từng từ từng chữ như búa đập vào đầu họ. “Tôi là Luật sư Trương, đại diện pháp lý của Tập đoàn Thịnh Thế và cá nhân bà Trương Tú Lệ. Hôm nay chúng tôi đến đây để thu hồi lại căn biệt thự này.”

Lâm Tuấn ngơ ngác rồi bật cười điên dại: “Thu hồi? Ông điên rồi à? Căn biệt thự này là của tôi! Tên trên sổ đỏ là Lâm Tuấn tôi! Tôi mua nó cách đây ba năm!”

“Anh Lâm Tuấn, anh nói đúng một nửa,” Luật sư Trương thản nhiên đáp. “Tên anh memang có trên sổ đỏ, nhưng anh có biết căn biệt thự này đứng tên dưới hình thức gì không?”

Lâm Tuấn khựng lại, mặt bắt đầu tái đi: “Hình thức... hình thức gì?”

Luật sư Trương rút ra một bản hợp đồng gốc đã ố vàng theo thời gian:

“Cách đây ba năm, khi anh mua căn nhà này, tiền trả một lần 15 triệu Tệ (khoảng 50 tỷ VNĐ) hoàn toàn được chuyển từ tài khoản ủy thác cá nhân của bà Trương Tú Lệ. Lúc đó, bà Trương vì muốn giữ sĩ diện cho anh với gia đình nhà vợ, nên đã đồng ý cho anh đứng tên đại diện sở hữu. Tuy nhiên, giữa bà Trương và Tập đoàn Thịnh Thế đã ký một bản 'Hợp đồng Ủy quyền Sở hữu có Điều kiện'.”

Luật sư dừng lại một chút, nhìn thẳng vào mắt Lâm Tuấn:

“Điều kiện trong hợp đồng ghi rõ: Căn biệt thự thuộc quyền tài sản tối cao của bà Trương Tú Lệ. Anh Lâm Tuấn chỉ có quyền ở nhờ. Nếu anh Lâm Tuấn có hành vi ngược đãi, bỏ rơi hoặc đuổi bà Trương Tú Lệ ra khỏi nhà, hợp đồng ủy quyền sẽ lập tức bị hủy bỏ vô điều kiện, toàn bộ quyền sở hữu căn nhà sẽ tự động chuyển về tên bà Trương Tú Lệ và Tập đoàn Thịnh Thế!”

Sét đánh ngang tai!

Lâm Tuấn đứng chôn chân tại chỗ, toàn thân run rẩy như cầy sấy. Nó nhìn sang tôi bằng ánh mắt không tin nổi:

“Mẹ... Mẹ... Tiền mua nhà... Tiền mua nhà là của mẹ sao? Mẹ lấy đâu ra lắm tiền như thế? Không phải mẹ chỉ là một bà già làm ruộng ở quê thôi sao?!”

CHƯƠNG 3: BẢN BẢN ÁN CHO KẺ VÔ ƠN

Lý Nhã nghe xong những lời đó thì quên cả đau, ngơ ngác bò từ dưới đất lên, túm lấy áo Lâm Tuấn gào thét:

“Lâm Tuấn! Rốt cuộc là thế nào? Anh nói với em căn nhà này anh tự bỏ tiền ra mua cơ mà? Anh nói anh là đại gia tự thân cơ mà? Hóa ra anh chỉ là một đứa ở nhờ sao?!”

Lâm Tuấn không trả lời được vợ, nó quỳ rụp xuống trước mặt tôi, giọng nói run rẩy nấc lên:

“Mẹ... Rốt cuộc mẹ là ai? Sao mẹ lại có tiền mua biệt thự? Mẹ giấu con bao nhiêu năm nay sao?”

Chu Quốc Đống bước lên, nhìn Lâm Tuấn bằng ánh mắt khinh bỉ tột cùng:

“Cậu hỏi mẹ cậu là ai sao? Để tôi nói cho cậu biết! Mẹ cậu — bà Trương Tú Lệ — chính là con gái duy nhất của cố Giáo sư Trương, người sáng lập ra Tập đoàn Y dược Thịnh Thế! Năm xưa, vì yêu bố cậu — một anh thợ xây nghèo khổ — mẹ cậu đã chấp nhận từ bỏ gia tộc, bỏ lại toàn bộ tài sản thừa kế hàng trăm triệu Tệ để theo bố cậu về quê sống ẩn dật!”

Lâm Tuấn há hốc mồm, mắt trợn ngược vì bàng hoàng.

Chu Quốc Đống nói tiếp, giọng nói đầy xúc động: “Sau khi bố cậu qua đời, tôi — người từng được gia đình mẹ cậu cưu mang — đã tìm thấy bà. Bà không muốn cậu trở thành một kẻ công tử bột ăn chơi trác táng, nên đã nhờ tôi giữ giùm khối tài sản hàng trăm triệu Tệ đó, chỉ rút ra một phần nhỏ để âm thầm hỗ trợ cậu học hành, mở công ty và mua căn biệt thự này! Bà ấy sống giản dị, chịu khốn khổ ở quê chỉ vì muốn dạy cậu thành người!”

“Nhưng cậu thì sao?” Chu Quốc Đống quát lên như sấm dội. “Cậu thành đạt một chút liền coi thường mẹ đẻ! Cậu vì một đứa con dâu hợm hĩnh mà đuổi người mẹ đã hy sinh cả cuộc đời vì cậu ra khỏi nhà giữa đêm mưa tuyết! Cậu có còn là con người không?!”

Lời nói của Chu Quốc Đống như từng gáo nước băng dội thẳng vào đầu Lâm Tuấn.

Nó quay sang nhìn tôi, gương mặt xám xịt như tro tàn, hai tay đập mạnh xuống sàn nhà khóc lóc thảm thiết:

“Mẹ ơi! Con sai rồi! Con là đứa con bất hiếu! Con bị con hồ ly tinh này làm mờ mắt rồi! Mẹ ơi, xin mẹ tha thứ cho con! Con van xin mẹ!”

Lâm Tuấn bò lại gần, định ôm lấy chân tôi nhưng bị hai bảo vệ đi cùng Chu Quốc Đống chặn lại.

Lý Nhã lúc này cũng hoảng loạn tột cùng. Cô ta hiểu rằng nếu Lâm Tuấn mất căn biệt thự này, công ty của anh ta cũng sẽ sụp đổ vì nguồn vốn âm thầm từ Thịnh Thế bị cắt đứt. Cô ta lập tức thay đổi sắc mặt, quỳ gối bò lại phía tôi, giọng nói ngon ngọt đến tởm lợm:

“Mẹ... Mẹ ơi! Là con sai rồi! Con nông nổi, con miệng hùm gan sứa! Tối qua con chỉ trêu mẹ thôi mà! Mẹ là mẹ chồng của con, mẹ ở đây bao lâu cũng được! Mẹ đuổi con đi chứ đừng đuổi anh Tuấn mà mẹ!”

Tôi cúi đầu nhìn hai kẻ đang quỳ dưới chân mình. Tình cảm người mẹ trong tôi đã hoàn toàn nguội lạnh sau đêm mưa tuyết rạng sáng nay. Sự hối hận của họ không xuất phát từ lòng hiếu thảo, mà xuất phát từ sự sợ hãi mất đi tiền tài và địa vị.

Tôi nhẹ nhàng lùi lại một bước, giọng nói thản nhiên và băng giá:

“Lâm Tuấn, mẹ đã dành 28 năm qua để yêu thương và nuôi dạy con. Mẹ tưởng rằng mình đã cho con tất cả, nhưng hóa ra mẹ lại không dạy con được cách làm người. Đêm qua, khi con để mẹ bước ra khỏi cánh cửa đó trong mưa lạnh, tình mẫu tử giữa chúng ta đã hoàn toàn chấm dứt rồi.”

tôi quay sang nhìn Luật sư Trương:

“Luật sư Trương, làm theo đúng thủ tục pháp lý đi.”

Luật sư Trương gật đầu, rút ra một tờ thông báo:

“Thưa ông Lâm Tuấn, kể từ 10 giờ sáng hôm nay, hợp đồng ủy quyền chính thức bị hủy bỏ. Quyền sở hữu biệt thự số 8 thuộc về bà Trương Tú Lệ. Yêu cầu ông và bà Lý Nhã dọn toàn bộ đồ đạc cá nhân ra khỏi đây trước 12 giờ trưa. Sau thời gian này, lực lượng an ninh sẽ cưỡng chế xuất cảnh. Đồng thời, Tập đoàn Thịnh Thế sẽ thu hồi toàn bộ khoản vay 20 triệu Tệ đã đầu tư vào công ty của ông Lâm Tuấn.”

“Cái gì?! Thu hồi 20 triệu Tệ?” Lâm Tuấn ngã ngửa ra sàn nhà, mắt dại đi. Công ty của nó vốn dĩ chỉ sống nhờ vào các đơn hàng và khoản vay từ Thịnh Thế, nếu bị thu hồi, nó sẽ ngay lập tức phá sản và gánh trên đầu khoản nợ khổng lồ.

“Không! Mẹ ơi! Đừng làm thế với con! Con sẽ chết mất!” Lâm Tuấn gào lên trong vô vọng.

Lý Nhã thấy Lâm Tuấn trắng tay, lập tức đứng dậy chỉ vào mặt Lâm Tuấn mà chửi rủa: “Đồ lừa đảo! Đồ bất hiếu! Tao thật xui xẻo mới lấy phải cái loại như mày! Ly hôn! Tao sẽ ly hôn với mày ngay lập tức!”

Hai vợ chồng họ bắt đầu lao vào xô xát, chửi rủa nhau ngay giữa phòng khách sang trọng, phơi bày toàn bộ sự tàn nhẫn, tham lam và bẩn thiểu của bản chất con người.

Tôi không buồn nhìn lại cảnh tượng nhếch nhác đó nữa. Tôi quay lưng, bước ra ngoài ban công của căn biệt thự.

Nắng xuân chiếu xuống khu vườn tràn ngập sắc hoa. Lão Chu bước lại gần, nhẹ nhàng khoác lên vai tôi chiếc áo ấm.

“Lệ Lệ, bà đã chịu khổ nhiều năm như vậy rồi. Từ nay về sau, hãy sống cho chính mình đi.”

Tôi nhìn ra xa, hít một hơi thật sâu không khí tươi mới của ngày đầu năm. Mọi đau khổ, cay đắng đã để lại sau lưng. Cuộc đời tôi từ bây giờ mới chính thức bắt đầu lại — một cuộc sống độc lập, tự tại và không còn những đứa con vô ơn làm tổn thương.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí

Nhận xét