#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Sảnh tiệc lớn của Khách sạn Khang Đạt tại thành phố Tô Châu ngập tràn ánh đèn chùm pha lệ lộng lẫy. Hôm nay là đại thọ 60 tuổi của ông Lý Quốc Cường—bố chồng tôi. Để chuẩn bị cho sự kiện này, cả gia đình họ Lý đã tiêu tốn không ít tiền bạc và công sức nhằm phô trương vị thế với họ hàng và giới kinh doanh địa phương.
Tôi—Tô Vãn—đang tất bật kiểm tra lại danh sách khách mời và các món ăn cuối cùng. Bố tôi, ông Tô Trọng Nghĩa, ăn mặc bộ quần áo vải thô màu xám tro đơn sơ nhưng sạch sẽ, lặng lẽ ngồi ở một góc bàn gần sân khấu. Ông vừa từ vùng quê nghèo miền Bắc bắt xe khách đường dài cả ngày trời để tới mừng thọ bố chồng tôi, trên tay vẫn ôm khư khư chiếc hũ gốm cổ chứa loại trà do chính tay ông sao chế.
Đúng lúc tiệc chuẩn bị bắt đầu, bố chồng tôi bước vào trong bộ suit đắt tiền, mặt mày rạng rỡ chào đón các vị khách có tiền có quyền. Thế nhưng, khi ánh mắt ông ta lướt qua bàn chính và dừng lại ở vóc dáng quê mùa, gương mặt hằn sâu vết chân chim của bố tôi, nụ cười trên môi ông ta lập tức biến mất, thay vào đó là sự khinh khỉnh không giấu giếm.
Lý Quốc Cường tiến lại gần, cất giọng lạnh như tiền, đủ để vài vị khách bàn bên cạnh cũng nghe thấy:
— Bố cô chỉ là ông già quê mùa, đừng để ông ấy ngồi cùng bàn với khách của nhà tôi! Ăn mặc thế này ngồi ở bàn VIP thì còn ra thể thống gì nữa? Bày hố cho cả cái nhà họ Lý này xấu mặt à?
Tôi khựng lại, ngực chèn ép đến mức khó thở. Tôi vội bước đến, cố giữ giọng ôn hòa:
— Bố, đây là bố đẻ của con. Ông không quản ngại đường xá xa xôi đến mừng thọ bố. Bàn này vẫn còn trống hai ghế, sao bố lại nói thế?
— Trống cũng không đến lượt ông ta ngồi! — Bố chồng tôi hất hàm, chỉ tay ra phía cửa ra vào của sảnh tiệc, nơi có một chiếc ghế đẩu nhựa nằm trơ trọi cạnh thùng rác hành lang — Ra ngoài đó mà ngồi! Khi nào dọn cỗ thì bảo phục vụ bê cho bát cơm. Khách khứa của tôi toàn là người có thân phận, không thể ngồi chung với hạng người áo ôm thế này được!
Tôi như không tin vào tai mình. Máu trong người tôi sôi lên sùng sục. Tôi quay sang nhìn Lý Hạo—chồng tôi, người đàn ông mà tôi đã gắn bó ba năm qua. Tôi hy vọng anh ta sẽ nói một lời công bằng, cất tiếng bảo vệ bố vợ.
Nhưng không. Lý Hạo né tránh ánh mắt của tôi. Anh ta cúi gập đầu, tay mân me chiếc ly thủy tinh, giọng lý nhí:
— Vãn Vãn... hay là em nghe lời bố đi. Dù sao hôm nay cũng là sinh nhật bố, đừng làm ông mất vui. Bố em ngồi ở đâu mà chẳng ăn được bữa cơm...
Lời nói của Lý Hạo như một gáo nước băng dội thẳng từ đỉnh đầu xuống gót chân tôi. Sự nhẫn nại, hy sinh và hy vọng của tôi dành cho cuộc hôn nhân này suốt ba năm qua hoàn toàn vỡ vụn trong giây phút đó.
Bố tôi—ông Tô Trọng Nghĩa—vẫn im lặng. Ông nhìn con gái, rồi nhìn hai cha con nhà họ Lý. Ánh mắt ông không có sự giận dữ, chỉ có một nỗi buồn sâu thẳm và sự xót xa dành cho đứa con gái nhỏ. Ông từ từ đứng dậy, ôm lấy hũ trà gốm, nhẹ nhàng vỗ vỗ lên tay tôi:
— Vãn Vãn, không sao đâu con. Bố ngồi đâu cũng được mà. Con đừng vì bố mà làm rạn nứt hòa khí gia đình.
— Không, bố! — Tôi nắm chặt lấy bàn tay thô ráp, đầy vết chai sạn của bố. Tôi ngẩng đầu nhìn thẳng vào mặt bố chồng và chồng mình, giọng nói điềm tĩnh đến đáng sợ — Bố không việc gì phải ngồi ngoài hành lang cả. Nơi này không đón tiếp bố, chúng ta đi!
— Cô nói cái gì?! — Bố chồng tôi đập bàn quát lớn — Cô bước ra khỏi cái cửa này hôm nay thì đừng mong quay lại làm dâu nhà họ Lý nữa!
— Tôi chưa từng hối hận vì bất kỳ quyết định nào, trừ việc bước chân vào căn nhà của các người — Tôi dứt khoát đáp lại, rồi quay sang nhìn Lý Hạo bằng ánh mắt hoàn toàn xa lạ — Lý Hạo, đơn ly hôn tôi sẽ gửi cho anh sau.
Nói rồi, tôi nắm tay bố, cùng ông thong thả bước ra khỏi sảnh tiệc lộng lẫy. Mặc cho tiếng xì xào bàn tán của quan khách, mặc cho tiếng chửi rủa vô sỉ của bố chồng vang lên phía sau, tôi không một lần ngoảnh đầu lại.
Đêm đó, tôi đưa bố về căn hộ chung cư nhỏ mà tôi tự đứng tên mua trước khi kết hôn. Bố tôi ngồi bên ban công, nhấp từng ngụm nước trà, thở dài:
— Vãn Vãn, là bố làm khổ con rồi. Nếu bố không đến...
— Bố, người sai không phải là bố — Tôi ôm lấy vai ông, sống mũi cay xè — Là con đã mắt mù mới chọn nhầm người. Nhưng từ nay về sau, không ai có thể xem thường bố con mình được nữa.
Tôi nhìn hũ trà gốm trên bàn. Chỉ có tôi mới biết, đằng sau sự giản dị, mộc mạc của người cha quê mùa này là một quá khứ mà cả nhà họ Lý dù có nằm mơ cũng không thể chạm tới.
CHƯƠNG 2: SỰ SỤP ĐỔ CỦA SỰ NGẠO MẠN
Sáng ngày hôm sau.
Tại căn biệt thự của nhà họ Lý. Bố chồng tôi—Lý Quốc Cường—vừa thức dậy sau một đêm say khướt trong tiếng chúc tụng ảo tưởng của tiệc mừng thọ. Ông ta ngồi ở phòng khách, thong thả thưởng thức ly café, mặt tràn đầy sự ngạo mạn.
Lý Hạo ngồi đối diện, gương mặt phờ phạc, tay cầm chiếc điện thoại liên tục bấm số của tôi nhưng chỉ nhận lại những tiếng "tút... tút..." vô vọng.
— Bố à, Vãn Vãn tắt máy rồi. Liệu cô ấy có đòi ly hôn thật không? — Lý Hạo lo lắng hỏi.
— Hừ! Ly hôn? — Lý Quốc Cường hừ lạnh một tiếng, nhấp một ngụm café — Nó dọa anh đấy thôi! Một đứa con gái tỉnh lẻ, không có gia thế, bấu víu vào nhà họ Lý chúng ta là phúc ba đời nhà nó. Để xem nó trụ được mấy ngày mà không vội vàng bò về đây xin lỗi! Còn cái lão già quê mùa kia nữa, đúng là làm hỏng cả buổi tiệc của tôi!
Đúng lúc đó, tiếng chuông cửa biệt thự vang lên dồn dập.
Lý Hạo đứng dậy ra mở cửa. Xung quanh cổng là hai chiếc xe Maybach màu đen bóng lộn đứng chờ sẵn. Từ trên xe bước xuống là một người đàn ông trung niên mặc suit xám lịch lãm, thần thái uy nghiêm nhưng vẻ mặt lại vô cùng vội vã, trán rịn đầy mồ hôi.
Lý Quốc Cường nhìn qua cửa sổ, mắt lập tức sáng rực lên. Ông ta vội vàng lao ra tận cổng, giọng đồn đả, nịnh hót:
— Ôi! Chủ tịch Trần! Trần Cảnh Minh! Sao hôm nay Chủ tịch lại đích thân ghé thăm căn nhà nhỏ của tôi thế này? Thật là vinh hạnh cho nhà họ Lý quá!
Trần Cảnh Minh chính là chủ sở hữu của chuỗi Khách sạn Khang Đạt—nơi tổ chức tiệc tối qua, đồng thời là trùm bất động sản lớn nhất nhì thành phố Tô Châu này. Cả cái tập đoàn nhỏ của nhà họ Lý vốn dĩ chỉ sống dựa vào vài hợp đồng thầu phụ từ tập đoàn của ông Trần.
Tuy nhiên, Trần Cảnh Minh không hề đáp lại nụ cười của Lý Quốc Cường. Gương mặt ông ta lạnh như băng, ánh mắt chứa đựng sự giận dữ tột cùng.
— Lý Quốc Cường, ông Tô Trọng Nghĩa có ở đây không?! — Trần Cảnh Minh quát lớn, không chút nể mặt.
Lý Quốc Cường ngơ ngác, nhíu mày suy nghĩ một lúc rồi ngập ngừng:
— Ông Tô Trọng Nghĩa? Ý Chủ tịch là... lão già quê mùa, bố của đứa dâu cũ nhà tôi ấy hả? Ông ta... ông ta làm sao cơ? Có phải lão ta vào khách sạn của Chủ tịch ăn trộm đồ gì không?
"BỐP!"
Một tiếng tát giòn giã vang lên giữa không gian yên tĩnh. Trần Cảnh Minh giơ tay tát thẳng vào mặt Lý Quốc Cường khiến ông ta loạng choạng ngã sõi ra đất, ly café trên tay vỡ tan tành.
Lý Hạo hốt hoảng lao đến:
— Chủ tịch Trần! Sao ông lại đánh bố tôi?!
— Đánh ông ta? Tôi còn muốn sát hại ông ta ngay tại chỗ đây này! — Trần Cảnh Minh run rẩy vì giận dữ, chỉ tay vào mặt Lý Quốc Cường — Đồ mắt mùng! Đồ ngu xuẩn! Ông có biết mình vừa xúc phạm đến ai không?!
Lý Quốc Cường ôm gò má sưng đỏ, mặt cắt không còn một giọt máu, vừa sợ hãi vừa hoang mang:
— Chủ... Chủ tịch Trần... Rốt cuộc là có chuyện gì? Lão già đó chỉ là một nông dân nghèo ở quê thôi mà...
— Nông dân nghèo?! — Trần Cảnh Minh cười cay đắng, giọng nói chấn động cả căn nhà — Ông Tô Trọng Nghĩa chính là Tô Trọng Đại Sư—Huyền thoại trong ngành trà nghệ quốc gia, người sáng lập Quỹ Đầu tư Trà Sơn Nam Vực! Cả cái Khách sạn Khang Đạt của tôi, 40% cổ phần là do Quỹ của ông ấy nắm giữ! Ngay cả vị thế của tôi ngày hôm nay cũng là nhờ một tay Tô Đại Sư nâng đỡ!
Lời nói của Trần Cảnh Minh như một quả bom nổ tung ngay giữa đầu hai cha con nhà họ Lý.
Lý Quốc Cường sững người, mắt trợn ngược, toàn thân run bần bật:
— Cái... cái gì? Cổ đông lớn nhất của Khang Đạt... là lão già quê mùa đó sao?!
— Tối qua tôi nghe quản lý báo lại mới biết chuyện! — Trần Cảnh Minh đập mạnh tay xuống bàn — Các người dám đuổi Tô Đại Sư ra ngồi ở ghế đẩu ngoài hành lang cạnh thùng rác?! Các người có biết sáng nay Quỹ Trà Sơn đã gửi văn bản rút toàn bộ vốn đầu tư khỏi Tập đoàn của tôi không?! Tất cả các hợp đồng hợp tác với nhà họ Lý các người... HỦY BỎ HOÀN TOÀN! Ngân hàng cũng vừa phong tỏa toàn bộ hạn mức tín dụng của các người rồi!
— Không... không thể nào! Chủ tịch Trần, xin ông hãy cứu chúng tôi! — Lý Hạo hoảng loạn quỳ móp xuống đất, níu lấy gấu quần Trần Cảnh Minh — Chắc chắn là có sự nhầm lẫn! Vãn Vãn là vợ tôi mà!
— Vợ cậu? — Trần Cảnh Minh khinh bỉ hất chân ra — Sáng nay luật sư của Tô Đại Sư đã nộp đơn ly hôn đơn phương lên tòa án rồi. Nhà họ Lý các người, chuẩn bị gánh khoản nợ phá sản đi!
Trần Cảnh Minh quay lưng đi thẳng, bỏ lại hai cha con nhà họ Lý chết lặng giữa phòng khách. Lý Quốc Cường ngã gục xuống sàn nhà, gương mặt xám xịt như tro tàn. Sự ngạo mạn, hợm hĩnh tối qua giờ đây đã biến thành bản án tử hình cho cả gia tộc.
CHƯƠNG 3: BẢN ÁN CHO KẺ BỘI BẠC
Hai tiếng sau, tại căn hộ của tôi.
Tiếng gõ cửa vang lên liên hồi, dồn dập và vô cùng thảm hại.
Tôi mở cửa. Xuất hiện trước mặt tôi là Lý Hạo và bố chồng tôi—Lý Quốc Cường. Mới chỉ qua một đêm, vẻ bảnh bao, ngạo mạn của hai người họ đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự xộc xệch, tàn tụy và hoảng loạn tột cùng.
Vừa thấy tôi, Lý Quốc Cường lập tức "bịch" một tiếng, quỳ gối ngay trước cửa căn hộ.
— Vãn Vãn! Cho bố xin lỗi! Bố là kẻ mắt mù, là kẻ chó đẻ không biết nhìn người! — Ông ta tự tát liên tiếp vào mặt mình, giọng mếu máo — Con hãy bảo bố con giơ cao đánh khẽ, xin ông ấy rút lại lệnh phong tỏa tài chính! Tập đoàn nhà chúng ta... sắp phá sản thật rồi con ơi!
Lý Hạo cũng lao đến, nắm lấy tay áo tôi, mắt đỏ ngầu nước mắt:
— Vãn Vãn, em ơi! Anh biết anh sai rồi! Tối qua anh ngu muội, anh không dám cãi lời bố! Nhưng anh yêu em thật lòng mà! Em hãy cho anh một cơ hội sửa sai, chúng mình làm lại từ đầu được không em?
Tôi lạnh lùng rút tay lại, lùi về sau một bước. Nhìn hai kẻ đang quỳ móp dưới chân mình, trong lòng tôi không còn một chút sóng gió, chỉ có sự ghê tởm sâu sắc.
— Lý Hạo, anh không yêu tôi. Anh chỉ yêu cái vị thế dâu hiền ngoan ngoãn mà tôi từng mang lại cho cái nhà này. Và bây giờ, anh sợ sự nghèo khó.
Đúng lúc đó, từ trong phòng khách, bố tôi bước ra. Ông đã thay một bộ trang phục vải đũi màu xám đậm thanh lịch, tay cầm ly trà nóng. Sự tôn nghiêm và khí chất trầm mặc của một bậc đại sư lúc này mới hoàn toàn bộc lộ, khác xa với hình ảnh ông già lầm lũi tối qua.
Nhìn thấy ông Tô Trọng Nghĩa, Lý Quốc Cường dập đầu lia lịa xuống sàn gạch:
— Tô Đại Sư! Tô Trọng Đại Sư! Tôi là kẻ có mắt như mù! Xin ngài đại nhân đại lượng, tha cho nhà họ Lý chúng tôi một đường sống!
Bố tôi dừng lại trước mặt họ, nhấp một ngụm trà, giọng nói bình thản nhưng uy nghiêm như núi cao:
— Lý Quốc Cường, ông nghĩ tôi thu hồi vốn là vì sự trả thù sao?
Lý Quốc Cường ngơ ngác ngẩng đầu lên.
— Tôi đầu tư vào tập đoàn của ông, và cho phép con gái tôi gả vào nhà ông ba năm qua, là vì tôi hy vọng các người sẽ đối xử với nó bằng sự chân thành. Tôi giấu đi thân phận, ăn mặc đơn sơ đến mừng thọ ông, cũng là để xem... khi không có hào quang tiền bạc, nhà họ Lý các người đối xử với một người già ra sao.
Bố tôi thở dài, ánh mắt tràn đầy sự thất vọng:
— Kết quả là gì? Ông đem sự hợm hĩnh, khinh nghèo yêu giàu ra để tiếp đón tôi. Còn con trai ông... — Bố tôi chỉ tay vào Lý Hạo — ... lại là một kẻ nhu nhược, sẵn sàng giậm đạp lên nhân phẩm của vợ và bố vợ để nịnh hót cái gọi là "sự hãnh tiến" của gia đình. Một gia đình có nhân cách thối rữa như vậy, làm sao tôi có thể đặt niềm tin và tiền bạc vào được?
Lý Hạo khóc nấc lên:
— Bố ơi... con biết lỗi rồi...
— Đừng gọi tôi là bố! Anh không xứng — Bố tôi cắt lời dứt khoát — Mọi việc ngày hôm nay là do chính tay các người tự gieo gió thì phải gặt bão. Tất cả thủ tục pháp lý và việc thanh lý hợp đồng, luật sư của tôi sẽ làm việc trực tiếp với các người.
Nói rồi, bố tôi quay sang nhìn tôi, ánh mắt trở lại sự dịu dàng của một người cha:
— Vãn Vãn, đóng cửa lại đi con. Trà nguội rồi.
Tôi gật đầu, bước tiến lên, nhìn Lý Hạo và Lý Quốc Cường lần cuối:
— Tờ đơn ly hôn tôi đã ký sẵn, luật sư sẽ gửi đến cho anh trong hôm nay. Từ nay về sau, chúng ta không còn bất kỳ liên quan nào nữa.
"CẠCH!"
Cánh cửa sắt dầy dặn đóng sầm lại, cắt đứt hoàn toàn những tiếng van xin, khóc lóc thảm thiết của hai cha con nhà họ Lý ở bên ngoài.
Tôi quay vào nhà, nhìn ánh nắng buổi sáng ấm áp chiếu qua khung cửa sổ, đáp xuống hũ trà gốm mộc mạc trên bàn. Bố mỉm cười rót cho tôi một tách trà thơm phức. Từng giọt trà sóng sánh tỏa ra hương thơm dịu nhẹ.
Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự do và bình yên đã trở lại trong tâm hồn. Bão tố đã qua đi, và một cuộc sống mới, đúng nghĩa và tự hào, bây giờ mới thực sự bắt đầu.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí
Nhận xét
Đăng nhận xét