Min menu

Pages

em chồng đòi tôi đưa 220.000 nhân dân tệ để mở cửa hàng, tôi không đồng ý thì mẹ chồng bắt tôi quỳ trước bàn thờ gia tiên để “biết điều”. chồng đứng cạnh chỉ nói nhỏ: “cứ làm theo mẹ đi, đừng khiến anh khó xử.” tôi quỳ xuống thật, còn em chồng thì cười đắc ý. nhưng vài giây sau, tôi mở điện thoại, bật một đoạn hội thoại rồi nói: “con nhận sai… nhưng mọi người nghe xem người thật sự định dùng số tiền ấy vào việc gì đã.” nụ cười trên mặt em chồng lập tức biến mất.

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.



CHƯƠNG 1: BÀN THỜ GIA TIÊN VÀ ĐOẠN BĂNG GHI ÂM

Bầu không khí trong căn nhà cổ ba tầng tại một thị trấn thuộc ngoại ô Hàng Châu u uất và ngột ngạt. Khói hương trầm từ bàn thờ gia tiên nghi ngút, quyện lấy mùi trà đặc tạo thành một thứ áp lực đè nặng lên ngực người ta. Mẹ chồng tôi – bà Trương – ngồi chễm chệ trên chiếc ghế gỗ trắc chạm rồng, nét mặt nghiêm nghị và tàn nhẫn. Bên cạnh bà, Trương Hạo – người em chồng vừa tròn hai mươi tư tuổi – vắt chân chữ ngũ, khóe môi nhếch lên một nụ cười đắc thắng.

— "Tần Nhã, tôi nói lần cuối!" Bà Trương đập mạnh chiếc tách sứ xuống bàn trà, nước trà bắn ra ngoài tung tóe. "Đó là em trai ruột của chồng cô! Nó muốn mở cửa hàng kinh doanh đồ điện tử ở trung tâm thị trấn, thiếu đúng 220.000 Nhân dân tệ. Cô làm dâu nhà họ Trương, sổ tiết kiệm đứng tên cô, cô không rút ra giúp em thì ai giúp?"

Tôi đứng ở giữa phòng, hai tay siết chặt lấy chiếc túi xách, cất giọng kiên định: — "Mẹ, 220.000 tệ đó là tiền bồi thường giải tỏa đất của bố mẹ đẻ con để lại cho con trước khi mất. Đó không phải là tiền của nhà họ Trương. Hơn nữa, Chú Tiểu mở cửa hàng hai lần trước đều thua lỗ hàng trăm nghìn tệ, lần này con không thể đưa tiền được."

Trương Hạo nghe vậy liền nhảy dựng lên, chỉ thẳng mặt tôi chửi rủa: — "Chị dâu! Chị nói thế mà nghe được à? Hai lần trước là tôi xui xui gặp trúng đối tác lừa đảo! Lần này tôi đã nghiên cứu kỹ rồi, nhất định thắng lớn! Chị giữ khư khư đống tiền đó làm gì? Định đem về cho nhà mẹ đẻ à? À tôi quên, bố mẹ chị qua đời cả rồi làm gì còn nhà mẹ đẻ!"

Lời nói độc địa của Trương Hạo như một lưỡi dao đâm thấu tim tôi. Tôi trố mắt nhìn nó, ngực phập phồng vì uất hận. Nhưng điều làm tôi đau đớn hơn cả là sự im lặng của Trương Bân – chồng tôi. Anh ta đứng ngay bên cạnh tôi, cúi gạt đầu, ánh mắt né tránh.

Bà Trương đứng phắt dậy, gõ chiếc gậy gỗ xuống sàn gạch "boong boong": — "Hỗn láo! Bất kính với em chồng, không coi gia quy nhà họ Trương ra gì! Bố mẹ cô không dạy được cô thì hôm nay nhà họ Trương dạy cô! Quỳ xuống! Quỳ xuống trước bàn thờ gia tiên mà sám hối cho biết điều!"

Tôi quay sang nhìn Trương Bân, hy vọng người đàn ông từng hứa sẽ che chở cho tôi suốt đời sẽ cất lời bảo vệ tôi. Nhưng anh ta chỉ níu nhẹ tay áo tôi, ghé sát vào tai tôi nói nhỏ bằng giọng van xin hèn nhát: — "Tần Nhã... cứ làm theo mẹ đi, đừng khiến anh khó xử. Quỳ một chút thôi rồi tính tiếp..."

Một chút thôi? "Khó xử"? Sự nhu nhược của anh ta là đòn kết liễu đập tan chút hi vọng cuối cùng trong tôi. Tôi nhìn quanh một lượt: bà mẹ chồng độc đoán, đứa em chồng mất nết và người chồng vô dụng. Tôi cười cay đắng, không cãi lại một lời, chậm rãi bước đến trước bàn thờ gia tiên, từ từ quỳ gối xuống nền gạch lạnh ngắt.

Trương Hạo đứng bên cạnh khoanh tay, nụ cười trên mặt rạng rỡ và đắc ý đến tột cùng: — "Đấy! Mẹ thấy chưa? Ngay từ đầu cứ phải cứng tay thì chị ta mới biết ai là chủ cái nhà này!"

Thế nhưng, khi gối vừa chạm sàn, tôi không hề gục đầu khóc lóc. Tôi bình thản lấy từ trong túi xách ra chiếc điện thoại thông minh, bấm mở một tệp ghi âm rồi ngước mắt nhìn thẳng vào mặt Trương Hạo.

— "Con nhận sai... vì đã không nhìn rõ bản chất của cái gia đình này sớm hơn," tôi cất giọng lạnh lùng, âm lượng không cao nhưng đầy uy lực. "Nhưng trước khi bàn về việc 220.000 tệ, mọi người hãy nghe xem, đứa em trai ngoan cưng của mẹ thật sự định dùng số tiền ấy vào việc gì đã."

Nụ cười trên mặt Trương Hạo lập tức biến mất, thay vào đó là sự hoảng loạn xám xịt.

Tệp âm thanh bắt đầu phát ra từ loa điện thoại, rõ mùng một từng lời thoại của Trương Hạo và một người đàn ông lạ mặt tại một quán Karaoke: "— Anh Lý, yên tâm đi! Tuần này tôi ép chị dâu tôi nhè ra 220.000 tệ. Có số tiền này rồi, tôi sẽ nướng hết vào sòng bạc trực tuyến kia để gỡ lại 500.000 tệ đã mất! Cửa hàng cửa hiệu cái gì chứ, chỉ là cái cớ để lừa bà già với con dâu ngốc nhà tôi thôi!"

CHƯƠNG 2: MẶT NẠ SỤP ĐỔ

Tiếng ghi âm phát xong, căn phòng rơi vào một khoảng không im lặng chết chóc. Chiếc điện thoại trên tay tôi vẫn còn phát ra tiếng thở dốc đầy hoảng loạn của Trương Hạo trong đoạn băng.

Mặt bà Trương tái nhạt không còn một hột máu. Bà ngơ ngác nhìn đứa con trai cưng mà bà luôn tự hào, rồi lại nhìn sang chiếc điện thoại.

— "Hạo... Hạo Nhi... Cái này... cái này là cái gì?" Bà Trương lắp ba lắp bắp, giọng run rẩy. "Con bảo con mở cửa hàng đồ điện tử cơ mà? Cờ bạc... cờ bạc cái gì?"

Trương Hạo lúc này hoàn toàn mất tự chủ. Hắn lao tới định giật lấy chiếc điện thoại trong tay tôi: — "Đồ đàn bà độc ác! Cô vu khống tôi! Cô cắt ghép giọng nói của tôi!"

Tôi nhanh tay thu điện thoại lại, đứng phắt dậy khỏi mặt sàn. Trương Bân phản ứng kịp, vô thức bước ra ngáng đường em trai mình, ánh mắt bàng hoàng nhìn Trương Hạo: — "Trương Hạo! Em nói thật đi! 500.000 tệ nợ nần là thế nào? Hai lần trước em xin tiền nhà nói làm ăn thua lỗ, thực chất là thua cờ bạc đúng không?"

— "Anh cút ra!" Trương Hạo đẩy mạnh Trương Bân ngã chao đảo. Hắn quay sang nhìn mẹ mình, quỳ sụp xuống ôm lấy chân bà Trương khóc lóc: "Mẹ! Mẹ cứu con với! Con bị người ta lừa! Hẹn nợ cờ bạc qua tuần này nếu không trả 220.000 tệ tiền lãi gạt nợ thì bọn chúng sẽ chặt tay con! Mẹ ơi, con là con trai út của mẹ mà!"

Bà Trương ngơ ngác lùi lại mấy bước, ngã gục xuống chiếc ghế gỗ. Lời thú nhận của Trương Hạo như một cái tát nảy lửa giáng thẳng vào mặt bà. Người đàn bà cả đời tự hào về gia phong, luôn đem "đạo làm dâu" và "gia tiên nhà họ Trương" ra để đè nén tôi, giờ đây lại có một đứa con trai tha hóa, dối trộm và ngập trong nợ nần cờ bạc.

Tôi nhìn cảnh tượng nhốn nháo đó với sự khinh bỉ tột cùng.

— "Trương Bân," tôi quay sang nhìn chồng mình. "Anh thấy chưa? Đây là cái gia đình mà anh bảo tôi phải 'khó xử', phải 'nhẫn nhịn' đấy. Anh bảo tôi quỳ xuống để xin lỗi một kẻ cờ bạc lừa đảo sao?"

Trương Bân xấu hổ đến mức không dám ngước đầu lên. Anh ta run rẩy bước lại gần tôi, giọng van lơn: — "Nhã Nhã... anh... anh thật sự không biết. Anh tưởng nó muốn làm ăn thật... Em tha lỗi cho anh..."

— "Không biết?" Tôi mỉm cười cay đắng. "Mỗi lần nó xin tiền, anh đều ép tôi đưa. Anh không cần biết đúng sai, chỉ cần mẹ anh vui, em trai anh vừa lòng, còn tôi sống chết thế nào anh không quan tâm. Sự vô năng của anh chính là đồng phạm đẩy cái nhà này vào cống rãnh!"

Bà Trương lúc này từ trong bàng hoàng bừng tỉnh. Dù biết con trai út sai, nhưng bản tính bênh vực con mù quáng đã ngấm vào máu thịt bà. Bà run rẩy chỉ gậy vào tôi, nghiến răng nói: — "Tần Nhã! Dù Trương Hạo nó có sai, thì nó cũng là em chồng cô! Bây giờ nó đang gặp nguy hiểm đến tính mạng, cô có tiền mà không cứu, cô là đồ lòng lang dạ thú! Cô lấy số tiền đó ra cứu nó trước, chuyện khác tính sau!"

Tôi ngoảnh lại nhìn bà Trương, ánh mắt lạnh như băng giá mùa đông ở sông Tần Hoài: — "Mẹ à, đến nước này rồi mà mẹ vẫn còn mơ ngủ sao? Tiền của tôi là máu mủ của bố mẹ tôi đổi lấy. Tôi thà ném xuống sông Hàng Châu chứ không bao giờ bỏ ra một Tệ để nuôi lũ cờ bạc!"

— "Cô... cô dám!" Bà Trương tức đến mức ngực phập phồng liên hồi, giơ tay định tát tôi.

Tôi bước lùi lại một bước, giơ cao tập hồ sơ pháp lý mà tôi đã chuẩn bị sẵn trong túi xách từ trước khi bước vào căn nhà này.

— "Tôi không chỉ dám không đưa tiền, mà hôm nay tôi đến đây là để thông báo với các người một việc khác!"

CHƯƠNG 3: ĐOẠN TUỆ MÀN CỞI

Tôi ném tập tài liệu lên bàn trà, ngay cạnh chiếc tách sứ vỡ. Dòng chữ in đậm trên bìa hồ sơ hiện ra rõ ràng: ĐƠN XIN LY HÔN VÀ YÊU CẦU PHÂN CHIA TÀI SẢN.

Trương Bân biến sắc, lao đến chụp lấy tập tài liệu: — "Tần Nhã! Em làm cái gì vậy? Ly hôn? Chỉ vì chuyện này mà em đòi ly hôn sao?"

— "Chỉ vì chuyện này?" Tôi nhìn anh ta, ánh mắt tràn ngập sự thất vọng tuyệt vọng. "Trương Bân, năm năm qua tôi làm dâu nhà anh, chịu thương chịu khó, đi làm từ sáng sớm đến tối mịt. Tiền lương của tôi gánh vác chi tiêu gia đình này, còn tiền của anh thì đem đi phụng dưỡng mẹ và nuôi em trai. Tôi nhẫn nại vì nghĩ anh là người hiền lành, biết thương vợ. Nhưng hôm nay, khi anh bảo tôi quỳ xuống trước mặt kẻ dối lừa để anh 'không khó xử', tôi mới nhận ra anh không phải hiền lành, mà là hèn hạ!"

— "Tôi không ký! Tôi quyết không ký!" Trương Bân xé nát tờ đơn ly hôn ngay trước mặt tôi, nước mắt ngắn dài chảy xuống. "Anh không muốn mất em! Anh hứa từ nay sẽ nghe lời em, không dính dáng đến Trương Hạo nữa!"

— "Anh xé một bản, tôi có mười bản," tôi bình thản rút từ túi xách ra một bản sao khác. "Và anh nên nhớ, căn nhà này đứng tên chung của hai vợ chồng sau khi kết hôn, nhưng tiền đối ứng ban đầu là do tôi bỏ ra. Tôi đã nộp đơn lên Tòa án nhân dân quận rồi. Luật sư của tôi sẽ làm việc với anh."

Trương Hạo lúc này như một con thú bị dồn vào đường cùng, hắn gào lên: — "Chị dâu! Chị muốn dồn tôi vào đường chết đúng không? Cảnh sát mà biết tôi nợ cờ bạc, chủ nợ sẽ giết tôi mất!"

— "Đó là cái giá phải trả cho sự tham lam và vô đạo đức của cậu," tôi dửng dưng đáp. "Cậu có tay có chân, tự làm tự chịu. Đừng dùng cái cớ 'người một nhà' để hút máu người khác nữa."

Bà Trương khóc lóc om sòm, lao đến đập tay xuống sàn: — "Trời ơi là trời! Gia môn bất hạnh! Lấy phải con dâu độc ác, muốn tuyệt đường sống của nhà họ Trương tôi rồi!"

Tôi đứng im nhìn bà ta diễn trò. Những tiếng khóc lóc, những lời nguyền rủa từng làm tôi sợ hãi, dằn xé tâm trí mỗi đêm, giờ đây đối với tôi chỉ như tiếng gió thoảng qua tai. Sự tổn thương khi đạt đến đỉnh điểm sẽ hóa thành sự dửng dưng tuyệt đối.

Tôi quay lưng, kéo chiếc vali nhỏ mà tôi đã xếp sẵn đồ đạc cá nhân từ sáng đặt ở góc cửa.

— "Trương Bân, tuần sau gặp lại ở tòa," tôi nói câu cuối cùng mà không ngoảnh đầu lại. "Mẹ, lời khuyên cuối cùng con dành cho mẹ: Khái niệm 'gia phong' không nằm ở việc bắt con dâu quỳ rập đầu, mà nằm ở việc dạy dỗ con trai mình sống cho ra một con người."

Bước ra khỏi cánh cổng gỗ của nhà họ Trương, luồng không khí mát rượi của buổi chiều thu Hàng Châu tràn vào lồng ngực tôi. Tiếng cãi vã, tiếng khóc lóc u ám phía sau lưng bị cánh cổng nặng nề khép lại gạt bỏ hoàn toàn.

Tôi ngẩng đầu nhìn bầu trời trong xanh bao la. Con đường phía trước có thể sẽ có nhiều sóng gió pháp lý, nhưng tôi biết, kể từ khoảnh khắc tôi đứng dậy khỏi nền gạch lạnh lẽo đó, tôi đã đòi lại được sự tôn nghiêm và tự do cho cuộc đời mình. Mây đen đã tan, và mặt trời của riêng tôi đang bắt đầu nhô lên.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí

Nhận xét