#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Đại sảnh căn nhà cổ thuộc khu biệt thự cao cấp tại Tô Châu chìm trong một không khí ngột ngạt đến mức khó thở. Tiếng gõ bàn liên tục của bố chồng tôi — ông Lục Kiến Quốc — vang lên cạch cạch như những tiếng súng lệnh trong phòng xử án.
Chị dâu tôi, Vương Tuyết, đang ngồi trên chiếc ghế gỗ trắc chạm rồng, hai tay ôm mặt khóc lóc thảm thiết. Nước mắt làm lem luốc lớp phấn trang điểm đắt tiền trên gương mặt xinh đẹp nhưng đầy tính toán của cô ta.
— Bố, mẹ, con thề có trời đất chứng giám! Chiếc vòng ngọc huyết phỉ thúy gia truyền từ thời Dân Quốc do mẹ giao cho con quản lý hôm qua vẫn còn nằm trong hộp nhung đỏ ở phòng riêng! Sáng nay con ngủ dậy thì chiếc hộp đã trống rỗng! — Vương Tuyết vừa thổn thức vừa liếc mắt đầy hiểm độc về phía tôi — Chiều qua chỉ có cô em dâu Nhược Huyên vào phòng con đưa sổ sách chi tiêu. Lúc đó con bận ra ngoài nghe điện thoại vài phút... Ngoài cô ấy ra, không còn ai khác từng bước chân vào gian phòng đó cả!
Mẹ chồng tôi, bà Triệu Mỹ Lan, lập tức đập mạnh tay xuống bàn trà, đứng phắt dậy chỉ thẳng ngón tay đeo đầy nhẫn vàng vào mặt tôi:
— Tô Nhược Huyên! Cô còn gì để bào chữa nữa không? Tôi đã biết cái loại con gái xuất thân bình dân như cô khi bước chân vào nhà họ Lục này là chẳng có ý tốt gì mà! Chiếc vòng ngọc huyết đó là bảo vật gia truyền, có giá trị lên đến hàng chục triệu Tệ, là biểu tượng vị thế của dâu trưởng nhà họ Lục. Cô ganh tị với chị dâu cô nên mới dùng ngón tay bẩn thỉu đó để lén lấy trộm, đúng không?!
Tôi đứng chôn chân ở giữa phòng khách, nhìn những gương mặt quen thuộc mà mình đã tận tụy phục dịch suốt năm năm qua. Bếp núc, chăm sóc mẹ chồng ốm đau, quản lý từng ngọn cỏ nhành cây trong gia tộc này... tất cả những hy sinh lặng lẽ ấy rốt cuộc chỉ đổi lại sự khinh rẻ tận cùng khi có biến cố xảy ra.
Tôi quay sang nhìn người đàn ông đứng bên cạnh cửa sổ — Lục Hạo, chồng tôi. Anh ta khoanh tay перед ngực, ánh mắt lạnh lẽo đến đáng sợ. Không một câu hỏi han, không một chút tin tưởng, chỉ có sự chán ghét cuồn cuộn trong đôi mắt từng thề thốt sẽ bảo vệ tôi suốt đời.
— Lục Hạo, anh cũng nghĩ là em lấy trộm sao? — Tôi cất giọng, tiếng nói nhẹ hẫng nhưng run rẩy vì nỗi đau thắt lại nơi lồng ngực.
Lục Hạo nhếch môi cười khẩy, bước lại gần tôi, từng bước chân như giẫm nát chút hy vọng cuối cùng trong lòng tôi.
— Nhược Huyên, dạo này công ty gia đình em gặp khó khăn về tài chính, em liên tục xin tiền anh nhưng anh không cho. Chuyện này cả nhà ai cũng biết. — Lục Hạo rút từ trong túi áo ra một tờ giấy in sẵn, lạnh lùng ném thẳng vào mặt tôi — Đừng làm xấu mặt tôi thêm nữa. Đưa chìa khóa phòng em ra đây để mẹ và chị dâu lục soát. Nếu không tìm thấy chiếc vòng thì xem như cô may mắn. Còn nếu tìm thấy... hoặc cô không chịu hợp tác, ký ngay vào đơn ly hôn này tối nay rồi cút khỏi nhà họ Lục!
Tờ đơn ly hôn chao đảo trong không trung rồi rơi xuống chân tôi. Hai từ "LY HÔN" in đậm đen ngổn ngang trên nền giấy trắng tinh.
Vương Tuyết giấu một nụ cười đắc thắng đằng sau chiếc khăn tay. Cô ta biết rõ mình đã tính toán hoàn hảo. Từ lâu, cô ta luôn ghen tị vì dù tôi là dâu thứ nhưng lại được người quản gia già và gia tộc kính trọng bởi tính nết hiền lành, chu đáo. Lần này, cô ta muốn nhổ tận gốc cái gai trong mắt bằng cách hủy hoại danh dự của tôi.
— Được lắm... — Tôi gật đầu, sự bàng hoàng ban đầu nhanh chóng nhường chỗ cho một khoảng không bình thản đến lạ kỳ. Khi nỗi đau vượt quá giới hạn, con người ta bỗng trở nên tỉnh táo một cách đáng sợ. — Mấy người muốn lục soát phòng tôi? Muốn tôi giao chìa khóa?
— Cô không giao thì chúng tôi cũng sẽ phá khóa! — Mẹ chồng tôi rít lên — Đừng có giở trò trì hoãn thời gian ở đây!
Tôi không tranh cãi, cũng không vội vàng phân sưa. Tôi chậm rãi mở chiếc túi xách cầm tay, lấy chiếc điện thoại thông minh ra. Trước ánh mắt giễu cợt của cả gia đình chồng, tôi bấm một dãy số không có trong danh bạ, nhưng là dãy số mà tôi đã ghi nhớ suốt nhiều năm qua.
Tin nhắn gửi đi chỉ vỏn vẹn vài chữ: "Chú Tống, đến đại sảnh nhà chính. Đã đến lúc mở chiếc hộp gỗ đen."
Lục Hạo thấy hành động của tôi thì khinh khỉnh:
— Cô định gọi ai đến cứu? Cảnh sát à? Hay là ông bố bất tài của cô? Tôi nói cho cô biết, ở cái đất Tô Châu này, họ Lục chúng tôi nói một là một, hai là hai. Dù cô gọi ai đến thì tối nay cô cũng phải cút!
— Tôi không gọi cảnh sát, cũng không gọi bố tôi. — Tôi thu điện thoại vào túi, thản nhiên nhìn Lục Hạo — Tôi chỉ gọi người thực sự nắm giữ linh hồn của gia tộc họ Lục này thôi.
Mười phút trôi qua trong tiếng chửi rủa râm rát của mẹ chồng và tiếng thút thít giả tạo của Vương Tuyết. Cả nhà họ Lục vây quanh tôi như những kẻ đi săn vây bắt một con thú nhỏ vô hại.
Đột nhiên, tiếng bước chân gậy gỗ nện đều đặn trên hành lang đá xanh vang lên từ phía nhà từ đường dòng họ.
Cánh cổng gỗ lim dày nặng của đại sảnh từ từ mở ra. Một lão nhân tóc bạc phơ, mặc bộ áo dài gấm đen kiểu truyền thống bước vào. Trên tay ông ôm một chiếc hộp gỗ mun chạm khắc hoa văn cổ xưa, tỏa ra mùi hương trầm u tối.
Nhìn thấy sự xuất hiện của lão nhân này, ông Lục Kiến Quốc — người vốn đang ngạo mạn ngồi trên ghế chủ tọa — lập tức bật dậy như bị điện giật. Sắc mặt ông ta chuyển từ đỏ gay sang xám xịt.
Đó là chú Tống — người đã canh giữ từ đường và gia phả của gia tộc họ Lục suốt ba mươi năm qua. Lão nhân này tuy không mang họ Lục, nhưng vị thế còn cao hơn cả các lão đại trong dòng họ, bởi ông là người duy nhất nắm giữ những bí mật tối cao và di huấn của các thế hệ trước.
— Chú... Chú Tống! Sao muộn thế này chú lại qua đây? — Lục Kiến Quốc run rẩy cất giọng, thái độ khúm núm khác hẳn thường ngày.
Chú Tống phớt lờ Lục Kiến Quốc, đảo mắt qua một lượt quanh đại sảnh, dừng lại trước mặt tôi rồi cúi đầu kính cẩn:
— Cô Nhược Huyên, tôi đã mang thứ cô yêu cầu đến rồi.
Nói rồi, trước ánh mắt bàng hoàng của toàn bộ người nhà họ Lục, chú Tống chậm rãi đặt chiếc hộp gỗ mun lên bàn trà, dùng một chiếc chìa khóa đồng cổ mở ổ khóa ra.
Thứ nằm bên trong lộ diện dưới ánh đèn. Và ngay giây phút nhìn thấy vật đó, cả căn phòng lập tức im bặt, không khí đóng băng hoàn toàn.
CHƯƠNG 2: BẢO VẬT VÀ SỰ THẬT TRUYỀN KIẾP
Nằm gọn gàng trên lớp lụa vàng hoàng gia bên trong chiếc hộp gỗ mun không phải là cọc tiền, cũng không phải là tờ di chúc thông thường, mà là một chiếc vòng ngọc huyết phỉ thúy có màu đỏ thẫm như máu, sáng bóng rực rỡ dưới ánh đèn pha lê!
Chiếc vòng này có kiểu dáng, hoa văn và sắc ngọc giống hệt — không, thậm chí còn thuần khiết và xỉn màu thời gian hơn hẳn — chiếc vòng mà Vương Tuyết vừa khóc lóc báo mất!
— Cái... Cái gì thế này?! — Vương Tuyết thốt lên, giọng nói bỗng trở nên đứt quãng, mắt trợn ngược nhìn chiếc vòng trong hộp — Sao... sao lại có một chiếc vòng ngọc huyết khác ở đây?!
Bà Triệu Mỹ Lan run rẩy chỉ tay vào chiếc hộp, rồi lại nhìn tôi với ánh mắt hoảng hốt:
— Chú Tống! Chuyện này là sao? Sao chiếc vòng gia truyền của nhà chúng tôi lại nằm trong tay chú? Có phải... có phải cô ta đã lén mang chiếc vòng trộm được gửi cho chú không?!
— Bớt ngông cuồng đi, bà Triệu! — Chú Tống cất giọng trầm ồn, uy nghiêm như một tiếng chuông đồng vang vọng khắp đại sảnh — Bà là dâu sau này mới về nhà họ Lục, không biết sự thật thì chớ có ăn nói cặn bã! Chiếc vòng nằm trong tay bà Vương Tuyết bấy lâu nay... chỉ là một món đồ giả làm bằng thủy tinh bọc nhựa do cụ tổ đời trước đặt làm để ngụy trang mà thôi!
Lời nói của chú Tống như một quả bom dội thẳng vào đầu những người có mặt.
Lục Hạo sững sờ, bước tiến lại gần chiếc hộp:
— Chú Tống, chú nói cái gì cơ? Chiếc vòng bảo vật gia truyền trị giá hàng chục triệu Tệ của nhà họ Lục chúng cháu là đồ giả sao?
— Đúng vậy! — Chú Tống lạnh lùng rút từ dưới đáy hộp ra một tờ giấy chứng nhận niêm phong đã ố vàng theo năm tháng, có triện đỏ của gia tộc Lục Thị từ năm 1948 — Năm xưa, để tránh nạn cướp bóc trong thời chiến, cụ tổ Lục Văn Binh đã làm ra một chiếc vòng giả để trao cho các đời dâu trưởng gìn giữ làm biểu tượng bề ngoài. Còn chiếc vòng ngọc huyết phỉ thúy thật này — chiếc vòng chứa đựng 30% cổ phần ngầm của Tập đoàn Lục Thị cùng quyền định đoạt nhà từ đường — đã được cất giấu trong két sắt từ đường!
Chú Tống quay sang nhìn tôi bằng ánh mắt chan chứa sự kính trọng:
— Cụ tổ đã để lại di huấn rất rõ ràng: 'Chỉ người con dâu nào có tâm tính thuần hậu, không màng danh lợi, tận tụy vì gia tộc mà không đòi hỏi đền đáp, mới được người canh giữ gia phả trao lại chiếc vòng thật và quyền quản lý di sản cổ phần'. Ba năm trước, sau khi quan sát sự hiếu thảo và nhẫn nại của cô Nhược Huyên, tôi đã chính thức làm thủ tục sang tên chiếc vòng thật này cho cô ấy theo đúng di huấn! Cô Nhược Huyên mới chính là chủ nhân thực sự của bảo vật gia truyền này!
Gương mặt Lục Kiến Quốc tái nhợt như cái xác không hồn. Ông ta run rẩy nhìn tôi, rồi lại nhìn chiếc vòng huyết ngọc rực rỡ.
— Nhược Huyên... Con... Con nắm giữ chiếc vòng thật từ ba năm trước sao? — Lục Kiến Quốc run giọng hỏi.
— Đúng vậy, thưa bố. — Tôi bình thản trả lời, ánh mắt không chút gợn sóng — Ba năm qua, dù nắm giữ bảo vật và quyền lực lớn nhất của dòng họ, tôi chưa từng đem ra để khoe khoang hay uy hiếp bất kỳ ai. Tôi vẫn làm tròn trách nhiệm của một người dâu thứ, chịu đựng sự khinh rẻ của mẹ và chị dâu. Bởi vì tôi từng nghĩ, tình cảm gia đình mới là thứ vô giá nhất.
Tôi quay sang nhìn Vương Tuyết, lúc này đã đổ mồ hôi hột, gương mặt vặn vẹo vì hoảng sợ:
— Chị dâu, chị nói chiều qua tôi vào phòng chị lén lấy trộm chiếc vòng của chị. Nhưng chị có biết không? Một người sở hữu bảo vật thật trị giá gấp trăm lần, nắm giữ 30% cổ phần tập đoàn, liệu có cần phải hạ mình đi trộm một món đồ giả bằng thủy tinh bọc nhựa của chị không?
Vương Tuyết ngã sụp xuống sàn nhà, môi run hẩy hẩy không thốt nên lời.
— Không... Không thể nào... Tôi... Con... — Cô ta ấp úng, mắt dại đi.
Lúc này, chú Tống lại cất giọng lạnh nhạt, giáng thêm một đòn chí mạng:
— Nhân tiện đây, tôi cũng xin thông báo. Sáng nay, khi dọn dẹp khu vực hồ cá phía sau nhà chính, người làm vườn đã mò thấy chiếc vòng giả của bà Vương Tuyết bị đánh rơi dưới đáy hồ. Kiểm tra camera an ninh khu vực đó cho thấy, chính bà Vương Tuyết đã tự tay ném chiếc vòng xuống hồ vào lúc 11 giờ đêm qua, nhằm mục đích dựng chuyện vu khống cho cô Nhược Huyên!
"BỐP!"
Một tiếng tát giòn tan vang lên. Ông Lục Kiến Quốc gầm lên trong giận dữ, lao đến tát thẳng vào mặt Vương Tuyết:
— Đồ đàn bà độc ác! Rắn rết! Mày dám gài bẫy vu khống em dâu, làm hại đến uy danh của nhà họ Lục?!
Bà Triệu Mỹ Lan thì đứng bàng hoàng, hai tay ôm lấy đầu. Người con dâu trưởng mà bà ta luôn cưng chiều, hãnh tiến hóa ra lại là một kẻ dối trá tàn nhẫn, còn người dâu thứ mà bà ta luôn mắng chửi là "vô dụng, xuất thân bình dân" lại chính là người nắm giữ vận mệnh tài chính của cả dòng họ này!
Lục Hạo đứng chôn chân tại chỗ. Tờ đơn ly hôn anh ta vừa ném vào mặt tôi vẫn nằm chỏng chọng dưới đất. Đôi mắt anh ta nhìn tôi đầy sự bàng hoàng, hối hận và sợ hãi cuột cùng.
CHƯƠNG 3: SỰ TỰ DO TRÊN TỜ ĐƠN LY HÔN
Khung cảnh trong đại sảnh lúc này hoàn toàn đảo ngược một cách chua chát.
Mấy phút trước, tôi là kẻ bị cả gia đình dồn vào chân tường, bị vu khống là kẻ trộm, bị đe dọa tống cổ ra khỏi nhà. Nhưng giờ đây, những kẻ vừa gieo rắc sự tàn nhẫn ấy lại đang run rẩy trước sự thật phũ phàng.
Lục Hạo bước tiến lại gần tôi, đôi tay anh ta run run định nắm lấy tay tôi, giọng nói nghẹn ngào chứa đầy sự van xin hèn hạ:
— Nhược Huyên... Anh sai rồi! Anh thực sự bị lóa mắt rồi! Anh không biết... anh không hề biết em lại là người được cụ tổ lựa chọn! Hãy tha lỗi cho anh... Chúng ta là vợ chồng mà, đúng không em?
Tôi lùi lại một bước, tránh né bàn tay của anh ta như tránh né một thứ ô nhiễm. Sự chạm vào của người đàn ông này giờ đây chỉ khiến tôi cảm thấy ghê tởm.
— Vợ chồng sao? — Tôi nhếch môi nở một nụ cười cay đắng — Mười phút trước, khi chị dâu vu khống em mà không có một chút bằng chứng nào, anh có coi em là vợ không? Khi mẹ anh chửi mắng em là loại đàn bà bẩn thỉu, anh có đứng ra nói giúp em một lời nào không? Anh thậm chí còn chuẩn bị sẵn đơn ly hôn, ép em phải cút khỏi nhà ngay trong đêm!
— Nhược Huyên! Mẹ bị con hồ ly tinh Vương Tuyết này lừa gạt thôi con ơi! — Mẹ chồng tôi lao đến, quỳ sụp xuống trước mặt tôi, nước mắt ngắn nước mắt dài van xin — Mẹ là người xốp nông nổi, con đừng chấp mẹ! Con là dâu ngoan nhất của cái nhà này, nhà họ Lục không thể sống thiếu con được! Con mau thu lại lời nói, giữ lấy chiếc vòng ngọc huyết để quản lý công ty đi con!
Bố chồng tôi — Lục Kiến Quốc — cũng bước tới, cúi đầu một góc chín mươi độ trước mặt tôi:
— Nhược Huyên, là gia tộc họ Lục có lỗi với con. Bố hứa từ hôm nay sẽ tống cổ Vương Tuyết ra khỏi nhà, giao toàn bộ quyền quản lý tài sản trong gia đình cho con! Con hãy vì Lục Hạo, vì sự nghiệp của dòng họ mà ở lại!
Tôi nhìn ba con người đang quỳ lụy, van xin trước mặt mình. Lục Hạo, người chồng mà tôi từng dành trọn cả tuổi thanh xuân để yêu thương, lúc này cũng quỳ xuống cạnh mẹ anh ta, gạt nước mắt dập đầu trước tôi.
Sự trớ trêu của đồng tiền và quyền lực hiện lên rõ mùng một. Họ không quỳ vì họ nhận ra lỗi lầm hay thương hại sự tổn thương của tôi. Họ quỳ vì họ sợ mất đi 30% cổ phần tập đoàn, sợ mất đi chỗ dựa tài chính mà cụ tổ đã gửi gắm cho tôi!
— Muộn rồi. — Tôi cất giọng nhẹ nhàng, nhưng từng từ từng chữ như những tảng đá gạt phăng mọi hy vọng của họ.
Tôi cúi xuống, nhặt tờ đơn ly hôn do chính tay Lục Hạo in sẵn dưới sàn nhà lên.
Tôi tiến lại bàn trà, rút chiếc bút mực từ túi áo của chú Tống, thản nhiên đặt bút ký tên mình vào dòng chữ "Bên B — Tô Nhược Huyên" một cách vô cùng sắc nét và quyết đoán.
"Xoẹt... xoẹt..."
Tiếng bút di chuyển trên giấy vang lên đanh thép trong gian phòng im lìm.
— Nhược Huyên! Đừng mà! — Lục Hạo gào lên, định lao đến giật lấy tờ giấy.
Nhưng chú Tống đã bước tới một bước, đứng chắn trước mặt Lục Hạo với ánh mắt lạnh như băng, khiến anh ta không dám tiến thêm nửa bước.
Tôi cầm tờ đơn ly hôn đã có đủ chữ ký của mình, đưa lại cho Lục Hạo:
— Lục Hạo, đây là thứ anh muốn mười phút trước. Tôi đã hoàn thành nguyện vọng cho anh rồi đấy. Sáng mai, luật sư của tôi sẽ làm việc với anh để hoàn tất các thủ tục pháp lý. Từ giây phút này, tôi và anh, cũng như nhà họ Lục các người, không còn bất kỳ liên hệ nào nữa.
Tôi quay sang nhìn chú Tống:
— Chú Tống, chiếc vòng ngọc huyết phỉ thúy này là tài sản thuộc quyền sở hữu hợp pháp của cháu theo di chúc cụ tổ. Cháu xin ủy quyền cho chú sử dụng 30% cổ phần đi kèm để thành lập một quỹ từ thiện đứng tên cha mẹ cháu, chuyên giúp đỡ những người phụ nữ bị bạo hành và coi thường trong gia đình. Cháu không muốn dính dáng một đồng nào đến nguồn tiền của nhà họ Lục nữa.
— Cô Nhược Huyên thật là người đại trí đại đức. Tôi sẽ làm đúng như ý cô! — Chú Tống mỉm cười kính phục, ôm chiếc hộp gỗ đứng sang một bên.
Thế là xong. Toàn bộ nền tảng tài chính ngầm mà nhà họ Lục mong chờ để cứu vãn tập đoàn đang trên đà suy ngoái đã hoàn toàn sụp đổ. Không có 30% cổ phần của cụ tổ, Tập đoàn Lục Thị sẽ nhanh chóng rơi vào khủng hoảng và phá sản trong tương lai gần. Đó là cái giá đắt nhất mà họ phải trả cho sự tham lam, tàn nhẫn và coi thường người khác.
Tôi kéo chiếc vali nhỏ duy nhất mà mình đã chuẩn bị từ trước khi bước xuống đại sảnh. Quay đầu nhìn lại căn biệt thự cổ kính sang trọng nhưng chứa đầy sự thối nát này một lần cuối, tôi không thấy tiếc nuối, chỉ thấy một niềm cay đắng vừa được gột rửa sạch sẽ.
— Nhược Huyên! Đừng đi mà! Nhược Huyên! — Tiếng gào khóc thảm thiết của Lục Hạo, tiếng chửi rủa xô xát lẫn nhau giữa mẹ chồng và chị dâu, cùng tiếng thở dài bất lực của ông Lục Kiến Quốc vang lên hỗn loạn đằng sau lưng tôi.
Tôi không ngoảnh đầu lại.
Cánh cổng sắt uốn hoa văn của biệt thự họ Lục mở ra. Cơn gió đêm mùa thu của vùng sông nước Tô Châu thổi qua, mang theo hương thơm thanh mát của hoa quế. Mái tóc tôi tung bay trong gió, nhẹ hẫng.
Năm năm làm dâu nhà họ Lục, tôi đã trả xong mọi ân tình. Và từ đêm nay, dưới ánh trăng rằm vạch rõ trắng đen, cuộc đời độc lập, tự do và kiêu hãnh của Tô Nhược Huyên chính thức bắt đầu.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí
Nhận xét
Đăng nhận xét