#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Trong căn biệt thự sang trọng tại thành phố Ninh Ba, tỉnh Triết Giang, không khí ngày giỗ đầu của bố chồng tôi ngột ngạt đến mức chực chờ bùng nổ. Khói hương trầm nghi ngút tỏa ra từ bàn thờ bằng gỗ gụ đắt tiền, nhưng chẳng thể khỏa lấp được vẻ tham lam, tính toán hiện rõ trên gương mặt những người đang ngồi trong phòng khách.
Tôi — Hạ Ninh, người dâu mới bước qua cửa nhà họ Lâm chưa đầy hai năm — đứng im lặng ở góc phòng, hai tay siết chặt tà áo dài đơn sắc. Toàn bộ chi phí chuẩn bị cho ngày giỗ hôm nay, từ cỗ bàn ba mươi mâm đến việc trang hoàng nhà cửa, đều do một tay tôi tự thu xếp. Thế nhưng, trong mắt gia đình chồng, sự hy sinh đó dường như vẫn là chưa đủ.
"Cạch!"
Bà Lâm — mẹ chồng tôi — đập mạnh chiếc tách trà gốm Nghi Hưng xuống bàn, ánh mắt sắc lẹm chĩa thẳng về phía tôi:
— Hạ Ninh! Mấy chục mâm cỗ hôm nay toàn là mời đối tác lớn và dòng họ nhà họ Lâm, cô làm qua loa thế này mà coi được à? Mang ngay sổ tiết kiệm hai mươi triệu tệ mà cô đang giữ ra đây! Hôm nay là giỗ đầu của bố chồng cô, phải làm cho thật nở rổ nở mặt!
Tôi sững sờ, ngẩng đầu nhìn người phụ nữ trước mặt:
— Mẹ... Số tiền đó là khoản tiết kiệm cá nhân của con từ trước khi kết hôn, dùng để duy trì dòng vốn cho công ty thiết kế của con. Hơn nữa, cỗ bàn hôm nay con đã chi hơn năm trăm ngàn tệ chuẩn bị đầy đủ rồi, sao lại cần đến hai mươi triệu tệ nữa?
— Cô im miệng! — Bà Lâm đứng phắt dậy, ngón tay đeo nhẫn ngọc bích chỉ thẳng vào mặt tôi — Tiền của cô? Cô đã gả vào nhà họ Lâm này thì người là của nhà họ Lâm, tiền cũng là của nhà họ Lâm! Bố chồng cô qua đời, cô là dâu trưởng mà lại tiếc vài đồng bạc lẻ với người đã khuất sao? Đúng là loại đàn bà ích kỷ, không biết lễ nghĩa!
Chị chồng tôi ngồi bên cạnh bĩu môi, thong thả cắn hạt dưa rồi bồi thêm một câu:
— Đúng đấy em dâu. Công ty của em chỉ là cái xưởng nhỏ, làm sao sánh được với Tập đoàn Lâm Thị của nhà chúng ta? Lấy tiền ra lo cho nhà chồng cũng là tích đức cho em thôi, đừng có hà tiện thế!
Tôi xoay người nhìn sang Lâm Bằng — người chồng mà tôi từng tin tưởng trao trọn tình yêu. Hắn đứng bên cạnh bàn thờ bố, tay cầm nén hương, gương mặt lạnh tàn nhẫn không một chút biến sắc.
— Lâm Bằng, anh cũng nghĩ vậy sao? — Giọng tôi run rẩy.
Lâm Bằng quay lại, ánh mắt nhìn tôi hoàn toàn là sự xa lạ và coi thường:
— Hạ Ninh, mẹ nói không sai đâu. Chuyện của nhà chồng quan trọng hơn mấy đồng tiền bạc lẻ cá nhân của cô nhiều. Đừng để mọi người đánh giá cô là người không biết cư xử. Ngoan ngoãn đưa tiền ra đây, đừng làm hỏng ngày giỗ của bố!
Lời nói của hắn như một lưỡi dao nhọn đâm thấu lồng ngực tôi. Sự lạnh lẽo, vô tình của kẻ mà tôi gọi là chồng đã đập tan mảnh ghép cuối cùng của niềm tin trong lòng tôi. Họ coi sự nhẫn nại của tôi suốt hai năm qua là sự yếu đuối, coi công sức và tài sản của tôi là thứ nghiễm nhiên họ được quyền chiếm đoạt.
Tôi hít một hơi thật sâu, cơn tức giận trong lòng kỳ lạ thay lại dịu xuống, biến thành một sự thanh thản đến lạnh người.
tôi không gào khóc, cũng không tranh cãi. Tôi chậm rãi tháo chiếc nhẫn cưới trên tay, đặt nó lên bàn trà. Sau đó, tôi mở chiếc túi xách cá nhân, rút ra một chiếc USB màu đen bằng kim loại nhỏ gọn, nhẹ nhàng đặt xuống bên cạnh chiếc nhẫn.
— Được thôi. Chuyện nhà họ Lâm quả thực rất quan trọng. — Giọng tôi bình thản đến đáng sợ — Mọi người muốn số tiền đó, và muốn lo cho ngày giỗ hôm nay thật nở rổ nở mặt, vậy thì cứ tự nhiên.
Nói xong, tôi gật đầu chào bàn thờ bố chồng lần cuối, quay lưng bước thẳng ra khỏi căn biệt thự.
— Cô nhìn cái thái độ của nó kìa! — Tiếng bà Lâm gào lên sau lưng — Biến thì biến luôn đi! Đừng có quay lại cái nhà này nữa! Cầm lấy chiếc USB ghẻ này mà biến!
Tôi không ngoảnh đầu lại. Cánh cổng sắt mạ vàng của nhà họ Lâm đóng sầm đằng sau lưng. Tôi bước lên chiếc xe ô tô đỗ sẵn ngoài phố, cầm điện thoại bấm một dãy số:
— Trợ lý Trương, kích hoạt toàn bộ quy trình hủy bỏ hợp tác và phong tỏa tài sản đối với Tập đoàn Lâm Thị. Chiếc USB điều hành đã được để lại đúng vị trí.
— Rõ, Chủ tịch Hạ! — Đầu dây bên kia kính cẩn đáp.
Họ không hề biết rằng, Tập đoàn Lâm Thị mà họ luôn tự hào, cùng cái gọi là "sự nghiệp kinh doanh hùng mạnh" mà họ mang ra khinh cừu tôi, thực chất chỉ là một cái vỏ rỗng tuếch đang sống nhờ vào các hợp đồng thầu phụ từ Tập đoàn Quốc tế Hạ Thị — nơi tôi chính là người thừa kế duy nhất. Và chiếc USB trên bàn chính là chìa khóa ngắt toàn bộ dòng tiền của họ.
CHƯƠNG 2: SỰ SỤP ĐỔ TRONG MƯỜI LĂM PHÚT
Trong phòng khách nhà họ Lâm, không khí căng thẳng nhanh chóng bị thay thế bởi sự đắc ý. Bà Lâm hất cằm nhìn chiếc nhẫn cưới và chiếc USB trên bàn, bĩu môi khinh bỉ:
— Cái loại con gái dỗi hơi! Rời khỏi nhà họ Lâm chúng ta thì nó chỉ có nước ra đường mà ở! Lâm Bằng, con đừng có dỗ dành nó, cứ để nó đi vài hôm cho biết mặt!
— Vâng mẹ, con biết rồi. — Lâm Bằng thản nhiên ngồi xuống ghế, rót một chén nước — Cô ta chỉ giả vờ làm giận thôi, làm sao bỏ được cái danh mợ chủ nhà họ Lâm.
Đúng mười lăm phút sau.
Tiếng điện thoại của Lâm Bằng bất ngờ vang lên dồn dập. Hắn liếc nhìn màn hình, gương mặt lập tức tươi tỉnh khi thấy tên của Tổng Giám đốc Tập đoàn Xây dựng Châu Giang — đối tác lớn nhất đang nắm giữ hợp đồng trị giá năm trăm triệu tệ của Lâm Thị:
— Alo, Giám đốc Trần! Tôi nghe đây ạ! Tin tốt lành gì mà ông gọi cho tôi trong ngày hôm nay thế...
— Lâm Bằng! Bắt đầu từ phút này, toàn bộ hợp đồng hợp tác giữa Châu Giang và Lâm Thị chính thức bị hủy bỏ! — Đầu dây bên kia cất giọng gầm lên dữ dội, không hề có một chút lịch sự — Toàn bộ dòng vốn đầu tư năm trăm triệu tệ đã bị phong tỏa khẩn cấp!
Lâm Bằng đứng phắt dậy, mặt biến sắc:
— Giám đốc Trần! Ngài nói giỡn sao?! Hợp đồng chúng ta đã ký rồi mà! Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra chứ?!
— Chuyện gì à? Ngươi tự đi mà hỏi cô Hạ Ninh! Đồ ngu ngốc! Dám đắc tội với Chủ tịch của Hạ Thị thì gia đình các ngươi chuẩn bị ra đường mà ăn xin đi!
"Tút... tút... tút..."
Chưa kịp để Lâm Bằng định thần, điện thoại của chị chồng hắn và bà Lâm cũng vang lên liên hồi.
— Cái gì?! Ngân hàng Thương mại thu hồi khoản vay một trăm triệu tệ trong vòng 24 giờ?!
— Bên cung ứng vật liệu ngắt toàn bộ nguồn hàng và đệ đơn kiện Lâm Thị vi phạm hợp đồng?!
— Toàn bộ các cổ đông lớn đang rút vốn khẩn cấp?!
Chỉ trong vòng chưa đầy mười lăm phút, toàn bộ đế chế Lâm Thị mà gia đình họ tự hào đã chao đảo dữ dội, chực chờ sụp đổ hoàn toàn. Cả phòng khách nhà họ Lâm rơi vào hỗn loạn chưa từng có. Bà Lâm mặt cắt không còn một giọt máu, chiếc tách trà trên tay rơi xuống sàn vỡ tan tành.
— Lâm Bằng! Rốt cuộc là có chuyện gì?! — Bà Lâm gào lên trong hốt hoảng — Sao tự nhiên các đối tác lại đồng loạt hủy hợp đồng?! Còn cái gì mà "Chủ tịch của Hạ Thị" chứ?!
Trần đời này, cái tên "Hạ Thị" ở vùng đất Triết Giang này ai mà không biết? Đó là tập đoàn kinh doanh đa ngành khổng lồ, nắm giữ sinh mạng kinh tế của hàng trăm doanh nghiệp lớn nhỏ.
Lâm Bằng run rẩy nhớ lại lời nói của Giám đốc Trần. Hắn ngơ ngác nhìn sang chiếc USB màu đen vẫn đang nằm im lìm trên bàn trà bên cạnh chiếc nhẫn cưới.
Hắn lao tới, chộp lấy chiếc USB, cắm vội vào chiếc máy tính xách tay đang mở sẵn trên bàn.
Bà Lâm và chị chồng hắn cũng hoảng hốt quây lại nhìn vào màn hình.
Khi chiếc USB được mở ra, một thư mục duy nhất hiện lên với tiêu đề: "BÁO CÁO KIỂM TOÁN VÀ HỢP ĐỒNG ỦY QUYỀN ĐẦU TƯ TẬP ĐOÀN HẠ THỊ".
Lâm Bằng run rẩy bấm vào từng tệp tài liệu. Những con số và văn bản pháp lý hiện lên rõ mùng một:
Thứ nhất, 80% vốn đầu tư của Tập đoàn Lâm Thị thực chất là khoản tài trợ không hoàn lại từ Quỹ Đầu tư Hạ Thị do Hạ Ninh đứng tên.
Thứ hai, toàn bộ các hợp đồng lớn mà Lâm Thị nhận được suốt hai năm qua đều là do Hạ Ninh âm thầm điều chuyển từ tập đoàn gia đình mình sang để hỗ trợ công việc kinh doanh của chồng.
Và thứ ba, giấy chứng nhận sở hữu cổ phần tối cao của Tập đoàn Quốc tế Hạ Thị: Chủ tịch Hội đồng Quản trị — Hạ Ninh.
"Xoảng!"
Chiếc máy tính xách tay suýt chút nữa rơi khỏi tay Lâm Bằng. Hắn ngã sụp xuống chiếc sofa, đôi mắt trợn ngược vì kinh hoàng và nhục nhã.
Bà Lâm nhìn thấy cái tên "Hạ Ninh" chói lọi trên giấy chứng nhận cổ đông lớn nhất của Hạ Thị, hai chân bà ta nhũn ra, ngã gục ngay xuống sàn nhà.
— Hạ... Hạ Ninh... Cô ấy là ái nữ duy nhất của Tập đoàn Hạ Thị sao?! — Chị chồng Lâm Bằng thốt lên trong sự sợ hãi tột cùng — Chúng ta... chúng ta đã chửi mắng thiên kim đại tiểu thư của Hạ Thị là "đồ hà tiện, không biết lễ nghĩa" sao?!
— Mẹ ơi! Nhà chúng ta tiêu rồi! — Lâm Bằng rống lên trong tuyệt vọng, túm lấy tóc mình — Toàn bộ tài sản của Lâm Thị đều phụ thuộc vào cô ấy! Cô ấy chỉ cần rút vốn là nhà chúng ta phá sản ngay lập tức!
Bà Lâm hoảng loạn bò nhổm dậy, nước mắt nước mũi giàn giụa, nắm lấy tay con trai:
— Trương Dật! À không, Lâm Bằng! Mau! Mau đuổi theo nó! Quỳ xuống xin lỗi nó! Mau lên con ơi!
CHƯƠNG 3: MÓN NỢ SÒNG PHẲNG VÀ KẾT CỤC
Tại sảnh VIP của khách sạn năm sao Shangri-La thành phố Ninh Ba.
Tôi ngồi bên bàn trà cạnh cửa kính sát đất, hướng ánh mắt nhìn ra dòng sông Dũng Giang êm đềm. Trên bàn là một tách trà hoa cúc tỏa hương thơm dịu nhẹ. Trợ lý Trương đứng bên cạnh, kính cẩn báo cáo:
— Chủ tịch, toàn bộ thủ tục đóng băng tài khoản và chấm dứt hợp đồng với Lâm Thị đã hoàn tất. Tòa án cũng đã tiếp nhận đơn xin ly hôn đơn phương của cô.
— Tốt lắm. — Tôi nhấp một ngụm trà, giọng bình thản.
Đúng lúc đó, tiếng bước chân hỗn loạn, dồn dập vang lên từ hành lang. Cánh cửa phòng VIP bị đẩy bật ra.
Bà Lâm, Lâm Bằng và cô chị chồng nhếch nhác lao vào. Bọn họ không còn một chút nào vẻ kiêu ngạo, hợm hĩnh của một giờ trước. Bà Lâm tóc xơ xác, gương mặt trang điểm nhòe nhòe vì nước mắt, đôi chân run rẩy bò thẳng đến trước bàn trà của tôi.
"Thèm!"
Bà Lâm quỳ sụp xuống sàn nhà trước sự chứng kiến của dàn vệ sĩ và nhân viên khách sạn.
— Hạ Ninh! Con ơi! Mẹ sai rồi! Mẹ mù mắt rồi! — Bà Lâm gào khóc thảm thiết, hai tay chắp lại liên tục vái lạy tôi — Mẹ không biết con là tiểu thư của Hạ Thị! Hôm nay là mẹ miệng hùm gan sứa, mẹ lỡ lời chửi mắng con! Con rộng lượng như trời biển, tha cho nhà họ Lâm chúng ta một con đường sống với!
Lâm Bằng cũng quỳ sụp xuống bên cạnh mẹ hắn, gương mặt tràn ngập sự hối hận và nhục nhã tột cùng:
— Ninh Ninh... Anh xin lỗi! Anh bị mù mắt mới không thấy được những gì em đã làm cho anh! Chúng ta là vợ chồng mà em! Em hãy nhìn vào tình nghĩa hai năm qua, rút lại quyết định đóng băng tài khoản đi em... Anh hứa từ nay về sau sẽ nghe lời em toàn bộ!
Chị chồng đứng đằng sau cũng sợ hãi lí nhí: "Em dâu... Chị... chị cũng biết lỗi rồi, em đừng đẩy gia đình chị vào đường cùng mà..."
Tôi thong thả đặt tách trà xuống đĩa sứ, không tạo ra một tiếng động nhỏ. Ánh mắt tôi nhìn ba con người đang quỳ dưới chân mình bằng sự lạnh lẽo tuyệt đối.
— Vợ chồng? — Tôi khẽ nhếch môi, nụ cười nhạt nhẽo — Lâm Bằng, lúc mẹ anh chửi mắng tôi là loại đàn bà ích kỷ, lúc bà ta đòi chiếm đoạt số tiền tiết kiệm cá nhân của tôi, anh đã ở đâu? Anh đứng đó, tay cầm nén hương trên bàn thờ bố anh, và lạnh lùng bảo tôi rằng "chuyện nhà chồng quan trọng hơn tiền bạc của cô". Tình nghĩa hai năm của anh, hóa ra chỉ đáng giá khi tôi mang lại lợi ích cho gia đình anh sao?
Lâm Bằng nghẹn lời, gương mặt tái nhợt không thốt lên được một câu.
— Còn bà Lâm, — Tôi quay sang nhìn người mẹ chồng đang quỳ gối — Bà nói đúng một câu. Ngày giỗ của bố chồng tôi quả thực rất quan trọng. Chính vì tôn trọng ông, tôi mới âm thầm hỗ trợ gia đình bà suốt hai năm qua. Nhưng sự tôn trọng của tôi không phải là thứ để bà chà đạp và coi thường. Chiếc USB tôi để lại trên bàn chính là món quà cuối cùng tôi dành cho nhà họ Lâm — để các người biết rõ, ai mới là người nuôi sống cái gia đình này!
— Con ơi! Mẹ biết lỗi rồi! Mẹ trả lại nhẫn cho con! Mẹ trả lại tất cả cho con! — Bà Lâm tự tát vào mặt mình bôm bốp, nước mắt giàn giụa — Xin con đừng thu hồi hợp đồng! Căn biệt thự đó bị ngân hàng niêm phong rồi, chiều nay cả nhà mẹ phải ra đường ở mất thôi!
— Đã quá muộn rồi. — Tôi lạnh lùng đứng dậy, phủi nhẹ nếp váy — Bản hợp đồng hủy bỏ hợp tác đã có hiệu lực pháp lý. Toàn bộ khoản nợ của Lâm Thị sẽ được chuyển sang cho cơ quan thi hành án xử lý.
— Cô... Cô ác độc như vậy sao?! — Chị chồng Lâm Bằng không kiềm chế được, gào lên — Cô định tuyệt đường sống của gia đình chúng tôi sao?
— Ác độc? — Tôi bước lại gần chị ta, ánh mắt đanh thép — Nếu hôm nay tôi thực sự chỉ là một cô gái nghèo không chỗ dựa, liệu sau ngày hôm nay các người có tha cho tôi không? Hay các người sẽ tiếp tục chà đạp, ép tôi đưa hết tiền tiết kiệm rồi coi tôi như con osin không công? Nhân quả tuần hoàn, báo ứng không bao giờ đến muộn. Những gì các người nhận được hôm nay, chính là do sự tham lam và khinh người của các người tự gieo xuống!
Tôi quay sang ra lệnh cho trợ lý Trương:
— Đưa bọn họ ra ngoài. Nếu còn tiếp tục quấy rối, cứ báo cảnh sát xử lý.
— Rõ, Chủ tịch! — Trợ lý Trương gật đầu.
— Hạ Ninh! Hạ Ninh! Đừng đi mà em! — Lâm Bằng rống lên định bò theo nắm lấy tà váy tôi, nhưng lập tức bị hai vệ sĩ cao lớn chặn lại, khóa chặt tay đẩy ngã xuống sàn.
Bà Lâm nhìn bóng lưng tôi bước đi thanh thoát rời khỏi phòng VIP, bà ta gào khóc một tiếng rồi gục ngã ngất xỉu ngay tại chỗ.
Tôi bước ra khỏi khách sạn, làn gió thu mát rượi thổi qua mái tóc. Bầu trời Ninh Ba trong xanh và cao vút. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận được sự tự do và thanh thản trọn vẹn trong lồng ngực.
Sự nhẫn nại của người phụ nữ là có giới hạn. Khi lòng tốt bị lợi dụng và sự tôn nghiêm bị chà đạp, sự đáp trả sẽ là cơn bão cuốn phăng đi tất cả những kẻ tham lam, vô ơn. Chiếc xe sang trọng đã chờ sẵn ở sảnh. Một chương mới, tươi sáng và kiêu hãnh của cuộc đời tôi, chính thức bắt đầu.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí
Nhận xét
Đăng nhận xét