#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Tại sảnh đại tiệc sang trọng bậc nhất thành phố Tô Châu, ánh đèn chùm pha lê rực rỡ soi chiếu hàng trăm vị khách thuộc giới thượng lưu. Tiếng ly thủy tinh va vào nhau bôm bốp xen lẫn tiếng tấu việt quất trầm ả. Hôm nay là đại thọ sáu mươi tuổi của bà Lý – mẹ chồng tôi, nhưng mục đích thực sự của buổi tiệc lại là công bố người nắm giữ quyền điều hành tập đoàn bất động sản Thịnh Phát và khối tài sản hàng trăm triệu Tệ của gia tộc họ Lý.
Lý Cường, chồng tôi, đứng ở vị trí trung tâm trong bộ suit may đo lịch lãm. Bên cạnh anh ta không phải là tôi, mà là Mạc Dao – cô thư ký trẻ trung đang mang trong mình giọt máu của anh ta. Mẹ chồng tôi nắm chặt tay Mạc Dao, khuôn mặt rạng rỡ niềm hạnh phúc mà suốt năm năm làm dâu, tôi chưa từng được thấy bà dành cho mình.
"Cảm ơn quý vị đã đến tham dự," bà Lý cất giọng qua micro, ánh mắt tràn ngập sự đắc thắng. "Hôm nay, gia tộc họ Lý chúng tôi không chỉ ăn mừng thọ, mà còn chính thức công bố: cháu nội tương lai trong bụng Mạc Dao sẽ là người thừa kế duy nhất toàn bộ cổ phần và bất động sản của họ Lý. Về phần người vợ trước của Lý Cường..." Bà dừng lại một chút, nụ cười trở nên mỉa mai, "Cô ta sinh ra trong một gia đình sa sút, lại không thể sinh con. Hiện tại, cô ta đã hoàn toàn không còn bất kỳ quyền hạn hay liên quan gì đến tài sản gia đình chúng tôi nữa. Giờ này chắc cô ta đang ngơ ngác ở nhà thu dọn đồ đạc rồi!"
Tiếng xì xầm bàn tán vang lên khắp sảnh. Ai nấy đều biết "người vợ trước" mà bà đề cập chính là tôi – Hà Chi.
Cùng lúc đó, tại căn biệt thự cổ kính nằm ven hồ Kim Kê.
Tôi ngồi lặng lẽ trong phòng khách tối om, không bật đèn. Ánh sáng duy nhất phát ra từ chiếc màn hình điện thoại đang livestream toàn bộ cảnh tượng nhộn nhịp tại sảnh tiệc. Tôi xem đoạn video bà Lý dõng dạc tuyên bố tước bỏ mọi quyền lợi của tôi, xem cảnh Lý Cường âu yếm ôm eo Mạc Dao перед ống kính truyền thông. Không có giọt nước mắt nào rơi. Trong lòng tôi chỉ là một khoảng không lạnh ngắt, tĩnh lặng như mặt hồ trước cơn bão lớn.
Họ nghĩ rằng họ đã tính toán hoàn hảo. Mấy tháng qua, Lý Cường và mẹ anh ta lén lút chuyển dịch tài sản, làm giả hồ sơ nợ nần để biến tôi thành kẻ trắng tay khi ly hôn. Hôm nay, họ cố tình bỏ lại tôi ở nhà, dàn dựng một kịch bản công khai để ép tôi vào thế dồn đuổi, tự nguyện xách vali ra đi trong tủi nhục.
Nhưng họ đã quên mất một điều: Căn biệt thự cổ này, cùng mảnh đất rộng hàng ngàn mét vuông tại trung tâm Tô Châu mà họ đang sống và tự hào là "tài sản tổ truyền họ Lý", vốn dĩ mang họ gì.
Tôi đứng dậy, bước từng bước chậm rãi lên tầng ba – khu vực cấm mà bố chồng tôi khi còn sống luôn khóa chặt. Trong tay tôi là một chiếc chìa khóa đồng cổ kính, hoen gỉ theo thời gian. Đây là di vật duy nhất bố tôi – ông Hà – để lại trước khi qua đời mười năm trước, cùng một lời dặn dò: "Khi nào con bị đẩy vào đường cùng, hãy mở cánh cửa này."
Tra chiếc chìa khóa vào ổ, tiếng "cạch" khô khốc vang lên giữa không gian thanh vắng. Cánh cửa gỗ dày đẩy ra, mùi giấy cũ và bụi thời gian xộc vào mũi. Bên trong là một căn phòng bí mật rộng chừng hai mươi mét vuông.
Tôi bật công tắc đèn. Ánh sáng vàng nhạt rọi xuống chiếc két sắt bọc thép nằm ở góc phòng và vô số khung ảnh gia đình treo trên tường. Tôi tiến lại gần, mở két sắt bằng dãy mật mã là ngày sinh của chính mình. Bên trong không có vàng bạc hay tiền mặt, chỉ có một tập hồ sơ bọc da màu đỏ đã ngả màu và một chiếc đĩa cứng bảo mật.
Tôi lật từng trang tài liệu. Những con dấu đỏ chói của chính quyền thành phố từ ba mươi năm trước, những bản hợp đồng góp vốn, và đặc biệt là bản cam kết ủy quyền tài sản có chữ ký của chính cha đẻ bà Lý.
"Lý Cường, mẹ con anh tưởng rằng mình là chủ nhân của thiên hạ sao?" Tôi thầm thì, ngón tay miết nhẹ lên tấm hình chụp bố tôi và cha đẻ bà Lý đứng bắt tay nhau trước cổng căn biệt thự này.
Sự thật mà gia tộc họ Lý che giấu suốt nửa thế kỷ qua: Toàn bộ vốn khởi nghiệp của tập đoàn Thịnh Phát và quyền sở hữu đất đai của căn biệt thự này đều thuộc về dòng họ Hà. Gia đình họ Lý thực chất chỉ là người quản lý được ủy quyền. Bố tôi vì muốn bảo vệ tôi nên đã âm thầm cài đặt một điều khoản đặc biệt: Nếu Lý Cường phản bội cuộc hôn nhân hoặc cố tình tước đoạt quyền lợi của tôi, toàn bộ hợp đồng ủy quyền sẽ tự động chấm dứt, toàn bộ tài sản sẽ lập tức thu hồi về tên tôi.
Tôi rút điện thoại, bấm một số máy đã được lưu sẵn từ rất lâu.
"Luật sư Trầm, là tôi - Hà Chi. Đã đến lúc kích hoạt hồ sơ bảo mật số 01."
Đầu dây bên kia vang lên giọng nói trầm ổn, quyền lực của luật sư hàng đầu Tô Châu: "Cô Hà, tôi đã chờ cuộc gọi này năm năm rồi. Mọi thủ tục pháp lý đã sẵn sàng. Đúng 12 giờ đêm nay, Tòa án và Ban quản lý Tài sản Thành phố sẽ phát thông báo chính thức."
Đúng 12 giờ đêm.
Buổi tiệc tại khách sạn vừa kết thúc, Lý Cường cùng mẹ và Mạc Dao trở về biệt thự trong trạng thái ngà ngà say, gương mặt ai nấy đều hân hoan rạng rỡ.
"Hôm nay thật là hả hê!" Bà Lý vừa đi vừa tháo chiếc vòng ngọc mờ trên tay. "Đã đuổi được cái gai trong mắt ra khỏi nhà, lại còn chuẩn bị đón cháu đích tôn. Cường à, ngày mai con nhớ ra lệnh cho bảo vệ đổi toàn bộ ổ khóa, không cho con túc trực đó bước chân vào đây nữa."
Lý Cường cười lớn: "Mẹ yên tâm, con đã chuẩn bị đơn ly hôn rồi. Cô ta không ký cũng phải ký, tài sản một xu cũng đừng mong chạm vào!"
Đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại của Lý Cường vang lên dồn dập. Anh ta liếc nhìn màn hình, lông mày nhíu lại. Là cuộc gọi từ Trầm Bỉnh – luật sư trưởng của Tập đoàn Thịnh Phát, người vốn dĩ chỉ liên lạc khi có chuyện cực kỳ khẩn cấp.
"Alo, Luật sư Trầm? Muộn thế này rồi..."
"Lý Cường!" Giọng nói ở đầu dây bên kia không còn vẻ kính cẩn thường ngày, mà thay vào đó là sự nghiêm trọng đến nghẹt thở. "Anh và mẹ anh đang ở đâu?"
"Chúng tôi vừa về đến nhà. Có chuyện gì vậy?"
"Nghe cho kỹ đây," Luật sư Trầm hít một hơi sâu. "Nửa giờ trước, Tòa án Nhân dân Thành phố Tô Châu cùng Ủy ban Quản lý Tài sản đã nhận được bộ hồ sơ giải xép ủy quyền và thu hồi tài sản gốc từ phía đại diện pháp lý của cô Hà Chi. Toàn bộ cổ phần của tập đoàn Thịnh Phát, các tài khoản ngân hàng đứng tên công ty, và quan trọng nhất – chính căn biệt thự anh đang đứng – đã bị phong tỏa khẩn cấp."
Lý Cường đứng khựng lại giữa sân, cơn say trong người như bị một gáo nước băng dội thẳng xuống đầu, tan biến sạch sẽ.
"Ông... ông nói cái gì cơ? Phong tỏa? Tài sản của họ Lý chúng tôi sao lại liên quan đến cô ta?"
"Anh nhầm rồi!" Luật sư Trầm gằn giọng. "Tài sản đó chưa từng thuộc về họ Lý! Bố của cô Hà Chi mới là chủ sở hữu thực sự trên giấy tờ pháp lý gốc. Bố anh năm xưa chỉ là người đại diện. Trong hợp đồng có điều khoản vi phạm hôn nhân... Anh đã phản bội, công khai có con riêng. Hiện tại, anh không những trắng tay mà còn phải đối mặt với khoản nợ tái cấu trúc lên đến năm mươi triệu Tệ!"
Chiếc điện thoại trên tay Lý Cường trượt ngã xuống sàn đá hoa cương, vỡ tan tành. Mặt anh ta cắt không còn một giọt máu, đôi chân run rẩy đến mức không đứng vững.
"Cường... Cường à, có chuyện gì vậy con?" Bà Lý hốt hoảng lao đến lay mạnh tay con trai.
Lý Cường ngước mắt nhìn lên tầng ba của căn biệt thự. Nơi đó, ánh đèn vàng từ căn phòng bí mật đang hắt ra một bóng người cô đơn nhưng uy nghiêm. Tôi đứng tựa vào ban công, nhìn xuống ba con người đang ngơ ngác dưới sân, mỉm cười nhẹ nhàng.
CHƯƠNG 2: SỰ SỤP ĐỔ CỦA NHỮNG KẺ THAM LAM
Cả đêm đó, căn biệt thự họ Lý không một ai ngủ được.
Lý Cường phát điên chạy khắp nơi đập cửa phòng tôi, nhưng tôi đã khóa chặt từ bên trong. Tiếng chửi rủa, tiếng van xin rồi lại tiếng đe dọa của anh ta vang vọng qua khe cửa, nhưng đối với tôi, nó chỉ như tiếng côn trùng vo ve ngoài vườn.
Bà Lý thì ngất xỉu ngay tại phòng khách, phải gọi bác sĩ tư nhân đến truyền nước. Mạc Dao – cô thư ký vốn tưởng mình đã bước chân vào chốn hào môn – lúc này đứng ngồi không yên, nét mặt lo lắng hiện rõ sự tính toán. Cô ta liên tục gặng hỏi Lý Cường về thực hư câu chuyện, nhưng chỉ nhận lại sự gắt gao và hoảng loạn của anh ta.
Sáng hôm sau, khi ánh bình minh vừa hắt những vệt sáng đầu tiên lên mái ngói rêu phong của Tô Châu, không khí xung quanh căn biệt thự đã trở nên ngột ngạt đến mức khó thở.
Tám giờ sáng. Tiếng động cơ ô tô gầm rú ngoài cổng.
Lý Cường thức trắng đêm với đôi mắt đỏ ngầu, tóc tai rũ rượi, vội vàng chạy ra mở cổng. Bà Lý cũng được Mạc Dao dìu bước ra sân, trong lòng vẫn ôm hi vọng tất cả chỉ là một sự hiểu lầm hoặc một trò đùa quái ác của tôi.
Nhưng khi cánh cổng sắt đồ xộ mở ra, cảnh tượng trước mắt khiến cả ba người họ hoàn toàn chết lặng.
Không phải một, mà là một đoàn xe năm chiếc màu đen sang trọng đang đỗ thành hàng dài. Bước xuống từ chiếc xe dẫn đầu là một người đàn ông trung niên uy nghiêm trong bộ vest xám, đi cùng ông là Luật sư Trầm, các đại diện của Tòa án Thành phố, Cục Thuế, và hơn một chục nhân viên an ninh mặc đồng phục.
Đặc biệt, đi sau cùng là hàng loạt phóng viên truyền thông lớn của Tô Châu, ống kính máy ảnh đã sẵn sàng giơ lên.
Lý Cường run rẩy tiến lại gần, giọng đứt quãng: "Đại... Đại diện Vương? Luật sư Trầm? Các người mang theo nhiều người đến đây làm gì thế này?"
Người đàn ông trung niên được gọi là Đại diện Vương – Trưởng ban Quản lý Tài sản và Đô thị Tô Châu – nhìn Lý Cường bằng ánh mắt lạnh tàn nhẫn. Ông rút từ trong cặp ra một tập văn bản có đóng dấu đỏ chói của cơ quan nhà nước, cất giọng oang oang khiến toàn bộ những người có mặt đều nghe rõ:
"Anh Lý Cường, bà Lý Tuyết! Chúng tôi đến đây để thực thi lệnh thu hồi tài sản và cưỡng chế kiểm kê theo bản án khẩn cấp của Tòa án!"
Câu nói đầu tiên ấy như một tiếng sét đánh ngang tai, làm Lý Cường tái mặt, lảo đảo xém ngã.
"Thu... thu hồi? Cưỡng chế?" Bà Lý gào lên, giọng lạc đi vì kinh hoàng. "Các người có nhầm không? Đây là nhà của tôi! Là tài sản tổ truyền của họ Lý chúng tôi! Các người dựa vào đâu mà cưỡng chế?"
Luật sư Trầm bước tiến lên một bước, dâng tập tài liệu gốc ra trước mặt bà Lý:
"Bà Lý, xin hãy tỉnh táo. Đây là Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất và tài sản gắn liền với đất gốc được cấp từ năm 1994. Người đứng tên sở hữu duy nhất là ông Hà Văn Nam – bố của cô Hà Chi. Gia tộc họ Lý các người chỉ là bên được giao quản lý tài sản ủy quyền có thời hạn. Đêm qua, cô Hà Chi đã chính thức chấm dứt hợp đồng ủy quyền do bên anh Lý Cường vi phạm nghiêm trọng các điều khoản về đạo đức và tài chính trong hôn nhân!"
"Không thể nào! Giả mạo! Tất cả là giả mạo!" Lý Cường gào lên như một con thú bị thương. Anh ta xông đến định giật lấy tập tài liệu nhưng lập tức bị hai nhân viên an ninh khống chế, ấn chặt tay ra sau lưng.
"Anh Lý, xin hãy tự trọng!" Đại diện Vương nghiêm giọng. "Mọi tài liệu đã được Viện Kiểm sát và Cục Tài nguyên Môi trường thẩm định suốt năm năm qua. Ngoài ra, Cục Thuế cũng đã khởi tố vụ án gian lận tài chính tại Tập đoàn Thịnh Phát do anh làm Tổng giám đốc. Hiện tại, toàn bộ tài sản, tài khoản đứng tên công ty và tài khoản cá nhân của anh đã bị phong tỏa để phục vụ điều tra!"
Lúc này, từ trên tầng hai, tôi chậm rãi bước xuống cầu thang.
Tôi mặc một bộ sườn xám màu xanh ngọc bích đơn giản nhưng sang trọng, tóc búi cao gọn gàng, khí chất thanh cao, hoàn toàn khác biệt với dáng vẻ nhẫn nhịn, cam chịu thường ngày. Sự xuất hiện của tôi thu hút toàn bộ ống kính phóng viên. Tiếng đèn flash chớp nháy liên hồi.
"Hà Chi!" Lý Cường nhìn thấy tôi, mắt trố lên đầy căm hờn lẫn van xin. "Cô... cô đã gài bẫy tôi! Cô đã âm mưu chuyện này từ bao giờ?"
Tôi dừng lại ở bậc cầu thang cuối cùng, nhìn thẳng vào mắt anh ta, giọng nói thản nhiên nhưng chứa đựng sức nặng ngàn cân:
"Tôi gài bẫy anh? Lý Cường, năm năm qua tôi sống trong căn nhà này, tận tụy chăm sóc mẹ anh, dốc lòng hỗ trợ sự nghiệp của anh. Còn anh và mẹ anh thì sao? Âm thầm chuyển giao tài sản, sỉ nhục tôi không thể sinh con, rồi tối qua công khai đưa người nhân tình này lên thay thế vị trí của tôi. Ai là kẻ gài bẫy ai?"
Bà Lý nhìn thấy tôi, lập tức thay đổi thái độ, bò lê dưới đất nắm lấy vạt áo sườn xám của tôi, khóc lóc thảm thiết:
"Chi à! Con dâu ngoan của mẹ! Mẹ lầm rồi! Là tại mẹ mù quáng, nghe lời xúi giục của đứa con gái này!" Bà chỉ tay thẳng vào mặt Mạc Dao đang đứng ngơ ngác bên cạnh. "Nó bùa mê thuốc hại con trai mẹ! Chi à, con cứu lấy gia đình này đi, con đuổi con Mạc Dao này đi, mẹ chỉ nhận một mình con là con dâu thôi!"
Mạc Dao nghe vậy thì giận đến tím mặt, lao vào đẩy mạnh bà Lý: "Bà già điên này nói cái gì đấy? Tối qua bà còn nắm tay tôi nói tôi là quý nhân của họ Lý, bây giờ đổ hết lên đầu tôi à? Lý Cường, anh nói một câu xem nào!"
Lý Cường lúc này như một kẻ mất trí, giằng co khỏi tay an ninh, chạy đến quỳ rụp xuống trước mặt tôi:
"Em... Hà Chi! Anh biết anh sai rồi! Anh bị cô ta quyến rũ, anh bị mờ mắt! Chúng mình là vợ chồng năm năm, em cho anh một cơ hội sửa sai được không? Anh sẽ đuổi Mạc Dao đi ngay lập tức, đứa bé trong bụng cô ta anh cũng không cần nữa! Chỉ cần em rút đơn..."
Nhìn người đàn ông từng là chồng mình đang quỳ dưới chân, mặt mũi đầm đìa nước mắt và mồ hôi, tôi không cảm thấy hả hê, chỉ thấy một sự ghê tởm vô cùng.
"Sửa sai?" Tôi khẽ cười, nụ cười lạnh đến tận xương tủy. "Lý Cường, anh có biết tại sao bố tôi lại để lại điều khoản này không? Bởi vì trước khi mất, ông đã nhìn thấu bản chất tham lam và lật lọng của gia đình anh. Ông cho anh năm năm thử thách, nhưng anh lại dùng năm năm đó để chứng minh rằng bố tôi đã đúng."
Tôi quay sang nhìn Đại diện Vương và Luật sư Trầm:
"Luật sư Trầm, làm theo đúng thủ tục pháp lý. Yêu cầu những người không có tên trong giấy chứng nhận sở hữu lập tức rời khỏi căn nhà của tôi trong vòng 30 phút. Bất kỳ tài sản nào họ mang ra khỏi đây phải qua sự kiểm tra của lực lượng chức năng."
"Rõ, cô Hà!" Luật sư Trầm đáp.
CHƯƠNG 3: TRẢ GIÁ VÀ KHỞI ĐẦU MỚI
Cuộc cưỡng chế diễn ra vô cùng hỗn loạn và cay đắng.
Những món đồ hiệu, đồng hồ đắt tiền, túi xách đắt đỏ mà Lý Cường và bà Lý mua bằng tiền thu ne từ công ty đều bị niêm phong để chờ thanh tra. Mạc Dao nhận ra Lý Cường đã hoàn toàn trắng tay, lại còn gánh trên đầu khoản nợ khổng lồ và nguy cơ tù tội, liền lập tức quay ngoắt thái độ.
"Lý Cường, chúng ta chia tay!" Mạc Dao gào lên, kéo lại chiếc vali cá nhân của mình. "Đứa bé này tôi cũng sẽ đi phá! Anh tưởng anh là đại gia sao? Hóa ra chỉ là một kẻ ăn bám, sống nhờ tài sản của vợ!"
"Mạc Dao! Cô đứng lại đó cho tôi!" Lý Cường lao đến định đánh Mạc Dao, nhưng các nhân viên an ninh đã kịp thời khống chế anh ta.
Bà Lý ngồi bệt dưới khoảng sân gạch cổ, hai tay đấm ngực thùm thụp, gào khóc thảm thiết: "Trời đất ơi! Mất hết rồi! Gia tộc họ Lý tôi tiêu tùng rồi! Bố nó ơi, ông sống dậy mà xem con trai ông bị người ta đuổi ra khỏi nhà đây này!"
Những người hàng xóm xung quanh khu biệt thự ven hồ Kim Kê – những người vốn trước đây luôn bị bà Lý coi thường và hất hàm sai bảo – lúc này đều tụ tập đông đủ ngoài cổng. Tiếng chỉ trỏ, tiếng cười chê vang lên không ngớt:
"Đúng là quả báo! Mẹ con nhà đó sống ác thất đức, coi khinh cô con dâu ngoan hiền." "Hóa ra bao năm nay ở nhà thuê tài sản của người ta mà cứ tưởng mình là hoàng thân quốc thích!" "Đáng đời kẻ phụ bạc!"
Đúng 10 giờ sáng.
Chiếc vali duy nhất chứa quần áo cá nhân của Lý Cường và bà Lý bị ném ra ngoài cổng lớn. Cánh cổng sắt nặng nề khép lại, chia cắt vĩnh viễn hai thế giới: Bên trong là không gian yên bình, thanh quý thuộc về tôi; bên ngoài là sự tủi nhục, bế tắc và giông bão đang chờ đón họ.
Ngay tại cổng biệt thự, hai cảnh sát thuộc Cục Điều tra Kinh tế bước xuống từ một chiếc xe công vụ khác. Họ tiến lại gần Lý Cường, rút ra lệnh bắt giữ:
"Anh Lý Cường, anh bị bắt vì nghi vấn tham ô tài sản, làm giả hồ sơ tài chính và trốn thuế số lượng lớn tại Tập đoàn Thịnh Phát. Mời anh về đồn công an phối hợp điều tra!"
Chiếc còng số 8 sáng loáng bập vào tay Lý Cường. Anh ta ngoái đầu lại, nhìn tôi qua khe cổng sắt bằng ánh mắt tuyệt vọng đến cùng cực. Anh ta mở miệng như muốn nói lời van xin cuối cùng, nhưng tiếng còi xe cảnh sát hú lên đã át đi tất cả.
Bà Lý nhìn con trai bị giải đi, ngất niệm ngay tại chỗ, được người qua đường gọi xe cấp cứu đưa vào viện trong tình trạng không một xu dính túi.
Một tuần sau.
Bão tố đã lắng xuống. Tập đoàn Thịnh Phát chính thức được đổi tên thành Tập đoàn Kinh doanh và Phát triển Hạ Thị, dưới sự điều hành của tôi và ban cố vấn do bố tôi để lại. Những khoản nợ do Lý Cường gây ra đã được giải quyết triệt để bằng việc thanh lý các dự án ảo mà anh ta tự ý đầu tư.
Lý Cường phải đối mặt với án phạt 12 năm tù giam cho các tội danh kinh tế. Bà Lý sau khi ra viện phải chuyển về sống trong một căn nhà thuê chật hẹp ở ngoại ô, hằng ngày dựa vào khoản tiền trợ cấp xã hội ít ỏi và sự khinh bỉ của người đời. Mạc Dao cũng âm thầm rời khỏi thành phố Tô Châu sau khi cái thai bị hỏng do căng thẳng kéo dài.
Sáng hôm nay, trời Tô Châu thu xanh trong vắt.
Tôi đứng ở khoảng sân giữa của căn biệt thự cổ. Những cây hoa quế do chính tay bố tôi trồng năm xưa đang tỏa hương thơm ngát cả một vùng. Tôi cầm trên tay tách trà nóng, thong thả thưởng thức hương vị thanh khiết của cuộc sống tự do.
Luật sư Trầm bước vào, đưa cho tôi bản án ly hôn chính thức đã được Tòa án phê chuẩn.
"Cô Hà, mọi thủ tục đã hoàn tất 100%. Từ hôm nay, cô đã hoàn toàn tự do. Toàn bộ tài sản của gia tộc họ Hà đã trở về đúng chủ nhân của nó."
Tôi nhận lấy tờ giấy, khẽ gật đầu: "Cảm ơn ông, Luật sư Trầm. Nếu không có sự chuẩn bị chu đáo của bố tôi và sự hỗ trợ của ông, có lẽ tôi đã bị họ nuốt chửng."
"Ông Hà là một người tầm nhìn xa trông rộng," Luật sư Trầm mỉm cười kính trọng. "Ông ấy biết cô là người bao dung, nhưng ông ấy cũng biết cuộc đời này bao dung sai người sẽ thành bi kịch. Ông ấy để lại di chúc này không phải để trả thù, mà là để bảo vệ cô."
Tôi nhìn lên bầu trời xanh ngắt qua tán cây quế, lòng tràn ngập sự biết ơn và thanh thản. Mọi giông bão, phản bội và nhẫn nại của năm năm qua cuối cùng đã khép lại.
Tôi hít một hơi thật sâu, đón nhận làn gió thu mát rượi của vùng sông nước Giang Nam. Cuộc đời của tôi, từ giây phút này, mới thực sự bắt đầu.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí
Nhận xét
Đăng nhận xét