#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Mùi cá hấp xì dầu ngào ngạt lan tỏa trong phòng ăn sang trọng của căn biệt thự họ Lục tại thành phố Thượng Hải. Hôm nay là tròn ba năm ngày tôi – Thẩm Nhược – gả vào nhà họ Lục. Tôi đã cẩn thận đứng bếp suốt bốn tiếng đồng hồ, chuẩn bị một bàn thức ăn thịnh soạn với hy vọng hàn gắn lại khoảng cách ngày càng xa cách giữa hai vợ chồng.
"Xoảng!"
Một tiếng động chói tai vang lên cắt đứt bầu không khí êm đềm. Bà Lục – mẹ chồng tôi – đập mạnh chiếc bát sứ Tứ Xuyên cao cấp xuống sàn gạch men bóng loáng. Những mảnh gốm sắc nhọn vỡ vụn, bắn tung tóe, vài mảnh văng sượt qua mu bàn chân tôi, để lại một vết xước rát đỏ.
"Làm cái gì vậy?" Bà Lục chỉ tay thẳng vào mặt tôi, gương mặt gồ kề lộ rõ vẻ cay nghiệt. "Thẩm Nhược, cô xem cô nấu cái thứ gì thế này? Mặn như muối biển! Cô cố tình làm cho tôi cao huyết áp mà chết đúng không? Đúng là đứa con gái nhà nghèo không biết lễ nghĩa!"
Tôi mím chặt môi, cố nén cơn run rẩy: "Mẹ, con nấu đúng theo công thức hằng ngày mà..."
"Câm miệng!" Bà Lục đứng phắt dậy, cất giọng lạnh nhạt và đầy uy quyền. "Quỳ xuống! Nhặt từng mảnh vỡ lên cho tôi! Quỳ ngay!"
Tôi ngước mắt nhìn sang Lục Hạo – người chồng từng hứa hẹn sẽ che chở cho tôi suốt đời. Nhưng anh ta thậm chí không buồn nhìn tôi lấy một cái. Lục Hạo thản nhiên nghiêng người, nhẹ nhàng rót một ly rượu vang đỏ đắt tiền cho người phụ nữ ngồi bên cạnh – Hạ Sương. Hạ Sương là cô tiểu thư của tập đoàn Hạ Thị, cũng là người mà mẹ chồng tôi luôn ao ước chọn làm con dâu từ nhiều năm trước. Cô ta khoác chiếc váy lụa ôm sát, nụ cười nửa miệng tràn ngập sự mỉa mai và đắc thắng.
"Anh Hạo, chị Thẩm Nhược vụng về quá," Hạ Sương nũng nịu cất giọng, tay cố tình đặt lên đùi Lục Hạo. "Chẳng bù cho em, mẹ em từ nhỏ đã dạy cách làm hài lòng người nhà chồng rồi."
Lục Hạo mỉm cười xoa đầu Hạ Sương, rồi quay sang tôi bằng ánh mắt chán ghét tột cùng: "Thẩm Nhược, mẹ bảo cô quỳ thì cô quỳ đi. Cô không thấy Sương Sương đang ở đây sao? Đừng làm mất mặt tôi nữa."
Nói rồi, Lục Hạo rút từ trong cặp táp ra một xấp tài liệu, ném bộp xuống mặt bàn trà: "Sẵn đây nói luôn. Đây là thỏa thuận ly hôn và bản cam kết từ bỏ toàn bộ tài sản. Cô ký ngay đi. Từ hôm nay, cô không còn là con dâu nhà họ Lục nữa."
Bà Lục nhếch môi mỉa mai: "Đúng vậy! Cô gả vào nhà họ Lục ba năm, bụng thì không biết đẻ, công ty thì không giúp được gì. Căn biệt thự này, cổ phần Lục Thị, một xu cô cũng đừng mong chạm vào! Nhặt hết mảnh vỡ rồi ký tên, dọn đồ cút khỏi đây ngay trong đêm nay!"
Nhìn ba con người trơ trẽn trước mặt, trái tim tôi như bị vứt vào băng giá. Suốt ba năm qua, tôi âm thầm hy sinh, chăm sóc cho gia đình này từng chút một, chịu đựng sự hà khắc của mẹ chồng và sự lạnh nhạt của chồng. Tôi chấp nhận giấu đi thân phận thật của mình để làm một người vợ hiền thục. Nhưng đổi lại chỉ là sự chà đạp không chút tình người.
Tôi không khóc. Nước mắt tôi đã cạn khô từ lâu.
Tôi chậm rãi quỳ xuống sàn nhà lạnh ngắt. Ngón tay tôi đâm vào từng mảnh sứ sắc nhọn, máu tươi rỉ ra nhuộm đỏ lớp gốm trắng, nhưng tôi không hề kêu một tiếng. Tôi thu dọn sạch sẽ đống vụn vỡ, đứng dậy rửa tay, rồi cầm cây bút trên bàn.
Tôi đặt bút, viết gãy gọn hai chữ "Thẩm Nhược" vào bản thỏa thuận từ bỏ tài sản mà không hề run rẩy.
Lục Hạo và bà Lục nhìn thấy tôi ký tên nhanh chóng như vậy thì vô cùng kinh ngạc, nhưng ngay sau đó là sự đắc thắng lộ rõ trên khuôn mặt.
"Rất tốt, coi như cô còn chút tự trọng," Lục Hạo giật lấy tờ giấy, mỉm cười khinh bỉ.
Tuy nhiên, trước khi lùi lại để bước ra khỏi phòng ăn, tôi chậm rãi rút chiếc điện thoại thông minh từ trong túi chiếc áo khoác mỏng out ra, nhẹ nhàng đặt nó ngay chính giữa bàn ăn. Màn hình điện thoại đang sáng, hiển thị một cuộc gọi trực tiếp đã kéo dài hơn 15 phút, biểu tượng ghi âm và kết nối loa lớn đang hoạt động.
Tôi mỉm cười, một nụ cười điềm tĩnh đến đáng sợ:
"Mẹ, Lục Hạo... hai người cứ tiếp tục đi. Vẫn còn một người chưa nghe hết vở diễn kịch tính này đâu."
CHƯƠNG 2: TIẾNG NÓI TỪ ĐẦU DÂY BÊN KÌA
Bầu không khí trong phòng ăn đột ngột chìm vào sự im lặng chết chóc.
Lục Hạo nhíu mày, tiến lại gần chiếc điện thoại: "Thẩm Nhược, cô chơi trò gì đấy? Cô gọi cho ai?"
Từ trong loa ngoài của chiếc điện thoại, một giọng nói trầm thấp, đầy uy lực và chứa đựng sự phẫn nộ tột cùng vang lên, chấn động khắp căn phòng:
"Lục Hạo! Bà Lục! Hai người gan lắm!"
Mặt bà Lục lập tức cắt không còn một giọt máu. Bà ta lảo đảo lùi lại nửa bước, giọng run rẩy: "Tiếng... tiếng này... là..."
Lục Hạo hoảng loạn chụp lấy chiếc điện thoại, nhìn vào tên người đàm thoại trên màn hình: Chủ tịch Thẩm Quốc Đông - Tập đoàn Tài chính Thẩm Thị toàn cầu.
"Thẩm... Thẩm Tổng?" Lục Hạo lắp bắp, trán vãi mồ hôi hột. "Sao... sao ngài lại ở trong cuộc gọi này?"
Giọng nói nghẹn ngào vì tức giận của Chủ tịch Thẩm vang lên rõ mùng một: "Lục Hạo, ông Lục trước khi chết đã cầu xin tôi che chở cho Lục Thị, nên tôi mới đồng ý cho con gái cưng của tôi – Thẩm Nhược – gả cho cậu! Tôi để nó giấu thân phận, làm một người vợ bình thường để thử thách nhân cách của cậu. Không ngờ gia đình cậu là một lũ ác thú! Ép con gái tôi quỳ nhặt mảnh vỡ? Tước đoạt tài sản? Hạ thấp dòng họ Thẩm tôi?"
"CÁI GÌ?!" Hạ Sương thốt lên kinh hoàng, chiếc ly rượu trên tay cô ta rơi xuống sàn, vỡ tan tành. "Thẩm Nhược... chị là tiểu thư duy nhất của Tập đoàn Thẩm Thị sao?"
Bà Lục ngã gục xuống ghế sofa, hai mắt trợn ngược, toàn thân run rẩy như cầy sấy. Tập đoàn Lục Thị hiện tại thực chất chỉ là một công ty trung bình ở Thượng Hải, 70% các dự án lớn và nguồn vốn duy trì đều phụ thuộc vào sự chống lưng bí mật từ Tập đoàn Thẩm Thị.
Lục Hạo hoàn toàn sụp đổ. Anh ta quăng chiếc điện thoại xuống bàn, lao đến quỳ rụp xuống trước mặt tôi, gào lên khóc lóc:
"Nhược Nhược! Anh sai rồi! Anh thật sự không biết em là tiểu thư họ Thẩm! Anh bị con đĩ Hạ Sương này mê hoặc! Anh thề là anh chỉ yêu một mình em thôi!"
Hạ Sương biến sắc, gào lên: "Lục Hạo! Anh nói cái gì đấy? Chẳng phải anh bảo cô ta chỉ là đồ bỏ đi sao?"
"Cút đi!" Lục Hạo đẩy văng Hạ Sương ra sàn, tiếp tục ôm lấy chân tôi: "Nhược Nhược, em tha lỗi cho anh! Anh xé bản thỏa thuận ly hôn này ngay! Chúng ta làm lại từ đầu có được không?"
Tôi lạnh lùng rút chân ra khỏi tay anh ta, nhìn Lục Hạo bằng ánh mắt ghê tởm:
"Lục Hạo, sự hèn hạ của anh làm tôi thấy buồn nôn. Khi anh nghĩ tôi chỉ là một cô gái nghèo không thân thích, anh đạp tôi xuống bùn đất. Bây giờ biết tôi là tiểu thư Thẩm Thị, anh lại quỳ xuống liếm chân tôi? Tình yêu của anh rẻ mạt đến thế sao?"
Đầu dây bên kia, Chủ tịch Thẩm cất giọng đanh thép:
"Nhược Nhược, bước ra khỏi căn nhà bẩn thiểu đó ngay lập tức! Xe của bố đang đỗ ở cổng. Còn về phần nhà họ Lục... trong vòng 24 giờ tới, tôi sẽ cho họ biết thế nào là cái giá của sự phản bội!"
Tôi nhặt chiếc điện thoại lên, khoác chiếc áo giấu đi thân hình mệt mỏi, bước từng bước gãy gọn ra khỏi căn biệt thự mà không ngoái đầu lại dù chỉ một lần. Phía sau lưng tôi là tiếng gào khóc xin xỏ thảm thiết của Lục Hạo và tiếng chửi rủa xô xát giữa bà Lục và Hạ Sương.
CHƯƠNG 3: SỰ SỤP ĐỔ VÀ NỤ CƯỜI TỰ DO
Sáng hôm sau, bão tố thực sự càn quét qua thành phố Thượng Hải.
Tất cả các trang báo tài chính lớn nhất Trung Quốc đồng loạt đưa tin: Tập đoàn Thẩm Thị chính thức rút toàn bộ vốn đầu tư, hủy bỏ 5 dự án trọng điểm với Tập đoàn Lục Thị.
Cùng lúc đó, Ngân hàng Trung ương gửi lệnh thu hồi nợ khẩn cấp đối với toàn bộ tài sản của gia tộc họ Lục. Cổ phiếu của Lục Thị chạm đáy chỉ sau hai giờ mở cửa giao dịch, rơi vào trạng thái phá sản không thể đảo ngược.
Chưa dừng lại ở đó, đoạn video và file ghi âm toàn bộ diễn biến bữa cơm đêm hôm trước – do các vệ sĩ bí mật của Thẩm Thị ghi lại – bất ngờ bị rò rỉ trên mạng xã hội. Dư luận phẫn nộ tột cùng trước hành vi tàn nhẫn, ép dâu quỳ nhặt mảnh vỡ và ngoại tình trơ trẽn của Lục Hạo cùng bà Lục.
Tập đoàn Hạ Thị của Hạ Sương để tránh bị liên lụy đã lập tức ra tuyên bố gạt bỏ mọi mối quan hệ với Hạ Sương, đồng thời đuổi cô ta ra khỏi gia tộc để xoa dịu cơn giận của Thẩm Thị.
Tại trụ sở chính của Tập đoàn Thẩm Thị.
Tôi ngồi trong văn phòng Tổng giám đốc ở tầng 88, khoác trên mình bộ vest đỏ quyền lực, thong thả thưởng thức tách cà phê Ý. Cửa văn phòng mở ra, trợ lý bước vào báo cáo:
"Tổng giám đốc Thẩm, Lục Hạo và mẹ ông ta đang quỳ ở dưới sảnh tập đoàn suốt 4 tiếng đồng hồ. Bảo vệ định đuổi đi, nhưng bọn họ cứ gào khóc xin gặp cô."
Tôi nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt bình thản: "Cho họ vào."
Một phút sau, Lục Hạo và bà Lục bước vào phòng. Chỉ sau một đêm, cả hai như già đi mười tuổi. Tóc bà Lục bạc phơ, mặt mày hốc hác, không còn chút vẻ uy phong hợm hĩnh của bà chủ nhà họ Lục. Lục Hạo quần áo xộc xệch, đôi mắt thâm quầng dại đi vì bế tắc.
Vừa nhìn thấy tôi, bà Lục liền quỳ rụp xuống sàn, tát liên tiếp vào mặt mình:
"Nhược Nhược! Mẹ là bà già mù mịt! Mẹ có mắt như mù! Mẹ xin con, con giơ cao đánh khẽ cứu lấy Lục Hạo, cứu lấy nhà họ Lục với! Nhà chúng ta bị niêm phong rồi, ngân hàng sắp siết nợ rồi!"
Lục Hạo cũng bò lại gần bàn làm việc của tôi, giọng khàn đặc: "Nhược Nhược... anh biết anh sai rồi. Anh bị Hạ Sương lừa dối thôi! Anh đã đuổi cô ta đi rồi. Em cho anh một cơ hội quay lại, anh sẽ làm osin cho em cả đời!"
Tôi đặt tách cà phê xuống bàn, phát ra một tiếng "cạch" nhẹ nhàng nhưng khiến cả hai giật bắn người.
"Lục Hạo, bà Lục," tôi cất giọng điềm tĩnh. "Tờ giấy từ bỏ tài sản mà các người ép tôi ký đêm qua, tôi đã nộp cho Tòa án. Nhưng với tư cách là bên bị hại trong cuộc hôn nhân này, luật sư của tôi đã đâm đơn kiện Lục Hạo về tội vi phạm chế độ một vợ một chồng, đồng thời yêu cầu bồi thường thiệt hại tinh thần 50 triệu Tệ."
Lục Hạo trợn tròn mắt: "50 triệu? Anh lấy đâu ra tiền chứ?"
"Không có tiền thì dùng phạt tù để trả," tôi mỉm cười lạnh lùng. "Bà Lục, bà từng nói tôi không đáng làm con dâu nhà họ Lục. Bây giờ nhìn lại xem, nhà họ Lục của bà có đủ đẳng cấp để bước vào cửa nhà họ Thẩm tôi không?"
Bà Lục nghẹn ngào, không thốt nên lời, gục đầu xuống sàn nhà khóc nấc lên từng hồi.
Đúng lúc đó, lực lượng Cảnh sát Kinh tế bước vào văn phòng, đưa ra lệnh bắt giữ:
"Lục Hạo, anh bị bắt vì nghi vấn gian lận tài chính và gian lận thuế trong thời gian điều hành Lục Thị. Mời anh về đồn công an làm việc."
Tiếng còng số 8 vang lên khô khốc. Lục Hạo gào khóc van xin, bị hai cảnh sát áp giải đi trong sự tuyệt vọng tột cùng. Bà Lục ngất xỉu ngay tại chỗ và được nhân viên an ninh khiêng ra ngoài.
Tôi đứng lên, đi tới bên cửa kính sát đất của tầng 88, phóng tầm mắt nhìn toàn cảnh Thượng Hải phồn hoa dưới ánh nắng rực rỡ.
Ba năm tăm tối đã hoàn toàn khép lại. Những kẻ chà đạp lên sự chân thành của người khác cuối cùng đã phải nhận lấy hậu quả thích đáng. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió tự do lan tỏa trong lồng ngực. Cuộc đời của tôi – Thẩm Nhược – bây giờ mới chính thức bắt đầu.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí
Nhận xét
Đăng nhận xét