Min menu

Pages

Chồng tôi tổ chức tiệc mừng thăng chức và ngang nhiên giới thiệu nhân tình là “người đã giúp anh có ngày hôm nay”, còn tôi bị mẹ chồng ép đứng ngoài bếp phục vụ khách. tôi không phản ứng, chỉ gửi một tin nhắn duy nhất cho người ngồi ở bàn chủ tọa. chưa đầy mười phút sau, buổi tiệc biến thành cuộc đối chất khiến chồng tôi không dám ngẩng đầu...

#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.

Chương 1 – Người phụ nữ được giới thiệu là “ân nhân”

“Cô ấy mới là người giúp tôi có được ngày hôm nay.”

Câu nói của chồng tôi vang lên giữa phòng tiệc sang trọng, khiến cả căn phòng im lặng trong vài giây.

Tôi đứng bên cửa bếp, trên tay còn cầm chiếc khay đựng những ly rượu trắng. Trước mặt tôi là hơn ba mươi vị khách, phần lớn đều là đồng nghiệp và đối tác của chồng tôi. Trên sân khấu, anh ta mặc bộ vest mới tinh, cổ tay đeo chiếc đồng hồ tôi từng phải tiết kiệm gần một năm mới mua được cho anh.

Bên cạnh anh là một người phụ nữ trẻ mặc sườn xám màu xanh ngọc.

Cô ta mỉm cười rất tự nhiên.

Còn mẹ chồng tôi đang ngồi ở bàn chính giữa, vẻ mặt đầy tự hào.

“Đây là Lâm Nhã.” Chồng tôi nâng ly, giọng đầy kiêu hãnh. “Cô ấy là người đã giúp tôi có ngày hôm nay.”

Một vài người bắt đầu vỗ tay.

Tôi nghe thấy tiếng mẹ chồng cười lớn.

“Đúng vậy! Nếu không có Nhã, con trai tôi làm sao có được vị trí hôm nay?”

Tôi siết chặt ngón tay quanh chiếc khay.

Ba năm.

Tôi đã cùng Trần Hạo bắt đầu từ một căn phòng thuê chưa đầy bốn mươi mét vuông ở ngoại ô Thượng Hải.

Khi anh thất nghiệp, tôi là người đi làm hai công việc.

Khi anh muốn học thêm nghiệp vụ, tôi âm thầm dùng tiền tiết kiệm để đóng học phí.

Khi anh được điều chuyển sang chi nhánh mới, tôi một mình chăm sóc mẹ chồng đang nằm viện.

Thậm chí căn hộ hiện tại cũng đứng tên anh vì ngày đăng ký mua nhà, anh nói với tôi:

“Vợ chồng mình thì tên ai chẳng giống nhau.”

Tôi đã tin.

Nhưng tối nay, trước mặt tất cả mọi người, anh lại nhìn một người phụ nữ khác và nói cô ta là người giúp anh có ngày hôm nay.

“Tiểu Uyển!”

Mẹ chồng bất ngờ gọi tôi.

Tôi bước tới.

“Khách còn chưa đủ rượu. Con đứng đó làm gì?”

“Nhưng…”

“Nhưng cái gì?” Bà cau mày. “Hôm nay là tiệc mừng thăng chức của con trai tôi. Con không thể cứ đứng giữa khách như một người xa lạ.”

Có người nhìn sang.

Có người giả vờ không nghe.

Tôi nhìn chồng.

Anh không nói gì.

Chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên vai Lâm Nhã.

“Cô ấy không quen làm việc này đâu mẹ.”

Tôi tưởng anh sẽ bênh mình.

Nhưng câu tiếp theo khiến lòng tôi lạnh đi.

“Nhưng hôm nay để cô ấy phụ mẹ một chút cũng được.”

Mẹ chồng lập tức gật đầu.

“Nghe chưa? Mau đi.”

Tôi nhìn hai người họ.

Rồi nhìn Lâm Nhã.

Cô ta hơi nghiêng đầu, mỉm cười với tôi.

“Chị đừng để bụng. Hôm nay là ngày vui của anh Hạo.”

Tôi không trả lời.

Tôi quay người trở vào bếp.

Nhưng ngay lúc ấy, điện thoại trong túi rung lên.

Một tin nhắn.

Không phải của chồng.

Là của một số điện thoại lạ.

**“Cô thật sự muốn biết ai đã giúp chồng cô có ngày hôm nay không?”**

Tôi đứng chết lặng.

Tin nhắn thứ hai lập tức xuất hiện.

**“Nếu muốn biết, hãy nhìn vào người đang ngồi ở bàn chủ tọa.”**

Tôi ngẩng đầu.

Bàn chủ tọa có bốn người.

Mẹ chồng.

Chồng tôi.

Lâm Nhã.

Và một người đàn ông lớn tuổi mà tôi không hề quen.

Ông ta từ đầu buổi đến giờ gần như không nói chuyện.

Nhưng vừa lúc tôi nhìn sang, ông ta cũng ngẩng đầu.

Ánh mắt hai chúng tôi chạm nhau.

Ông ta lập tức đặt ly xuống.

Tôi cảm thấy tim mình đập mạnh.

Tôi bước vào nhà vệ sinh, khóa cửa lại rồi mở tin nhắn.

Một bức ảnh được gửi đến.

Trong ảnh là chồng tôi của ba năm trước.

Anh đang đứng trước một văn phòng ở Bắc Kinh.

Bên cạnh anh là Lâm Nhã.

Nhưng điều khiến tôi sững sờ không phải hai người họ.

Mà là người đứng phía sau.

Chính là người đàn ông đang ngồi ở bàn chủ tọa.

Tôi nhìn dòng chữ bên dưới:

**“Cô nghĩ chồng cô được thăng chức nhờ năng lực sao?”**

Tôi nuốt khan.

Đúng lúc ấy, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

“Tiểu Uyển!”

Là mẹ chồng.

“Con vào đó lâu thế làm gì?”

Tôi tắt màn hình.

“Con ra ngay.”

Tôi bước ra.

Mẹ chồng nhìn tôi từ đầu đến chân rồi lạnh lùng nói:

“Đừng làm mất mặt gia đình.”

Tôi chỉ gật đầu.

“Vâng.”

Tôi quay lại phòng tiệc.

Nhưng lần này, tôi không nhìn chồng nữa.

Tôi nhìn người đàn ông ở bàn chủ tọa.

Rồi tôi lấy điện thoại ra.

Tôi không giải thích.

Không khóc.

Không chất vấn.

Chỉ gửi một tin nhắn duy nhất.

**“Nếu ông thật sự là người biết rõ chuyện của Trần Hạo, xin ông cho tôi biết sự thật trước khi buổi tiệc kết thúc.”**

Tôi đặt điện thoại xuống.

Chưa đầy mười phút sau, người đàn ông kia đứng dậy.

Cả căn phòng lập tức yên lặng.

Ông ta nhìn thẳng vào chồng tôi.

“Trần Hạo.”

Chồng tôi quay lại.

“Chú Lý?”

Giọng anh đột nhiên thay đổi.

Không còn vẻ tự tin như vài phút trước.

Người đàn ông ấy chậm rãi đặt một tập hồ sơ lên bàn.

“Đã đến lúc cậu nói cho vợ mình biết rồi.”

Chiếc ly trên tay chồng tôi rơi xuống nền.

Vỡ tan.

Chương 2 – Tập hồ sơ dưới chiếc khăn đỏ

Không ai nói một lời.

Tiếng ly thủy tinh vỡ vẫn còn vang vọng trong căn phòng.

Mẹ chồng tôi đứng bật dậy.

“Ông Lý, hôm nay là tiệc của gia đình chúng tôi. Có chuyện gì thì để sau hãy nói.”

Người đàn ông được gọi là chú Lý không nhìn bà.

Ông chỉ nhìn chồng tôi.

“Cậu muốn tôi nói hay cậu tự nói?”

Sắc mặt Trần Hạo trắng bệch.

“Chú…”

“Ba năm trước, cậu đến tìm tôi.”

Ông mở tập hồ sơ.

“Cậu nói muốn được chuyển vào dự án trọng điểm của công ty. Cậu nói mình có năng lực, chỉ thiếu một cơ hội.”

Tôi nhìn chồng.

Anh cúi đầu.

“Nhưng cậu không nói với vợ mình rằng cơ hội ấy được đổi bằng thứ gì.”

Mẹ chồng tôi lập tức bước tới.

“Đủ rồi!”

Tôi quay sang bà.

“Đổi bằng thứ gì?”

Bà không trả lời.

Tôi nhìn chồng.

“Anh nói đi.”

Trần Hạo siết tay.

“Tiểu Uyển, chuyện này không giống em nghĩ.”

Tôi bật cười.

“Câu đó thường có nghĩa là mọi thứ đúng như tôi nghĩ.”

Lâm Nhã bỗng lên tiếng:

“Chị…”

Tôi quay sang cô ta.

“Cô cũng biết?”

Cô ta im lặng.

Tôi hiểu rồi.

Không chỉ một người.

Tất cả họ đều biết.

Chỉ có tôi là người cuối cùng.

Chú Lý đẩy tập hồ sơ về phía tôi.

“Cô tự xem đi.”

Tôi mở trang đầu tiên.

Đó là bản sao một thỏa thuận tài chính.

Tên người nhận tiền: Trần Hạo.

Tôi lật tiếp.

Một danh sách các khoản chuyển tiền.

Có khoản từ ba năm trước.

Có khoản từ hai năm trước.

Có khoản chỉ mới cách đây vài tháng.

Tôi nhìn con số cuối cùng.

Bàn tay run lên.

“Đây là…”

“Tiền từ một công ty trung gian.” Chú Lý nói. “Công ty đó có liên quan đến gia đình Lâm Nhã.”

Tôi nhìn cô ta.

Lâm Nhã cúi đầu.

“Vậy cái gọi là giúp anh ấy có ngày hôm nay…”

Tôi không nói hết câu.

Chú Lý nói thay:

“Là một chuỗi sắp xếp lợi ích.”

Mẹ chồng tôi lập tức phản bác:

“Nhưng con trai tôi đã làm việc rất chăm chỉ!”

“Không ai phủ nhận điều đó.” Chú Lý bình tĩnh nói. “Nhưng vị trí hiện tại của cậu ta không chỉ đến từ năng lực.”

Tôi nhìn chồng.

“Anh biết chuyện này từ bao giờ?”

“Tiểu Uyển…”

“Tôi hỏi anh biết từ bao giờ?”

Anh im lặng.

Tôi cười nhạt.

“Ba năm?”

Anh vẫn không nói.

“Hay từ trước khi cưới tôi?”

Lần này, Trần Hạo ngẩng đầu.

“Anh không muốn em biết vì anh sợ em lo.”

“Anh sợ tôi lo?”

Tôi nhìn anh.

“Hay anh sợ tôi phát hiện?”

Câu hỏi khiến anh cứng người.

Mẹ chồng tôi kéo tay con trai.

“Đừng nói nữa. Đây là chuyện công việc. Không liên quan đến hôn nhân.”

Tôi quay sang bà.

“Không liên quan?”

Tôi chỉ vào tập hồ sơ.

“Tiền chuyển vào tài khoản của anh ấy. Người đứng sau là gia đình cô ta. Chồng tôi giấu tôi suốt ba năm. Bây giờ cô nói không liên quan đến hôn nhân?”

Mẹ chồng tôi đỏ mặt.

“Con đừng làm quá!”

“Người làm quá là con sao?”

Tôi bình tĩnh hỏi.

“Hay là người vừa giới thiệu nhân tình của con trai mình trước mặt vợ nó?”

Căn phòng lại im lặng.

Lâm Nhã đứng lên.

“Chị hiểu lầm rồi. Em và anh Hạo…”

“Đừng gọi tôi là chị.”

Tôi nhìn cô ta.

“Cô có thể gọi anh ấy là gì cũng được. Nhưng đừng gọi tôi như thể chúng ta thân thiết.”

Cô ta cắn môi.

Trần Hạo đột nhiên nói:

“Lâm Nhã không phải nhân tình của anh.”

Tôi nhìn anh.

“Vậy cô ấy là gì?”

Anh không trả lời.

Chú Lý lại lấy ra một phong bì.

“Còn cái này.”

Ông đặt lên bàn.

“Có lẽ cô nên xem.”

Tôi mở ra.

Bên trong là bản sao một văn bản mà tôi chưa từng nhìn thấy.

Ngày ký: tám tháng trước.

Nội dung liên quan đến quyền sở hữu căn hộ chúng tôi đang sống.

Tôi đọc đến dòng cuối cùng thì cả người lạnh buốt.

Căn hộ ấy đã được dùng làm tài sản bảo đảm cho một khoản vay.

Người ký tên là Trần Hạo.

“Anh đã thế chấp nhà?”

Tôi ngẩng đầu.

Trần Hạo lập tức đứng dậy.

“Anh sẽ giải quyết.”

“Giải quyết thế nào?”

“Anh sẽ kiếm tiền trả.”

“Bằng cách nào?”

Anh im lặng.

Tôi bỗng hiểu.

Khoản tiền kia chưa bao giờ chỉ là tiền.

Nó là sợi dây buộc chồng tôi vào gia đình Lâm Nhã.

Tôi nhìn chiếc đồng hồ trên cổ tay anh.

Chiếc đồng hồ tôi mua.

Tôi chợt thấy buồn cười.

Suốt ba năm, tôi cứ nghĩ mình đang cùng chồng xây dựng một gia đình.

Hóa ra chỉ có tôi đang xây.

Còn anh đã âm thầm xây một cuộc đời khác.

“Anh từng nói chiếc đồng hồ này là thứ anh quý nhất.”

Tôi khẽ nói.

Trần Hạo nhìn cổ tay.

“Tiểu Uyển…”

“Bây giờ tôi mới hiểu.”

Tôi tháo chiếc vòng tay cưới khỏi cổ tay.

Đặt xuống bàn.

Mẹ chồng tôi lập tức nói:

“Con định làm gì?”

Tôi không trả lời.

Tôi nhìn chú Lý.

“Ông còn gì chưa nói không?”

Ông im lặng vài giây.

Sau đó lấy điện thoại ra.

“Có.”

Ông mở một đoạn ghi âm.

Giọng của Trần Hạo vang lên.

“Chỉ cần cô ấy ký vào giấy chuyển nhượng, mọi chuyện sẽ đơn giản hơn.”

Tôi đứng bất động.

Đó là giọng của chồng tôi.

Không thể nhầm.

Tôi nhìn anh.

“Anh muốn tôi ký cái gì?”

Trần Hạo hoảng hốt.

“Anh có thể giải thích.”

“Không.”

Tôi lắc đầu.

“Bây giờ tôi không muốn nghe giải thích nữa.”

Mẹ chồng tôi bước tới.

“Tiểu Uyển, con đừng làm loạn. Chuyện nhà thì đóng cửa bảo nhau.”

Tôi nhìn bà.

“Ba năm rồi.”

Tôi nói rất nhẹ.

“Các người đã có ba năm để đóng cửa bảo nhau.”

Tôi cầm tập hồ sơ lên.

“Còn hôm nay, tôi muốn tất cả mọi người nói thật.”

Đúng lúc ấy, cửa phòng tiệc mở ra.

Một người đàn ông mặc đồng phục công ty bước vào, cúi đầu nói với chú Lý:

“Đã xác nhận rồi. Những tài liệu này đều là bản chính được lưu tại văn phòng.”

Trần Hạo nhắm mắt.

Lần đầu tiên kể từ khi buổi tiệc bắt đầu, tôi thấy anh thực sự sợ hãi.

Nhưng tôi vẫn chưa biết điều đáng sợ nhất còn nằm ở cuối tập hồ sơ.

Một tờ giấy cũ rơi xuống nền.

Tôi cúi xuống nhặt.

Đó là giấy đăng ký kết hôn của tôi và Trần Hạo.

Nhưng bên dưới có một dòng ghi chú viết tay.

Tôi đọc xong, toàn thân lạnh ngắt.

**“Sau khi hoàn tất cuộc hôn nhân, tiến hành bước tiếp theo.”**

Tôi ngẩng đầu.

“Bước tiếp theo là gì?”

Không ai trả lời.

Cho đến khi Lâm Nhã bật khóc.

Chương 3 – Người cuối cùng tôi phải đối chất

Lâm Nhã lấy tay che mặt.

Mẹ chồng tôi lập tức quát:

“Đừng khóc nữa!”

Nhưng tôi đã không còn nhìn cô ta như trước.

Tôi nhìn Trần Hạo.

“Anh biết dòng này?”

Anh đứng im.

Tôi hỏi lần nữa:

“Anh biết không?”

Một lúc lâu sau, anh khẽ gật đầu.

Chỉ một cái gật đầu rất nhẹ.

Nhưng đủ khiến tôi cảm thấy mọi thứ trong lòng mình sụp xuống.

“Tại sao?”

Anh bước tới.

“Tiểu Uyển, anh có thể giải thích.”

“Vậy giải thích đi.”

Anh mở miệng.

Rồi lại im lặng.

Tôi cười.

“Không nói được?”

Chú Lý thở dài.

“Cô gái này có lẽ không biết toàn bộ sự thật.”

Tôi quay sang ông.

“Ông nói đi.”

Ông nhìn Trần Hạo.

“Cậu tự nói.”

Trần Hạo nhắm mắt.

“Ba năm trước, công ty của anh gặp vấn đề.”

“Tôi biết.”

“Anh có nguy cơ mất việc.”

“Tôi cũng biết.”

“Lúc đó gia đình Lâm Nhã đưa ra một thỏa thuận.”

Tôi im lặng.

“Bọn họ sẽ giúp anh giữ vị trí, đổi lại anh phải…”

Anh ngừng lại.

“Phải làm gì?”

“Phải cưới em.”

Cả căn phòng chết lặng.

Tôi nhìn anh.

Trong vài giây, tôi không hiểu câu đó có nghĩa gì.

“Anh nói gì?”

“Lúc đó họ nói em có một mối quan hệ tài chính có thể giúp dự án của gia đình họ. Họ muốn thông qua cuộc hôn nhân để giữ một số quyền lợi.”

Tôi bật cười.

“Vậy cuộc hôn nhân của chúng ta…”

“Ban đầu là một thỏa thuận.”

Tôi cảm giác đôi chân mình mất hết sức lực.

Tôi phải vịn vào bàn.

Mẹ chồng tôi vội nói:

“Nhưng sau đó nó thật lòng với con!”

Tôi quay sang bà.

“Sau đó?”

Bà im lặng.

Tôi nhìn chồng.

“Sau đó anh yêu tôi?”

Anh gật đầu.

“Đúng.”

“Vậy tại sao vẫn tiếp tục giấu tôi?”

Anh không trả lời.

Tôi hỏi:

“Tại sao anh lại đưa căn nhà đi thế chấp?”

“Anh cần tiền.”

“Cho ai?”

Anh im lặng.

Chú Lý nói:

“Cho một khoản đầu tư liên quan đến gia đình Lâm Nhã.”

Tôi nhắm mắt.

Tôi hiểu rồi.

Không có một cuộc hôn nhân nào bắt đầu bằng tình yêu.

Ít nhất là từ phía anh.

Nhưng điều khiến tôi đau nhất không phải chuyện đó.

Mà là suốt ba năm qua, tôi đã thật sự yêu anh.

Tôi từng nghĩ chỉ cần hai người cùng cố gắng, những ngày khó khăn sẽ qua.

Tôi từng nghĩ người đàn ông nằm cạnh mình mỗi tối sẽ không bao giờ cố ý làm tôi tổn thương.

Hóa ra tôi đã nhầm.

Lâm Nhã bước đến.

“Chị…”

Tôi quay lại.

Cô ta khóc.

“Em xin lỗi.”

“Cô xin lỗi vì điều gì?”

“Vì mọi chuyện.”

“Cô biết tôi và anh ấy kết hôn vì thỏa thuận?”

Cô ta gật đầu.

“Cô biết từ đầu?”

“Vâng.”

Tôi cười.

“Vậy hôm nay cô vẫn đến đây?”

Cô ta không nói được.

Tôi nhìn người phụ nữ đang đứng trước mặt mình.

Tôi từng nghĩ cô ta là kẻ phá hoại gia đình tôi.

Nhưng giờ tôi nhận ra, cô ta cũng chỉ là một phần của câu chuyện mà chồng tôi cố giấu.

Tôi quay sang Trần Hạo.

“Anh có từng yêu cô ấy không?”

Anh im lặng rất lâu.

“Không.”

Tôi khẽ gật đầu.

“Còn tôi?”

Anh nhìn tôi.

“Anh yêu em.”

“Nhưng anh đã lừa tôi.”

“Anh sợ mất em.”

“Anh đã tự tay làm mất tôi rồi.”

Câu nói ấy khiến anh không thể trả lời.

Mẹ chồng tôi bật khóc.

“Tiểu Uyển, mẹ xin con. Hai đứa đã sống với nhau ba năm. Có chuyện gì không thể bỏ qua?”

Tôi nhìn bà.

“Có.”

“Chuyện gì?”

“Tôn trọng.”

Tôi lấy chiếc nhẫn cưới ra.

Đặt cạnh tập hồ sơ.

“Con có thể tha thứ cho một người nghèo.”

“Có thể tha thứ cho một người từng thất bại.”

“Có thể cùng chồng bắt đầu lại từ con số không.”

Tôi nhìn Trần Hạo.

“Nhưng con không thể sống với một người biến cuộc hôn nhân thành một kế hoạch.”

Không ai nói gì.

Tôi cầm điện thoại lên.

Trên màn hình là toàn bộ những tài liệu tôi vừa nhận được.

Tôi đã gửi chúng cho một luật sư trước khi bước vào phòng tiệc.

Không phải để trả thù.

Mà để bảo vệ chính mình.

Trần Hạo nhìn tôi.

“Em đã chuẩn bị từ trước?”

Tôi lắc đầu.

“Không.”

“Vậy tại sao…”

“Vì hôm nay tôi mới biết mình cần phải chuẩn bị.”

Anh bước tới.

“Tiểu Uyển, cho anh một cơ hội.”

Tôi lùi lại.

“Cơ hội?”

Anh gật đầu.

“Anh sẽ nói hết mọi chuyện.”

Tôi nhìn anh.

“Không cần.”

“Tại sao?”

“Bởi vì nếu hôm nay chú Lý không xuất hiện, anh sẽ nói cho tôi biết sao?”

Anh im lặng.

Tôi không cần câu trả lời nữa.

Tôi quay người bước ra khỏi phòng tiệc.

Phía sau, mẹ chồng gọi:

“Tiểu Uyển!”

Tôi dừng lại.

Bà nói trong nước mắt:

“Con thật sự muốn bỏ tất cả sao?”

Tôi quay đầu.

“Không.”

Tôi nhìn bà.

“Người bỏ tất cả không phải tôi.”

Rồi tôi bước đi.

Ngoài hành lang, ánh đèn khách sạn hắt xuống nền đá bóng loáng.

Tôi đứng trước cửa thang máy.

Điện thoại lại rung.

Một tin nhắn mới.

Tôi mở ra.

Là số điện thoại lạ ban nãy.

**“Cô nghĩ mọi chuyện kết thúc ở đây sao?”**

Tôi cau mày.

Tin nhắn thứ hai xuất hiện.

**“Có một người vẫn chưa nói thật.”**

Tôi nhìn về phía phòng tiệc.

Bên trong, Trần Hạo đang đứng giữa mẹ mình, Lâm Nhã và chú Lý.

Tôi chợt nhận ra.

Người gửi tin nhắn biết rất rõ những chuyện xảy ra tối nay.

Tôi hỏi:

**“Ai?”**

Ba giây sau, câu trả lời xuất hiện.

**“Mẹ chồng cô.”**

Tôi chết lặng.

Ngay lúc đó, cửa thang máy mở ra.

Tôi không bước vào.

Tôi quay lại.

Bên trong phòng tiệc, mẹ chồng tôi đang nhìn thẳng về phía tôi.

Bà không còn khóc.

Không còn hoảng loạn.

Bà chỉ đứng đó, bình tĩnh đến đáng sợ.

Rồi bà khẽ mỉm cười.

Tôi hiểu.

Buổi đối chất tối nay chưa phải kết thúc.

Nó chỉ vừa mở ra bí mật lớn nhất của cuộc hôn nhân mà tôi từng tin là thật.


‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.

Nhận xét