Min menu

Pages

Chồng tôi tuyên bố tôi không được phép bước vào công ty của gia đình nữa vì anh đã quyết định trao toàn bộ quyền điều hành cho nhân tình. Trước mặt các cổ đông, anh còn cười nhạo rằng tôi chẳng hiểu gì về kinh doanh. Tôi không tranh cãi, chỉ đặt một tập hồ sơ lên bàn và nói: “Tôi đến đây hôm nay không phải để giành lại công ty.” Cả phòng im phăng phắc khi luật sư đứng dậy công bố tên người đang nắm quyền kiểm soát thực sự…

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.


Chương 1 – Người bị đuổi khỏi chính công ty của mình

“Cô ấy không còn là người của Tập đoàn Tần thị. Từ hôm nay, cô ấy không được phép bước vào công ty nữa.”

Giọng Tần Mặc lạnh đến mức cả phòng họp im bặt.

Tôi đứng cách anh chưa đầy ba mét, nhìn người đàn ông từng nắm tay tôi trước bàn thờ tổ tiên nhà họ Tần, giờ đây đang công khai tuyên bố loại tôi khỏi công ty do chính cha tôi và cha anh cùng gây dựng.

Bên cạnh anh là Lâm Nhã.

Cô ta mặc một bộ vest trắng tinh, mái tóc dài buông nhẹ trên vai, vẻ mặt bình thản đến đáng ngờ. Trên bàn trước mặt cô ta là một tập tài liệu dày cùng chiếc con dấu của tập đoàn.

Tôi nhìn chiếc con dấu đó, lòng bàn tay lạnh ngắt.

“Anh nói lại một lần nữa.”

Tần Mặc dựa vào ghế, khẽ nhếch môi.

“Anh nói, từ hôm nay em không cần đến công ty nữa.”

Một cổ đông lớn tuổi không nhịn được, lên tiếng:

“Chủ tịch Tần, chuyện này có phải hơi đột ngột không? Phu nhân Tần dù sao cũng là người đã tham gia quản lý tập đoàn nhiều năm.”

Tần Mặc bật cười.

“Bác Trương, bác cũng biết cô ấy đã làm những gì mà.”

Anh quay sang nhìn tôi.

“Cô ấy chỉ biết ký giấy tờ. Những hợp đồng lớn, chiến lược đầu tư, quan hệ với đối tác… cô ấy hiểu được bao nhiêu?”

Lâm Nhã nhẹ nhàng đặt tay lên cánh tay anh.

“Mặc, anh đừng nói nữa. Chị ấy sẽ khó xử.”

Câu nói ấy khiến tôi bật cười.

“Khó xử?”

Lâm Nhã nhìn tôi.

Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta.

“Người đang khó xử ở đây là cô mới đúng.”

Nụ cười trên môi cô ta cứng lại.

Tần Mặc lập tức cau mày.

“Đủ rồi.”

“Chưa đủ.”

Tôi bước đến trước bàn họp.

“Anh muốn trao quyền điều hành cho cô ta, đúng không?”

“Đúng.”

“Anh muốn hủy quyền truy cập của tôi vào hệ thống công ty?”

“Đúng.”

“Anh muốn trước mặt tất cả cổ đông tuyên bố tôi không có năng lực?”

Tần Mặc im lặng vài giây rồi nói:

“Anh chỉ nói sự thật.”

Tôi nhìn anh thật lâu.

Bảy năm.

Tôi đã ở bên anh bảy năm.

Trong bảy năm đó, có ba năm tôi âm thầm giúp anh xử lý những khoản nợ mà cha anh để lại. Có hai năm tôi đi cùng anh đến từng thành phố để thương lượng với đối tác. Có những đêm cả hai ngồi trong phòng làm việc đến gần sáng chỉ để sửa một bản kế hoạch.

Nhưng hôm nay, trong mắt anh, tôi chỉ là một người phụ nữ “không hiểu gì về kinh doanh”.

Tôi không khóc.

Cũng không nổi giận.

Tôi chỉ lấy từ trong túi ra một tập hồ sơ màu đen.

Đặt xuống bàn.

“Được.”

Tần Mặc nhìn tập hồ sơ.

“Đó là gì?”

Tôi kéo ghế ngồi xuống.

“Tôi đến đây hôm nay không phải để giành lại công ty.”

Cả phòng lập tức xôn xao.

Lâm Nhã khẽ nhíu mày.

Tần Mặc nhìn tôi như không hiểu.

“Vậy em đến làm gì?”

“Tôi đến để bàn giao.”

Anh bật cười.

“Bàn giao cái gì?”

“Những thứ thuộc về anh.”

Tôi đẩy tập hồ sơ về phía anh.

“Anh cứ nhận lấy.”

Tần Mặc không động vào.

Một cổ đông tò mò hỏi:

“Phu nhân Tần, trong đó là gì?”

Tôi chưa kịp trả lời thì cửa phòng họp đột nhiên mở ra.

Một người đàn ông khoảng năm mươi tuổi bước vào.

Ông mặc vest xám, tay cầm cặp tài liệu màu nâu.

Tần Mặc lập tức đứng bật dậy.

“Luật sư Trần?”

Luật sư Trần không nhìn anh.

Ông đi thẳng đến bên cạnh tôi.

“Cô Tần, tôi đã chuẩn bị xong.”

Tần Mặc cau mày.

“Chuẩn bị cái gì?”

Luật sư Trần mở cặp.

“Công bố quyền biểu quyết và quyền kiểm soát cổ phần.”

Sắc mặt Tần Mặc thay đổi.

“Cổ phần?”

Tôi ngước mắt nhìn anh.

“Anh thật sự nghĩ tôi ở bên anh bảy năm chỉ để học cách làm một người vợ ngoan sao?”

Không ai nói gì.

Luật sư Trần lấy ra một tập giấy.

Ông nhìn toàn bộ cổ đông rồi chậm rãi nói:

“Căn cứ vào hồ sơ chuyển nhượng cổ phần được lập cách đây sáu năm, toàn bộ số cổ phần đứng tên ông Tần Quốc Thành, cha của cô Tần, đã được chuyển vào một quỹ tín thác.”

Tần Mặc sững người.

“Không thể nào.”

Luật sư Trần tiếp tục:

“Người thụ hưởng duy nhất của quỹ là cô Tần Hạ Vy.”

Căn phòng chết lặng.

Tôi nhìn người chồng đang đứng trước mặt.

Anh tái mặt.

“Em…”

Tôi bình thản nói:

“Anh vẫn chưa hiểu sao?”

Lâm Nhã bất giác đứng dậy.

“Không thể nào! Cô ấy đâu có đủ cổ phần?”

Luật sư Trần nhìn cô ta.

“Cô Lâm, xin cô ngồi xuống.”

Lâm Nhã cứng đờ.

Luật sư Trần đặt văn bản cuối cùng lên bàn.

“Hiện tại, cô Tần không chỉ là cổ đông lớn nhất của tập đoàn.”

Ông dừng lại.

“Cô ấy là người có quyền kiểm soát thực tế.”

Tần Mặc nhìn tôi như nhìn một người xa lạ.

Tôi đứng lên.

“Vì vậy, anh cứ tiếp tục trao quyền điều hành cho cô ta nếu anh muốn.”

Tôi nhìn sang Lâm Nhã.

“Nhưng trước khi cô ngồi vào chiếc ghế đó, cô nên biết một chuyện.”

Cô ta nuốt khan.

“Chuyện gì?”

Tôi mỉm cười.

“Chiếc ghế ấy vốn chưa bao giờ thuộc về cô.”

Nói xong, tôi quay người rời khỏi phòng họp.

Nhưng ngay khi tay tôi chạm vào tay nắm cửa, phía sau vang lên tiếng Tần Mặc:

“Hạ Vy!”

Tôi dừng lại.

“Em đã biết tất cả từ bao giờ?”

Tôi không quay đầu.

“Đủ lâu để biết người phản bội tôi không chỉ có một mình anh.”

Rồi tôi bước ra ngoài.

Cánh cửa phòng họp khép lại.

Và lần đầu tiên sau bảy năm, tôi cảm thấy mình thật sự được tự do.

Chương 2 – Tập hồ sơ không ai dám mở

Tối hôm đó, căn biệt thự nhà họ Tần yên tĩnh đến bất thường.

Tôi thu dọn đồ đạc trong phòng ngủ.

Chiếc vali đặt dưới chân giường.

Tôi gấp từng bộ quần áo, từng món đồ nhỏ, cố giữ cho tay mình không run.

Bảy năm sống trong căn phòng này, vậy mà đến lúc rời đi, tôi mới nhận ra thứ mình mang theo chẳng có bao nhiêu.

Một chiếc vòng tay.

Một cuốn album cưới.

Và một chiếc hộp gỗ nhỏ mẹ tôi để lại.

Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân.

“Tần Hạ Vy.”

Tôi không quay lại.

Tần Mặc đứng ở cửa.

Anh không còn vẻ lạnh lùng của buổi sáng.

“Chúng ta nói chuyện được không?”

“Không.”

“Anh biết mình sai.”

Tôi bật cười.

“Anh biết mình sai ở đâu?”

Anh im lặng.

Tôi đóng vali.

“Anh sai vì đã để tôi biết quá sớm.”

Tần Mặc nhìn tôi.

“Anh không hiểu.”

“Đương nhiên anh không hiểu.”

Tôi quay lại.

“Bởi vì trong mắt anh, tôi chỉ là người phụ nữ ngồi sau bàn trang điểm, không biết gì về công ty.”

Anh siết chặt tay.

“Hạ Vy, anh thật sự không biết em có cổ phần.”

“Không phải anh không biết.”

Tôi nhìn thẳng vào anh.

“Anh chưa bao giờ muốn biết.”

Câu nói ấy khiến anh im lặng.

Một lúc sau, anh thấp giọng:

“Lâm Nhã chỉ là…”

“Đừng nói cô ta chỉ là thư ký.”

Anh khựng lại.

Tôi lấy điện thoại mở một đoạn ghi âm.

Giọng Lâm Nhã vang lên:

“Chỉ cần anh khiến Hạ Vy rời khỏi công ty, phần còn lại sẽ rất dễ.”

Sau đó là giọng Tần Mặc.

“Anh sẽ xử lý.”

Đoạn ghi âm dừng lại.

Tần Mặc tái mặt.

“Em theo dõi anh?”

“Không.”

Tôi đặt điện thoại xuống.

“Người của anh tự tìm đến tôi.”

Anh nhìn tôi.

“Có nghĩa là…”

“Có nghĩa là ngay từ đầu, tôi đã biết.”

Tần Mặc bước lên một bước.

“Vậy tại sao em không nói?”

“Vì tôi muốn biết cô ta cần gì.”

Tôi mở chiếc hộp gỗ.

Bên trong là một chiếc USB.

“Và tôi đã biết.”

Tôi cắm USB vào máy tính.

Màn hình hiện lên hàng loạt tài liệu.

Hợp đồng.

Chuyển khoản.

Danh sách công ty trung gian.

Các khoản tiền được chuyển ra nước ngoài.

Tần Mặc nhìn từng dòng, sắc mặt càng lúc càng khó coi.

“Đây là…”

“Dòng tiền bị rút khỏi công ty trong mười tám tháng.”

Anh lắc đầu.

“Không thể nào.”

“Có thể.”

Tôi chỉ vào một số tài khoản.

“Và tất cả đều liên quan đến công ty mà Lâm Nhã đang đứng tên.”

Tần Mặc ngồi xuống ghế.

Hai tay ôm lấy đầu.

“Cô ấy nói đó là công ty của bạn cô ấy.”

“Tôi biết.”

“Anh đã kiểm tra…”

“Anh kiểm tra bằng cách nào?”

Anh im lặng.

Tôi nhẹ giọng:

“Anh tin cô ta hơn tin tôi.”

Căn phòng chìm vào im lặng.

Đúng lúc đó, điện thoại Tần Mặc reo.

Anh nghe máy.

Chỉ vài giây sau, sắc mặt anh thay đổi.

“Cái gì?”

Anh đứng bật dậy.

“Ngân hàng đã đóng băng tài khoản?”

Tôi nhìn anh.

Người gọi là giám đốc tài chính.

Sau khi cúp máy, Tần Mặc nhìn tôi.

“Hạ Vy, chuyện này là do em làm?”

“Không.”

“Vậy ai?”

“Luật.”

Tôi kéo khóa vali.

“Những giao dịch có dấu hiệu bất thường đã được luật sư gửi cho bộ phận kiểm toán từ trước.”

Anh nhìn tôi.

“Em đã chuẩn bị tất cả từ bao giờ?”

“Trước ngày anh trao quyền điều hành cho Lâm Nhã.”

Tần Mặc bước tới.

“Em muốn anh mất tất cả?”

Tôi im lặng vài giây.

“Không.”

Tôi nhìn anh.

“Tôi chỉ muốn anh hiểu một điều.”

“Điều gì?”

“Anh mất công ty không phải vì tôi lấy đi.”

Tôi chỉ vào màn hình.

“Anh mất nó vì đã giao nó cho người không xứng đáng.”

Tần Mặc ngồi xuống.

Đúng lúc đó, ngoài hành lang vang lên tiếng động.

Lâm Nhã xuất hiện.

Cô ta đứng ở cửa, sắc mặt trắng bệch.

“Anh Mặc…”

Tần Mặc quay lại.

“Cô đã biết?”

Lâm Nhã cứng người.

“Biết gì?”

Tần Mặc cầm tập hồ sơ lên.

“Những công ty này là của cô?”

Cô ta không trả lời.

“Lâm Nhã!”

Cô ta lùi lại.

“Em có thể giải thích.”

Tôi đứng sang một bên.

Tần Mặc nhìn cô ta.

“Giải thích đi.”

“Em chỉ…”

“Bao nhiêu tiền?”

Cô ta bật khóc.

“Em không biết.”

“Bao nhiêu?”

Lâm Nhã cúi đầu.

Không nói.

Tôi bước đến trước mặt cô ta.

“Cô biết điều buồn cười nhất là gì không?”

Cô ta nhìn tôi.

“Tôi từng nghĩ cô yêu anh ấy.”

Lâm Nhã cắn môi.

“Tôi yêu anh ấy.”

“Không.”

Tôi lắc đầu.

“Cô yêu vị trí của anh ấy.”

Lâm Nhã bỗng hét lên:

“Cô thì biết gì chứ?”

Tôi bình tĩnh đáp:

“Tôi biết cô đã liên hệ với đối thủ của tập đoàn từ tám tháng trước.”

Cô ta lập tức im bặt.

Tần Mặc quay sang nhìn tôi.

“Còn gì nữa?”

Tôi chưa trả lời.

Điện thoại của luật sư Trần gọi đến.

“Cô Tần, có một vấn đề nghiêm trọng.”

“Chuyện gì?”

“Chúng tôi vừa kiểm tra lại hồ sơ quỹ tín thác.”

“Có vấn đề?”

“Không phải vấn đề của cô.”

Giọng ông trở nên trầm xuống.

“Mà là vấn đề của ông Tần.”

Tôi nhíu mày.

“Ông nói rõ đi.”

“Cha cô trước khi qua đời đã để lại một điều khoản đặc biệt.”

“Điều khoản gì?”

“Quyền kiểm soát tập đoàn chỉ được chuyển giao hoàn toàn cho cô nếu cuộc hôn nhân giữa cô và ông Tần chấm dứt.”

Tôi sững người.

Tần Mặc cũng nghe thấy.

Anh nhìn tôi.

“Chấm dứt?”

Luật sư Trần nói tiếp:

“Và tôi nghĩ ông Tần có lẽ chưa biết điều này.”

Tôi chậm rãi quay sang nhìn chồng.

Anh cũng nhìn tôi.

Trong ánh mắt anh lần đầu tiên xuất hiện sự hoảng sợ thật sự.

Bởi vì anh vừa hiểu ra.

Tất cả những gì anh tưởng mình đang giành được…

Thực ra chỉ là thứ đang chờ tôi rời khỏi anh.

 Chương 3 – Người ký tên cuối cùng

Ba ngày sau, Tần Mặc nộp đơn ly hôn.

Không phải vì anh muốn tự do.

Mà vì anh biết nếu không làm vậy, quyền kiểm soát tập đoàn vẫn sẽ nằm trong trạng thái tranh chấp.

Tôi ký vào đơn rất nhanh.

Không khóc.

Không níu kéo.

Cũng không hỏi anh có từng yêu tôi hay không.

Bởi vì sau tất cả, câu trả lời đã không còn quan trọng.

Ngày họp cổ đông đặc biệt được tổ chức, hơn hai mươi người có mặt trong phòng họp lớn.

Lâm Nhã không xuất hiện.

Tôi ngồi ở vị trí cuối bàn.

Tần Mặc ngồi đối diện.

Anh gầy đi rõ rệt chỉ sau vài ngày.

Một cổ đông hỏi:

“Cô Tần, hôm nay cô muốn công bố điều gì?”

Tôi nhìn luật sư Trần.

Ông đứng lên.

“Trước hết, tôi xin công bố quyết định của quỹ tín thác.”

Màn hình lớn phía sau sáng lên.

Tên tôi xuất hiện.

Tần Hạ Vy.

Bên dưới là tỷ lệ cổ phần.

Cả phòng xôn xao.

Một cổ đông kinh ngạc:

“Cô ấy thật sự là cổ đông kiểm soát?”

Luật sư Trần gật đầu.

“Đúng.”

Tần Mặc ngồi im.

Tôi nhìn anh.

“Anh từng nói tôi không hiểu kinh doanh.”

Anh không đáp.

“Anh từng nói tôi không đủ tư cách bước vào công ty.”

Vẫn im lặng.

“Anh còn trao quyền điều hành cho một người không có quyền sở hữu.”

Tôi ngừng lại.

“Nhưng hôm nay, tôi không muốn đuổi anh khỏi công ty.”

Tần Mặc ngẩng đầu.

Anh nhìn tôi rất lâu.

“Em muốn làm gì?”

“Tôi muốn giữ lại những người đã cùng cha tôi xây dựng công ty.”

Một cổ đông lớn tuổi xúc động.

“Cô Tần…”

Tôi nhìn mọi người.

“Công ty không phải món quà cho một cuộc hôn nhân.”

“Cũng không phải chiến lợi phẩm của một mối quan hệ.”

“Đó là công sức của hàng nghìn nhân viên.”

Cả phòng yên lặng.

Tôi đặt một tập tài liệu lên bàn.

“Đây là kế hoạch tái cấu trúc.”

Tần Mặc nhìn xuống.

“Em đã chuẩn bị?”

“Ba tháng.”

Anh sững người.

“Ba tháng?”

“Đúng.”

Tôi nhìn anh.

“Ba tháng trước, tôi đã biết cô ta đang tiếp cận anh.”

“Ba tháng trước, tôi cũng biết một số người trong công ty đang âm thầm chuyển lợi ích ra ngoài.”

Một cổ đông lập tức hỏi:

“Cô biết mà vẫn không nói?”

“Tôi cần bằng chứng.”

Tôi nhìn quanh.

“Không có bằng chứng, mọi lời nói đều chỉ là nghi ngờ.”

Luật sư Trần mở tập hồ sơ.

“Danh sách các giao dịch bất thường đã được xác nhận.”

Từng cái tên xuất hiện trên màn hình.

Một vài người cúi đầu.

Một người lập tức đứng lên.

“Cô Tần, chuyện này…”

“Ông không cần giải thích với tôi.”

Tôi bình thản nói.

“Ông sẽ giải thích với cơ quan có thẩm quyền.”

Căn phòng lập tức hỗn loạn.

Tần Mặc ngồi yên.

Một lúc sau, anh nói:

“Hạ Vy.”

Tôi quay lại.

“Anh xin lỗi.”

Tôi nhìn anh.

“Vì chuyện gì?”

Anh nghẹn lời.

“Vì đã không tin em.”

“Còn gì nữa?”

“Vì đã để người khác làm tổn thương em.”

Tôi khẽ cười.

“Không.”

Tôi lắc đầu.

“Anh không cần xin lỗi vì đã làm tôi đau.”

Anh nhìn tôi.

“Tôi chỉ tiếc…”

Tôi dừng lại.

“Tiếc gì?”

“Tiếc rằng người tôi từng tin tưởng nhất lại chính là người tôi hiểu sai nhất.”

Tôi nhìn anh thật lâu.

“Chúng ta đều từng hiểu sai nhau.”

“Nhưng anh có biết khác nhau ở đâu không?”

Anh không nói.

“Tôi từng nghĩ anh chỉ cần một cơ hội để thay đổi.”

Tôi thu dọn hồ sơ.

“Còn anh nghĩ tôi sẽ mãi mãi ở đó để chờ anh thay đổi.”

Tần Mặc cúi đầu.

Tôi đứng dậy.

“Nhưng tôi sẽ không chờ nữa.”

Tôi bước ra khỏi phòng họp.

Ngoài hành lang, ánh nắng mùa thu chiếu qua những ô cửa kính.

Điện thoại tôi rung lên.

Là tin nhắn của luật sư Trần.

“Cô Tần, có một tài liệu cuối cùng cần cô xem.”

Tôi mở ra.

Đó là bản di chúc bổ sung của cha tôi.

Tôi đọc dòng đầu tiên.

Rồi dòng thứ hai.

Đến dòng cuối cùng, tôi đứng sững.

Trong di chúc, cha tôi viết rằng nếu một ngày tôi phát hiện người chồng của mình phản bội, tôi không được lập tức phá hủy mọi thứ.

Tôi phải giữ lại công ty.

Bởi ông biết tôi đủ mạnh để làm điều đó.

Nhưng điều khiến tôi bất ngờ nhất lại nằm ở trang cuối.

“Con gái, nếu con đọc được những dòng này, nghĩa là con đã bước ra khỏi cuộc hôn nhân mà con từng nghĩ sẽ kéo dài cả đời.”

Tôi siết chặt điện thoại.

“Đừng quay đầu.”

“Người thật sự yêu con sẽ không bao giờ buộc con phải chứng minh giá trị của mình bằng cách chịu đựng.”

Tôi nhắm mắt.

Một giọt nước mắt cuối cùng rơi xuống.

Không phải vì Tần Mặc.

Mà vì cuối cùng tôi cũng hiểu.

Có những cuộc hôn nhân kết thúc không phải vì người ta không còn yêu.

Mà vì một người cuối cùng đã học được cách yêu chính mình.

Tôi bước xuống cầu thang.

Phía sau, tiếng Tần Mặc vang lên lần cuối:

“Hạ Vy!”

Tôi dừng lại nhưng không quay đầu.

“Anh có thể hỏi em một chuyện không?”

Tôi im lặng.

“Nếu ngày đó anh không phản bội em… em có ở lại không?”

Tôi nhìn ánh nắng trước mặt.

Rất lâu sau, tôi mới trả lời:

“Có.”

Anh im lặng.

Tôi nói tiếp:

“Nhưng anh đã chọn không làm điều đó.”

Rồi tôi bước đi.

Không quay đầu.

Bên ngoài, thành phố Thượng Hải vẫn ồn ào như mọi ngày.

Những tòa nhà cao tầng phản chiếu ánh mặt trời.

Xe cộ nối dài trên đại lộ.

Không ai biết rằng một cuộc hôn nhân vừa kết thúc trong tòa nhà phía sau.

Và cũng không ai biết rằng, người phụ nữ vừa bước ra khỏi đó không còn là người vợ bị đuổi khỏi công ty.

Cô là người đang nắm quyền kiểm soát tập đoàn mà cả gia đình từng nghĩ đã thuộc về họ.

Tôi đứng trước cửa xe, nhìn tòa nhà lần cuối.

Sau đó mỉm cười.

“Bắt đầu lại thôi.”

Lần này, cuộc đời là của tôi.


‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.

Nhận xét