#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.C
Chương 1: Đêm Giông Bão Tại Thượng Hải Và Sự Phản Cân Bằng Của Lòng Tham
Cơn mưa tầm tã trút xuống Thượng Hải vào một đêm tháng Tám năm 2026, biến những con phố hoa lệ bậc nhất thành những tấm gương phản chiếu ánh đèn neon mờ ảo. Trong căn biệt thự lộng lẫy thuộc khu Phố Đông, bầu không khí không mang lại chút hơi ấm nào của gia đình, mà trái lại, đặc quánh sự ngột ngạt và căng thẳng đến nghẹt thở.
Tôi, Lục Vãn Tình, đứng chôn chân giữa phòng khách lát đá cẩm thạch nhập khẩu, nơi ánh đèn chùm pha lê chiếu rọi xuống những tờ hóa đơn mua sắm vương vãi khắp nơi. Vương Chí Hào – người chồng đầu gối tay ấp ba năm qua – đang thở hồng hộc, đôi mắt vằn những tia máu giận dữ. Gân cổ anh ta nổi gồ lên, cơ mặt co giật vì sự tức giận bị đẩy lên đến đỉnh điểm.
– Lục Vãn Tình! Em giỏi thật đấy! – Chí Hào gầm lên, giọng nói lạnh lùng xé toạc không gian yên tĩnh của ngôi nhà – Tiền của công ty dạo này đang gặp muôn vàn khó khăn, anh phải vắt óc suy tính từng chút một, lụy hạ đi gặp biết bao nhiêu đối tác để duy trì tập đoàn. Thế mà đằng sau lưng anh, em lại dám lén lút rút sạch tiền trong chiếc thẻ chính chủ để đi mua sắm xa xỉ thế này sao? Em muốn ép gia đình này phá sản, muốn đẩy anh vào bước đường cùng thì mới vừa lòng hả?
Những tờ hóa đơn từ trung tâm thương mại IFC Mall bay lả tả dưới chân tôi. Trên đó chi chít những con số khổng lồ: một chiếc túi xách phiên bản giới hạn trị giá sáu trăm ngàn tệ, bộ trang sức kim cương và những chiếc váy haute couture đắt đỏ bậc nhất. Nhìn chúng, tôi không khỏi bật cười nhạt trong lòng. Đó đúng là những món đồ xa xỉ, nhưng ngặt một nỗi, người đứng tên mua sắm và kẻ trực tiếp vung tiền không hề là tôi.
Trước khi tôi kịp mở miệng để vạch trần trò hề này, mẹ chồng tôi – bà Trương Quế Phương – từ ngoài cửa bước vào. Trên môi bà ta thoáng hiện một nụ cười đắc ý, nhưng nhanh chóng bị che giấu bằng lớp mặt nạ đau lòng, xót xa. Bà ta bước nhanh đến bên con trai, vỗ ngực thở dài than ngắn, cố tình rót thêm dầu vào lửa:
– Chí Hào à, con thấy chưa? Mẹ đã sớm cảnh báo con từ lâu rồi mà con có chịu nghe đâu! Đàn bà nghèo khó, xuất thân thấp kém bước chân vào hào môn nhà họ Vương chúng ta sớm muộn gì cũng lộ cái đuôi tham lam, ích kỷ. Nó có bao giờ xót xa mồ hôi nước mắt của chồng đâu! Con nhìn đi, cái thẻ ngân hàng hạn mức cao nhất đứng tên nó, vậy mà nó dám tiêu xài hoang phí, vung tay quá trán thế này đây! Quả thực là nghiệp chướng mà!
Nhìn màn tung hứng nhịp nhàng, ăn ý đến hoàn hảo của hai mẹ con họ, sự cay đắng dâng lên nghẹn ứ ở cổ họng tôi. Ba năm qua, tôi đã vì cái gia đình này mà hy sinh bao nhiêu tâm huyết, lùi về hậu phương hỗ trợ chồng phát triển sự nghiệp. Thế nhưng, trong mắt họ, tôi mãi chỉ là kẻ ăn bám, là một công cụ tiện lợi để sai khiến và khi cần thì sẵn sàng đổ mọi tội lỗi lên đầu.
Tôi ngước lên, ánh mắt sắc lạnh như dao cau xoáy thẳng vào người chồng, chậm rãi cất tiếng hỏi ngược lại:
– Vương Chí Hào, anh không một chút suy xét, kiểm tra lại cho kỹ sao? Hóa đơn này, tên người mua thực sự là ai? Chiếc thẻ ngân hàng đó, trong suốt mấy ngày nay, thực chất đang nằm trong tay ai? Anh có bao giờ tự hỏi điều đó chưa?
Bà Trương Quế Phương lập tức biến sắc, đôi mắt già nua lóe lên sự chột dạ. Sợ tôi lật tẩy bí mật động trời, bà ta cất cao giọng át tiếng tôi nhằm che giấu sự hoảng loạn đang dâng trào trong lồng ngực:
– Mày còn dám già mồm cãi chày cãi cối hả cái đồ phá gia chi tử này! Thẻ ngân hàng ở trong tay mày chứ còn ở tay ai nữa mà mày còn bày đặt chối quanh co, chối đây đẩy? Hay mày định vu oan giá họa cho tao, bảo tao lấy cái thẻ đó đi mua đồ chắc? Đồ mặt dày!
Vương Chí Hào lúc này đã bị cơn thịnh nộ và sĩ diện đàn ông làm cho mù quáng. Anh ta chẳng buồn nghe tôi giải thích thêm nửa câu, cũng không hề muốn dùng chút lý trí ít ỏi để suy xét ngọn nguồn sự việc. Trong đầu anh ta lúc này chỉ còn lại hình ảnh về những khoản nợ của công ty và sự hoang phí mà tôi vừa bị buộc tội.
Anh ta bước nhanh như một vị thần chết đến trước mặt tôi, vung tay giáng thẳng một cái tát trời giáng.
Chát!
Lực đạo quá mạnh khiến đầu tôi quay cuồng, một bên tai ù đi, cơ thể chao đảo rồi ngã nhào xuống sàn nhà lạnh ngắt. Vị mặn chát của máu rỉ ra từ khóe môi, lan tỏa trong vòm họng.
– Đồ đàn bà không biết điều, hỗn hào! – Chí Hào chỉ tay thẳng vào mặt tôi, giọng nói sắc bén và tàn nhẫn tột độ – Từ hôm nay, toàn bộ chi phí sinh hoạt, thẻ ngân hàng, kể cả chiếc xe đứng tên cô, tất cả đều bị thu hồi lập tức! Đừng hòng cầm một đồng nào từ nhà họ Vương chúng tôi nữa. Cô cút khỏi nhà này ngay lập tức cho tôi!
Bà Trương Quế Phương đứng bên cạnh khoanh tay cười lạnh, ánh mắt nhìn tôi đầy khinh miệt, hả hê và đắc thắng, như thể vừa tống cổ thành công một con rác rưởi vướng víu ra khỏi cửa nhà mình.
Tôi từ từ chống tay đứng dậy khỏi sàn nhà lạnh giá. Tôi không đưa tay lau vết máu bên khóe môi, cũng không rơi dù chỉ một giọt nước mắt nhu nhược nào như họ hằng mong đợi. Trên gương mặt tôi lúc này không còn chút buồn bã hay tổn thương nào nữa, thay vào đó là một nụ cười nhạt đầy quỷ dị, lạnh lẽo và vô cùng nguy hiểm.
– Vương Chí Hào, anh hãy nhớ kỹ từng câu từng chữ ngày hôm nay của anh đấy. Đừng hòng hối hận.
Tôi nhếch mép, giọng nói bình thản đến lạ thường nhưng lại mang theo một sức nặng ngàn cân, khiến sống lưng của cả Chí Hào và mẹ anh ta phải vô cớ lạnh toát.
Không thèm thanh minh nửa lời với những kẻ đã mù quáng vì lòng tham và sự ích kỷ, tôi lặng lẽ bước lên phòng ngủ, thu dọn chiếc vali nhỏ và ôm túi đồ bước thẳng ra khỏi cánh cửa lớn của căn biệt thự giữa đêm mưa tầm tã ở Thượng Hải. Đứng dưới mái hiên ngoài cổng lớn, gió lùa lạnh buốt nhưng không lạnh bằng cõi lòng tôi lúc này. Tôi lấy điện thoại ra, bấm máy thực hiện một cuộc gọi đi.
Chương Hai: Bẫy Sập Tại Trung Tâm Thương Mại Và Sự Hoảng Loạn Của Kẻ Phản Bội
Đầu dây bên kia vừa đổ chuông một tiếng đã được nhác nhạy bắt máy. Giọng nói vô cùng kính cẩn, trang trọng của trợ lý vang lên trong đêm tối:
– Tổng giám đốc Lục, ngài có lệnh gì ạ? Bên phía tập đoàn và các cơ quan chức năng liên quan đã chuẩn bị xong xuôi từ chiều theo đúng chỉ đạo của ngài rồi ạ.
– Chuẩn bị sẵn sàng hết cho tôi. – Tôi nhạt giọng ra lệnh, từng từ thốt ra lạnh băng như băng giá mùa đông – Đúng hai tiếng nữa, tiến hành phong tỏa toàn bộ dòng tiền, thu hồi tư cách đại diện tài chính và các đặc quyền kinh doanh của nhà họ Vương. Đồng thời, kích hoạt hồ sơ khởi tố hình sự đối với hành vi sử dụng trái phép tài sản và thẻ tín dụng thuộc diện phong tỏa pháp lý đặc biệt. Không nhân nhượng với bất kỳ ai!
– Vâng, thưa Tổng giám đốc! Chúng tôi lập tức hành động ngay bây giờ.
Cúp điện thoại, tôi bước lên chiếc xeang trọng đang đậu sẵn trong bóng tối của màn mưa. Tôi không về nhà mẹ đẻ, cũng không tha thiết tìm một nơi trú chân tạm bợ. Tôi di chuyển đến một vị trí quan sát chiến lược, nơi tôi có thể chứng kiến trọn vẹn màn kịch hay sắp hạ màn.
Trong khi đó, tại trung tâm thương mại sang trọng bậc nhất Thượng Hải – nơi ánh đèn hoa lệ và những thương hiệu xa xỉ bậc nhất thế giới hội tụ – bầu không khí đang vô cùng náo nhiệt. Tại cửa hàng thời trang haute couture độc quyền, cô tiểu thư kiêu kỳ Mẫn Mẫn đang đứng lựa chọn những món đồ đắt đỏ nhất.
Mẫn Mẫn chính là người tình bé nhỏ mà Vương Chí Hào đã giấu giếm suốt nửa năm qua, chu cấp cho cô ta một cuộc sống vương giả không thua kém gì phu nhân hào môn. Cô ta nở nụ cười mãn nguyện, tay cầm chiếc túi phiên bản giới hạn mới nhất, quay sang nhân viên bán hàng với vẻ mặt kiêu ngạo:
– Chiếc váy này, bộ trang sức kia, và cả chiếc túi này nữa, gói lại hết cho tôi nhé. Tôi thanh toán bằng thẻ.
Nói đoạn, Mẫn Mẫn thản nhiên rút từ trong chiếc túi hàng hiệu ra một chiếc thẻ ngân hàng màu đen tuyền – chiếc thẻ chính chủ mang hạn mức cao nhất mà bà Trương Quế Phương đã lén lút tráo đổi từ ví của tôi đưa cho cô ta vào tuần trước, với lời hứa hẹn rằng cứ thoải mái tiêu xài vì "con trai tao sẽ lo tất, con mụ nhà quê kia chẳng dám làm gì đâu".
Nhân viên bán hàng cung kính nhận lấy chiếc thẻ, cung tay quẹt vào máy POS. Thế nhưng, thay vì tiếng thông báo giao dịch thành công quen thuộc, màn hình máy thanh toán bỗng chốc chuyển sang màu đỏ rực, phát ra những tiếng kêu bíp bíp liên hồi đầy chói tai.
Mẫn Mẫn nhíu mày, tỏ vẻ khó chịu, đỏm dáng trách móc:
– Này, máy móc cửa hàng các người làm ăn kiểu gì thế? Thẻ này là thẻ hạn mức cao nhất, sao lại không thanh toán được? Cô kiểm tra lại xem có nhầm lẫn gì không đấy?
Nhân viên bán hàng bối rối, nhìn vào màn hình hiển thị dòng thông báo đỏ lòm với mã lỗi cực kỳ nghiêm trọng. Chưa kịp để nhân viên giải thích, từ bên ngoài cửa hàng, một nhóm cảnh sát kinh tế mặc thường phục nhưng mang theo đầy đủ giấy tờ pháp lý bước thẳng vào trong. Người đi đầu lạnh lùng đưa huy hiệu trước mặt Mẫn Mẫn, giọng nói vang dội cả một góc sảnh:
– Cô là Mẫn Mẫn đúng không? Chúng tôi đại diện cho cơ quan cảnh sát kinh tế tiến hành phong tỏa khẩn cấp đối với cô. Chiếc thẻ ngân hàng cô đang cầm là tài sản liên quan trực tiếp đến một vụ án gian lận tài chính, trộm cắp tài sản và sử dụng trái phép tài nguyên pháp lý thuộc quyền sở hữu của Tập đoàn Lục thị. Mời cô theo chúng tôi về đồn cảnh sát để phối hợp điều tra làm rõ!
Mẫn Mẫn chết trân tại chỗ, sắc mặt cắt không còn một giọt máu. Chiếc túi xách trên tay rơi bịch xuống sàn nhà. Cô ta lắp bắp, hoảng loạn hét lên:
– Các anh nhầm rồi! Tôi không liên quan gì cả! Đây là thẻ do... do người yêu tôi đưa cho tôi tiêu xài mà! Sao lại là tang vật được chứ? Các anh buông tôi ra!
Mặc cho những tiếng la hét chói tai và ánh mắt hiếu kỳ, bàn tán xôn xao của hàng chục con người đang đứng mua sắm xung quanh, lực lượng cảnh sát vẫn lạnh lùng còng tay cô ta lại, áp giải thẳng ra xe chuyên dụng trước sự chứng kiến bàng hoàng của dòng người qua lại.
Trò chơi kết thúc, và vở kịch dối trá của nhà họ Vương chính thức bước vào hồi sụp đổ.
Chương Ba: Sự Trừng Phạt Đích Đáng Và Sự Sụp Đổ Của Hào Môn Giả Tạo
Đúng hai tiếng rưỡi sau khi tôi bước chân ra khỏi căn biệt thự, điện thoại của Vương Chí Hào reo lên liên hồi trong phòng khách nhà họ Vương.
Lúc này, Chí Hào đang ngồi nhâm nhi ly rượu vang đỏ, tự mãn nghĩ rằng việc tống cổ tôi đi là một quyết định sáng suốt để cứu vãn gia đình khỏi sự phá sản. Bà Trương Quế Phương ngồi bên cạnh, vừa gọt hoa quả vừa cườimỉm mãn nguyện.
Thế nhưng, cuộc gọi đầu tiên đến từ đồn cảnh sát kinh tế thành phố đã đánh tan hoàn toàn sự tĩnh lặng đó.
Chí Hào nhíu mày bắt máy, giọng khó chịu:
– Alo? Ai đấy? Giờ này còn gọi làm phiền gì?
– Chào anh, chúng tôi là bên cơ quan điều tra kinh tế Thượng Hải. Xin hỏi anh có phải là người đại diện pháp luật của Vương thị, đồng thời là chủ nhân hợp pháp của tài khoản ngân hàng liên kết với thẻ tín dụng đặc biệt vừa bị phong tỏa không? Chúng tôi yêu cầu anh có mặt gấp tại trụ sở công an quận để giải trình về tội danh đồng lõa, che giấu tài sản phong tỏa và vi phạm nghiêm trọng luật tài chính!
Chí Hào sững người, ly rượu vang trên tay suýt rơi xuống bàn. Anh ta lắp bắp:
– Các anh nói cái gì cơ? Phong tỏa tài khoản? Đồng lõa gì chứ? Các anh nhầm người rồi, tài sản của tôi sao lại bị phong tỏa?
– Không nhầm đâu, thưa anh Vương. Người tình của anh – cô Mẫn Mẫn – vừa bị bắt quả tang khi đang sử dụng chiếc thẻ ngân hàng chính chủ đứng tên vợ anh, nhưng dòng tiền và hạn mức này thuộc quyền sở hữu và kiểm soát pháp lý của Tập đoàn Lục thị. Hiện tại, toàn bộ hệ thống tài chính của Vương thị đã bị phong tỏa khẩn cấp do liên quan đến lệnh triệu tập từ Tổng giám đốc Lục Vãn Tình!
Ầm!
Như có một tia sét đánh ngang tai, Vương Chí Hào đứng phắt dậy, mặt cắt không còn một giọt máu. Cái tên "Lục Vãn Tình" vừa vang lên giống như một bản án tử hình giáng thẳng xuống đầu anh ta.
Bà Trương Quế Phương ở bên cạnh thấy con trai sắc mặt tái mét, liền hoảng hốt hỏi:
– Chí Hào, con làm sao thế? Ai gọi điện đến vậy? Cái gì mà Lục Vãn Tình? Con mụ nghèo hèn đó thì làm được gì cơ chứ?
Chí Hào quay phắt lại, đôi mắt mở trừng trừng nhìn mẹ mình, giọng nói run lẩy bẩy vì sợ hãi:
– Mẹ... mẹ đã làm gì cái thẻ chính chủ của Vãn Tình? Mẹ khai mau! Tại sao nó lại nằm trong tay Mẫn Mẫn? Tại sao tài khoản của công ty lại bị phong tỏa? Mẹ tiêu đời chúng ta rồi! Lục Vãn Tình... cô ấy không phải là một người phụ nữ bình thường! Cô ấy là... là Tổng giám đốc điều hành của Lục thị Kinh Bắc!
Nghe đến đây, bà Trương Quế Phương trượt chân ngã phịch xuống ghế sofa, gương mặt già nua tái nhợt đi vì kinh hoàng. Hóa ra, người con dâu mà bà ta luôn khinh miệt, chửi rủa là kẻ nghèo hèn, ăn bám suốt ba năm qua lại chính là người thừa kế duy nhất và là Tổng giám đốc quyền lực của tập đoàn tài chính lớn nhất miền Bắc Trung Quốc – một thế lực khủng khiếp mà gia đình nhà họ Vương chỉ dám ngước nhìn từ dưới đáy xã hội.
Chưa kịp để họ định thần lại sau cú sốc, chuống cửa biệt thự vang lên dồn dập. Hàng loạt nhân viên ngân hàng cùng các chuyên gia pháp lý và lực lượng phong tỏa tài sản bước thẳng vào nhà dưới sự bảo vệ của cảnh sát.
Tôi thong thả bước vào sau cùng, khoác trên mình bộ âu phục cao cấp được thiết kế riêng, phong thái cao ngạo, lạnh lùng và quyền lực áp đảo hoàn toàn không gian căn phòng.
Vương Chí Hào run rẩy quỳ sụp xuống trước mặt tôi, nước mắt nước mũi giàn giụa, kéo lấy gấu quần tôi cất giọng van xin thảm thiết:
– Vãn Tình... Vãn Tình vợ ơi! Anh sai rồi! Anh đã bị mẹ con anh che mắt, anh không biết em lại có thân phận cao quý thế này... Xin em, hãy rút lại đơn kiện, hãy cứu lấy Vương thị đi em! Nếu không chúng ta tiêu đời mất!
Bà Trương Quế Phương cũng lết đến, khóc lóc thảm thiết, liên tục tự tát vào mặt mình:
– Con dâu ơi, mẹ sai rồi! Mẹ già mắt mù không phân biệt được thái sơn, xin con rộng lượng bỏ qua cho mẹ con chú cháu một con đường sống...
Tôi cúi xuống, nhìn thẳng vào hai con người đang quỳ rạp dưới chân mình với ánh mắt sắc lạnh như băng. Tôi rút từ trong túi ra tờ đơn ly hôn đã được soạn sẵn từ trước, ném thẳng lên mặt họ, giọng nói vang lên nhẹ nhàng nhưng tàn nhẫn đến tột cùng:
– Ba năm trước, tôi vì yêu anh mà chọn cuộc sống bình dị, giấu đi thân phận để làm một người vợ hiền. Nhưng các người lại dùng sự nhẫn nhịn của tôi làm bàn đạp để lăng nhục, lừa dối và tàn nhẫn hắt hủi tôi. Vương Chí Hào, tiếc cho anh là cơ hội hối hận đã không còn nữa.
Tôi xoay người bước ra ngoài, để lại sau lưng tiếng gào khóc thảm thiết trong tuyệt vọng của gia đình họ Vương. Giữa màn mưa Thượng Hải ngập tràn ánh đèn hoa lệ, tôi ngẩng cao đầu bước đi. Hào môn giả tạo ấy đã sụp đổ, và cuộc đời mới của Lục Vãn Tình chính thức bắt đầu từ khoảnh khắc này.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
Nhận xét
Đăng nhận xét