Min menu

Pages

Chồng tôi đưa nhân tình về nhà đúng ngày tôi vừa ký hợp đồng hợp tác lớn, trước mặt đối tác còn cố tình nói: “đây mới là người phụ nữ có thể giúp tôi phát triển sự nghiệp.” tôi im lặng rời khỏi phòng họp. vài phút sau, đối tác đứng dậy thu lại toàn bộ hồ sơ và nói một câu khiến chồng tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra...

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.

Chương 1 – Người phụ nữ anh chọn

“Đây mới là người phụ nữ có thể giúp tôi phát triển sự nghiệp.”

Câu nói ấy vang lên giữa phòng khách rộng lớn của căn hộ cao cấp ở khu Phố Đông, Thượng Hải, ngay khi tôi vừa đặt cây bút xuống bản hợp đồng hợp tác trị giá hàng chục triệu nhân dân tệ.

Tôi ngẩng đầu.

Lục Thừa Phong, người chồng mà tôi đã chung sống suốt sáu năm, đang đứng cạnh một cô gái trẻ.

Cô ta mặc một chiếc váy màu kem, mái tóc dài buông xuống vai, một tay khoác lên cánh tay anh ta vô cùng tự nhiên.

Phía đối diện là ba người đại diện của Tập đoàn Vân Thịnh, những người vừa trở thành đối tác quan trọng nhất trong dự án tôi đã mất gần một năm để chuẩn bị.

Không ai nói gì.

Không khí trong phòng khách vốn đang vui vẻ lập tức trở nên nặng nề.

Tôi nhìn Thừa Phong.

“Anh nói gì?”

Anh ta bình thản kéo ghế cho cô gái kia.

“Anh nói rất rõ mà.”

Cô gái cúi đầu, vẻ mặt có chút áy náy.

“Chị Tô Nghiên, em xin lỗi. Nhưng em và anh Phong thật sự có chung định hướng. Anh ấy cần một người có thể hiểu công việc của anh ấy.”

Tôi bật cười rất khẽ.

Không phải vì vui.

Mà bởi tôi đột nhiên không biết nên tức giận hay thương hại bản thân.

Sáu năm trước, khi Lục Thừa Phong mới chỉ là một nhân viên kinh doanh bình thường, chính tôi đã cùng anh ta thuê căn phòng nhỏ ở quận Tĩnh An. Khi ấy, anh ta từng nắm tay tôi và nói:

“Nghiên Nghiên, sau này nếu anh thành công, người đầu tiên anh cảm ơn nhất định là em.”

Tôi đã tin.

Tôi đã tin đến mức dùng tiền tiết kiệm của mình hỗ trợ anh ta mở công ty.

Tôi đã bỏ công việc ổn định để cùng anh xây dựng bộ phận thiết kế.

Tôi đã thức đến hai, ba giờ sáng sửa tài liệu, liên hệ khách hàng, tìm đối tác.

Vậy mà hôm nay, ngay trong ngày tôi ký được hợp đồng lớn nhất từ trước đến nay, anh ta lại đưa một người phụ nữ khác về nhà.

Tôi nhìn cô gái.

“Cô tên gì?”

Cô ta hơi khựng lại.

“Trình Dao.”

“Làm việc ở đâu?”

“Công ty của anh Phong.”

Tôi gật đầu.

“Vậy thì tôi hiểu rồi.”

Thừa Phong cau mày.

“Em đừng làm mọi chuyện khó coi trước mặt đối tác.”

Tôi nhìn anh.

“Khó coi?”

“Đúng.”

“Người đưa nhân tình về nhà trong ngày vợ ký hợp đồng là anh. Người làm khó coi cũng là anh. Vậy anh muốn tôi làm gì?”

Sắc mặt anh ta lập tức thay đổi.

Trình Dao vội nắm lấy tay anh.

“Anh Phong, thôi đi. Nếu chị ấy không vui, chúng ta có thể rời khỏi đây.”

Cử chỉ ấy khiến tôi thấy lạnh lòng.

Không phải bởi cô ta gọi anh là “anh Phong”.

Mà bởi Thừa Phong không hề rút tay ra.

Tôi nhìn xuống bản hợp đồng trên bàn.

Đó là thành quả của mười một tháng.

Dự án xây dựng chuỗi trung tâm thương mại kết hợp không gian văn hóa truyền thống tại ba thành phố lớn phía Đông Trung Quốc.

Tôi là người trực tiếp phụ trách thiết kế ý tưởng.

Vân Thịnh đã theo dõi dự án từ lâu.

Và hôm nay, họ chính thức ký hợp đồng với công ty của Thừa Phong.

Tôi đã nghĩ đây sẽ là ngày đáng nhớ nhất trong cuộc hôn nhân của mình.

Tôi đã nhầm.

Tôi cầm túi xách đứng lên.

Một giám đốc của Vân Thịnh lập tức nhìn tôi.

“Tô tổng, cô đi đâu vậy?”

Tôi im lặng vài giây rồi đáp:

“Xin lỗi. Tôi cần ra ngoài một lát.”

Thừa Phong nhìn theo tôi.

“Em định bỏ đi thật sao?”

Tôi dừng bước.

“Đúng.”

“Vì một chuyện nhỏ như vậy?”

Tôi quay lại.

“Anh nói đúng.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.

“Chuyện giữa vợ chồng chúng ta có thể là chuyện nhỏ. Nhưng chuyện anh vừa nói trước mặt đối tác lại không nhỏ.”

Anh ta không hiểu.

Tôi cũng không giải thích.

Tôi bước ra khỏi căn hộ.

Cửa vừa đóng lại phía sau, tôi mới nhận ra hai bàn tay mình đang run.

Tôi đứng trong hành lang sang trọng, nghe tiếng thang máy chạy xuống.

Một giọt nước mắt rơi xuống mu bàn tay.

Tôi lau đi ngay.

Không khóc.

Tôi tự nhủ.

Ít nhất hôm nay, tôi không được khóc.

Nhưng tôi không biết rằng chỉ vài phút sau, trong căn phòng tôi vừa rời khỏi, một chuyện còn lớn hơn đang xảy ra.

Thừa Phong quay sang phía ba người đại diện Vân Thịnh.

Anh ta mỉm cười.

“Xin lỗi mọi người. Vợ tôi hơi nóng tính. Chuyện cá nhân không ảnh hưởng đến hợp tác.”

Người đàn ông trung niên ngồi đối diện không trả lời.

Ông ta cầm bản hợp đồng lên.

Lật từng trang.

Sau đó, ông ta nhìn Trình Dao.

“Cô là Trình Dao?”

Cô ta hơi bất ngờ.

“Vâng.”

“Cô phụ trách phần nào của dự án?”

“Em…”

Trình Dao nhìn Thừa Phong.

Thừa Phong lập tức nói:

“Cô ấy sẽ tham gia nhóm phát triển chiến lược của tôi.”

Người đàn ông đặt hồ sơ xuống.

“Phát triển chiến lược?”

“Đúng.”

“Vậy cô có biết vì sao chúng tôi ký hợp đồng với Lục thị không?”

Thừa Phong cười.

“Bởi vì năng lực của công ty chúng tôi.”

Người đàn ông nhìn anh ta rất lâu.

Rồi bất ngờ khép hồ sơ lại.

“Không.”

Nụ cười trên mặt Thừa Phong cứng lại.

“Ý ông là…”

Người đàn ông đứng dậy.

Hai người còn lại cũng đứng lên theo.

Ông ta thu toàn bộ tài liệu trên bàn vào cặp.

Thừa Phong sững sờ.

“Khoan đã. Ông đang làm gì vậy?”

Người đàn ông nhìn anh ta.

“Chúng tôi thu hồi toàn bộ hồ sơ.”

“Nhưng hợp đồng vừa ký…”

“Đúng.”

Ông ta đáp rất bình tĩnh.

“Nhưng chúng tôi ký với Tô Nghiên.”

Thừa Phong chết lặng.

Trình Dao cũng ngẩng phắt đầu.

“Cái gì?”

Người đàn ông nhìn hai người.

“Các anh tưởng chúng tôi không biết ai mới là người xây dựng toàn bộ dự án sao?”

Ông ta lấy điện thoại ra, mở một tập tài liệu.

“Lục tổng, chúng tôi hợp tác với công ty anh chỉ vì Tô Nghiên là người đứng sau kế hoạch này.”

Thừa Phong tái mặt.

“Không thể nào…”

Người đàn ông cười nhạt.

“Còn một chuyện nữa.”

Ông ta nhìn về phía cánh cửa vừa đóng.

“Cô ấy đã không còn muốn hợp tác với các anh.”

Thừa Phong đứng chết trân tại chỗ.

Lần đầu tiên trong sáu năm, anh ta cảm thấy một nỗi hoảng loạn mà tiền bạc cũng không thể che giấu.

Bởi lúc ấy, anh ta mới nhận ra…

Người mà anh ta vừa đuổi khỏi căn phòng không phải người phụ nữ phụ thuộc vào mình.

Mà có thể chính là người anh ta không thể mất nhất.

Chương 2 – Hợp đồng không thuộc về anh

Tôi xuống đến tầng trệt thì điện thoại liên tục rung.

Mười mấy cuộc gọi nhỡ.

Đều là của Thừa Phong.

Tôi nhìn màn hình rồi tắt máy.

Tôi bước ra khỏi tòa nhà.

Bên ngoài, Thượng Hải vừa lên đèn.

Những chiếc xe nối dài trên đường.

Ánh đèn neon phản chiếu trên mặt đường sau cơn mưa.

Tôi đứng dưới mái hiên, bất chợt cảm thấy mọi thứ xung quanh xa lạ đến kỳ lạ.

Sáu năm.

Tôi đã dành sáu năm để tin rằng Lục Thừa Phong là người cùng mình đi đến cuối đời.

Thế nhưng chỉ một câu nói của anh ta hôm nay đã khiến tôi nhận ra mình đã bỏ quên bản thân quá lâu.

Một chiếc xe dừng trước mặt.

Cửa kính hạ xuống.

Là trợ lý của tôi, Tiểu Dư.

“Chị Nghiên, lên xe đi.”

Tôi mở cửa.

Vừa ngồi xuống, Tiểu Dư đã nhìn tôi đầy lo lắng.

“Chị ổn không?”

“Ổn.”

“Em nghe nói…”

“Đừng nói.”

Tôi tựa đầu vào ghế.

Một lúc lâu sau, tôi mới hỏi:

“Phía Vân Thịnh thế nào?”

Tiểu Dư im lặng.

“Chị chưa biết sao?”

Tôi nhìn cô ấy.

“Biết gì?”

“Họ đã gửi thông báo tạm dừng hợp tác.”

Tôi khẽ nhắm mắt.

Tôi đã đoán được.

Nhưng điều tôi không ngờ là Tiểu Dư lại nói tiếp:

“Và họ muốn ký lại với chị.”

Tôi mở mắt.

“Với tôi?”

“Đúng.”

Tôi không nói gì.

Tiểu Dư đưa cho tôi một chiếc máy tính bảng.

Trên màn hình là email của Vân Thịnh.

Nội dung rất ngắn.

Họ muốn tôi trực tiếp đứng tên nhóm dự án.

Tôi nhìn dòng chữ đó thật lâu.

“Nhưng tôi không còn là người đại diện của Lục thị.”

“Em biết.”

“Vậy họ định làm gì?”

Tiểu Dư đáp:

“Họ muốn thành lập một nhóm độc lập do chị phụ trách.”

Tôi bất giác cười.

Đây chính là điều tôi từng muốn.

Một nhóm mà mọi quyết định đều thuộc về tôi.

Không phải đứng sau một người chồng.

Không phải dùng danh nghĩa của Lục Thừa Phong.

Không phải nghe ai đó nói rằng thành công của mình là nhờ chồng.

Nhưng ngay lúc ấy, điện thoại lại reo.

Lần này là mẹ chồng tôi.

Tôi do dự rồi nghe máy.

Giọng bà ta lập tức vang lên:

“Con đang ở đâu?”

“Bên ngoài.”

“Con về nhà ngay.”

“Có chuyện gì?”

“Thừa Phong nói con làm loạn trước mặt khách hàng?”

Tôi bật cười.

“Mẹ chỉ nghe lời anh ấy thôi sao?”

“Vợ chồng cãi nhau là chuyện bình thường. Con có cần phải làm mất mặt chồng như vậy không?”

Tôi im lặng.

Bà tiếp tục:

“Con nên xin lỗi Dao Dao.”

Tôi tưởng mình nghe nhầm.

“Ai?”

“Trình Dao.”

“Cô ấy là nhân tình của chồng con.”

“Con nói chuyện cho cẩn thận!”

Giọng mẹ chồng cao lên.

“Dao Dao sắp trở thành người trong nhà rồi.”

Tôi không đáp.

Bên kia im lặng vài giây.

Rồi bà nói một câu khiến tôi hoàn toàn bình tĩnh.

“Thừa Phong đã quyết định ly hôn với con.”

Tôi nhìn ra ngoài cửa kính.

Mưa bắt đầu rơi trở lại.

“Được.”

Bà ta ngạc nhiên.

“Con nói gì?”

“Tôi nói được.”

“Con không muốn giữ chồng sao?”

Tôi cười.

“Không.”

“Con…”

“Tôi chỉ có một yêu cầu.”

“Yêu cầu gì?”

“Ngày mai gửi luật sư đến.”

Tôi cúp máy.

Tiểu Dư nhìn tôi.

“Chị thật sự muốn ly hôn?”

Tôi nhìn bàn tay mình.

“Anh ấy đã quyết định từ lâu rồi.”

“Nhưng chị…”

“Tiểu Dư.”

Tôi ngẩng đầu.

“Có những cuộc hôn nhân không cần cứu.”

Cô ấy không nói gì nữa.

Đêm đó, tôi không về nhà.

Tôi đến căn hộ nhỏ mà tôi từng mua trước khi kết hôn.

Căn hộ ấy đứng tên tôi.

Trước đây Thừa Phong từng chê nó quá nhỏ.

Tôi lại thấy lần đầu tiên nó rộng đến thế.

Tôi mở máy tính.

Bắt đầu kiểm tra toàn bộ tài liệu dự án.

Hai giờ sáng.

Tôi phát hiện một thư mục lạ.

Tên thư mục là “Phương án dự phòng”.

Tôi mở ra.

Bên trong có hàng chục email.

Tất cả đều liên quan đến dự án.

Nhưng người gửi không phải tôi.

Mà là Trình Dao.

Tôi đọc từng email.

Càng đọc, sắc mặt tôi càng lạnh.

Cô ta đã nhiều lần gửi cho Thừa Phong những bản phân tích thị trường.

Trong đó có cả những ý tưởng tôi từng trình bày riêng với chồng.

Tôi tiếp tục kéo xuống.

Một email được gửi cách đây ba tháng.

Tiêu đề chỉ có bảy chữ:

“Đến lúc thay vị trí của cô ấy.”

Tôi nhìn chằm chằm màn hình.

Bên dưới là câu trả lời của Thừa Phong.

“Anh sẽ giải quyết.”

Tay tôi lạnh ngắt.

Hóa ra chuyện hôm nay không phải bốc đồng.

Không phải một lần phản bội.

Mà đã được chuẩn bị từ lâu.

Tôi tiếp tục tìm kiếm.

Và rồi tôi phát hiện một tập hồ sơ khác.

Tên người nhận là một công ty tư vấn ở Hàng Châu.

Nội dung liên quan đến việc chuyển quyền sử dụng một số thiết kế của dự án sang công ty riêng của Trình Dao.

Tôi sững người.

Đó là những bản thiết kế tôi đã tự tay hoàn thành.

Nếu chúng được sử dụng ở công ty khác, hậu quả không chỉ là vấn đề hôn nhân.

Đó còn là quyền lợi nghề nghiệp của tôi.

Tôi lập tức gọi cho luật sư.

“Luật sư Trần, tôi cần anh giúp tôi kiểm tra toàn bộ quyền sở hữu trí tuệ của dự án.”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

“Có chuyện gì xảy ra?”

“Tôi nghi ngờ có người đang sử dụng tài liệu của tôi mà chưa được phép.”

“Cô có bằng chứng không?”

“Tôi đang tìm.”

“Đừng liên hệ trực tiếp với họ.”

“Tôi hiểu.”

Tôi cúp máy.

Ngoài cửa sổ, trời gần sáng.

Tôi ngồi một mình trong căn phòng nhỏ.

Không khóc.

Không tức giận.

Chỉ cảm thấy lòng mình bình tĩnh đến lạ.

Sáng hôm sau, tôi đến văn phòng.

Thừa Phong đã đứng chờ ở cửa.

Vừa thấy tôi, anh ta lập tức bước tới.

“Nghiên Nghiên.”

Tôi dừng lại.

“Có chuyện gì?”

“Anh muốn nói chuyện.”

“Chúng ta không còn gì để nói.”

“Anh đã quá nóng giận.”

“Không.”

Tôi nhìn anh.

“Anh rất tỉnh táo.”

Sắc mặt anh ta thay đổi.

“Em thật sự muốn bỏ mặc tất cả sao?”

“Tôi không bỏ mặc.”

Tôi bước qua anh.

“Tôi đang lấy lại những gì thuộc về mình.”

Anh ta nắm lấy cổ tay tôi.

Tôi lập tức rút tay ra.

“Đừng chạm vào tôi.”

Anh ta sững người.

“Tô Nghiên…”

“Anh đã chọn Trình Dao.”

Tôi nhìn thẳng vào anh.

“Vậy thì hãy chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình.”

Tôi đi vào văn phòng.

Ngay lúc đó, điện thoại Thừa Phong reo.

Anh ta nghe máy.

Sắc mặt chỉ vài giây sau đã trở nên trắng bệch.

Tôi không nghe rõ đầu dây bên kia nói gì.

Chỉ thấy anh ta liên tục hỏi:

“Ông nói gì?”

“Không thể.”

“Chúng ta đã ký rồi.”

Người ở đầu dây bên kia dường như đáp lại rất ngắn.

Thừa Phong từ từ hạ điện thoại.

Anh ta nhìn tôi.

Lần đầu tiên ánh mắt ấy không còn sự tự tin.

Chỉ còn hoang mang.

Tôi quay lại.

“Có chuyện gì?”

Anh ta không trả lời.

Một lúc sau mới nói:

“Vân Thịnh muốn gặp em.”

“Tôi biết.”

“Bọn họ…”

Anh ta nuốt khan.

“Muốn hủy toàn bộ hợp tác với Lục thị.”

Tôi bình thản đáp:

“Đó là việc của anh.”

Anh ta nhìn tôi rất lâu.

“Em đã làm gì?”

Tôi mỉm cười.

“Chưa làm gì cả.”

Rồi tôi bước vào phòng.

Bởi lúc ấy tôi mới hiểu.

Tôi không cần trả đũa.

Chỉ cần ngừng đứng phía sau anh ta.

Mọi thứ anh ta từng tưởng thuộc về mình…

sẽ tự động quay về đúng chủ nhân của nó.

Chương 3 – Người không thể thay thế

Ba ngày sau, cuộc họp khẩn của Vân Thịnh diễn ra tại khách sạn ở Lục Gia Chủy.

Tôi bước vào phòng họp một mình.

Phía đối diện là chủ tịch Vân Thịnh, ông Tần, cùng đội ngũ pháp lý.

Lục Thừa Phong cũng có mặt.

Trình Dao đứng phía sau anh ta.

Cô ta nhìn tôi bằng ánh mắt phức tạp.

Ông Tần đứng dậy.

“Tô tổng.”

“Tần tổng.”

Tôi ngồi xuống.

Lục Thừa Phong lập tức lên tiếng:

“Nghiên Nghiên, chuyện này có thể giải quyết trong nội bộ. Em không cần làm lớn.”

Tôi nhìn anh.

“Người làm lớn chuyện không phải tôi.”

Trình Dao bất ngờ nói:

“Chị Tô, em biết chị đang giận.”

Tôi quay sang.

“Cô muốn nói gì?”

“Em và anh Phong thật sự không muốn làm tổn thương chị.”

Tôi bật cười.

“Không muốn?”

“Đúng.”

“Vậy tại sao cô lại gửi email đề nghị thay vị trí của tôi?”

Sắc mặt cô ta thay đổi.

Thừa Phong lập tức nhìn cô.

“Dao Dao?”

Cô ta không trả lời.

Tôi mở máy tính.

“Còn đây là bản sao những tài liệu cô đã gửi cho công ty tư vấn.”

Tôi chiếu lên màn hình.

“Trong đó có thiết kế, bảng phân tích và kế hoạch chiến lược của tôi.”

Thừa Phong đứng bật dậy.

“Em lấy những thứ này ở đâu?”

“Trong hệ thống công ty.”

“Em tự ý truy cập?”

“Đó là tài khoản công việc của tôi.”

Anh ta im lặng.

Ông Tần nhìn toàn bộ tài liệu.

Sau đó hỏi:

“Lục tổng, những tài liệu này có phải do Tô tổng thực hiện không?”

Thừa Phong không đáp.

Trình Dao cúi đầu.

Ông Tần tiếp tục:

“Vậy tại sao công ty của Trình tiểu thư lại sử dụng chúng?”

Không ai nói.

Căn phòng im phăng phắc.

Một lúc sau, Thừa Phong mới nói:

“Chuyện này có thể là hiểu lầm.”

Tôi nhìn anh.

“Anh thật sự nghĩ vậy sao?”

Anh không đáp.

Tôi lấy ra một tập hồ sơ.

“Đây là toàn bộ lịch sử chỉnh sửa.”

Tôi đặt nó xuống bàn.

“Bản gốc được tạo từ máy tính của tôi.”

“Những lần chỉnh sửa sau được thực hiện từ tài khoản của Trình Dao.”

“Và một số email xác nhận được gửi trực tiếp cho anh.”

Sắc mặt Thừa Phong hoàn toàn thay đổi.

Trình Dao lùi lại một bước.

“Anh Phong…”

Anh quay sang.

“Em đã làm gì?”

Cô ta hoảng hốt.

“Em chỉ muốn giúp anh.”

“Giúp anh?”

“Em nghĩ nếu em có thể chứng minh năng lực…”

“Bằng cách lấy công việc của cô ấy?”

Trình Dao im lặng.

Tôi nhìn hai người.

Trong lòng không còn đau nữa.

Có lẽ bởi những gì đau nhất đã xảy ra vào tối hôm đó.

Bây giờ tôi chỉ thấy mệt.

Ông Tần khép hồ sơ.

“Tô tổng, phía chúng tôi đã thống nhất.”

Tôi nhìn ông.

“Xin ông nói.”

“Vân Thịnh sẽ không tiếp tục hợp tác với Lục thị theo cơ cấu hiện tại.”

Thừa Phong lập tức đứng lên.

“Tần tổng!”

Ông giơ tay ngăn lại.

“Nhưng chúng tôi vẫn muốn triển khai dự án.”

Thừa Phong sững sờ.

“Với ai?”

Ông Tần nhìn tôi.

“Với Tô Nghiên.”

Tôi im lặng.

Thừa Phong nhìn tôi như không tin vào tai mình.

“Nghiên Nghiên…”

Tôi không quay sang.

Ông Tần tiếp tục:

“Chúng tôi đã xem xét năng lực của cô rất kỹ. Dự án này ban đầu cũng được xây dựng dựa trên đề xuất của cô.”

“Chúng tôi muốn cô thành lập một nhóm độc lập.”

“Vân Thịnh sẽ trực tiếp ký hợp đồng với nhóm của cô.”

Tôi nhìn bản hợp đồng mới đặt trước mặt.

Đầu ngón tay khẽ chạm lên trang giấy.

Một cảm giác rất lạ xuất hiện.

Sáu năm trước, tôi từng mơ có ngày được tự mình đứng tên trên một dự án lớn.

Sáu năm qua, tôi lại vô tình biến giấc mơ ấy thành thành công của người khác.

Hôm nay, cuối cùng nó đã trở về với tôi.

Thừa Phong đứng bên cạnh.

“Nghiên Nghiên, anh có thể giải thích.”

Tôi quay sang.

“Không cần.”

“Anh thật sự không định…”

“Đừng nói nữa.”

Anh ta nhìn tôi.

“Anh sai rồi.”

Tôi im lặng.

“Anh đã nghĩ em chỉ có thể thành công khi ở bên anh.”

Tôi khẽ cười.

“Không.”

Tôi nhìn anh lần cuối.

“Anh đã sai từ ngày đầu tiên.”

“Em chưa bao giờ cần anh để thành công.”

“Em chỉ từng tin rằng anh là người đáng để em cùng chia sẻ thành công.”

Câu nói ấy khiến anh ta im lặng rất lâu.

Trình Dao đứng phía sau anh.

Cô ta cúi đầu.

Không còn vẻ tự tin như ngày hôm đó.

Sau cuộc họp, tôi bước ra ban công.

Thượng Hải trải dài dưới ánh chiều.

Điện thoại rung.

Là tin nhắn từ mẹ chồng.

“Con thật sự muốn ly hôn sao?”

Tôi nhìn màn hình.

Lần đầu tiên tôi không cảm thấy cần phải giải thích.

Tôi trả lời:

“Vâng.”

Một lúc sau, bà nhắn tiếp:

“Con không nghĩ cho tương lai sao?”

Tôi nhìn thành phố trước mặt.

Rồi gõ:

“Tương lai của tôi, từ hôm nay tôi tự nghĩ.”

Tôi tắt điện thoại.

Gió thổi qua mái tóc.

Phía sau, tiếng bước chân vang lên.

Là Tiểu Dư.

“Chị Nghiên.”

“Ừ?”

“Luật sư Trần vừa gửi hồ sơ.”

“Chuyện ly hôn?”

“Vâng.”

Tôi gật đầu.

“Ngày mai làm thủ tục.”

Tiểu Dư nhìn tôi.

“Chị có buồn không?”

Tôi suy nghĩ vài giây.

“Có.”

“Nhưng không còn tiếc.”

Tôi quay lại nhìn căn phòng họp phía sau.

Lục Thừa Phong vẫn đứng đó.

Một mình.

Không còn người vợ luôn đứng phía sau.

Không còn những bản kế hoạch tôi âm thầm chuẩn bị.

Không còn ai thức đến khuya sửa tài liệu cho anh.

Không còn ai nói với khách hàng rằng công ty của anh có thể làm được.

Anh từng nghĩ chỉ cần thay một người phụ nữ khác là có thể thay đổi cuộc đời.

Nhưng có những người không thể thay thế.

Không phải vì họ không có ai tốt hơn.

Mà bởi những gì họ tạo ra đã trở thành nền móng cho tất cả những gì người khác đang có.

Một tuần sau, tôi ký hợp đồng mới.

Tên trên trang đầu tiên chỉ có ba chữ:

Tô Nghiên.

Không có họ Lục.

Không có chức danh của vợ ai.

Không có cái bóng của bất kỳ người đàn ông nào.

Tối hôm đó, tôi đứng bên bờ sông Hoàng Phố.

Điện thoại lại rung.

Là Thừa Phong.

Tôi không nghe.

Một tin nhắn hiện lên:

“Anh biết mình đã mất gì rồi.”

Tôi nhìn dòng chữ ấy rất lâu.

Sau đó xóa đi.

Không phải vì hận.

Mà vì tôi không còn cần câu trả lời của anh nữa.

Tôi ngẩng đầu nhìn những tòa nhà sáng đèn bên kia sông.

Sáu năm trước, tôi từng đứng cạnh một người đàn ông và nghĩ rằng chỉ cần cùng nhau cố gắng, cuộc đời sẽ trở nên tốt đẹp.

Sáu năm sau, tôi mới hiểu.

Có những lúc rời khỏi một cuộc hôn nhân không phải là mất đi một mái nhà.

Mà là bước ra khỏi căn phòng nơi người khác đã quen với việc xem thường giá trị của mình.

Tôi mỉm cười.

Rồi bước về phía trước.

Lần này, không có ai đi bên cạnh.

Nhưng tôi biết mình sẽ không còn quay đầu. 

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.

Nhận xét