#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Chương 1 – Đêm sinh nhật của người phụ nữ ấy
“Cô phải ký vào đây ngay. Nếu không đóng đủ viện phí, bệnh viện sẽ không thể hoàn tất thủ tục điều trị tiếp theo cho mẹ chồng cô.”
Giọng cô y tá vang lên giữa hành lang bệnh viện ở Nam Kinh, khiến tôi khựng lại.
Tôi nhìn tờ giấy trước mặt, rồi nhìn qua ô cửa kính phòng bệnh. Mẹ chồng tôi đang nằm trên giường, sắc mặt tái nhợt, bên tay là dây truyền dịch. Bà vừa trải qua một cơn khó thở đột ngột vào chiều hôm đó.
Điện thoại trong tay tôi sáng lên lần nữa.
**Chồng tôi – Tần Mặc.**
Tôi gọi cho anh lần thứ mười bảy.
Không ai nghe máy.
Tôi nhắn:
“**Mẹ đang nhập viện. Bác sĩ nói cần làm thêm kiểm tra. Anh có thể về ngay không?**”
Tin nhắn được gửi đi.
Không có hồi âm.
Tôi cắn môi, cố giữ bình tĩnh.
Tần Mặc nói hôm nay anh có một cuộc họp quan trọng với đối tác ở Thượng Hải. Tôi đã tin. Suốt sáu năm kết hôn, tôi luôn tin anh.
Cho đến tám giờ tối.
Một người bạn vô tình gửi cho tôi một đường link.
“Linh à, có phải chồng cậu không?”
Tôi mở ra.
Đó là một video trực tiếp trên mạng xã hội.
Trong một nhà hàng sang trọng bên bờ sông Tần Hoài, ánh đèn vàng phủ xuống một bàn tiệc được trang trí bằng hoa hồng trắng. Một chiếc bánh sinh nhật ba tầng đặt chính giữa.
Và người đàn ông đứng bên cạnh chiếc bánh…
Là chồng tôi.
Tần Mặc mặc bộ vest mà tôi từng tự tay chọn cho anh.
Anh cầm ly rượu, nhìn người phụ nữ đối diện bằng ánh mắt dịu dàng mà đã rất lâu rồi tôi không còn nhận được.
“Chúc em sinh nhật vui vẻ.”
Người phụ nữ kia cười.
“Cảm ơn anh.”
Tôi chết lặng.
Dòng chữ trên video hiện rõ:
**“Sinh nhật lần thứ ba mươi của Lâm Nhã.”**
Tôi nhận ra cô ta.
Lâm Nhã.
Cô nhân viên mới ở công ty chồng tôi.
Cũng là cái tên mà tôi từng vô tình nhìn thấy trong lịch sử chuyển khoản của anh.
Tôi từng hỏi.
Anh nói đó là tiền chi phí tiếp khách.
Tôi đã tin.
Nhưng giờ đây, trước mắt tôi là một căn phòng riêng xa hoa, một chiếc vòng tay kim cương, một bó hoa lớn và chiếc bánh có dòng chữ:
**“Mong em mãi là người phụ nữ đặc biệt nhất của anh.”**
Tay tôi lạnh ngắt.
Cô y tá đi tới.
“Chị ơi?”
Tôi lập tức tắt màn hình.
“Bao nhiêu tiền?”
“Khoảng tám mươi sáu nghìn tệ cho đợt điều trị và các khoản tạm ứng.”
Tôi im lặng vài giây.
Số tiền ấy gần như toàn bộ khoản tiết kiệm tôi dành dụm suốt mấy năm.
Nhưng tôi không do dự.
“Tôi thanh toán.”
Tôi mở ứng dụng ngân hàng.
Chuyển khoản.
Xác nhận.
Từng con số hiện lên khiến lòng tôi đau nhói.
Tôi vừa trả viện phí cho mẹ chồng.
Trong khi chồng tôi đang tiêu tiền tổ chức sinh nhật cho người phụ nữ khác.
Sau khi hoàn tất thủ tục, tôi quay lại phòng bệnh.
Mẹ chồng vẫn chưa tỉnh.
Tôi ngồi bên cạnh giường.
“Mẹ…”
Tôi khẽ gọi.
Bàn tay bà hơi động.
Tôi cúi xuống.
“Mẹ đừng lo. Con đã thanh toán hết rồi.”
Một lúc lâu, bà mới mở mắt.
“Tiểu An…”
“Con đây.”
“Thằng Mặc đâu?”
Tôi nhìn bà.
Trong khoảnh khắc đó, tôi rất muốn nói tất cả.
Muốn hỏi tại sao con trai bà có thể bỏ mặc mẹ mình trong bệnh viện.
Nhưng cuối cùng tôi chỉ cười.
“Anh ấy bận họp.”
Mẹ chồng thở dài.
“Đừng trách nó…”
Tôi không nói gì.
Đêm đó, tôi chăm sóc bà đến gần nửa đêm.
Sau khi bác sĩ xác nhận tình trạng đã ổn định, tôi trở về căn hộ của chúng tôi.
Tôi không gọi cho Tần Mặc.
Không chất vấn.
Không khóc.
Tôi chỉ mở tủ quần áo, lấy vali.
Tôi thu dọn những thứ cần thiết của mẹ chồng trong căn phòng nhỏ bên cạnh.
Thuốc.
Quần áo.
Hồ sơ bệnh án.
Một vài món đồ cá nhân.
Tôi để lại mọi thứ thuộc về Tần Mặc.
Nhẫn cưới cũng được tháo xuống.
Tôi đặt nó trên bàn.
Bên dưới là một tờ giấy.
**“Viện phí của mẹ đã thanh toán. Đồ đạc của mẹ cũng đã được đưa đến bệnh viện. Từ hôm nay, anh tự lo phần còn lại.”**
Tôi kéo vali ra cửa.
Nhưng trước khi bước đi, tôi quay đầu nhìn căn nhà lần cuối.
Sáu năm.
Tôi từng nghĩ đây là gia đình của mình.
Đến lúc ấy tôi mới hiểu…
Có lẽ chỉ mình tôi coi nó là gia đình.
Chương 2 – Người bác sĩ biết nhiều hơn tôi tưởng
Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy trong căn phòng khách của một người bạn ở Tô Châu.
Tôi gần như không ngủ.
Điện thoại có hơn hai mươi cuộc gọi nhỡ.
Tần Mặc gọi lúc hai giờ sáng.
Tôi không nghe.
Ba giờ.
Tôi vẫn không nghe.
Bốn giờ mười bảy phút, anh gửi một tin nhắn:
“**Em đang làm gì vậy? Tại sao đồ của mẹ lại được đưa tới bệnh viện?**”
Tôi đọc xong, đặt điện thoại xuống.
Không có một câu hỏi nào về tình trạng của mẹ anh.
Không có một câu “mẹ thế nào rồi”.
Chỉ có đồ đạc.
Tôi bật cười, nhưng nước mắt lại rơi xuống.
Đúng lúc ấy, điện thoại reo.
Một số lạ.
Tôi nghe máy.
“A lô?”
“Xin hỏi có phải cô Tô An không?”
“Vâng.”
“Cô có thể đến bệnh viện một chuyến được không?”
Tôi khựng lại.
“Có chuyện gì với mẹ tôi?”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
“Không phải về tình trạng sức khỏe của bà ấy.”
Tôi ngồi thẳng dậy.
“Vậy là chuyện gì?”
“Tôi là bác sĩ Trình Hạo, người phụ trách điều trị cho mẹ chồng cô.”
Tôi nhớ người bác sĩ này.
Tối qua chính anh đã giải thích cho tôi về tình trạng của mẹ chồng.
“Tôi có một số chuyện cần trao đổi trực tiếp với cô.”
“Bây giờ sao?”
“Nếu có thể.”
Tôi lập tức thay quần áo.
Khi đến bệnh viện, bác sĩ Trình đã đứng chờ ở hành lang.
Anh nhìn tôi, rồi nhìn chiếc vali nhỏ tôi vẫn mang theo.
“Cô đã rời khỏi nhà?”
Tôi hơi sững người.
“Vâng.”
Anh không hỏi thêm.
“Đi theo tôi.”
Trong phòng làm việc, bác sĩ Trình đóng cửa.
Anh đặt một tập hồ sơ lên bàn.
“Cô biết khoản viện phí tối qua là bao nhiêu không?”
“Tôi biết.”
“Cô biết ai đã yêu cầu bệnh viện tạm ứng chi phí không?”
“Tôi.”
“Không.”
Anh nhìn thẳng vào tôi.
“Là một người khác.”
Tôi ngơ ngác.
“Ý anh là sao?”
Bác sĩ Trình lấy ra một bản sao giấy tờ.
“Khoảng ba tuần trước, có người đã đến bệnh viện hỏi rất kỹ về hồ sơ sức khỏe của mẹ chồng cô.”
“Ai?”
“Chúng tôi không thể cung cấp thông tin cá nhân nếu chưa có sự đồng ý.”
Tôi cau mày.
“Vậy tại sao anh gọi tôi?”
Anh im lặng một lúc.
“Bởi vì sáng nay có người tới yêu cầu thay đổi người liên hệ chính của bệnh nhân.”
Tôi sững sờ.
“Là Tần Mặc?”
“Không.”
“Vậy là ai?”
Bác sĩ Trình đẩy một tờ giấy về phía tôi.
Tôi nhìn xuống.
Tên người đăng ký.
**Lâm Nhã.**
Tim tôi như bị ai bóp chặt.
Tôi ngẩng lên.
“Cô ta đến đây?”
“Đúng.”
“Cô ta là gì của mẹ chồng tôi?”
“Đó cũng là điều tôi muốn hỏi cô.”
Tôi không nói được gì.
Bác sĩ Trình tiếp tục:
“Cô Tô, tối qua sau khi cô thanh toán viện phí, có một khoản tiền khác được chuyển vào tài khoản bệnh viện.”
“Bao nhiêu?”
“Ba trăm nghìn tệ.”
Tôi chết lặng.
“Ai chuyển?”
“Lâm Nhã.”
Tôi bật cười vì quá bất ngờ.
“Cô ta muốn làm gì?”
“Không biết.”
Anh lấy thêm một phong bì.
“Nhưng có một thứ tôi nghĩ cô nên xem.”
Tôi mở ra.
Bên trong là bản sao một số giấy tờ.
Có chữ ký của mẹ chồng.
Tôi nhìn dòng đầu tiên.
**Giấy ủy quyền tài sản.**
Tôi lạnh người.
“Cái này…”
“Được lập cách đây gần một tháng.”
Tôi nhìn kỹ chữ ký.
Đúng là chữ ký của mẹ chồng.
Nhưng phía dưới có một chi tiết khiến tôi rùng mình.
Người được ủy quyền không phải Tần Mặc.
Mà là Lâm Nhã.
Tôi đứng bật dậy.
“Không thể nào.”
“Cô biết chuyện này?”
“Không.”
Bác sĩ Trình nhìn tôi rất lâu.
“Vậy cô nên hỏi chồng mình.”
Tôi siết chặt tờ giấy.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi cảm thấy cuộc hôn nhân của mình không chỉ có chuyện ngoại tình.
Có thứ gì đó lớn hơn đang bị che giấu.
Tôi lập tức gọi cho Tần Mặc.
Lần này anh nghe máy rất nhanh.
“Em đi đâu từ tối qua đến giờ?”
Tôi hỏi:
“Mẹ đã lập giấy ủy quyền tài sản cho Lâm Nhã từ khi nào?”
Đầu dây bên kia im bặt.
Tôi nghe thấy tiếng thở của anh.
“Em nghe ai nói?”
“Anh chỉ cần trả lời.”
“Tiểu An, chuyện này không liên quan đến em.”
Tôi bật cười.
“Không liên quan đến em?”
“Đừng làm lớn chuyện.”
“Người nằm viện là mẹ anh. Người thanh toán viện phí là tôi. Người phụ nữ mà anh tổ chức sinh nhật là cô ta. Bây giờ tài sản của mẹ anh cũng có tên cô ta. Anh nói với tôi là không liên quan?”
Tần Mặc im lặng.
Sau đó anh nói một câu khiến tôi lạnh sống lưng:
“Em không hiểu đâu. Nếu em biết sự thật, em sẽ hối hận vì đã rời đi.”
Tôi nắm chặt điện thoại.
“Vậy anh nói cho tôi biết.”
“Không được.”
“Vì sao?”
“Bởi vì mẹ sẽ không bao giờ tha thứ cho em.”
Cuộc gọi kết thúc.
Tôi đứng bất động.
Bác sĩ Trình nhìn tôi.
“Anh ấy nói gì?”
Tôi lắc đầu.
“Anh ấy bảo nếu tôi biết sự thật, tôi sẽ hối hận.”
Bác sĩ Trình không nói.
Một lát sau, anh khẽ hỏi:
“Cô có tin anh ta không?”
Tôi nhìn ra cửa sổ.
Không.
Lần đầu tiên trong sáu năm…
Tôi không còn tin chồng mình nữa.
Chương 3 – Bí mật trong chiếc hộp gỗ
Chiều hôm đó, tôi trở lại bệnh viện.
Mẹ chồng đã tỉnh.
Bà nhìn tôi rất lâu.
“Con thật sự rời khỏi nhà rồi sao?”
“Vâng.”
Bà im lặng.
Tôi kéo ghế ngồi xuống.
“Mẹ có chuyện gì muốn nói với con không?”
Bà quay mặt ra cửa sổ.
“Con hỏi chuyện gì?”
“Giấy ủy quyền tài sản.”
Bàn tay bà khẽ run.
Tôi nhận ra ngay.
“Mẹ biết?”
“Tiểu An…”
“Là mẹ ký?”
Bà nhắm mắt.
“Đúng.”
Tôi đau lòng.
“Vì sao?”
“Vì mẹ muốn bảo vệ con.”
Tôi sững sờ.
“Bảo vệ con?”
Bà gật đầu.
“Con nghĩ mẹ không biết chuyện của Tần Mặc và Lâm Nhã sao?”
Tôi không nói được gì.
“Mẹ biết từ lâu rồi.”
Căn phòng trở nên im lặng.
Tôi nhìn bà.
“Vậy tại sao mẹ vẫn để anh ấy làm như vậy?”
“Bởi vì mẹ đang chờ.”
“Chờ gì?”
Mẹ chồng mở ngăn kéo bên cạnh giường, lấy ra một chiếc hộp gỗ cũ.
“Chờ đến khi con đủ mạnh để rời khỏi nó.”
Tôi nhìn chiếc hộp.
“Trong này là gì?”
“Thứ mẹ đã giữ suốt nhiều năm.”
Bà đặt chiếc hộp vào tay tôi.
“Đừng mở ở đây.”
Tôi mang nó ra hành lang.
Bác sĩ Trình đứng cách đó không xa.
Anh nhìn chiếc hộp rồi hỏi:
“Mẹ cô đưa cho cô?”
Tôi gật đầu.
Tôi mở khóa.
Bên trong không có tiền.
Không có trang sức.
Chỉ có một tập ảnh cũ, vài bản sao giấy tờ và một chiếc USB.
Tôi lấy tập ảnh lên.
Tấm đầu tiên là Tần Mặc khi còn trẻ.
Tấm thứ hai…
Tôi chết lặng.
Lâm Nhã xuất hiện trong ảnh.
Nhưng đó không phải ảnh gần đây.
Nó được chụp từ nhiều năm trước.
Phía sau ảnh có dòng chữ của mẹ chồng:
**“Đây là lý do mẹ không cho con tin cô ta.”**
Tôi tiếp tục xem.
Một bức ảnh khác cho thấy Tần Mặc đứng cạnh Lâm Nhã trước một căn nhà.
Căn nhà ấy…
Tôi nhận ra.
Đó là căn hộ mà Tần Mặc từng nói công ty thuê cho anh vì công việc.
Tôi thấy cổ họng nghẹn lại.
“Vậy nửa năm qua…”
Bác sĩ Trình nhìn tôi.
Tôi không nói tiếp được.
Tôi cắm USB vào máy tính.
Một thư mục hiện lên.
Có rất nhiều tài liệu.
Hợp đồng.
Chuyển khoản.
Tin nhắn.
Tôi mở một tập hồ sơ.
Tên người nhận tiền là Lâm Nhã.
Nhưng người chuyển tiền…
Lại là Tần Mặc.
Không phải tiền sinh hoạt.
Không phải tiền tiếp khách.
Mà là những khoản tiền liên quan đến một công ty đứng tên người khác.
Tôi càng xem càng thấy bất an.
Đột nhiên điện thoại reo.
Tần Mặc.
Tôi nghe máy.
“Em đang ở đâu?”
“Bệnh viện.”
“Đừng mở chiếc USB đó.”
Tôi lạnh người.
“Anh biết?”
“Tiểu An, nghe anh. Đừng tin mẹ.”
“Anh sợ tôi biết điều gì?”
“Anh không muốn em bị kéo vào.”
Tôi nhìn bác sĩ Trình.
Anh khẽ lắc đầu, ra hiệu tôi tiếp tục nghe.
Tôi hỏi:
“Lâm Nhã là ai?”
Tần Mặc im lặng rất lâu.
“Cô ấy…”
“Là gì của anh?”
Cuối cùng, anh nói:
“Cô ấy là người từng giúp gia đình anh vượt qua lúc khó khăn nhất.”
Tôi bật cười.
“Vậy nên anh bỏ mặc vợ mình?”
“Không phải như em nghĩ.”
“Vậy anh giải thích đi.”
Tần Mặc không trả lời.
Ngay lúc đó, phía bên kia điện thoại vang lên một giọng phụ nữ.
“Anh Mặc, anh đang nói chuyện với cô ấy sao?”
Tôi nhận ra giọng Lâm Nhã.
Tôi cúp máy.
Không còn muốn nghe thêm.
Bác sĩ Trình nhìn tôi.
“Cô ổn không?”
Tôi lau nước mắt.
“Không ổn.”
Anh không nói gì.
Tôi nhìn lại những tài liệu trước mặt.
Rồi bất chợt phát hiện một tập giấy nằm ở cuối cùng.
Tôi mở ra.
Đó là hồ sơ sở hữu căn hộ.
Tên chủ sở hữu không phải Lâm Nhã.
Không phải Tần Mặc.
Mà là…
**Tô An.**
Tôi chết lặng.
“Đây là căn hộ nào?”
Bác sĩ Trình nhìn địa chỉ.
Sắc mặt anh thay đổi.
“Cô biết nơi này không?”
Tôi lắc đầu.
“Không.”
Anh nói chậm rãi:
“Đó là căn hộ mà chồng cô đã thuê suốt nửa năm.”
Tôi nhìn anh.
“Nhưng tại sao giấy tờ lại đứng tên tôi?”
Không ai trả lời.
Đúng lúc ấy, cửa phòng bệnh mở ra.
Mẹ chồng chống tay ngồi dậy.
Bà nhìn tôi, ánh mắt bình tĩnh đến lạ.
“Vì căn hộ đó vốn không phải để cho Lâm Nhã.”
Tôi bước tới.
“Vậy là cho ai?”
Mẹ chồng nhìn tôi rất lâu.
“Cho con.”
Tôi đứng bất động.
Bà nói tiếp:
“Mẹ biết Tần Mặc đang làm gì. Mẹ cũng biết con sẽ không tin mẹ nếu mẹ nói ngay từ đầu.”
“Vậy tại sao mẹ không nói?”
“Bởi vì mẹ cần con tự nhìn thấy.”
Tôi siết chặt tập hồ sơ.
“Còn Lâm Nhã?”
Mẹ chồng khẽ thở dài.
“Cô ta chưa bao giờ là người mà con cần đề phòng nhất.”
Tôi sững người.
“Vậy ai?”
Mẹ chồng nhìn về phía cửa.
Đúng lúc ấy, điện thoại của tôi nhận được một tin nhắn từ số lạ.
Chỉ có một câu:
**“Nếu cô muốn biết vì sao chồng mình phải giả vờ phản bội cô suốt sáu năm, tối nay hãy đến căn hộ đó một mình.”**
Tôi đọc đi đọc lại.
Tim đập mạnh.
Bác sĩ Trình nhìn màn hình.
“Đừng đi.”
Tôi ngẩng lên.
“Nhưng nếu không đi, tôi sẽ không bao giờ biết sự thật.”
Mẹ chồng bất ngờ nắm lấy tay tôi.
“Tiểu An…”
Tôi quay lại.
Bà nói rất khẽ:
“Đừng mở cánh cửa nếu bên trong không có người gọi đúng tên con.”
Tôi không hiểu.
Nhưng đến tối hôm đó, khi đứng trước cánh cửa căn hộ mang tên mình…
Tôi nghe thấy tiếng khóa bên trong chuyển động.
Cánh cửa từ từ mở ra.
Và người đứng sau cánh cửa…
Không phải Tần Mặc.
Cũng không phải Lâm Nhã.
Mà là một người mà tôi đã nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ còn gặp lại nữa.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
Nhận xét
Đăng nhận xét