Min menu

Pages

Chồng tôi vừa bị bắt gặp ngoại tình, mẹ chồng lập tức ép tôi ký giấy chuyển nhượng toàn bộ cổ phần, lạnh lùng tuyên bố: “Cô cút khỏi nhà họ Trần với hai bàn tay trắng.” Tôi im lặng ký tên, rồi bất ngờ tháo chiếc nhẫn cưới đặt lên bàn và nói: “Vậy thứ này cũng trả lại cho mẹ.” Bà ta còn đang cười thì nhìn thấy dòng chữ khắc bên trong chiếc nhẫn… sắc mặt lập tức biến đổi.

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.



CHƯƠNG 1: BẢN HỢP ĐỒNG LẠNH LẼO

Mùi trầm hương phảng phất trong phòng khách xa xỉ của căn biệt thự họ Trần tại thành phố Thượng Hải không thể che giấu được bầu không khí u uất và ngột ngạt. Trên chiếc sofa bằng da cao cấp, Trần Vũ – người chồng mà tôi đã gắn bó suốt bảy năm qua – đang ngồi cúi đầu, bàn tay run run siết chặt lấy ly trà đã nguội lạnh. Cách đó không xa, những tấm ảnh chụp lại cảnh anh ta ôm ấp cô người yêu trẻ trung tại một khách sạn 5 sao ở Thâm Quyến nằm chễm chệ trên mặt bàn kính, tựa như những vết dao đâm thấu tâm can tôi.

Nhưng người làm chủ căn phòng lúc này không phải là người chồng phản bội, mà là mẹ chồng tôi – bà Trần. Bà ngồi diễm lệ trong bộ sườn xám thêu gấm cao cấp, ánh mắt sắc như dao cau nhìn thẳng vào mặt tôi, không một chút thương xót hay hối hận cho hành vi đồi trụy của con trai mình.

— Thẩm Lạc, chuyện đã đến nước này, tôi cũng không muốn vòng vo — Bà Trần hất cằm, hất tệp hồ sơ dày cộp về phía tôi — Trần Vũ đã sai, nhưng gia tộc họ Trần không thể vì một phút bốc đồng của nó mà chia rẽ tài sản. Cô làm dâu nhà này mười năm, không sinh được cháu đích tôn, lại chỉ biết quanh quẩn mấy việc trong công ty. Tờ giấy này là thỏa thuận chuyển nhượng toàn bộ 15% cổ phần của cô tại Tập đoàn Trần Thị cho Trần Vũ.

— Mẹ... — Tôi cất tiếng, giọng nói khô khốc đến mức chính tôi cũng thấy lạ lẫm — Anh ấy ngoại tình, bị phóng viên chụp lại, làm tổn hại đến uy tín công ty. Tại sao người phải ra đi tay trắng lại là con? 15% cổ phần đó là tài sản riêng do chính tay con cùng cha con gầy dựng từ những ngày đầu Trần Thị thành lập!

— Cùng gầy dựng? — Bà Trần cười khẩy một tiếng đầy mỉa mai, nụ cười làm gợn lên những nếp nhăn mép xa xỉ — Cô đừng dát vàng lên mặt mình nữa! Nếu không có nền tảng của gia tộc họ Trần, cái công ty nhỏ bé của cha cô năm xưa đã phá sản từ lâu rồi! Cô cút khỏi nhà họ Trần với hai bàn tay trắng là cái giá cho sự vô dụng của cô. Ký đi, rồi xách vali rời khỏi đây ngay lập tức. Đừng để tôi phải gọi bảo vệ vứt đồ của cô ra đường!

Tôi quay sang nhìn Trần Vũ. Giữa những tiếng chửi rủa cay nghiệt của mẹ mình, anh ta chỉ im lặng, ánh mắt né tránh không dũng cảm ngước lên nhìn tôi lấy một lần. Mười năm thanh xuân, mười năm tôi thức khuya dậy sớm quản lý tài chính, dọn dẹp từng mớ bừa bộn trong các dự án đầu tư của anh ta, rốt cuộc đổi lại chỉ là một sự im lặng hèn nhát và một bản hợp đồng tước đoạt tất cả.

Tâm cạn, lệ khô. Ngọn lửa uất hận trong lòng tôi bỗng nhiên hóa thành một dòng nước băng giá. Tôi không khóc, cũng không gào khóc đánh ghen như bà Trần dự đoán.

Tôi cầm lấy chiếc bút máy trên bàn, không chút chần chừ đặt bút ký tên "Thẩm Lạc" vào từng trang của bản thỏa thuận chuyển nhượng. Nét chữ sắc sảo, thẳng tắp, không một chút run rẩy.

— Xong rồi — Tôi đẩy tệp hồ sơ về phía bà Trần.

Bà Trần vội vã chộp lấy tệp tài liệu, kiểm tra kỹ lưỡng từng chữ ký rồi nở một nụ cười đắc thắng, ánh mắt tràn ngập sự coi thường:

— Rất tốt, xem ra cô cũng biết điều. Cầm lấy ít tiền đền bù hợp đồng lao động rồi biến cho sạch mắt.

Tôi chậm rãi đứng dậy. Dưới ánh đèn chùm pha lê lộng lẫy, tôi từ tốn tháo chiếc nhẫn cưới bằng bạch kim đơn giản trên ngón tay đeo nhẫn của mình ra. Chiếc nhẫn này mười năm trước chính tay bà Trần đã trao cho tôi trong ngày cưới, tuyên bố đó là kỷ vật truyền gia của dòng họ.

— Cổ phần tôi đã trả. Nhà cửa tôi không lấy — Tôi bước tới trước mặt bà Trần, nhẹ nhàng đặt chiếc nhẫn kim loại lạnh ngắt lên mặt bàn kính — Vậy thứ này, tôi cũng trả lại cho mẹ.

Bà Trần cười khinh bỉ, cầm chiếc nhẫn lên:

— Mấy thứ đồ bỏ đi này cô giữ làm gì, trả lại là đúng...

Nhưng khi ngón tay bà ta xoay nhẹ chiếc nhẫn, ánh mắt vô tình lướt qua dòng chữ nhỏ li ti được khắc tỉ mỉ ở mặt bên trong của vòng nhẫn bạch kim. Nụ cười trên môi bà Trần bỗng nhiên đông cứng lại. Sắc mặt bà ta trong phút chốc chuyển từ hồng hào sang xám xịt, rồi trắng bệch như một cái xác không còn drop máu nào. Cả người bà ta run bắn lên, chiếc nhẫn rơi khỏi tay, đập vào mặt bàn kính tạo ra tiếng "clack" vang nhọn.

— Cái này... cái này... tại sao lại có dòng chữ này?! — Bà Trần run rẩy chỉ tay vào chiếc nhẫn, giọng nói lạc đi vì kinh hoàng.

CHƯƠNG 2: BÓNG MA TRONG DÒNG HOẠT

Trần Vũ thấy mẹ mình có biểu hiện lạ, vội vàng chồm tới nhặt chiếc nhẫn lên. Dưới ánh đèn sáng rực, anh ta nheo mắt đọc từng ký tự tiếng Anh và con số được khắc chìm tinh xảo bên trong: "PROPERTY OF SHEN'S TRUST - 00912".

— Quỹ đầu tư Thẩm Thị? — Trần Vũ lẩm bẩm, gương mặt hiện lên vẻ ngơ ngác — Mẹ, cái này có nghĩa là gì? Đây chẳng phải là nhẫn gia bảo của nhà mình sao?

— Câm miệng! — Bà Trần gầm lên một tiếng thất thanh, toàn thân run rẩy đến mức suýt ngã khỏi sofa. Bà ta ngước nhìn tôi bằng ánh mắt không còn là sự coi thường nữa, mà là một sự sợ hãi tột cùng — Thẩm Lạc... cô... cô là người của Quỹ đầu tư Thẩm Thị ở Hương Cảng?

Tôi mỉm cười nhẹ nhàng, kéo chiếc ghế đối diện ngồi xuống, phong thái thong dong tựa như một vị giám khảo đang theo dõi một kịch bản hài kịch do chính mình dàn dựng.

— Mẹ – à không, bà Trần — Tôi chậm rãi cất lời, giọng điệu điềm tĩnh đến đáng sợ — Mười năm trước, khi tập đoàn Trần Thị đứng trước nguy cơ phá sản vì cuộc khủng hoảng tài chính, một quỹ đầu tư ẩn danh từ Hương Cảng đã bơm vào đây năm trăm triệu nhân dân tệ để cứu sống gia tộc các người. Điều kiện duy nhất của họ lúc đó là trao chiếc nhẫn ký danh này cho người đại diện kiểm soát rủi ro. Mẹ nói đây là nhẫn gia bảo của họ Trần? Không, đây là ấn tín giám sát của chủ nợ lớn nhất tập đoàn các người.

Trần Vũ trợn tròn mắt, nhìn tôi như nhìn một người lạ mặt:

— Em... em nói cái gì? Chẳng phải cha em chỉ là một chủ doanh nghiệp nhỏ ở Tô Châu sao?

— Cha tôi đúng là sống giản dị ở Tô Châu, nhưng ông ấy cũng đồng thời là chủ tịch Hồi đồng quản trị của Tập đoàn Tài chính Thẩm Thị — Tôi nhìn Trần Vũ bằng ánh mắt thương hại — Mười năm trước, tôi giấu kín thân phận để ghen kết duyên cùng anh, vì tôi tin vào thứ tình cảm chân thành thời đại học. Cha tôi lo lắng tính cách nông cạn và lòng tham của gia đình anh sẽ làm hại tôi, nên đã cài đặt điều khoản bảo hộ ẩn trong toàn bộ tài sản của Trần Thị.

Bà Trần lúc này đã không còn giữ được vẻ đài các thường ngày. Bà ta nhào tới bám lấy mép bàn, giọng nói mếu máo:

— Thẩm Lạc! Cô vừa ký giấy chuyển nhượng 15% cổ phần rồi! Cô đã từ bỏ tài sản ở Trần Thị rồi!

— Đúng vậy, tôi đã ký — Tôi nghiêng đầu, ánh mắt sắc lẹm — Nhưng bà Trần à, bà có biết ý nghĩa của việc tôi từ bỏ 15% cổ phần đó là gì không?

Tôi rút từ trong túi xách ra một chiếc điện thoại, bấm nút loa ngoài. Giọng nói nghiêm nghị của một nam giới trung niên vang lên qua điện thoại:

"Thưa cô Thẩm, theo đúng điều khoản thỏa thuận bảo hộ năm xưa, việc cô chính thức thoái vốn và chấm dứt quan hệ hôn nhân với Trần Vũ đã kích hoạt điều khoản thu hồi nợ khẩn cấp. Toàn bộ khoản vay gốc năm trăm triệu nhân dân tệ cùng lãi suất tích lũy mười năm qua – tổng cộng một tỷ hai trăm triệu – sẽ bị thu hồi trong vòng 24 giờ tới. Đồng thời, toàn bộ 45% cổ phần thế chấp của họ Trần sẽ chính thức bị sang tên cho Quỹ Thẩm Thị."

"Pha" — Chiếc ly trà trên tay Trần Vũ rơi xuống sàn nhà, vỡ tan tành thành vô số mảnh nhỏ.

Một tỷ hai trăm triệu nhân dân tệ! Đó là con số có thể nghiền nát tập đoàn Trần Thị mười lần ở thời điểm hiện tại. Bản hợp đồng chuyển nhượng 15% cổ phần mà bà Trần vừa ép tôi ký với thái độ đắc thắng, thực chất chính là chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa dẫn cả gia tộc họ Trần xuống vực thẫm.

CHƯƠNG 3: SỰ SỤP ĐỔ CỦA LÒNG THAM

— Không! Không thể như thế được! — Bà Trần gào lên thảm thiết, bà ta lao tới định giằng lấy tệp hồ sơ vừa ký trên bàn để xé bỏ — Đây là bẫy! Cô lừa chúng tôi! Bản hợp đồng này không có hiệu lực!

Tôi lạnh lùng dùng tay chặn lại, đẩy nhẹ tệp hồ sơ sang một bên:

— Bà Trần, người ép tôi ký bản hợp đồng này là bà. Người tuyên bố đuổi tôi ra khỏi nhà tay trắng cũng là bà. Mọi giấy tờ đều có sự chứng kiến của luật sư gia đình các người và hệ thống camera trong phòng khách này. Làm sao có thể gọi là lừa?

— Thẩm Lạc! Em không thể ác như vậy được! — Trần Vũ quỳ rụp xuống trước mặt tôi, hai tay nắm lấy gấu quần tôi, nước mắt nước mũi giàn giụa — Mười năm qua anh đối xử với em không tồi mà! Anh chỉ nhất thời bị cô ta quyến rũ thôi! Anh sẽ cắt đứt với cô ta ngay lập tức! Anh thề! Em hãy nói với cha em rút lại lệnh thu hồi nợ đi em!

Tôi cúi xuống nhìn người đàn ông từng là cả thế giới của mình. Sự đớn hèn, tham lam và giả tạo của anh ta lúc này hiện rõ mùng một. Không còn là một tổng giám đốc phong độ, không còn là người chồng hào hoa, chỉ còn lại một kẻ thám hoại đang bấu víu vào chút lòng thương hại cuối cùng.

— Trần Vũ, khi anh ôm người phụ nữ khác trong khách sạn, anh có nhớ đến mười năm nghĩa vợ chồng không? Khi mẹ anh sỉ nhục tôi, ép tôi rời đi tay trắng, anh có đứng ra nói giúp tôi một lời nào không? — Tôi thẳng chân rút chân lại, khiến anh ta ngã dúi dụi xuống sàn — Tình nghĩa mười năm của chúng ta đã chết nát cùng chiếc nhẫn này rồi.

Đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại của Trần Vũ vang lên dồn dập. Anh ta run rẩy bắt máy, giọng nói của thư ký tập đoàn vang lên thất thanh qua loa thoại, đủ lớn để cả phòng khách cùng nghe thấy:

"Tổng giám đốc! Không xong rồi! Ngân hàng Trung ương vừa ra lệnh phong tỏa toàn bộ tài khoản lưu động của công ty chúng ta! Các cổ đông lớn đang kéo đến trụ sở đòi rút vốn! Tin tức tập đoàn bị thu hồi nợ một tỷ hai trăm triệu đã bị rò rỉ ra thị trường chứng khoán, cổ phiếu của chúng ta vừa mở cửa đã giảm kịch sàn rồi!"

Trần Vũ buông rơi điện thoại, ánh mắt dại đi như kẻ mất hồn.

Bà Trần ngã gục xuống sàn nhà, ôm lấy ngực khóc lóc om sòm:

— Trời ơi là trời! Nhà họ Trần tiêu tùng rồi! Tôi là kẻ tội đồ của dòng họ rồi! Thẩm Lạc... cô Thẩm... tôi van xin cô, cô đánh tôi, chửi tôi thế nào cũng được, xin cô cứu lấy gia tài của nhà họ Trần...

Tôi bước qua người hai mẹ con họ, đứng trước cửa lớn của căn biệt thự. Gió đêm Thượng Hải thổi qua, mang theo cái lạnh cắt da của mùa đông, nhưng trong lòng tôi lúc này lại ấm áp và nhẹ nhõm đến kỳ lạ.

— Căn biệt thự này cùng toàn bộ xe cộ đứng tên công ty sẽ bị niêm phong vào sáng mai — Tôi quay đầu lại, buông rơi một lời cuối cùng — Hai người hãy thu dọn đồ đạc cá nhân đi. Đừng để bảo vệ của Quỹ Thẩm Thị phải vứt đồ của hai người ra đường, giống như lời bà vừa nói với tôi.

Nói xong, tôi bước ra khỏi cánh cổng sắt uốn nghệ thuật của nhà họ Trần. Phía ngoài đường lớn, một chiếc xe Bentley màu đen sang trọng đã đỗ sẵn từ lâu. Người tài xế kính cẩn bước xuống mở cửa xe:

— Tiểu tiểu thư, Chủ tịch đang chờ cô ở nhà hàng. Mọi thủ tục pháp lý tái cấu trúc Trần Thị đã hoàn tất.

Tôi bước vào xe, ngoái nhìn lại căn biệt thự từng là gông cồng giam hãm mười năm thanh xuân của mình. Ánh đèn pha lê trong phòng khách vẫn sáng, nhưng nó không còn đại diện cho sự uy quyền hay giàu sang, mà chỉ còn là phông nền cho những tiếng khóc lóc thảm thiết của những kẻ sụp đổ vì lòng tham.

Chiếc xe bánh lăn êm ái trên đại lộ Thượng Hải hoa lệ. Mười năm tăm tối đã qua đi, và bình minh của một cuộc đời mới thực sự bắt đầu.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí

Nhận xét