#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Phòng VIP của Trung tâm Giao dịch Bất động sản cao cấp Vân Cảnh tại thành phố Hàng Châu ngập tràn tiếng nhạc không lời êm dịu cùng hương cà phê thơm nức. Bàn trà bằng đá cẩm thạch trắng bày sẵn xấp hợp đồng mua bán căn biệt thự đơn lập trị giá 50 triệu Tệ tại khu đô thị cao cấp ven Tây Hồ.
Tôi – Mộc Thanh – ngồi lặng lẽ ở góc sofa. Suốt năm năm qua, tôi lui về làm một người vợ hiền thục, chăm sóc gia đình và âm thầm đứng sau hỗ trợ công việc kinh doanh của chồng – Trương Hạo. Nhưng lúc này, tôi lại như một kẻ vô hình trong chính ngày vui của anh ta.
Trương Hạo khoác trên mình bộ vest cắt may riêng sang trọng, một tay cầm chiếc bút máy cao cấp, tay kia ôm chặt bờ vai của Chu Dĩnh. Chu Dĩnh là cô thư ký trẻ trung, hôm nay diện một chiếc váy lụa màu kem ôm sát, vô tình để lộ phần bụng đã lùm lùm sau lớp vải.
"Cạch!"
Trương Hạo dứt khoát dặt bút ký tên vào dòng cuối cùng của bản hợp đồng. Anh ta không hề do dự, quay sang nhân viên giao dịch, cất giọng vô cùng dõng dạc:
"Toàn bộ thủ tục sang tên sở hữu căn biệt thự này, hãy ghi tên Chu Dĩnh. Tôi muốn đây là quà tặng cho mẹ con cô ấy."
Chu Dĩnh reo lên một tiếng đầy nũng nịu, kiễng chân hôn lên má Trương Hạo trước mặt mọi người: "Anh Hạo, anh tốt với em và con quá! Em yêu anh nhất!"
Trương Mẫn – em gái ruột của Trương Hạo – lập tức giơ cao ly champagne, cười nói rạng rỡ: "Chúc mừng anh trai! Chúc mừng chị Dĩnh Dĩnh! Gia đình mình sắp đón quý tử, lại có thêm biệt thự sang sang trọng, đúng là hỷ sự trùng trùng!"
Nói xong, Trương Mẫn quay sang nhìn tôi bằng ánh mắt coi thường, mỉa mai nâng ly: "Chị Mộc Thanh à, chị ngồi đó làm gì thế? Lại đây chúc mừng anh tôi và chị Dĩnh đi chứ? À mà quên mất, chị ăn bám anh tôi bao năm qua, bụng thì không biết đẻ, công ty thì chẳng giúp được gì. Căn nhà này là tài sản của anh tôi, chị nghe cho rõ nhé, chị sắp trở thành người ngoài cái nhà này rồi đấy!"
Bà Trương – mẹ chồng tôi – cũng nhếch môi cười khẩy, tiếp lời con gái: "Đúng thế! Loại phụ nữ không biết sinh con thì sớm muộn cũng bị đào thải thôi. Căn biệt thự này sang tên cho Dĩnh Dĩnh là hoàn toàn đúng đắn. Cô Mộc Thanh, chút nữa về nhà nhớ dọn dẹp đồ đạc cho gọn gàng, đừng để làm bẩn mắt cháu nội tương lai của tôi."
Trương Hạo liếc nhìn tôi, ánh mắt lạnh nhạt đến tột cùng. Anh ta thản nhiên rút một tờ khăn giấy lau vệt son trên má, cất giọng tàn nhẫn: "Mộc Thanh, anh đã bảo luật sư soạn xong đơn ly hôn rồi. Căn biệt thự cũ và cổ phần công ty đều đứng tên anh. Em rời đi tay trắng là coi như anh còn chút nghĩa cũ không đuổi em ra đường ngay lập tức."
Nhìn những nụ cười đắc thắng, sự trơ trẽn và hợm hĩnh của gia đình họ Trương cùng cô nhân tình Chu Dĩnh, trái tim tôi không còn gợn sóng. Tôi không khóc, không gào xé, cũng chẳng thèm tranh cãi lấy một lời.
Tôi chậm rãi rút chiếc điện thoại từ trong túi xách ra, gõ gãy gọn một dòng tin nhắn gồm bốn chữ: "Đến giờ rồi, vào đi." rồi bấm gửi. Sau đó, tôi nhẹ nhàng đặt điện thoại xuống bàn, tự rót cho mình một tách trà ấm, chậm rãi nhấp một ngụm.
"Cô giả vờ câm đếc đấy à?" Trương Mẫn chướng mắt trước sự bình thản của tôi, gằn giọng: "Anh tôi đang nói chuyện với cô đấy! Có nghe thấy không?"
"Rầm!"
Cánh cửa gỗ nặng nề của phòng VIP bất ngờ được đẩy ra.
Một người đàn ông trung niên mặc suit xám chuẩn mực, tay xách chiếc cặp táp da đen cao cấp bước vào, theo sau là hai trợ lý pháp lý nghiêm nghị. Đó là Luật sư Lý – chủ tịch Văn phòng Luật sư Trọng Tín, đơn vị tư vấn pháp lý quyền lực nhất tỉnh Triết Giang.
Trương Hạo giật mình, vội vàng đứng dậy nghênh đón: "Luật sư Lý? Sao ngài lại tới đây? Chẳng lẽ có vấn đề gì về thủ tục vay ngân hàng cho căn biệt thự sao?"
Luật sư Lý không hề bắt tay Trương Hạo. Ông nhìn quanh phòng ăn bằng ánh mắt lạnh như băng, rồi dừng lại, cúi đầu kính cẩn chào tôi: "Bà Trương... à không, cô Mộc Thanh, tôi đã đến theo đúng yêu cầu của cô."
Sắc mặt Trương Hạo lập tức biến đổi: "Mộc Thanh? Cô gọi Luật sư Lý đến đây làm gì?"
Luật sư Lý thản nhiên bước tới bàn trà, mở cặp táp, lấy ra một tập hồ sơ niêm phong màu đỏ có đóng dấu giáp lai của Tòa án Nhân dân Tối cao và Ngân hàng Trung ương. Ông đặt mạnh tập hồ sơ lên bàn, cất giọng đanh thép vang vọng khắp phòng:
"Ông Trương Hạo, tôi đến đây để thực thi Điều khoản thỏa thuận tài sản bí mật mà ông đã chính tay ký kết và công chứng năm năm trước!"
Trương Hạo ngơ ngác, trán vãi mồ hôi hột: "Điều khoản bí mật gì? Tôi ký cái gì hồi nào?"
Luật sư Lý mở trang thứ năm của bản thỏa thuận, đọc to từng chữ:
"Điều 8 - Thỏa thuận Tài sản Hôn nhân gia tộc họ Mộc và họ Trương: Toàn bộ vốn khởi nghiệp, tài sản cố định, cổ phần Công ty Thương mại Trương Thị, cùng toàn bộ dòng tiền mua sắm bất động sản của ông Trương Hạo... THỰC CHẤT ĐỀU LÀ KHOẢN VAY ỦY THÁC TỪ QUỸ TÍN THÁC CỦA TẬP ĐOÀN MỘC THỊ DO BÀ MỘC THANH LÀM CHỦ SỞ HỮU DUY NHẤT!"
Nụ cười trên môi Chu Dĩnh, Trương Mẫn và bà Trương lập tức cứng đờ.
CHƯƠNG 2: MẶT NẠ SỤP ĐỔ
Phòng VIP rơi vào một sự im lặng chết chóc. Tiếng nhạc nền êm dịu lúc này trở nên thật chói tai.
Trương Hạo trợn ngược mắt, giọng run rẩy đến mức không nói tròn câu: "Lỗi... lỗi hệ thống sao? Mộc Thị nào? Quỹ tín thác nào chứ? Cô ta chỉ là một đứa con gái nông thôn..."
Luật sư Lý mỉm cười khinh bỉ, rút ra bản sao Giấy đăng ký kinh doanh và Quyết định bổ nhiệm Chủ tịch Hội đồng Quản trị Tập đoàn Tài chính Mộc Thị – tập đoàn đa quốc gia nắm giữ 40% thị phần logistic tại khu vực Hoa Đông:
"Ông Trương Hạo, ông nghĩ một kẻ tay trắng như ông năm xưa làm sao có được 20 triệu Tệ vốn khởi nghiệp để thành lập Trương Thị? Năm năm trước, cố Chủ tịch Mộc – bố của cô Mộc Thanh – vì muốn thử thách nhân cách của con rể nên đã giấu kín thân phận tiểu thư duy nhất của cô ấy, đồng thời bắt ông ký vào bản cam kết vay vốn ủy thác này."
Luật sư Lý nhấn mạnh từng chữ:
"Theo điều khoản phụ lục: Nếu ông Trương Hạo có hành vi ngoại tình, vi phạm đạo đức hôn nhân, hoặc cố tình tẩu tán tài sản sang cho bên thứ ba... Toàn bộ khoản vay ủy thác trị giá 200 triệu Tệ (bao gồm cả vốn lẫn lãi phát sinh trong 5 năm) sẽ LẬP TỨC BỊ THU HỒI TRONG VÒNG 24 GIỜ! Đồng thời, toàn bộ cổ phần Trương Thị sẽ tự động chuyển giao 100% cho cô Mộc Thanh!"
"CÁI GÌ?!" Chu Dĩnh gào lên kinh hoàng, tờ hợp đồng mua bán biệt thự trên tay cô ta rơi xuống sàn nhà. "Không thể nào! Anh Hạo, anh nói anh là đại gia tự thân cơ mà? Anh bảo công ty là của anh mà!"
Trương Mẫn và bà Trương mặt mày xám ngoét như người chết, lảo đảo ngã gục xuống ghế sofa.
Trương Hạo hoàn toàn điên loạn. Anh ta lao đến chụp lấy tập hồ sơ, lật tung từng trang. Chữ ký uốn lượn của chính anh ta cùng dấu vân tay màu đỏ tươi từ năm năm trước hiện rõ mùng một. Năm đó, vì quá thèm khát tiền vốn để làm ăn, anh ta đã nhắm mắt ký vào tập hồ sơ dày cộp mà không hề đọc kỹ các điều khoản ràng buộc sâu xa.
"Không... Không thể như thế được!" Trương Hạo quỳ rụp xuống sàn đá cẩm thạch, bò lại gần chân tôi, khóc lóc thảm thiết: "Thanh Thanh! Vợ ơi! Anh sai rồi! Anh bị con đĩ Chu Dĩnh này mê hoặc! Anh thề là anh không biết gì cả! Em tha lỗi cho anh đi mà!"
Chu Dĩnh nghe vậy thì biến sắc, xông đến nắm tóc Trương Hạo chửi rủa: "Trương Hạo! Mày nói cái gì đấy? Mày bảo mày yêu tao, bảo đứa con trong bụng tao là báu vật cơ mà! Mày là đồ lừa đảo!"
"Cút ra! Đồ tiện nhân!" Trương Hạo văng tay tát mạnh vào mặt Chu Dĩnh khiến cô ta ngã ngửa ra sàn. "Nếu không vì mày dụ dỗ tao, làm sao tao lại đối xử với Thanh Thanh như thế!"
Trương Mẫn và bà Trương cũng lao vào mắng chửi Chu Dĩnh, căn phòng VIP sang trọng biến thành một bãi chiến trường hỗn loạn, xô xát và chửi rủa nhau tàn nhẫn.
Tôi lặng lẽ đứng dậy, phủi nhẹ nếp gấp trên vạt áo váy, nhìn bốn con người đang cắn xé nhau dưới chân mình bằng ánh mắt vô cùng điềm tĩnh.
"Trương Hạo," Tôi cất giọng bình thản nhưng chứa đựng uy lực tuyệt đối. "Năm năm qua, tôi đã cho anh vô số cơ hội để sống như một người chồng đúng nghĩa. Nhưng sự tham lam, dối trá và hợm hĩnh đã tự tay đẩy anh xuống vực thẳm."
Tôi quay sang Luật sư Lý: "Luật sư Lý, phong tỏa toàn bộ tài khoản cá nhân của Trương Hạo và công ty Trương Thị. Căn biệt thự này, hủy bỏ giao dịch ngay lập tức."
CHƯƠNG 3: SỰ TRẢ GIÁ VÀ BÌNH YÊN MỚI
Sáng hôm sau, bão tố thực sự quét qua giới kinh doanh thành phố Hàng Châu.
Tin tức Tập đoàn Mộc Thị chính thức thu hồi toàn bộ vốn đầu tư và khởi kiện Trương Hạo về tội vi phạm hợp đồng tín dụng đã tràn ngập các trang báo tài chính. Chỉ trong vòng sáu tiếng đồng hồ, Công ty Trương Thị bị niêm phong, cổ phiếu trở thành những tờ giấy vụn.
Trương Hạo bị ngân hàng siết nợ toàn bộ tài sản: căn biệt thự cũ, hai chiếc xe sang và toàn bộ tài khoản ngân hàng đều bị phong tỏa. Từ một Tổng giám đốc phong độ, anh ta trở thành một kẻ trắng tay, gánh trên đầu khoản nợ đền bù lên đến hơn 100 triệu Tệ.
Chu Dĩnh sau khi biết Trương Hạo phá sản đã lập tức đi làm phẫu thuật bỏ thai và bỏ trốn khỏi Hàng Châu cùng gã nhân tình thực sự của cô ta. Bà Trương và Trương Mẫn bị đuổi ra khỏi căn biệt thự, phải dọn về thuê một căn phòng trọ chật hẹp, ẩm thấp ở khu ổ chuột ngoại ô, suốt ngày cãi vã và dằn dỗi lẫn nhau.
Tại cổng trụ sở Tập đoàn Mộc Thị.
Trương Hạo trong bộ dạng tàn hại, quần áo xộc xệch, tóc tai rũ rượi đứng quỳ dưới cơn mưa tầm dã của Hàng Châu. Anh ta liên tục dập đầu xuống sàn bê tông lạnh ngắt, gào khóc van xin qua hệ thống loa an ninh:
"Thanh Thanh! Anh biết lỗi rồi! Cho anh gặp em một lần thôi! Cho anh làm bảo vệ hay tài xế cho em cũng được! Xin em đừng tuyệt đường sống của anh!"
Trên tầng 60 của tòa nhà Mộc Thị.
Tôi đứng trước ô cửa kính lớn sát đất, tay cầm tách cà phê nóng, lặng nhìn bóng người nhỏ bé đang quỳ dưới mưa. Đi bên cạnh tôi là vị trợ lý cá nhân.
"Chủ tịch Mộc, có cần gọi bảo vệ đuổi ông ta đi không ạ?" Trợ lý kính cẩn hỏi.
Tôi nhẹ nhàng nhấp một ngụm cà phê, thản nhiên đáp: "Không cần. Cứ để anh ta quỳ ở đó. Anh ta cần phải học cách trả giá cho những quyết định của chính mình."
Chiều hôm đó, Tòa án Nhân dân thành phố Hàng Châu chính thức trao Quyết định ly hôn đơn phương cho tôi. Toàn bộ tài sản thuộc về gia tộc họ Mộc được bảo toàn nguyên vẹn. Trương Hạo bị cảnh sát kinh tế áp giải đi để điều tra về các hành vi gian lận tài chính trong thời gian điều hành công ty cũ.
Khi bước ra khỏi cổng Tòa án, cơn mưa rào đã tạnh hẳn. Bầu trời Hàng Châu trong xanh, ánh nắng vàng rực rỡ chiếu xuống những cành cây lá mồng tươi tốt bên đường.
Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió mát rượi tràn ngập lồng ngực. Mái tóc ngắn cúp nhẹ tung bay theo gió.
Năm năm nhẫn nhịn và giấu mình đã chính thức kết thúc. Tôi không còn là người vợ cam chịu trong căn biệt thự u tối của họ Trương. Tôi quay trở lại là chính mình – một người phụ nữ độc lập, tự chủ, kiêu hãnh và sở hữu một tương lai rộng lớn phía trước. I mỉm cười, bước lên chiếc xe đang chờ sẵn, bắt đầu một chương mới hoàn toàn tự do cho cuộc đời mình.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí
Nhận xét
Đăng nhận xét