#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Chương 1
“Cô cút khỏi căn nhà này ngay, đừng để tôi phải gọi bảo vệ lôi cổ ra ngoài!”
Tiếng quát tháo đinh tai nhức óc vang lên giữa phòng khách rộng lớn của căn biệt thự xa hoa tại khu vực Triều Dương, Bắc Kinh. Lực tát mạnh đến mức đầu tôi ù đi, vị tanh của máu lập tức rỉ ra khóe miệng. Tôi ngã quỵ xuống tấm thảm Ba Tư đắt đỏ, cảm giác tê dại lan tràn khắp nửa khuôn mặt.
Đứng sừng sững trước mặt tôi là Vương Chí Hào — người chồng đầu ấp tay gối suốt năm năm qua, người mà tôi từng tin rằng sẽ là bến đỗ bình yên cuộc đời. Thế nhưng giờ phút này, ánh mắt anh ta nhìn tôi không khác gì nhìn một thứ rác rưởi vướng víu.
Ngay bên cạnh, mẹ chồng tôi — bà Vương Ngọc Lan — thong thả nhấp một ngụm trà Ô Long thượng hạng, khóe môi nhếch lên một nụ cười mỉa mai, cay độc. Bà ta không những không can ngăn mà còn vỗ tay bốp bốp, cất giọng châm chọc:
— Giỏi lắm, Chí Hào! Phải dạy dỗ lại cái loại đàn bà vô ơn này cho cẩn thận. Mang cả cái thằng em trai què quặt, ngớ ngẩn vào nhà người ta ăn bám, lại còn dám lớn tiếng cãi lại mẹ chồng à? Đúng là đồ nhà quê vô giáo dục!
Sát cạnh tôi lúc này là Tiểu Nam — đứa em trai ruột duy nhất của tôi. Vì một tai nạn năm bảy tuổi, đôi chân em bị liệt vĩnh viễn, trí tuệ cũng ngơ ngơ ngác ngác không lanh lợi như người bình thường. Tiểu Nam sợ hãi cuộn tròn người lại, đôi tay run rẩy bấu chặt vào gấu áo của tôi, miệng lắp bắp không thành tiếng:
— Chị... chị ơi... em sợ... em muốn về nhà...
Nhìn em trai nước mắt ngắn nước mắt dài, trái tim tôi đau thắt lại như bị ai bóp nghẹt. Nguyên nhân sự việc chỉ vì Tiểu Nam vô ý làm đổ một ly nước quý giá lên chiếc thảm nhập khẩu khi cố gắng lau dọn giúp việc nhà. Thay vì thông cảm, mẹ chồng đã dùng những lời lẽ cay độc nhất để sỉ nhục, thậm chí dùng gậy chống đánh thẳng vào chân em. Tôi vừa đi làm về, chứng kiến cảnh tượng đó nên đã không kìm được mà lao vào che chở, cãi lại bà ta. Để rồi kết cục là cái tát trời giáng này cùng màn hùa nhau xua đuổi phũ phàng.
Tôi từ từ chống tay đứng dậy, không một giọt nước mắt nào rơi xuống. Sự nhục nhã và đau đớn không làm tôi gục ngã, trái lại, nó thiêu rụi hoàn toàn chút tình nghĩa cuối cùng trong tôi dành cho cái gia đình vô nhân tính này. Tôi đưa tay lau vết máu ở khóe miệng, ngước nhìn thẳng vào mặt Vương Chí Hào bằng một ánh mắt sắc lạnh đến mức khiến anh ta phải vô thức lùi lại nửa bước.
— Nhớ kỹ lời anh nói đấy! — Tôi nhả từng chữ rõ ràng, lạnh băng.
Vương Chí Hào nhếch mép cười khẩy, tỏ vẻ khinh miệt:
— Cô còn dám dọa tôi cơ đấy? Cô tưởng cô là ai hả Tô An Nhã? Cô chỉ là một đứa mồ côi được gia đình này rủ lòng thương nhận về làm vợ, ăn bám vào cái tập đoàn Vô Cực của gia đình tôi. Không có nhà họ Vương chúng tôi, cô chẳng là cái đinh gì cả! Cút ngay, đừng để tôi mất kiên nhẫn!
— Chị ơi... chúng ta đi thôi... — Tiểu Nam kéo tay áo tôi, nức nở.
Tôi không nói thêm một lời thừa thãi nào nữa. Tôi cúi xuống ôm lấy em trai, dắt em bước ra khỏi cánh cửa căn biệt thự xa hoa ấy. Từng bước chân của tôi nện xuống sàn nhà chắc nịch, vang lên giữa tiếng cười khẩy giễu cợt của mẹ chồng và vẻ mặt đắc ý của người chồng bội bạc.
Bên ngoài trời Bắc Kinh đang đổ mưa phùn se lạnh. Tôi gọi một chiếc xe công nghệ, đưa Tiểu Nam đến một khách sạn tạm trú gần đó, an ủi em ăn chút cháo rồi dỗ em đi ngủ. Khi tiếng thở đều đều của em vang lên, tôi bước ra ban công, lấy điện thoại từ trong túi áo khoác ra.
Ánh đèn neon mờ ảo từ các tòa nhà cao tầng hắt lênKhuôn mặt tôi lúc này không còn chút biểu cảm nào. Tôi bấm một dãy số quen thuộc nhưng đã lâu không liên lạc, giọng nói vang lên đầy uy quyền và quyết đoán:
— Trương tổng, kế hoạch dừng lại ở mức này là đủ rồi. Mười lăm phút nữa, kích hoạt toàn bộ các điều khoản thu hồi vốn và chấm dứt hợp đồng hợp tác chiến lược với Tập đoàn Vô Cực của nhà họ Vương. Tôi muốn thấy bọn chúng phải trả giá đắt nhất cho sự hống hách này.
Đầu dây bên kia vang lên giọng nói kính cẩn tuyệt đối:
— Vâng, thưa Chủ tịch! Lệnh của ngài sẽ được thực thi ngay lập tức. Nhà họ Vương chuẩn bị đón nhận cơn địa chấn đi là vừa.
Tôi cúp máy, nhìn chăm chăm vào màn hình điện thoại đang hiện dòng chữ hiển thị thời gian. Đúng một tiếng rưỡi nữa, vở kịch hài hước mang tên "gia tộc giàu có" của nhà họ Vương chính thức hạ màn.
Chương 2
Tại phòng khách biệt thự nhà họ Vương, sau khi đuổi tôi đi, bầu không khí lại trở lại vẻ xa hoa vốn có. Vương Chí Hào thong thả ngồi xuống sofa, nhấp một ngụm rượu vang đỏ mà anh ta yêu thích. Mẹ chồng tôi vẫn đang hí hửng đếm lại số trang sức quý giá trong tủ, miệng không ngớt lời ca tụng đứa con trai tài giỏi.
— Phải thế chứ, đàn bà trong nhà mà không biết điều thì phải trị ngay từ đầu, tránh để trèo lên đầu lên cổ mẹ con mình. Chí Hào này, con cứ yên tâm, ngày mai mẹ sẽ giới thiệu cho con tiểu thư nhà họ Trần ở khu tài chính. Con bé đó vừa xinh đẹp, gia thế môn đăng hộ đối, hoàn toàn xứng đáng với vị trí tổng giám đốc tập đoàn của con, chứ cái loại như con An Nhã chỉ tổ kéo chân kéo tay.
Vương Chí Hào cười lớn, vẻ mặt đầy tự đắc:
— Mẹ nói rất phải. Con đã sớm chán ngấy cái bộ dạng lúc nào cũng chỉ biết cặm cụi làm việc và lo cho cái thằng em què quặt kia rồi. Cứ tưởng ly hôn với nó là mình thiệt thòi, hóa ra lại là cách thoát khỏi một gánh nặng. Chắc giờ này hai chị em nó đang lang thang ngoài đường chịu rét rồi ấy chứ.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại đặt trên bàn trà bỗng reo vang phá vỡ không gian yên tĩnh. Vương Chí Hào liếc nhìn màn hình, thấy hiển thị tên của Phó tổng giám đốc điều hành tập đoàn — Lưu Quốc Cường. Anh ta vừa cười vừa bấm nghe máy, giọng điệu mang theo vẻ bề trên:
— Quốc Cường à, có chuyện gì thế? Cậu gọi lúc này chắc là muốn báo cáo về tiến độ dự án hợp tác trị giá nghìn tỷ với Tập đoàn Thiên Long phải không? Cứ bình tĩnh, ngày mai tôi sẽ cùng cậu đến gặp phía bên đó ký kết chính thức.
Tuy nhiên, đáp lại sự hào hứng của Vương Chí Hào không phải là tiếng chào mừng hay chúc mừng quen thuộc, mà là một giọng nói run rẩy, hổn hển đầy hoảng loạn từ đầu dây bên kia:
— Tổng giám đốc... nguy to rồi! Xảy ra chuyện lớn rồi, anh mau xem tin tức và kiểm tra lại hệ thống tài chính ngay đi!
Vương Chí Hào nhíu mày, cảm thấy có điều gì đó bất ổn, giọng trầm xuống:
— Cậu nói nhảm cái gì thế? Chuyện lớn gì mà phải hốt hoảng như vậy? Có chuyện gì thì nói rõ ràng ra xem nào!
— Tập đoàn Thiên Long... họ vừa đơn phương phát công văn hỏa tốc hủy bỏ toàn bộ thỏa thuận hợp tác chiến lược với chúng ta! Không chỉ vậy, họ còn lập tức rút toàn bộ dòng vốn trị giá hơn ba mươi tỷ nhân dân tệ đã cam kết vào dự án bất động sản trọng điểm của chúng ta nữa! — Giọng Lưu Quốc Cường lạc đi vì sợ hãi.
— Cái gì?! Cậu nói cái gì cơ? — Vương Chí Hào bật dậy khỏi sofa, ly rượu vang trên tay rơi xuống sàn vỡ tan tành, chất lỏng đỏ rực văng tung tóe lên tấm thảm. — Thiên Long điên rồi à? Chúng ta đã đàm phán mất nửa năm mới đi đến bước này, tại sao họ lại đột ngột hủy hợp đồng? Hơn nữa, tiền vốn đã được giải ngân một phần, rút đi thế khác nào đẩy tập đoàn chúng ta vào đường cùng?
Mẹ chồng thấy con trai bỗng dưng hét lớn liền dừng việc đếm trang sức lại, lo lắng hỏi:
— Chí Hào, có chuyện gì thế con? Tập đoàn Thiên Long sao lại hủy hợp đồng? Đừng đùa giỡn kiểu đó chứ, đó là đối tác lớn nhất năm nay của chúng ta cơ mà!
Vương Chí Hào không trả lời mẹ, mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra trên trán. Anh ta lắp bắp hỏi điện thoại:
— Cậu đã liên lạc với bên đó chưa? Lý do là gì? Họ nói gì không?
— Tôi... tôi đã gọi cho tất cả các đầu mối quen biết bên phía Thiên Long, kể cả Tổng giám đốc Lý, nhưng tất cả đều từ chối nghe máy. Người duy nhất chịu nhấc máy thì chỉ nói một câu lạnh lùng rằng: "Các người đã đắc tội với người không nên đắc tội, nhà họ Vương các người chuẩn bị phá sản đi là vừa", rồi họ cúp máy luôn! — Lưu Quốc Cường tuyệt vọng kêu lên.
Chưa kịp để Vương Chí Hào hoàn hồn sau cú sốc đầu tiên, chiếc điện thoại bàn trong phòng khách lại tiếp tục reo lên những hồi chuông chói tai. Rồi đến chiếc điện thoại cá nhân của anh ta cũng bắt đầu rung lên liên tục với hàng loạt cuộc gọi đến cùng lúc.
Anh ta run rẩy ấn nhận cuộc gọi tiếp theo. Vừa áp tai vào, giọng nói gầm giận dữ của Giám đốc chuỗi cung ứng vang lên:
— Vương tổng! Toàn bộ các nhà cung cấp nguyên vật liệu chính cho chúng ta đồng loạt gửi thông báo chấm dứt hợp đồng! Họ đòi thanh toán ngay lập tức toàn bộ các khoản nợ cũ trước hạn, nếu không sẽ kiện ra tòa phong tỏa tài sản công ty!
— Lại thêm một bên nữa sao? Tại sao lại có chuyện này xảy ra cùng một lúc? — Vương Chí Hào hét lên như kẻ phát điên.
Tiếp theo đó là cuộc gọi từ ngân hàng tài trợ chính:
— Chào Vương tổng, phía hội đồng quản trị ngân hàng chúng tôi vừa họp khẩn cấp và quyết định thu hồi toàn bộ các khoản vay ngắn hạn đã cấp cho Tập đoàn Vô Cực. Các tài sản thế chấp của công ty sẽ được tiến hành thẩm định để phát mại từ ngày mai. Mong anh hợp tác.
Tút... tút... tút...
Điện thoại từ tay Vương Chí Hào rơi bịch xuống sàn nhà. Anh ta đứng chôn chân tại chỗ, mặt cắt không còn một giọt máu, đôi mắt trợn ngược trân trân nhìn khoảng không vô định. Chỉ trong vòng chưa đầy mười phút, một đế chế kinh doanh hùng mạnh mà gia đình anh ta gầy dựng bao năm bỗng chốc đứng trước bờ vực sụp đổ hoàn toàn.
Chương 3
Căn biệt thự của nhà họ Vương lúc này chìm trong một bầu không khí tang tóc và hoảng loạn tột độ. Mẹ chồng tôi đã ngất xỉu từ lúc nào, hiện đang nằm vật vã trên ghế sofa, miệng lẩm bẩm những điều vô nghĩa trong sự sợ hãi.
Vương Chí Hào quỳ sụp xuống sàn nhà, hai tay ôm lấy đầu, đầu óc trống rỗng không hiểu vì sao thảm họa lại ập đến nhanh và tàn nhẫn đến thế. Tất cả các mối quan hệ làm ăn, tất cả những đối tác lớn nhỏ đều đồng loạt quay lưng, không một ai chịu nhón tay cứu giúp. Tập đoàn Vô Cực đang đối mặt với khoản nợ khổng lồ và nguy cơ phá sản chỉ trong vòng chưa đầy vài tiếng đồng hồ.
Đột nhiên, bóng dáng của một người quét qua trong tâm trí anh ta. Anh ta nhớ lại câu nói lạnh lùng lúc ra về của tôi: “Nhớ kỹ lời anh nói đấy!” cùng ánh mắt sắc lạnh không chút dao động ấy.
Không thể nào... Vương Chí Hào tự lẩm bẩm với chính mình, lắc đầu điên cuồng để xua tan ý nghĩ đó. Tô An Nhã chỉ là một đứa mồ côi không cha không mẹ, ngoài việc đi làm thuê kiếm lương tháng thì lấy đâu ra bản lĩnh làm lung lay cả một tập đoàn lớn như Thiên Long? Lấy đâu ra quyền lực khiến tất cả ngân hàng và đối tác đồng loạt quay lưng? Chắc chắn là có kẻ thù lớn nào đó đang nhắm vào nhà họ Vương chúng ta, không thể nào là nó được!
Dù trong lòng cố gắng tự trấn an và phủ nhận, nhưng sự tuyệt vọng và linh tính mách bảo khiến Vương Chí Hào không còn lựa chọn nào khác. Anh ta bò dậy như một kẻ mất hồn, nhặt chiếc điện thoại dưới sàn lên, run rẩy tìm đến số liên lạc của tôi — số điện thoại mà vừa mới một tiếng rướitrước anh ta còn khinh bỉ vứt bỏ.
Ngón tay anh ta bấm nút gọi, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra ngoài lồng ngực.
Chuông reo hồi lâu... tưởng chừng như bên kia sẽ từ chối vĩnh viễn, nhưng rồi cuộc gọi được kết nối.
— An Nhã... An Nhã phải em không? — Vương Chí Hào gào lên trong điện thoại, giọng nói đã hoàn toàn vỡ vụn, không còn chút kiêu ngạo nào của vị tổng giám đốc ngày nào. — Có phải em không? Em đang ở đâu?
Từ đầu dây bên kia, âm thanh vọng lại vô cùng bình thản, tĩnh lặng đến đáng sợ. Tôi đang ngồi trong một quán cà phê sang trọng nhìn ra khung cảnh thành phố lung linh ánh đèn đêm, thong thả nhấp một ngụm trà hoa cúc:
— Là tôi đây, Vương tổng. Anh gọi cho một người phụ nữ bị anh đuổi ra khỏi nhà giữa đêm khuya thế này, không sợ vợ mới của anh nghe thấy à? Hay là... tập đoàn tỷ đô của anh đang gặp chút rắc rối nhỏ?
Nghe giọng điệu thản như không của tôi, Vương Chí Hào như phát điên, anh ta gào lên trong tuyệt vọng:
— Là em phải không? Tất cả những chuyện này... việc Thiên Long hủy hợp đồng, các ngân hàng đòi nợ, các đối tác quay lưng... đều do một tay em làm phải không? An Nhã, anh xin em, chúng ta dù sao cũng là vợ chồng năm năm, em tha cho nhà họ Vương đi! Em muốn gì anh cũng đồng ý hết!
Tôi bật cười khẽ, tiếng cười nhẹ nhàng nhưng vang lên trong tai anh ta chẳng khác nào tiếng sét đánh ngang tai:
— Tha cho các người? Lúc anh tát tôi ngã quỵ, lúc mẹ anh sỉ nhục em trai khuyết tật của tôi, sao anh không nghĩ đến tình nghĩa vợ chồng? Anh thực sự nghĩ rằng tôi là một đứa mồ côi không thân thích bấu víu vào nhà họ Vương các người để sống qua ngày sao?
— Em... rốt cuộc em là ai? — Vương Chí Hào nước mắt nước mũi đầm đìa, nghẹn ngào hỏi. — Tại sao em lại giấu thân phận suốt bao nhiêu năm qua?
— Thân phận của tôi vốn dĩ không phải là thứ để một kẻ tầm thường như anh đem ra sỉ nhục. — Tôi thu lại nụ cười, giọng nói trở nên sắc bén và lạnh lùng như băng sơn. — Tập đoàn Thiên Long mà anh luôn ngưỡng mộ và tìm cách bợ đỡ bao lâu nay, xin lỗi anh, tôi chính là cổ đông lớn nhất và là Chủ tịch hội đồng quản trị ẩn danh của họ. Cái gọi là dự án nghìn tỷ của nhà họ Vương, từ đầu đến cuối chỉ là một cái bẫy để tôi từ từ chơi đùa với các người thôi. Chỉ tiếc là độ kiêu ngạo của anh quá lớn, lại tự tay bóp chết cơ hội duy nhất cứu vãn gia tộc mình.
Nghe đến đây, Vương Chí Hào hoàn toàn chết trân. Điện thoại tuột khỏi tay rơi xuống đất, màn hình tối sầm lại. Anh ta ngã quỵ gối xuống nền nhà lạnh ngắt, toàn thân run lẩy bẩy, cuối cùng ôm mặt bật khóc nức nở như một đứa trẻ. Sự kiêu hãnh, sự hống hách và những mộng tưởng giàu sang vĩnh cửu của nhà họ Vương đã chính thức sụp đổ hoàn toàn trong đêm nay.
Tôi cúi xuống nhìn màn hình điện thoại vừa kết thúc cuộc gọi, đứng dậy mặc chiếc áo khoác dạ, bước ra khỏi quán cà phê. Đêm Bắc Kinh về khuya lạnh buốt, nhưng trong lòng tôi lại cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm và tự do. Tôi quay về khách sạn, nơi Tiểu Nam đang ngủ ngon giấc. Từ nay về sau, sẽ không ai có thể dám tổn thương em tôi thêm một lần nào nữa.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
Nhận xét
Đăng nhận xét