Min menu

Pages

Ngay trong bữa tiệc mừng thọ, mẹ chồng tương lai bất ngờ đứng dậy, hất ly rượu xuống đất rồi chỉ vào người mẹ của cô dâu: “Bà chỉ là một người giúp việc, có tư cách gì ngồi cùng bàn với gia đình chúng tôi?” Nhưng đúng lúc bà ta định đuổi người phụ nữ ấy ra khỏi nhà, một chiếc xe sang trọng dừng trước cổng, và người bước xuống khiến cả gia đình chết lặng...

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.



Chương 1: Yến tiệc sóng gió

Sảnh tiệc của khách sạn Năm sao Kim Long tối hôm ấy rực rỡ trong ánh đèn chùm pha lê đắt đỏ. Hôm nay là đại thọ lục tuần của bà Trịnh – phu nhân tập đoàn bất động sản Trịnh Thị nổi tiếng đất Thâm Quyến. Quan khách nườm nượp, toàn là giới thương gia giàu có và những nhân vật có tiếng tống trong vùng.

Cố Tuyên mặc chiếc đầm dạ hội màu xanh ngọc lục bảo nhã nhặn, nhẹ nhàng nâng ly nước trái cây đứng bên cạnh Trịnh Hạo – vị hôn phu mà cô đã gắn bó suốt ba năm qua. Ngồi cùng bàn với cô là mẹ cô, bà Lý Lan, một người phụ nữ trạc năm mươi, gương mặt hiền từ nhưng chằng chít những vết chân chim của sự tảo tần. Bà ăn mặc vô cùng giản dị, ngồi thu mình một góc, ánh mắt tràn đầy sự bỡ ngỡ trước sự xa hoa tột bậc xung quanh.

Đúng lúc không khí buổi tiệc đang ở đoạn náo nhiệt nhất, bà Trịnh đứng dậy. Bà ta mặc chiếc sườn xám thêu chỉ vàng quý phái, trên cổ đeo chuỗi ngọc trai Nam Hải đắt giá. Ai nấy đều tưởng bà chuẩn bị phát biểu lời cảm ơn. Nhưng không, gương mặt trang điểm đậm của bà bỗng sa sầm lại.

"Rắc!"

Bà Trịnh giơ cao ly rượu vang đỏ, cố tình hất mạnh xuống sàn gạch hoa cương. Tiếng thủy tinh vỡ tan tành vang lên chát chúa, kéo theo sự im lặng tột độ của toàn bộ sảnh tiệc. Mọi ánh mắt ngơ ngác lập tức dồn về phía bàn chính.

Bà Trịnh giơ ngón tay đeo chiếc nhẫn ngọc bích to bản, chỉ thẳng vào mặt bà Lý Lan: "Bà chỉ là một người giúp việc hạ tiện, có tư cách gì mà ngồi cùng bàn ăn tiệc với gia đình chúng tôi?"

Cố Tuyên như chết đứng, máu trong người cô như đông cứng lại. Cô không tin vào tai mình, lắp bắp: "Bác... Bác nói gì vậy? Hôm nay là lễ mừng thọ của bác, mẹ cháu đến đây là để chúc thọ bác mà!"

"Chúc thọ?" Bà Trịnh nhếch môi cười khẩy, ánh mắt ngập tràn sự khinh bỉ. "Một kẻ quanh năm suốt tháng đi dọn dẹp nhà vệ sinh, lau sàn nhà cho người ta mà cũng đòi làm thông gia với Trịnh Thị sao? Cố Tuyên, cô tưởng cô giấu được tôi à? Ba năm nay cô giả làm tiểu thư đài các, giấu biến gia cảnh nghèo hèn. Hôm qua tôi cho người điều thiệu mới biết, mẹ cô từng làm người giúp việc theo giờ cho mấy căn hộ cao cấp ở khu Phúc Điền!"

Trịnh Hạo đứng bên cạnh nghẹn lời, biểu cảm giằng xé giữa bối rối và hổ thẹn. Cậu ta kéo tay mẹ mình, nhỏ giọng: "Mẹ, đông người thế này, có gì để về nhà rồi nói..."

"Hát gì mà nói!" Bà Trịnh hất tay con trai ra, giọng nói càng lúc càng chói tai. "Gia đình họ Trịnh chúng ta là danh gia vọng tộc, không thể để loại người thô kệch, nghèo hèn này làm dơ bẩn cái bàn tiệc này được. Bảo vệ đâu? Mau đuổi người phụ nữ này ra ngoài cho tôi!"

Bà Lý Lan mặt cắt không còn một giọt máu. Bà run rẩy đứng dậy, đôi bàn tay gầy gộc, chằng chịt gân xanh siết chặt lấy tà áo đã cũ. Đôi mắt bà rơm rơm lệ, không phải vì tức giận, mà vì đau lòng cho đứa con gái đang đứng chịu trận giữa những lời miệt thị của đám đông.

"Tuyên Tuyên... Mẹ... mẹ xin lỗi." Bà Lý Lan nghẹn ngào, giọng run run. "Mẹ làm con xấu mặt rồi. Mẹ tự đi..."

"Mẹ! Mẹ không việc gì phải đi đâu hết!" Cố Tuyên uất ức đến mức nước mắt chực trào ra, nhưng cô cố nén lại. Cô nắm chặt lấy tay mẹ, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào bà Trịnh. "Bà Trịnh, mẹ tôi tự tay lao động chân chính để nuôi tôi ăn học thành tài. Lao động không có gì là thấp hèn cả! Nếu bà đã coi thường mẹ tôi như vậy, cuộc hôn nhân này, tôi cũng không cần nữa!"

"Nói hay lắm!" Bà Trịnh bĩu môi. "Loại con gái như cô bước chân được vào cửa nhà họ Trịnh đã là phúc đức ba đời rồi, còn ở đó mà làm tàng? Bảo vệ, còn không mau tống cổ hai mẹ con nhà này ra ngoài?"

Hai nhân viên bảo vệ vóc dáng cao lớn tiến lại gần, giơ tay định chộp lấy vai bà Lý Lan. Đám đông xung quanh bắt đầu thì thầm bàn tán, những tiếng xì xào, chỉ trỏ xói móc như những mũi kim đâm thấu tâm can hai mẹ con.

Đúng lúc không khí căng thẳng đến mức nghẹt thở, từ phía cổng chính khách sạn, tiếng động cơ gầm rú uy lực của một chiếc xe Rolls-Royce Phantom đâm xuyên qua không gian. Chiếc xe đen tuyền, bóng lộn dừng lại ngay trước thảm đỏ.

Cánh cửa xe mở ra. Một người đàn ông trung niên khoác áo măng tô cao cấp, mái tóc điểm hoa tiêu nhưng thần thái uy nghi, bước xuống. Phía sau ông là bốn vệ sĩ mặc vest đen túc trực nghiêm trang.

Vừa nhìn thấy gương mặt người đàn ông ấy, toàn bộ các cổ đông và đối tác lớn của Trịnh Thị trong sảnh tiệc đồng loạt biến sắc. Tổng giám đốc tập đoàn bất động sản lớn nhất Thâm Quyến – người vốn đang ngồi ở bàn VIP – lập tức đứng bật dậy, ly rượu trên tay suýt chút nữa rơi xuống đất.

Đó chính là Lục Gia Hòa – Chủ tịch Tập đoàn Tài chính Quốc tế Lục Thị, người nắm giữ sinh mệnh kinh tế của nửa thành phố này, đồng thời cũng là nhà đầu tư lớn nhất đang nắm quyền quyết định dự án sinh tử của Trịnh Thị.

Bà Trịnh ngơ ngác, nhanh chóng đổi nét mặt từ hung tợn sang nịnh hót, vội vã sải bước ra đón: "Lục Chủ tịch! Ôi chao, ngài đến dự tiệc mừng thọ của tôi sao? Thật là vinh hạnh cho Trịnh Thị quá!"

Thế nhưng, Lục Gia Hòa hoàn toàn phớt lờ bà Trịnh. Ông lướt qua bà ta như một luồng gió lạnh, đôi mắt sắc lẹm đảo qua sảnh tiệc rồi dừng lại ở góc bàn nơi hai mẹ con Cố Tuyên đang đứng.

Ánh mắt người đàn ông quyền lực ấy đột nhiên dâng lên một làn sóng xúc động mãnh liệt. Ông bước nhanh về phía bà Lý Lan, trước sự chứng kiến của hàng trăm con người đang chết lặng.

Lục Gia Hòa dừng lại trước mặt bà Lý Lan, giọng nói run rẩy khác hẳn vẻ uy nghiêm thường ngày: "A Lan... Anh tìm em suốt hai mươi lăm năm qua..."

Chương 2: Bức màn bí mật

Toàn bộ sảnh tiệc rơi vào trạng thái im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi. Bà Trịnh hóa đá tại chỗ, đôi mắt trợn ngược không tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Trịnh Hạo đứng chôn chân, há hốc miệng nhìn vị tỷ phú lừng lẫy đang đứng trước mặt mẹ của bạn gái mình.

Bà Lý Lan ngước mắt nhìn người đàn ông trước mặt, đôi tay run bắn lên, giỏ xách nhỏ trên tay rơi tõm xuống sàn. "Gia... Gia Hòa? Là anh sao?"

"Là anh đây, A Lan!" Lục Gia Hòa không ngần ngại nắm lấy đôi bàn tay thô ráp của bà Lý Lan, ánh mắt tràn ngập sự xót xa và hối hận. "Năm đó gia tộc xảy ra biến cố lớn, anh bị hãm hại phải bỏ đi biệt tích, lại tưởng em đã... Không ngờ em vẫn còn sống, lại phải chịu nhiều đau khổ thế này!"

Cố Tuyên ngơ ngác nhìn mẹ, rồi lại nhìn người đàn ông xa lạ nhưng có gương mặt mang nhiều nét tương đồng với mình. Cô hoang mang: "Mẹ... Rốt cuộc đây là chuyện gì?"

Lục Gia Hòa quay sang nhìn Cố Tuyên. Khi nhìn thấy đôi mắt trong veo và hàng lông mày giống hệt mình thời trẻ, giọt nước mắt lăn dài trên gò má người đàn ông quyền lực. Ông run run chạm vào vai cô: "Con... Con là Tuyên Tuyên đúng không? Con chính là con gái của anh và A Lan!"

Một tiếng "Ồ" lớn vang lên khắp sảnh tiệc. Đám đông quan khách bắt đầu xôn xao dữ dội.

Hai mươi lăm năm trước, Lục Gia Hòa khi đó chưa nắm quyền Lục Thị, từng bị đối thủ trong gia tộc truy sát và lâm vào cảnh đường cùng. Trong lúc cận kề cái chết, ông đã được bà Lý Lan – khi ấy là một cô gái nông thôn hiền lành – cứu sống và chăm sóc. Hai người sống chung một thời gian và nảy sinh tình cảm. Nhưng sau đó, kẻ thù phát hiện ra tung tích, Lục Gia Hòa buộc phải rời đi để bảo vệ bà, hứa hẹn sẽ quay lại.

Nào ngờ, kẻ thù đã tung tin giả rằng Lục Gia Hòa đã chết, đồng thời san bằng ngôi làng. Bà Lý Lan mang thai, tưởng người yêu đã khuất nên ôm bụng bầu bỏ trốn lên thành phố, đổi họ cho con theo họ mình (Cố), chấp nhận làm đủ mọi công việc tay chân vất vả để nuôi con ăn học.

Trong khi đó, Lục Gia Hòa sau khi khôi phục lại gia tộc, quay lại tìm thì chỉ nhận được tin bà đã mất trong trận hỏa hoạn năm xưa. Suốt hai mươi mấy năm qua, ông không hề tái giá, dành toàn bộ tâm trí xây dựng đế chế Lục Thị, nhưng trong lòng luôn ôm nỗi đau mất đi người yêu và đứa con chưa kịp chào đời.

"Không... Không thể nào!" Bà Trịnh run rẩy bước lại, giọng nói đứt quãng, mồ hôi hột chảy dài trên trán. "Lục Chủ tịch, ngài có nhầm lẫn gì không? Mẹ con nhà này chỉ là đám nghèo hèn, làm sao có thể là người nhà của ngài được?"

Lục Gia Hòa ngoảnh đầu lại, ánh mắt dịu dàng dành cho hai mẹ con lập tức biến thành sự lạnh lẽo như băng tuyết.

"Bà Trịnh," Lục Gia Hòa nhếch môi, giọng nói chứa đựng áp lực đè nặng không gian. "Vừa rồi bà nói ai là người giúp việc hạ tiện? Ai không có tư cách ngồi ở đây?"

Bà Trịnh mặt cắt không còn một giọt máu, chân tay chới với như sắp ngã rụi: "Tôi... Tôi không biết... Tôi tưởng..."

"Bà tưởng vơ vét được chút danh tiếng của Trịnh Thị là có quyền coi thường người khác sao?" Lục Gia Hòa cất giọng đanh thép. "Con gái tôi – Cố Tuyên – là đại thư duy nhất của tập đoàn Lục Thị, là người thừa kế hợp pháp toàn bộ tài sản hàng chục tỷ Tệ của tôi! Bà nói nó không có tư cách sao?"

Trịnh Hạo nghe đến đây thì đầu óc quay mòng mòng. Cậu ta nhìn Cố Tuyên – người con gái ba năm qua luôn ăn mặc giản dị, chưa từng đòi hỏi những món đồ hiệu đắt tiền, người mà cậu ta từng nghĩ là "may mắn" mới quen được mình – nay lại chính là ái nữ duy nhất của người giàu nhất vùng!

Trịnh Hạo vội vã tiến lên một bước, gương mặt tràn đầy sự hối hận và cầu xin: "Tuyên Tuyên... Anh... Anh thật sự không biết. Anh yêu em là thật lòng, chuyện của mẹ anh..."

"Câm miệng!" Cố Tuyên lạnh lùng ngắt lời. Cô nhìn Trịnh Hạo bằng ánh mắt hoàn toàn xa lạ. "Trịnh Hạo, lúc mẹ anh lăng mạ mẹ tôi, anh chỉ biết đứng nhìn. Khi bảo vệ định đuổi mẹ tôi, anh cũng chỉ im lặng vì sợ mất mặt. Sự 'thật lòng' của anh, tôi không gánh nổi."

Lục Gia Hòa quay sang nhìn trợ lý đứng phía sau: "Thư ký Trương, lập tức hủy bỏ toàn bộ các dự án hợp tác giữa Lục Thị và Trịnh Thị. Đồng thời, rút toàn bộ vốn đầu tư khỏi dự án khu đô thị mới của họ."

Tổng giám đốc Trịnh Thị – chồng của bà Trịnh – nghe xong câu này thì ngã khụy xuống sàn nhà, mặt xám như tro tàn. Dự án đó là huyết mạch của Trịnh Thị, nếu Lục Thị rút vốn, tập đoàn của họ sẽ lập tức phá sản trong vòng một tháng!

Chương 3: Báo ứng và Khởi đầu mới

"Lục Chủ tịch! Xin ngài giơ cao đánh khẽ! Là do mụ vợ ngu ngốc này của tôi mắt mù không thấy Thái Sơn!" Chồng bà Trịnh bò lê dưới sàn, nắm lấy gấu quần Lục Gia Hòa khóc lóc van xin.

Nói rồi, ông ta xoay người tát mạnh một cái "Chát!" vào mặt bà Trịnh.

"Mụ đàn bà tai quái này! Bà đã phá nát cái nhà này rồi! Mau quỳ xuống xin lỗi Lục Phụ nhân và Cô tiểu thư mau!"

Bà Trịnh ôm lấy một bên mặt sưng húp, sự hống hách ban nãy hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự sợ hãi tột cùng. Bà ta run rẩy quỳ gối trên đống mảnh thủy tinh vỡ, giọng nghẹn ngào: "Bà Lý... Cố tiểu thư... Tôi biết sai rồi! Là tôi mắt chó nhìn người thấp hèn! Xin hai người rộng lượng bỏ qua cho Trịnh Thị..."

Trịnh Hạo cũng quỳ xuống bên cạnh mẹ, ánh mắt tha thiết nhìn Cố Tuyên: "Tuyên Tuyên, cho anh một cơ hội nữa được không? Chúng ta đã bên nhau ba năm mà..."

Cố Tuyên nhìn hai mẹ con họ Trịnh đang quỳ dưới chân mình, trong lòng không hề có cảm giác hả hê, chỉ thấy một sự ghê tởm sâu sắc cho bản chất tráo trở của con người. Cô quay mặt đi, nắm lấy tay bà Lý Lan.

"Mẹ, chúng ta đi thôi. Nơi này không khí tồi tệ quá."

Bà Lý Lan nhìn Lục Gia Hòa, mắt rấn rấn nước mắt rồi gật đầu nhẹ. Bà không buông một lời lăng mạ hay trả thù nào đối với nhà họ Trịnh. Sự im lặng và khinh bỉ của bà chính là hình phạt lớn nhất dành cho sự hợm hĩnh của họ.

Lục Gia Hòa ân cần đỡ lấy tay bà Lý Lan, quay sang nhìn Cố Tuyên với ánh mắt đầy tự hào. Ông dứt khoát xoay người, bước đi trước sự chứng kiến của toàn bộ quan khách. Bốn vệ sĩ nhanh chóng mở đường, đưa ba người bước ra khỏi sảnh tiệc.

Phía sau lưng họ, tiếng chửi rủa, tiếng khóc lóc van xin của gia đình họ Trịnh vang lên trong vô vọng. Bữa tiệc mừng thọ xa hoa rốt cuộc lại trở thành ngày tàn của tập đoàn Trịnh Thị.

Chiếc xe Rolls-Royce êm ái lăn bánh trên đường phố Thâm Quyến rực rỡ đèn hoa về đêm. Trong xe, không khí vô cùng yên tĩnh nhưng ấm áp.

Lục Gia Hòa ngồi bên cạnh bà Lý Lan, nắm chặt lấy bàn tay đã chịu nhiều sương gió của bà. "A Lan, những năm qua em và con đã chịu nhiều khổ cực rồi. Từ nay về sau, anh sẽ không để bất kỳ ai tổn thương hai mẹ con thêm một lần nào nữa."

Bà Lý Lan mỉm cười nhẹ nhàng, nhìn sang con gái: "Anh không cần áy náy. Điều tôi tự hào nhất đời này là đã nuôi dạy Tuyên Tuyên thành một đứa trẻ ngoan ngoãn, kiên cường."

Cố Tuyên nhìn người cha đột ngột xuất hiện, rồi lại nhìn người mẹ đã tần tảo nuôi mình khôn lớn. Cô hiểu rằng, cuộc đời cô từ hôm nay sẽ bước sang một trang hoàn toàn mới. Cô không cần sự giàu sang đột ngột này để tự hào, nhưng cô hạnh phúc vì từ nay, mẹ cô sẽ không còn phải sống trong sự coi thường của những kẻ cậy tiền khinh người.

Một tuần sau, thông tin tập đoàn Trịnh Thị nộp đơn xin phá sản tràn ngập các trang báo tài chính Thâm Quyến. Trịnh Hạo nhiều lần tìm đến công ty của Cố Tuyên để xin gặp, nhưng đều bị bảo vệ đuổi đi.

Tại biệt thự Lục Gia đỉnh núi Thái Bình, một bữa tiệc gia đình nhỏ gọn nhưng tràn ngập tiếng cười được tổ chức. Không có quan khách hào nhoáng, không có những lời nịnh hót giả tạo. Chỉ có Lục Gia Hòa, bà Lý Lan và Cố Tuyên.

Dưới ánh đèn ấm áp, Cố Tuyên nâng ly nước trái cây lên, mỉm cười nhìn cha mẹ mình: "Chúc mừng mẹ đã tìm lại được hạnh phúc, và chúc mừng gia đình chúng ta cuối cùng cũng được đoàn tụ."

Lục Gia Hòa và bà Lý Lan nhìn nhau, ánh mắt đong đầy tình cảm sau hơn hai mươi năm xa cách. Họ cùng nâng ly, đánh dấu một khởi đầu mới – nơi mà giá trị con người được đặt đúng vị trí, và sự chân thành vĩnh viễn chiến thắng sự hợm hĩnh, dối trá.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí

Nhận xét