Min menu

Pages

"Cô ký đơn ly hôn đi, con dâu nhà này sẽ là cô ấy!" Mẹ chồng chỉ thẳng vào nhân tình của chồng tôi trước mặt họ hàng, còn anh bình thản gật đầu như thể mọi chuyện đã được sắp đặt từ lâu. Ai cũng nghĩ tôi sẽ ôm nước mắt rời khỏi căn biệt thự, nhưng cuộc gọi của luật sư ngay sau đó đã khiến cả gia đình không còn cười nổi.

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.

 Chương 1: Cuộc ly hôn đã được sắp đặt

"Cô ký đơn ly hôn đi. Con dâu nhà họ Tần từ hôm nay sẽ là cô ấy!"

Giọng nói của bà **Tần Mỹ Lan** vang lên lạnh tanh giữa phòng khách rộng lớn của căn biệt thự nằm trong khu nhà giàu ở thành phố Thượng Hải.

Ngón tay bà chỉ thẳng về phía cô gái trẻ đang đứng cạnh con trai mình.

Cô ta mặc chiếc váy trắng sang trọng, mái tóc uốn nhẹ, khóe môi khẽ cong lên đầy tự tin.

Đó là **Lâm Vi Vi**.

Người phụ nữ mà cả dòng họ đều biết là "đối tác làm ăn" của Tần Hạo.

Chỉ có điều hôm nay, không ai còn cần giả vờ nữa.

Trong căn phòng, hơn hai mươi người thân bên nội đều có mặt.

Tiếng cười nói lúc nãy lập tức im bặt.

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía người phụ nữ đang ngồi lặng lẽ ở ghế sofa.

**Thẩm Nhược Khê**.

Người đã làm dâu nhà họ Tần suốt ba năm.

Ba năm chăm sóc gia đình, ba năm cùng chồng gây dựng sự nghiệp, ba năm chịu đựng đủ mọi lời chê trách vì chưa sinh được con.

Vậy mà hôm nay...

Lại bị tuyên bố thay thế ngay trước mặt tất cả mọi người.

Bầu không khí đặc quánh.

Bà Tần đặt mạnh tập giấy xuống bàn.

"Cô nhìn đi."

"Đơn ly hôn đã chuẩn bị sẵn."

"Ký xong, cô có thể mang quần áo của mình rời khỏi đây."

"Là phụ nữ thì nên biết giữ chút thể diện."

Lâm Vi Vi mỉm cười dịu dàng.

"Chị Khê..."

"Em thật sự không muốn làm chị tổn thương."

"Nhưng tình cảm đâu thể miễn cưỡng."

Một người cô họ lập tức phụ họa.

"Đúng vậy."

"Người không được yêu nên biết rút lui."

"Một cuộc hôn nhân kéo dài chỉ làm cả hai đau khổ."

Một người khác cười khẩy.

"Nhà họ Tần đối xử với cô cũng không bạc."

"Căn hộ nhỏ ở ngoại ô vẫn để cô ở."

"Còn muốn gì nữa?"

Những tiếng cười khe khẽ vang lên.

Không ai đứng về phía Thẩm Nhược Khê.

Cô cúi đầu nhìn tách trà trước mặt.

Nước trà đã nguội.

Giống hệt cuộc hôn nhân của cô.

Ba năm trước...

Ngày kết hôn, Tần Hạo từng nắm tay cô thật chặt.

"Anh hứa."

"Suốt đời này sẽ không để em chịu bất kỳ uất ức nào."

Khi ấy, cô tin.

Tin đến mức từ chối lời đề nghị vào làm tại tập đoàn của cha mình để ở phía sau hỗ trợ chồng khởi nghiệp.

Tin đến mức âm thầm dùng các mối quan hệ của bản thân mở đường cho công ty của anh.

Tin đến mức chưa từng kể với ai về thân phận thật của mình.

Nhưng đổi lại...

Là hôm nay.

Một màn kịch đã được chuẩn bị sẵn.

Tần Hạo từ đầu đến cuối vẫn ngồi yên.

Anh bình tĩnh đến mức đáng sợ.

Cuối cùng, anh mới chậm rãi lên tiếng.

"Nhược Khê."

"Chúng ta kết thúc trong hòa bình đi."

"Anh sẽ bồi thường cho em."

Giọng nói ấy không chút áy náy.

Cũng chẳng còn chút tình cảm.

Nhược Khê ngẩng đầu nhìn người đàn ông từng là cả thanh xuân của mình.

"Anh chắc chứ?"

Tần Hạo gật đầu.

"Chắc."

"Anh yêu Vi Vi."

"Điều đó không liên quan đến em."

"Cũng không ai có lỗi."

Khóe môi Nhược Khê khẽ cong lên.

Không ai nhận ra nụ cười ấy mang theo sự thất vọng nhiều hơn đau khổ.

Cô chậm rãi hỏi.

"Ba năm qua..."

"Anh có từng yêu em không?"

Cả căn phòng im lặng.

Tần Hạo tránh ánh mắt cô.

Một lúc sau mới đáp.

"Có."

"Nhưng đó là trước đây."

"Con người rồi sẽ thay đổi."

Câu trả lời ấy khiến vài người gật gù.

"Thấy chưa."

"Ít ra nó cũng thành thật."

"Còn hơn cứ lừa dối."

Bà Tần mất kiên nhẫn.

"Đủ rồi."

"Ký đi."

"Đừng kéo dài nữa."

Bà đẩy cây bút về phía cô.

Lâm Vi Vi đứng bên cạnh khẽ vuốt bụng.

Động tác rất nhỏ.

Nhưng đủ để mọi người nhìn thấy.

Ngay lập tức, vài người phụ nữ trong họ tươi cười.

"Vi Vi à..."

"Cháu nhớ giữ gìn sức khỏe."

"Đừng để ảnh hưởng đến em bé."

Nhược Khê khựng lại.

Em bé?

Cô nhìn sang Tần Hạo.

Anh không phủ nhận.

Thậm chí còn nhẹ nhàng đỡ lấy vai Lâm Vi Vi.

"Vi Vi đang mang thai."

"Mẹ sắp có cháu nội rồi."

Bà Tần cười đến không khép miệng.

"Đó mới là phúc của nhà họ Tần."

"Còn cô..."

Bà nhìn Nhược Khê bằng ánh mắt lạnh lùng.

"Ba năm không sinh được con."

"Cũng nên biết tự rời đi."

Những lời ấy như từng mũi kim đâm vào lòng người.

Nhưng kỳ lạ thay...

Nhược Khê không khóc.

Cô chỉ khẽ hỏi.

"Mẹ thật sự cho rằng..."

"Con chưa từng cố gắng sao?"

Bà Tần hừ lạnh.

"Cố gắng?"

"Nếu cô đủ tốt thì đã có con từ lâu."

Một bác gái ngồi gần đó nhỏ giọng.

"Đàn bà không sinh được con thì giữ làm gì?"

Tiếng cười lại vang lên.

Lần này...

Nhược Khê cũng cười.

Nụ cười rất nhẹ.

Nhưng khiến Tần Hạo bất giác nhíu mày.

Anh hiểu cô.

Mỗi khi cô bình tĩnh đến vậy...

Thường sẽ có điều gì đó xảy ra.

"Nhược Khê."

"Em cười gì?"

Cô ngẩng đầu.

"Không có gì."

"Chỉ là..."

"Em chợt nhớ đến một chuyện."

Bà Tần khó chịu.

"Chuyện gì?"

"Chuyện..."

"Căn biệt thự này."

Cả phòng lập tức nhìn nhau.

Bà Tần cười khẩy.

"Đây là nhà của con trai tôi."

"Có gì để nói?"

Nhược Khê không đáp.

Cô chỉ lấy điện thoại từ trong túi xách.

Bấm một dãy số.

Cả căn phòng đều nhìn cô với vẻ khó hiểu.

Tần Hạo cau mày.

"Em gọi cho ai?"

Cô bình thản đáp.

"Luật sư."

Vài người lập tức phá lên cười.

"Ly hôn mà gọi luật sư?"

"Muốn chia thêm tiền sao?"

"Cô nghĩ mình còn được gì?"

Lâm Vi Vi cũng mỉm cười.

"Chị Khê."

"Anh Hạo đã rất nhân nhượng rồi."

"Chị đừng làm mọi chuyện khó xử hơn."

Đúng lúc ấy...

Điện thoại được kết nối.

Một giọng nam trầm ổn vang lên từ loa ngoài.

"Chào cô Thẩm."

"Tôi đã hoàn tất toàn bộ hồ sơ theo yêu cầu."

"Xin hỏi, cô muốn chúng tôi bắt đầu ngay bây giờ chứ?"

Nhược Khê nhìn thẳng vào Tần Hạo.

Ánh mắt cô bình tĩnh đến lạ.

"Vâng."

"Bắt đầu ngay."

Người luật sư tiếp tục nói, từng chữ rõ ràng:

"Theo các tài liệu đã được xác minh, căn biệt thự mà gia đình cô đang ở không thuộc quyền sở hữu của anh Tần Hạo. Chủ sở hữu hợp pháp là cô Thẩm Nhược Khê. Đồng thời, chúng tôi cũng đã hoàn tất thủ tục yêu cầu phong tỏa việc chuyển nhượng đối với các tài sản có dấu hiệu tranh chấp..."

Tiếng cười trong phòng khách đột ngột biến mất.

Nụ cười trên gương mặt Lâm Vi Vi cứng lại.

Tần Hạo bật dậy khỏi ghế.

"Cái gì?"

Bà Tần tái mặt.

"Không thể nào!"

Nhược Khê chậm rãi đứng lên, nhìn từng người vừa cười nhạo mình.

Lần đầu tiên trong ngày, ánh mắt cô không còn chút nhẫn nhịn.

Chỉ còn sự bình tĩnh của người đã chuẩn bị cho cuộc đối đầu này từ rất lâu.

 Chương 2: Bí mật phía sau căn biệt thự


Phòng khách rộng lớn chìm trong bầu không khí nặng nề.

Không còn tiếng cười.

Không còn những lời mỉa mai.

Chỉ còn ánh mắt kinh ngạc của cả gia đình họ Tần.

Tần Hạo là người lấy lại bình tĩnh đầu tiên.

Anh bước nhanh đến trước mặt Thẩm Nhược Khê.

"Em đang làm trò gì vậy?"

Nhược Khê bình thản cất điện thoại.

"Anh nghĩ đây là trò đùa sao?"

"Luật sư của em không có thói quen gọi điện chỉ để nói những chuyện vô nghĩa."

Bà Tần lập tức đập tay xuống bàn.

"Không thể nào!"

"Căn biệt thự này do con trai tôi mua."

"Tiền cũng là nó kiếm được."

"Luật sư của cô chắc chắn đã nhầm."

Nhược Khê khẽ lắc đầu.

"Không."

"Người nhầm là mọi người."

Lâm Vi Vi bắt đầu mất bình tĩnh.

"Chị đừng cố kéo dài nữa."

"Dù căn nhà đứng tên ai thì anh Hạo cũng là chồng chị."

"Ly hôn xong, mọi chuyện vẫn phải chia theo quy định."

Nhược Khê nhìn cô ta.

Ánh mắt bình thản nhưng sắc bén.

"Cô có chắc mình hiểu hết không?"

Lâm Vi Vi thoáng khựng lại.

Đúng lúc ấy...

Điện thoại của Tần Hạo đổ chuông.

Anh nhìn màn hình.

Là giám đốc tài chính công ty.

Vừa bắt máy, đầu dây bên kia đã nói dồn dập.

"Anh Tần!"

"Có chuyện rồi."

"Tài khoản công ty vừa bị yêu cầu tạm dừng một số giao dịch."

"Các ngân hàng cũng đang yêu cầu xác minh lại hồ sơ bảo đảm."

Tần Hạo nhíu mày.

"Tại sao?"

"Bên luật sư vừa gửi thông báo."

"Họ nói tài sản thế chấp của công ty đang phát sinh tranh chấp quyền sở hữu."

"Chúng tôi chưa thể tiếp tục các khoản vay."

Sắc mặt Tần Hạo lập tức thay đổi.

Anh cúp máy.

Quay sang nhìn Nhược Khê.

"Là em làm?"

"Em muốn hủy công ty sao?"

Nhược Khê mỉm cười nhạt.

"Em không hủy."

"Em chỉ yêu cầu mọi việc được xử lý đúng pháp luật."

"Một khi quyền sở hữu chưa rõ ràng thì tạm dừng giao dịch là điều bình thường."

Trong phòng vang lên những tiếng xì xào.

Một người chú họ kéo bà Tần sang bên.

"Chị..."

"Chuyện này hình như nghiêm trọng thật."

"Nếu ngân hàng đã vào cuộc thì không đơn giản."

Bà Tần vẫn cố giữ vẻ cứng rắn.

"Cô đừng tưởng chỉ vài cuộc điện thoại là dọa được chúng tôi."

"Bao nhiêu năm nay cô chỉ ở nhà."

"Cô biết gì về kinh doanh?"

Nhược Khê không đáp.

Cô mở túi xách.

Đặt lên bàn một tập tài liệu được sắp xếp ngay ngắn.

"Có lẽ..."

"Mọi người nên xem cái này trước."

Tần Hạo cầm lên.

Trang đầu tiên khiến tay anh khựng lại.

Đó là hợp đồng chuyển nhượng căn biệt thự.

Người đứng tên nhận chuyển nhượng...

Là Thẩm Nhược Khê.

Ngày ký hợp đồng...

Lại đúng một tuần trước lễ cưới.

"Không thể..."

"Anh chưa từng thấy giấy tờ này."

Nhược Khê khẽ cười.

"Đúng."

"Bởi vì anh chưa từng hỏi."

Ba năm trước, cha cô từng nói:

"Nếu con đã quyết định kết hôn thì bố mẹ tôn trọng."

"Nhưng tài sản bố mẹ cho con sẽ chỉ đứng tên con."

"Làm vậy không phải vì nghi ngờ ai."

"Mà để con luôn có quyền lựa chọn nếu cuộc sống thay đổi."

Khi ấy...

Nhược Khê từng thấy cha mình quá cẩn thận.

Bây giờ cô mới hiểu.

Đó không phải nghi ngờ.

Đó là sự bảo vệ.

Bà Tần giật lấy tập hồ sơ.

Đọc liên tục từng trang.

Sắc mặt càng lúc càng khó coi.

"Cho dù..."

"Cho dù căn nhà là của cô..."

"Thì công ty vẫn là của con trai tôi."

Nhược Khê nhìn thẳng vào bà.

"Mẹ chắc chứ?"

Tần Hạo bỗng cảm thấy bất an.

"Ý em là gì?"

Nhược Khê lại lấy ra thêm một tập hồ sơ khác.

"Lúc công ty mới thành lập..."

"Anh còn nhớ vì sao đối tác lớn đầu tiên lại ký hợp đồng với mình không?"

Tần Hạo im lặng.

Ngày ấy...

Anh chỉ là một doanh nhân trẻ.

Không nhiều người tin tưởng.

Thế nhưng một tập đoàn lớn bất ngờ ký hợp đồng hợp tác.

Nhờ đó công ty phát triển rất nhanh.

Anh từng nghĩ...

Đó là vì năng lực của mình.

Nhược Khê chậm rãi nói.

"Đối tác đó..."

"Là bạn cũ của bố em."

Cả căn phòng chết lặng.

"Còn khoản vốn giúp công ty vượt qua khủng hoảng năm thứ hai..."

"Là khoản đầu tư từ quỹ do gia đình em giới thiệu."

"Cả hợp đồng với chuỗi bất động sản phía Đông Thượng Hải..."

"Cũng là nhờ em kết nối."

Từng câu nói vang lên.

Từng ký ức hiện về trong đầu Tần Hạo.

Quả thật...

Mỗi lần công ty gặp khó khăn.

Nhược Khê chỉ nói rất đơn giản:

"Em sẽ thử hỏi giúp."

Vài ngày sau...

Khó khăn đều được giải quyết.

Anh chưa từng hỏi bằng cách nào.

Anh cũng chưa từng nghĩ phía sau sự bình yên ấy là bao nhiêu công sức.

Lâm Vi Vi vội lên tiếng.

"Anh Hạo."

"Đừng tin chị ấy."

"Chị ấy chỉ đang cố khiến mọi người dao động."

Nhược Khê quay sang.

"Cô biết vì sao anh ấy luôn gặp được đúng người đúng lúc không?"

Lâm Vi Vi không trả lời.

"Bởi vì em đã đứng sau sắp xếp."

"Nhưng ba năm qua..."

"Em chưa từng kể với anh."

"Bởi em muốn anh tự tin vào năng lực của mình."

Tần Hạo siết chặt tập hồ sơ.

Trong lòng bắt đầu xuất hiện cảm giác khó tả.

Anh nhớ lại...

Ba năm trước.

Có lần anh hỏi:

"Em có thấy anh đủ giỏi không?"

Khi ấy Nhược Khê cười.

"Rồi sẽ có ngày anh biết."

Đến hôm nay...

Anh mới hiểu ý nghĩa câu nói đó.

Đúng lúc ấy, luật sư bước vào.

Một người đàn ông ngoài bốn mươi tuổi mặc vest chỉnh tề.

Ông khẽ cúi đầu.

"Xin chào cô Thẩm."

"Tôi đến theo lịch hẹn."

Tần Hạo nhìn ông.

"Ông là ai?"

Luật sư bình tĩnh đưa danh thiếp.

"Tôi là người đại diện pháp lý của cô Thẩm."

"Tôi mang theo toàn bộ hồ sơ gốc."

Ông đặt chiếc cặp lên bàn.

Lần lượt lấy ra các tài liệu đã được công chứng.

Giấy chứng nhận quyền sở hữu.

Hợp đồng đầu tư.

Các văn bản ủy quyền.

Từng con dấu đều đầy đủ.

Không ai còn nói được lời nào.

Luật sư tiếp tục:

"Theo yêu cầu của thân chủ, hôm nay tôi cũng thông báo thêm một việc."

"Các khoản đầu tư của gia đình cô Thẩm vào công ty Tần thị sẽ được rà soát lại theo đúng các điều khoản đã ký."

"Nếu có vi phạm nghĩa vụ hoặc sử dụng sai mục đích, chúng tôi sẽ tiến hành các bước xử lý theo quy định."

Tần Hạo bỗng thấy lòng bàn tay lạnh ngắt.

Anh quay sang Nhược Khê.

"Em..."

"Tại sao trước đây em chưa từng nói?"

Nhược Khê nhìn anh thật lâu.

Trong ánh mắt không còn oán trách.

Chỉ còn sự mệt mỏi.

"Bởi vì em từng nghĩ..."

"Vợ chồng không cần phải tính toán."

"Em muốn anh thành công bằng chính sự cố gắng của mình."

"Không phải bằng danh tiếng của gia đình em."

"Nhưng em đã nhầm."

Cô dừng lại vài giây.

Khóe môi khẽ cong lên.

"Người không trân trọng sự tin tưởng..."

"Thường chỉ nhận ra giá trị của nó khi đã đánh mất."

Cả căn phòng im phăng phắc.

Lần đầu tiên sau ba năm.

Tần Hạo cảm thấy khoảng cách giữa anh và người phụ nữ trước mặt xa đến mức không thể chạm tới.

Ngay lúc ấy, điện thoại của luật sư lại reo.

Ông nghe máy vài giây rồi nhìn sang Nhược Khê.

"Cô Thẩm."

"Bên văn phòng vừa nhận được thêm một số tài liệu."

"Có liên quan đến tài khoản cá nhân của anh Tần và cô Lâm."

"Những tài liệu này... có thể sẽ làm thay đổi hoàn toàn vụ việc."

Nhược Khê khẽ gật đầu.

"Được."

"Ngày mai chúng ta sẽ xem."

Sắc mặt của Tần Hạo và Lâm Vi Vi cùng lúc trắng bệch.

Họ nhìn nhau theo phản xạ.

Một ánh nhìn rất ngắn.

Nhưng đủ để Nhược Khê hiểu.

Điều cô nghi ngờ bấy lâu...

Có lẽ sắp có câu trả lời.

 Chương 3: Cái giá của sự phản bội


Sáng hôm sau.

Biệt thự nhà họ Tần không còn cảnh đông vui như mọi khi.

Những người họ hàng vốn hăng hái ở lại xem "màn ly hôn" hôm trước đều lần lượt tìm lý do rời đi.

Không ai muốn tiếp tục chứng kiến một câu chuyện đang đi theo hướng hoàn toàn khác.

Trong phòng khách, bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở.

Tần Hạo ngồi lặng trên ghế sofa.

Suốt một đêm, anh gần như không chợp mắt.

Trong đầu anh liên tục hiện lên từng câu nói của Nhược Khê.

*"Em chỉ muốn anh thành công bằng chính năng lực của mình."*

Đến tận lúc này, anh mới nhận ra người luôn đứng sau lặng lẽ giúp mình không phải mẹ, cũng không phải những người thân luôn lớn tiếng khoe khoang.

Mà là người vợ anh vừa đòi ly hôn.

Đúng chín giờ.

Chuông cửa vang lên.

Luật sư bước vào cùng hai trợ lý.

Trên tay họ là một chiếc cặp tài liệu màu đen.

Bà Tần vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh.

"Ông còn muốn làm gì nữa?"

Luật sư lịch sự đáp:

"Hôm nay tôi chỉ đến để hoàn tất những thủ tục theo yêu cầu của thân chủ."

Ông đặt cặp hồ sơ lên bàn.

Lần lượt lấy ra từng tài liệu đã được xác nhận.

"Tài liệu đầu tiên."

"Kết quả rà soát các khoản đầu tư."

Ông mở tập hồ sơ.

"Ba năm trước, gia đình cô Thẩm đầu tư vào Công ty Tần thị thông qua quỹ hợp tác thương mại."

"Điều kiện kèm theo là nguồn vốn chỉ được sử dụng cho hoạt động kinh doanh."

"Không được chuyển sang mục đích cá nhân nếu chưa có sự đồng ý bằng văn bản."

Tần Hạo khẽ nhíu mày.

"Chuyện đó thì sao?"

Luật sư tiếp tục:

"Qua đối chiếu sổ sách, có một số khoản chi không đúng mục đích."

Lâm Vi Vi lập tức lên tiếng.

"Anh Hạo quản lý công ty, chuyện chi tiêu là bình thường."

Luật sư bình tĩnh đặt xuống một xấp chứng từ.

"Ví dụ như căn hộ cao cấp đứng tên cô Lâm Vi Vi."

"Các khoản thanh toán nội thất."

"Xe ô tô."

"Chi phí du lịch."

"Tổng giá trị đều được thanh toán từ tài khoản công ty."

Không gian bỗng im phăng phắc.

Tần Hạo cầm lấy chứng từ.

Sắc mặt anh thay đổi từng chút một.

Đó đều là những khoản thanh toán do phòng tài chính thực hiện.

Anh từng nghĩ chúng được xử lý hợp lệ.

Nhưng bây giờ...

Mỗi chứng từ đều ghi rõ nguồn tiền.

Bà Tần vội nói:

"Chỉ là tạm ứng thôi."

"Có gì nghiêm trọng đâu."

Luật sư mỉm cười.

"Nếu đã hoàn trả thì xin vui lòng cung cấp chứng từ."

Không ai trả lời.

Lâm Vi Vi bắt đầu lúng túng.

"Em..."

"Em tưởng..."

Cô quay sang nhìn Tần Hạo.

"Anh nói sau này sẽ xử lý."

Tần Hạo siết chặt tay.

Lần đầu tiên anh nhận ra mình đã quá chủ quan.

Đúng lúc ấy...

Một trợ lý đưa thêm tập hồ sơ khác.

Luật sư nói:

"Đây là kết quả xác minh từ phía đối tác."

"Có một số hợp đồng được ký dưới danh nghĩa công ty."

"Nhưng người trực tiếp giới thiệu đối tác lại là cô Thẩm."

Ông nhìn về phía Nhược Khê.

"Trong ba năm, cô Thẩm chưa từng nhận bất kỳ khoản thù lao nào."

"Mọi quyền lợi đều được chuyển cho công ty của anh Tần."

Những người họ hàng vừa quay lại vì tò mò đều sững sờ.

Một người bác nhỏ giọng:

"Hóa ra..."

"Bao năm nay con bé vẫn âm thầm giúp nhà mình."

Một người cô thở dài.

"Chúng ta trách nhầm nó rồi."

Bà Tần lập tức gắt lên.

"Giúp thì đã sao?"

"Nó là vợ."

"Làm vậy là chuyện đương nhiên."

Lần đầu tiên, một người chú trong họ đứng ra phản đối.

"Chị dâu."

"Không thể nói như vậy."

"Người ta giúp là vì tình nghĩa."

"Không ai có quyền xem đó là nghĩa vụ."

Câu nói ấy khiến bà Tần nghẹn lại.

Bầu không khí trong phòng đổi khác hoàn toàn.

Những người từng bênh vực bà hôm qua hôm nay đều im lặng.

Nhược Khê từ đầu đến cuối vẫn bình tĩnh.

Cô chỉ lặng lẽ nhìn khung ảnh cưới treo trên tường.

Ba năm trước.

Trong bức ảnh ấy.

Cả hai đều cười rất hạnh phúc.

Có lẽ...

Ngày đó tình cảm là thật.

Chỉ tiếc, thời gian đã làm mọi thứ thay đổi.

Tần Hạo chậm rãi bước đến.

Giọng anh khàn đi.

"Nhược Khê."

"Anh xin lỗi."

Cô không đáp.

Anh tiếp tục:

"Anh biết..."

"Bây giờ nói gì cũng muộn."

"Nhưng anh thật sự không biết em đã làm nhiều như vậy."

Nhược Khê nhìn anh.

Ánh mắt bình thản.

"Không."

"Anh biết."

Tần Hạo sững người.

Cô nói tiếp:

"Chỉ là anh chọn không để tâm."

"Có những lần em thức trắng đêm chuẩn bị hồ sơ."

"Anh đi ngang qua."

"Anh nhìn thấy."

"Có những lần em bay sang Thâm Quyến gặp đối tác."

"Anh cũng biết."

"Chỉ là sau này..."

"Anh mặc nhiên cho rằng tất cả đều là điều hiển nhiên."

Tần Hạo cúi đầu.

Không thể phủ nhận.

Những gì cô nói đều đúng.

Khi một người luôn âm thầm ở phía sau.

Người ta rất dễ quên mất sự hiện diện của họ.

Cho đến khi họ rời đi.

Lâm Vi Vi bất ngờ tiến lên.

"Chị Khê."

"Em xin lỗi."

"Em sẽ rời đi."

"Xin chị đừng tiếp tục chuyện này."

Nhược Khê khẽ lắc đầu.

"Cô không cần xin lỗi tôi."

"Nếu muốn xin lỗi..."

"Hãy xin lỗi chính bản thân mình."

"Đừng đặt hạnh phúc của mình lên sự tổn thương của người khác."

Lâm Vi Vi cúi gằm mặt.

Không nói thêm lời nào.

Luật sư khép tập hồ sơ lại.

"Thưa cô Thẩm."

"Mọi thủ tục đã chuẩn bị xong."

"Đơn ly hôn cũng đã được chỉnh sửa theo đúng yêu cầu của cô."

Nhược Khê nhận lấy cây bút.

Cô ký tên.

Nét chữ dứt khoát.

Không chút do dự.

Sau đó, cô đẩy tập hồ sơ về phía Tần Hạo.

"Đến lượt anh."

Anh nhìn tờ đơn thật lâu.

Bàn tay run nhẹ.

Cuối cùng...

Anh cũng ký.

Khoảnh khắc nét bút rời khỏi trang giấy.

Cuộc hôn nhân ba năm chính thức khép lại.

Nhược Khê đứng dậy.

Cô bước chậm rãi về phía cửa.

Đến giữa phòng khách, cô dừng lại.

Quay người nhìn mọi người lần cuối.

"Tôi chưa từng mong ai phải trả giá."

"Tôi chỉ muốn sự tôn trọng."

"Nhưng khi sự tôn trọng không còn..."

"Thì rời đi là lựa chọn tốt nhất."

Nói xong.

Cô kéo chiếc vali đã chuẩn bị từ trước.

Bước ra khỏi căn biệt thự.

Ánh nắng đầu thu phủ lên con đường trước cổng.

Chiếc xe màu đen của luật sư đã đợi sẵn.

Trước khi lên xe, Nhược Khê ngẩng đầu nhìn bầu trời.

Cô mỉm cười.

Nụ cười đầu tiên sau rất nhiều tháng.

Không phải vì chiến thắng.

Mà vì cuối cùng...

Cô đã chọn lại chính mình.

Phía sau cánh cổng biệt thự.

Tần Hạo vẫn đứng bất động.

Anh nhìn theo bóng lưng người phụ nữ ngày càng xa.

Đến lúc ấy, anh mới hiểu một điều.

Có những người rời đi không phải vì hết yêu.

Mà vì họ đã cố gắng quá lâu nhưng không còn được trân trọng.

Tiền bạc có thể kiếm lại.

Sự nghiệp có thể gây dựng lại.

Nhưng lòng tin đã đánh mất...

Không phải lúc nào cũng có cơ hội để tìm về.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.

Nhận xét