CHƯƠNG 1: NGÀY TÔI BỊ ĐUỔI KHỎI GIA ĐÌNH HỌ TÔ
"Đừng gọi tôi là mẹ nữa. Con dâu của tôi chỉ có một người."
Giọng nói lạnh lùng ấy vang lên giữa đại sảnh nhà họ Tô, khiến cả căn phòng rộng lớn im bặt.
Tôi đứng chết lặng trước bàn thờ tổ tiên, tay vẫn đang cầm chiếc khăn lụa mà mẹ chồng từng tặng tôi vào ngày cưới. Chiếc khăn màu đỏ thêu hoa mẫu đơn, từng là biểu tượng cho lời chúc phúc của bà dành cho tôi, giờ đây lại giống như một món đồ xa lạ trong tay tôi.
Trước mặt tôi, những người họ hàng nhà họ Tô ngồi kín hai bên.
Bên cạnh chồng tôi, Tô Minh Hiên, là một cô gái trẻ mặc chiếc váy trắng sang trọng. Cô ta cúi đầu, vẻ mặt dịu dàng, nhưng ánh mắt lại không giấu được sự đắc ý.
Tôi nhìn chồng mình.
Người đàn ông từng nắm tay tôi dưới cơn mưa ở Thượng Hải, từng nói rằng:
"An Nhiên, cả đời này anh chỉ muốn có một gia đình với em."
Nhưng giờ phút này, anh chỉ đứng im lặng.
Không giải thích.
Không bảo vệ.
Không nhìn tôi.
Tôi khẽ cười, nhưng trong lòng đau nhói.
"Tại sao?"
Tôi hỏi rất nhỏ.
"Mẹ, con đã làm gì sai?"
Mẹ chồng tôi, Lý Tú Lan, ngồi trên ghế gỗ tử đàn ở vị trí cao nhất. Bà vẫn mặc bộ sườn xám màu xanh đậm thường thấy, dáng vẻ quý phái của một người phụ nữ xuất thân từ gia đình kinh doanh lâu đời.
Bà nhìn tôi, ánh mắt không còn chút ấm áp nào.
"Con hỏi ta đã làm gì sai sao?"
Bà chậm rãi đặt tách trà xuống.
"Ba năm qua, con bước vào nhà họ Tô, nhưng con chưa từng thật sự trở thành người của gia đình này."
Tôi sững người.
"Con chăm sóc ông nội lúc ông bị bệnh. Con ở bên cạnh bà suốt những năm qua. Con từ bỏ công việc ở Bắc Kinh để cùng Minh Hiên gây dựng sự nghiệp ở Thượng Hải..."
Tôi chưa nói hết, bà đã cắt ngang.
"Những thứ đó có ý nghĩa gì?"
Câu nói ấy giống như một nhát dao cứa vào lòng tôi.
Tôi từng nghĩ, chỉ cần mình chân thành, một ngày nào đó mẹ chồng sẽ chấp nhận mình.
Tôi đã sai.
Bởi vì trong lòng bà, có lẽ từ đầu đến cuối tôi chưa bao giờ là lựa chọn bà mong muốn.
Bà nhìn sang cô gái bên cạnh Minh Hiên.
"Nhược Vân mới là người phù hợp với nhà họ Tô."
Cả căn phòng bắt đầu xôn xao.
Tôi nhìn cô gái kia.
Thẩm Nhược Vân.
Con gái của đối tác lớn nhất của nhà họ Tô.
Người từng xuất hiện trong những bữa tiệc mà tôi không được phép tham gia.
Người mà vài tháng trước, tôi vô tình nhìn thấy đang uống cà phê cùng Minh Hiên trong một nhà hàng cao cấp.
Khi đó, tôi hỏi anh.
Anh chỉ lạnh nhạt nói:
"Em suy nghĩ quá nhiều rồi."
Tôi đã tin.
Tôi vẫn lựa chọn tin người đàn ông mình yêu.
Nhưng hôm nay, mọi thứ đã rõ ràng.
Tôi quay sang nhìn Minh Hiên.
"Anh cũng nghĩ như vậy sao?"
Anh im lặng vài giây.
Cuối cùng, anh nói:
"An Nhiên, chúng ta nên kết thúc."
Tôi cảm thấy cả thế giới như dừng lại.
"Ba năm hôn nhân, anh chỉ nói một câu như vậy?"
Anh tránh ánh mắt tôi.
"Chúng ta vốn không hợp nhau."
Tôi bật cười.
Không phải vì vui.
Mà vì quá thất vọng.
"Không hợp nhau?"
Tôi nhìn anh.
"Ngày ông nội anh nhập viện, người ở bên ngoài phòng cấp cứu suốt mười hai tiếng là ai?"
"Ngày công ty gặp khó khăn, người bán căn hộ riêng để giúp anh xoay vốn là ai?"
"Ngày mẹ anh bị ngã gãy chân, người chăm sóc bà từng bữa ăn, từng viên thuốc là ai?"
Mỗi câu hỏi của tôi khiến sắc mặt Minh Hiên càng khó coi.
Nhưng anh vẫn không nói gì.
Bởi vì sự im lặng của anh đã là câu trả lời.
Lý Tú Lan lạnh lùng nói:
"An Nhiên, đừng trách Minh Hiên."
"Con trai ta chỉ đang lựa chọn người phù hợp với tương lai của nó."
Tôi nhìn bà.
"Vậy còn tình cảm thì sao?"
Bà khựng lại.
Tôi tiếp tục:
"Trong ba năm qua, con luôn gọi mẹ là mẹ. Con chưa từng xem mình là người ngoài."
"Nhưng hôm nay mẹ lại nói với con rằng con chưa từng thuộc về gia đình này."
Lý Tú Lan nhìn tôi, không chút dao động.
"Đúng."
"Con nên hiểu vị trí của mình."
Khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy một thứ gì đó trong lòng mình đã hoàn toàn vỡ vụn.
Tôi không khóc.
Có lẽ bởi vì đau đớn quá mức, nước mắt cũng không còn muốn rơi nữa.
Tôi đặt chiếc khăn lụa xuống bàn.
"Mẹ..."
Tôi vẫn gọi bà như một thói quen.
Nhưng bà lập tức nói:
"Ta đã bảo rồi."
"Đừng gọi tôi là mẹ nữa."
Tôi nhìn bà thật lâu.
Sau đó, tôi nhẹ nhàng gật đầu.
"Được."
"Từ hôm nay, con sẽ không gọi nữa."
Tôi rời khỏi nhà họ Tô trong buổi chiều hôm đó.
Một chiếc vali nhỏ.
Một vài bộ quần áo.
Và những năm tháng tôi từng nghĩ là hạnh phúc.
Trời Thượng Hải hôm ấy mưa rất lớn.
Tôi đứng trước cổng biệt thự, nhìn căn nhà mà mình từng coi là nhà.
Ba năm.
Ba năm tôi đã cố gắng trở thành một người con dâu tốt.
Nhưng cuối cùng, tôi lại bị thay thế bởi một người khác chỉ trong một ngày.
Tôi kéo vali đi về phía đường lớn.
Điện thoại trong túi rung lên.
Là tin nhắn từ trợ lý của ông nội Minh Hiên.
"Phu nhân Lâm, ông cụ muốn gặp cô."
Tôi dừng bước.
Ông nội Tô Chính Thành.
Người duy nhất trong nhà họ Tô từng thật lòng đối xử tốt với tôi.
Ông là người phản đối cuộc hôn nhân của Minh Hiên và tôi lúc đầu.
Nhưng sau khi tiếp xúc, ông lại nói:
"An Nhiên, cháu là người duy nhất khiến thằng bé biết thế nào là trách nhiệm."
Tôi từng nghĩ, ông chỉ là người lớn tuổi nên thương tôi.
Nhưng hôm nay, khi mọi thứ đã thay đổi, tại sao ông lại muốn gặp tôi?
Tôi lau nước mưa trên mặt.
"Ông đang ở đâu?"
Tin nhắn trả lời rất nhanh.
"Bệnh viện Trung tâm Thượng Hải."
Tim tôi chợt thắt lại.
Tôi lập tức gọi điện.
Nhưng đầu dây bên kia chỉ vang lên giọng của trợ lý:
"Phu nhân Lâm, ông cụ muốn nói chuyện với cô trước khi công bố di chúc."
Tôi sững người.
"Di chúc?"
Một giờ sau.
Tôi bước vào phòng bệnh của ông cụ Tô.
Ông nằm trên giường, gương mặt đã già đi rất nhiều so với lần cuối tôi gặp.
Nhìn thấy tôi, ông khẽ mỉm cười.
"An Nhiên..."
Tôi bước đến.
"Ông..."
Ông nhìn chiếc vali phía sau tôi, ánh mắt lập tức hiểu ra.
"Cháu bị đuổi khỏi nhà rồi?"
Tôi cúi đầu.
Không trả lời.
Ông thở dài.
"Ta biết ngày này rồi sẽ đến."
Tôi ngẩng lên.
"Ông biết?"
Ông nhắm mắt vài giây.
"Minh Hiên là cháu trai ta. Ta hiểu nó."
"Nó có tham vọng, có tài năng, nhưng nó quá dễ bị ảnh hưởng bởi người khác."
Tôi im lặng.
Ông nắm lấy tay tôi.
"An Nhiên, ta gọi cháu đến đây không phải để an ủi."
"Ta muốn cháu ở lại nghe công bố di chúc."
Tôi hơi bất ngờ.
"Nhưng đó là chuyện của nhà họ Tô."
Ông lắc đầu.
"Không."
"Đó cũng là chuyện của cháu."
Tôi nhìn ông đầy nghi hoặc.
Ông lấy từ ngăn kéo bên cạnh ra một chiếc hộp gỗ cũ.
Chiếc hộp ấy được khóa bằng một chiếc khóa đồng nhỏ.
Ông đặt nó vào tay tôi.
"Ngày mai, khi luật sư đọc di chúc..."
"Cháu sẽ biết ba năm qua, ai mới là người thật sự coi cháu là gia đình."
Tôi nhìn chiếc hộp trong tay.
Một cảm giác bất an khó tả xuất hiện.
Tôi không biết bên trong chứa thứ gì.
Nhưng tôi biết...
Ngày mai, nhà họ Tô sẽ không còn bình yên như trước nữa.
Bởi vì sự thật mà ông cụ giấu kín suốt nhiều năm...
Sắp được phơi bày.
CHƯƠNG 2: BẢN DI CHÚC KHIẾN CẢ NHÀ HỌ TÔ IM LẶNG
Sáng hôm sau, nhà họ Tô tổ chức cuộc họp gia đình.
Địa điểm vẫn là căn biệt thự bên bờ Tây Thượng Hải, nơi tôi từng bước vào với tư cách con dâu nhà họ Tô, nhưng hôm nay tôi trở lại với một thân phận hoàn toàn khác.
Một người ngoài.
Chiếc cổng sắt cao lớn mở ra, những người giúp việc cúi đầu chào tôi theo thói quen. Nhưng ánh mắt họ nhìn tôi đã không còn giống ngày trước.
Có thương cảm.
Có tò mò.
Và cũng có vài ánh nhìn đang chờ xem kịch hay.
Tôi hiểu.
Ngày hôm qua, tin tức về việc Tô Minh Hiên đưa Thẩm Nhược Vân về nhà chắc chắn đã lan ra trong gia tộc.
Nhà họ Tô là một gia đình kinh doanh lâu đời ở Thượng Hải.
Một cuộc hôn nhân tan vỡ không chỉ là chuyện riêng.
Nó là một câu chuyện để những người bên ngoài bàn tán.
Tôi bước vào phòng khách.
Mọi người đã có mặt đông đủ.
Mẹ chồng tôi, Lý Tú Lan, ngồi ở vị trí quen thuộc.
Bên cạnh bà là Minh Hiên và Thẩm Nhược Vân.
Nhược Vân hôm nay mặc một bộ váy màu kem, trang điểm nhẹ nhàng, dáng vẻ dịu dàng như thể cô ta hoàn toàn vô tội trong chuyện này.
Nhìn thấy tôi, cô ta đứng dậy.
"Lâm tiểu thư, cô đến rồi."
Cách gọi ấy khiến tôi khựng lại.
Trước đây, cô ta luôn gọi tôi là "chị An Nhiên".
Bây giờ lại trở nên xa cách.
Tôi bình tĩnh đáp:
"Ông nội Tô gọi tôi đến."
Nụ cười trên môi Nhược Vân cứng lại.
Minh Hiên nhìn tôi, ánh mắt có chút phức tạp.
Nhưng chỉ vài giây sau, anh lại quay đi.
Tôi tự hỏi.
Nếu hôm nay không có ông nội anh, liệu anh có còn nhớ tôi từng là vợ anh không?
Mười giờ sáng.
Luật sư Trần, người đã làm việc với ông cụ Tô hơn hai mươi năm, bước vào phòng.
Ông đặt một tập hồ sơ lên bàn.
"Tôi là Trần Quốc Vinh, luật sư riêng của ông Tô Chính Thành."
"Mười lăm năm trước, ông cụ đã lập bản di chúc này."
"Ba năm trước, ông ấy có bổ sung một số điều khoản."
Căn phòng lập tức yên tĩnh.
Lý Tú Lan hơi cau mày.
"Bổ sung?"
Luật sư Trần gật đầu.
"Đúng vậy."
"Bản bổ sung được ký vào đúng ngày cưới của cô Lâm An Nhiên và cậu Tô Minh Hiên."
Tất cả ánh mắt lập tức đổ dồn về phía tôi.
Tôi cũng bất ngờ.
Ngày cưới?
Tại sao ông nội lại sửa di chúc vào ngày hôm đó?
Luật sư mở hồ sơ.
"Tôi xin phép đọc."
"Toàn bộ cổ phần thuộc quyền sở hữu cá nhân của tôi tại tập đoàn Tô thị sẽ được phân chia theo những điều khoản sau..."
Mọi người chăm chú lắng nghe.
Những tài sản lớn.
Những khoản đầu tư.
Những bất động sản.
Không ai lên tiếng.
Cho đến khi luật sư nói đến tên tôi.
"Lâm An Nhiên."
Cả căn phòng như đông cứng.
Tôi ngẩng đầu.
Lý Tú Lan lập tức lên tiếng:
"Khoan đã."
"Con bé không còn là người nhà họ Tô."
Luật sư Trần bình tĩnh nhìn bà.
"Phu nhân Tô, xin bà để tôi đọc hết."
Bà siết chặt tay.
Luật sư tiếp tục:
"Ông Tô Chính Thành để lại 15% cổ phần tập đoàn Tô thị cho cháu dâu Lâm An Nhiên."
Ầm!
Một tiếng động vang lên.
Là chiếc tách trà trong tay Lý Tú Lan rơi xuống bàn.
"Không thể nào."
Bà nhìn luật sư.
"Ông ấy không thể làm như vậy."
Luật sư không phản ứng.
"Đây là bản di chúc có chữ ký hợp pháp, được chứng thực đầy đủ."
Minh Hiên cũng biến sắc.
"Ông nội để cổ phần cho An Nhiên?"
Tôi nhìn anh.
Trong mắt anh lần đầu tiên xuất hiện sự hoang mang.
Nhưng tôi không cảm thấy vui.
Bởi vì tôi biết.
Ông nội không phải người tùy tiện cho người khác tài sản.
Chắc chắn ông có lý do.
Luật sư Trần lấy thêm một phong thư.
"Ông cụ còn để lại một bức thư riêng cho cô Lâm."
Ông đưa nó cho tôi.
Trên phong bì chỉ có một dòng chữ:
"Gửi An Nhiên, người duy nhất ta tin tưởng."
Tay tôi run lên.
Tôi mở thư.
Bên trong chỉ có vài trang giấy.
Nhưng từng câu chữ khiến tôi không thể bình tĩnh.
"An Nhiên."
"Nếu cháu đang đọc lá thư này, có nghĩa là ta đã không thể bảo vệ cháu thêm nữa."
Tôi cắn môi.
Mắt cay lên.
"Ta biết cháu đã chịu nhiều tổn thương trong nhà họ Tô."
"Nhưng ta muốn cháu hiểu, lỗi không nằm ở cháu."
"Ba năm trước, khi cháu bước vào gia đình này, ta đã quan sát cháu."
"Ta nhìn thấy cháu không giống những người chỉ quan tâm đến tiền bạc và địa vị."
"Cháu chăm sóc ta không phải vì ta là người thừa kế tập đoàn."
"Cháu giúp Minh Hiên không phải vì muốn kiểm soát nó."
"Cháu làm tất cả vì cháu coi chúng ta là gia đình."
Tôi không kìm được nước mắt.
Ba năm qua.
Đây là lần đầu tiên có người trong nhà họ Tô nói rằng họ nhìn thấy sự cố gắng của tôi.
Nhưng rồi dòng tiếp theo khiến tôi sững người.
"Ta cũng biết chuyện Minh Hiên và Thẩm Nhược Vân."
Cả người tôi cứng lại.
Tôi ngẩng đầu.
Minh Hiên cũng nghe thấy.
Lý Tú Lan lập tức nhìn luật sư.
"Ông ấy biết?"
Luật sư im lặng.
Tôi tiếp tục đọc.
"Ta từng cho Minh Hiên cơ hội tự sửa chữa."
"Nhưng nó đã lựa chọn làm tổn thương người vợ luôn ở bên cạnh nó."
"Ta thất vọng."
Không khí trong phòng trở nên nặng nề.
Minh Hiên cúi đầu.
Lần đầu tiên, tôi thấy anh không còn vẻ bình tĩnh như trước.
Ông nội viết tiếp:
"Nhưng điều khiến ta đau lòng hơn..."
"Là có những người trong gia đình này đã coi lòng tốt của An Nhiên là điều hiển nhiên."
Tôi nhìn về phía Lý Tú Lan.
Bà tránh ánh mắt tôi.
Sau khi đọc xong lá thư, luật sư Trần lấy ra một tập tài liệu khác.
"Ông cụ còn có một yêu cầu cuối cùng."
"Trong vòng ba tháng sau khi bản di chúc được công bố, quyền quản lý 15% cổ phần của cô Lâm sẽ do cô ấy tự quyết định."
"Nếu cô ấy muốn bán, có thể bán."
"Nếu cô ấy muốn giữ, không ai có quyền can thiệp."
Mọi người im lặng.
Bởi vì ai cũng hiểu.
15% cổ phần đó có giá trị rất lớn.
Nó khiến vị trí của tôi trong nhà họ Tô thay đổi hoàn toàn.
Người hôm qua bị xem là kẻ bị bỏ rơi.
Hôm nay lại trở thành người có quyền quyết định tương lai của một phần tập đoàn.
Nhược Vân nhìn tôi.
Ánh mắt cô ta không còn vẻ bình tĩnh ban đầu.
Cô ta bước đến.
"Chị An Nhiên..."
Tôi nhìn cô ta.
"Có chuyện gì?"
Cô ta do dự.
"Em nghĩ chuyện hôm qua chỉ là hiểu lầm..."
Tôi bật cười nhẹ.
"Hiểu lầm?"
Cô ta im lặng.
Tôi nhìn Minh Hiên.
"Anh cũng nghĩ đó là hiểu lầm sao?"
Anh không trả lời.
Tôi đã từng mong anh sẽ giải thích.
Nhưng bây giờ tôi không còn cần nữa.
Bởi vì tôi nhận ra.
Có những người chỉ biết giá trị của một thứ khi họ sắp mất nó.
Buổi chiều.
Tôi rời khỏi nhà họ Tô.
Nhưng trước khi đi, Lý Tú Lan gọi tôi lại.
"An Nhiên."
Tôi dừng bước.
Đã rất lâu rồi bà mới gọi tên tôi bằng giọng như vậy.
Không phải lạnh lùng.
Mà là có chút dao động.
Bà nhìn tôi.
"Con thật sự muốn rời đi sao?"
Tôi im lặng vài giây.
Sau đó nói:
"Ngày hôm qua, mẹ đã tự nói rằng con không phải con dâu của mẹ."
Bà khẽ run.
"Tôi..."
Tôi lắc đầu.
"Con từng muốn ở lại vì tình cảm."
"Nhưng hôm nay, nếu con ở lại vì cổ phần, vì tài sản..."
Tôi nhìn bà.
"Thì con cũng không còn là Lâm An Nhiên mà ông nội từng tin tưởng nữa."
Nói xong, tôi kéo vali bước ra ngoài.
Nhưng tôi không biết rằng...
Ngay sau khi tôi rời khỏi biệt thự.
Một bí mật khác trong chiếc hộp gỗ ông nội đưa cho tôi...
Sắp được mở ra.
Và khi sự thật bên trong xuất hiện...
Không chỉ Minh Hiên.
Mà ngay cả Lý Tú Lan...
Cũng sẽ phải đối mặt với lựa chọn mà bà từng nghĩ sẽ không bao giờ xảy ra.
Nhận xét
Đăng nhận xét