#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Chương 1 – Người đàn ông tôi không còn muốn gọi là chồng
“Bác sĩ! Xin hãy cứu con trai tôi! Nó không thể xảy ra chuyện gì được!”
Tiếng gào thất thanh vang lên giữa hành lang khoa cấp cứu, ngay lúc chiếc giường của tôi vừa được đẩy đến cửa phòng sinh.
Tôi quay đầu lại.
Và nhìn thấy chồng mình.
Tần Mặc.
Anh đang dìu một người phụ nữ bụng đã nhô cao, khuôn mặt tái nhợt vì hoảng loạn. Một tay anh ôm lấy vai cô ta, tay kia liên tục gọi bác sĩ.
Người phụ nữ ấy chính là Lâm Uyển.
Nhân tình mà tôi đã từng nghĩ mình chỉ nhìn thấy trong những tin nhắn mập mờ.
Nhưng giờ đây, cô ta đang ở trước mặt tôi.
Đang mang thai.
Và Tần Mặc đang gọi đứa bé trong bụng cô ta là “con trai tôi”.
Tôi nằm trên giường bệnh, bàn tay vô thức siết chặt mép chăn.
Cơn đau khiến trán tôi đầy mồ hôi, nhưng kỳ lạ thay, khoảnh khắc nhìn thấy cảnh đó, tôi lại không còn cảm thấy đau nữa.
Chỉ thấy lạnh.
Rất lạnh.
“Tần Mặc…”
Tôi gọi khẽ.
Anh nghe thấy.
Anh quay đầu lại.
Trong mắt anh thoáng qua vẻ kinh ngạc, rồi nhanh chóng biến thành khó xử.
“Yên Nhi?”
Tôi nhìn anh.
“Anh đang làm gì ở đây?”
Anh còn chưa kịp trả lời, Lâm Uyển đã nắm chặt tay áo anh.
“Mặc… con của chúng ta…”
“Anh biết.”
Tần Mặc lập tức quay lại với cô ta.
“Em đừng sợ.”
Hai chữ “con của chúng ta” giống như một lưỡi dao vô hình đâm thẳng vào ngực tôi.
Tôi bật cười.
Không lớn.
Chỉ là một tiếng cười rất nhẹ.
Tám tháng trước, khi tôi mang thai, Tần Mặc từng ôm tôi trong căn hộ ở Thượng Hải và nói:
“Yên Nhi, anh nhất định sẽ chăm sóc hai mẹ con.”
Tôi đã tin.
Tôi thậm chí còn tin đến mức khi mẹ tôi khuyên tôi nên giữ lại một phần tài sản riêng, tôi đã cười và nói:
“Anh ấy là chồng con. Gia đình thì cần gì phải tính toán?”
Bây giờ tôi mới hiểu.
Có những người không cần mình tính toán.
Bởi vì họ đã tính toán thay mình từ lâu.
“Cô ấy là ai?” Một y tá nhìn Tần Mặc rồi nhìn tôi.
Tần Mặc im lặng.
Lâm Uyển cúi đầu, giả vờ yếu đuối.
Tôi nói thay anh:
“Cô ấy là người anh ấy yêu.”
Tần Mặc sững lại.
“Yên Nhi, em nghe anh giải thích…”
“Không cần.”
Tôi ngắt lời.
“Anh ở đây chăm sóc cô ấy đi.”
“Còn em?”
Tôi nhìn xuống bụng mình.
“Em tự sinh con của em.”
Tần Mặc bước tới.
“Yên Nhi, chuyện của Uyển Uyển là cấp bách. Cô ấy…”
“Tần Mặc.”
Tôi nhìn thẳng vào anh.
“Anh vừa nói gì?”
Anh khựng lại.
Tôi hỏi từng chữ:
“Anh vừa gọi con của cô ta là con trai anh, đúng không?”
Mặt anh trắng bệch.
Lâm Uyển lập tức khóc.
“Chị Tống, em xin lỗi. Em chưa từng muốn phá hoại gia đình chị…”
Tôi nhìn cô ta.
“Vậy sao cô lại đến bệnh viện cùng chồng tôi?”
Cô ta nghẹn lời.
Tần Mặc cau mày.
“Yên Nhi, đừng làm loạn ở đây.”
Đừng làm loạn?
Tôi chợt thấy buồn cười.
Người vợ đang chuẩn bị sinh con lại bị chồng mình nói là làm loạn, trong khi anh ta đang đứng bên cạnh người phụ nữ khác.
Tôi đưa tay tháo chiếc nhẫn cưới.
Chiếc nhẫn từng khiến tôi nghĩ mình có một mái nhà.
Tôi đặt nó lên lòng bàn tay.
“Tần Mặc.”
“…”
“Từ hôm nay, anh không cần chọn nữa.”
Tôi đưa chiếc nhẫn cho y tá.
“Giúp tôi giữ lại.”
Tần Mặc sững sờ.
“Em muốn làm gì?”
Tôi không trả lời.
Một nữ hộ sinh vội vàng bước tới.
“Chị Tống, chúng ta phải vào phòng sinh ngay.”
Tôi gật đầu.
Nhưng trước khi cánh cửa khép lại, tôi quay sang nhìn Tần Mặc lần cuối.
“Anh cứ ở lại với người anh chọn.”
Anh bước tới.
“Yên Nhi!”
Cánh cửa đóng lại.
Tôi quay lưng.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi không khóc.
Tôi chỉ thấy một thứ gì đó trong lòng mình hoàn toàn chết đi.
---
Ba tiếng sau.
Tôi bước ra khỏi bệnh viện trong bộ quần áo bệnh nhân, sắc mặt trắng bệch.
Đứa trẻ đã bình an.
Nhưng người phụ nữ từng tin vào cuộc hôn nhân này thì không còn nữa.
Tôi đứng trước cổng bệnh viện, gọi một cuộc điện thoại.
“Chú Trần.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
“Tôi nghe đây.”
“Đến lúc rồi.”
“Cô chắc chắn chứ?”
Tôi nhìn chiếc nhẫn cưới nằm trong lòng bàn tay.
“Chắc chắn.”
“Có nghĩa là cô muốn kích hoạt toàn bộ hồ sơ?”
“Ừ.”
Tôi cúp máy.
Không ai biết tôi vừa ký vào giấy gì.
Cũng không ai biết suốt tám tháng qua, tôi đã âm thầm chuẩn bị điều gì.
Tôi vừa bước xuống bậc thềm bệnh viện thì phía sau vang lên tiếng giày gấp gáp.
Một người đàn ông trung niên mặc vest đen, tay xách chiếc cặp da màu nâu, đi thẳng vào khoa cấp cứu.
Ông ta không nhìn ai.
Chỉ nói một câu với Tần Mặc.
Và tôi không nghe thấy.
Bởi lúc ấy, tôi đã lên xe.
Tôi không biết rằng chỉ vài phút sau, khuôn mặt Tần Mặc sẽ biến sắc.
Không biết rằng anh sẽ quỳ sụp giữa hành lang bệnh viện.
Càng không biết rằng cái tên ông Trần vừa nhắc đến…
sẽ khiến người đàn ông từng tuyên bố không bao giờ rời bỏ tôi phải tuyệt vọng đến mức cầu xin được gặp tôi lần cuối.
Chương 2 – Tờ giấy tôi ký không phải đơn ly hôn
Tần Mặc nhìn người đàn ông trước mặt như nhìn thấy một bóng ma.
“Ông… tại sao ông lại ở đây?”
Ông Trần đặt chiếc cặp da xuống ghế.
“Cô Tống đã ký.”
Chỉ bốn chữ.
Tần Mặc lập tức đứng bật dậy.
“Cô ấy ký cái gì?”
Ông Trần không trả lời ngay.
Ông lấy từ trong cặp ra một tập hồ sơ màu xám.
“Anh nên biết chuyện này từ lâu rồi.”
Tần Mặc giật lấy.
Trang đầu tiên chỉ có một dòng.
**Văn bản ủy quyền quản lý tài sản gia đình Tống.**
Tay anh run lên.
“Không thể nào…”
Ông Trần bình thản nói:
“Cô ấy đã hoàn tất thủ tục từ tám tháng trước.”
Tần Mặc lắc đầu.
“Không thể.”
“Cô ấy có quyền quyết định đối với phần tài sản do gia đình cô ấy đứng tên.”
Tần Mặc lật nhanh từng trang.
Càng đọc, mặt anh càng trắng.
Căn hộ tại Phổ Đông.
Cổ phần trong công ty thương mại.
Khoản tiền tiết kiệm được lập riêng trước hôn nhân.
Thậm chí cả quyền quản lý một quỹ đầu tư mà Tần Mặc từng tưởng đã nằm trong tay gia đình anh.
Tất cả đều được phân định rõ ràng.
Không có tên anh.
Không có tên Lâm Uyển.
Và càng không có phần nào dành cho đứa trẻ mà anh vừa gọi là “con trai”.
Tần Mặc ngẩng đầu.
“Cô ấy đã biết?”
“Biết gì?”
“Biết về Uyển Uyển.”
Ông Trần nhìn anh.
“Cô ấy biết từ rất lâu.”
Tần Mặc đứng chết lặng.
“Không…”
Ông Trần chậm rãi nói:
“Cô ấy cũng biết anh đã dùng tiền trong tài khoản chung để thanh toán một số khoản chi cho Lâm Uyển.”
Tần Mặc không nói được gì.
Những chuyện tưởng rằng không ai biết, hóa ra đều đã được ghi lại.
“Còn chuyện quan trọng nhất…”
Ông Trần dừng lại.
Tần Mặc ngẩng đầu.
“Chuyện gì?”
“Đứa trẻ.”
Sắc mặt Tần Mặc thay đổi.
“Ông muốn nói gì?”
“Cô Tống không hề yêu cầu quyền lợi nào liên quan đến đứa trẻ của anh và cô Lâm.”
Tần Mặc cau mày.
“Đó là con tôi.”
“Vậy thì anh tự chịu trách nhiệm.”
Ông Trần đóng cặp.
“Cô Tống đã ký văn bản từ bỏ toàn bộ quyền và nghĩa vụ tài chính liên quan đến những tài sản chung mà cô ấy có quyền định đoạt. Nhưng đổi lại, anh phải hoàn tất thủ tục chấm dứt hôn nhân và không được yêu cầu cô ấy hỗ trợ bất kỳ khoản nào.”
Tần Mặc chết lặng.
“Cô ấy muốn ly hôn?”
“Không.”
Ông Trần nhìn anh.
“Cô ấy muốn anh hiểu rằng từ hôm nay, anh không còn quyền bước vào cuộc sống của cô ấy.”
Tần Mặc lùi lại.
“Không…”
Lần đầu tiên, anh nhận ra mình sợ.
Không phải sợ mất tiền.
Mà sợ mất người phụ nữ từng luôn đứng sau mình.
Anh nhớ lại những đêm cô chờ anh về.
Những bữa tối nguội lạnh.
Những lần anh nói dối rằng công ty có việc.
Những tin nhắn cô gửi:
“Anh về chưa?”
“Em để phần canh cho anh.”
“Ngày mai là ngày khám thai, anh nhớ đi cùng em nhé.”
Anh chưa từng trả lời tử tế.
Vì anh nghĩ cô sẽ luôn ở đó.
---
“Anh Mặc!”
Tiếng Lâm Uyển vang lên.
Cô ta từ phòng cấp cứu đi ra.
“Bác sĩ nói con ổn rồi.”
Tần Mặc quay sang.
Nhưng lần này, anh không ôm cô.
Anh chỉ hỏi:
“Em biết chuyện này từ bao giờ?”
Lâm Uyển sững người.
“Chuyện gì?”
“Yên Nhi biết.”
Mặt cô ta biến sắc.
“Cô ấy biết?”
“Em nói đi.”
“Mặc…”
“Em biết từ bao giờ?”
Lâm Uyển cúi đầu.
Một lúc lâu sau, cô ta mới nhỏ giọng:
“Em biết cô ấy đã phát hiện từ mấy tháng trước.”
Tần Mặc nhắm mắt.
“Vậy tại sao em vẫn đến tìm anh?”
“Vì anh nói anh sẽ cưới em.”
“Anh nói khi nào?”
“Anh nói sau khi cô ấy sinh con…”
Tần Mặc mở mắt.
Anh không nhớ mình từng hứa.
Hoặc có lẽ anh đã hứa quá nhiều thứ với quá nhiều người.
“Em tưởng anh sẽ bỏ cô ấy.”
Lâm Uyển bật khóc.
“Em chỉ muốn một gia đình cho con.”
Tần Mặc im lặng.
Câu nói ấy khiến anh nhớ đến ánh mắt của Yên Nhi.
Cô cũng từng nói như vậy.
“Em chỉ muốn con chúng ta có một gia đình.”
Nhưng anh đã bỏ qua.
Bây giờ, người bị bỏ lại lại là anh.
---
Trong khi đó, tại một căn nhà nhỏ ở Hàng Châu, tôi ngồi bên cửa sổ.
Mẹ tôi đứng phía sau.
“Con thực sự muốn kết thúc sao?”
Tôi gật đầu.
“Vâng.”
“Con không hối hận?”
Tôi nhìn đứa trẻ đang ngủ.
“Con chỉ hối hận vì đã nhận ra quá muộn.”
Mẹ tôi ngồi xuống cạnh tôi.
“Con còn yêu nó không?”
Tôi im lặng.
Một lúc sau mới nói:
“Có lẽ từng yêu.”
“Từng?”
“Bây giờ con chỉ muốn bảo vệ con mình.”
Mẹ tôi nắm tay tôi.
“Vậy thì đừng quay lại.”
Tôi gật đầu.
Nhưng điện thoại bất ngờ rung lên.
Một tin nhắn từ số lạ.
**“Cô Tống, có một chuyện cô cần biết. Đứa trẻ mà Tần Mặc đang bảo vệ… có thể không phải con ruột của anh ta.”**
Tôi chết lặng.
Tôi đọc đi đọc lại.
Ngay sau đó, một bức ảnh được gửi đến.
Là ảnh Lâm Uyển đang đứng trước một căn hộ.
Bên cạnh cô ta là một người đàn ông xa lạ.
Tôi nhìn chằm chằm bức ảnh.
Tim đập mạnh.
Tôi lập tức gọi lại.
Không ai nghe máy.
Tin nhắn thứ hai xuất hiện.
**“Đừng nói cho Tần Mặc. Nếu muốn biết sự thật, hãy đến nơi này một mình.”**
Địa chỉ nằm ở ngoại ô Hàng Châu.
Tôi nhìn đứa con đang ngủ.
Rồi nhìn tờ giấy ly hôn chưa ký.
Tôi hiểu rằng chuyện này vẫn chưa kết thúc.
Có lẽ cuộc hôn nhân của tôi chỉ là lớp ngoài cùng của một bí mật lớn hơn.
Chương 3 – Người quỳ xuống không còn là tôi
Tôi đến địa chỉ được gửi vào sáng hôm sau.
Đó là một quán trà cũ nằm trong con phố yên tĩnh.
Một người đàn ông khoảng ngoài ba mươi đang ngồi chờ.
Anh ta nhìn tôi.
“Cô Tống?”
“Anh là ai?”
“Tôi tên Lục Thần.”
Anh ta lấy ra một tập hồ sơ.
“Lâm Uyển từng làm việc cho công ty của tôi.”
Tôi không nói gì.
Anh ta đẩy một tấm ảnh về phía tôi.
“Cô ấy từng gặp một người đàn ông khác trước khi quen Tần Mặc.”
Tôi nhìn bức ảnh.
Chính là người đàn ông trong tin nhắn.
“Anh ta là ai?”
“Người yêu cũ.”
Tôi cau mày.
“Vậy chuyện này liên quan gì đến Tần Mặc?”
Lục Thần im lặng.
“Bởi vì sau khi Lâm Uyển biết mình mang thai, cô ấy đã nói với người đàn ông kia rằng đứa trẻ có thể là con anh ta.”
Tôi sững người.
“Có thể?”
“Đúng.”
“Còn Tần Mặc?”
“Không biết.”
Tôi siết chặt tập hồ sơ.
“Anh ta có biết chuyện này không?”
“Không.”
Tôi đứng dậy.
“Vậy tại sao anh lại nói cho tôi?”
Lục Thần nhìn tôi.
“Vì tôi không muốn cô tiếp tục bị kéo vào.”
Tôi bật cười.
“Đã đến mức này rồi, tôi còn đường lui sao?”
Anh ta im lặng.
Tôi cầm tập hồ sơ.
“Cảm ơn.”
Trước khi tôi rời đi, Lục Thần nói:
“Cô Tống.”
Tôi quay lại.
“Có một chuyện nữa.”
“Gì?”
“Người đàn ông đó đã biến mất.”
“Biến mất?”
“Ba tháng trước.”
Tôi khựng lại.
“Và trước khi biến mất, anh ta đã gửi một bản xét nghiệm đến cho một người.”
“Ai?”
Lục Thần nhìn tôi.
“Tần Mặc.”
Tôi không nói được gì.
---
Cùng lúc đó, tại bệnh viện.
Tần Mặc ngồi một mình ngoài hành lang.
Lâm Uyển đang nghỉ trong phòng.
Anh không ngủ cả đêm.
Trong đầu chỉ có một câu của ông Trần:
“Cô ấy đã biết từ rất lâu.”
Đột nhiên ông Trần xuất hiện.
Lần này, chiếc cặp da vẫn nằm trong tay ông.
Tần Mặc lập tức đứng dậy.
“Ông tìm được cô ấy chưa?”
“Cô ấy không muốn gặp anh.”
“Xin ông giúp tôi.”
“Anh muốn gặp cô ấy để làm gì?”
Tần Mặc nghẹn lại.
“Xin lỗi.”
Ông Trần nhìn anh.
“Anh nghĩ một câu xin lỗi có thể giải quyết được sao?”
“Không.”
“Vậy anh muốn gì?”
Tần Mặc cúi đầu.
“Chỉ cần cho tôi gặp cô ấy một lần.”
Ông Trần mở cặp.
Lấy ra một tập giấy.
“Vậy anh nên đọc cái này trước.”
Tần Mặc nhận lấy.
Chỉ sau vài giây, tay anh bắt đầu run.
Một bản sao kết quả xét nghiệm.
Anh nhìn chằm chằm.
“Không…”
Ông Trần không nói gì.
Tần Mặc lắc đầu.
“Không thể.”
“Đó là lý do cô Tống không muốn anh biết từ bệnh viện.”
Tần Mặc ngẩng lên.
“Cô ấy biết?”
“Cô ấy vừa biết.”
Anh lập tức quay người.
“Tôi phải tìm cô ấy.”
Ông Trần giữ anh lại.
“Đừng.”
“Tại sao?”
“Bởi vì lần này, cô ấy không còn là người cần anh bảo vệ.”
Ông nhìn thẳng vào Tần Mặc.
“Cô ấy là người duy nhất có thể cứu chính mình khỏi tất cả những chuyện này.”
Tần Mặc đứng bất động.
Một lúc sau, anh đột nhiên quỳ xuống.
Không phải trước mặt Yên Nhi.
Mà giữa hành lang bệnh viện.
“Xin ông…”
Giọng anh khàn đặc.
“Cho tôi gặp cô ấy lần cuối.”
---
Chiều hôm đó, tôi nhận được cuộc gọi từ ông Trần.
“Cô Tống.”
“Vâng.”
“Tần Mặc đang ở bệnh viện.”
Tôi im lặng.
“Anh ta muốn gặp cô.”
“Không.”
“Cô chắc chứ?”
“Chắc.”
Ông Trần thở dài.
“Anh ta đã biết.”
Tôi nhắm mắt.
“Biết chuyện đứa trẻ?”
“Ừ.”
Tôi không nói gì.
Một lát sau, ông Trần hỏi:
“Cô có muốn nghe anh ta nói gì không?”
“Không.”
“Cô Tống…”
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Chú Trần, tôi đã cho anh ấy quá nhiều cơ hội rồi.”
Đầu dây bên kia im lặng.
Tôi nói tiếp:
“Lần này, tôi không muốn nghe lời giải thích.”
“Vậy cô muốn gì?”
“Tôi muốn một cuộc sống không có anh ấy.”
---
Tối hôm đó, tôi nhận được một đoạn ghi âm.
Là giọng Tần Mặc.
“Yên Nhi…”
Anh im lặng rất lâu.
“Anh không biết em có nghe hay không.”
“Anh cũng không biết mình còn tư cách nói chuyện với em không.”
“Anh chỉ muốn nói…”
Giọng anh nghẹn lại.
“Anh sai rồi.”
Tôi ngồi bất động.
“Anh từng nghĩ em sẽ không bao giờ rời đi.”
“Anh từng nghĩ chỉ cần anh quay về, em sẽ vẫn ở đó.”
“Nhưng hôm nay anh mới hiểu…”
“Có những người một khi đã quay lưng thì không còn quay lại nữa.”
Tôi tắt đoạn ghi âm.
Không khóc.
Không đau.
Chỉ bình tĩnh đến lạ.
Tôi nhìn đứa trẻ đang ngủ bên cạnh.
“Con à…”
“Sau này mẹ sẽ không để con phải chờ một người không muốn trở về.”
---
Một tuần sau, thủ tục được hoàn tất.
Tôi ký tên.
Tần Mặc cũng ký.
Không có tranh cãi.
Không có níu kéo.
Chỉ có một người từng là chồng tôi đứng rất lâu ngoài phòng làm việc.
Anh hỏi:
“Yên Nhi, em thật sự không muốn gặp anh sao?”
Tôi đứng phía sau cánh cửa.
Không trả lời.
Anh chờ rất lâu.
Cuối cùng tiếng bước chân xa dần.
Tôi mở cửa.
Hành lang trống không.
Trên ghế có một chiếc hộp nhỏ.
Tôi mở ra.
Bên trong là chiếc nhẫn cưới tôi từng tháo xuống ở bệnh viện.
Kèm một mảnh giấy.
**“Anh giữ nó không phải để ép em quay lại. Anh chỉ muốn trả nó về cho người đã từng thật lòng.”**
Tôi nhìn chiếc nhẫn.
Sau vài giây, tôi đóng hộp lại.
Không mang theo.
Tôi để nó trên ghế.
Rồi bước đi.
Ngoài cửa sổ, Hàng Châu vừa lên đèn.
Tôi ôm con vào lòng.
Lần đầu tiên sau rất nhiều tháng, tôi cảm thấy nhẹ nhõm.
Tôi từng nghĩ cuộc đời mình kết thúc vào ngày phát hiện chồng phản bội.
Nhưng hóa ra không phải.
Ngày ấy chỉ là ngày tôi bắt đầu sống cho chính mình.
Còn Tần Mặc?
Tôi không biết sau này anh sẽ ra sao.
Tôi chỉ biết một điều.
Ba giờ sau ngày tôi rời khỏi bệnh viện, người đàn ông từng nghĩ tôi sẽ mãi đứng sau anh đã quỳ sụp xuống hành lang để xin một cơ hội.
Nhưng cơ hội ấy…
tôi đã trao cho anh quá nhiều lần.
Và lần cuối cùng, tôi chọn trao nó cho chính mình.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
Nhận xét
Đăng nhận xét