Sảnh tiệc của khách sạn năm sao tại khu Lục Gia Chủy, Thượng Hải rực rỡ ánh đèn pha lê và ngập tràn hương hoa bách hợp tươi. Hôm nay là tiệc mừng em bé sắp sinh của con gái tôi – Mẫn Nghi. Gia đình nhà chồng nó, dòng họ Cố nổi tiếng kinh doanh chuỗi nhà hàng sang trọng, đã đứng ra chủ trì toàn bộ sự kiện này với mục đích phô trương thế lực và sự giàu có với giới thượng lưu bản địa. Vì không muốn con gái phải khó xử, tôi đã đồng ý ăn mặc giản dị, lặng lẽ đến muộn hơn mươi phút theo đúng ý muốn của nhà trai.
Nhưng ngay khoảnh khắc tôi đẩy cánh cửa gỗ chạm khắc bước vào, một cảnh tượng đập vào mắt khiến máu trong người tôi như đông cứng lại.
Giữa sảnh tiệc lộng lẫy, trước sự chứng kiến của hàng chục khách khứa ăn mặc là lượt, Mẫn Nghi đang mang thai bảy tháng, bụng bầu đã vượt mặt, lại đang quỳ rạp dưới sàn nhà cẩm thạch lạnh ngắt. Con bé mặc chiếc váy lụa màu xanh nhạt, tay cầm xấp khăn giấy run rẩy cúi đầu lặng lẽ lau từng vệt nước đá đổ lênh láng trên sàn. Việc cúi người quá thấp khiến con bé thở dốc khó khăn, gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ và kiệt sức, giọt mồ hôi đọng lại bên thái xăm xắp chảy xuống.
Ngay bên cạnh, bà Trương – mẹ chồng Mẫn Nghi – mặc bộ sườn xám gấm thêu chỉ vàng xa xỉ, một tay cầm ly rượu vang đỏ, một tay khoanh trước ngực. Bà ta đứng tựa vào bàn tiệc, nhìn xuống con gái tôi bằng ánh mắt coi thường, rồi cất giọng cười lớn đầy đắc ý, cố tình nói to để toàn bộ quan khách cùng nghe:
"Ôi dồi ôi, các vị xem kìa! Con dâu tôi tuy xuất thân từ gia đình tỉnh lẻ bình thường, nhưng được cái rất biết nghe lời và chịu khó. Rửa cốc làm đổ nước một chút là tự giác quỳ xuống lau ngay. Phụ nữ làm dâu nhà họ Cố chúng tôi là phải biết thân biết phận như thế, sau này mới dạy dỗ con cái đàng hoàng được chứ!"
Mấy bà phu nhân đi cùng bà Trương che miệng cười hùa theo, những ánh mắt giễu cợt, khinh bỉ bọc đường chĩa thẳng vào con gái tôi. Không một ai bước đến can ngăn, không một ai đỡ con bé đứng dậy. Ngay cả Cố Hạo – chồng của Mẫn Nghi – cũng đang đứng cách đó không xa, tay cầm điện thoại giả vờ lướt web, coi như không hề nhìn thấy sự hum xỉu mà vợ mình đang phải chịu đựng.
Mẫn Nghi mím chặt môi, cố nén những giọt nước mắt chực trào, đôi bàn tay run rẩy tiếp tục thấm nước trên sàn. Sự nhẫn nại tủi hờn của con bé như một lưỡi dao nhọn đâm thấu tâm can tôi.
Sự tức giận cuộn trào trong lồng ngực làm tôi run lên. Cơn bốc hỏa vọt lên tận đỉnh đầu, tôi muốn lao thẳng đến tát cho bà Trương một cú trời đánh, chửi thẳng vào mặt gã con rể hèn nhát kia. Nhưng nhiều năm lăn lộn trên thương trường dạy tôi rằng: vạch áo cho người xem lưng hay gào khóc tại chỗ chỉ làm trò cười cho thiên hạ và càng khiến con gái mình tổn thương hơn.
Tôi hít một hơi thật sâu, nén chặt ngọn lửa giận dữ xuống đáy lòng. Mặt tôi lạnh như băng. Tôi không nói một lời, không hề bước tới lớn tiếng. Tôi lặng lẽ lùi lại góc khuất bên giàn hoa, rút chiếc điện thoại thông minh từ túi xách ra, lướt tìm một số điện thoại đã lưu sẵn từ lâu rồi ấn gửi đi đúng một dòng tin nhắn ngắn gọn:
"Thực hiện ngay phương án B. Thu hồi toàn bộ vốn đầu tư, hủy hợp đồng bảo lãnh ngân hàng và phong tỏa chuỗi nhà hàng họ Cố trong vòng 5 phút."
Gửi xong, tôi cất điện thoại, thong thả chỉnh lại nếp áo, khoanh tay đứng nhìn đồng hồ trên tường.
Nhà họ Cố luôn tự hào mình là gia tộc giàu có tại Thượng Hải, coi gia đình tôi từ tỉnh lẻ lên là hạng "nghèo hèn, trèo cao". Họ đâu ngờ rằng, tập đoàn ẩm thực của họ vốn dĩ đã rỗng ruột từ ba năm trước do thua lỗ chứng khoán. Toàn bộ dòng vốn lưu động hàng trăm triệu Tệ giúp chuỗi nhà hàng của họ duy trì vẻ hoàng kim rực rỡ này, đều xuất phát từ quỹ đầu tư mạo hiểm mà tôi bí mật đứng tên đằng sau.
Chưa đầy bốn phút sau, tiếng chuông điện thoại của bà Trương và Cố Hạo vang lên dồn dập, xé tan bầu không khí giễu cợt trong sảnh tiệc. Và chỉ sau vài giây nghe máy, toàn bộ gia đình nhà trai đồng loạt biến sắc.
CHƯƠNG 2: BẢN NĂNG CỦA KẺ SẮP MẤT TẤT CẢ
Tiếng chuông điện thoại dồn dập khiến bà Trương nhíu mày khó chịu. Bà ta liếc nhìn màn hình, thấy tên của ông Cố – chủ tịch tập đoàn, chồng bà ta – liền thong thả bắt máy với giọng điệu nũng nịu:
"Ông xã à, sao thế? Tôi đang ở tiệc mừng cháu nội..."
"BÀ ĐANG Ở ĐÂU?! BÀ ĐÃ LÀM GÌ HẢ?!"
Tiếng gào thét thất thanh của ông Cố qua loa điện thoại to đến mức những người đứng gần đó cũng nghe thấy rõ mùng một một. Giọng ông ta lạc đi vì hoảng loạn và sợ hãi tột cùng:
"Tất cả các ngân hàng đồng loạt gửi thông báo thu hồi nợ trước hạn! Quỹ đầu tư Thụy Phong vừa rút toàn bộ 200 triệu Tệ vốn lưu động và hủy bỏ hợp đồng bảo lãnh! Tòa án vừa ra lệnh phong tỏa khẩn cấp toàn bộ chuỗi nhà hàng và biệt thự của chúng ta rồi! Nhà họ Cố phá sản rồi bà có biết không?!"
Chiếc ly rượu vang trên tay bà Trương trượt khỏi kẽ tay, rơi xuống sàn cẩm thạch vỡ tan tành, nước rượu đỏ thẫm bắn tung tóe lên tà sườn xám đắt tiền. Sắc mặt bà ta trong chớp mắt chuyển từ hồng hào đắc ý sang xám xịt như tro tàn, hai chân run rẩy không trụ nổi khiến bà ta phải bấu chặt vào mép bàn tiệc.
Cùng lúc đó, Cố Hạo cũng nhận được điện thoại từ thư ký công ty. Mặt gã tái dại, chiếc điện thoại đắt tiền rớt bộp xuống đất. Gã ngơ ngác nhìn mẹ mình, giọng run rẩy: "Mẹ... công ty... công ty chúng ta phá sản thật rồi sao?"
Toàn bộ sảnh tiệc rơi vào trạng thái im lặng đến đáng sợ. Những bà phu nhân vừa mới cười hùa theo bà Trương lập tức lùi lại vài bước, ánh mắt soi mói ban nãy biến thành sự khinh bỉ và dè chừng.
Đúng lúc này, tôi từ trong bóng râm thong thả bước ra. Tiếng giày cao gót của tôi gõ "cộp, cộp" trên sàn nhà như những tiếng đếm ngược thời gian. Tôi đi thẳng đến bên cạnh Mẫn Nghi, dịu dàng đỡ con gái đứng dậy, lấy khăn tay lau sạch những vệt nước trên đầu gối và bàn tay nhỏ bé của con.
"Mẫn Nghi, đứng thẳng lưng lên. Con là con gái của mẹ, không ai trên đời này có quyền bắt con phải quỳ xuống," tôi cất giọng ôn tồn nhưng uy nghiêm, lan tỏa khắp căn phòng.
Mẫn Nghi ngơ ngác nhìn tôi, đôi mắt mọng nước đẫm lệ: "Mẹ... sao mẹ lại đến đây?"
Bà Trương ngước mắt lên, nhìn thấy tôi đang ôm lấy Mẫn Nghi, rồi nhìn vào chiếc huy hiệu vàng kim cài trên ngực áo tôi – biểu tượng của Chủ tịch Quỹ đầu tư Thụy Phong mà bà ta từng thấy trên tivi. Trong một khoảnh khắc, bộ não ma quái của bà ta lập tức xâu chuỗi lại mọi việc.
"Bà... bà là..." Bà Trương run rẩy chỉ tay vào tôi, giọng nghẹn lại trong cổ họng.
"Bà Trương, tôi chính là người đại diện của Quỹ Thụy Phong – kẻ nghèo hèn ở tỉnh lẻ mà bà vẫn thường mỉa mai đấy," tôi mỉm cười lạnh lẽo, ánh mắt sắc như dao cạo xoáy thẳng vào mặt bà ta. "Tôi giao con gái tôi cho nhà bà, cho các người mượn danh tiếng và tiền bạc để giữ lại cái vỏ vỏn vẹn này. Nhưng các người lại coi sự tử tế của gia đình tôi là điểm yếu để chà đạp."
Bà Trương hoảng sợ đến mức ngã quỵ xuống sàn. Người phụ nữ vừa mới một phút trước còn cười lớn đắc ý, đứng trên cao phán xét người khác, giờ đây không còn chút tự trọng nào. Bà ta bò bằng cả hai tay hai chân trên sàn nhà, bất chấp những mảnh thủy tinh của ly rượu vỡ, lao đến trước mặt con gái tôi.
"Mẫn Nghi! Mẫn Nghi ơi! Mẹ xin lỗi con!" Bà Trương gào lên, hai tay nắm lấy tà váy của Mẫn Nghi, nước mắt nước mũi giàn giụa. "Mẹ sai rồi! Mẹ là bà già mù mờ, không biết trời cao đất rộng! Con nói với mẹ con một tiếng đi, bảo mẹ con giơ cao đánh khẽ, cứu lấy nhà họ Cố! Mẹ quỳ xuống xin lỗi con, mẹ lau sàn cho con mà!"
Bà Trương cuống quýt giật lấy xấp khăn giấy trên bàn, điên cuồng lau chùi những vệt nước dưới chân Mẫn Nghi, hình ảnh phản chiếu sự thảm hại và giả tạo đến ghê tởm.
CHƯƠNG 3: BẢN ÁN CHO SỰ TÀN NHẪN
Cố Hạo lúc này cũng lao đến, gạt mẹ gã ra rồi quỳ mọp xuống trước mặt Mẫn Nghi, nắm lấy tay con gái tôi van xin:
"Mẫn Nghi, anh biết anh sai rồi! Anh là kẻ hèn nhát! Anh chỉ vì muốn mẹ vui nên mới không dám lên tiếng... Em nghĩ đến đứa con trong bụng chúng ta đi! Nó sắp chào đời rồi, em không thể để nó sinh ra trong một gia đình phá sản, bố nó phải đi tù vì nợ nần được!"
Cảnh tượng hai mẹ con nhà họ Cố – những kẻ vừa mới ban nãy còn tự xưng là dòng dõi thượng lưu, khinh khỉnh coi người khác như cỏ rác – giờ đây lại đang quỳ gối van xin một cách đớn hèn, khiến toàn bộ quan khách trong sảnh tiệc không khỏi lắc đầu thở dài.
Mẫn Nghi nhìn người chồng mà mình từng hết lòng yêu thương, rồi nhìn người mẹ chồng đang giả vờ khóc lóc dưới chân. Trong mắt con gái tôi, sự chịu đựng và lụy tình suốt hai năm qua hoàn toàn sụp đổ, thay vào đó là một sự thức tỉnh sâu sắc và kiên định.
Con bé nhẹ nhàng nhưng dứt khoát rút tay ra khỏi lòng bàn tay của Cố Hạo.
"Cố Hạo, khi tôi mang thai tháng thứ bảy, đứng rửa đĩa trong bếp nhà anh, anh ở đâu?" Giọng Mẫn Nghi vang lên trong trẻo, không một chút run rẩy. "Khi mẹ anh bắt tôi quỳ xuống lau sàn trước mặt tất cả mọi người, anh ở đâu? Anh không phải là kẻ vô tội, anh là đồng phạm cho sự tàn nhẫn của mẹ anh."
Con bé quay sang nhìn bà Trương, ánh mắt hoàn toàn bình thản: "Bà Trương, bà không hề hối hận vì đã đối xử tệ bạc với tôi. Bà chỉ đang sợ hãi vì mất đi sự giàu sang và quyền lực mà thôi. Sự tha thứ của tôi không rẻ mạc đến mức để bà diễn một trò drama là lấy lại được."
Tôi nhìn con gái, trong lòng trào dâng một niềm tự hào mãnh liệt. Con gái tôi đã thực sự trưởng thành, không còn là cô gái nhỏ yếu đuối chỉ biết nhẫn nhịn để giữ hòa khí giả tạo.
Tôi bước lên một bước, chắn giữa Mẫn Nghi và hai mẹ con nhà họ Cố, rút từ trong túi ra một bộ tài liệu đã chuẩn bị sẵn.
"Cố Hạo, đây là đơn xin ly hôn và thỏa thuận giành quyền nuôi con toàn bộ. Mẫn Nghi sẽ rời khỏi nhà họ Cố ngay lập tức. Đứa trẻ sinh ra sẽ mang họ mẹ, không liên quan gì đến một gia tộc mục nát như các người." Tôi ném xấp tài liệu xuống trước mặt gã.
"Còn về phía tập đoàn họ Cố," tôi liếc nhìn bà Trương đang chết lặng. "Lệnh thu hồi vốn đã có hiệu lực pháp lý. Toàn bộ tài sản của gia đình bà sẽ bị đấu giá công khai để bồi thường thiệt hại. Đây là cái giá các người phải trả cho sự kiêu ngạo và tàn nhẫn của mình."
Tôi quay sang ôm lấy vai Mẫn Nghi, dịu dàng nói: "Đi thôi con, chúng ta về nhà."
Mẫn Nghi gật đầu, nắm chặt lấy tay tôi. Con bé ngẩng cao đầu, bước qua những vệt nước đổ, bước qua những mảnh vỡ của ly rượu vang và hai con người đang quỵ lụy trên sàn nhà. Dáng đi của con gái tôi tuy nặng nề vì thai nghén, nhưng tấm lưng lại thẳng tắp, kiêu hãnh và tràn đầy tự do.
Bên ngoài khách sạn, xe của gia đình tôi đã đợi sẵn. Ánh nắng chiều Thượng Hải ấm áp chiếu lên gương mặt Mẫn Nghi, rửa sạch đi những giọt nước mắt tủi hờn. Con bé gối đầu lên vai tôi, khẽ mỉm cười: "Cảm ơn mẹ. Từ nay về sau, con sẽ sống vì chính mình và vì con của con."
Tôi nắm chặt tay con gái, xe lăn bánh rời khỏi khu Lục Gia Chủy phồn hoa. Phía sau lưng chúng tôi, tòa lâu đài cát của nhà họ Cố đã sụp đổ hoàn toàn, trả lại sự công bằng và phẩm giá mà con gái tôi xứng đáng có được.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí
Nhận xét
Đăng nhận xét