Chương 1: Chiếc hộp dưới gầm bàn
Tiếng chiếc hộp gỗ nặng nề va xuống sàn đá cẩm thạch vang lên một tiếng "cạch" khô khốc.
"Tôi... tôi không biết trong này có gì..."
Giọng Lưu Tĩnh run lên khi cô cúi xuống kéo chiếc hộp cũ kỹ từ dưới gầm bàn trà trong phòng khách của căn biệt thự.
Đó là căn biệt thự rộng lớn nằm ở khu biệt lập ngoại ô Thượng Hải, món quà cưới mà bố mẹ cô đã đích thân trao cho vợ chồng cô ba năm trước.
Trong phòng lúc này có năm người.
Chồng cô, Trần Hạo.
Em gái chồng, Trần Mộng.
Người phụ nữ tên Chu Nhã, người vẫn luôn tự nhận là đối tác làm ăn của Trần Hạo.
Vị luật sư mang theo tập hồ sơ chuyển nhượng.
Và chính cô.
Trần Mộng khoanh tay cười nhạt.
"Chị dâu, chị còn lục lọi làm gì nữa? Giấy tờ đã ký rồi."
Chu Nhã cũng mỉm cười đầy tự tin.
"Đúng vậy. Từ hôm nay căn biệt thự này không còn thuộc về chị."
Lưu Tĩnh nhìn tập hồ sơ trên bàn.
Con dấu.
Chữ ký.
Mọi thứ đều giống hệt chữ viết của cô.
Nếu không phải chính mình, có lẽ cô cũng tin rằng những giấy tờ ấy là thật.
Điều khiến cô đau hơn cả không phải căn biệt thự.
Mà là người đàn ông đang đứng đối diện.
Trần Hạo.
Ba năm chung sống.
Ba năm cô tin rằng anh là người chồng hiền lành, luôn bận rộn với công việc.
Để rồi hôm nay...
Anh lại im lặng đứng cạnh Chu Nhã.
Không giải thích.
Không phủ nhận.
Giống như đang mặc nhiên thừa nhận tất cả.
Lưu Tĩnh cười chua chát.
"Em thật sự muốn lấy cả căn nhà bố mẹ tôi tặng sao?"
Trần Hạo khẽ nhắm mắt.
"Chuyện đã đến nước này..."
"Đừng nói nữa."
Chu Nhã cắt ngang.
"Cô ký rồi thì chấp nhận đi."
Trần Mộng chống tay lên bàn.
"Đừng cố kéo dài thời gian."
Đúng lúc ấy...
Lưu Tĩnh cúi xuống.
Tay cô chạm vào chiếc hộp gỗ cũ phủ đầy bụi nằm sâu dưới gầm bàn.
Cô hơi khựng lại.
"Chiếc hộp này..."
Trần Hạo bỗng biến sắc.
"Đừng mở!"
Nhưng đã muộn.
Chiếc khóa đồng bật ra.
Nắp hộp từ từ mở.
Bên trong chỉ có vài tập giấy đã ngả màu và một chiếc ấn gỗ khắc họ Trần.
Chu Nhã vừa nhìn thấy chiếc ấn liền tái mặt.
Cô lùi lại hai bước.
Sắc mặt trắng bệch.
"Tại sao..."
Câu nói chưa dứt.
Cô loạng choạng vịn vào ghế rồi khuỵu xuống nền nhà.
Không ai hiểu chuyện gì xảy ra.
Trần Hạo đứng chết lặng.
Ánh mắt anh nhìn chằm chằm chiếc hộp như thể thứ nằm trong đó đáng sợ hơn bất cứ điều gì.
...
Ba tháng trước.
Nếu có ai nói cuộc hôn nhân của Lưu Tĩnh sắp tan vỡ, cô sẽ mỉm cười phủ nhận.
Cô sinh ra trong một gia đình kinh doanh lâu đời ở Hàng Châu.
Cha mẹ chỉ có một mình cô.
Khi cô kết hôn với Trần Hạo, họ không tiếc tiền mua tặng đôi vợ chồng trẻ căn biệt thự ở Thượng Hải để gây dựng cuộc sống.
Ngày trao chìa khóa, cha cô từng nói:
"Nhà là quà cho hai đứa, nhưng điều quý nhất vẫn là sự tin tưởng."
Lúc ấy Trần Hạo nắm chặt tay cô.
"Con sẽ chăm sóc Tĩnh cả đời."
Không ai ngờ lời hứa ấy lại trở thành ký ức xa xỉ.
Những tháng gần đây, Trần Hạo thay đổi rất nhiều.
Anh thường xuyên về khuya.
Điện thoại luôn đặt chế độ im lặng.
Có hôm nửa đêm nhận cuộc gọi rồi lập tức rời khỏi nhà.
Mỗi lần cô hỏi, anh chỉ đáp ngắn gọn.
"Công ty có việc."
Lưu Tĩnh từng muốn tin.
Cho đến một buổi chiều.
Cô vô tình nhìn thấy em gái chồng bước lên xe của Trần Hạo.
Trong xe còn có Chu Nhã.
Ba người nói chuyện rất vui vẻ.
Khi nhìn thấy cô đứng bên đường, cả ba đều sững lại.
Trần Mộng lập tức mở cửa xe.
"Chị dâu hiểu lầm rồi."
"Hiểu lầm chuyện gì?"
"Chỉ là đi gặp khách hàng."
Chu Nhã mỉm cười lịch sự.
"Chị đừng nghĩ nhiều."
Nhưng linh cảm của một người vợ khiến Lưu Tĩnh bắt đầu chú ý.
Từ hôm đó, cô phát hiện nhiều điều kỳ lạ.
Có những khoản tiền lớn chuyển khỏi tài khoản chung.
Một số giấy tờ trong phòng làm việc biến mất.
Thậm chí giấy chứng nhận quyền sở hữu biệt thự cũng không còn trong két.
Cô hỏi.
Trần Hạo chỉ đáp:
"Anh cất nơi khác."
Giọng anh bình thản đến mức khiến cô không biết nên tiếp tục nghi ngờ hay tự trách mình.
...
Một tuần sau.
Lưu Tĩnh nhận được cuộc gọi từ ngân hàng.
"Xin xác nhận chị có thực hiện thủ tục liên quan đến bất động sản không?"
Cô ngơ ngác.
"Tôi không làm."
Nhân viên bên kia im lặng vài giây.
"Có thể là hệ thống nhầm."
Cuộc gọi kết thúc.
Nhưng trong lòng cô dâng lên nỗi bất an khó tả.
Buổi tối hôm ấy.
Cô lặng lẽ quay về nhà sớm.
Từ ngoài cửa phòng làm việc, cô nghe thấy tiếng Trần Mộng.
"Anh yên tâm. Chị ta chẳng biết gì đâu."
Chu Nhã cười khẽ.
"Giấy tờ giống hệt."
"Còn chiếc hộp?"
Một khoảng lặng kéo dài.
Trần Hạo trầm giọng.
"Không ai biết nó ở đâu."
"Cứ để vậy có ổn không?"
"Chiếc hộp đã biến mất từ lâu."
Lưu Tĩnh đứng chết lặng.
Chiếc hộp nào?
Vì sao chỉ nhắc đến nó mà cả ba đều căng thẳng?
Cô định bước vào thì điện thoại bất ngờ reo lên.
Ba người bên trong lập tức im bặt.
Khi cô mở cửa, căn phòng chỉ còn Trần Hạo.
Anh ngẩng lên mỉm cười như chưa từng có cuộc trò chuyện nào.
"Tĩnh, em về rồi à?"
Ánh mắt anh vẫn dịu dàng như mọi ngày.
Nhưng lần đầu tiên sau ba năm chung sống...
Lưu Tĩnh cảm thấy người đàn ông trước mặt mình xa lạ đến đáng sợ.
Cô không biết rằng, chỉ vài ngày sau, tất cả sẽ bị đẩy đến cao trào trong phòng khách của chính căn biệt thự này.
Và chiếc hộp gỗ bị lãng quên dưới gầm bàn sẽ trở thành thứ làm đảo lộn số phận của tất cả mọi người.
Chương 3: Người thắng không phải là người giành được căn nhà
Tiếng mưa lất phất rơi bên ngoài khu biệt thự.
Trong phòng khách, không một ai lên tiếng.
Phong bì niêm phong đã ngả màu theo năm tháng nằm ngay ngắn trên mặt bàn.
Ông Vương Kiến Quốc nhìn từng người một, rồi chậm rãi nói:
"Trước khi mở phong bì này, tôi muốn xác nhận một chuyện."
Ông quay sang Trần Hạo.
"Hạo, cháu vẫn muốn tiếp tục việc chuyển nhượng căn biệt thự này chứ?"
Trần Hạo cúi đầu.
Hai bàn tay anh đan chặt vào nhau.
Một lúc lâu sau, anh khẽ đáp:
"...Không."
Chu Nhã lập tức bước tới.
"Anh nói gì?"
"Anh điên rồi sao?"
"Công sức bao lâu nay, anh định bỏ hết?"
Trần Mộng cũng sốt ruột.
"Anh, bây giờ không thể quay đầu nữa!"
Trần Hạo từ từ ngẩng lên.
Ánh mắt lần đầu tiên bình tĩnh đến lạ.
"Chính vì đã đi quá xa nên anh mới phải dừng lại."
Chu Nhã bật cười đầy mỉa mai.
"Dừng?"
"Anh tưởng chỉ cần nói dừng là mọi chuyện kết thúc?"
"Anh quên ai đã giúp anh làm tất cả sao?"
Lưu Tĩnh đứng lặng.
Từng lời nói của Chu Nhã như những mảnh ghép cuối cùng, ghép thành bức tranh mà cô không muốn tin.
Cô khẽ hỏi:
"Vậy... tất cả giấy tờ đều do các người chuẩn bị?"
Chu Nhã im lặng.
Sự im lặng ấy chính là câu trả lời.
Ông Vương khẽ thở dài.
"Vậy thì tôi có thể mở phong bì."
Ông cẩn thận tháo lớp niêm phong.
Bên trong chỉ có ba tờ giấy.
Một bản di chúc.
Một bức thư.
Và một bản sao giấy chứng nhận quyền sở hữu căn biệt thự.
Ông bắt đầu đọc.
"Ta là Trần Chấn Hoa..."
Ngay từ những dòng đầu tiên, cả căn phòng đã im phăng phắc.
"...Nếu sau này con cháu họ Trần vì tiền bạc mà tranh giành căn biệt thự này, thì người đó không còn xứng đáng kế thừa bất kỳ phần tài sản nào của gia đình."
Trần Mộng tái mặt.
Chu Nhã siết chặt tay.
Ông Vương đọc tiếp.
"...Căn biệt thự này vốn là quà cưới do gia đình họ Lưu bỏ tiền mua, vì vậy quyền quyết định cuối cùng thuộc về Lưu Tĩnh."
"...Gia đình họ Trần không ai được phép can thiệp."
Lưu Tĩnh sững người.
Cô quay sang nhìn Trần Hạo.
Anh khẽ gật đầu.
"Đó là lý do anh luôn phản đối chuyện lấy căn nhà."
Chu Nhã lập tức quát lên:
"Nói dối!"
"Nếu phản đối thì tại sao anh ký những giấy tờ kia?"
Trần Hạo cười cay đắng.
"Bởi vì anh đã quá yếu đuối."
Anh quay sang nhìn Lưu Tĩnh.
"Anh nghĩ chỉ cần sang tên xong rồi sẽ tìm cách chuộc lỗi."
"Nhưng khi nhìn thấy lá thư của ông..."
"Anh mới hiểu."
"Có những thứ không thể sửa bằng tiền."
Không khí nặng nề bao trùm.
Lưu Tĩnh cảm thấy trong lòng mình có vô vàn cảm xúc.
Thất vọng.
Đau lòng.
Nhưng xen lẫn đó là một chút tiếc nuối cho người đàn ông từng khiến cô tin tưởng.
Ông Vương gấp bản di chúc lại.
"Tôi còn một việc nữa."
Ông lấy ra chiếc ấn gỗ trong hộp.
"Nhiều người nghĩ đây chỉ là một con dấu cũ."
"Thực ra..."
"Nó là biểu tượng danh dự của người sáng lập tập đoàn."
"Ai làm trái lời dặn trong di chúc thì hội đồng quản trị sẽ hủy toàn bộ quyền kế thừa."
Chu Nhã lùi lại một bước.
"Không..."
"Không thể như vậy..."
Ông Vương bình tĩnh nhìn cô.
"Cô Chu."
"Cô không phải người của gia đình họ Trần."
"Nhưng cô là người đã nhiều lần thúc đẩy việc chuyển nhượng."
"Tôi nghĩ cô nên dừng lại."
Chu Nhã cắn môi.
Cô quay sang Trần Hạo.
"Anh nói đi!"
"Anh nói với họ đi!"
"Chúng ta đã bàn bạc bao lâu!"
Trần Hạo nhắm mắt.
"Xin lỗi."
Chỉ hai chữ.
Nhưng lần này không còn sự do dự.
Chu Nhã bật cười.
Nụ cười đầy chua chát.
"Cả hai anh em các người đúng là giống nhau."
Cô quay sang Trần Mộng.
"Đi thôi."
Trần Mộng vẫn đứng bất động.
Cô nhìn anh trai.
Rồi nhìn Lưu Tĩnh.
Nước mắt bất giác rơi xuống.
"Chị dâu..."
"Em..."
Lưu Tĩnh khẽ ngắt lời.
"Đừng gọi chị như vậy nữa."
"Chị không biết sau này chúng ta sẽ còn là người một nhà hay không."
Trần Mộng cúi đầu.
Lần đầu tiên kể từ khi mọi chuyện bắt đầu, cô không còn tìm cách biện minh.
Sau khi Chu Nhã và Trần Mộng rời đi, căn phòng chỉ còn ba người.
Ông Vương đứng dậy.
"Phần việc của tôi đến đây là xong."
Trước khi bước ra cửa, ông dừng lại.
"Cha mẹ hai bên đều mong các con sống tử tế."
"Đừng để một căn nhà phá hỏng cả cuộc đời."
Cánh cửa khép lại.
Căn phòng lại chìm vào im lặng.
Trần Hạo đứng rất lâu.
Cuối cùng anh lấy trong túi áo ra một chiếc chìa khóa.
Đó là chìa khóa két sắt trong phòng làm việc.
Anh đặt trước mặt Lưu Tĩnh.
"Toàn bộ giấy tờ, tài khoản và những gì anh đang quản lý đều ở trong đó."
"Anh sẽ ký mọi giấy tờ cần thiết."
"Em không cần tha thứ."
"Anh chỉ mong em biết..."
"Ba năm qua, tình cảm anh dành cho em là thật."
Lưu Tĩnh nhìn chiếc chìa khóa.
Rồi nhìn người đàn ông trước mặt.
Cô không còn khóc.
Có lẽ nước mắt đã cạn từ khoảnh khắc cô nhìn thấy tập hồ sơ giả trên bàn.
Cô khẽ nói:
"Điều em tiếc nhất không phải căn biệt thự."
"Điều em tiếc..."
"Là người em từng tin tưởng."
Trần Hạo khẽ gật đầu.
Anh hiểu.
Có những lời xin lỗi không thể đưa mọi thứ trở về như cũ.
Anh lặng lẽ kéo chiếc vali đã chuẩn bị sẵn từ góc phòng.
Bước đến cửa.
Dừng lại vài giây.
Rồi rời khỏi căn biệt thự.
Không ngoảnh đầu.
Lưu Tĩnh đứng bên khung cửa sổ.
Nhìn bóng anh khuất dần trong màn mưa.
Cô khẽ đặt chiếc hộp gỗ trở lại dưới gầm bàn.
Đúng vị trí cũ.
Như một cách khép lại câu chuyện đã khiến biết bao người đánh đổi lòng tin vì những điều không thực sự thuộc về mình.
Vài tháng sau, thủ tục ly hôn được hoàn tất trong sự bình lặng.
Lưu Tĩnh không giữ sự oán trách.
Cô cũng không tìm cách hơn thua.
Cô dành thời gian chăm sóc cha mẹ, tiếp quản công việc kinh doanh của gia đình và biến căn biệt thự từng chất chứa nhiều ký ức thành nơi sum họp của những người thân yêu.
Thỉnh thoảng, cô vẫn nhớ đến câu nói trong lá thư của ông nội Trần Hạo:
"Tài sản mất còn có thể gây dựng lại. Nhưng lòng tin đã đánh mất thì phải dùng cả sự chân thành mới mong bù đắp."
Lưu Tĩnh hiểu rằng, người thực sự chiến thắng sau tất cả không phải là người giữ được căn biệt thự.
Mà là người vẫn giữ được lương tâm, sự bình thản và lòng tự trọng sau cơn giông của cuộc đời.
Nhận xét
Đăng nhận xét