#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Chương 2: Bí Mật Trong Bản Di Chúc
Cả phòng khách rộng lớn của biệt thự nhà họ Trần chìm trong bầu không khí nặng nề.
Không ai còn tâm trí nhìn mâm cơm đang nguội lạnh trên bàn.
Ánh mắt của tất cả đều dồn về chiếc cặp da màu đen đặt trước mặt luật sư Chu.
Bà Trần cố giữ vẻ bình tĩnh, nhưng bàn tay đang cầm tách trà khẽ run.
"Luật sư Chu..."
Giọng bà mềm đi thấy rõ.
"Nếu vừa rồi có gì hiểu lầm thì mong ông đừng để bụng. Người một nhà đôi lúc lớn tiếng với nhau cũng là chuyện bình thường."
Luật sư Chu chỉ mỉm cười lịch sự.
"Tôi không có quyền đánh giá."
"Mọi việc sẽ do Tiểu thư Lâm quyết định."
Một câu nói ngắn gọn nhưng như nhát búa giáng xuống lòng tự trọng của bà Trần.
Mười phút trước, bà vẫn xem Uyển Ninh như một người con dâu chỉ biết nhẫn nhịn.
Bây giờ, chính bà lại phải dè dặt từng lời.
Trần Hạo bước đến trước mặt vợ.
"Ninh Ninh..."
"Anh thật sự không biết em giấu nhiều chuyện như vậy."
Uyển Ninh nhìn người đàn ông đã là chồng mình suốt năm năm.
Ánh mắt cô bình thản.
"Nếu anh không biết..."
"Thì vì sao chưa từng hỏi?"
Trần Hạo khựng lại.
"Em..."
"Từ ngày cưới đến nay, anh đã bao giờ hỏi em về gia đình, về cha mẹ, về quá khứ của em chưa?"
Anh cúi đầu.
Quả thật... chưa từng.
Ngày ấy anh chỉ biết Uyển Ninh nói cha mẹ đều mất sớm, cô sống một mình.
Anh tin.
Rồi sau khi kết hôn, công việc cuốn anh đi.
Mọi chuyện trong nhà đều giao cho mẹ.
Anh nghĩ đó là điều bình thường.
Cho đến hôm nay...
Anh mới nhận ra mình chưa từng thật sự hiểu người phụ nữ đang đứng trước mặt.
...
Bỗng Giai Kỳ bật cười.
"Tôi không tin."
"Tôi tuyệt đối không tin."
"Có tiền thì sao?"
"Có tiền mà lại cam chịu rửa bát, nấu cơm suốt năm năm à?"
Uyển Ninh khẽ gật đầu.
"Đúng."
"Vì tôi nghĩ chỉ cần mình chân thành thì sẽ được đối xử chân thành."
"Có vẻ tôi đã sai."
Giai Kỳ cứng họng.
Luật sư Chu nhẹ nhàng mở tập hồ sơ thứ hai.
"Tiểu thư."
"Đây là phần bổ sung của bản di chúc."
Uyển Ninh nhận lấy.
Trên trang đầu là nét chữ quen thuộc của cha.
"Ninh Ninh.
Nếu con đang đọc những dòng này, nghĩa là con đã không còn muốn tiếp tục nhẫn nhịn nữa.
Cha không mong con dùng thân phận của mình để hơn người khác.
Nhưng cha càng không muốn con sống mà đánh mất lòng tự trọng."
Uyển Ninh khẽ cắn môi.
Đã ba năm kể từ ngày cha qua đời.
Vậy mà từng nét chữ vẫn khiến sống mũi cô cay cay.
Bà Trần vội chen vào.
"Con dâu..."
"Không."
Uyển Ninh nhẹ nhàng ngắt lời.
"Từ nãy đến giờ mẹ gọi sai rồi."
Bà Trần sững người.
Uyển Ninh nói chậm rãi.
"Con vẫn là Uyển Ninh."
"Nhưng có lẽ..."
"Con không còn là con dâu của nhà họ Trần nữa."
Trần Hạo giật mình.
"Ninh Ninh!"
"Em đừng nói vậy."
"Anh sẽ thay đổi."
"Anh xin lỗi."
Uyển Ninh nhìn anh.
"Năm năm."
"Anh biết em nghe câu 'xin lỗi' bao nhiêu lần không?"
"Có lần mẹ trách em."
"Anh nói xin lỗi."
"Có lần em bị mắng trước mặt họ hàng."
"Anh cũng nói xin lỗi."
"Có lần em bị đổ oan làm hỏng hợp đồng."
"Anh vẫn chỉ nói xin lỗi."
"Nhưng sau mỗi lời xin lỗi..."
"...mọi chuyện vẫn lặp lại."
Căn phòng yên lặng.
Đó là lần đầu tiên Trần Hạo nhận ra.
Người phụ nữ trước mặt không hề yếu đuối.
Chỉ là cô đã nhẫn nhịn quá lâu.
...
Đúng lúc ấy, vị giám đốc điều hành của Tập đoàn Thịnh Viễn lên tiếng.
"Xin phép."
"Tôi còn có một việc cần xác nhận."
Ông lấy ra một chiếc máy tính bảng.
"Ba năm qua."
"Theo yêu cầu của cố Chủ tịch."
"Tập đoàn vẫn âm thầm theo dõi tình hình của Tiểu thư."
Bà Trần tái mặt.
"Theo... theo dõi?"
"Chỉ để xác nhận Tiểu thư có sống đúng với lựa chọn của mình hay không."
Ông chạm nhẹ lên màn hình.
Hiện ra hàng chục báo cáo.
Không phải hình ảnh riêng tư.
Mà là những bản ghi chép về các sự kiện lớn.
Ngày Uyển Ninh phải tự mình chăm sóc bố chồng suốt một tuần.
Ngày cô thức đến nửa đêm chuẩn bị tiệc sinh nhật cho cả gia đình.
Ngày cô lặng lẽ bán chiếc vòng tay kỷ niệm của mẹ để giúp chồng xoay vốn khi công ty gặp khó khăn.
Trần Hạo chết lặng.
Anh chưa từng biết chuyện ấy.
"Chiếc vòng..."
Uyển Ninh khẽ cười.
"Hôm đó anh hỏi vì sao em không đeo nữa."
"Em nói làm rơi."
"Anh cũng không hỏi thêm."
Trần Hạo nhắm mắt.
Tim anh đau như có ai bóp nghẹt.
Anh luôn nghĩ mình là một người chồng tốt.
Nhưng hóa ra...
Anh chỉ tốt trong suy nghĩ của chính mình.
...
Bất ngờ, luật sư Chu lấy ra thêm một phong bì niêm phong.
"Đây là tài liệu cuối cùng."
"Tài liệu này chỉ được mở nếu Tiểu thư quyết định kết thúc cuộc hôn nhân."
Cả nhà họ Trần đồng loạt nhìn sang Uyển Ninh.
Cô lặng người vài giây.
Rồi nhẹ nhàng nói:
"Mở đi."
Phong bì được mở.
Bên trong chỉ có một tờ giấy.
Luật sư Chu đọc chậm rãi.
"Nếu con quyết định rời khỏi gia đình ấy, cha mong con đừng mang theo bất kỳ oán hận nào."
"Thứ đáng tiếc nhất không phải một cuộc hôn nhân kết thúc."
"Mà là con đánh mất sự tử tế của chính mình."
Uyển Ninh khẽ mỉm cười.
Đôi mắt đã đỏ hoe.
Cha vẫn luôn như vậy.
Ngay cả khi đã không còn, ông vẫn dặn con gái hãy sống bao dung.
...
Đúng lúc ấy, điện thoại của giám đốc điều hành đổ chuông.
Ông nghe máy vài giây rồi nhìn về phía Uyển Ninh.
"Tiểu thư."
"Vừa nhận được thông báo."
"Hội đồng quản trị đã nhất trí."
"Từ ngày mai, cô chính thức đảm nhiệm vị trí Phó Chủ tịch điều hành của Tập đoàn Thịnh Viễn."
Giai Kỳ buột miệng:
"Không thể nào!"
"Cô ấy chưa từng làm việc ở tập đoàn!"
Vị giám đốc mỉm cười.
"Thật ra..."
"Ba năm qua."
"Mọi quyết định đầu tư của Quỹ Thanh Vân đều do Tiểu thư trực tiếp phụ trách."
"Quỹ đó..."
"...là cổ đông chiến lược lớn thứ hai của Thịnh Viễn."
Trần Hạo mở to mắt.
Anh chợt nhớ.
Hai năm trước.
Công ty anh từng nhiều lần nghiên cứu Quỹ Thanh Vân vì những thương vụ đầu tư cực kỳ chính xác.
Họ luôn tò mò người đứng sau quỹ là ai.
Không ngờ...
Chính là người vợ ngày nào cũng lặng lẽ nấu cơm cho anh.
Anh cười chua chát.
Có lẽ...
Người không nhìn thấy giá trị của Uyển Ninh chưa bao giờ là người khác.
Mà chính là anh.
Đúng lúc ấy, người quản gia từ ngoài chạy vào.
"Phu nhân!"
"Bên ngoài có rất nhiều xe đến."
"Mọi người nói là đối tác của Tập đoàn Thịnh Viễn."
Cửa biệt thự mở ra.
Từng vị khách mặc vest lịch sự bước vào.
Có người là doanh nhân.
Có người là chủ tịch các công ty lớn.
Có người là đối tác lâu năm.
Vừa nhìn thấy Uyển Ninh, tất cả đều mỉm cười.
"Chúc mừng Tiểu thư Lâm."
"Chào Chủ tịch tương lai."
Còn gia đình họ Trần...
Chỉ biết đứng lặng nhìn.
Nhưng không ai ngờ rằng, trong số những vị khách vừa đến, lại có một người mang theo một chiếc phong bì màu đỏ.
Bên trong phong bì ấy là một thông tin sẽ khiến Trần Hạo hiểu rằng...
Sai lầm lớn nhất của anh không phải là bỏ mặc vợ.
Mà là đã vô tình đánh mất người từng âm thầm bảo vệ cả sự nghiệp của mình suốt nhiều năm.
Chương 3: Người Âm Thầm Đứng Sau Thành Công Của Anh
Căn phòng khách rộng lớn của biệt thự nhà họ Trần vẫn chìm trong bầu không khí nặng nề.
Những vị khách vừa bước vào đều là các doanh nhân có tiếng tại Hàng Châu và Thượng Hải. Họ lần lượt tiến đến trước mặt Lâm Uyển Ninh với thái độ kính trọng.
"Chúc mừng Tiểu thư Lâm."
"Đã đến lúc cô trở về vị trí vốn thuộc về mình."
Trần Hạo đứng lặng.
Anh chưa bao giờ nhìn thấy nhiều người có địa vị như vậy cùng xuất hiện chỉ để chào đón một người.
Người ấy... lại chính là vợ anh.
Đúng lúc đó, một người đàn ông ngoài năm mươi tuổi bước lên. Ông mặc bộ vest màu xám đậm, trên tay cầm một phong bì màu đỏ.
Ông mỉm cười.
"Tiểu thư, cuối cùng hôm nay tôi cũng có thể hoàn thành lời hứa với cố Chủ tịch."
Uyển Ninh khẽ cúi đầu.
"Chú Tôn, cảm ơn chú."
Ông Tôn quay sang Trần Hạo.
"Cậu Trần, có lẽ cậu nên xem thứ này."
Ông lấy từ phong bì ra một tập tài liệu.
Đó là hồ sơ về dự án "Thanh Hà" – dự án đã giúp công ty của Trần Hạo phát triển mạnh mẽ ba năm trước.
Trần Hạo sửng sốt.
"Sao... sao chú lại có hồ sơ này?"
Ông Tôn mỉm cười.
"Bởi người quyết định hỗ trợ công ty cậu năm đó... chính là Tiểu thư Lâm."
Cả căn phòng yên lặng.
Trần Hạo lắc đầu.
"Không thể nào."
"Dự án ấy là do đối tác chủ động tìm đến."
Ông Tôn chậm rãi mở hồ sơ.
"Đúng."
"Nhưng người đề nghị đối tác hợp tác với công ty cậu là Tiểu thư."
"Tập đoàn Thịnh Viễn khi ấy hoàn toàn có thể đầu tư vào những doanh nghiệp lớn hơn."
"Nhưng Tiểu thư nói một câu."
Ông nhìn Uyển Ninh rồi đọc lại nguyên văn.
"Xin hãy cho công ty của chồng tôi một cơ hội. Tôi tin anh ấy sẽ làm tốt."
Trần Hạo cảm thấy cổ họng nghẹn lại.
Hóa ra...
Cơ hội thay đổi sự nghiệp của anh không phải đến từ may mắn.
Mà đến từ người vợ luôn âm thầm đứng phía sau.
Uyển Ninh khẽ thở dài.
"Em không muốn anh biết."
"Em chỉ mong anh có thể tự tin rằng mình thành công bằng chính năng lực."
Trần Hạo cúi đầu.
"Ninh Ninh..."
"Anh thật sự..."
Cô nhẹ nhàng ngắt lời.
"Đừng xin lỗi nữa."
"Một lời xin lỗi không thể thay đổi những gì đã xảy ra."
Anh im lặng.
Lần đầu tiên trong nhiều năm, anh không biết phải nói gì.
Bà Trần chậm rãi đứng dậy.
Khuôn mặt vốn nghiêm nghị giờ đã đầy vẻ mệt mỏi.
Bà bước đến trước mặt Uyển Ninh.
"Ninh Ninh..."
"Những năm qua..."
"Là mẹ quá cố chấp."
Uyển Ninh nhìn bà.
Trong ký ức của cô, đây là lần đầu tiên mẹ chồng gọi tên cô bằng giọng nhẹ nhàng như vậy.
Bà Trần cúi đầu.
"Mẹ cứ nghĩ con xuất thân bình thường."
"Nghĩ rằng chỉ cần con nhẫn nhịn thì gia đình sẽ yên ổn."
"Nhưng mẹ chưa từng hỏi xem con có thấy tủi thân hay không."
Đôi mắt bà đỏ hoe.
"Từ hôm nay..."
"Nếu con còn coi mẹ là người thân..."
"Mẹ xin con một cơ hội sửa sai."
Uyển Ninh không trả lời ngay.
Cô nhìn người phụ nữ trước mặt thật lâu.
Trong lòng cô không còn nhiều giận dữ.
Chỉ còn một cảm giác tiếc nuối.
Tiếc cho những năm tháng mà mọi người đã bỏ lỡ cơ hội thấu hiểu nhau.
Đúng lúc ấy, Giai Kỳ bất ngờ bước tới.
Khác với vẻ kiêu ngạo thường ngày, cô cúi đầu rất thấp.
"Chị dâu..."
"Không..."
"Có lẽ em không còn quyền gọi như vậy."
Uyển Ninh mỉm cười nhạt.
"Cứ gọi như trước đi."
Giai Kỳ cắn môi.
"Em xin lỗi."
"Chiếc mâm cơm hôm nay..."
"Và cả những lần trước."
"Em luôn nghĩ chị hiền nên sẽ không phản ứng."
"Em thật sự không nhận ra mình đã quá vô tâm."
Uyển Ninh nhìn cô.
"Có những lời xin lỗi nên nói sớm hơn."
"Nhưng nói muộn... vẫn tốt hơn là không bao giờ nói."
Giai Kỳ khẽ gật đầu.
Nước mắt lặng lẽ rơi.
Buổi chiều hôm ấy, Uyển Ninh đi một mình đến nghĩa trang ngoại ô Hàng Châu.
Cô đặt bó hoa cúc trắng trước bia mộ của cha.
"Cha..."
"Con đã gọi cuộc điện thoại ấy rồi."
"Có lẽ cha đã đoán trước ngày này."
Gió nhẹ thổi qua hàng thông.
Uyển Ninh khẽ mỉm cười.
"Con từng nghĩ..."
"Nếu mình nhẫn nhịn đủ lâu."
"Thì mọi người sẽ hiểu."
"Nhưng hôm nay con mới biết."
"Sự tử tế cần đi cùng sự tôn trọng."
"Con sẽ không oán trách ai nữa."
"Con chỉ muốn bắt đầu một cuộc sống mới."
Cô cúi đầu thật lâu trước bia mộ.
Trong lòng bỗng nhẹ nhõm hơn bao giờ hết.
Ba tháng sau.
Tin tức về việc Lâm Uyển Ninh đảm nhiệm vị trí Phó Chủ tịch điều hành của Tập đoàn Thịnh Viễn xuất hiện trên nhiều tạp chí kinh doanh.
Điều khiến mọi người bất ngờ không phải thân thế của cô.
Mà là những chương trình cô triển khai.
Uyển Ninh thành lập quỹ học bổng dành cho sinh viên có hoàn cảnh khó khăn.
Mở thêm các dự án đào tạo nghề cho lao động trẻ.
Và hỗ trợ nhiều doanh nghiệp nhỏ phát triển bền vững.
Một phóng viên từng hỏi cô:
"Điều gì khiến cô đưa ra những quyết định đó?"
Uyển Ninh mỉm cười.
"Bởi vì khi một người từng trải qua cảm giác không được nhìn nhận..."
"Họ sẽ hiểu giá trị của việc trao cho người khác một cơ hội."
Câu trả lời ấy nhanh chóng được lan truyền.
Nhiều người bắt đầu biết đến cô không phải vì khối tài sản lớn.
Mà vì cách cô đối xử với mọi người.
Một buổi chiều cuối thu, Trần Hạo chủ động hẹn gặp Uyển Ninh tại quán trà cũ – nơi cả hai từng lần đầu gặp nhau.
Anh đặt trước mặt cô một chiếc hộp gỗ nhỏ.
Bên trong là chiếc vòng tay ngọc bích giống hệt chiếc vòng cô đã bán năm xưa.
"Anh tìm rất lâu."
"Không biết có đúng chiếc cũ hay không."
Uyển Ninh nhìn chiếc vòng rồi mỉm cười.
"Không phải."
Trần Hạo khựng lại.
Cô nhẹ nhàng khép chiếc hộp.
"Nhưng cũng không còn quan trọng nữa."
"Có những thứ mất đi không thể tìm lại."
"Điều quý giá nhất không phải chiếc vòng."
"Mà là bài học cả hai đã nhận được."
Anh gật đầu.
"Anh hiểu."
"Anh sẽ không xin em quay lại."
"Anh chỉ mong sau này, khi nhớ về quãng thời gian ấy..."
"Em sẽ nhớ rằng đã từng có một người thật lòng yêu em, chỉ là quá chậm để học cách trân trọng."
Uyển Ninh mỉm cười.
"Cảm ơn anh."
"Cũng cảm ơn những năm tháng đã giúp em trưởng thành."
Hai người nâng chén trà.
Không còn oán trách.
Không còn trách móc.
Chỉ còn sự bình thản của những người đã học được cách tôn trọng chính mình và người khác.
Bên ngoài, lá phong đỏ phủ kín con đường.
Một hành trình khép lại.
Và một hành trình mới vừa bắt đầu.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
Nhận xét
Đăng nhận xét