Min menu

Pages

Khi người phụ nữ đang qua lại với chồng tôi tức tối xông thẳng vào công ty rồi hất cả ly nước vào mặt tôi ngay trước bao người trong phòng họp, mẹ chồng chẳng những không ngăn cản mà còn vội kéo cô ta vào lòng an ủi. Chồng tôi thì lạnh lùng quát: “Cô ấy đang mang con của anh, còn em thì có gì?” Tôi không đôi co, cũng không thanh minh, chỉ lặng lẽ mở chiếc cặp mang theo và đặt một xấp giấy tờ xuống bàn. Chỉ vừa nhìn thấy trang đầu tiên, mặt chồng tôi lập tức biến sắc, rồi anh cuống cuồng níu lấy tay tôi, liên tục xin tôi đừng làm tiếp...

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.



Chương 1: Sự Ngược Đời Trong Phòng Họp

Không khí ngột ngạt của cuộc họp chiến lược quý III tại tập đoàn Đông Phương đột ngột bị xé tan bởi tiếng guốc cao gót gõ dồn dập, chát chúa trên sàn gạch men. Chưa ai kịp phản ứng, cánh cửa kính cường lực đã bị đạp phăng ra.

Một người phụ nữ trẻ mặc chiếc váy ôm sát màu đỏ nổi bật, khuôn mặt trang điểm đậm nhưng đầy vẻ hung tợn, xông thẳng vào trung tâm phòng họp. Trên tay cô ta là ly cà phê đá còn đầy nguyên. Không một lời cảnh báo, cô ta hất thẳng toàn bộ ly nước vào mặt tôi.

Chất lỏng lạnh ngắt mixed với mùi cà phê nồng nặc chảy dài từ trán, thấm qua mi mắt, nhỏ giọt xuống chiếc áo sơ mi trắng tinh khôi tôi đang mặc. Cả phòng họp rộng lớn với hơn hai mươi nhân sự cấp cao rơi vào trạng thái im lặng đến rợn người. Tiếng xầm xí bắt đầu râm ran từ góc phòng.

Tôi nhắm mắt, hít một hơi thật sâu để giữ lấy chút bình tĩnh cuối cùng, dùng khăn giấy trên bàn chậm rãi lau đi vết bẩn trên mặt. Người vừa hất nước vào tôi là Lâm Nhược Vi – kẻ thứ ba đang ngang nhiên đi lại với chồng tôi, Cố Cảnh Thành.

"Thẩm Nhược Vũ! Chị là đồ đàn bà độc ác! Chị định giấu anh Cảnh Thành đến bao giờ nữa?" – Nhược Vi gào lên, giọng nói chua chát vang vọng khắp căn phòng.

Chưa dừng lại ở đó, từ phía sau lưng cô ta, mẹ chồng tôi – bà Cố – vội vã chạy vào. Thấy Nhược Vi ngực phập phồng vì tức giận, bà không hề ngó ngàng hay hỏi thăm đứa con dâu đang nhếch nhác là tôi, mà lập tức ôm chầm lấy Nhược Vi vào lòng, xoa lưng cô ta đầy âu yếm: "Nhược Vi ngoan, cẩn thận kẻo ảnh hưởng đến cái thai! Cùng lắm là một con đàn bà mái tơ không biết đẻ, cháu giận dỗi làm gì cho tổn hại sức khỏe?"

Cố Cảnh Thành – người chồng đã gắn bó với tôi năm năm qua – từ ghế chủ tọa đứng dậy. Anh ta bước đến, ánh mắt không hề có lấy một chút áy náy hay xót xa, chỉ có sự lạnh hăng và coi thường tột độ. Anh nhìn bộ dạng ướt đẫm của tôi, cất giọng tàn nhẫn: "Cô ấy đang mang thai con của anh, là giọt máu dòng họ Cố này! Còn cô... cô có cái gì ngoài cái danh xưng vợ trên giấy tờ và cái tử cung điếc?"

Những lời nói như những lưỡi dao sắc nhọn đâm thẳng vào tim tôi. Nhưng tôi không khóc, cũng không gầm ghét hay nhảy vào xô xát như những người phụ nữ bị phản bội thông thường. Tôi nhận ra, sự níu kéo hay giải thích lúc này chỉ làm tăng thêm sự rẻ mạt của bản thân.

Tôi im lặng. Nhẹ nhàng kéo chiếc cặp da đen đặt trên bàn họp, tôi kéo khóa, lấy ra một xấp tài liệu được đóng tập chỉn chu và đặt mạnh xuống mặt bàn gỗ mahogani.

Trang đầu tiên của tập tài liệu hiện ra rõ mùng một dưới ánh đèn LED phòng họp.

Cố Cảnh Thành nhíu mày, vô thức liếc nhìn xuống. Chỉ trong một giây ngắn ngủi nhìn thấy tiêu đề và con dấu đỏ thắm ở góc dưới trang giấy, toàn bộ sự kiêu ngạo, lạnh lùng trên khuôn mặt anh ta lập tức tan biến. Sắc mặt anh chuyển từ hồng hào sang trắng bệch như thây ma. Tay anh rung bắn lên.

"Cái... cái này..." – Cố Cảnh Thành lắp bắp, đôi mắt trợn ngược vì kinh hoàng.

Anh ta cuống cuồng lao đến, chộp lấy tay tôi, giọng run rẩy, khẩn thiết đến mức đáng thương: "Nhược Vũ! Em... em không thể làm thế này được! Anh xin em, đừng... đừng làm tiếp nữa! Chúng ta là vợ chồng mà!"

Bà Cố và Lâm Nhược Vi ngơ ngác trước sự thay đổi thái độ đột ngột của Cố Cảnh Thành. Lâm Nhược Vi nhăn mặt giật tay anh: "Anh Cảnh Thành, anh làm sao thế? Sao phải xin xỏ con đàn bà này?"

Cố Cảnh Thành gạt phắt tay cô ta ra, gầm lên như một con thú bị thương: "Câm miệng ngay!"

Tôi thong thả rút tay ra khỏi bàn tay đang run rẩy của anh ta, nở một nụ cười nhạt nhẽo: "Cố Cảnh Thành, muộn rồi."

Chương 2: Tấm Màn Bị Vén Lên

Để hiểu tại sao Cố Cảnh Thành lại hoảng sợ đến mất khống chế như vậy, phải quay ngược thời gian về năm năm trước.

Năm đó, tập đoàn Đông Phương của gia đình tôi gặp khủng hoảng tài chính nghiêm trọng. Cố Cảnh Thành – một chàng trai trẻ đầy hoài bão, xuất thân từ gia đình trung lưu – đã xuất hiện bên tôi. Anh ta thề thốt, hứa hẹn sẽ cùng tôi vượt qua khó khăn, dùng sự chân thành để chinh phục trái tim tôi. Tôi cứ nghĩ mình đã gặp được chân tình của đời mình. Sau khi kết hôn, tôi lùi về sau, nhường lại vị trí Tổng Giám đốc cho anh ta quản lý, còn bản thân chỉ giữ chức Giám đốc Chiến lược, tập trung hỗ trợ sau lưng.

Thế nhưng, khi công ty bắt đầu làm ăn phát đạt, bản chất con người Cố Cảnh Thành mới dần bộc lộ. Mẹ chồng tôi bắt đầu soi moi việc tôi chưa có con, dù chính bác sĩ đã kết luận nguyên nhân khó mang thai xuất phát từ chất lượng tinh trùng yếu của Cố Cảnh Thành. Để giữ sĩ diện cho chồng, tôi đã nhận hết lỗi về mình, chịu đựng mọi lời lăng mạ từ bà Cố suốt ba năm qua.

Cho đến nửa năm trước, tôi vô tình phát hiện Cố Cảnh Thành bắt đầu có những khoản chi tiêu bất thường. Tôi âm thầm điều tra và phát hiện anh ta đã lén lút qua lại với Lâm Nhược Vi – cô thư ký mới tuyển. Đau đớn hơn, anh ta còn dùng tiền của tập đoàn để mua căn hộ cao cấp cho cô ta và mẹ anh ta thì hoàn toàn ủng hộ điều đó, miễn là có cháu bế.

Trở lại phòng họp lúc này, xấp tài liệu tôi đặt trên bàn không phải là đơn ly hôn thông thường. Đó là Báo cáo kiểm toán độc lập về các khoản tham ô, rút ruột tài sản công tyThỏa thuận hủy bỏ ủy quyền cổ phần.

"Chuyện... chuyện này là sao?" – Mẹ Cố tiến lại gần, nhặt tập tài liệu lên đọc. Dù không hiểu rõ thuật ngữ kinh tế, nhưng dòng chữ "Hành vi biển thủ 150 triệu Tệ và hồ sơ chuyển giao tài sản trái phép cho Lâm Nhược Vi" khiến bà ta suýt ngất xỉu.

Tôi nhìn thẳng vào mắt Cố Cảnh Thành, cất giọng đàng hoàng, rõ ràng cho toàn bộ hội đồng quản trị cùng nghe: "Anh hỏi tôi có cái gì sao, Cố Cảnh Thành? Tôi xin nhắc cho anh nhớ: 65% cổ phần của tập đoàn Đông Phương này đứng tên cá nhân tôi – Thẩm Nhược Vũ. Chiếc ghế Tổng Giám đốc anh đang ngồi là do tôi ủy quyền. Căn biệt thự mẹ con anh đang ở, chiếc xe anh đang đi, và cả căn hộ anh mua cho cô ta... tất cả đều từ tài khoản của công ty do gia đình tôi gầy dựng."

Lâm Nhược Vi tái mặt, lùi lại một bước: "Không... không thể nào! Anh Cảnh Thành nói với tôi công ty này là của anh ấy!"

"Anh ta lừa cô, và cô thì ngu ngốc tin vào điều đó," tôi mỉa mai. "Tập tài liệu này không chỉ chứng minh anh ta biển thủ công quỹ để nuôi cô, mà còn có đầy đủ bằng chứng về việc anh ta tuồn bí mật kinh doanh cho đối thủ cạnh tranh để lấy tiền hoa hồng cá nhân."

Cố Cảnh Thành quỳ sụp xuống ngay trước mặt tôi, trước sự chứng kiến của tất cả nhân viên. Sự tàn nhẫn, lạnh lùng vài phút trước thay bằng sự van xin đớn hèn: "Nhược Vũ, anh sai rồi! Anh bị cô ta quyến rũ, anh bị mờ mắt! Anh làm tất cả cũng chỉ vì muốn có đứa con nối dỗi tông đường thôi mà! Cho anh một cơ hội, anh sẽ lập tức đuổi cô ta đi, anh sẽ đền bù cho em!"

"Anh Cảnh Thành! Anh nói cái gì vậy?" – Lâm Nhược Vi ôm bụng bầu, gào lên trong nước mắt. "Con của chúng ta thì sao?"

Cố Cảnh Thành quay lại quát lớn: "Cô câm đi! Đồ sao chổi! Nếu không vì cô xúi giục, tôi đâu có rơi vào cảnh này?"

Nhìn cảnh tượng hỗn loạn và phản bội lẫn nhau của bọn họ, tôi chỉ cảm thấy ghê tởm. Mẹ chồng tôi lúc này mới run rẩy tiến lại, nắm lấy tay tôi: "Nhược Vũ à... dẫu sao cũng là vợ chồng nhiều năm. Con xem, Cảnh Thành nó biết lỗi rồi. Con tha cho nó một lần, gia đình mình ngồi lại bảo nhau..."

Tôi phũ phàng hất tay bà ta ra: "Bà Cố, lúc cô ta hất nước vào mặt tôi, bà xoa lưng an ủi cô ta. Lúc con trai bà mắng tôi là con đàn bà điếc, bà đứng cười hài lòng. Bây giờ bà mới nhớ tôi là dâu sao?"

Chương 3: Cái Giá Phải Trả

Tôi không cho bọn họ thêm bất kỳ thời gian nào để diễn kịch. Tôi gõ nhẹ tay xuống bàn, hai nhân viên an ninh cùng các luật sư của tôi đã chờ sẵn bên ngoài lập tức bước vào.

"Luật sư Trương, bắt đầu công việc đi," tôi lạnh tịnh ra lệnh.

Luật sư Trương – luật sư hàng đầu về tranh chấp doanh nghiệp tại Bắc Kinh – bước lên, mở cặp táp và đưa ra các văn bản pháp lý: "Ông Cố Cảnh Thành, thay mặt bà Thẩm Nhược Vũ, tôi chính thức thông báo: Thứ nhất: Hủy bỏ toàn bộ quyền điều hành và chức danh Tổng Giám đốc của ông tại Tập đoàn Đông Phương có hiệu lực ngay lập tức. Thứ hai: Chúng tôi đã nộp đơn tố giác tội phạm đến Cơ quan Cảnh sát Điều tra về hành vi Tham ô tài sản và Hủy hoại uy tín doanh nghiệp với tổng số tiền vi phạm lên đến 150 triệu Tệ. Thứ ba: Đơn đơn phương ly hôn đã được gửi lên Tòa án nhân dân. Toàn bộ tài sản phát sinh trong thời kỳ hôn nhân được mua bằng nguồn tiền tham ô sẽ bị phong tỏa để thu hồi."

Cố Cảnh Thành nghe xong như sụp đổ hoàn toàn. Anh ta ngồi bệt xuống sàn nhà, mắt dại ra không còn chút sức sống.

Lâm Nhược Vi hoảng sợ định bỏ chạy ra khỏi phòng họp nhưng đã bị nhân viên an ninh chặn lại. Luật sư Trương nói tiếp: "Cô Lâm Nhược Vi, căn hộ đứng tên cô tại khu căn hộ cao cấp Bích Hải do ông Cố dùng tiền tham ô để mua. Chúng tôi đã xin lệnh phong tỏa khẩn cấp của Tòa án. Cô có 24 giờ để chuyển toàn bộ đồ đạc cá nhân ra khỏi đó trước khi tài sản bị tịch thu."

"Không! Đây là nhà của tôi! Tôi đang mang thai con của anh ấy!" – Lâm Nhược Vi gào khóc thảm thiết, nhưng không ai trong phòng họp tỏ ra thương hại. Những đồng nghiệp từng bị Cố Cảnh Thành o ép, những cổ đông từng bị anh ta qua mặt đều nhìn họ bằng ánh mắt khinh bỉ.

Mẹ Cố ngã ngửa ra sau, may mắn được bảo vệ đỡ kịp. Bà ta lẩm bẩm trong vô vọng: "Trắng tay rồi... Mọi thứ mất sạch rồi..."

Tôi bước đến trước mặt Cố Cảnh Thành, cúi người xuống, nói nhỏ vào tai anh ta chỉ đủ để hai người nghe: "Anh có biết vì sao năm xưa tôi đồng ý kết hôn với anh không? Vì tôi tưởng anh là người tử tế. Nhưng anh lại dùng sự bao dung của tôi để làm vũ khí tổn thương tôi. Anh nói cô ta mang thai con anh, còn tôi không có gì? Hôm nay tôi cho anh biết, thứ tôi có... chính là khả năng biến anh từ một kẻ có tất cả trở về đúng bản chất của một kẻ trắng tay."

Nói xong, tôi quay lưng đi thẳng ra khỏi phòng họp. Tiếng khóc lóc, tiếng chửi rủa lẫn nhau giữa Cố Cảnh Thành, Lâm Nhược Vi và bà Cố vang lên sau lưng, nghe thật thảm hại nhưng lại là kết cục trọn vẹn nhất cho những kẻ tham lam và phản bội.

Một tuần sau, vụ án tham ô của Cố Cảnh Thành chính thức bị khởi tố. Với số tiền vi phạm đặc biệt lớn, anh ta phải đối mặt với án phạt tù từ 10 đến 15 năm. Lâm Nhược Vi bị đuổi khỏi căn hộ, phải vác bụng bầu về quê sống trong sự dèm pha của người đời. Mẹ Cố từ một phu nhân sang chảnh phải quay về căn nhà cấp bốn xập xệ ở quê cũ, hằng ngày đi nhặt ve chai để trang trải cuộc sống và gom tiền thăm nuôi con trai.

Còn tôi, Tập đoàn Đông Phương dưới sự điều hành trực tiếp của tôi đã nhanh chóng lấy lại đà phát triển. Ngồi trong phòng làm việc trên tầng cao nhất, nhìn xuống thành phố Bắc Kinh nhộn nhịp dưới ánh nắng ban mai, tôi mỉm cười. Cuộc đời này, không ai có thể làm tổn thương bạn trừ khi bạn cho phép họ. Và khi bạn đủ mạnh mẽ, sóng gió chỉ là cái cớ để bạn vươn lên cao hơn mà thôi.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí

Nhận xét