#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Tiếng ve sầu kêu rên rỉ trong cái nắng oi ả của buổi chiều hè ở trấn Cổ Đãng, ngoại ô Hàng Châu. Ngôi nhà ba tầng mang kiến trúc những năm 90 – nơi tôi đã dành trọn mười sáu năm xuân thì để làm dâu, làm vợ, làm một người phụ nữ chịu thương chịu khó – giờ đây đứng lặng im dưới bóng những cây ngô đồng già. Chiều nay, tôi vừa dọn xong chiếc vali cuối cùng, chính thức bước ra khỏi cánh cửa gỗ dán đã bong tróc ấy với tờ giấy chứng nhận ly hôn còn thơm mùi mực đỏ.
Thế nhưng, sự bình yên mà tôi tìm kiếm không dễ dàng đến thế.
Ngay tại khu đất rộng lớn phía sau casona – nơi đặt dãy nhà trọ mười tám phòng rợp bóng mát do chính tay bố đẻ tôi bỏ vốn xây dựng từ hai mươi năm trước – một đám đông gần ba mươi người nhà họ Tống đã vây kín. Dẫn đầu là bà Tiền Quế Hoa, mẹ chồng cũ của tôi, cùng vợ chồng người em trai chồng và đám họ hàng dưới quê vừa lên.
"Trần Thúy! Cô đứng lại đó cho tôi!" Bà Tiền Quế Hoa gào lên, giọng đay nghiến xé tan bầu không khí oi nồng. Bà ta sấn tới, bàn tay chằng chịt vết gân tím chỉ thẳng vào mặt tôi: "Cô định ôm quần áo bỏ đi đâu? Dãy nhà trọ này thằng Tống Vĩ đã hứa sang tên cho chú tiểu Tống và cô út làm vốn làm ăn rồi! Cô là cái đồ đàn bà độc hại, ly hôn rồi còn muốn ăn trộm tài sản của nhà họ Tống chúng tôi sao?"
Tống Vĩ – người chồng vừa ký tên vào đơn ly hôn sáng nay – đứng khoanh tay bên cạnh, nét mặt lộ rõ vẻ đắc thắng của một kẻ vừa thoát khỏi gánh nặng. Anh ta chỉnh lại cổ áo sơ mi phô phơ, hất hàm nói: "Thúy à, chúng ta đã chia tay êm đẹp. Căn nhà cũ này cô đã không lấy, thì dãy nhà trọ phía sau là tài sản của gia tộc họ Tống, cô phải để lại cho mẹ và các em. Đừng để đến lúc ra tòa, mặt mũi cả hai bên đều xấu đi."
Tôi nhìn Tống Vĩ, nhìn người đàn ông mà mười sáu năm trước tôi từng tin tưởng trao trọn đời mình. Mười sáu năm qua, tôi vừa phụng dưỡng mẹ chồng ốm đau, vừa gánh vác việc thu tiền trọ, vun vén cho cái gia đình này từng đồng từng hào để anh ta thảnh thơi đóng vai "ông chủ Tống" lịch lãm. Nhưng khi công ty anh ta phất lên, khi anh ta có nhân tình bên ngoài và đứa con riêng tròn một tuổi, thứ tôi nhận được chỉ là một tờ đơn ly hôn cùng lời đe dọa đẩy tôi ra đường với hai bàn tay trắng.
Tôi không giận, cũng không khóc. Tôi thong thả đặt chiếc vali xuống đất, lấy ra từ túi xách chiếc chìa khóa cổng sắt lớn của dãy nhà trọ, rồi nhếch môi nở một nụ cười nhạt nhẽo.
"Tống Vĩ, anh hứa sang tên dãy nhà trọ này cho họ hàng bên anh từ khi nào vậy?" tôi cất giọng bình thản, nhưng từng từ thốt ra lại đanh thép đến lạ kỳ. "Anh quên mất rằng toàn bộ khu đất này đứng tên một mình tôi từ trước khi kết hôn sao? Và quan trọng hơn... sáng nay, ngay sau khi bước ra khỏi Cục Dân chính, tôi đã hoàn tất thủ tục sang tên toàn bộ dãy nhà trọ này cho một chủ sở hữu mới rồi."
"Cái gì?!" Bà Tiền Quế Hoa nhảy đổng lên như bị dẫm phải đuôi. Bà ta gào lên chói tai: "Cô bán rồi? Cô dám tự tiện bán tài sản của nhà họ Tống? Cô bán cho ai? Hủy ngay! Hủy hợp đồng ngay lập tức!"
Đúng lúc đó, một chiếc xe sedan màu đen sang trọng từ từ tiến vào khoảng sân rộng trước dãy nhà trọ. Cánh cửa xe mở ra, một người đàn ông trung niên mặc bộ vest xám chỉn chu bước xuống. Tay ông ta cầm một chiếc cặp táp da cao cấp, bên trong lộ ra một tập giấy tờ cũ đã sờn góc và một chiếc USB màu bạc bóng loáng.
Vừa nhìn thấy gương mặt của người đàn ông bước xuống xe, bà Tiền Quế Hoa bỗng nhiên biến sắc. Gương mặt hung tợn, hợm hĩnh thường ngày của bà ta trong tức khắc chuyển sang màu xám tro không một giọt máu. Đôi chân bà ta run rẩy đến mức không đứng vững, suýt chút nữa thì ngã quỵ xuống nền đá mia nếu không có Tống Vĩ đỡ lấy.
"Ông... Luật sư Cố..." Bà Tiền Quế Hoa thốt ra cái tên ấy với một sự hoảng sợ tột cùng, giọng nói đứt quãng như người sắp nín thở.
Luật sư Cố không thèm nhìn bà ta, thong thả bước lại gần tôi, cúi đầu chào kính cẩn: "Cô Thẩm Thúy, mọi thủ tục chuyển nhượng quyền sở hữu dãy nhà trọ và hợp đồng ủy quyền giải quyết di sản của cố chủ tịch Thẩm đã hoàn tất legal. Bây giờ tôi sẽ công khai các bằng chứng liên quan đến nguồn gốc tài sản này."
Ông ta mở chiếc cặp táp, giơ chiếc USB màu bạc lên trước mặt đám đông họ hàng nhà họ Tống đang ngơ ngác.
Vừa nhìn thấy chiếc USB, bà Tiền Quế Hoa bất ngờ buông tay Tống Vĩ, lao tới sụp quỳ ngay trước mặt tôi và Luật sư Cố. Bà ta chắp hai tay vái lạy liên hồi, nước mắt nước mũi chảy dài trên gương mặt nhăn nheo, giọng van xin thảm thiết:
"Thúy ơi! Mẹ xin con! Mẹ quỳ xuống xin con! Đừng mở... Đừng mở đoạn ghi âm đó trước mặt mọi người! Mẹ biết sai rồi! Dãy nhà trọ này mẹ không lấy nữa, nhà họ Tống không lấy một xu nào nữa! Xin con giữ chút mặt mũi cuối cùng cho nhà họ Tống!"
Tống Vĩ ngơ ngác nhìn mẹ mình: "Mẹ! Mẹ làm cái gì vậy? Sao mẹ lại quỳ trước mặt nó? Đoạn ghi âm gì cơ?"
Bà Tiền Quế Hoa chỉ biết khóc lóc thảm thiết, không dám ngẩng đầu lên. Sự kiêu ngạo, hợm hĩnh của một gia tộc luôn coi thường "đứa con gái tỉnh lẻ" sụp đổ hoàn toàn chỉ vì sự xuất hiện của chiếc USB và người đàn ông tên Cố.
Thế nhưng, khi Luật sư Cố vừa chuẩn bị cắm chiếc USB vào chiếc loa cầm tay đem theo, một tiếng chuông đồng vang lên trầm ồn, uy nghiêm từ phía linh đường gia tộc họ Tống ở ngay sau dãy nhà trọ.
"Boong... Boong... Boong..."
Ba tiếng chuông vang lên giữa buổi chiều tà, làm tất cả mọi người có mặt đều giật mình quay đầu lại. Cánh cửa gỗ lim nặng nề của khu linh đường vốn đã bị khóa chặt hơn chục năm qua chậm rãi mở ra. Trong làn khói hương trầm nghi ngút và ánh nắng chiều đỏ quạnh, một bóng người vóc dáng cao lớn, chống chiếc gậy gỗ chạm rồng, từng bước thong thả bước ra ngoài.
Nhìn thấy khuôn mặt của người đó, toàn bộ họ hàng nhà họ Tống chết đứng tại chỗ. Bà Tiền Quế Hoa ngừng khóc, mắt trợn ngược lên vì kinh hãi, còn Tống Vĩ thì lùi lại ba bước, miệng lắp bắp không thành tiếng:
"Trời... Trời ơi... Bố... Bố chưa chết sao?!"
CHƯƠNG 2: BẢN ÁN TỪ QUÁ KHỨ
Người bước ra từ linh đường không ai khác chính là ông Tống Quốc Kiến – người gia trưởng tối cao của dòng họ Tống, người mà mười hai năm trước gia đình họ Tống đã làm lễ tang rầm rộ và tuyên bố qua đời vì một căn bệnh hiểm nghèo tại quê nhà.
Ông Tống Quốc Kiến bước đi chậm rãi nhưng vững chãi. Gương mặt trầm lặng, đôi mắt sắc như dao cạo quét qua từng người một, từ đứa con trai Tống Vĩ đang bàng hoàng cho đến người vợ Tiền Quế Hoa đang quỳ phục dưới đất.
"Bà Tiền Quế Hoa, bà nghĩ tôi đã chết mười hai năm trước để bà tha hồ cùng nhân tình và đứa con trai này tung hoành, cướp đoạt tài sản của nhà họ Thẩm sao?" Giọng nói của ông Tống Quốc Kiến vang lên như tiếng thét từ lòng đất, chứa đựng sự căm giận nén giấu suốt mười hai năm qua.
Tống Vĩ hoảng hốt: "Bố... Bố nói gì vậy? Mười hai năm trước chính mẹ nói bố bị ung thư giai đoạn cuối, đưa về quê chữa trị rồi qua đời cơ mà? Sao bố lại ở trong linh đường này?"
Luật sư Cố lúc này mới cất giọng, ánh mắt lạnh băng nhìn Tống Vĩ: "Anh Tống Vĩ, anh có muốn biết sự thật vì sao bố anh phải giả chết và sống ẩn dật trong chính khu linh đường gia tộc này suốt mười hai năm qua không?"
Luật sư Cố bấm nút trên chiếc loa cầm tay, âm thanh từ chiếc USB lập tức vang vọng khắp khoảng sân rộng lớn.
Trong loa phát ra giọng nói sắc lẹm, chua chát của bà Tiền Quế Hoa từ mười hai năm trước: 【"Ông Quốc Kiến, ông đừng có gàn dở nữa! Đống đất và dãy nhà trọ này là của ông Thẩm giao cho con Thúy đứng tên. Nhưng chỉ cần ông ký vào giấy chuyển nhượng sang tên cho thằng Tống Vĩ, rồi ông giả chết trốn về quê, chúng ta sẽ chiếm trọn bộ tài sản này! Nếu ông không đồng ý, tôi sẽ đem chuyện ông từng đi tù thời trẻ bêu rếu cho cả trấn Cổ Đãng này biết, để ông không còn mặt mũi nào sống!"】
Tiếp theo đó là giọng nói trầm thấp, kiên quyết của ông Tống Quốc Kiến: 【"Tiền Quế Hoa! Bà là đồ dâm phụ tàn nhẫn! Nhà họ Thẩm có ơn với tôi, lúc tôi sa cơ thất thế chính ông Thẩm đã cho tôi công việc, cho con gái ông ấy gả cho thằng Vĩ. Sao bà dám bàn mưu cướp đoạt tài sản của cháu Thúy? Tôi thà sống chui sống lủi trong linh đường để giữ lời hứa bảo vệ di sản của ông Thẩm, chứ nhất định không để bà và thằng con bất hiếu phá hoại!"】
Đoạn ghi âm kết thúc, toàn bộ sân nhà trọ chìm vào một khoảng im lặng rợn người.
Họ hàng nhà họ Tống ngơ ngác nhìn nhau. Hóa ra mười hai năm qua, cái gọi là "sự hy sinh" của bà Tiền Quế Hoa đối với gia đình chỉ là một vỡ kịch giả dối. Bà ta đã ép chồng mình phải "giả chết", giam lỏng ông trong linh đường gia tộc dưới sự canh giữ của vài kẻ tay chân trung thành, mục đích là để dễ dàng thao túng Tống Vĩ và từng bước chiếm đoạt dãy nhà trọ của nhà họ Thẩm!
Tống Vĩ lùi lại, nhìn mẹ mình bằng ánh mắt đầy sự ghê tởm và bàng hoàng: "Mẹ... Mẹ đã lừa con? Mẹ giấu bố trong linh đường suốt mười hai năm qua chỉ để cướp tài sản của Thúy sao?"
Bà Tiền Quế Hoa lúc này không còn đường lui, bò lại gần ôm lấy chân ông Tống Quốc Kiến: "Ông ơi! Tôi làm tất cả cũng là vì thằng Vĩ, vì gia tộc họ Tống mà! Ông Thẩm chết rồi, con Thúy chỉ là đứa con gái không có chỗ dựa, tại sao chúng ta lại không lấy..."
"Bốp!"
Một tát giòn tan vang lên. Ông Tống Quốc Kiến giơ chiếc gậy gỗ lên, giận dữ chỉ vào mặt bà ta: "Bà câm miệng! Nhà họ Tống chúng ta tuy nghèo nhưng mười đời làm người ngay thẳng! Sự tham lam và độc ác của bà đã làm hoen ố cái họ Tống này! Mười sáu năm qua, cháu Thúy nó vất vả chăm sóc cái nhà này, chịu đựng sự hạch hẹ của bà mà không một lời oán trách. Còn bà thì sao? Bà xúi giục thằng Vĩ nuôi nhân tình bên ngoài, ép nó ly hôn để cướp dãy nhà trọ này!"
Ông Tống Quốc Kiến quay sang nhìn tôi, đôi mắt già nua đỏ au vì xúc động: "Thúy à... Bố xin lỗi con. Mười hai năm qua bố lực bất tòng tâm, phải nhờ Luật sư Cố âm thầm thu thập bằng chứng. Hôm nay con ly hôn với thằng con bất hiếu này là đúng lắm. Con không nợ nần gì nhà họ Tống nữa."
Tôi nhìn người cha chồng già nua, lòng dâng lên một nỗi xót xa. Mười hai năm qua, tôi vẫn luôn thắc mắc vì sao mỗi lần vào linh đường thắp hương, tôi luôn cảm thấy có một ánh mắt ấm áp theo dõi mình từ sau bức rèm thờ. Hóa ra, ông vẫn ở đó, chịu đựng sự giam lỏng để âm thầm bảo vệ tôi trước những mưu mô tàn nhẫn của bà mẹ chồng.
CHƯƠNG 3: ÁNH NẮNG SAU CƠN BÃO
"Không... Không thể như thế được!" Tống Vĩ gào lên, điên cuồng lao lại phía Luật sư Cố. "Căn nhà trọ này đứng tên Thẩm Thúy trong thời kỳ hôn nhân! Tôi là chồng cô ấy, tôi phải có một nửa! Dù bố có sống lại thì pháp luật vẫn phải chia cho tôi một nửa!"
Luật sư Cố nhếch môi mỉm cười, rút từ trong cặp táp ra tờ giấy chứng nhận quyền sở hữu đất gốc đã ngả màu thời gian:
"Anh Tống Vĩ, anh lại nhầm rồi. Đây là Di chúc hợp pháp của cố chủ tịch Thẩm lập từ hai mươi năm trước, có chứng nhận của Phòng Công chứng thành phố Hàng Châu. Toàn bộ khu đất và dãy nhà trọ này là tài sản thừa kế riêng chỉ định cho một mình cô Thẩm Thúy. Trong suốt mười sáu năm qua, cô ấy cho anh quản lý danh nghĩa chỉ là vì tình nghĩa vợ chồng."
Luật sư Cố chỉ tay vào tập tài liệu tiếp theo: "Ngoài ra, đây là đơn tố cáo của ông Tống Quốc Kiến và cô Thẩm Thúy gửi đến Viện Kiểm sát thành phố Hàng Châu về hành vi: Giam giữ người trái pháp luật, Ngược đãi người thân, và Cố ý chiếm đoạt tài sản riêng đối với bà Tiền Quế Hoa và anh. Cảnh sát kinh tế và lực lượng chức năng đang trên đường đến đây."
Lời Luật sư Cố vừa dứt, tiếng còi xe cảnh sát hú vang từ xa, ngày một tiến lại gần khu nhà trọ.
Gương mặt Tống Vĩ tát nhợt. Anh ta sụp đổ hoàn toàn. Căn nhà trọ mơ ước bị mất trắng, sự nghiệp bị đe dọa, người mẹ mà anh ta luôn tôn kính hóa ra là một kẻ phạm tội tàn nhẫn, còn người cha mà anh ta ngỡ đã chết nay bước ra để làm chứng chống lại gia đình anh ta.
Đám họ hàng nhà họ Tống vừa phút trước còn hăng hái đòi chia nhà, lúc này sợ liên lụy liền nháo nhào tản ra, kẻ kéo vali, người chạy biến ra cổng, không một ai ngoái đầu lại nhìn mẹ con bà Tiền Quế Hoa.
Ba chiếc xe cảnh sát dừng lại trước cổng. Các chiến sĩ công an bước xuống, đọc lệnh khởi tố và dẫn giải bà Tiền Quế Hoa cùng Tống Vĩ về trụ sở để phục vụ điều tra về các hành vi vi phạm pháp luật.
Bà Tiền Quế Hoa khóc lóc gào thét bị kéo lên xe cảnh sát, còn Tống Vĩ thì quay đầu nhìn tôi bằng ánh mắt tuyệt vọng, van xin sự tha thứ. Nhưng tôi chỉ thản nhiên quay đi. Sự nhẫn nại và tình nghĩa mười sáu năm qua của tôi đã chi trả đủ cho những sai lầm của anh ta.
Sau khi chiếc xe cảnh sát lăn bánh rời đi, khoảng sân rộng lớn của dãy nhà trọ trở lại sự tĩnh lặng vốn có.
Ông Tống Quốc Kiến đứng nhìn bầu trời chiều rộng lớn, hít một hơi thật sâu như để giải tỏa toàn bộ sự u uất mười hai năm qua. Ông quay sang tôi, mỉm cười hiền hậu:
"Thúy à, dọn dẹp xong rồi. Căn nhà này, dãy trọ này là của con. Con hãy sống một cuộc đời thật hạnh phúc, không cần phải bận tâm đến những chuyện dơ bẩn của nhà họ Tống nữa."
Tôi tiến lại gần, nắm lấy bàn tay gầy gò, chằng chịt vết thương của ông: "Bố... Bố sẽ đi đâu?"
"Bố sẽ về quê cũ ở Ninh Ba, sống nốt những năm tháng còn lại thanh thản bên ruộng vườn." Ông Tống Quốc Kiến xoa đầu tôi như ngày tôi mới về làm dâu. "Con là một người phụ nữ tốt. Trời xanh không bao giờ phụ người lành đâu con."
Chiều hôm đó, tôi tiễn ông Tống Quốc Kiến và Luật sư Cố ra xe.
Tôi quay trở lại dãy nhà trọ mười tám phòng. Những người khách thuê trọ – những người lao động nghèo đã gắn bó với tôi nhiều năm – bước ra chào đón tôi bằng những nụ cười ấm áp. Họ biết từ nay, khu nhà trọ này sẽ thực sự thuộc về một người chủ có tâm và có tình.
Tôi kéo chiếc vali của mình đi vào căn phòng rộng nhất ở đầu dãy nhà trọ – căn phòng mà bố đẻ tôi từng để dành cho tôi mười năm trước. Mở cửa sổ ra, làn gió thu tươi mát từ sông Tiền Đường thổi vào, mang theo hương thơm của hoa quế nở muộn.
Mười sáu năm thanh xuân đã qua như một nốt trầm đau đớn, nhưng hôm nay, cuộc đời thực sự của tôi mới chỉ bắt đầu. Tôi mỉm cười, tự tay pha một tách trà nóng, đón nhận ánh nắng bình minh rực rỡ của ngày mới.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí
Nhận xét
Đăng nhận xét