#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Trong căn phòng khách rộng lớn của căn hộ cao cấp tại thành phố Ôn Châu, tỉnh Triết Giang, bầu không khí bàn chuyện cưới xin ngột ngạt đến mức chực chờ bùng nổ. Hương trà Long Tỉnh thơm nức tỏa ra từ bộ ấm chén gốm sứ Giang Tây đắt tiền cũng không thể khỏa lấp được vẻ hợm hĩnh, khinh khỉnh trên gương mặt bà Lý — mẹ chồng tương lai của tôi.
Mẹ tôi — một người phụ nữ quê gốc ở vùng núi Cảnh Ninh cả đời chân chất, lam lũ — cẩn thận ôm trong lòng một chiếc hộp gỗ bọc vải lụa đỏ đã ngả màu. Mẹ ngồi nép ở góc chiếc ghế sofa bọc da bò Ý, đôi bàn tay gầy guộc, chằng chịt vết chai sạn vì sương gió khẽ run lên bối rối. Mẹ nở nụ cười hiền lành, bẽn lẽn đẩy chiếc hộp về phía trung tâm bàn trà:
— Chị Lý à, hôm nay gia đình chúng tôi sang đây là muốn bàn chuyện hôn sự cho hai đứa Nhược Lan và Trần Vĩ. Ở quê không có gì quý giá, đây là chút trà tuyết cổ thụ cùng nấm linh chi tự nhiên do chính tay tôi lên núi hái và sao khô, mang sang biếu gia đình làm chút quà ra mắt...
"Rốp!"
Chưa để mẹ tôi nói hết câu, bà Lý đã rút một chiếc khăn giấy đắt tiền ra che mũi, vẻ mặt đầy sự ghê tởm. Bà ta dùng ngón tay đeo chiếc nhẫn ngọc bích to bự hếch nhẹ mép hộp gỗ, rồi không một chút do dự, vung tay hất mạnh chiếc hộp xuống nền đá hoa cương sáng bóng.
"Bốp! Choang!"
Hộp gỗ bung ra, những cánh trà đen tuyết tỏa ra mùi thơm mộc mạc cùng vài nhánh nấm linh chi khô văng tung tống dưới sàn nhà.
— Cô mang cái thứ rác rưởi hôi hám này đến làm bẩn cái nhà này đấy à?! — Bà Lý đứng phắt dậy, tiếng chửi rủa chua ngoa vang vọng khắp phòng — Thứ rẻ tiền, dơ bẩn này mà cũng đòi đem biếu nhà họ Trần chúng tôi sao? Đúng là đồ nhà quê nghèo hèn, không biết trời cao đất rộng! Đừng tưởng con gái cô có chút nhan sắc là có thể trèo cao, bước chân vào làm mợ chủ nhà giàu!
— Mẹ! Sao mẹ lại nói thế trước mặt cô chú? — Trần Vĩ ngồi bên cạnh nhíu mày lên tiếng, nhưng giọng nói yếu ớt, ánh mắt lại tránh né không dám nhìn thẳng vào tôi. Hắn không hề nắm lấy tay tôi hay đứng ra bảo vệ mẹ tôi dù chỉ một câu.
Mẹ tôi sững sờ, gò má gầy guộc xám xịt lại. Nước mắt chực trào ra trên những nếp nhăn hằn sâu theo năm tháng. Mẹ bối rối quỳ xuống sàn đá lạnh ngắt, hai tay run rẩy nhặt từng nhánh nấm linh chi:
— Chị Lý... tôi xin lỗi... nếu quà không vừa mắt, tôi... tôi thu lại... Xin chị đừng giận mà ảnh hưởng đến chuyện của hai đứa...
— Mẹ! Đứng dậy! — Tôi gào lên, lồng ngực phập phồng vì một cơn phẫn nộ cùng cực.
Tôi bước tới, đỡ mẹ đứng dậy. Nhìn thấy người mẹ cả đời tần tảo, hy sinh vì tôi lại phải quỳ gối trước sự sỉ nhục của một kẻ tham lam, lòng tự trọng và sự nhẫn nại trong tôi hoàn toàn vỡ vụn. Tôi nhặt chiếc hộp gỗ lên, lau sạch bụi bẩn trên áo mẹ, rồi ngẩng cao đầu nhìn thẳng vào mặt bà Lý và Trần Vĩ.
— Nhược Lan, em đừng có làm phiền mẹ anh nữa! — Trần Vĩ ghé sát tai tôi thì thầm một cách đớn hèn — Mẹ anh tính tình cầu kỳ, em bảo mẹ em xin lỗi một tiếng rồi dọn dẹp cho sạch đi. Đừng vì mấy cái nấm dại này mà hỏng mất đám cưới!
Tôi nhếch môi nở một nụ cười lạnh lẽo. Tôi nhìn người đàn ông mà mình đã dành ba năm thanh xuân để yêu thương, giờ đây hiện nguyên hình là một kẻ nhu nhược, dối trá.
— Trần Vĩ, anh không cần phải lo hỏng đám cưới đâu. — Giọng tôi bình thản đến đáng sợ — Bởi vì từ giây phút này, giữa tôi và anh không còn bất kỳ đám cưới nào nữa!
— Cô nói cái gì?! — Bà Lý khoanh tay, bĩu môi khinh bỉ — Đừng có ở đó mà giận dỗi đóng drama! Cái loại đỉa bám người như cô, rời khỏi con trai tôi thì có mà cạp đất mà ăn! Biến ngay cho sạch mắt!
Tôi không thèm tranh cãi thêm một lời. Tôi siết chặt tay mẹ, quay lưng bước thẳng ra khỏi căn hộ cao cấp nhà họ Trần, bỏ lại sau lưng những lời lăng mạ cay nghiệt. Mẹ tôi đi bên cạnh, nước mắt ngắn nước mắt dài sụt sịt: "Niên Niên... là tại mẹ làm khổ con rồi..."
— Mẹ, mẹ không có lỗi. Người sai là bọn họ. — Tôi nhẹ nhàng ôm lấy vai mẹ — Mẹ yên tâm, món nợ sỉ nhục hôm nay, bọn họ sẽ phải trả lại gấp trăm lần.
Bọn họ không hề biết rằng, căn hộ cao cấp mà họ đang ở, công ty xuất nhập khẩu mà Trần Vĩ đang làm giám đốc, thực chất chỉ là một mắt xích nhỏ bé đang nằm trong tầm kiểm soát của Tập đoàn Nông nghiệp và Bất động sản Cảnh Ninh. Và bí mật về thân thế thật sự của tôi — người mà bọn họ gọi là "đồ nhà quê" — sáng hôm sau sẽ khiến toàn bộ nhà họ Trần rơi vào vực thẫm tuyệt vọng.
CHƯƠNG 2: TẬP HỒ SƠ TRÊN BÀN TRÀ
Tám giờ sáng hôm sau.
Tại căn hộ cao cấp của nhà họ Trần. Bà Lý vừa thức dậy đã đập bàn đập ghế, cằn nhằn về việc buổi tối hôm trước bị "đám nhà quê" làm hỏng mất tâm trạng. Trần Vĩ uể uải ngồi ở sofa, bấm điện thoại liên tục gửi tin nhắn cho tôi nhưng toàn bộ đều bị chặn.
— Con không phải nhắn tin cho cái loại con gái đó nữa! — Bà Lý bĩu môi, vừa uống trà vừa mắng — Nó dọa ly hôn, hủy cưới để làm giá thôi! Để xem vài hôm nữa không có tiền, nó có phải bò về đây quỳ xuống xin con quay lại không! Con là giám đốc công ty, thiếu gì tiểu thư đài các vây quanh!
Đúng lúc đó, dưới sân chung cư vang lên những tiếng gầm rú uy nghi của động cơ xe hơi.
Từ trên ban công nhìn xuống, Trần Vĩ và bà Lý chết đứng tại chỗ. Một đoàn năm chiếc xe Audi đen tuyết sang trọng, mang biển số đặc biệt của chính quyền tỉnh Triết Giang, từ từ tiến vào và đỗ ngay trước sảnh tòa nhà.
Chưa đầy ba phút sau, tiếng gõ cửa dồn dập vang lên.
Trần Vĩ ngơ ngác ra mở cửa. Đứng ở ngoài không phải là nhân viên giao hàng hay hàng xóm, mà là Chủ tịch Hồi đồng quản trị Ngân hàng Thương mại Ôn Châu, cùng Giám đốc Sở Tài nguyên và Môi trường thành phố, đi sau là bốn người đàn ông mặc âu phục đen lực lưỡng.
— Ngài... Ngài Chủ tịch Lâm? Giám đốc Trương? — Trần Vĩ giật mình lắp bắp, vội vàng cúi gập người — Sao các vị lại đích thân đến căn hộ nhỏ bé của tôi thế này? Mời vào, mời vào trong dùng trà!
Bà Lý thấy những nhân vật tầm cỡ mà bình thường gia đình bà ta tốn bao tiền bạc, quan hệ cũng không thể gặp mặt, vội vàng vứt chiếc tách trà xuống, đắt đít chạy ra vắt tay nịnh hót:
— Ôi chao! Rồng đến nhà tôm! Quý khách quý khách! Có phải công ty của con trai tôi sắp được duyệt khoản vay hai mươi triệu tệ để mở rộng thị trường không ạ?
Vị Chủ tịch Ngân hàng — ông Lâm — không hề nở một nụ cười. Gương mặt ông lạnh như băng giá, phớt lờ bàn tay đang giơ ra của bà Lý. Ông tiến thẳng vào phòng khách, đặt nhẹ một tập hồ sơ bìa da màu đỏ chói xuống mặt bàn đá.
— Ông Trần Vĩ, bà Lý. Chúng tôi đến đây hôm nay không phải để duyệt khoản vay, mà là để thi hành lệnh thu hồi tài sản và chấm dứt mọi hợp tác kinh doanh. — Giám đốc Trương cất giọng đanh thép, từng chữ rơi xuống như đá gạch.
— Cái gì?! Thu hồi tài sản? — Bà Lý biến sắc, gào lên — Giám đốc Trương, ngài nhầm lẫn gì rồi! Công ty con trai tôi đang làm ăn rất tốt mà!
— Nhầm lẫn? — Chủ tịch Lâm mở tập hồ sơ ra, cất giọng lạnh ngắt — Mời hai người xem kỹ đi. Công ty Xuất nhập khẩu của Trần Vĩ thực chất là công ty con cấp ba được bao tiêu toàn bộ đầu ra bởi Tập đoàn Nông nghiệp và Đầu tư Cảnh Ninh. Hơn nữa, căn hộ cao cấp này và hai chiếc xe đứng tên ông Trần Vĩ đều là tài sản thuộc quyền sở hữu của tập đoàn, cho ông mượn sử dụng trong thời gian công tác.
Trần Vĩ run rẩy nhặt tập hồ sơ lên. Khi ánh mắt hắn lướt qua tờ giấy chứng nhận cổ đông lớn nhất và quyết định bổ nhiệm nhân sự cao cấp của Tập đoàn Cảnh Ninh, gương mặt hắn trong một chớp mắt chuyển từ tái nhợt sang trắng bệch không một giọt máu. Hắn ngã sụp xuống chiếc ghế sofa.
Tên người đại diện pháp luật 100% cổ phần của Tập đoàn Cảnh Ninh — tập đoàn sở hữu hàng ngàn hécta đất rừng, trà cổ thụ và chuỗi bất động sản trị giá hàng tỷ nhân dân tệ khắp tỉnh Triết Giang — hiện lên rõ mùng một: Lâm Nhược Lan.
— Lâm... Lâm Nhược Lan?! — Bà Lý giật lấy tờ giấy, đôi mắt trợn ngược như muốn rớt ra ngoài — Không... Không thể nào! Nó chỉ là một đứa con gái nhà quê nghèo hèn! Mẹ nó chỉ là một mụ già hái trà trên núi! Làm sao nó có thể là Chủ tịch của Tập đoàn Cảnh Ninh được?!
— Cung kính với bà, người mà bà gọi là "mụ già hái trà" chính là Bà Cảnh Ninh — nhà sáng lập tập đoàn, người được chính quyền tỉnh vinh danh vì có công phát triển kinh tế vùng cao! — Giám đốc Trương nghiêm giọng trừng mắt — Còn cô Lâm Nhược Lan là ái nữ duy nhất, người thừa kế toàn bộ tập đoàn! Cô ấy muốn trải nghiệm cuộc sống bình dị nên mới giấu thân thế. Không ngờ gia đình các người lại là những kẻ tham lam, vô học, lăng mạ cả Chủ tịch!
"Bốp!"
Tập hồ sơ rơi khỏi tay bà Lý, đập mạnh xuống sàn nhà.
Một khoảng im lặng rợn người bao trùm. Bà Lý và Trần Vĩ như bị sấm truyền ngang tai. Những lời miệt thị cay nghiệt tối qua lại vang vọng trong đầu bọn họ: "Thứ rẻ tiền này mà cũng đem biếu?", "Đồ nhà quê hôi hám", "Loại đỉa bám người"...
Món quà trà cổ thụ và nấm linh chi tự nhiên mà mẹ tôi mang sang — thứ mà bà ta hất xuống đất — thực chất là sản vật hoàng gia vô giá từ trang trại riêng của Tập đoàn Cảnh Ninh, có tiền cũng không thể mua được!
— Mẹ... Mẹ hại con rồi! — Trần Vĩ ôm đầu gào lên trong tuyệt vọng — Cô ấy là thiên kim tập đoàn! Cô ấy là người quyết định sinh mạng của công ty con! Mẹ đã làm cái gì thế này?!
Bà Lý té ngửa ra sàn nhà, nước mắt nước mũi giàn giụa vì kinh hoàng và hối hận. Nhưng nỗi ác mộng của bọn họ mới chỉ bắt đầu.
CHƯƠNG 3: TIẾNG KHÓC CẦU XIN TRONG MƯA
Một giờ sau.
Tại khu biệt thự nhà vườn mang phong cách truyền thống Cảnh Ninh, nằm giữa vùng đồi trà xanh mướt thuộc ngoại ô Ôn Châu. Bầu không khí nơi đây yên bình, thơm ngát mùi lá trà tươi và tiếng nước chảy róc rách.
Tôi ngồi ở hiên nhà gỗ, dịu dàng pha cho mẹ một tách trà tuyết nóng hổi. Mẹ tôi lúc này mặc bộ quần áo lụa tơ tằm trang nhã, gương mặt đã lấy lại vẻ thư thái, thanh thản.
— Niên Niên, chuyện qua rồi thì thôi con ạ. — Mẹ khẽ thở dài, nhấp một ngụm trà — Đời người cốt ở tấm lòng, họ không trân trọng thì thôi, con đừng làm quá chuyện lên.
— Mẹ, con không làm quá. — Tôi mỉm cười, ánh mắt trở nên kiên định — Con chỉ đang lấy lại sự tôn nghiêm cho mẹ và cho gia tộc chúng ta. Kẻ coi thường mồ hôi, công sức của người khác phải học được bài học về sự trả giá.
Đúng lúc đó, tiếng còi xe và tiếng la hán hỗn loạn vang lên ngoài cổng biệt thự.
Một chiếc xe taxi dừng lại. Trần Vĩ và bà Lý lảo đảo bước xuống. Bà Lý không còn một chút vẻ sang trọng, hợm hĩnh nào của ngày hôm qua. Tóc bà ta xõa xượi, áo quần xộc xệch, hai đầu gối bám đầy bụi bẩn. Bọn họ lao về phía cổng sắt, nhưng lập tức bị hai bảo vệ cao lớn ngăn lại.
"Rầm!"
Bà Lý không chút sĩ diện, quỳ gục ngay xuống mặt đường nhựa trước cổng biệt thự, gạt phăng mọi sự tự tôn còn lại, liên tục dập đầu xuống đất:
— Nhược Lan ơi! Con ơi! Mẹ sai rồi! Mẹ mù mắt rồi! — Bà Lý gào khóc nức nở, tiếng khóc xé rách không gian yên bình — Mẹ là con chó ngu ngốc! Mẹ không biết con và mẹ con là Bồ Tát sống! Mẹ trót lỡ lời sỉ nhục món quà quý giá của gia đình con! Xin con rộng lượng tha cho nhà họ Trần chúng ta một con đường sống!
Trần Vĩ cũng quỳ xuống bên cạnh mẹ hắn, nước mắt lăn dài trên gò má xám xịt:
— Nhược Lan! Anh xin lỗi! Anh là kẻ đớn hèn, anh bị mẹ anh làm hẹp hòi đầu óc! Anh yêu em mà Nhược Lan! Em hãy nhìn vào ba năm tình cảm của chúng ta, rút lại lệnh thu hồi công ty đi em! Anh hứa từ nay về sau sẽ làm trâu làm ngựa cho em, ngoan ngoãn hiếu thảo với mẹ em!
Tôi đứng ở hiên nhà, thong thả bước ra cổng. Mẹ tôi đi theo sau, nhìn cảnh tượng hai người bọn họ quỳ lụy dưới đất, ánh mắt hiện lên sự thở dài xót xa.
— Đứng dậy đi. — Giọng tôi vang lên lạnh lẽo, không một chút gợn sóng — Nhà họ Trần các người cao quý như thế, làm sao có thể quỳ trước một "đồ nhà quê nghèo hèn" như tôi được?
— Không! Con là Chủ tịch! Con là thiên kim cao quý! — Bà Lý quỳ bò đến sát chân tôi qua khe cổng, giơ hai tay run rẩy định nắm lấy tà váy tôi — Nhược Lan, mẹ lỡ lời thôi! Tờ hồ sơ ngân hàng phong tỏa toàn bộ tài khoản rồi, công ty thằng Vĩ bị giải thể rồi, căn hộ bị thu hồi rồi... Chiều nay cả nhà mẹ phải ra đường ở rồi con ơi! Xin con thương lấy gia đình mẹ!
— Thương? — Tôi bật cười, nụ cười nhạt nhẽo như băng tuyết — Lúc bà hất món quà do chính tay mẹ tôi hái trên núi xuống đất, bà có thương mẹ tôi không? Lúc bà mắng mẹ tôi là đồ hôi hám, hạ tiện, bà có nghĩ đến cảm xúc của tôi không? Lúc tôi bị cả nhà bà vây hãm sỉ nhục, Trần Vĩ ở đâu? Anh ta bảo tôi nhẫn nhịn đi, bảo tôi gom rác rồi cút đi!
Trần Vĩ nghẹn lời, gương mặt tái nhợt không thốt lên được một câu.
— Sự tôn nghiêm của mẹ tôi, mồ hôi nước mắt của người dân quê tôi, không phải là thứ để các người chà đạp rồi nói một câu "xin lỗi" là xong. — Tôi quay sang ra lệnh cho bảo vệ — Đuổi bọn họ ra khỏi khu vực trang trại. Sau này nếu còn lảng vảng ở đây, cứ báo cảnh sát xử lý về tội quấy rối.
— Nhược Lan! Nhược Lan! Anh sai rồi! Xin em... — Tiếng gào khóc tuyệt vọng của Trần Vĩ và bà Lý bị nhấn chìm bởi tiếng cánh cổng sắt đóng sầm lại.
Tôi dắt tay mẹ bước lại vào trong hiên nhà. Nắng thu vàng ươm chiếu lên những đồi trà xanh mướt chạy dài đến tận chân trời. Mẹ tôi nắm chặt lấy tay tôi, nở một nụ cười ấm áp, bao dung.
Bão tố đã qua đi. Mọi giông bão, khinh rẻ đã bị dập tắt bởi sự kiên cường và lòng tự trọng. Một chương mới trong cuộc đời tôi — kiêu hãnh, tự do và đong đầy tình yêu thương bên mẹ — chính thức bắt đầu dưới bầu trời xanh trong của vùng đất Cảnh Ninh.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí
Nhận xét
Đăng nhận xét