Min menu

Pages

Ngày tôi sinh con gái, mẹ chồng lại bế đứa cháu của nhân tình vào phòng rồi lạnh lùng nói: “Nhà họ Trương chỉ cần đứa trẻ này.” Chồng tôi còn ép tôi ký đơn ly hôn ngay trên giường bệnh… Tôi im lặng ký tên, nhưng trước khi rời đi, bác sĩ gọi tôi lại và đưa một tập hồ sơ khiến cả gia đình họ không còn cười nổi.

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.



CHƯƠNG 1: BẢN HỢP ĐỒNG TRÊN GIƯỜNG BỆNH

Mùi thuốc sát trùng xộc vào mũi nồng nặc trong phòng sinh của Bệnh viện Nhân dân số 1 thành phố Hàng Châu. Cơn đau xé da xé thịt kéo dài suốt mười hai tiếng đồng hồ vừa dứt, toàn thân tôi ướt đẫm mồ hôi, kiệt sức nằm trên chiếc giường bệnh lạnh lẽo. Bên cạnh tôi, tiếng khóc chào đời nũng nịu của đứa con gái bé nhỏ vừa cất lên, mang theo tất cả tình yêu thương và hy vọng của một người mẹ.

Nhưng nụ cười trên môi tôi chưa kịp trọn vẹn thì cánh cửa phòng bệnh bất ngờ bị đẩy mạnh ra.

Bà Trương — mẹ chồng tôi — bước vào, trên tay bế một đứa trẻ sơ sinh được quấn trong chiếc chăn bông màu đỏ thắm đắt tiền. Đi ngay sau bà là Trương Minh, người chồng mà tôi đã chung sống suốt ba năm qua, cùng một người phụ nữ ăn mặc sành điệu, đôi mắt tô vẽ xếch ngược lên đầy vẻ đắc ý — Sở Vi, người mà ai cũng biết là nhân tình lâu năm của Trương Minh.

— Mẹ... Trương Minh... — Tôi cố gắng ngẩng đầu lên, giọng nói khào khào run rẩy — Con gái chúng ta... ra đời rồi...

"Chát!"

Lời tôi chưa dứt, bà Trương đã lạnh lùng bước tới, ném thẳng một tập tài liệu dày cộp lên ngực tôi. Cạnh sắc của tờ giấy đâm vào làn da mỏng dảnh khiến tôi nhói đau.

— Bớt gọi tiếng "mẹ" xui xẻo đó đi! — Bà Trương cúi xuống, ánh mắt tràn ngập sự khinh bỉ, chỉ tay vào đứa bé gái đang nằm trong nôi bên cạnh tôi — Nhà họ Trương chúng tôi ba đời độc đinh, không nuôi loại "vịt trời" tốn cơm tốn gạo! Nhìn cho kỹ đi, đây mới là cháu đích tôn chính thống của nhà họ Trương!

Nói rồi, bà ta trìu mến nhìn đứa trẻ trên tay mình — đứa con mà Sở Vi vừa sinh ra trước tôi ba ngày tại một bệnh viện tư nhân.

Trương Minh bước tiến lên một bước, gạt phăng sự dịu dàng giả tạo thường ngày, thản nhiên rút từ trong túi áo ra một cây bút máy, ném lên giường bệnh.

— Tô Hạ, chúng ta kết thúc ở đây đi. — Hắn cất giọng lạnh ngắt như băng đá — Cô ký vào đơn ly hôn này đi. Nhà họ Trương chỉ cần đứa trẻ này thôi. Cô sinh ra đứa con gái, coi như không hoàn thành bổn phận làm dâu. Ra đi tay trắng là sự nhân nhượng cuối cùng anh dành cho cô rồi.

— Trương Minh... — Nước mắt tôi lăn dài trên gò má xám xịt — Em vừa mới trải qua cửa tử để sinh con cho anh... Anh ép em ký đơn ly hôn ngay trên giường bệnh thế này sao? Anh có còn là con người không?!

— Cửa tử cái gì chứ? — Sở Vi tiến lại gần, nép chặt vào vai Trương Minh, nụ cười cay nghiệt hiện rõ trên môi — Mẹ nó ơi, không biết đẻ con trai thì phải chấp nhận nhường vị trí mợ chủ nhà họ Trương cho người khác chứ! Trương Minh là giám đốc công ty, làm sao có thể để một đứa con gái làm người thừa kế được? Cô khôn ngoan thì ký tên rồi thu dọn đồ đạc cút khỏi đây, đừng làm bẩn mắt chúng tôi!

Tôi nhìn ba con người trước mặt. Một người là mẹ chồng từng hứa sẽ coi tôi như con đẻ, một người là người chồng từng thề thốt yêu thương tôi trọn đời, và một kẻ thứ ba trơ trẽn chà đạp lên nỗi đau của người khác. Lòng tự trọng và tình yêu trong tôi hoàn toàn sụp đổ, biến thành một nỗi u uất lạnh ngắt.

Tôi không gào khóc, cũng không van xin. Tôi cắn chặt môi đến mức bật máu, cầm lấy cây bút máy, nén cơn đau thể xác run rẩy ký tên mình vào bản hợp đồng ly hôn đơn phương: Tô Hạ.

— Được rồi chứ? — Tôi ngẩng đầu, ánh mắt trống rỗng nhìn bọn họ — Bây giờ các người có thể cút được rồi.

— Hừ, đúng là loại đàn bà biết điều! — Bà Trương hất hàm, đón lấy tờ đơn ly hôn từ tay Trương Minh rồi quay sang bảo Sở Vi — Đi thôi con yêu, bế cháu nội về nhà. Ở cái chỗ hôi hám này lâu làm ảnh hưởng đến sức khỏe của cháu đích tôn tôi!

Bọn họ quay lưng đi, tiếng cười nói đắc ý vang vọng ngoài hành lang bệnh viện. Tôi nằm gục xuống gối, nước mắt trào ra như mưa, vươn tay ôm lấy đứa con gái bé nhỏ vào lòng.

Đúng lúc đó, cánh cửa phòng bệnh một lần nữa mở ra. Trưởng khoa Sản — Bác sĩ Lý, một vị bác sĩ lão thành uy tín của bệnh viện — bước vào cùng hai y tá. Gương mặt ông vô cùng nghiêm nghị, trên tay cầm một tập hồ sơ xét nghiệm ADN và hồ sơ bệnh án đóng dấu mật.

— Cô Tô Hạ, cô vẫn ổn chứ? — Bác sĩ Lý árepl ngại hỏi.

— Tôi ổn, cảm ơn bác sĩ... — Tôi nghẹn ngào đáp.

— Vừa rồi tôi thấy người nhà họ Trương vội vã rời đi... — Bác sĩ Lý thở dài một tiếng, ánh mắt hiện lên sự phức tạp — Thực ra, kết quả xét nghiệm tầm soát di truyền tiền sinh và xét nghiệm nhóm máu khẩn cấp của hai đứa trẻ vừa có kết quả. Tôi định giao cho ông Trương Minh, nhưng họ đi nhanh quá. Cô Tô Hạ, tập hồ sơ này... cô nhất định phải xem. Nó liên quan đến sinh mạng và sự thật mà gia đình đó chưa từng ngờ tới.

Tôi run rẩy nhận lấy tập hồ sơ từ tay Bác sĩ Lý. Mở từng trang giấy ra, những con số và kết luận y khoa hiện lên rõ mùng một. Khi đọc đến dòng chữ cuối cùng, toàn bộ sự đau đớn trong tôi vỡ tan, thay vào đó là một nụ cười lạnh lẽo đến rợn người.

Gia đình họ Trương các người... trò hay bây giờ mới chính thức bắt đầu!

CHƯƠNG 2: BÍ MẬT DƯỚI KÍNH HIỂN VI

Ba ngày sau.

Tại căn biệt thự sang trọng của nhà họ Trương ở khu Tây Hồ, Hàng Châu. Không khí trong nhà ngập tràn niềm vui mừng khôn siết. Bà Trương đã chi hàng trăm ngàn tệ để tổ chức tiệc ăn mừng đứa cháu đích tôn ra đời, mời đông đảo bạn bè, đối tác làm ăn và họ hàng hai bên đến tham dự.

Sở Vi ăn mặc kiêu sa như một nữ hoàng, ngồi ở sofa phòng khách nhận những lời chúc tụng từ mọi người. Trương Minh đứng bên cạnh, ly rượu vang trên tay đung đưa, gương mặt rạng rỡ sự đắc ý của một người đàn ông thành đạt có cả sự nghiệp lẫn con trai nối dõi.

— Mọi người nhìn xem, cháu nội tôi giống Trương Minh như đúc từ một khuôn ra! — Bà Trương bế đứa trẻ, hào hứng khoe khoang với các bà bạn quý bà — Loại đàn bà không biết đẻ như con Tô Hạ bị đuổi đi là đúng lắm! Đàn bà gieo hạt nào ra quả nấy, chỉ có Sở Vi mới là phúc đức của nhà họ Trương chúng tôi!

Giữa lúc tiếng cười nói rộn ràng nhất, tiếng chuông cửa biệt thự vang lên.

Cánh cửa mở ra. Tôi bước vào.

Tôi không còn khoác trên mình bộ đồ bệnh nhân xơ xác ba ngày trước, mà mặc một bộ suit màu trắng lịch lãm, mái tóc đen vuốt nhọn kiêu hãnh, tay bế con gái nhỏ được quấn ấm áp. Theo sau tôi là Bác sĩ Lý và hai luật师 riêng đại diện cho Tập đoàn Y dược Tô Thị — tập đoàn mà cha tôi là Chủ tịch Hội đồng Quản trị, điều mà tôi đã cố tình giấu kín suốt ba năm qua để thử lòng Trương Minh.

Sự xuất hiện của tôi khiến cả phòng khách rơi vào im lặng rợn người.

— Tô Hạ?! Cô mò đến đây làm gì?! — Mẹ chồng tôi đứng phắt dậy, mặt biến sắc — Đã ký đơn ly hôn rồi thì cút đi! Đừng có đến đây làm hỏng ngày vui của gia đình tôi!

— Tô Hạ, cô đừng có mặt dày giở trò ở đây nữa! — Trương Minh nhíu mày, bước lên chắn trước mặt Sở Vi — Tôi và cô đã không còn liên quan gì nhau. Anh ninh cô nên tự trọng một chút!

— Tôi đến đây không phải để van xin các người. — Giọng tôi bình thản, vang vọng khắp phòng khách — Tôi đến đây để trao trả lại cho nhà họ Trương món quà mà các người hằng khao khát, đồng thời đòi lại tất cả những gì thuộc về tôi.

Nói rồi, tôi ra hiệu cho luật师 bước lên, mở chiếc cặp táp bằng da cao cấp và lấy ra hàng loạt văn bản được in thành nhiều bản, phát cho từng vị khách khứa đang có mặt trong bữa tiệc.

— Cô làm cái trò gì đấy?! — Sở Vi hoảng hốt định giật lấy xấp giấy từ tay một vị khách, nhưng đã quá muộn.

Bác sĩ Lý bước ra trước đám đông, cất giọng ôn tồn nhưng đanh thép:

— Kính thưa quý vị, tôi là Trưởng khoa Sản Bệnh viện Nhân dân số 1. Hôm nay tôi có mặt ở đây với tư cách là người trực tiếp thực hiện các xét nghiệm y khoa cho gia đình ông Trương Minh.

— Bác sĩ Lý! Ông bị điên rồi à?! — Trương Minh lao tới định chặn lại, nhưng lập tức bị hai vệ sĩ của tôi giữ chặt tay.

— Báo cáo xét nghiệm thứ nhất, — Bác sĩ Lý mở tập hồ sơ mật — Ông Trương Minh do biến chứng của đợt quai bị năm 18 tuổi dẫn đến tổn thương hệ sinh sản vĩnh viễn, vô sinh hoàn toàn 100% về mặt sinh học. Ông hoàn toàn KHÔNG CÓ khả năng tạo ra mầm sống!

"Cái gì?!"

Toàn bộ phòng khách nổ tung như một quả bom. Những tiếng xầm xì, bàng hoàng vang lên khắp nơi.

Bà Trương mặt cắt không còn một giọt máu, chiếc ly trên tay rơi xuống sàn vỡ tan tành:

— Không... Không thể nào! Thằng Minh nhà tôi khỏe mạnh như thế... Bác sĩ nói dối!

— Báo cáo xét nghiệm thứ hai, — Bác sĩ Lý lạnh lùng đọc tiếp — Đứa trẻ mà cô Sở Vi vừa sinh ra, qua kiểm tra ADN khẩn cấp với mẫu tế bào của ông Trương Minh, tỷ lệ trùng khớp di truyền là 0%. Đứa trẻ này HOÀN TOÀN KHÔNG CÓ HUYẾT THỐNG với nhà họ Trương!

Gương mặt Sở Vi trong một chớp mắt chuyển từ kiêu ngạo sang trắng bệch không một giọt máu. Cô ta ngã sụp xuống sàn nhà, mồ hôi hột rịn ra đầm đìa, không thốt lên được một câu phản bác.

— Cô... Cô Sở Vi?! — Bà Trương gào lên, lao tới túm lấy tóc Sở Vi — Đứa trẻ này là của ai?! Cô dám mang chủng của kẻ khác về lừa nhà họ Trương chúng tôi sao?!

— Còn nữa, — Giọng tôi cất lên, át đi tiếng gào khóc thảm thiết của Sở Vi — Đứa con gái tôi vừa sinh ra, thực chất là kết quả của phương pháp thụ tinh trong ống nghiệm từ mầm sống của một vị tỷ phú nước ngoài mà cha tôi đã thu xếp trước khi tôi kết hôn với Trương Minh, nhằm mục đích duy trì huyết thống cho tập đoàn Tô Thị. Nó chưa từng mang một giọt máu nào của cái dòng họ đốn mạt này!

Trương Minh ngơ ngác nhìn tôi, đôi mắt trợn ngược như không tin vào những gì vừa nghe thấy:

— Tô Hạ... Cô... Cô nói cái gì? Tập đoàn Tô Thị? Cô là thiên kim của Tô Thị sao?

CHƯƠNG 3: MÓN NỢ SÒNG PHẲNG

Bầu không khí trong căn biệt thự nhà họ Trương ngột ngạt đến mức nghẹt thở. Khách khứa dự tiệc bắt đầu xô đẩy nhau bỏ về, vừa đi vừa buông những lời mỉa mai, khinh bỉ dành cho gia đình nhà họ Trương:

— Hóa ra nuôi con của kẻ khác mà cứ tưởng cháu đích tôn! Đúng là nực cười!

— Gia đình này khinh người cho lắm vào, hóa ra tự mình chuốc lấy quả đắng!

— Thật là nhục nhã!

Bà Trương quỳ bò dưới sàn nhà, liên tục tát vào mặt Sở Vi: "Đồ hồ ly tinh! Đồ dâm phụ! Mày dám lừa gia đình tao! Mày trả lại tiền cho tao!"

Sở Vi ôm mặt gào khóc: "Mẹ... Trương Minh... Em xin lỗi! Do lúc đó anh không cho em được danh phận, em mới lỡ dại với người yêu cũ... Em không cố ý lừa mọi người đâu!"

Trương Minh như một cái xác không hồn, lắc đầu liên tục. Hắn quay sang nhìn tôi, đôi chân run rẩy bước lại gần, gạt phăng sự sĩ diện còn lại, quỳ gụp xuống trước mặt tôi:

— Tô Hạ! Anh sai rồi! Anh bị hai người họ lừa dối! Anh không biết gì cả! Em là thiên kim Tô Thị, em giàu có như vậy, em hãy thương anh... Chúng ta tái hôn được không em? Anh hứa sẽ yêu thương con gái em như con đẻ! Anh sẽ coi nó là bảo vật của nhà họ Trương!

Tôi nhìn người đàn ông đang quỳ lụy dưới chân mình, trong lòng chỉ cảm thấy một sự ghê tởm sâu sắc. Bốn ngày trước, chính hắn đã ép tôi ký đơn ly hôn ngay trên giường bệnh khi tôi vừa trải qua cửa tử. Bốn ngày trước, chính hắn đã chê bai con gái tôi là "vịt trời tốn cơm tốn gạo".

Tôi lùi lại một bước, tránh xa sự đụng chạm bẩn thỉu của hắn.

— Trương Minh, anh nghĩ nhà họ Tô chúng tôi là nơi để anh muốn đến thì đến, muốn đi thì đi sao? — Tôi nở một nụ cười lạnh lẽo.

Luật sư riêng của tôi bước lên, rút ra một xấp tài liệu pháp lý khác:

— Ông Trương Minh, thay mặt cho Tập đoàn Y dược Tô Thị và cô Tô Hạ, tôi xin thông báo: Thứ nhất, toàn bộ khoản vay ba mươi triệu tệ mà công ty ông đã vay từ Ngân hàng Thương mại thông qua sự bảo lãnh của Tập đoàn Tô Thị đã chính thức bị thu hồi khẩn cấp. Trong vòng 24 giờ tới, nếu không thanh toán, toàn bộ tài sản của công ty ông và căn biệt thự này sẽ bị niêm phong.

— Cái gì?! Ba mươi triệu tệ?! — Trương Minh gào lên tuyệt vọng — Tô Hạ! Cô định triệt đường sống của anh sao?!

— Thứ hai, — Luật sư tiếp tục — Cô Tô Hạ chính thức nộp đơn tố cáo ông Trương Minh về hành vi ngoại tình, vi phạm Chế độ một vợ một chồng, đồng thời yêu cầu bồi thường thiệt hại tinh thần năm triệu tệ. Toàn bộ bằng chứng về việc ông chu cấp cho cô Sở Vi đã được nộp lên Tòa án Nhân dân thành phố Hàng Châu.

— Không! Không thể như thế được! — Bà Trương bò rống lên, vội vã chắp tay vái lạy tôi — Tô Hạ ơi! Con ơi! Mẹ xin con! Gia đình mẹ chỉ có mình thằng Minh là trụ cột, con làm thế này là đẩy nhà mẹ vào đường chết! Mẹ mù mắt rồi, mẹ xin lỗi con! Con tha cho nhà họ Trương đi!

— Tha? — Tôi cúi xuống nhìn bà Trương, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo — Lúc bà mang đứa con của nhân tình vào phòng bệnh sỉ nhục tôi, lúc bà vứt đứa con gái mới sinh của tôi sang một bên, bà có nghĩ đến việc tha cho hai mẹ con tôi không? Nhân quả tuần hoàn, báo ứng không bao giờ đến muộn. Những gì gia đình bà nhận được hôm nay, chính là do sự độc ác và khinh người của các người tự gieo xuống!

Tôi quay người, bế con gái nhỏ bước ra phía cửa biệt thự.

— Tô Hạ! Đừng đi mà em! Tô Hạ! — Tiếng gào khóc tuyệt vọng của Trương Minh vang lên sau lưng, nhưng lập tức bị hai vệ sĩ áo đen đạp văng ra xa.

Ngoài cổng biệt thự, các chiến sĩ thuộc Cơ quan Cảnh sát Kinh tế và Tòa án đã chờ sẵn để thi hành lệnh phong tỏa tài sản. Tiếng còi xe cảnh sát vang lên dồn dập giữa bầu trời Hàng Châu.

Tôi bước lên chiếc xe Rolls-Royce sang trọng đang chờ sẵn. Làn gió thu mát rượi từ hồ Tây thổi qua gương mặt. Đứa con gái nhỏ trong lòng tôi khẽ cựa quậy, nở một nụ cười thiên thần trút bỏ mọi muộn phiền.

Tôi nắm lấy bàn tay bé nhỏ của con, thầm hứa trong lòng: "Con gái à, giông bão đã qua rồi. Từ nay về sau, mẹ sẽ mang lại cho con một cuộc sống kiêu hãnh nhất, không bao giờ để bất kỳ ai có quyền chà đạp lên hai mẹ con chúng ta nữa."

Chiếc xe lăn bánh êm ái rời khỏi khu biệt thự, để lại sau lưng những kẻ tham lam, độc ác đang tự xâu xé lẫn nhau trong sự sụp đổ hoàn toàn. Một chương mới, tươi sáng và tự do của cuộc đời tôi, chính thức bắt đầu.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí

أنت الآن في المقالة الأولى

Nhận xét