#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Cơn mưa đêm ở Hàng Châu trút xuống mặt hồ Tây rỉ rả không ngớt, mang theo cái lạnh se sắt của những ngày cuối thu. Trong căn biệt thự hai tầng mang kiến trúc cổ kính nằm ẩn mình dưới những vòm ngô đồng ven hồ, không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng đếm nhịp của chiếc đồng hồ quả lắc đặt ở góc phòng. Trên mặt bàn gỗ cẩm lai nhẵn bóng, hai tờ giấy chứng nhận ly hôn màu đỏ tươi nằm chễm chệ bên cạnh một bộ hồ sơ chuyển nhượng tài sản hoàn tất dấu đỏ của Sở Tài nguyên và Môi trường.
Tôi – Giang Hàn – bình thản rót cho mình một tách trà Long Tỉnh nóng. Khói trà nghi ngút tỏa ra, làm mờ đi ánh mắt mệt mỏi nhưng thanh thản của tôi. Chiều nay, ngay sau khi bước ra khỏi Cục Dân chính với tờ giấy ly hôn trên tay, tôi đã đến thẳng Trung tâm Bảo trợ và Nông trại Xanh dành cho Trẻ em Khuyết tật Hàng Châu, hoàn tất thủ tục sang tên toàn bộ căn biệt thự ven hồ này – di sản duy nhất mà ông ngoại quá cố để lại cho tôi trước khi qua đời.
Thế nhưng, sự bình yên ấy kéo dài không quá hai tiếng đồng hồ.
"Rầm! Rầm! Rầm!"
Tiếng đập cửa sắt dữ dội xé tan màn đêm thanh vắng. Đi kèm với đó là tiếng chửi rủa ầm ĩ của một người phụ nữ trung niên với chất giọng đặc trưng vùng quê Tô Bắc, vang vọng qua khoảng sân vườn rộng lớn.
"Giang Hàn! Cô bước ra đây cho tôi! Cô là đồ dốt nát, đồ phá gia chi tử! Cô ra đây nói cho rõ ràng!"
Tôi không cần nhìn ra ống kính camera giám sát cũng biết ai đang đứng bên ngoài. Đó là bà Mã Tố Bích – mẹ chồng cũ của tôi, cùng gia đình năm người nhà họ Trịnh.
Tôi đứng dậy, thong thả bước ra mở cánh cửa gỗ nát nước mưa. Ngay lập tức, một luồng gió lạnh xộc vào cùng với năm con người đang hừng hực sát khí. Dẫn đầu là Trịnh Uy – chồng cũ của tôi, khuôn mặt điển trai thường ngày giờ đây xám xịt vì giận dữ. Phía sau anh ta là bà Mã Tố Bích với ánh mắt hung tợn như muốn ăn tươi nuốt sống tôi, cùng người anh trai Trịnh Cường, cô chị gái Trịnh Lợi và cậu em út Trịnh Kiệt.
"Giang Hàn, cô điên rồi sao?" Trịnh Uy lao tới, giằng lấy cổ tay tôi, giọng nói run lên vì phẫn nộ. "Tin đồn trên mạng là thật đúng không? Cô vừa ký hợp đồng quyên góp toàn bộ căn biệt thự này cho cái trung tâm từ thiện vớ vẩn nào đó rồi?"
Tôi nhẹ nhàng rút tay ra khỏi nắm đấm của anh ta, lùi lại một bước, chỉnh lại nếp áo: "Đó không phải là tin đồn. Hồ sơ đã hoàn tất thủ tục pháp lý chiều nay rồi."
"Cái gì?!" Bà Mã Tố Bích gào lên một tiếng chói tai, suýt nữa thì ngã ngửa ra sau nếu không có Trịnh Cường đỡ lấy. Bà ta chỉ ngón tay đeo chiếc nhẫn vàng giả vào mặt tôi, nước bọt bắn tung tóe: "Cô... cô là cái đồ đàn bà độc ác! Căn biệt thự này trị giá ít nhất cũng phải bốn mươi triệu Nhân dân tệ! Cô đem cho không cái lũ trẻ ranh khuyết tật đó rồi thì gia đình chúng tôi sống ở đâu? Anh chị em Trịnh Uy tính sang năm dọn về đây ở, phòng khách tầng một đã lên kế hoạch đập đi làm gara xe cho Trịnh Kiệt rồi! Cô có còn là con người không?"
Trịnh Lợi cũng nhảy đổng lên: "Đúng đấy! Chị ly hôn với em trai tôi thì chia tài sản là chuyện đương nhiên! Sao chị dám tự tiện đem cho người ngoài? Căn nhà này đứng tên chị trong thời kỳ hôn nhân, em tôi phải có một nửa!"
Tôi nhìn năm khuôn mặt đang hừng hực tham vọng và phẫn nộ trước mặt. Sáu năm qua, những khuôn mặt này đã từng dùng đủ loại lời lẽ ngon ngọt để vắt cạn từng đồng lương, từng món đồ hiệu của tôi. Họ coi căn biệt thự ven hồ của ông ngoại tôi như một miếng mồi béo bở đang chờ ngày phân chia. Trong mắt họ, tôi chỉ là một cô gái mồ côi cha mẹ, tính tình hiền lành, dễ bị thao túng và đe dọa.
Trịnh Uy bước tiến một bước, cố gồng mình lấy lại uy thế của một người chồng: "Giang Hàn, nghe anh nói đây. Anh biết anh đồng ý ly hôn là làm em tổn thương, nhưng em không thể nông nổi như thế được! Căn nhà này là tương lai của cả gia đình anh. Ngay sáng mai, em phải cùng anh đến trung tâm đó hủy bỏ hợp đồng quyên góp. Nếu không..."
"Nếu không thì sao?" Tôi ngắt lời anh ta, ánh mắt lạnh băng không một gợn sóng.
"Nếu không thì cô đừng trách tôi không nể tình nghĩa vợ chồng sáu năm qua!" Bà Mã Tố Bích đe dọa, bước tới định túm lấy tóc tôi. "Tôi sẽ lên cơ quan cô quấy rối, tôi sẽ lên mạng chửi cô là đứa con gái bất hiếu, tuyệt tình tuyệt nghĩa! Để xem cô còn mặt mũi nào sống ở cái đất Hàng Châu này không!"
Nhìn sự điên cuồng và tham lam trắng trợn của họ, tôi không hề sợ hãi. Trái lại, một cảm giác khinh bỉ sâu sắc dâng lên trong lòng. Tôi thong thả bước lại phía bàn trà, cầm chiếc chìa khóa cổng bằng đồng cổ – vật gia bảo truyền qua ba thế hệ của gia đình tôi – rồi nhẹ nhàng đặt nó xuống mặt bàn gỗ cẩm lai.
Nét mặt tôi thản nhiên, ánh mắt quét qua từng người một, từ bà mẹ chồng hợm hĩnh đến ba người anh chị em tham lam, và dừng lại ở Trịnh Uy – người đàn ông tôi từng yêu đến quên mất bản thân mình.
Tôi mỉm cười, một nụ cười nhạt nhẽo nhưng chứa đựng sức nặng ngàn cân, rồi cất giọng thong thả:
"Trịnh Uy, anh quên mất một điều rồi. Căn biệt thự này là tài sản thừa kế riêng của ông ngoại tôi chỉ định cho một mình tôi trước khi cưới. Nhưng quan trọng hơn... ba năm trước, khi công ty anh trên bờ vực phá sản, chính anh đã tự tay ký vào bản cam kết từ bỏ toàn bộ quyền tài sản đối với căn nhà này để tôi đứng ra bảo lãnh khoản nợ tám triệu tệ cho anh. Bản cam kết đó, tôi đã nộp bản sao cho tòa án từ chiều nay rồi."
Lời tôi vừa thốt ra, không gian căn phòng khách rộng lớn lập tức rơi vào một khoảng trống im lặng đến rợn người.
Gương mặt Trịnh Uy trong tíc tắc chuyển từ đỏ gay sang trắng bệch không một giọt máu. Chiếc cặp táp trên tay anh ta trượt khỏi ngón tay, rơi hẫng xuống sàn gạch cẩm thạch phát ra một tiếng "bốp" khô khốc.
CHƯƠNG 2: MẶT NẠ BỊ XÉ RẮC
Bà Mã Tố Bích ngơ ngác nhìn đứa con trai cưng của mình, vẻ hung tợn trên mặt bắt đầu biến thành sự hoang mang: "Trịnh Uy... Nó... nó nói cái gì thế? Bản cam kết gì? Con ký cái gì cơ?"
Trịnh Uy quỳ sụp xuống sàn nhà, hai tay ôm lấy đầu, toàn thân run rẩy như cầy sấy. Anh ta hoàn toàn quên mất! Ba năm trước, khi mảng kinh doanh vật liệu xây dựng của anh ta bị đối tác lừa đảo, nợ nần chồng chất, các băng nhóm đòi nợ thuê vây kín cửa nhà. Lúc đó, chính bà Mã Tố Bích và ba người anh chị em này đã nhanh chóng dọn sạch đồ đạc, trốn về quê Tô Bắc, cắt đứt mọi liên lạc vì sợ bị liên lụy.
Chỉ có tôi – người vợ mà họ luôn coi thường là "đứa con gái mồ côi" – đã mang toàn bộ danh dự, uy tín và căn biệt thự của ông ngoại ra làm tài sản thế chấp, vay ngân hàng tám triệu tệ để cứu anh ta thoát khỏi cảnh tù tội. Và để đảm bảo ngân hàng phê duyệt khoản vay cá nhân khẩn cấp, Trịnh Uy đã ký vào bản cam kết từ bỏ mọi quyền lợi liên quan đến căn nhà, đồng thời xác nhận đây là tài sản riêng tuyệt đối của tôi.
"Anh... anh quên rồi sao, Trịnh Uy?" Tôi cúi đầu nhìn anh ta, giọng điệu êm ái như đang kể một câu chuyện cổ tích, nhưng mỗi từ thốt ra lại như một lưỡi dao sắc bén găm vào lòng họ. "Lúc anh gặp nạn, gia đình anh trốn sạch. Tôi một mình chạy vạy khắp Hàng Châu, thức trắng bao đêm để trả nợ cho anh. Đến khi công ty phất lên trở lại, anh mang mẹ và anh chị em từ quê lên đây, tống tôi ra khỏi phòng ngủ chính để dành cho chị gái anh ở, coi tôi như một người giúp việc không công trong chính căn nhà của ông ngoại tôi."
"Giang Hàn... anh... anh xin lỗi..." Trịnh Hạo lắp bắp, giọng nghẹn ngào. "Lúc đó anh bối rối quá... Anh không nghĩ..."
"Cô nói dối!" Trịnh Cường – anh trai Trịnh Uy – lao lên, nắm chặt đấm tay: "Mày là đồ dối trá! Giấy tờ nhà đất đứng tên vợ chồng trong thời kỳ hôn nhân thì là của chung! Tòa án nào công nhận cái bản cam kết vớ vẩn đó? Chúng mày chưa chia tài sản thì mày không có quyền quyên góp!"
"Đúng đấy!" Trịnh Lợi hùa theo, mặt hếch lên: "Chúng tôi sẽ kiện! Chúng tôi sẽ thuê luật sư giỏi nhất Hàng Châu kiện cô ra tòa! Cô đừng mong nuốt trôi bốn mươi triệu này một mình!"
Tôi bật cười, một tiếng cười trong trẻo nhưng đầy sự mỉa mai dành cho sự thiếu hiểu biết pháp luật của gia đình họ Trịnh.
Tôi đi tới góc phòng, lấy ra một xấp tài liệu đã được kẹp chỉnh tề trong bìa hồ sơ da đen, ném mạnh xuống mặt bàn gỗ:
"Mời các người xem cho kỹ. Đây là Văn bản xác nhận tài sản riêng có chứng thực của Phòng Công chứng số 1 thành phố Hàng Châu. Đây là Quyết định thụ lý của Tòa án nhân dân quận Tây Hồ về việc xác nhận quyền sở hữu hợp pháp. Và quan trọng nhất..."
Tôi chỉ tay vào tờ giấy cuối cùng: "Đây là Bảng kê chi tiết khoản nợ tám triệu tệ mà tôi đã trả thay cho Trịnh Uy trong ba năm qua, kèm theo giấy xác nhận chuyển tiền từ tài khoản cá nhân của tôi. Nếu các người muốn kiện ra tòa để đòi một nửa căn nhà? Được thôi! Vậy thì Trịnh Uy phải hoàn trả lại cho tôi bốn triệu tệ tiền gốc cộng với lãi suất ngân hàng trong ba năm qua, tổng cộng là sáu triệu hai trăm ngàn Nhân dân tệ!"
Bà Mã Tố Bích nghe đến con số sáu triệu hai trăm ngàn tệ thì mặt mày xám xịt, lùi lại mấy bước, suýt chút nữa thì ngã quỵ.
Sáu triệu tệ! Gia đình họ Trịnh ở quê dù có bán sạch ruộng vườn, nhà cửa cũng không gom nổi một triệu! Mấy năm nay, công ty của Trịnh Uy tuy có khôi phục lại, nhưng tiền kiếm được bao nhiêu đều bị bà Mã Tố Bích và ba người anh chị em trấn lột sạch để mua xe hơi, đồ hiệu và ăn tiêu trác táng. Bản thân Trịnh Uy hiện tại thực chất chỉ là một cái vỏ rỗng nợ nần chồng chất.
"Trịnh Uy! Rốt cuộc là thế nào?" Bà Mã Tố Bích lay mạnh vai con trai, gào khóc thảm thiết: "Con nói đi chứ! Con bảo căn nhà này sớm muộn gì cũng là của con mà! Mẹ đã hứa với cậu Út là sang năm cho nó căn nhà này để lấy vợ rồi! Con làm cái trò gì thế này?"
Trịnh Uy lúc này chỉ biết gục đầu xuống sàn, nước mắt mắt mũi giàn giụa. Sự kiêu ngạo, hợm hĩnh của một kẻ "đại gia mới nổi" hoàn toàn sụp đổ trước mặt gia đình mình.
"Mẹ... đừng nói nữa..." Trịnh Uy cay đắng thốt ra từng chữ. "Giang Hàn nói đúng đấy... Căn nhà này... ngay từ đầu đã không có một phần tấc đất nào thuộc về con cả..."
Trịnh Lợi và Trịnh Cường nghe xong câu đó thì chết đứng tại chỗ. Giấc mộng đổi đời, giấc mộng trở thành chủ nhân của căn biệt thự ven hồ Tây sang trọng bậc nhất Hàng Châu bỗng nhiên tan thành mây khói chỉ trong một đêm.
Tôi đứng tựa vào thành bàn, bình thản quan sát vở kịch kịch tính của gia đình họ. Sáu năm qua, tôi đã quá nhẫn nại. Tôi đã từng nghĩ lòng chân thành và sự hy sinh của mình sẽ làm tan chảy sự hẹp hòi của họ. Nhưng tôi đã nhầm. Kẻ tham lam thì mãi mãi không biết thế nào là đủ, kẻ hẹp hòi thì chỉ biết đòi hỏi chứ không bao giờ biết ơn.
CHƯƠNG 3: BÌNH MÌNH TRÊN HỒ TÂY
"Giang Hàn... em cho anh một cơ hội nữa được không?"
Trịnh Uy bò lại gần chân tôi, đôi bàn tay từng được tôi chăm chút cẩn thận giờ đây run rẩy nắm lấy gấu váy tôi. Trong mắt anh ta hiện lên sự van xin chân thành đến tội nghiệp.
"Anh biết anh sai rồi. Anh bị mẹ và các anh chị xúi giục, anh bị sự hư vinh làm mù mắt! Chúng ta tái hôn nhé? Anh sẽ cắt đứt liên lạc với họ, anh sẽ cùng em đến trung tâm từ thiện làm tình nguyện viên! Em muốn quyên góp bao nhiêu cũng được, chỉ cần em đừng bỏ anh..."
Tôi cúi xuống, nhìn người đàn ông đã từng là tất cả thanh xuân của mình. Nhìn anh ta lúc này, tôi không thấy tức giận, cũng không thấy đau lòng. Thứ duy nhất còn lại trong tôi là một sự xa lạ tuyệt đối.
"Trịnh Uy," tôi nhẹ nhàng tháo bàn tay anh ta ra khỏi gấu váy mình. "Anh không yêu tôi, anh cũng chẳng tha thiết gì cái trung tâm trẻ khuyết tật đó. Thứ anh tiếc nuối lúc này chỉ là sự an toàn, nguồn tài chính và sự hy sinh vô điều kiện mà tôi từng dành cho anh mà thôi."
Tôi chỉ tay ra phía cửa: "Bây giờ là mười một giờ đêm. Đúng tám giờ sáng mai, ban quản lý Trung tâm Bảo trợ Trẻ em Khuyết tật cùng đội ngũ bảo vệ và luật sư sẽ đến tiếp quản căn biệt thự này. Mời gia đình anh thu dọn toàn bộ đồ đạc cá nhân và rời khỏi đây ngay lập tức."
"Cô đuổi chúng tôi đi trong đêm mưa thế này sao?" Bà Mã Tố Bích lại gào lên, nhưng lần này giọng bà ta đã thiếu đi sự hung hăng, thay vào đó là sự hoảng sợ tột cùng. "Đêm hôm khuya khoắt, chúng tôi biết đi đâu?"
"Căn hộ ba phòng ngủ ở quận Dư Hàng mà Trịnh Uy đứng tên thuê cho các người vẫn còn hạn hợp đồng hai năm đấy thôi." Tôi lạnh lùng đáp. "Nơi đó rất hợp với hoàn cảnh của các người hiện tại. Đừng bắt tôi phải gọi cảnh sát đến can thiệp vì tội xâm nhập bất hợp pháp."
Hai từ "cảnh sát" như một đòn đánh cuối cùng đập tan mọi sự kháng cự còn lại của gia đình họ Trịnh. Trịnh Cường và Trịnh Lợi hiểu rằng nếu làm lớn chuyện, không những không đòi được một xu nào mà còn có nguy cơ bị tôi kiện ra tòa đòi lại khoản nợ sáu triệu tệ kia.
Không còn cách nào khác, ba người anh chị em nhà họ Trịnh lẳng lặng kéo bà Mã Tố Bích lên tầng hai thu dọn đồ đạc. Tiếng va chạm của vali, tiếng khóc sụt sùi của bà mẹ chồng và những lời cãi vã xỉa xói lẫn nhau giữa mấy anh chị em vang lên hỗn loạn khắp căn nhà. Họ bắt đầu đổ lỗi cho nhau, trách móc Trịnh Uy vô dụng, trách móc bà mẹ chồng tham lam để rồi cuối cùng ra đi với hai bàn tay trắng.
Đến một giờ sáng, gia đình nhà họ Trịnh lếch thếch kéo nhau ra khỏi cổng biệt thự dưới cơn mưa tầm tã. Trịnh Uy là người đi sau cùng. Anh ta đứng lại trước cổng sắt, ngoái đầu nhìn lại căn biệt thự lung linh ánh đèn lần cuối, rồi nhìn tôi bằng ánh mắt đầy tuyệt vọng.
"Giang Hàn... em thực sự không hối hận sao?"
Tôi nhìn anh ta, nở một nụ cười thanh thản nhất trong sáu năm qua: "Điều hối hận duy nhất của tôi là đã không làm việc này sớm hơn sáu năm."
Cánh cửa sắt nặng nề khép lại, ngăn cách hoàn toàn thế giới của tôi với những con người tồi tệ ấy.
Trời sáng dần. Cơn mưa đêm qua đã tạnh hẳn, để lại một bầu không khí tươi mát, trong lành. Mặt hồ Tây phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ, phản chiếu những tia nắng sớm đầu tiên của ngày mới.
Đúng tám giờ sáng, một chiếc xe bus nhỏ mang logo của Trung tâm Bảo trợ Trẻ em Khuyết tật Hàng Châu từ từ tiến vào sân. Giám đốc trung tâm – một người phụ nữ mái tóc điểm bạc với nụ cười hiền hậu – bước xuống xe cùng khoảng chục đứa trẻ khuyết tật. Dù có đứa phải chống nạng, có đứa phải ngồi xe lăn, nhưng trên khuôn mặt ngây thơ của chúng đều rạng rỡ những nụ cười trong trẻo.
"Cô Giang Hàn, cảm ơn cô!" Một bé gái nhỏ nhắn bị khuyết tật ở chân, ôm một bó hoa hướng dương tươi thắm tiến lại gần, ngước đôi mắt tròn xoe nhìn tôi. "Từ nay chúng con thực sự được ở trong căn nhà đẹp như lâu đài này sao ạ?"
Tôi quỳ xuống, đỡ lấy bó hoa hướng dương, ôm nhẹ đứa trẻ vào lòng. Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi cảm nhận được một luồng ấm áp chân thật chảy qua trái tim mình.
"Đúng vậy em," tôi xoa đầu cô bé, giọng nghẹn ngào vì xúc động. "Từ nay đây là nhà của các em. Sẽ không ai có quyền đuổi các em đi nữa."
Tôi đứng dậy, trao lại chùm chìa khóa cổng bằng đồng cổ cho vị giám đốc trung tâm. Nhìn những đứa trẻ tung tăng chạy nhảy trên thảm cỏ xanh mướt trước sân, nghe tiếng cười nói hồn nhiên xé tan cái lạnh của mùa thu, tôi biết mình đã đưa ra quyết định đúng đắn nhất trong cuộc đời.
Tôi kéo chiếc vali nhỏ của mình – bên trong chỉ chứa vài bộ quần áo đơn sơ và bức ảnh chụp chung với ông ngoại – rồi rảo bước ra cổng. Không còn gánh nặng của một cuộc hôn nhân dối trá, không còn những tranh đoạt tham lam của gia đình chồng cũ, tôi bước đi trên con đường ven hồ rợp bóng cây xanh.
Bình minh trên hồ Tây rạng rỡ và bao la, mở ra một chương mới hoàn toàn tự do và thanh thản cho cuộc đời tôi.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí
Nhận xét
Đăng nhận xét